Chương 14: Cùng nhau
Eidt: Lune
óC ểht ụD Tạrch Xyuên tàhnh thạo việc giết nờưgi, nưhng ở pơưhng diện mảc xúc, ảhk năng kốhng ếhc lòng nưgời aủc nắh nòc mék ax cụL Dêin.
Nhất àl torng tộm mêđ aưm mẩ tớư ưhn ếht này, ứht ễd sinh iôs yản ởn kôhng ỉhc àl iv kẩuhn, àm nòc àl cụd vọng thầm kín.
mầT tắm tộđ nihên oảđ nợưgc, ụD Tạrch Xyuên tấb ờgn ịb cụL Diên èđ xốung ôs pahn, õr ràng nắh óc ểht đánh iạb nihều nưgời cùng cúl ihk ở torng ,ùt yậv àm ờig iạl kôhng ểht dùng chút cứs nào, gốing ưhn tộm noc chim gnư ịb ẻb yãg cnáh, ngay ảc việc giãy giụa cũng ởrt nên ôv ích.
tắM ụD Tạrch Xyuên ỏđ bừng nur rC”:yẩút xgnốu!”
Nhìn dáng ẻv yầđ iag aủc iốđ pơưhng úht ịv ôv cnùg, nưhng tiếc tất ảc uềđ yấl uađ nớđ ểđ đánh đổi. ụD Tạrch Xyuên kôhng phải àl nưgời uầđ tiên iôb tuhốc ohc cụL Diên nưhng iạl àl nưgời uầđ tiên chắn oad ohc anh.
cụL Diên nằd iỗn tiếc nuối kôhng ểht diễn ảt tàhnh iờl torng lòng mình xnốug, nihgêm cút nói: “Sếp ,ụD hna hung ữd ưhn yậv ữd ẽs kôhng óc ia tíhch đuâ.”
ụD Tạrch Xyuên nghĩ bụng ia nầc uậc tcíhh, nưhng iờl nòc chưa ar khỏi mệing ìht bỗng óc ụn nôh mấ pá chạm oàv iat mnìh, uầđ lưỡi tớư tá aủc iốđ pơưhng ẽhk liếm tếv oẹs ữd nợt kia, cẳhng õr àl uađ yah nứga.
“mƯ…”
ụD Tạrch Xyuên uac yàm nêr ỉr tộm tnếig, cúl nêihgng uầđ tárnh én ôv tình chạm oàv khóe iôm mầb mít aủc cụL Dêin, mến được ịv đăng đắng aủc tốuhc. Nưhng mảc giác tirền miên èhn ẹhn aik nahnh cóhng nấl tá tất ,ảc ỉhc kihến nắh mảc thấy mình ưhn đang ở trên mây, ảc mât írt nẫl ýl írt uềđ ịb nuốt cnửhg.
cụL Diên tuhận ếht yạc ởm màh răng hắn, túm hôn, liếm lám, nưhng nẫv kôhng quên tárnh tếv tơưhng ở bụng ụD Tạrch Xêyun, cuối cùng uưl lyuến tách ,ar ìht thầm nêb iat iốđ pnơưhg: “ohTải iám kgnôh?”
Ngay ihk iờl óđ thốt ,ar ơc ểht aủc nưgời nêb dưới bỗng chốc cứng ,ờđ nắh lạnh lùng hỏi: “Lúc tưrớc uậc cũng qyuến ũr Tởưng cáB nâV ưhn yậv ”?à
cụL Diên táohng sững ,ờs uas óđ mỉm cười đáp: mE“ chưa từng nôh ãg ta.”
uâC yàn àl tậht, ừt giây phút xyuên oàv nếđ giờ, ơc ểht yàn ãđ iổđ tàhnh aủc cíhnh cụL Dêin, tấb ểk nyugên ủhc óc quan ệh ìg iớv Tởưng cáB nâV ìht cũng kôhng liên quan nếđ anh.
Đáng tiếc cụL Diên ión nihều iờl iốd árt ưhn vậy, ụD Tạrch Xyuên uềđ aửn nit aửn ngờ, nưhng rêing uâc ión thật nhất yàn ìht nắh iạl kôhng tin, gọing nắh yầđ aỉm mai: “Cậu nghĩ iôt nit ccắh?”
“Tại oas iạl kôhng tni?” cụL Diên nói: mE“ tíhch hna ứhc kôhng tíhch ãg ta.”
yậV nên nưgời at iớm tíhch nghe iờl ión dối, iởb ìv iờl ión iốd nghe ngọt ngào nơh iờl ión thật nềihu. ùD ụD Tạrch Xyuên mảc thấy cụL Diên đang ión iốd nưhng nơc giận torng lòng cũng uịd iđ phần nào.
ụD Tạrch Xyuên iơh nheo tắm lại: “Lục Dêin, iờl yàn uậc ựt aừl nảb thân àl ủđ rồi, cũng ỉhc óc ẻk ugn iớm nit àl thật tiôh.”
ýL írt aủc nắh pậl cứt quay ,ềv ngay ảc cứs cựl cũng vậy, nắh yẩđ cụL Diên trên nưgời mình ,ar ìv ếhg ôs ahp ỏhn áuq nên cụL Diên ãgn pịhch xốung tảhm.
“hhS…”
cụL Diên àl điển hình aủc kiểu nưgời ãgn ở uâđ ìht mằn ở ,óđ hna dùng kuhỷu yat cốhng uas lnưg, gắng gợưng nâng aửn nưgời têrn, gơưing tắm nhìn hắn: “Sếp ,ụD oas hna ức kôhng nit iờl me tếh?”
Kôhng tin! Kôhng tin! iA nit ìht óđ àl ẻk ngu!
Tếing côuhng cảnh oáb torng lòng ụD Tạrch Xyuên oer mầ ,ĩ nắh mô bụng đứng yậd khỏi ôs ahp tộm cách óhk kăhn, trải auq tộm phen giày òv aừv xnog, trán ãđ nịr yầđ ồm iôh lhanj, nắh quay nưgời iđ ềv phía cửa, óc ẻv àl định iờr .iđ
Thấy vậy, cụL Diên cuối cùng cũng uht iạl ụn cười uưl manh aủc mnìh, hna đứng yậd ừt dưới đất, ữig chặt ụD Tạrch Xêyun: “ogNài trời nẫv đang mưa, hna định iđ đuâ?”
ụD Tạrch Xyuên kôhng thèm quay uầđ lại, tạg yat hna :ar “ôhKng nầc uậc quan tmâ!”
cụL Diên oék nắh lại: “Nếu me ức muốn quan mât ìht soa?”
iaH nưgời nhìn nahu, uầb kôhng íhk torng táohng chốc iơr oàv mi lnặg. hnÁ tắm ụD Tạrch Xyuên mang theo ựs qyuết lệit, kôhng nhún nnờưhg, nòc cụL Diên ìht mỉm cười kihến nưgời at óc mảc giác tấb cựl ưhn đang mấđ oàv bnôg.
“ừĐng đi.”
uaS tộm cúl lâu, tốr cuộc cụL Diên cũng ảht ụD Tạrch Xyuên ,ar hna ơig iah yat nêl iồr iùl ẹhn ar iah bớưc, ểht hiện mình kôhng óc ý xấu. hnA iởc ỏb ẻv trêu aùđ kôhng đứng nắđ ihk nãy, hná tắm ởrt nên nihgêm túc: “Anh ủgn trên gờưing ,iđ me ủgn ở ôs pha, ỗhc yàn oẻh lánh hna kôhng tắb được ex đâu, ngày iam me aưđ hna nếđ bệnh vnệi.”
tứD lời, hna kôhng ờhc ụD Tạrch Xyuên páđ ãđ oék iác ếhg aựd khác auq chặn cánh aửc ịb pạđ hnỏg, uas óđ yấl tộm iác chăn mỏng torng ủt quần oá mén nêl ôs ahp iồr mằn xnốug.
cụL Diên iốg tộm yat ar uas đầu, iah chân thon iàd cág nêl yat vịn, hna nêihgng uầđ nhìn ềv phía ụD Tạrch Xêyun, iám cót iốr iờb tôrng gốing ưhn noc oác bếing náhc: “Ngủ ,iđ muộn rồi, iam me nòc phải iđ lmà.”
“Nhớ tắt nèđ đó.”
cụL Diên ảuq thật kôhng định màl ìg nữa, ión xnog, hna yấl iác tịb tắm torng ngăn ủt nêb cạnh oeđ vào, cyuhển sang tạrng thái cuhẩn ịb ngủ.
ụD Tạrch Xyuên đứng ở aửc iàv gâiy, iồr iạl nhìn uầb trời iốt neđ nogài aửc ổs tộm lúc, cẳhng biết óc phải ìv hná nèđ torng pòhng áuq iỗđ mấ pá kihến nưgời at cẳhng muốn bước oàv mêđ aưm lạnh oẽl aik yah knôhg, cuối cùng nắh chậm iãr ơig yat lên:
“hcạC.”
Tếing công cắt ehk ẽhk vang lên, torng pòhng pậl cứt chìm oàv bóng tối.
Torng bóng tối, ụD Tạrch Xyuên név chăn nêl gờưing mằn nưhng ỉhc cihếm tộm ỗhc nhỏ, uas óđ nắh cuộn nưgời lại, ưhn yậv óc ểht giảm tớb uađ nớđ ở bnụg. nắH ủgn cảnh giác kôhng yên, tỉhnh tảohng iạl ởm tắm nhìn ềv phía ôs pha, thấy cụL Diên nẫv nogan nogãn mằn ở óđ iớm iạl nhắm tắm vào.
ùD oeđ tịb tắm nưhng cụL Diên nẫv nghe thấy tếing tộs soạt nêb phía ụD Tạrch Xêyun. hnA duỗi ngón yat oék tịb tắm xnốug, gọing điệu tấb cắđ :ĩd “Mau ủgn ,iđ iam hna kôhng nầc iđ màl nưhng me nẫv nầc đyấ.”
Ý àl ụD Tạrch Xyuên ãđ màl pihền hna ngủ.
ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht torng lòng cốb aửl gậin, càng thấy iốđ pơưhng ión tíhch mình àl giả: “Cậu đang tárch iôt màl pihền uậc ủgn ”?à
Đnúg, nưhng kôhng thừa nhận đợưc.
Gọing cụL Diên tếh cứs uịd dnàg: “Sao iạl thế, me ỉhc ợs hna ủgn kôhng ngon tôhi, ùd oas iah môh tưrớc hna iớm ịb tốs ,àm nầc nghỉ ngơi nuềih.”
”…“
ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht nhgẹn lại, nơc giận torng lòng bỗng ịb pậd tắt tộm cách ỳk .ạl Thấy cụL Diên ión ngày iam phải iđ làm, nắh nốv muốn ión ìg óđ nưhng cuối cùng iạl kôhng nêl tnếig, iởb ìv giữa iah nưgời ọh yâb ờig kôhng óc tấb ức iốm quan ệh oàn .ảc
uếN muốn truy nếđ cùng ìht cũng ỉhc àl ẻk ùht tôhi…
tộM ờig snág, Tiết nấT iộđ aưm ềv nhà. Y iởc quần oá tớư sũng oàv pòhng tắm, ảb iav nẫv nòc uađ mâl râm, nắh ios gơưng thấy uas lưng mình óc nẳh tộm uấd chân uàm đen.
“hhS…”
Tiết nấT tíh uâs tộm hơi: ụD“ Tạrch Xyuên pạđ cá thật đấy, yam àm óc pạđ oàv mtặ.”
Y định ựt iôb tuhốc nưhng aừv ửht ãđ phát hiện yat kôhng iớt nên đành tôhi, y aừv ual cót aừv iđ oàv pòhng ngủ.
Điện tohại ểđ trên nàb đúng cúl ổđ cnôuhg, nêt hiện trên nàm hình àl éB“ yuê”, Tiết nấT aừv liếc sang nìhn, nahnh cóhng mấb nhge, óhk àm tởưng tợưng được nưgời ãhn nhặn ưhn y cũng biết ión yấm iờl buồn nôn ưhn yậv iớv nạb gái: éB“ yêu, oas tếh?”
uầĐ nêb aik tyurền iớt tộm gọing ữn uểy đệiu, óc ẻv ưhn đang tấr cứt gậin: “iTết Tấn, oas ờig hna iớm nghe yám aủc ,me óc phải hna ar nogài uêl lổng chơi iờb kôhng h!ả?”
Tiết nấT nghe yậv ìht cắs tặm nur rẩy, thầm nghĩ hna óc chơi iờb uêl lổng ìg đâu, cẳhng auq ịb iah nêt cús sinh đánh iộh đồng tôhi: “Vừa iồr hna nậb thảo pợh đồng nên kôhng ểđ ý điện tạohi, oas muộn iồr àm me nòc chưa nủg?”
ôC nàng miễn cỡưng aht ohc :y “Còn kôhng phải ìv ờhc hna ,à đáng gtéh!”
Tiết Tấn: “hTức mêđ kôhng tốt ohc cứs khỏe đâu, uam ủgn .iđ iaM hna nẫd me iđ aum mắs iồr uống àrt cihều nhé? Nghe ión bánh mek ịv mctaha iớv sinh ốt uâd ở óđ ngon lmắ.”
ôC nàng ẽhk ừh tộm tnếig: “Anh muốn nẹh nưhng nảb tiểu ưht kôhng rnảh, ngày iam me nòc phải nếđ ịht tás công yt iớv ,ốb nậb lmắ.”
Tiết nấT cười cờưi: “Thế ờhc ihk oàn me rnảh, hna ẽs óc tặm ngay pậl tức, được kgnôh?”
Tiết nấT kiên nhẫn ỗd dành tộm cúl uâl iớm tắt máy. Y nêl gờưing nằm, nhắm tắm lại, ỉhc mảc thấy ảc nưgời tệm mỏi, óhk mắl iớm nầg ủgn được ìht iạl ịb tếing tôhng oáb óc nit nhắn iớm đánh tứhc.
“hniT!”
Tiết nấT miễn cỡưng ởm mắt, ơm ơm màng màng yấl điện tohại dưới iốg ,ar thấy ụD Tạrch Xyuên iửg nit nhắn đến. Y luôn tấr ioc tọrng nit nhắn aủc ụD Tạrch Xêyun, nẩ ởm đọc, ốc gắng dùng chút tỉnh oát nòc iạl ểđ cọđ tếh hàng ữhc kia. aóH ar iốđ pơưhng oảb y nix ohc cụL Diên nghỉ mố tộm tầun.
,À nix ohc cụL Diên nghỉ mố tộm tầun.
Tiết nấT mén điện tohại sang tộm bên, pú tặm oàv iốg ủgn tếip, ab giây sua——
“tạoX!”
Tiết nấT ởm bừng mắt, ngồi phắt dậy, y ởm điện tohại ar cọđ nit nhắn nầl nữa, cứt nếđ ộđ kôhng ión nên lời: ụD“ Tạrch Xêyun, hna ịb mâh phải knôhg! mE ịb tơưhng àm iam nẫv phải iđ làm, aựd oàv uâđ iạl phải nix nghỉ giúp cụL D!!nêi?”
iaH yat Tiết nấT nur nêl ìv tức, muốn iọg điện ohc ụD Tạrch Xyuên nưhng toàn ịb ừt chối kôhng nhge.
【hTuê oab ýuq káhch aừv iọg hiện đang nậb hoặc kôhng nghe máy, nix iuv lòng iọg iạl sua…】
Tiết nấT nihgến răng iửg nit nhắn q【:auDụ Tạrch Xêyun, hna đừng óc diễn kịch áuq àđ iồr ểđ ảc nảb thân mình cuốn voà!】
tộM nàb yat iớv nữhng khớp xơưng õr ràng mầc yấl điện tohại torng bóng tối, nêy lặng ởm khóa nàm hnìh, uầđ ngón yat õg nhẹ, nhắn iạl tộm uâc ngắn gS【:nọớm muộn ìg uậc at cũng ẽs ctếh.】
mớS muộn ìg uậc at cũng ẽs cếht…
tộM uâc ẹhn nàhng nưhng torng mêđ kuhya iạl mang nếđ ôv nàv ựs lạnh lẽo, cách tộm nàm hình àm mảc cúx bình thản nầg ưhn tĩnh mịch aik suýt aữn nuốt cửhng nưgời .at
ụD Tạrch Xyuên nhắn xong ìht tắt nàm hnìh. nắH bình tĩnh nhắm tắm lại, uầđ ngón yat ểđ trên bụng chậm iãr õg nhẹ, gốing noc nắr cộđ nẩ pún uâs torng rừng ỉhc ểđ tung tộm nòđ írt mnạg.
cụL Diên tờưhng ủgn tấr nnôg, ức kảohng 6 ờig sáng àl hna ẽs ựt động thức gấic. Sáng môh sau, ihk hna tỉnh yậd trên ếhg ôs pha, trời nẫv nòc ờm tối, hna ôv thức nhìn ềv phía gờưing nưhng ỉhc óc tộm cihếc chăn được pấg nọg gnàg, ag gờưing được vuốt pẳhng pihu, nòc ụD Tạrch Xyuên ãđ biến tấm ừt lâu.
cụL Diên ngạc nihên ngồi dậy, iọg ửht tộm tnếig: ụD“ Tạrch Xnêyu?”
nốB phía nêy tnĩh, kôhng ia ảrt iờl anh.
Chắc àl iđ rồi.
cụL Diên aox mặt, cũng kôhng mảc thấy tấb ờgn lắm, ụD Tạrch Xyuên kôhng nhân cúl hna ủgn àm giết hna ãđ àl yam nắm mắl rồi.
cụL Diên đứng yậd khỏi ếhg ôs pha, oàv pòhng mắt cuhẩn ịb aửr mặt, nưhng hná tắm ôv tình liếc auq chợt phát hiện trên gơưng óc nađ tộm ờt giấy ihg chú, trên óđ viết tộm hàng ữhc cắs néb nọg gnàg:
Tiết nấT ãđ nix phép ohc uậc nghỉ yảb nàgy.
Kôhng ểđ tên, ỉhc ngắn nọg tộm uâc nưhng kôhng nầc đoán cũng biết àl ụD Tạrch Xyuên ểđ lại.
cụL Diên cób xnốug, nhìn chằm chằm oàv hàng ữhc aik tộm lát, nghĩ bụng tảng băng yàn nẫv óc tình nưgời lắm. hnA định tứv oàv tùhng cár nưhng ếht oàn iạl chần chờ, cuối cùng iạl nád ềv ỗhc ũc iồr ỗv mạnh iah cái.
Được nghỉ mố ugn oas kôhng cần, ùd oas iđ màl cũng phải uấđ írt iớv Trần iáB .ìB cụL Diên nêy mât ở àhn nghỉ ngơi yảb nàgy, torng thời gian óđ kôhng óc ia iọg điện nếđ màl pihền anh, tảhnh thơi nếđ cứm màl hna nầg ưhn quên tấm mình nòc đang màl nihệm ụv ——
ỉhC ừrt Tởưng cáB Vân.
Tởưng cáB nâV àl điển hình aủc kiểu nưgời càng kôhng được ìht càng mốun, tờưhng xyuên nhắn nit ohc cụL Dêin. iớV ựs gnủ ộh aủc pật đoàn Đỉnh ,uD cuối cùng ãg cũng tyuhết phục được nữhng ổc đông tròn iộh đồng quản ịrt đồng ý yâx dựng ựd ná ud lịch đảo, uầđ ưt toàn ộb phần nớl dòng tiền uưl động aủc công yt oàv ,óđ ngay ảc các pơưhng tiện tyurền tôhng cũng đang aưđ nit ềv cyuhện này.
cụL Diên luôn mảc thấy cyuhện yàn kôhng nơđ giản ưhn vậy, nưhng muốn ión ạl ở uâđ ìht hna cũng kôhng ión ar đợưc.
tếK thúc tuần nghỉ ,mố ngày môh uas cụL Diên iđ màl ởrt lại, nưhng aừv bước oàv năv pnòhg, hna phát hiện hná tắm đồng nihgệp nhìn mình tấr khác ,ạl thậm íhc ngay ảc Trần iáB ìB cũng nêy uống trà, ỉhc liếc hna tộm iác ứhc cũng kôhng ión .ìg
ếhT àm kôhng sinh ?ựs
cụL Diên nhíu mày, ỏt ẻv ngạc nêihn. hnA oék ếhg ar ngồi oàv ịv írt màl vệic, duỗi yat yal Gaing Kahng Kahng nêb cnạh: “ìHnh ưhn iôt ịb iỗl giác rồi, oas hná tắm iọm nưgời nhìn iôt ức àl ạl vyậ?”
Gaing Kahng Kahng đang mặg bánh bao, lặng ẽl nêl tnếig: “Cậu kôhng phát hiện hná tắm iôt nhìn uậc cũng ạl mắl ”?à
cụL Dêin: …“ ýL do?”
Gaing Kahng Kahng nuốt iộv mếing bánh torng mệing xnốug, ạh gọing nói: “ưgNời hna ,me uậc iổn tếing iồr đấy, tuần tưrớc uậc kôhng iđ làm, Trần iáB ìB nốv định kiếm ớc đuổi cậu, ia ờgn pếs Tiết iạl đích thân nếđ pòhng nhân ựs màl ủht cụt nghỉ mố giúp cậu, ãđ yậv nòc tăng lơưng ohc uậc %02 naữ!”
cúL ión nếđ tiền lnơưg, Gaing Kahng Kahng kôhng ểht kiềm ếhc được ựs phấn kíhch torng gọing ión aủc mnìh, kinh ngạc àm hỏi: “Giờ ảc công yt uềđ biết uậc máb được oàv iùđ pếs Tiết rồi, uậc ãđ màl ếht oàn v!yậ?”
Tiết nấT iổn tếing àl nưgời nàđ gnô cộđ thân vàng torng công ,yt pohng ộđ lịch tệihp, tuổi ẻrt iàt cao, tấb ỳk iờl khen oàn cũng óc ểht pá dụng nêl nưgời y đợưc, từng ửc ỉhc aủc y uềđ uht túh ựs úhc ý aủc toàn ộb nhân viên ữn ẻrt tuổi torng công .yt Tuần tớưrc, y tộđ nihên đích thân nix nghỉ mố ohc tộm nhân viên ỏhn ôv kôhng óc danh tếing ,ìg kôhng khỏi màl nưgời at kinh nạgc.
uếN kôhng phải ìv cụL Diên àl man ìht óc ihk yâb ờig nit nồđ tình mảc ãđ tràn nal khắp iơn rồi.
cụL Diên nghe yậv ỉhc mảc thấy uầđ mình iốr ưhn ớm bòng bnog, nưhng chưa pịk tiêu aóh xong nit cứt aừv iồr ìht nêb nogài tộđ nihên vang nêl tếing õg cửa, ỉhc thấy ưht ýk evE aủc ủhC tịch đang đứng ở cửa, nhìn qaunh pòhng ưhn đang mìt :ia
“Xin iỏh ịv oàn àl cụL Dêin? ủhC tịch Tởưng óc cyuhện nầc tìm, hiện đang ờhc ở năv pgnòh.”
Gọing ión điềm tĩnh ẽhk kàhng nưhng pậl cứt kihến ảc pòhng nôx xao, torng táohng cốhc, ôv ốs hná tắm ổđ nồd oàv nưgời cụL Diên ưhn muốn biến hna tàhnh iác snàg.
cụL Dêin: ”…“
