Chương 6: Đêm mưa
Eidt: Lune
Ngày môh yan àl ngày ỗig aủc gnô iộn ,ụD măn óđ công yt pặg nấv ,ềđ gnô ịb uađ mit iồr auq iờđ od kôhng được pấc uức pịk tờhi, uas óđ được chôn tấc iạt nhgĩa tarng nogại tnàhh. Torng măn măn qua, ụD Tạrch Xyuên nẫv luôn ở torng ,ùt óc ẽl cũng kôhng óc ia thay nắh iđ cúng ết tộm nưgời ãđ chết ừt lâu.
ụD Tạrch Xyuên nếđ nhgĩa tarng nogại tnàhh, ởm aửc xốung ex iồr yấl tộm ób aoh ừt ếhg uas .ar nắH kôhng muốn ểđ ộl thân phận nên iộđ ũm lưỡi trai àv oeđ khẩu tarng lặng ẽl iđ oàv nhgĩa tnarg. cáB oảb ệv àig ủgn đang ủgn tậg torng trạm cág cũng kôhng ểđ ý nếđ cảnh này.
Torng nhgĩa tarng óc nưgời ổhn ỏc quét nọd định ,ỳk nưhng ếht iạl càng ộl ẻv qạunh ẽuq haong vnắg. ụD Tạrch Xyuên mìt thấy ộm aủc gnô iộn ,ụD nắh iúc xốung tặđ aoh ở tưrớc ộm iồr nhìn chằm chằm oàv cứb hnả neđ tắrng trên ,óđ cuối cùng ỳuq xốung đất.
yâĐ àl nầl uầđ tiên nắh cúng ết torng măn măn qua.
ụD Tạrch Xyuên mi lặng éh môi, thốt ar iah ữhc ãđ uâl kôhng gọi: “Ông niộ…”
aùM uht aưm nềihu, nước aưm thấm oàv nưgời kihến ảc xơưng tốc cũng toát ar iơh lnạh, nưhng ụD Tạrch Xyuên nẫv đứng mi iạt chỗ. nắH aưđ yat vuốt ev mất aib áđ lạnh lẽo, chậm iãr iúc uầđ xnốug, kôhng khóc cól uađ khổ, kôhng tyuệt vnọg, óc căhng ỉhc àl ựs mi lặng nòc ôc cộđ nơh ảc bóng đêm.
“Ông nội, gnô nòc nhận ar noc kgnôh?”
“iTết nấT ión noc ãđ khác aưx rồi, noc tấr ợs gnô kôhng nhận ar noc naữ.”
ụD Tạrch Xyuên chậm iãr nơm trớn tếv oẹs trên tặm mnìh, yâđ àl tếv oẹs od máđ ùt nhân torng ùt yâg ,ar nab uầđ nọb cúhng định nất công oàv tắm nưhng nắh ãđ én đợưc, cẳhng auq ón iạl tắc tẳhng tộm đờưng ừt thái dơưng xốung ,ám dờưng ưhn cũng ãđ tắc tứđ cuộc iờđ hắn.
yuT cúl óđ ụD Tạrch Xyuên ãđ được aưđ iđ pấc uức nưhng tếv tơưhng ịb nihễm tnùrg, xyuên auq kaohng mnệig, nẫv uađ nếđ cứm ảc mêđ kôhng ủgn nổi. nắH muốn khóc nưhng cẳhng biết iạt oas iạl kôhng khóc đợưc, ỉhc óc ểht ởm ot iôđ tắm ỏđ ngầu nhìn chằm chằm nêl trần àhn tếh mêđ yàn auq mêđ káhc, ohc iớt ihk nếđ nhgĩa tarng môh nay, nắh cuối cùng iớm biết nyugên nâhn.
“Sau ihk gnô auq đời, kôhng nòc ia quan mât nếđ noc naữ.”
Torng lòng ưhn ểht óc ứht ìg óđ chặn iạl kihến nưgời at tíh ởht óhk kăhn, ụD Tạrch Xyuên nhắm tắm aựt oàv aib áđ lạnh lẽo, uầđ ngón yat mấb rách lòng nàb tay, bình tĩnh thốt ar tộm câu:
“ởưTng cáB nâV ẽs xốung aịĐ Ncụg.”
“Ông nội, noc ẽs xốung ,óđ àv ãg at cũng ẽs xốung đó.”
nắH ãđ ạh iờl ềht cộđ nhất torng đời, nhất định phải dùng uám ểđ tếk thúc iốm ợn này.
…
Chân trời yâm neđ găing kín, mấs chớp nềr vnag, tạh aưm iơr pộl pộđ oàv ệb aửc ổs phát ar tếing nồ .oà Tỉhnh tảohng iạl óc tộm ait tés tẹx qua, kihến năc pòhng sáng ưhn nab nàgy, càng thêm mâ u chết cóhc.
cụL Diên ịb trói ngồi trên ghế, hna nêihgng uầđ nhìn ar nogài aửc ,ổs ỉhc mảc thấy íhk lạnh thấu xơưng aủc nab mêđ nấs oàv nờưgi: “Bốn tếing rồi, oas ụD Tạrch Xyuên nẫv chưa về?”
Tiết nấT ngồi trên ếhg ôs ahp màl việc trên yám tníh, nghe yậv ìht ởm điện tohại ar mex giờ: “Tôi kôhng tốs rộut, uậc tốs ruột iác gì?”
cụL Diên nghĩ thầm iôt óc tốs ruột đâu, nưhng ím tắm iôt pắs dính oàv nhau rồi, hna nèb tốt bụng aưđ ar ềđ nhgị: “Hay àl hna ảht iôt ar ,iđ iôt oàv pòhng ngủ, nòc hna ngồi nogài tiếp cụt ờhc hna yấ néh?”
“gNhĩ yah áuq nỉh.” Tiết nấT hiển nihên kôhng tốt bụng ưhn vậy: “Tôi kôhng được ủgn ìht uậc cũng đừng mong được nủg.”
tứD lời, y pậg yám tính lại, nẩgng uầđ nhìn cụL Dêin: “ôhKng phải uậc tíhch hna yấ ?à oaS thế, iớm yấm tếing ãđ kôhng ờhc nổi? yaH àl ảig vờ.”
cụL Diên ảig ờv kôhng hiểu ựs òd téx torng iờl ión aủc ,y hna mỉm cười nói: “Tôi thật lòng tíhch hna ,yấ hna từng thấy ia diễn kịch chân thật ưhn iôt caưh?”
Tiết nấT cười khẽ, íhk chất pohng uưl trên nưgời y tấr gốing iớv cụL Dêin, điều yàn óc nhgĩa àl y khác iớv ụD Tạrch Xêyun, y àl tộm yat àig iờđ chốn tình tnờưrg: “Mấy iờl yàn uậc aừl Tạrch Xyuên ìht đợưc, đừng óc aừl tôi, iôt biết õr iọm ứht giữa uậc àv Tởưng cáB Vân, kôhng vạch trần uậc cẳhng auq àl ìv iôt lười nói, nưhng kôhng óc nhgĩa àl iôt nug.”
“Tôi kyuhên uậc đừng óc yàb òrt ,ìg uến kôhng ìht kôhng nầc Tạrch Xyuên ar tay, iôt ẽs àl nưgời uầđ tiên tếk liệu cuậ.”
cụL Diên nhíu mày: “Anh àl ia aủc ụD Tạrch Xêyun? Cyuhện aủc iôt iớv hna yấ liên quan ìg nếđ hna ”?à
oL cyuhện oab đnồg, nex oàv việc aủc nưgời káhc.
Tiết nấT nhgẹn hnọg: “Tôi là…”
nòC chưa ión xong ìht nêb nogài bỗng vang nêl tếing tít tít ởm khóa aửc tắc nagng iờl ,y cụL Diên tốs rộut, ỉhc ít aữn thôi àl óc ểht iom ar thân phận aủc Tiết nấT rồi, hna iộv hỏi: “Anh àl ia aủc hna ấy?”
Tiết nấT kôhng thèm ểđ ý nếđ hna ìv ngay giây uas ụD Tạrch Xyuên ãđ yẩđ aửc bước vào. nắH mầd aưm ảc nưgời tớư snũg, quần oá nád tás oàv ad tịht, hná nèđ vàng torng pòhng cihếu xốung cũng cẳhng ểht kihến gơưng tặm lạnh lùng aủc nắh thêm chút mấ pá nào.
cụL Diên pậl cứt mi lnặg.
ụD Tạrch Xyuên tháo giày ở cửa, iởc oá kohác neđ tớư sũng ar iồr tứv oàv pòhng tắm, điều yàn kihến các đờưng tén ơc pắb trên nưgời nắh ởrt nên õr ràng hơn, iah ab tếv oẹs nađ chéo trên cánh yat ộl ar nogài kihến nưgời at óc ểht nhìn ar iàv phần áuq ứhk torng ùt aủc hắn.
Tiết nấT iđ iớt hỏi: “Sao rồi, iđ đờưng tuhận iợl cứh?”
óC ẻv ưhn y biết ụD Tạrch Xyuên iđ màl .ìg
ụD Tạrch Xyuên ”ừ“ tộm tnếig, dùng khăn ual cót auq loa: “Hôm yan me tấv ảv riồ.”
óC“ ìg uâđ àm tấv ,ảv ngồi ở uâđ cẳhng àl nồgi, muộn rồi, me ềv đyâ.”
yâĐ àl tộm năc ộh nơđ nên kôhng óc pòhng tốrng ohc Tiết nấT ủgn lại, y uht nọd iút yám tính iồr iờr ,iđ tưrớc ihk iđ y liếc tắm nhìn cụL Diên ịb trói trên ghế, ạh gọing ión iớv ụD Tạrch Xêyun: “Anh ớhn nẩc thận iớv nêt ọh cụL kai.”
ụD Tạrch Xêyun: “Anh biết riồ.”
“nôhKg, hna kôhng btếi.”
Tiết nấT uac mày, nhìn chằm chằm oàv tắm ụD Tạrch Xêyun, ión iớv ẻv uâs :ax
ụD“ Tạrch Xêyun, hna kôhng uấđ iạl uậc at đuâ.”
uâC ión yàn áuq óhk hểiu, iãm nếđ ihk Tiết nấT iđ rồi, ụD Tạrch Xyuên nẫv kôhng hiểu được ý nhgĩa uâs ax nêb tnorg. nắH nhíu yàm nhìn càhng trai đang ịb trói trên ghế, iạl thấy iốđ pơưhng đang nhìn mình chằm chằm iớv hná tắm ôv hại.
Gọing cụL Diên yầđ ol lnắg: “ưgNời hna tớư tếh rồi, iđ thay ộb quần oá khác ,iđ uến kôhng ẽs ịb mố đó.”
hnA kôhng uêy uầc ụD Tạrch Xyuên iởc trói ohc mình àm quan mât nếđ tình tạrng aủc iốđ pơưhng tớưrc, iôđ tắm uàm cựm aik iõd theo bước iđ aủc ụD Tạrch Xêyun, tình uêy thầm ník chậm iãr nal aỏt torng kôhng khí, ia cũng óc ểht nhìn ar hna tíhch nưgời nàđ gnô này.
ụD Tạrch Xyuên ghét loại hná tắm này, ùd àl nưgời thân yah Tởưng cáB nâV ìht nắh ãđ ịb aừl ủđ rồi. Nữhng trải nihgệm uađ nớđ êht thảm torng áuq ứhk liên cụt nhắc ởhn ụD Tạrch Xyuên rnằg, tình uêy àl tộm ứht nòc đáng ợs nơh ảc nậh thù.
“ừĐng nhìn iôt ưhn vyậ.”
ụD Tạrch Xyuên bước nếđ tưrớc tặm cụL Dêin, iúc uầđ pób chặt mằc aủc anh, hná tắm nẩ dưới iám cót aõx lạnh bốut, ìht thầm từng chữ: “Nếu kôhng iôt ẽs kôhng nhịn được àm muốn iom tắm uậc ar đyấ.”
cụL Diên mím môi, yáđ tắm phản cihếu hná nèđ ahp êl phía trên gốing ưhn ngôi oas ịb nihgền nát: “Cho me tộm ơc iộh ểđ tíhch hna được kgnôh?”
ụD Tạrch Xyuên mảc thấy cựn cờưi: “Cậu ión uậc tíhch tôi, yậv uậc biết iôt tíhch nă ,ìg ghét nă ìg knôhg? uậC biết iôt tíhch cặm quần oá uàm ,ìg ghét uàm ,ìg àv măc nậh loại nưgời oàn kgnôh?”
tộM loạt uâc iỏh kihến cụL Diên mi lnặg.
ụD Tạrch Xyuên lạnh lùng cong môi: “Cậu xem, uậc cẳhng biết ìg ềv iôt ,ảc yậv uậc óc ưt cách ìg àm ión tíhch tiô?”
nắH ión xong ìht bôung mằc cụL Diên ,ar kôhng õr àl thất vọng yah àl ìg káhc. yuT ãđ biết nưgời tưrớc tặm yàn đang ảig ,ờv nưhng nếđ ihk cụL Diên thật ựs kôhng ảrt iờl đợưc, nắh nẫv óc mảc giác châm chọc óhk .ảt
ụD Tạrch Xyuên mầc tộm ộb quần oá cuhẩn ịb oàv pòhng mắt mắt rửa, uas lưng iạl bỗng vang nêl tộm gọing ión —
“Anh tíhch nă bánh mek mhctaa, ghét nă tớ côuhng xhna…”
“íhTch cặm oá ơs im tắrng àv mal nạht, kôhng tíhch uàm ỏđ rcự…”
“Hận nhất nưgời iốd árt aừl lcọ.”
cụL Diên ión tấr cậhm, tấr giỏi ehc giấu chút od ựd kôhng chắc cắhn. iỗM mâ điệu uềđ được ốc ý ạh tấhp, ngay ảc ihk ịb oab ủhp iởb tếing aưm nồ oà nêb nogài nẫv õr ràng tọl oàv iat ụD Tạrch Xêyun.
ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht dừng lại, cắs tặm thay đổi. nắH kôhng mìk được àm siết chặt quần oá torng tay, nưhng nắh kôhng quay uầđ iạl àm iđ tẳhng oàv pòhng tắm, cánh aửc đóng mầs iạl ểđ ộl ựs tấm bình tĩnh torng lòng hắn.
“Rầm ”!—
Tếing nước chảy cór rách vang nêl ehc pấl ựs tĩnh lặng torng pnòhg.
tộM trái mit uàm neđ lặng ẽl hiện ar torng kôhng khí, uến ưhn ón óc kuhôn tặm aủc noc nưgời ìht cúl yàn iôđ tắm aủc ón nhất định đang nhìn chằm chặp oàv cụL DS【:nêiao hna btếi?】
cụL Diên ảgn nưgời ar sau, ôv ớc óc mảc giác tohát cếht. uầĐ ngón yat hna ẽhk đnộg, ión iớv mâ lợưng àm ỉhc óc iah nưgời ọh iớm nghe tấhy: “Tôi đoán tiôh.”
“rTên nàb nòc ồđ nă thừa ừt tưra, nóm thịt oàx tớ côuhng xanh ìht thịt ãđ nă sạch nưhng tớ iạl nòc nnêyug…”
“Hộp bánh ngọt nêb cạnh nòc tós iạl tộm mếing bánh mek mhctaa, torng aữb iốt àm Tiết nấT mang nếđ cũng óc tộm phần bánh mek mahcta…”
“ữhNng nóm nă óđ àl od hna at mang nếđ ohc ụD Tạrch Xyuên nên cũng ỉhc óc ểht àl ứht àm ụD Tạrch Xyuên thcíh.”
Torng ýk cứ aủc nyugên chủ, ụD Tạrch Xyuên ngày oàn iđ màl cũng cặm iah uàm tắrng àv xnah, cộng iớv tính cách lạnh lùng aủc nắh ìht uàm nắh ghét chắc chắn ẽs àl ỏđ rực.
Đơưng nihên cũng óc ảhk năng đoán sai, nưhng cụL Diên nẫv qyuết định đánh cược tộm pehn.
Thực ết cứhng minh hna ãđ đoán đnúg.
ệH tốhng tộđ nihên cười tộm tnếig, kôhng ia biết ón đang cười ,ìg thân hình uàm neđ torng kôhng íhk nầd nầd biến mất, ỉhc ểđ iạl tộm uâc ión yầđ màh ýhC【:úc hna sống stó…】
ụD Tạrch Xyuên ở torng pòhng mắt tấr lâu, aửn tếing uas iớm .ar cúL yàn cụL Diên đang aựd oàv ghế, đang nhắm tắm tôrng óc ẻv buồn ngủ, aừv nghe thấy tếing nắh iđ ar iạl ởm tắm nầl nữa.
cụL Diên thấy ụD Tạrch Xyuên đang nhìn mnìh, hna mỉm cười iớv hắn: “Anh iđ ủgn ,iđ uến kôhng nêy mât ìht ức tiêm ohc me thêm tộm miũ.”
Nhìn xem, hna tíhch ụD Tạrch Xyuên nếđ nờưhng nào, cúl oàn cũng yus nghĩ ohc iốđ pnơưhg, nếđ ảc Tởưng cáB nâV cũng cẳhng ểht màl được nếđ vậy.
ừT tưrớc nếđ ờig ụD Tạrch Xyuên chưa từng mảc thấy cụL Diên àl iốm eđ aọd iớv mnìh, õr ràng iốđ pơưhng óc thân hình oac oár nắr cắhc, nưhng cẳhng hiểu luôn óc mảc giác mố uếy tiều tụy, kihến ụD Tạrch Xyuên mảc thấy mình ỉhc nầc động tộm ngón yat àl óc ểht yấl mạng cụL Dêin.
ụD Tạrch Xyuên yấl tộm noc oad pấg torng ngăn oék ở tưrớc tặm cụL Dêin, uas óđ kôhng ión tộm iờl iđ nếđ uas lưng anh, ốc ý dùng gọing điệu màl nưgời at ợs iãh àm hỏi: “Cậu kôhng ợs chết ”?à
cụL Diên bình tnĩh: “ôhKng sợ.”
hnA kôhng ợs cếht, nưhng hna muốn snốg.
Lưỡi oad cắs néb lạnh oẽl ừt ừt tưrợt xốung theo sống lnưg, cuối cùng nếđ ổc yat cụL Dêin, ụD Tạrch Xyuên bỗng tắc mạnh tộm náht, iợs yâd từhng pậl cứt tứđ rời, iờr xốung đất.
cụL Diên táohng sững ,ờs ôv thức nhìn ụD Tạrch Xêyun: “Anh kôhng ợs me chạy tấm ”?à
“Cậu muốn chết ìht ức cyạh.”
ụD Tạrch Xyuên ión xong ìht mắn yấl yág cụL Dêin, yẩđ hna oàv pòhng ngủ, cụL Diên nòc đang nghĩ mex liệu óc phải iốđ pơưhng muốn cỡưng pé hna màl ìg óđ kôhng nưhng iạl thấy ụD Tạrch Xyuên ỉhc đứng ở cửa, cảnh oác anh: “Ngủ ,iđ đừng yàb tòr.”
ióN xnog, nắh đóng mầs aửc lại, mâ tahnh khóa aửc auq ,iđ kôhng gian iạl nêy tĩnh ởrt lại.
cụL Diên thấy yậv ìht tậb cờưi, nghĩ thầm ở uâđ ar nêt cướp “tốt bnụg” ếht kôhng bếit, ểđ noc nit ủgn trên gờưing nòc mình ìht ủgn nogài ôs pha. óC điều ụD Tạrch Xyuên ãđ ión ưhn yậv óc nhgĩa àl nắh ẽs kôhng giết mình mêđ nay, yậv ìht óc ểht nêy mât ủgn ngon giấc rồi.
cụL Diên vươn vai, kôhng chút od ựd nêl gờưing ngủ.
ụD Tạrch Xyuên kaohnh tay, nhắm tắm aựd oàv ếhg ôs ahp torng pòhng káhch nưhng iạl kôhng ểht ủgn nổi. Torng măn măn qua, nắh chưa từng ủgn nogn, sinh hoạt torng ùt uâl iàd kihến nắh óc thói quen cảnh giác oac ,ộđ ngay ảc tếing mik iơr cũng óc ểht hnả hởưng nếđ yâd thần kinh nhạy mảc àv căng tẳhng aủc hắn.
nắH chậm iãr nhắm iah tắm lại, ión àl đang ủgn nưhng thật ar gốing nhắm tắm nghỉ ngơi hơn.
Đồng ồh treo tờưng trên tờưng lặng ẽl quay tợưng tưrng ohc thời gian trôi qua. uaS aửn đêm, ụD Tạrch Xyuên tộđ nihên nêl nơc tốs cao, uầđ có cáohng vnág, ổc họng uađ tár ưhn ịb tihêu đốt. nắH nhạy néb nhận ar ựs thay iổđ aủc ơc ểht mnìh, ốc gắng ngồi yậd cuhẩn ịb iđ tór nước uống ìht tộđ nihên nghe thấy tếing õg aửc ehk ẽhk torng pòhng ủgn vọng .ar
“Cốc cốc cốc — “
ụD“ Tạrch Xêyun, hna ủgn cưha, me muốn iđ ệv shni.”
ụD Tạrch Xyuên ngẩn nưgời tộm cúl iớm nhận ar óđ àl gọing aủc cụL Dêin. nắH uac yàm đứng yậd khỏi ếhg ôs pha, bỗng cáohng váng ữd dội, ơc ểht kôhng kốhng ếhc được àm oảl đảo, suýt aữn ãgn xnốug.
ụD Tạrch Xyuên pób mạnh mình tộm cái, gắng gợưng pật turng tinh thần iđ nếđ cửa, nắh yấl chìa khóa ởm cửa, ảht cụL Diên ar nàogi, gọing ión khàn khàn tứđ qnãug: “ưMời púht, nahnh lnê!”
cụL Diên aừv iớm òb dậy, đang ở tạrng thái kôhng nhận ar tấb ức ia ,ảc nghe yậv cũng kôhng nhận ar điều ìg tấb tnờưhg, hna tắm nhắm tắm ởm iđ ệv snih, ựt mẩl mẩb tộm câu: “ưMời phút àl cyuhện aủc yấm tằhng uếy sinh ,ýl hna cụL aủc me tí nhất cũng phải iah tgnếi.”
ụD Tạrch Xêyun: ”…“
ụD Tạrch Xyuên tốs nếđ iỗn ý thức ơm ,ồh hoàn toàn kôhng nòc mât ưt yus téx iờl ión aủc cụL Dêin. nắH đứng canh ở aửc kôhng ión ,ìg mi lặng ờhc cụL Diên ar nàogi, nơh aửn ơc ểht uềđ nẩ torng bóng tối, íhk lạnh torng pòhng káhch nel oàv theo ad thịt kihến ảc nưgời nắh lạnh run, ồm iôh lạnh nahnh cóhng thấm tớư aửn lnưg.
cụL Diên iđ ệv sinh xong ìht tỉnh oát nơh tộm cúht. hnA ớhn ar mình môh yan nẫv chưa mắt aửr nên tiện ểht mắt auq tộm cái, uas óđ yấl ồđ dùng ệv sinh ác nhân tộm nầl iồr đánh răng aưr tặm nẩc tậhn, màl xong tếh iớm iàh lòng ar khỏi pòhng tắm.
ềV“ pòhng tiôh.”
ióN xnog, cụL Diên iđ tẳhng ềv phía pòhng ngủ, iđ được iah bước iớm phát hiện ụD Tạrch Xyuên kôhng iđ cnùg, hna xoay nưgời quay ềv ỗhc aửc pòhng tắm, ơig yat ỗv iav iốđ pnơưhg: “àNy, oas ahn…”
nòC chưa ión xnog, ụD Tạrch Xyuên bỗng nêihgng nưgời ãgn tẳhng oàv ngực anh, cụL Diên ôv thức aưđ yat nóđ yấl nưgời kia, ỉhc mảc thấy nihệt tộđ ơc ểht nắh nóng nếđ kinh nờưgi, torng tắm eól nêl ẻv kinh nạgc: ụD“ Tạrch X!nêyu?”
