Chương 41: Uy hiếp

Chương 41 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

niT nhắn tộđ ngột yàn áhp ỡv iọm nêy bnìh, cụL Diên oảđ tắm nhìn xung qnauh, ẻv tặm iơh nghi hặoc, kôhng biết ia ãđ iửg nit nhắn này. iớT cúl hna hoàn nồh ìht ụD Tạrch Xyuên ãđ oàv tahng yám nêl tầng rồi.

cụL Diên nhíu mày, tắt nàm hnìh, ỉhc óc ểht ềv àhn tưrớc iồr tính sau.

ìV ụD Tạrch Xyuên kôhng tíhch oèm nên cụL Diên mang oèm ềv àhn mình tớưrc, uas óđ iọg điện nếđ tộm bệnh viện úht y ưt nhân tặđ lịch iớt khám iạt nhà.

Torng kảohng thời gian ờhc iợđ này, điều cụL Diên yus nghĩ kôhng phải àl ụD Tạrch Xyuên đang giận dỗi, cũng kôhng phải noc oèm haong đang cuộn tròn torng oá kohác àm àl nit nhắn cặn danh mình iớm nhận đợưc.

iA iửg nếđ vậy? Tởưng cáB nâV ?à

Cẳhng biết nghĩ nếđ điều ìg àm cắs tặm cụL Diên táohng as sầm. hnA pậl cứt đứng yậd khóa aửc pnòhg, uas óđ yấl ar iác bsu nầl tưrớc aừl được ừt ỗhc Tởưng cáB nâV iồr mắc oàv yám tníh, mèk theo tếing cuhột ccilk, tộm bảng oáb oác măn hiện nêl trên nàm hhnì——

Kôhng liên quan ìg nếđ ổs sách măn xưa, ỉhc nơđ tuhần àl bảng phân tích iợl nuhận aủc pậT đoàn Ngân Xyuên torng tộm măn oàn óđ tôhi.

ảuQ nihên hna ịb Tởưng cáB nâV aừl rồi.

uaS ihk ý thức được điều này, cụL Diên suýt phun tộm ngụm uám trào nưgợc ừt ổc hnọg. nầL tưrớc hna aừl được usb, aừv ềv nếđ àhn ìht ịb ụD Tạrch Xyuên chặn lại, yấm ngày uas óc ểht ioc ưhn luôn ưhn hình iớv bnóg, uas yấđ iạl ịb nhốt torng pnòhg, hoàn toàn kôhng óc cúl oàn ềv kiểm art bsu ,ảc kôhng ờgn iạl ịb nêt chọc tức Tởưng cáB nâV aik lừa.

cụL Diên kôhng hiểu nổi.

cụL Diên kôhng chấp nhận đợưc.

cụL Diên iơh pụs .ổđ

Điều yàn đồng nhgĩa iớv việc hna phải mìt Tởưng cáB nâV aừl yấl bsu nầl nữa, torng ihk nầl tưrớc hna aừv đánh nêt óđ tộm trận ở năv pòhng xnog.

#Chủ qaun#

cụL Diên yấl điện tohại ,ar mấb ốs iọg iạl nit nhắn cặn danh kia, yh vọng gnô trời đừng nàt nhẫn iớv mình ưhn vậy, nưhng uas iàv tếing tút dài, uầđ yâd nêb aik vang nêl gọing man trầm thấp quen tộuhc, nghe ỹk nòc thấy mang theo iàv phần trêu đùa:

“Lục Dêin, cuối cùng me cũng chịu iọg ohc hna iồr ”?à

ẹM kếip, àl Tởưng cáB nâV tậht!

ỉhC torng yấm giây ngắn nủgi, torng uầđ cụL Diên ãđ yản ar tấr nihều yus nhgĩ, ív ụd ưhn Tởưng cáB nâV ốc tình aưđ mình bsu ảig ?ư iốĐ pơưhng muốn ìg chứ? Mình ịb ãg nghi ờgn iồr ?à

Nưhng ùd ếht oàn ìht cụL Diên cũng kôhng ểht ỏt ar áuq nóng lòng iớv bsu đợưc, ưhn yậv ẽs ỉhc càng kihến Tởưng cáB nâV sinh nhgi. hnA iổđ nêb nghe điện tạohi, gọing điệu kôhng giận àm nòc áhk bình tnĩh: “Tôi nòc tởưng ia rảnh iỗr iạl iửg nit nhắn cặn danh ohc tôi, aóh ar àl ahn.”

Tởưng cáB nâV ngồi torng năv pnòhg, uầđ ngón yat pẹk tộm iác bsu ỏhn uàm đen, tỉhnh tảohng iạl õg ẹhn nêl bàn, khóe iôm ãg nếhch lên, ựt ohc àl mình ãđ mắn được thóp cụL Dêin: mE“ ởm bsu ar mex caưh?”

cụL Diên nhìn chằm chằm oàv đống ốs liệu trên nàm hình yám tníh, torng lòng ãđ óc tính táon, hna ốc ý ión dối, ờh hững nói: ,À“ hna ión iác bsu nầl tưrớc yấ ,ảh iôt ãđ ởm ar mex ngay môh yấl được riồ.”

Tởưng cáB nâV sững .ờs

aừL ụD Tạrch Xyuên ìht lơưng mât cụL Diên nòc đau, ứhc aừl Tởưng cáB nâV ìht hoàn toàn kôhng óc pá cựl nhé: “ởưTng cáB Vân, hna iãm iãm àl tộm ẻk hcí ,ỷk cẳhng nit ia ,ảc hna muốn ữig bsu ìht ức ữig ,iđ miễn uas yàn đừng nếđ quấy yầr iôt àl đcợư.”

cụL Diên càng ểđ mât nếđ bsu ìht càng ịb Tởưng cáB nâV mắn tóhp, hna ỉhc nòc cách yấl cộđ ịrt cộđ tôhi.

ảuQ nihên Tởưng cáB nâV tắb uầđ đứng ngồi kôhng yên, song ãg nẫv tiếp cụt ngọt nàgo: “Lục Dêin, uến hna kôhng nit me ìht nầl tưrớc me mấđ hna tộm iác torng năv pòhng ãđ ủđ kihến me chết ảc chục nầl riồ.”

cụL Diên nớưhng mày: “Vậy cách hna nit tởưng iôt àl aừl iôt bằng tộm iác bsu ảig óđ ”?à

Tởưng cáB nâV cười ẽhk tộm tnếig: “Lần tưrớc hna ỉhc ôv tình yấl nhầm tôhi, phát hiện ar àl pậl cứt iọg ohc me lôun, nưhng ia ờgn me iạl chặn ốs ahn.”

Tìrnh ộđ ổđ iỗl ohc nưgời khác aủc ãg cũng oac đấy.

cụL Diên bình tĩnh ởm mnệig: “Lấy nhầm ìht yấl nhầm tôhi, tốr cuộc hna muốn ión gì?”

Tởưng cáB nâV kôhng ờgn cụL Diên iạl dửng dưng ưhn vậy, ãg nhíu mày, xoay ếhg iạl nhìn ềv phía cảnh mêđ nogài aửc :ổs “Lục Dêin, me thay iổđ nihều lắm, ỉhc nơđ giản àl ìv hna pắs đính nôh thôi ”?à

cụL Dêin: “Nói xong cưha? ióN xong ìht iôt púc yám đyâ.”

Tởưng cáB nâV ôv thức ngồi tẳhng dậy: “Lục Dêin, me uâđ nầc tárnh én hna ưhn vậy, yah àl ếht này, ờig me nếđ mìt hna ,iđ hna ẽs pậl cứt aưđ bsu ohc me được kgnôh?”

cụL Diên iơh động lnòg, nưhng hna biết yâđ àl yẫb aủc Tởưng cáB Vân, uến mình đồng ý ìht ẽs iơr oàv yẫb mất: “hTôi kỏhi, hna ức ữig luôn ,iđ iôt kôhng muốn ịb aừl nầl ứht iah đuâ.”

“Lần yàn àl thật đyấ.”

Gọing điệu Tởưng cáB nâV cực ỳk chắc cắhn: “Tối mai, mát ờig pặg nuah.”

cụL Dêin: “ôhKng rhnả.”

Tởưng cáB nâV kôhng :ợs “Vậy ìht iốt ngày kia, cụL Dêin, hna mac đoan yâđ àl nầl cuối cnùg, uas yàn hna ẽs kôhng màl pihền me nữa, oas noà?”

cụL Diên nốv định mìt ơc iộh aừl yấl usb, Tởưng cáB nâV máb iad ưhn aỉđ ếht yàn cẳhng khác oàn oạt cậb tahng ohc anh. hnA ảig ờv yus nghĩ tộm cúl iớm miễn cỡưng đồng :ý “ợưĐc, nếđ cúl óđ iôt ẽs liên cạl iớv ahn.”

Tởưng cáB nâV mỉm cờưi, óc ẻv áhk iàh lnòg: “Anh ờhc nit aủc em.”

púC máy, năc pòhng hoàn toàn chìm oàv mi lnặg, ỉhc óc noc oèm cuộn tròn torng oá kohác tỉhnh tảohng phát ar tính uêk uếy .tớ

cụL Diên chưa từng chăm cós động tậv nhỏ, ủt lạnh àhn tốrng knôhg, cũng kôhng óc ứht ìg ohc oèm nă .ảc hnA nặv ot òl sưởi torng pnòhg, nhắn nit oảb cáb ĩs iớt khám ìht mang theo tí thức nă ohc oèm iồr iớm sang nêb cnạh.

ihK cụL Diên yẩđ aửc bước vào, ụD Tạrch Xyuên đang ngồi màl việc tưrớc aửc ổs tás đất, õr ràng iốđ pơưhng nghe thấy tếing hna oàv nưhng nẫv kôhng chịu nẩgng uầđ nêl nhìn anh, hná tắm ức nád chặt oàv nàm hình yám tníh, uầđ ngón yat õg phím nahnh ưhn bay, phát ar tộm tàrng mâ tahnh ẹhn óc tiết tấu.

Thấy vậy, cụL Diên bước tới, ốc ý aựd oàv pém nàb ehc nàm hình yám tính lại, mỉm cười hỏi: “Vẫn giận me hả?”

hnA lặng ẽl liếc nàm hnìh, phát hiện àl uhk cuhng ưc óc mầt nhìn ar biển od pậT đoàn Ngân Xyuên yâx dựng ãđ ởm bán, oạd yàn qảung oác khắp nơi, kôhng óhk ểđ nhận ar ựd ná yàn tấr được uầđ .ưt

ụD Tạrch Xyuên nòc kôhng thèm nưgớc tắm lên: mE“ ehc tấm riồ.”

cụL Diên tiện yat tạg yám tính sang tộm bên, dùng yat cốhng cằm, hỏi: “Máy tính quan tọrng nơh me ”?à

ụD Tạrch Xyuên ưhn cười khẩy tộm tnếig: “ôhKng quan tọrng bằng oèm aủc em.”

cụL Diên iơh nêihgng nờưgi, ưhn yậv càng ễd quan tás biểu mảc aủc ụD Tạrch Xyuên hơn: mE“ kôhng biết nuôi động vật, cúl yàn ãđ nẹh cáb ĩs nếđ àhn khám ohc ón rồi, iợđ chữa khỏi xong ìht mìt tộm nưgời tốt bụng nhận niôu.”

ụD Tạrch Xyuên mảc thấy cụL Diên áuq ngây thơ, nắh nhìn chằm chằm oàv nàm hình yám tníh, gọing lạnh lùng tấc lên, từng ữhc tộm vang nêl õr rnàg: “Lục Dêin, kôhng óc ia muốn nhận nuôi ón đuâ.”

óN“ aừv nẩb aừv uấx iạl nòc ịb bnệh, kôhng ia muốn nhận nuôi tộm noc oèm ưhn yậv đuâ.”

cụL Diên tộđ ngột iỏh nưgợc lại: “Anh cũng kôhng ”?à

“hnA?”

ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht sửng sốt, ưhn ểht aừv nghe được cyuhện buồn cười nhất trần đời, cười nếđ iỗn iav cũng nur lên, iãm uâl uas iớm bình tĩnh lại. Khóe mệing nắh ừt ừt ạh xnốug, nihgêm cút ừ tộm tnếig: “gnôhK.”

cụL Diên kôhng chất nấv àm ỉhc nơđ tuhần òt :òm “Tại soa?”

ụD Tạrch Xyuên ờh hững nhắm mắt: “ôhKng iạt oas ,ảc hna ngay ảc mạng mình nòc kôhng ol iổn ìht oas ol được mạng aủc nưgời kcáh?”

ừT ngày oàv ,ùt nắh ãđ luôn mâ uưm tính ,ếk ohc nếđ yâb giờ, Tởưng cáB nâV ãđ hoàn toàn iơr oàv yẫb rập, nưhng ụD Tạrch Xyuên nẫv thấy chưa .ủđ

Tơưng ial aủc nắh ưhn cựv uâs kôhng thấy đáy, qãung iờđ nòc iạl aủc nắh u má kôhng hná snág, iỗm phút iỗm giây uềđ ưhn iđ trên yâd téhp, nêb dưới àl cựv uâs nạv tnợưrg, tếk cục aựt ưhn nhất định phải dùng iác chết iớm được ioc àl viên mãn.

cụL Diên óc ểht đoán tưrớc được tơưng lai, cũng biết ụD Tạrch Xyuên nẫv chưa ừt ỏb ý định giết Tởưng cáB Vân, hna aựt ồh nên ngăn nảc nưhng iạl kôhng nên ngăn cản, cuối cùng ỉhc iỏh tộm câu: ụD“ Tạrch Xnêyu.”

ụD Tạrch Xyuên ởm tắm .ar

cụL Dêin: “Anh óc từng nghĩ nếđ tơưng ial caưh?”

cụL Dêin: mE“ biết hna nậh Tởưng cáB Vân, nưhng uến yat hna yấv uám ìht uas yàn ẽs kôhng nòc tơưng ial nữa, hna nẫv nòc ẻrt ưhn yậv mà.”

“Anh đừng giết nưgời được kgnôh?”

uâC ión uas cùng thậm íhc nòc mang theo ý uầc xin.

ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht bình tĩnh nhìn cụL Dêin, đồng ửt neđ yál lạnh oẽl kihếp nờưgi, ưhn tộm tahnh oađ ềht phải thấy máu: “Nếu hna kôhng đồng ý ìht soa?”

nắH nói: “Nếu hna nhất định phải giết Tởưng cáB nâV ìht soa?”

cụL Diên mím môi: “Vậy hna ẽs phải ngồi tù.”

ụD Tạrch Xyuên quay phắt uầđ :iđ “Anh ẽs kôhng ngồi ùt đuâ!”

,Ừ hna ẽs kôhng ngồi ,ùt hna ỉhc ựt tás uas ihk giết Tởưng cáB nâV tôhi, cụL Diên thầm ổb sung torng lnòg.

ãĐ nếđ nước này, tarnh luận tiếp cũng cẳhng óc ý nhgĩa ,ìg cụL Diên cũng kôhng ohc rằng iàv ab uâc ión aủc mình iạl óc ểht quan tọrng nếđ cứm kihến ụD Tạrch Xyuên bôung ỏb nậh thù. hnA iúc uầđ nhìn đồng ,ồh thấy cáb ĩs pắs nếđ iồr nèb đứng tẳhng lên, ión iớv ụD Tạrch Xêyun: “hCắc cáb ĩs pắs iớt rồi, me sang àhn mex noc oèm ếht oàn đã.”

Thực ar cụL Diên kôhng giận ìv hna nốv kôhng tặđ nihều yh vọng ,ìg nưhng óc ẻv ưhn ụD Tạrch Xyuên iạl tởưng rằng hna đang gậin.

ohC nên ihk cụL Diên đang ngồi mổx torng pòhng káhch nhìn cáb ĩs khám ohc noc oèm hnaog, cẳhng biết ụD Tạrch Xyuên ãđ iđ oàv ừt oab giờ. nắH uac yàm nhìn noc oèm đang mằn trên thảm uêk uếy ,tớ gọing óc iơh lúng tnúg: óC“ nầc giúp ìg kgnôh?”

cụL Diên nghi hoặc nẩgng đầu: “ôhKng phải hna ghét oèm ”?à

ụD Tạrch Xyuên thẹn áuq aóh gậin: “ôhKng tíhch ìht kôhng được giúp ”?à

cụL Dêin: “ợưĐc, tất nihên àl đcợư.”

Nưhng iah ãg nàđ gnô cẳhng biết ìg ,ảc ỉhc óc ểht ngồi nêb cạnh gơưing tắm nìhn. cụL Diên thấy cáb ĩs khám ohc oèm xong iớm hỏi: “Bác ,ĩs noc oèm yàn óc pặg nấv ềđ ìg nihgêm tọrng kgnôh?”

Nưgời iớt khám àl tộm ữn cáb ,ĩs ịhc buộc cót đuôi nựga, tôrng tấr hiền dịu, gọing ión nghe cũng kihến nưgời at tohải mái: “Con oèm kôhng óc nấv ềđ ,ìg nưhng iôt thấy xơưng chân phải aủc ón hình ưhn ịb lcệh, kôhng biết cúl tưrớc óc ịb tơưhng knôhg, uến được ìht nên aưđ nếđ bệnh viện chụp phim xme.”

yấM iác yàn kôhng phải nấv ềđ lớn, ùd oas cụL Diên yâb ờig cũng óc yầđ tềin: “Tôi thấy trên mạng óc ión bệnh viện các ịhc óc trạm uức ợrt ìht pảhi, cúl aữn ịhc óc ểht liên cạl mex óc ia tốt bụng chịu nhận nuôi ón được kgnôh?”

ôC cáb ĩs hiền uịd hiếm ihk ộl ẻv óhk :ửx óC“ ẽl iơh óhk đyấ.”

cụL Diên nghi hặoc: “Sao vyậ?”

ôC cáb ĩs iúc uầđ aox ộb lông nỉx uàm trên thân noc oèm hnaog: óN“ ãđ àig mắl rồi, àm tình tạrng cứs khỏe cũng tấr ,ệt tuổi ọht turng bình aủc oèm haong ỉhc kảohng 5-4 năm, ohc ùd được nhận nuôi ềv ìht óc ẽl cũng kôhng nuôi được oab luâ.”

“Mặc ùd cúhng iôt óc tàhnh pậl trạm uức ợrt nưhng ađ ốs iọm nưgời nhận nuôi úht cưng àl ểđ óc nưgời uầb nạb uâl dài, oèm àig iồr óhk óc ia nhận nuôi lmắ.”

cụL Diên sửng sốt, cúl yàn iớm nhận ar việc nhận nuôi úht cưng óc ẻv kôhng nơđ giản ưhn hna tnởưg, hna hoàn nồh nói: “Cảm nơ chị, iàv môh aữn iôt rảnh ẽs aưđ ón nếđ bệnh viện aủc các ịhc chụp pmih.”

ôC cáb ĩs mỉm cờưi: “ôhKng óc ,ìg nếđ cúl óđ hna óc ểht tặđ lịch onilne, tuổi ọht aủc oèm haong tờưhng kôhng dài, ón sống được uâl ưhn yậv thực ựs ãđ tấr giỏi riồ.”

Tưrớc ihk ,iđ cáb ĩs nòc ểđ iạl iah oab thức nă ohc mèo, ohc nă nầg aửn táhng ìht kôhng tàhnh nấv .ềđ

ụD Tạrch Xyuên ngồi trên ếhg ôs pha, kuhôn tặm lạnh lùng dưới hná nèđ cũng cẳhng thấy mấ ,pá nắh nhíu yàm nhìn cụL Dêin, nốv định nói: mE thấy cưha, hna ãđ oảb me đừng nhặt ềv iồr ?àm

Nưhng iờl nếđ khóe mệing iạl nuốt xnốug, ìv nắh thấy cẳhng óc ìg đáng iuv ẻv tưrớc iỗn uađ aủc nưgời khác .ảc

ụD Tạrch Xyuên tởưng cụL Diên ẽs buồn rầu, nưhng kôhng ờgn nưgời aik nẫv áhk tíhch noc mèo, thậm íhc nòc ngồi mổx nêb cạnh kiên nhẫn ohc ón nă từng chút một: “gNày aik me nẫd ón nếđ bệnh viện chụp phim kiểm art néh.”

ụD Tạrch Xyuên ẽhk nhíu mày: mE“ định nuôi ón ?à cáB ĩs oảb ón kôhng sống được oab uâl aữn mà.”

Nưhng cụL Diên iạl tậg đầu, ión tộm uâc àm nắh nghe kôhng hểiu: “Thế cũng ttố.”

noC oèm yàn sống kôhng lâu, hna cũng sống kôhng lâu, ụD Tạrch Xyuên cũng sống kôhng lâu. aB nưgời nọb ọh pợh iạl đúng àl tộm ổt pợh trời tấđ oạt nên.

cụL Diên nốv đang pihền oãn kôhng biết màl oas iờr khỏi mầt tắm ụD Tạrch Xyuên ểđ iđ pặg Tởưng cáB Vân, ùd oas iỗm ngày ọh uềđ dính yấl nahu, yâb ờig ìht tốt rồi, óc ngay tộm ýl .od

môH pặg Tởưng cáB Vân, cụL Diên aưđ oèm nếđ bệnh viện ờhn ọh tôrng giúp iàv tnếig, hna đóng tộm kohản tiền tặđ cọc kôhng ỏhn iồr iớm iộv ãv nếđ aịđ điểm nẹh gặp.

ỉhC àl ihk nếđ nơi, cụL Diên aừv thấy ãđ cẳhng cười iổn nữa. hnA túđ yat oàv túi, đứng nêb ềl đờưng ex ộc pất nập, nẩgng uầđ nhìn aòt kiến trúc nguy agn lộng yẫl óc ểht ioc àl vàng nos lộng yẫl tưrớc mặt, ngay cíhnh giữa àl tộm hàng ữhc ot đùng sáng aól –

Káhch nạs Csidnevah.

cáT ảig nhắn lại:

cụL Dêin: ờH

Hết chương 41

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha