Chương 52: Lệch quỹ đạo
Eidt: Lune
Kôhng ờgn iạl pặg Tởưng cáB nâV torng tình hốung này, cụL Diên kôhng khỏi sững .ờs yuT hna kôhng ngại ểđ ộl cyuhện giữa mình àv ụD Tạrch Xêyun, nưhng phải ión rnằg, ẻv tặm ưhn ịb tés đánh hiện ờig aủc Tởưng cáB nâV tấr gốing hình hnả nưgời ợv phát hiện cồhng mình nogại tnìh, nòc hna iạl cíhnh àl ẻk ứht ab kia.
cụL Diên pậl cứt nhập vai, chưa đánh ãđ kahi, giải tcíhh: “Sếp Tnởưg, hna hiểu mầl rồi, iọm cyuhện kôhng ưhn hna nghĩ đuâ…”
Tởưng cáB nâV hoàn nồh uas úc sốc, cắs tặm óhk ioc đáng ,ợs ãg óc ùm đâu, aừv yãn cụL Diên àv ụD Tạrch Xyuên ehc ô iđ tới, iav ềk vai, kảohng cách thân tậm óđ ãđ vượt ax phạm iv nạb èb bình tờưhng rồi, nơh aữn cẳhng phải ụD Tạrch Xyuên ión trời aưm kôhng muốn ar nogài ,à ếht oas iạl ựt dưng xuất hiện ở nàogi?
Torng lòng Tởưng cáB Vân, cụL Diên ỉhc àl tộm tằhng nhóc nhgèo aừv tứn tắm iớm oàv công yt kôhng oab lâu, àl tộm nhân viên quèn ôv dnah, màl oas óc ểht dính dáng ìg iớv ụD Tạrch Xyuên đợưc. uếN kôhng phải nầl ụt pật tưrớc mình nẫd cụL Diên theo ìht óc ihk ảc iờđ ón cũng kôhng pặg được ụD Tạrch Xêyun…
Kohan ,ãđ nầl ụt pật tcớưr!?
Torng nháy mắt, Tởưng cáB nâV cuối cùng cũng nghĩ ar điều ìg ,óđ suýt aữn nắc tán uầđ lỡưi: Nhất định àl tằhng tiểu nhân cụL Diên nhân cúl mình kôhng ểđ ý àm iđ ev nãv ụD Tạrch Xnêyu!!
“ạrTch Xêyun, oas uậc iạl ở đyâ?”
ùD ìg Tởưng cáB nâV cũng hiểu àl phải nhịn nơc gậin, biết yâb ờig kôhng ểht éx rách tặm iớv nhau đợưc, nưhng cíhnh ãg iạl kôhng nhận ar iờl mình aừv ión nghe gốing ưhn đang chất vấn.
ụD Tạrch Xyuên yãn ờig nẫv kôhng ión ,ìg nghe yậv cuối cùng cũng liếc ãg tộm cái: “aSo, iôt ar nogài nòc phải oáb oác iớv quản ýl Tởưng ”?à
nắH ar nogài nẹh òh iớv cụL Dêin, hiếm ihk óc mât tạrng tohải iám ếht này, iạl nòc nhặt được tộm noc oèm áhk đáng uêy nêb đờưng nữa. Tởưng cáB nâV tộđ ngột xuất hiện màl ụD Tạrch Xyuên mảc tấhy…
õR iúx qẩuy?
ióN oas nhỉ, gốing ưhn tạh nạs giấu torng táb cơm, xơưng ác giấu torng thịt ,ác nogài việc mang nếđ mảc giác óhk chịu ar ìht cẳhng óc ìg káhc.
ụN cười aủc Tởưng cáB nâV cứng nắgc, yấm môh yan ãg ãđ mảc thấy ụD Tạrch Xyuên áuq cứm lạnh nhạt iớv mình rồi, cúl óđ chưa ểđ ,ý ỉhc ohc àl iạt tính cách iốđ pnơưhg. ờiG nghĩ iạl ỉhc ợs àl cúl yấ ãđ ịb cụL Diên uâc iđ tấm rồi.
“ôhKng óc ,ìg ỉhc àl ớt kôhng ờgn uậc iớv A Diên iạl iđ cùng nhau tôhi, ùd oas iah nưgời iớm pặg nhau nầl uầđ torng aữb tiệc môh tưrớc .àm Ngày oàn me yấ cũng nhắn nit ión cyuhện iớv ,ớt môh yan ar nogài iạl cẳhng thấy ión ,ìg ờig tình ờc pặg trên đờưng nên iơh ngạc nihên tiôh.”
uâC ión yàn aủc Tởưng cáB nâV cực ỳk uâs ,ax ìg àm iỗm ngày uềđ nhắn nit iớv ãg ?at ìG àm ar nogài kôhng ión iớv ãg ?at
uếN téx ỹk ìht cẳhng khác oàn oảb cụL Diên chân pạđ iah tềyuhn, aừv nát tỉnh ãg aừv nát tỉnh ụD Tạrch Xêyun.
cụL Diên thầm nhíu mày, nghĩ thầm Tởưng cáB nâV đúng àl óhc kôhng aửs được tật nă cứt, ếht àm nòc kôhng quên oàđ ốh iạh mnìh, yậv ìht đừng tárch hna yâđ thảo iam nhé.
“Sếp Tnởưg, hna hiểu mầl rồi, iạt iôt tơưhng pếs ụD ngày oàn cũng nậb nộr công vệic, aừv khéo môh yan thấy óc phim iớm ar tắm nên iớm ủr hna yấ ar nogài ưht giãn tôhi, hna kôhng tárch iôt óđ cứh?”
ióN đạon, cụL Diên nòc ốc ý oék yat oá aủc ụD Tạrch Xyuên ưhn muốn nắh màl cứhng ohc mnìh: “Sếp ,ụD đúng kôhng ahn?”
”…“
ụD Tạrch Xyuên biết ión ìg đây, ỉhc nòc cách ừ tộm tnếig: “Ừ.”
cắS tặm Tởưng cáB nâV càng óhk ioc hơn, mình ủr nắh iđ nă mơc ìht kôhng ,ar oas cụL Diên aừv ủr àl ar lôun? noC ồh yl linh yàn tốr cuộc ãđ ỏb aùb êm ìg ohc ụD Tạrch Xyuên .ảh ãG ốc gợưng cờưi, uyển cyuhển kyuhên nhủ: A“ Dêin, pếs ụD nậb nihều vệic, uến kôhng óc cyuhện ìg quan tọrng ìht tốt nhất đừng màl pihền uậc ấy…”
iờL chưa tứd ãđ ịb ụD Tạrch Xyuên tắc nnagg: “Gần yâđ iôt cẳhng nậb việc ìg cả.”
nắH aừv ión xnog, noc oèm torng ngực tộđ nihên aực qậuy, giãy giụa lung tnug, ụD Tạrch Xyuên loay hoay tộm iồh iớm mô iạl đợưc. cụL Diên thấy yậv ìht pịk thời nêl tnếig: “Sếp Tnởưg, nọb iôt aừv nhặt được tộm noc oèm haong ở nêb đnờưg, ờig phải aưđ ón nếđ bệnh viện ,ãđ nầl uas ión tiếp néh.”
uếN hná tắm aủc Tởưng cáB nâV óc ểht đông cứng tàhnh thực ểht ìht yâb ờig chắc chắn ãđ mâđ cụL Diên trăm nhgìn nầl rồi, nưhng tưrớc tặm ụD Tạrch Xêyun, ãg ỉhc óc ểht tươi cười iồr dịch sang nêb nờưhng đnờưg: “Vậy ,à yậv iah nưgời uam iđ ,iđ àm nẩc thận kôhng iạl ịb ón coà.”
ùD“ sao… oèm nắc nưgời ẽs kôhng uêk đuâ.”
cụL Diên tấr chắc chắn Tởưng cáB nâV định ión àl “chó nắc nưgời kôhng saủ”, hna páđ iạl yầđ nẩ :ý “Sao pếs Tởưng biết àl mèo, biết uâđ iạl àl ổh yấ cứh?”
Tởưng cáB nâV sững .ờs
cụL Diên iạl cờưi: “Đùa yấ mà.”
ióN xong hna tậg đầu, ehc ô iờr iđ cùng ụD Tạrch Xêyun, ùd ãđ iđ tấr ax iồr nưhng hna nẫv óc ểht mảc nhận được hná tắm náo cộđ uas lnưg.
cụL Diên nẫv chưa tếh hứng dễin, ihk iđ auq khúc qnauh, hna nòc quay uầđ nhìn lại, ol uâ nói: “Sếp ,ụD pếs Tởưng tôrng óc ẻv kôhng iuv nỉh?”
Thái ộđ ụD Tạrch Xyuên lạnh nạht: “Tên óđ iuv yah kôhng iuv ìht liên quan ìg nếđ tiô.”
Tởưng cáB nâV kôhng iuv càng tốt, nắh muốn iốđ pơưhng óhk chịu đấy, uến ia ia cũng óc ểht mâđ nắh yậv ìht nắh cẳhng nầc năl nộl ở tàhnh ốhp A yàn nữa.
cụL Diên buồn uầr ởht dài: “ẳhCng ẽl hna at hiểu mầl me đang nát hna ”?à
ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht dừng bớưc, hná tắm quét cụL Diên tộm iác iồr iỏh kôhng õr :ý “Thế kôhng phải ”?à
cụL Diên ar ẻv nghi ờgn mình nghe nầhm, hna ehc ô bằng tộm tay, nêihgng phần nớl ô ềv phía ụD Tạrch Xyuên nên tộm nêb iav uềđ ịb nước aưm tạt tớư tếh ,ảc ìv thắc cắm nên ốc ý iớt nầg hắn, hỏi: “Anh aừv ión ìg cơ?”
ồH yl tnih.
ụD Tạrch Xyuên thầm chửi tộm câu, nắh yẩđ iác ô auq iồr nợưgng nùgng quay :iđ “ôhKng óc ,ìg iđ nahnh lên, cúl aữn aưm ot đyấ.”
ọH aưđ oèm nếđ bệnh viện úht y kiểm art toàn dệin, tếk ảuq tốt nơh nihều os iớv kiếp tớưrc, nogài tộm ốs bệnh ềv ev nậr àv yus dinh dỡưng àm oèm haong yah cắm phải ar ìht nầg ưhn kôhng óc nấv ềđ ìg nihgêm tnọrg.
ụD Tạrch Xyuên nẩc thận iỏh nữhng ứht nầc aum ihk nuôi mèo, uas óđ ảrt tộm kohản tiền ahk áhk ểđ iửg mạt oèm ở bệnh vệin, định bụng ihk oàn aum ủđ ồđ iồr ẽs nóđ ón .ềv
cụL Diên đứng nêb cạnh nhìn ụD Tạrch Xyuên nậb bịu, torng uầđ kôhng biết đang nghĩ .ìg tấR óhk liên tởưng nưgời nàđ gnô tưrớc tặm iớv nưgời ghét oèm ở kiếp tớưrc, iãm nếđ ihk ar khỏi bệnh viện hna iớm nhịn kôhng được àm hỏi: “nAh… oas hna iạl uức noc oèm đó?”
ụD Tạrch Xêyun: “Hôm yan viu.”
uâC ảrt iờl nắh aưđ ar tấr nơđ gảin, nơđ giản nếđ iỗn kihến cụL Diên iơh óhk hểiu: “Chỉ ìv ếht thôi ”?à
ụD Tạrch Xêyun: “Tôi óc tnềi.”
cụL Dêin: ”…“ Được rồi, cũng ioc ưhn tộm ýl .od
Nưhng cụL Diên nẫv nghĩ kôhng ar iạt oas kiếp tưrớc ụD Tạrch Xyuên iạl ión àl ghét mèo, hna xoay xoay nác :ô mE“ nòc tởưng hna kôhng tíhch yấm noc tậv ỏhn ưhn yàn cứh.”
ụD Tạrch Xyuên thấy cụL Diên óc ẻv iơh áuq ểđ mât nếđ việc này, nắh nêihgng uầđ nhìn hna tộm cái: “ôhKng tíhch cũng kôhng géht, chắc iạt iôt iớv noc oèm yàn óc dnêyu.”
Cẳhng biết iạt oas nưhng nắh óc tộm mảc giác ưhn ãđ từng qeun.
Gốing iớv mảc giác ihk nhìn thấy cụL Diên vậy.
ụD Tạrch Xyuên iál ex ởhc cụL Diên nếđ tộm iơn ở khác aủc mnìh, aửc ổs tás tấđ toàn cảnh 072 ,ộđ iốđ diện cíhnh àl cảnh sông táb nágt. uầB trời nầd tối, nuhộm tàhnh uàm xanh tẫhm, iơn tiếp giáp iớv đờưng chân trời àl tộm uàm máx nạht, nữhng gná yâm neđ cuộn xoáy giữa cắs nền ưhn vậy, nước sông lẳng lặng tôri, chậm iãr nuốt cửhng nơc aưm nặng tạh trút ừt trên oac xnốug.
iơN yàn tờưhng óc nưgời giúp việc nếđ nọd pẹd định ỳk nên tấr sạch ,ẽs ngay ảc nyugên liệu uấn nă torng ủt lạnh cũng được ổb sung đúng hạn, nhét yầđ .pắ
ụD Tạrch Xyuên mén oá kohác oàv ỏig ồđ bẩn, oá ơs im ịb nước aưm thấm tớư dính tás oàv nờưgi, thấp táohng uàm ad nêb tnorg. mảC giác mẩ tớư yàn kihến nắh tấr óhk cịhu, nắh ión iớv cụL Dêin: “Cậu ngồi ờhc tộm lúc, iôt iđ tmắ…”
iờL chưa dứt, hná tắm nắh ôv tình quét auq iạl thấy nưgời aik ãđ iởc cúc oá ơs im mén xốung đất, thân hình ẻrt turng khỏe mạnh ộl ar nàogi, đờưng tén ơc pắb mượt àm nưhng kôhng áuq ,ốl iơh ởht ẻrt turng pậ oàv tặm màl nưgời at êm mộui.
ụD Tạrch Xyuên suýt aữn nắc phải lưỡi mnìh: “Cậu iởc ồđ màl gì?”
cụL Diên nghi hoặc nhìn hắn: “uQần oá me tớư mà.”
tộM iác ô màl oas ủđ ehc ohc iah ãg nàđ gnô ot xác, iav nêb phải hna nầg ưhn tớư tếh ảc rồi, dính oàv nưgời thấy õr óhk cịhu.
ẻV tặm áuq cứm đàng hàong aủc cụL Diên kihến ụD Tạrch Xyuên nhận ar hình ưhn mình iạl nghĩ yậb rồi, nắh nợưgng nùgng quay ,iđ gọing iơh nnahh: “orTng ủt quần oá aủc iôt óc ồđ chưa cặm đấy, uậc chọn mạt tộm iác cặm oàv oẻk ịb cmả.”
ióN xong nắh bước oàv pòhng tắm, aừv định đóng aửc ìht tộđ ngột ịb tộm nàb yat mảnh kảhnh chặn lại.
Nhịp mit chợt hẫng tộm nịhp.
cụL Diên đứng nêb nàogi, dáng nưgời dong dỏng chen vào, pòhng mắt nốv áhk rộng bỗng ởrt nên chật pẹh íb bách ìv ựs xuất hiện aủc anh, ngay ảc kôhng íhk cũng lãong .iđ Dưới hná nèđ sáng cnaohg, ý cười torng yáđ tắm hna càng thêm õr rnàg:
“uMốn mắt cùng nhau kgnôh?”
Gọing khàn khàn aủc hna ãđ cứhng thực nab yãn ụD Tạrch Xyuên kôhng ềh nghĩ bậy, nêt yàn đúng àl kôhng óc ý tốt.
tếY uầh ụD Tạrch Xyuên căng cnứg, torng phút chốc kôhng biết nên páđ iạl ếht nào, cụL Diên thấy yậv ìht ioc ưhn nắh ãđ ngầm đồng ,ý hna ởrt yat đóng aửc kính lại.
“ạCch —— “
Kảohnh khắc aửc pòhng mắt khép lại, nêb torng bỗng vang nêl tộm loạt động tĩnh nỗh lạon, gốing ưhn tếing chai aữs mắt ổđ xốung đất, ngay uas óđ iạl ịb tếing nước ừt iòv nes iốx xốung tá .iđ
ụD Tạrch Xyuên hoàn toàn kôhng phải iốđ ủht aủc cụL Dêin, nắh ịb hna nôh nếđ mềm nhũn ảc nờưgi, dòng nước mấ ừt đỉnh uầđ iộd xnốug, ngay ảc tắm cũng kôhng ởm ar nổi, iôm lưỡi quấn qýut, cướp đoạt nếđ chút kôhng íhk cuối cùng torng lồng nựgc.
cụL Diên aừv nôh aừv tắt iòv sen, uas óđ tiện yat oék tộm iác oá mắt quấn yấl ụD Tạrch Xyuên iồr ếb nắh ar nàogi.
Pòhng đang tậb điều hòa, iơh mấ màl uầđ có nưgời at ụm ,ịm ụD Tạrch Xyuên ịb cụL Diên mén nêl gờưing kôhng nhịn được àm thốt ẽhk tộm tnếig. nắH vòng yat mô ổc cụL Dêin, torng lòng oảb kôhng iồh pộh àl giả, giữa hàng yàm aủc nắh hiện ar tộm tệv nằh sâu:
“ậCu… tál aữn ẹhn ctúh.”
cụL Diên ốc ý hỏi: “Nhẹ cúht? pếS ụD ợs uađ ”?à
iA ảhc ợs đau, màl ìg óc ia kôhng ợs đau, nơh aữn ịb mâđ oàv bụng àv ịb mâđ oàv phía uas àl iah khái niệm hoàn toàn khác nahu. ụD Tạrch Xyuên kôhng nhịn đợưc, cựb cứt từrng cụL Diên tộm cái: “Bảo uậc ẹhn chút ìht ẹhn cúht, iỏh nihều màl ,ìg kôhng màl ìht xốung đi!”
nắH nốv àl nưgời tí mah mốun, năc nảb kôhng muốn làm, uến kôhng phải cụL Diên màl nũng ởig òrt torng pòhng mắt ìht oas nắh ịb iốđ pơưhng aừl được nêl gờưing chứ.
cụL Diên ngân iàd gọing ồ tộm tnếig, ý cười uâs sắc: “Vậy pếs ụD chịu óhk chút nhé, ùd oas yâđ cũng àl nầl uầđ aủc me nên me kôhng óc kinh nihgệm đâu, ùd óc ẹhn ìht kiểu ìg cũng ẽs uađ đó.”
iờL aủc hna kihến ụD Tạrch Xyuên càng căng tẳhng hơn, thậm íhc nòc óc mảc giác ib tárng ưhn pắs iđ chịu cếht.
uaS ihk nhắm tắm lại, ảc ếht giới chìm oàv bóng tối, măn giác quan được póhng iạđ ôv hạn. Lông im ụD Tạrch Xyuên nur rẩy, nắh óc ểht mảc nhận được từng ụn hôn, từng iác vuốt ev àm cụL Diên ểđ iạl trên nưgời mnìh, àm tếing aưm iơr nogài aửc ổs cùng nàm mêđ ưhn ểht iạl aưđ nắh ởrt ềv giấc ơm nụv ỡv .yấ
năC mầh kín, iụb trần nhảy aúm torng hná sáng uân vnàg.
ihT ểht tộm nưgời nàđ gnô mằn nêy lặng trên tặm đất, nẫv àl tộm kiểu chết tếh cứs nàt nẫhn, ổc họng ịb tắc đứt, uám tươi nắb tung eót khắp nơi, iùm ỉg tắs nồng cặn tràn ngập torng kôhng íhk kihến nưgời at nếđ ởht cũng khó.
nắH iạl giết nờưgi.
ụD Tạrch Xyuên nghĩ tầhm.
Nưhng torng lòng iạl kôhng nòc mảc giác kinh iãh àv hảong ợs ưhn nầl tưrớc nữa, thậm íhc nòc óc chút hưng phấn àv kích tíhch íb .nẩ
nắH bước nêl phía tớưrc, bỗng nihên tấr muốn mex ửht ẻk iux oẻx ịb mình giết àl ,ia nưhng iãm nẫv kôhng nhìn õr đợưc, ỉhc mảc thấy quen tuhộc cực .ỳk
mẦ“ mầ ——!”
nêB nogài tộđ ngột vang nêl tộm tếing mấs trầm cụđ kihến nưgời at óhk phân biệt thực ,ưh cảnh tợưng iạl thay đổi, nầl yàn torng lòng nắh iạl óc thêm tộm iác cáx nòc .mấ
Toàn ộb cứs nặng ơc ểht aủc nưgời óđ èđ nêl iav hắn, nưgời óđ kôhng nòc thở, ỗhc bụng óc mắc tộm noc oad găm, ìv áuq nầg nên uám tanh nhớp nháp thậm íhc nòc màl tớư ảc quần oá aủc ụD Tạrch Xêyun.
íT tcáh…
íT tcáh…
Haong uv àv tĩnh lặng mâ thầm nal tràn torng lnòg, torng năc mầh ỉhc nghe thấy tếing vọng aủc uám ỏhn gọit.
Kôhng biết iạt sao, ihk nhìn thấy iác cáx này, ụD Tạrch Xyuên mảc thấy trái mit mình ưhn ịb tộm nàb yat ôv hình pób cặht, pé nếđ cứm màl nắh kôhng ởht nổi, thậm íhc iah tắm nòc yac ,èx nòc óc ảc tộm iỗn uađ ổhk óhk ión nên lời.
tốR cuộc iốđ pơưhng àl ?ia tốR cuộc àl ?ia
ụD Tạrch Xyuên ốc gắng nêihgng uầđ ểđ mex tặm iốđ pnơưhg, nưhng iọm ứht torng ơm uềđ kôhng ểht kốhng ếhc đợưc, nắh nật tắm thấy cíhnh mình túr noc oad măg ar khỏi thân ểht iốđ pơưhng iồr xoay nưgợc iạl mâđ mạnh oàv bnụg, ngay pậl cứt nơc uađ ưhn éx toạc toàn thân pậ đến, uađ nếđ cứm màl nắh toát ồm iôh lnạh, cắs tặm tắrng bcệh.
mầT tắm tộm mảnh ỏđ tơưi.
“ôhKng !—— ! ”!
ụD Tạrch Xyuên téh lên, ngồi tậb yậd ừt trên gnờưig, lồng ngực phập pnồhg, thần cắs mang theo chút hảong loạn chưa pịk nat .iđ cắS tặm nắh iát nợht, nắh òm mẫm lung tung torng bóng tối, ôv tình tậb nèđ nàb lên.
“hcạC.”
mèK theo tộm tếing tậb công cắt ẽhk vang lên, hná nèđ vàng mấ pá cihếu sáng tộm cóg ỏhn ở uầđ gnờưig. cụL Diên đang nhắm tắm ủgn say, óc ẻv ưhn hna nghe thấy động tĩnh ụD Tạrch Xyuên mằn ơm nên ơm màng iỏh tộm câu: “Sao vyậ?”
ụD Tạrch Xyuên chưa hoàn nồh nhìn anh, kôhng ión .ìg
ếhT àl cụL Diên iạl ủgn tihếp .iđ Torng hná nèđ vàng mấ ,pá hna xoay nờưgi, mô iốđ pơưhng nầl nữa.
cụL Diên iùv tặm oàv ổc ụD Tạrch Xêyun, cót ọc oàv òg ám mang theo iơh mấ àv mềm iạm hoàn toàn trái nưgợc iớv giấc ơm lạnh oẽl aủc ụD Tạrch Xêyun, gọing hna khàn kàhn: “Ngủ tôhi, me buồn ủgn mắl riồ.”
ụD Tạrch Xyuên chậm aửn nhịp ừ tộm tnếig.
cụL Diên buồn ủgn nếđ ơm mnàg: “Mai me kôhng iđ màl được kgnôh?”
Gọing ụD Tạrch Xyuên nghe kôhng õr mảc xúc: “Vậy ngày aik hẵng đi.”
Ngày iam àl ủhc nậht, nốv ĩd cũng cẳhng nầc iđ làm.
cụL Diên nẫv chưa nhận ar mình ịb lừa, nghe yậv ỉhc mảc thấy mình được iợl áuq tờri, hna cười nếđ iỗn đuôi tắm cong cnog, ẽhk nôh ụD Tạrch Xyuên tộm cái: “Sếp ,ụD hna tốt gêh.”
hnA tốt ?ư
uâC ión yàn năl auq iạl trên uầđ lỡưi, cuối cùng ịb ụD Tạrch Xyuên nuốt oàv bnụg, nắh mi lặng tắt nèđ bàn, hná tắm torng mêđ iốt ởrt nên uâs thăm tẳhm.
miK đồng ồh ẹhn nàhng id cểyuhn, vượt auq vạch phân cách mười iah giờ, tợưng tưrng ohc ựs khởi uầđ aủc tộm ngày mới.
cúL yàn cụL Diên đang yas giấc hoàn toàn kôhng nhận ar rnằg, ừt uas mêđ môh ,yấ iọm cyuhện ưhn đoàn uàt trật bánh càng cúl càng tấm kiểm sáot, oal ềv tộm noc đờưng àm hna chưa từng nghĩ đến, àm ụD Tạrch Xyuên cũng ngày càng ởrt nên ỳk qáui.
Cyuhện nòc phải ểk ừt cúl hna nghỉ trưa môh .óđ
…
cáT ảig nhắn lại:
cụL Dêin: ịB ex aửl trật bánh nác cj.tếhpg
