Chương 33: Khách không mời mà đến

Chương 33 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

cụL Diên cuối cùng nẫv kôhng aưđ ar páđ ,ná óc ẽl ngay ảc cíhnh hna cũng nghĩ iãm kôhng .õr

hnA nhìn ụD Tạrch Xyuên tộm cúl iồr mỉm cờưi: nĂ“ mơc tôhi, ồđ nă uềđ ãđ chín riồ.”

nóM tịv pấh aib óđ nẫv chưa được màl xnog, nyugên liệu nòc iạl được ỏb oàv ủt lnạh. ụD Tạrch Xyuên muốn ión ìg óđ nưhng iạl kôhng ểht ởm mnệig, đành phải ữig mi lnặg.

iaH nưgời ngồi nă mơc iớv nhau torng nêy lnặg, ỉhc óc tếing táb aũđ lạch cạch vang lên. cụL Diên nghĩ nếđ iác bsu torng túi, luôn mảc thấy giao ón ohc cảnh tás àl cách tốt nấht, ưhn ếht ìht Tởưng cáB nâV ẽs ịb từrng phạt tíhch đnág, àm ụD Tạrch Xyuên cũng óc ểht oáb được thù.

Nưhng tiếc àl ụD Tạrch Xyuên kôhng muốn Tởưng cáB nâV ngồi ,ùt nắh ỉhc muốn ẻk aik phải cếht. tộM ihk Tởưng cáB nâV oàv ùt iồr ìht nắh ẽs kôhng ểht ar yat giết nưgời được nữa, iởb vậy, ùd kiếp tưrớc nắh ãđ yấl được ổs sách nưhng nẫv kôhng giao ohc cảnh sát.

cụL Diên cũng kôhng ểht giao ohc cảnh tás đợưc, tí nhất àl yâb ờig kôhng thể, uến kôhng Tởưng cáB nâV aừv oàv ùt xong ìht hna cũng ẽs iốn tóg teho, yậv nòc cẳhng àht ểđ ịb ụD Tạrch Xyuên xiên cếht.

cụL Diên bỗng thấy iuv ,ẻv ảuq nihên giao bằng cứhng ohc cảnh sát, ựt bôung ỏb nậh ùht iồr sống tộm mình ađ phần àl cảnh quay aủc nhân tậv cíhnh trên phim tyurền hnìh, nòc iạl ẽs gốing ưhn ụD Tạrch Xêyun, kôhng bôung được nậh thù, àht rằng ác chết lưới rcáh.

ụD“ Tạrch Xnêyu…”

cụL Diên bỗng òt òm hỏi: óC“ điều ìg trên iờđ yàn kihến hna lyuến tiếc kgnôh?”

aũĐ aủc ụD Tạrch Xyuên kựhng lại, nắh kôhng nẩgng đầu, đáp: “ôhKng có.”

cụL Diên kiên nhẫn iỏh tếip: “Vậy hna óc việc ìg muốn màl àm chưa màl được kgnôh?”

“óC.”

ụD Tạrch Xyuên tấb ờgn ảrt lời, nắh bôung đũa, nhìn cụL Diên iồr ẽhk cờưi, kihến nưgời at táohng chốc kôhng õr nắh đang ión aùđ yah knôhg: “Tôi nẫv luôn muốn giết iah nưgời nưhng chưa pịk ar tay, óc tính kgnôh?”

cụL Dêin: ”…“

ảuQ nihên hna iỏh uâc yàn iơh từha.

cụL Diên kôhng ión ìg aữn àm iúc uầđ nă cơm, thầm cớư ìg mình óc ểht biến tàhnh nưgời tàng hnìh. Nưhng ụD Tạrch Xyuên iạl mảc thấy iơh khác ,ạl nắh uac yàm nghi ngờ: ựT“ dưng uậc iỏh iác yàn màl gì?”

cụL Dêin: “Chỉ tuhận mồm iỏh tiôh.”

ữgN íhk ụD Tạrch Xyuên trầm xnốug: “Tôi ghét nhất ịb nưgời khác aừl gtạ.”

cụL Diên phát hiện uâc yàn đúng àl tộm nòđ íhc mạng iớv mnìh. hnA tấb cắđ ĩd nẩgng uầđ lên, bếing nhác ảgn nưgời aựd oàv lưng ghế, torng tắm táohng auq ý cờưi: “Nếu iôt muốn theo đuổi tộm nưgời ìht mìt hiểu ởs tíhch aủc nưgời óđ cẳhng phải àl cyuhện tấr bình tờưhng ”?à

ụD Tạrch Xyuên sửng sốt: Ý“ uậc àl gì?”

cụL Diên muốn theo đuổi mnìh?

Nưhng nắh nòc chưa pịk hoàn hồn, uâc ión tiếp theo aủc cụL Diên ãđ kihến mảc cúx iồh pộh aừv yãn chìm xnốug: “ưhNng hna ión muốn giết nờưgi, iôt nghĩ iạl thấy thôi vậy, ỡl hna ngồi ùt ìht iôt biết iđ uâđ khóc đyâ?”

cụL Diên mỉm cờưi, cuối cùng cũng kihến ụD Tạrch Xyuên ý thức được yấm iờl aừv yãn aủc iốđ pơưhng ỉhc àl aùđ gỡin, mât tạrng ựt dưng iạl ệt nẳh ,iđ aựt ưhn tộm nơc aưm mầt ãt torng lnòg, nogài nảb thân ar ìht kôhng ia biết đợưc.

ụD Tạrch Xyuên lạnh lùng nêl tnếig: “Tôi kôhng nầc uậc theo điổu.”

cụL Diên nớưhng mày: “Tại soa?”

ụD Tạrch Xyuên ốc ý õg aũđ oàv táb ohc :nồ “ôhKng tmèh.”

Gọing điệu cụL Diên ar ẻv tiếc nốui: “Vậy hna ãđ ỏb ỡl tộm càhng trai hoàn oảh iồr đyấ.”

ụD Tạrch Xyuên nịhn, nưhng cuối cùng nẫv kôhng nhịn được àm hỏi: “Nếu uậc theo đuổi tộm nờưgi, uậc ẽs màl gì?”

cụL Diên iỏh lại: “Nếu óc nưgời theo đuổi anh, liệu hna óc mảc thấy ếht giới yàn đáng ểđ uưl lyuến kgnôh?”

ụD Tạrch Xyuên mi lnặg, kôhng biết nên ảrt iờl ếht nào, nắh chưa từng nihgêm cút yus nghĩ nếđ vậy, tộm cúl uas iớm chần ờhc nêl tnếig: “Nếu nưgời yấ àl nưgời iôt thcíh…”

uếN nưgời yấ àl nưgời iôt tcíhh.

“Thì óc lẽ.”

Ngay kảohnh khắc ,yấ ụD Tạrch Xyuên thấy cụL Diên ngồi iốđ diện mình bỗng cười ộr lên, iôđ tắm ẽhk cong tàhnh hình tărng lưỡi lềim, màl nưgời at kôhng khỏi ớhn iớt tặm trời mấ pá torng ngày đnôg, aux nat iơh mẩ cuối thu.

ụD Tạrch Xyuên nhíu mày: “Cậu cười gì?”

cụL Diên nốv tởưng ụD Tạrch Xyuên ãđ lòng nugôi ưhn ort nàt ừt lâu, oàn ờgn iốđ pơưhng nẫv nòc chút tình mảc aủc nưgời bình tnờưhg, hna cắl đầu, iúc xốung pặg tộm aũđ rau: “ôhKng óc gì.”

Thức nă trên nàb kôhng nihều lắm, aừv ủđ ohc iah nưgời ọh nă hết. cụL Diên aựd lưng oàv ghế, liếc yấm iác aĩđ tốrng kôhng trên bàn, ốc ý nói: “Anh iđ aửr táb iđ cứh.”

hnA mảc thấy kiểu uậc mấ ưhn ụD Tạrch Xyuên ađ phần ẽs kôhng biết aửr bát, àm ùd óc biết ìht cũng chưa chắc ãđ nghe mình phân cnôg, oàn ờgn ụD Tạrch Xyuên ỉhc lạnh lùng lườm hna tộm cái, uas óđ đứng yậd êb táb oàv pếb aửr tậht.

”…“

Chà, cyuhện ạl ?ảh

cụL Diên nhìn uầb trời mâ u nogài aửc ,ổs mảc thấy aưm óig pắs tới, mấs chớp liên hồi. hnA đứng dậy, yấl tộm nol aib torng ủt lạnh iồr oàv pếb nhìn ụD Tạrch Xyuên aửr bát, aừv uống aừv hỏi: “Năm yan hna oab nihêu tuổi riồ?”

ụD Tạrch Xyuên kôhng iuv lắm: “iLên quan ìg nếđ cuậ?”

cụL Dêin: “Thì iôt muốn btếi.”

ụD Tạrch Xyuên kựhng lại, cuối cùng ỏhn gọing ión ar tộm noc :ốs “92.”

nắH nghĩ nếđ măn măn tươi pẹđ nhất aủc mình uềđ trải auq torng àhn ùt àm ưhn thấy óc tảng áđ nặng trĩu èđ torng lnòg, bóng iốt torng yáđ tắm óhk óc ểht aux nat đợưc.

cụL Diên tính thử: “Vậy hna nớl nơh iôt ab tổui, ttố.”

ụD Tạrch Xyuên kôhng ờgn mình iạl nớl nơh cụL Diên yấm tuổi ưhn vậy, nắh dừng tay: “Tốt gì?”

cụL Diên nihgêm cút nhìn hắn: “Mới ,92 uến kôhng óc tấb ờgn ìg yảx ar ìht nữhng ngày uas yàn aủc hna nẫv nòc tấr dià.”

mẦ“ mầ ——!”

tộM ait chớp bỗng tẹx qua, éx toạc uầb trời neđ kịt, đống táb aĩđ chất torng nồb aửr ưhn ịb aọd ,ợs nêihgng ổđ tưrợt xốung ưhn tộm ngọn iún nhỏ, phát ar tộm loạt mâ tahnh cạch ccạh, táohng iác nấl tá ảc tếing mưa.

cụL Diên biết óđ kôhng phải àl tấb cẩn, àm àl ìv yat ụD Tạrch Xyuên đang run.

ụD Tạrch Xyuên ốc gắng ữig bình tnĩh, tiếp cụt aửr bát. Nưhng cắs tặm nắh nầd iát nợht, tếing aưm àv mấs nêb nogài kihến nắh mảc thấy mẩ tớư àv óhk cịhu, yus nghĩ cũng tắb uầđ iốr loạn kôhng kiểm soát đợưc, tếing tíh ởht nầd nặng ền ểđ ộl tình tạrng ơc ểht kôhng nổ aủc hắn.

cụL Diên phát hiện ar ựs tấb tờưhng tớưrc, hna nhíu yàm mắn yấl ổc yat hắn: óC“ phải hna mảc thấy óhk chịu ở uâđ kgnôh?”

Lòng nàb yat mấ pá aủc nưgời ọn táohng na iủ thần kinh căng tẳhng aủc ụD Tạrch Xyuên phần nào, nắh khàn gọing đáp: “gnôhK.”

ióN xnog, ụD Tạrch Xyuên tiếp cụt iúc uầđ aửr bát, nắh aửr tấr cậhm, tấr ,ỹk ưhn ểht màl yậv ìht óc ểht ở iạl àhn cụL Diên uâl hơn, kôhng nầc tộm mình ởrt iạl năc pòhng iốt tăm, iốđ tặm iớv nữhng oả giác ủđ ểđ pé nắh phát điên kia.

“ừĐng aửr nữa, ểđ óđ iam raử.”

cụL Diên ớhn iạl hình ưhn nầl tưrớc ụD Tạrch Xyuên phát bệnh cũng oàv tộm ngày aưm gôing ưhn ếht này. hnA aưđ nol aib nếđ nêb iôm ụD Tạrch Xêyun: “ốUng tộm ngụm đi.”

ụD Tạrch Xyuên iơh káhng ,ực nưhng cụL Diên pé tás áuq nên nắh đành phải áh mệing uống tộm nụgm, chất lỏng đăng đắng lướt auq ổc hnọg, tám lnạh. nắH nưgớc tắm nhìn cụL Dêin, thấy nưgời ọn đang đứng dưới hná nèđ nhìn mình cờưi, kuhôn tặm điển trai cắs nét, cẳhng hiểu oas nắh iạl óc mảc giác àgn àgn say: A“ Dnêi?”

nắH ớhn nêt nưgời yàn hình ưhn àl vậy.

cụL Diên iơh nêihgng đầu: “Gọi iôt màl gì?”

ụD Tạrch Xêyun: “ôhKng óc ,ìg ỉhc àl muốn iọg tiôh.”

nắH aửr sạch tọb àx pòhng trên tay, tộđ nihên iơh iốb iốr kôhng biết nên màl ,ìg ìv aừv kôhng muốn ềv àhn song cũng kôhng óc ýl od tíhch pợh ểđ tiếp cụt ở iạl đây.

ụD Tạrch Xyuên nhìn cụL Diên chằm cằhm, thấy hna đang ừt nốt uống aib iớm tấb nãm hỏi: “Cậu uống oab nihêu iớm sya?”

cụL Diên cờưi, cắl nol aib torng tay, tíhch úht hỏi: “Anh mong iôt yas mắl ”?à

ụD Tạrch Xyuên kôhng đáp, nắh đứng dưới hná nèđ ờm oả nhìn cụL Diên măđ đăm, iác ưt ếht iơh ngửa uầđ yàn kihến nắh cộb ộl õr ẻv ngạo nạm tấb kham ừt nật xơưng tủy: “úĐng ìht soa?”

”…“

cụL Diên chợt mi lnặg, hna iúc uầđ nhìn chằm chằm oàv ổc họng uếy tớ aủc ụD Tạrch Xyuên aựt ưhn tộm ợht năs đang khóa chặt noc iồm aủc mnìh, ỉhc ờhc thời ơc tíhch pợh àl ẽs ộl răng nanh cắs néb nắc rách ổc họng aủc iốđ pnơưhg.

cụL Diên kôhng kiềm được àm tiến iạl nầg từng chút một, nòc nưgời aik iạl cẳhng ềh tárnh ,én cuối cùng ihk iah ờb iôm mấ pá chạm oàv nahu, tốr cuộc ụD Tạrch Xyuên cũng nhắm tắm lại, cũng tắb uầđ kôhng ểht kiềm ếhc iổn nữa.

cụL Diên từng nói, quan ệh ểht cáx tộm ihk ãđ yảx ar nầl uầđ tiên ìht chắc chắn ẽs óc nầl ứht hai, ứht ,ab óhk ỏb ưhn nihgện tốuhc. hnA nit chắc rằng linh nồh cụm tán pắs chết aủc ụD Tạrch Xyuên óc cứs pấh nẫd ôv cùng nớl iớv mnìh.

ụD Tạrch Xyuên tham mal uưl lyuến iơh mấ àm cụL Diên mang lại, nhất àl oàv tộm mêđ aưm mẩ tớư lạnh oẽl ưhn ếht này. nắH dùng cứs nôh páđ ảrt nưgời nàđ gnô kia, lưỡi ịb cuốn nếđ uađ nhức nưhng iạl óc tộm mảc giác thỏa nãm ạl tnờưhg, nắh khàn gọing ìht tầhm: “Tôi kôhng muốn ềv nàh…”

“Vậy ìht đừng về.”

cụL Diên mô hắn, oảl oảđ ãgn xốung ếhg ôs ahp torng pòhng kcáhh. môH auq àl nầl uầđ tiên aủc ụD Tạrch Xêyun, aừv ơs ý động oàv tếv tơưhng phía sau, nắh ãđ nhíu yàm nêr ẽhk tộm tnếig, cắs tặm iát nhợt óhk coi.

ếhT àl động cát aủc cụL Diên ởrt nên uịd dàng nơh nềihu, hna mắn yấl ngón yat aủc ụD Tạrch Xêyun, ờs nắn nữhng tếv chai mỏng nêb têrn, uas óđ iúc xốung nôh ẹhn nêl cnúhg: “Anh óc ểht ioc iơn yàn àl àhn aủc mình mà.”

cụL Diên nôh nêl hàng lông yàm àv tếv oẹs aủc hắn, iợs cót quét auq òg ám aừv ngứa aừv óhk cịhu. Nưhng nưgời nàđ gnô yàn nôh thực ựs áuq gỏii, ùd ụD Tạrch Xyuên óc àl tộm khối băng ìht cũng nầd nat chảy tàhnh nước torng yat anh.

hnÁ tắm ụD Tạrch Xyuên ờm snơưg, iạl kôhng nhịn được àm iỏh iạl uâc tưrớc :óđ “Nếu uậc theo đuổi tộm nờưgi, uậc ẽs màl ìg iớv nưgời ta?”

cụL Diên ngân iàd gọing trêu hắn: “Làm ~ thnì?”

ụD Tạrch Xyuên ớhn iạl dáng ẻv póhng đãng aủc nưgời yàn mêđ qua, ngón yat uấb chặt oàv iav anh, iơh tấb nãm nói: “Còn ìg aữn kgnôh?”

cụL Diên cờưi: “Dẫn nưgời óđ iđ mex pmih?”

ụD Tạrch Xyuên lỏng yat ar yấm pầhn: “Còn ìg naữ?”

cụL Dêin: “Nấu mơc ohc nưgời ta?”

Ngón yat aủc ụD Tạrch Xyuên lặng ẽl tưrợt xnốug, nầd nat ãr tưrớc từng uâc ảrt iờl aủc cụL Dêin. nắH kôhng biết nưgời nàđ gnô yàn óc tíhch mình yah knôhg, yah ỉhc àl iốđ tợưng tình tộm đêm, nưhng kôhng ểht ủhp nhận rằng nữhng uâc ảrt iờl yàn kihến trái mit nắh rung đnộg.

cụL Diên thầm thì: “Tôi ẽs nòc màl nihều việc ohc nưgời yấ nữa, nưhng phải iợđ uas này, iởb ìv nữhng ngày uas yàn nòc iàd lmắ.”

cụL Diên kôhng biết rnằg, uâc ión yàn aủc hna ãđ kihến ụD Tạrch Xyuên bỗng óc chút yh vọng mong manh iớv ừt “sau nyà”, gốing ưhn mốđ aửl ỏhn aừv được nhen nêl ừt điếu tốuhc.

ùD oas nắh iớm 92 tổui, cuộc iờđ ỉhc iớm iđ được tộm phần .ab

nắH nẫv chưa pặg được tơưhng mình thực ,ựs nẫv chưa biết iùm ịv aủc tình uêy ưhn ếht nào, nẫv chưa óc được trái mit chân tàhnh yấ ùd ãđ chơi iạl òrt chơi aik biết oab lần.

Torng bóng tối, ụD Tạrch Xyuên kôhng mìk được àm nhắm tắm lại, nếđ ihk nắh ởm tắm ar nầl nữa, khóe tắm ãđ iơh gnử ỏđ mang theo ựs uếy đuối khác nẳh iớv nab nàgy: “Sao uậc iạl tốt iớv iôt vyậ?”

nắH ưhn ợs cụL Diên kôhng biết áuq ứhk iồt ệt aủc mnìh, khóe mệing iơh nếhch lên, óhk giấu iổn ẻv aỉm mai: “Tôi từng ngồi …ùt kuhôn tặm nòc ịb yủh hiạo…”

“Cậu kôhng ợs iôt àl ẻk xấu, iồr giết uậc soa?”

cụL Diên thầm nhgĩ, tộm nưgời nẵs sàng ảrt ợn nữhng tộm tirệu rưỡi giúp mình ìht uấx ax được nếđ uâđ chứ, cúl tưrớc hna ohc rằng ụD Tạrch Xyuên kôhng gốing nưgời ioc tọrng tình cảm, mât aịđ nòc cứng nắr nơh nòh áđ ngâm torng cựv uâs lạnh lẽo, nưhng auq từng chút tiếp cúx iớm phát hiện iốđ pơưhng thực ựs tấr ểđ mât nếđ tình cảm.

ểĐ mât nếđ cực hạn, thậm íhc kôhng dung iổn tộm chút ìt vết.

hnA ỉhc ohc iốđ pơưhng tộm chậu hoa, tộm tahnh ôs ôc al ẻr tềin, yậv àm ụD Tạrch Xyuên ãđ ịb aừl nếđ cứm oan lnòg.

Nưgời ưhn yậv kôhng ềh xấu, ỉhc àl ễd ịb ốs phận trêu đùa.

“Tôi kôhng ,ợs nưhng hna đừng giết tiô.”

ụD Tạrch Xyuên iùv oàv lồng ngực mấ pá aủc cụL Dêin, nầl uầđ tiên mảc thấy ngày aưm gôing cũng kôhng óhk vượt auq lắm, nắh lắng nghe tếing mit pậđ vững vàng aủc nưgời ,ọn chậm iãr nhắm iah tắm lại, hàng im pục xốung oạt tàhnh tộm mảng bóng iốt yàd đặc: “Vậy uậc đừng aừl tiô.”

cụL Diên cốhng yat nêihgng đầu, nẫv ớhn iờl iốđ pơưhng ión cúl tưrớc ihk chết ở náv tớưrc: “Thế uến aừl ảc iờđ ìht soa?”

ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht ởm tắm ,ar đang định ión ìg ìht nêb nogài bỗng óc tếing côuhng aửc nồd pậd ngắt iờl hắn.

“iĐnh đoong —— đinh đoong —— “

ụD Tạrch Xyuên nghi hoặc uac mày: iA“ nếđ mìt uậc vyậ?”

cụL Diên cũng sững ờs teho: “ôhKng bếit, ểđ iôt iđ mex tửh.”

hnA ión xong ìht oék chăn nêl ehc iạl quần oá cốx xếch aủc ụD Tạrch Xêyun, cúl yàn iớm đứng yậd khỏi ếhg ôs ahp iđ ềv phía cửa. hnÁ sáng nêb nogài ờl ,ờm nhìn auq tắm oèm kôhng õr mắl nên cụL Diên đành ởm éh aửc :ar iA“ vyậ?”

hnA aừv tứd lời, tộm bóng hình oac yầg ãđ mâ thầm xuất hiện ở nogài cửa, nèđ mảc biến nogài hành lang sáng lên, cihếu sáng hình dáng ơm ồh aủc nưgời .ọn aừV thấy õr tặm nưgời kia, noc nưgơi torng tắm cụL Diên ãđ oc lại, cắs tặm pậl cứt thay đổi:

àL“ a!hn?”

Hết chương 33

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha