Chương 37: Nói dối

Chương 37 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Nghi ờgn torng lòng ụD Tạrch Xyuên mớs ãđ óc iờl giải páđ ngay ừt cúl Tiết nấT xuất hiện ở công viên giải írt rồi, ohc ùd chưa óc ìht kảohng thời gian ngồi ex ềv àhn cũng ủđ ểđ nắh nghĩ tôhng suốt nihều cệyuhn.

A Dêin.

A Dêin.

nêB cạnh ụD Tạrch Xyuên chưa từng xuất hiện nưgời oàn nêt A Diên ,ảc nưgời yud nhất óc ểht ioc àl óc chút nâ náo cíhnh àl nhân tình aủc Tởưng cáB nâV – cụL Dêin.

ihK nưgời at ãđ iổn giận nếđ cực điểm iồr ìht thực ựs kôhng ểht trút iổn nơc cựb cứt ar nàogi, àm ẽs ỉhc mảc thấy uám torng ơc ểht đang ừt ừt đông cứng lại, trái mit cũng chầm chậm iơr xốung cựv sâu, gốing ưhn tộm iác cáx đang nầd thối rữa, kôhng nòc chút iơh mấ nào.

“Rốt cuộc uậc ãđ aừl iôt nữhng gì…”

ụD Tạrch Xyuên iúc uầđ nhìn cụL Diên đang nôh ,êm nâg xanh iổn õr trên um nàb tay, gọing ión vang nêl torng năc pòhng tĩnh lặng cẳhng khác oàn vũng nước ùt kôhng nợg snóg.

Tiết nấT liên cụt mấb côuhng aửc ở nêb nàogi, thấy kôhng ia ởm aửc ìht dừng lại. Y kôhng chắc cụL Diên óc đang ở torng àhn ụD Tạrch Xyuên yah knôhg, od ựd torng giây lát, y đang định nhập tậm khẩu ìht cánh aửc iạl tộđ nihên “cạch” tộm tếing ởm .ar

Tiết nấT sửng sốt: “Anh Tạrch Xnêyu?”

ụD Tạrch Xyuên đứng uas cửa, ỉhc nói: “Vào đi.”

nắH mi lặng khác tnờưhg, ión xong ìht xoay nưgời bước oàv torng nhà. Pòhng káhch tốrng tảri, kôhng thấy bóng dáng aủc nưgời ứht hai, trên nàb óc tặđ tộm cốc thủy tinh torng sốut, nòc óc tộm ảuq mac chưa cób xnog, pớl màng uàm tắrng nêb torng ãđ iơh mẫs uàm od yxo hóa.

Tiết nấT theo oàv nhà, oảđ tắm nhìn qaunh tộm vnòg: “Lục Diên đuâ?”

Tiết nấT ión xong iớm ớhn ar mình nòc chưa ión ohc ụD Tạrch Xyuên biết ựs tậht, cặm ùd y ãđ ốc gắng ữig bình tĩnh nưhng gọing ión ốc ý ạh thấp nẫv ểđ ộl ựs cứt gậin:

“Anh óc biết nưgời ở cạnh àhn hna àl ia knôhg? uậC at cíhnh àl nhân tình aủc Tởưng cáB Vân, cụL Dnêi!”

“ạrTch Xêyun, hna ịb hỏng uầđ iồr phải knôhg? oaS iạl yâd aưd iớv iác loại nưgời ưhn uậc at chứ, uậc at àm óc ý uấx ìg ìht hna muốn khóc cũng cẳhng óc ỗhc oàn àm khóc đuâ!”

Tiết nấT tởưng rằng uas ihk biết ựs tậht, ụD Tạrch Xyuên ẽs cốs àv giận ữd lắm, ẽs ôv cùng uađ khổ, ìv ùd oas nắh nốv măc ghét ịb aừl iốd iớt yậv ơc .àm ếhT ưhn nogài ựd đáon, ụD Tạrch Xyuên iạl kôhng óc tấb ức phản gnứ nào.

iốĐ pơưhng ỉhc ngồi trên ếhg ôs pha, iúc uầđ lặng ẽl túh tốuhc, õr ràng torng pòhng tậb nèđ nưhng nắh iạl ưhn tộm khối cựm neđ cặđ qáunh kôhng nat đợưc. Khói tuhốc ịv cạb àh nầd nal aỏt torng kôhng khí, nuh ỏđ iôđ tắm yầđ ait uám aủc ụD Tạrch Xêyun, cũng màl nhòe bóng dáng yầg òg aủc hắn.

Tiết nấT iơh ol lnắg: “Anh Tạrch Xnêyu?”

Điếu tuhốc cháy áuq nnahh, nàt aửl néb oàv ad ểđ iạl tộm tệv bỏng uàm den. Nưhng ụD Tạrch Xyuên iạl ưhn ểht kôhng mảc thấy ,ìg nắh bình thản iụd tắt uầđ tuhốc oàv tạg tàn, gọing khàn khàn ừ tộm tnếig: “Anh btếi.”

“Anh bếit, uậc at àl nhân tình aủc Tởưng cáB Vnâ.”

“Anh cũng bếit, uậc at aừl ahn.”

ióN xnog, cẳhng biết óc phải ịb cặs khói yah kôhng àm ụD Tạrch Xyuên tộđ nihên oh khan yấm tnếig. nắH iúc uầđ ehc mnệig, ốc gắng muốn nén tếing ,oh nưhng iạl càng oh ữd iộd hơn, khóe tắm nắh ỏđ bnừg, ngay ảc nước tắm cũng trào .ar

ụD Tạrch Xyuên mảc thấy cụl ủhp ũgn tạng aủc mình đang quặn thắt tếh ,ảc torng kôhng íhk ưhn óc tộm nàb yat ôv hình đang pób nhgẹt yấl ổc họng hắn, ngay ảc tíh ởht cũng óhk kăhn. nắH kôhng kiềm ếhc được àm ãgn khỏi ếhg ôs pha, uas óđ ehc mệing lạong cạohng chạy oàv àhn ệv sinh nôn mửa.

eỌ“ “–

nắH mằn pú pấs nêl nồb aửr yat nôn tộm cúl lâu, nôn nếđ iỗn ruột nag ưhn muốn tứđ từng khúc àm nẫv cẳhng nôn ar được ,ìg nước tắm nước iũm cùng trào ,ar uầđ uađ ưhn muốn ổn tnug, cẳhng biết ãđ oab uâl iồr nắh iớm iạl thảm iạh nếđ vậy.

ụD Tạrch Xyuên ởm iòv nớưc, aox aửr chất lỏng kôhng õr àl ìg trên mặt, cót tớư nhẹp dính tàhnh từng lọn. nắH nhìn oàv gnơưg, ỉhc mảc thấy mình gốing ưhn cá ỷuq được tớv ừt dưới nước lên, nêb torng nòc phản cihếu hình hnả aủc Tiết Tấn, nưgời aik đang đứng ở aửc nhìn tẳhng oàv hắn.

Tiết nấT biết kôhng phải ụD Tạrch Xyuên đang phát bnệh, ỉhc àl nắh đang áuq uađ ổhk àm tôhi.

uaĐ ổhk nếđ cực hạn, ngay ảc ạd yàd cũng tắb uầđ oc thắt nur rẩy.

Ngày tớưrc, cúl ẹm ụD Tạrch Xyuên auq iờđ nắh cũng óc phản gnứ ếht này, kôhng chịu ión ,ìg tộm tạh mơc cũng kôhng chịu ,nă uađ ổhk nếđ iỗn ỉhc nòc biết nôn mửa.

Tiết nấT đứng ở aửc pòhng ệv snih, hná tắm phức pạt nex nẫl ẻv kôhng ểht nit nổi: ụD“ Tạrch Xêyun, oas hna óc ểht tíhch loại nưgời đó?”

Nghe vậy, ụD Tạrch Xyuên bỗng nẩgng phắt uầđ lên, iôđ tắm ỏđ ua nhìn ,y torng giây phút này, mảc cúx nêb torng mãnh liệt nếđ iỗn kihến nưgời at kinh hãi, thậm íhc nòc mang theo iàv phần ốc cấhp: “Tại oas hna kôhng ểht tíhch uậc ấy?”

Tiết nấT bước iớt tộm bớưc, ìv áuq phẫn ộn nên y giật phắt kính mén xốung sàn: “Cậu at àl nhân tình aủc Tởưng cáB Vân! hnA ửht ión mex iạt oas ?ảh Loại nưgời óc ểht ìv iợl hcí àm tiếp nậc Tởưng cáB nâV ìht đơưng nihên cũng óc ểht ìv iợl hcí àm tiếp nậc ahn!”

ụD Tạrch Xyuên bỗng oàg lên: “Cậu yấ kôhng piảh!”

ụD Tạrch Xyuên siết chặt mắn yat pậđ xốung pém nồb aửr mặt, lồng ngực phập pnồhg, trán iổn yầđ nâg xnah, nắh khàn gọing pặl lại: “Cậu yấ kôhng piảh…”

ụD Tạrch Xyuên nihgến răng nihgến lợi, nưhng iạl kôhng mac lòng nihều nơh àl hận, ờig khắc này, cẳhng hiểu oas Tiết nấT iạl mảc thấy iốđ pơưhng gốing ưhn tộm aứđ éb ịb nao ,cứ từng ữhc uềđ nur yẩr nhgẹn nàgo:

“iTết Tấn, hna kôhng tni…”

“Anh kôhng nit ảc iờđ hna kôhng pặg được nưgời tốt, hna kôhng nit iờđ hna ỉhc ịb nưgời khác laừ…”

“Một Tởưng cáB nâV ãđ ủđ rồi, iạt oas nòc thêm tộm cụL Dnêi?”

ụD Tạrch Xyuên kôhng muốn nit nữhng điều óđ àl giả, nắh ỏđ tắm cắl đầu, kôhng chịu thừa nậhn: “Anh kôhng ểht ịb aừl iah nầl đợưc, Tiết Tnấ.”

cắS tặm nắh iát nợht, song nẫv ốc chấp pặl lại: “iTết Tấn, hna kôhng ểht ịb aừl iah nầl đợưc, kôhng tểh…”

Thực ựs kôhng thể…

nắH cẳhng uưl lyuến ếht giới yàn chút nào, uến ưhn ngay ảc iơh mấ cuối cùng óc được cũng àl ìv cụm đích káhc, ụD Tạrch Xyuên kôhng biết mình ẽs màl ar cyuhện ìg nữa.

Tiết nấT đứng iạt chỗ, lồng ngực phập pồhng tấb :na “Lục Diên uâđ riồ?”

Cuối cùng y cũng ý thức được nấv ,ềđ uac yàm hỏi: “Lục Diên uâđ riồ?”

Nhắc nếđ cụL Dêin, ụD Tạrch Xyuên iớm nêy tĩnh lại, thật uâl uas iớm thốt ar tộm câu:

“Cậu at đang ở torng yat ahn.”

yáĐ tắm Tiết nấT eól nêl ẻv hảong hốt, nòc tởưng nắh định giết cụL Diên nèb iộv vàng bước iớt mắn yấl iav ụD Tạrch Xêyun: “ạrTch Xêyun, hna nghe me nói, đừng iộv ar tay, cụm tiêu aủc cúhng at àl Tởưng cáB Vân, hna đừng hành động tihếu yus nghĩ oàv cúl nyà!”

Tiết nấT kôhng muốn cụL Diên cếht, hoặc ión đúng hơn, y ohc rằng iột aủc iốđ pơưhng kôhng đáng cếht, cũng kôhng đáng ểđ yat ọh yấv máu, y tắv có kyuhên can: “Lục Dêin… Cyuhện cụL Diên màl nhân tình óc ểht àl ịb Tởưng cáB nâV pé bộuc, hna kôhng nầc tihết ìv cyuhện yàn àm giết uậc ta…”

ụD Tạrch Xyuên ngắt iờl :y mE“ nêy tâm, hna ẽs kôhng giết uậc at đuâ.”

nắH nếhch khóe mnệig, gọing yầđ aỉm mai: “Sao hna ỡn giết uậc at cứh.”

nắH nòc tấr nihều uâc iỏh phải mìt cụL Diên ểđ cứhng tựhc, tưrớc ihk óc được uâc ảrt lời, nắh ẽs kôhng ểđ iốđ pơưhng chết đâu.

Tiết nấT trực giác óc điều tấb tnờưhg, ếht nưhng ùd y óc iỏh ếht oàn ìht ụD Tạrch Xyuên cũng kôhng chịu tiết ộl tung tích aủc cụL Dêin, cuối cùng y ỉhc đành nhặt pặc kính dưới nàs lên, iờr khỏi năc ộh iớv mât ựs nặng .ền

Kôhng phải Tiết nấT kôhng biết cụL Diên đang ịb giấu torng àhn ụD Tạrch Xêyun.

Nưhng y óc ểht màl ìg ơc chứ?

ảhT cụL Dêin? Nưhng y nẫv chưa õr ial lịch iốđ pnơưhg.

tắB lại? óC ẻv ưhn yậv ỉhc kihến iọm cyuhện iồt ệt hơn.

Tiết nấT bỗng iơh náo nậh ếht giới này, y nghĩ iãm àm kôhng õr nữhng măn auq tốr cuộc ãđ yảx ar cyuhện ìg àm pé tộm nưgời tốt biến tàhnh ộb dạng điên loạn ếht này.

mêĐ iàd đằng đnẵg, từng phút từng giây trôi auq uềđ cực ỳk nằd vặt, ỉhc óc nưgời đang mằn trên gờưing torng pòhng ủgn àl kôhng ềh yah bếit. ơC ểht cụL Diên káhng tuhốc iơh kém, loại tuhốc àm nưgời bình tờưhng uống oàv cùng mắl ỉhc nôh êm iàv tnếig, nòc hna iạl ủgn liền tộm mạch nếđ iốt môh sau.

Torng kảohng thời gian này, ụD Tạrch Xyuên kiểm art tất ảc ồđ àm cụL Diên từng aưđ tới, ngay ảc chậu xơưng rồng nắh trân tọrng tặđ nêb cạnh yám tính cũng ổhn ảc cốg lên, nẩc thận iớb tấđ nêb torng tộm lượt —

Cuối cùng cẳhng phát hiện ar ìg .ảc

páĐ ná yàn cẳhng biết àl tốt yah xấu, ụD Tạrch Xyuên ỉhc mảc thấy mât tạrng iồt ệt aủc mình nẫv kôhng được giải tohát ùd ỉhc tộm pầhn. nắH ngồi tộm mình torng pòhng káhch iốt ,mo kôhng biết đang nghĩ ,ìg cuối cùng mầc noc oad măg lạnh oẽl trên nàb trà, lặng ẽl yẩđ aửc pòhng ủgn .ar

Lưỡi oad cắs néb ềk oàv nưgời nàđ gnô đang yas giấc trên gnờưig, động cát ôv cùng tứd káoht.

tấR õr rnàg, ụD Tạrch Xyuên kôhng ỉhc tộm nầl muốn giết cụL Dêin, nưhng iỗm nầl nắh uềđ kôhng ỡn ar tay.

cụL Diên aừv tỉnh iạl ừt nơc nôh êm ìht iốđ tặm iớv tình cảnh này, hna phát hiện lưỡi oad cắs néb đang ềk nêb ổc mnìh, ịb nihệt ộđ lạnh buốt óđ màl ohc kôhng kiềm được àm nur lên, àm động cát yàn cũng iạb ộl việc hna ãđ tnỉh.

ụD Tạrch Xyuên nhận ,ar nắh iúc uầđ nhìn cụL Dêin, tếk ảuq iạl thấy iốđ pơưhng đang ơgn ngác nhìn mnìh, iạl àl iác ẻv ôv iột đáng ghét kia.

“uCối cùng uậc cũng thnỉ.”

ụD Tạrch Xyuên mắn chặt noc oad torng tay, nắh ừt ừt nêihgng nưgời nếđ nầg cụL Dêin, iôđ iôm iát nhợt éhg tás iat anh, iỗm ữhc thốt ar uềđ mang iơh mấ song iạl kihến nưgời at lạnh nếđ nật xơưng tủy: “Cậu àm kôhng tnỉh, iôt ẽs nghĩ uậc ãđ chết thật iồr đó.”

Gọing điệu nihgến răng nihgến lợi.

cụL Diên biết ụD Tạrch Xyuên ãđ biết ựs thật nưhng hna nẫv chưa mắn tắb được yus nghĩ aủc iốđ pnơưhg, óc điều nòc sống ãđ àl tốt mắl rồi: “Anh muốn biết ,ìg me ẽs giải tíhch ohc ahn.”

Thậm íhc iộn mât hna nòc thấy iơh ẹhn nõhm, sống torng mảc giác cúl oàn cũng óc iũm kiếm treo ơl lửng trên uầđ cuối cùng cũng tếk túhc.

ụD Tạrch Xyuên iạl tộđ nihên cười tộm tnàrg, nắh ởrt yat tấc noc oad vào, iùv tặm oàv ổc cụL Dêin, iôm pá tás oàv động mạch uếy tớ ưhn đang nghĩ mex nên nắc mạnh xốung ếht nào: “Nếu iôt kôhng muốn nghe uậc giải tíhch àm ỉhc muốn giết uậc ìht soa?”

Cuhôi oad aik aựt ưhn noc nắr đang òb tưrờn torng bóng tối, cuối cùng xyuên auq chăn ềk oàv bụng cụL Dêin, gọing nắh trầm thấp vang lên: “Lục Dêin, iôt muốn giết cuậ.”

cụL Diên nhắc nhở: “ưgNời hna nên giết àl Tởưng cáB Vnâ.”

ụD Tạrch Xyuên kựhng lại: “ưhNng iôt nậh uậc hơn, phải màl oas đyâ?”

cụL Diên mi lnặg: “úĐng àl hna nên nậh ,me me kôhng ión ựs thật ohc hna btếi.”

ụD Tạrch Xyuên kôhng ờgn cụL Diên iạl cẳhng thèm biện ộh ìg ,ảc nắh aưđ yat pób ổc họng aủc nưgời ọn iồr ừt ừt siết chặt lại, hná tắm u :má “gNay môh uầđ tiên cyuhển đến, uậc ãđ nhận ar iôt iồr phải kgnôh?”

Gọing điệu cụL Diên bình tnĩh: “gnúĐ.”

uầĐ ngón yat ụD Tạrch Xyuên tộđ nihên nur yẩr ữd dội, ơc tặm nắh giần giật ưhn muốn gợưng cờưi, nưhng iạl cứng ờđ cẳhng ểht màl ar được tấb ức biểu mảc nào, ỉhc óc khóe tắm nầd ỏđ gnử tớư tá ưhn pắs ỏhn máu: “Vậy uậc tiếp nậc tiô…”

Gọing ụD Tạrch Xyuên tộđ nihên nhgẹn lại, nắh tíh ởht tộm iơh thật sâu, torng bóng iốt óc ứht chất lỏng nóng iổh oàn óđ iơr xốung tặm cụL Dêin, iãm uas nắh iớm óhk nhọc thốt ar aửn uâc nòc lại:

“Vậy uậc tiếp nậc iôt cũng àl ìv cụm đích khác soa?”

ỉhC nầc cụL Diên ión tộm tếing “gnúĐ”, cứt àl tất ảc nữhng việc tốt hna từng màl iớv ụD Tạrch Xyuên uềđ àl giả, nữhng mếing hình pếx tàhnh aòt oac cố tấb ờgn ịb túr tấm điểm aựt ở tầng thấp nấht, tếk cục ỉhc óc pụs ổđ mầ .mầ

Dờưng ưhn ãđ auq tấr lâu, iạl dờưng ưhn ỉhc ngắn ngủi torng chốc lát, ngay cúl ụD Tạrch Xyuên ãđ ờhc nếđ cứm cựb iộb ìht cuối cùng cụL Diên cũng nêl tếing áhp ỡv ựs mi lặng ngột ngạt này: “ôhKng đgnú.”

cựL trên ổc iớn lỏng iàv pầhn.

Nưhng ụD Tạrch Xyuên pậl cứt ãđ phát hiện ar nấv ,ềđ nắh pậl cứt siết chặt nàb tay: “Cậu mád ión cúl cyuhển iớt kôhng nhận ar iôt kgnôh?”

Nyugên ủhc ãđ màl việc ở pậT đoàn Ngân Xyuên nihều năm, uến ión kôhng nhận ar ụD Tạrch Xyuên e àl áuq ảig dối.

cụL Diên mảc nhận được ựs ngạt ởht đang oék đến, hna ôv thức ngửa uầđ lên, nhìn chằm chằm oàv iôđ tắm ỏđ bừng aủc ụD Tạrch Xêyun, torng lòng biết õr ỷt ệl cihến tắhng nầl yàn aủc mình nớl nơh tấb ức nầl nào, óhk nhọc tấc tnếig: “hNận ra…”

“íhCnh àl ìv nhận ar nên iớm muốn tiếp nậc ahn…”

Trái mit ụD Tạrch Xyuên càng cúl càng chìm xnốug, càng chìm càng sâu, ìht ar cụL Diên tiếp nậc mình thực ựs àl ìv cụm đích káhc: ìV“ soa?”

cụL Diên lặng ẽl pấm yám môi, óhk khăn thốt ar tộm uâc ión cẳhng khác ìg tés đánh iớv ụD Tạrch Xêyun:

mE“ tíhch ahn.”

ừT“ yảb măn tưrớc ãđ tíhch hna riồ…”

cụL Diên tấr tíhch tộm uâc ụD Tạrch Xyuên từng nói, “uMốn lừa, ìht aừl ảc điờ.” nầL uầđ ión dối, lơưng mât hna thấy tấb ,na nưhng uas iạl ỡv ẽl ar rnằg, iốđ iớv hna àv ụD Tạrch Xêyun, ión iốd kôhng ểđ ịb phát hiện iạl àl aựl chọn tốt nấht.

ẻK uấx ngụy tarng màl tộm việc tốt, nắh nẫv àl ẻk xấu, nưhng uến nắh ngụy tarng ảc đời, màl việc tốt ảc iờđ ìht ia nòc óc ểht ión nắh àl nưgời uấx đây?

iáC ớc yàn ở náv tưrớc dùng áuq tộđ nộgt, nưhng dùng ở náv yàn iạl aừv kého.

Hết chương 37

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha