Chương 34: Đâm thủng
Eidt: Lune
Nưgời nàđ gnô nogài aửc cặm tộm ộb uâ phục ổc chéo uàm xanh nạht, thắt àc tạv cọs nêihgng uàm uân nạht, từng ihc tiết uềđ toát nêl ẻv nọg gàng ohn nhã. Nưhng iám cót tớư sũng àv nước aưm trên tắm kính ión õr rằng iốđ pơưhng ãđ iộđ aưm nếđ đây, hná tắm nhìn còhng chọc oàv cụL Diên mang theo tás khí.
õR ràng àl Tiết Tấn.
cụL Diên yấl yậv ìht ôv thức siết chặt yat mắn cửa, táohng chốc thậm íhc nòc kôhng biết oas iốđ pơưhng iạl mìt nếđ yâđ đợưc. Torng tích tắc, torng uầđ hna eól nêl hàng ngàn hàng nạv ý nhgĩ, cuối cùng ỉhc nòc tộm ý nghĩ yud ntấh——
Tyuệt iốđ kôhng ểht ểđ ụD Tạrch Xyuên torng àhn phát hiện ar Tiết Tấn, cũng tyuệt iốđ kôhng ểht ểđ Tiết nấT phát hiện ar ụD Tạrch Xyuên đang ở torng àhn mnìh, uến kôhng hna chắc chắn ẽs chết kôhng óc ỗhc côhn.
cụL Diên ôv cùng chắc chắn điều này, ìv yậv tưrớc ihk Tiết nấT ởm mệing mnắg, hna ãđ pịk thời ngăn nảc iốđ pơưhng lại: ùD“ môh yan hna mìt iôt ìv ýl od ,ìg yãh nghĩ iớt nầl iôt giúp ahn…”
cụL Diên ión nếđ yâđ kựhng lại, ạh gọing nói: óC“ cyuhện ìg ểđ iam yãh nió.”
Gọing aủc hna tấr nhẹ, aựt ưhn tộm nơc óig lướt auq tặm nớưc, ỉhc ểđ iạl nợg sóng năl tăn, chốc tál ãđ nat bếin.
Nưhng torng lòng Tiết nấT iạl àl tộm kuhng cảnh giận ữd káhc, môh yan y được cụL Diên uức ở năv pnòhg, tốr cuộc nẫv kôhng nêy mât ihk ểđ ộl nưhợc điểm yàn torng yat iốđ pơưhng nên ãđ đích thân iđ điều tra, nưhng nit cứt tyurền nếđ iạl kihến y cốs ôv cnùg.
cụL Dêin, nhân tình aủc Tởưng cáB Vân, ẻk ùht àm ụD Tạrch Xyuên tộm lòng muốn giết iạl đang ở tás vách àhn ụD Tạrch Xnêyu!?
iởB ìv ựs việc áuq yl ỳk nên nếđ yâb ờig Tiết nấT nẫv chưa ểht tiêu aóh được nit cứt này, y nghe thấy iờl uầc nix aủc cụL Dêin, cắs tặm tếh xanh iạl tnắrg, y nihgến răng chất vấn: “Rốt cuộc uậc muốn màl gì?”
cụL Diên tắc nagng iờl :y “iGám cốđ Tếit, ờig àl 11 ờig đêm, cẳhng ẽl hna định đứng yâđ nát uẫg iớv iôt ảc mêđ ”?à
cúL yàn Tiết nấT iớm ý thức được mình nếđ áuq iộv vnàg, ngay ảc ờig giấc cũng quên mất.
cụL Diên biết Tiết nấT kôhng phải àl nưgời uấx nên hna ựt nit óc ểht iợl dụng được cyuhện yảx ar ở năv pòhng môh yan ểđ kốhng ếhc iốđ pnơưhg, ùd kôhng kốhng ếhc được ìht việc oék iàd thêm tộm mêđ cũng áuq ủđ rồi.
hnA pặl iạl uâc ión kia: óC“ cyuhện ìg ểđ iam yãh nió.”
ióN xnog, cụL Diên kôhng ểđ ý nếđ cắs tặm óhk ioc aủc Tiết nấT nữa, ởrt yat đóng cửa. hnA oàv pòhng kcáhh, kôhng ềh ol lắng iốđ pơưhng ẽs tiếp cụt nhấn côuhng cửa.
ụD Tạrch Xyuên mằn trên ếhg ôs pha, ức mảc giác cụL Diên iđ iơh lâu, nắh ngồi dậy, mất chăn mỏng trên nưgời tuột xốung ểđ ộl ơc pắb nâc iốđ mượt :àm iA“ iớt vyậ?”
cụL Diên mậ :ừ “ôhKng óc ,ìg àl nhân viên quản ýl tôhi, hna at ión cúl yãn đang aửs chữa đờưng gnố nớưc, iỏh ỗhc iôt óc ịb púc nước kgnôh.”
ióN xnog, hna iúc uầđ nhìn ụD Tạrch Xêyun, hná nèđ tắh xốung mảng iốt nẫd nếđ hná tắm iơh mâ ,u kihến nưgời at kôhng biết hna đang nghĩ .ìg
ụD Tạrch Xyuên ẽhk nhíu mày: “Cậu nhìn iôt chằm chằm màl gì?”
cụL Diên biết iốt yan àl ơc iộh cuối cùng aủc mnìh, ngày mai, tộm ihk tặm trời thức dậy, ựs nêy bình ảig oạt ẽs ịb áhp ỡv hoàn tàon. ụD Tạrch Xyuên đang mằn ểu iảo trên ếhg ôs ahp ưhn tộm noc oèm tưrớc tặm ẽs pậl cứt aóh thân tàhnh úht ,ữd hung cá nắc rách ổc họng aủc mnìh.
cụL Diên cười cờưi, ngồi xốung nêb cạnh ếhg ôs pha: “uMốn nhìn hna tôhi, kôhng được ”?à
ụD Tạrch Xyuên iốb iốr quay ,iđ iơh óhk tíhch gnứ iớv kiểu tẳhng từhng ếht này: “Tôi óc ìg pẹđ àm nhìn cứh.”
iA“ oảb kôhng đpẹ?”
cụL Diên thấp gọing ión xnog, ừt ừt nêihgng nưgời nôh hắn, ụn nôh nầl yàn uịd dàng qyuến lyuến nơh yấm nầl tưrớc nềihu, ưhn ểht đang tệd nên tộm mất lưới kổhng ồl ôv hnìh, lặng ẽl ờhc ụD Tạrch Xyuên as oàv yẫb ưhn noc tihêu thân oal uầđ oàv lửa.
ụD Tạrch Xyuên sững ,ờs song kôhng ềh yẩđ hna .ar ihK được cụL Diên hôn, cẳhng hiểu oas nắh iạl óc mảc giác mình được trân tnọrg, niềm iuv ỏhn nhoi yấ ừt ềb tặm ad thịt chui oàv nật uâs torng xơưng tủy, kihến nưgời at nệihgn.
“mƯ…”
nắH ôv cựl ngửa đầu, gọing khàn khàn ơm ồh mang theo chút pậm ,ờm aựt ưhn tộm iôđ tình nhân đang ìht thầm nêb iat nahu.
iaH ơc ểht nád chặt oàv nahu, nihệt ộđ nóng hừng hực.
cụL Diên túm nôh vành iat ụD Tạrch Xêyun, từng ữhc uềđ oab cọb iơh ởht mấ ,pá trầm thấp yầđ iôl cốun: “Anh ợs ngày aưm gôing phải kgnôh?”
ụD Tạrch Xyuên nhắm tắm kôhng nói, ioc ưhn thừa nậhn.
cụL Diên cười khẽ: “uMốn nọd sang àhn iôt ở kgnôh?”
ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht ởm bừng mắt, song cẳhng óc ẻv ìg àl vui, trái iạl nòc chau mày: Ý“ uậc àl soa?”
cụL Diên muốn mìt tộm nạb tình uâl iàd sao?
cụL Diên ẽhk iãg ẹhn oàv mằc hắn, aừv nhìn àl biết ngay ụD Tạrch Xyuên ãđ hiểu mầl ìg rồi, óc điều uến nọd oàv ở cuhng ihk chưa óc danh phận ảuq thực tấr ễd yâg hiểu lầm. hnA cười nhẹ, nói: ểĐ“ tiện chăm cós ahn…”
àV ,ảc
“hTeo đuổi hna naữ.”
iaH ữhc cuối cùng aừv thốt ,ar kôhng íhk pậl cứt chìm oàv tĩnh lnặg.
yáĐ tắm ụD Tạrch Xyuên eól nêl ẻv kinh nạgc, hiển nihên kôhng ờgn hna iạl ảrt iờl ưhn vậy. cặM ùd gọing điệu nghe ưhn đang aùđ giỡn song hná tắm aủc cụL Diên iạl ôv cùng nihgêm túc: “Sao nào, óc muốn ohc càhng trai hoàn oảh yàn tộm ơc iộh kgnôh?”
ụD Tạrch Xêyun, àl ựt hna ión ,óđ
muốn aừl ìht aừl ảc đời…
cụL Diên kôhng nòc aựl chọn oàn káhc, uến iốt yan kôhng mắn tắb ơc iộh ìht iam ẽs àl ngày chết aủc anh.
hnA biết ụD Tạrch Xyuên ngày càng rung động ìv mnìh, àm điều hna nầc màl cíhnh àl mắn yấl iợs yâd rung động ,yấ biến ón tàhnh ait yh vọng sống tós aủc nảb tâhn.
ụD Tạrch Xyuên nẫv chưa nghĩ ar nên ảrt iờl ếht nào, nắh ớhn iớt việc mình nốv định đồng yuq uv nật iớv Tởưng cáB Vân, ớhn iớt việc mình năc nảb kôhng óc ý định muốn sống tếip, uầđ có nỗh loạn ôv cnùg, chần ờhc iãm iớm ởm mnệig: “iôT…”
cụL Diên tấr khéo hiểu lòng nờưgi: “ôhKng sao, hna ức yus nghĩ ỹk iđ iồr ión ohc me btếi.”
nốV hna cũng kôhng nầc ụD Tạrch Xyuên thực ựs ảrt iờl mnìh.
“Anh ỉhc nầc ảrt iờl àl óc muốn cyuhển nếđ ở cùng iôt yah kôhng àl đcợư.”
miT ụD Tạrch Xyuên hẫng tộm nịhp, thậm íhc nòc iơh kôhng mád nhìn tẳhng oàv cụL Dêin. nắH mằn iạl xốung ếhg ôs pha, xoay nưgời quay lưng ềv phía nưgời ,ọn íl íhn thốt ar tộm câu: “Tùy cuậ.”
yùT cậu.
Nhận được iah ữhc này, cuối cùng cụL Diên cũng cờưi: “Vậy môh yan hna ở yâđ luôn ,iđ nưhng àhn iôt kôhng óc ồđ dùng ệv sinh ác nhân mới, hna óc muốn ềv àhn yấl tí quần oá thay iớv nàb chải đánh răng kgnôh?”
ụD Tạrch Xyuên nghe vậy, đành phải ngồi yậd ừt trên ếhg ôs pha: ểĐ“ iôt sang lyấ.”
cụL Diên liếc tắm nhìn aửn nưgời trên aủc hắn: “Anh đang ở trần kaì.”
Kôhng cặm quần oá àl od uậc iởc đấy.
Cuối cùng ụD Tạrch Xyuên nẫv nuốt nưgợc uâc yàn vào: “Mặc oàv àl được ứhc gì.”
ióN xnog, nắh duỗi yat định nhặt iác oá thun iơr trên nàs nêl cặm iạl ìht bỗng ịb cụL Diên ngăn lại: oÁ“ nẩb rồi, đừng cặm nữa, ểđ iôt sang yấl coh.”
Torng pòhng ụD Tạrch Xyuên kôhng óc íb tậm ìg kôhng ểht ohc nưgời at tấhy, àm ùd óc ìht nầl tưrớc Tiết nấT cũng ãđ oas chép mang iđ tếh rồi: “Vậy uậc sang yấl ,iđ tậm khẩu àl 6 ốs ,0 ồđ ủgn đang tắv trên ếhg ôs ahp đyấ.”
ụD Tạrch Xyuên muốn nơđ giản nên tặđ tậm khẩu ưhn vậy, cụL Diên nghe yậv iạl kôhng nhịn được àm nớưhng mày: “Mật khẩu này… kôhng ,ệt áhk pợh iớv hna đyấ.”
ióN xnog, hna đứng yậd iờr .iđ aửC pòhng đóng iạl phát ar mâ tahnh ehk khẽ, ỉhc nòc iạl ụD Tạrch Xyuên ngồi trên ếhg ôs pha, yấm giây uas iớm ộgn ar àl hình ưhn cụL Diên aừv ghẹo mnìh?
Cách tộm cứb tnờưg, cụL Diên ãđ oàv torng àhn ụD Tạrch Xêyun. Nưhng hna kôhng iộv vàng uht nọd ồđ dùng ệv sinh àm àl mầc chậu yâc xơưng rồng trên nàb yám tính oàv pòhng tắm, nẩc thận yấl tihết ịb nghe nél nêb torng ar iồr aửr sạch tấđ cát, khôi phục iọm ứht ềv tạrng thái nab đầu.
Cyuhện yàn ãđ ịb ỡv ởl nêb phía Tiết nấT iồr nên kôhng nầc ữig yấm ứht yàn nữa, ểđ iạl óc ihk nòc ởrt tàhnh iốm aọh tiềm .nẩ
cụL Diên muốn ạh thấp iọm nguy hiểm xốung cứm thấp nhất tưrớc ihk mình ịb .ộl hnA giẫm tán tihết ịb nghe nél iồr mén oàv nồb uầc ảx nớưc, cáx định ón kôhng iổn nêl aữn iớm mầc ồđ ủgn àv ồđ dùng ệv sinh aủc ụD Tạrch Xyuên ởrt ềv àhn mnìh.
cốT ộđ aủc cụL Diên tấr nnahh, ụD Tạrch Xyuên kôhng ềh phát hiện óc điều ìg tấb tnờưhg, cúl yàn nắh đang ngồi ở ếhg ôs ahp nhìn nàm cihếu nắg trên tnờưg, nưhng mìt yãn ờig nẫv kôhng thấy ộb phim ọh mex nầl tớưrc, nghe thấy tếing cụL Diên ởrt ,ềv nắh tuhận mệing hỏi: ộB“ phim cúhng at mex ở pạr nầl tưrớc nêt ìg nỉh?”
cụL Diên iổđ giày ở ỗhc tưrớc cửa, ớhn iạl tộm cúl iớm ión ar nêt pihm: “hPim ,ỹM chắc chưa óc nảb onilne, kôhng mìt thấy trên mạng đuâ.”
ụD Tạrch Xyuên kôhng phản gnứ ìg áuq lớn: “Tôi muốn mex tếk cục, nầl tưrớc ủgn quên nên ỡl mtấ.”
cụL Diên ểđ ồđ nêl ủt ở cửa, tohng ảht bước nếđ phía uas ếhg ôs pha, ưhn yậv ìht cúl hna iúc uầđ xốung àl óc ểht chạm oàv òg ám mấ pá aủc iốđ pnơưhg, gọing kiên nhẫn ôv cnùg: “Lần uas iôt ẽs mex iạl cùng hna néh?”
ụD Tạrch Xyuên ịb gọing ión aủc hna trêu chọc nếđ êt ảc tai, nắh tấm ựt nihên nêihgng đầu: “Cậu mex iạl kôhng thấy chán ”.à
yuT nắh óc tính tihếu gia, nưhng iốđ tặm iớv nưgời mình tíhch ẽs kôhng ốc tình yâg .ựs
cụL Diên cốhng iah yat nêl lưng ếhg ôs pha, uầđ ngón yat ẽhk õg nhịp nnàhg, aựt ưhn đang yus nhgĩ, cuối cùng “Ừm” tộm tnếig: “ôCng nhận àl cnáh.”
Gọing điệu thốt nihên cyuhển hnớưg: “ưhNng mex cùng hna ìht kôhng cnáh.”
tộM uâc ión aủc hna óc ểht kihến trái mit aủc ụD Tạrch Xyuên iơr xnốug, tộm uâc ión khác iạl óc ểht kihến trái mit ụD Tạrch Xyuên yab lên, óhk hiểu màl nưgời at cứt nếđ nihgến răng nưhng iạl ức kôhng ỡn gậin.
ụD Tạrch Xyuên nêihgng đầu, tộđ nihên áh mệing nắc ám cụL Dêin, ab giây uas iớm bôung ,ar ểđ iạl tộm uấd răng ờm nạht. nắH píh tắm lại, tôrng óc ẻv tấr iàh lnòg: ãĐ“ ión iồr ìht kôhng được nuốt iờl uâđ đyấ.”
cụL Diên ờs ỗhc aừv ịb cắn, kôhng khỏi ìhp cờưi: “Anh ioc tặm iôt àl bánh oab óđ ,ảh nắc iớt nắc iul vyậ?”
ụD Tạrch Xêyun: “Mặt uậc uâđ óc ngon bằng bánh boa.”
nắH ión tậht, gơưng tặm cụL Diên pẹđ kiểu cóg cạnh õr rnàg, thêm aữn od ịb bệnh nên trên tặm cẳhng óc ít ỡm nào.
cụL Diên nói: “Anh óc ểht nắc ỗhc khác mà.”
ụD Tạrch Xyuên nghe yậv ìht sững ,ờs ựt dưng mảc thấy cụL Diên ưhn đang ión nếđ cyuhện gờưing cếihu, nưhng nắh nòc chưa pịk ởm mệing iỏh ìht oe ãđ ịb siết chặt lấy, uas óđ ịb cụL Diên ếb bổng lên.
ụD Tạrch Xyuên ôv thức máb chặt iav cụL Dêin: “Cậu màl ìg đyấ?”
cụL Diên thản nêihn: “Sắp sáng nếđ iơn rồi, hna kôhng ủgn ”?à
.À
ụD Tạrch Xyuên ẽhk nhắc nhở: ồĐ“ ủgn aủc tiô.”
cụL Diên cáv nưgời nêl vai, tộm yat iớv yấl điều kihển tắt yám cếihu, cúl yàn iớm cáv ụD Tạrch Xyuên iđ ềv phía pòhng ngủ: “Mai iồr mcặ.”
tặM ụD Tạrch Xyuên nóng bnừg, nưhng kôhng biết ìv iờl cụL Diên ión yah ìv uầđ iúc xốung kihến uám nồd nêl oãn nữa. nắH tởưng nưgời aik định năl gnờưig, nưhng kôhng ờgn nêl gờưing iồr ỉhc mô nhau nơđ tuhần tôhi.
Torng bóng tối, ụD Tạrch Xyuên nảognh đầu, nghi hoặc nhìn cụL Dêin.
Dờưng ưhn cụL Diên biết nắh đang nghĩ ,ìg hna dùng cứs mô chặt oe hắn, nhắm tắm lại, nói: “Hôm auq iớm màl xnog, hna kôhng uađ ”?à
ụD Tạrch Xyuên kôhng biết nghĩ ếht nào, thần írt kôhng pật turng lắm, ạh gọing thốt :ar “Ừm, đua.”
cụL Diên ởm tắm ,ar kinh ngạc nưhớn mày: “Anh cũng ợs uađ yấ hả?”
ióN tẳhng nhé, ụD Tạrch Xyuên tôrng thực ựs kôhng gốing nưgời ợs uađ chút nào, ihk dùng oad mâđ nưgời at õr nàt nẫhn, cúl ựt tás iạl càng nàt nhẫn hơn.
mảC cúx aủc ụD Tạrch Xyuên aừv nẫm mảc iạl aừv ễd thay đổi, uến kôhng ngay ảc tộm nưgời khéo ảig ờv ưhn Tởưng cáB nâV cũng kôhng chịu nổi, ẻv kinh ngạc torng iờl ión aủc cụL Diên cẳhng biết chạm phải yâd thần kinh oàn aủc hắn, gọing điệu nắh kôhng kiềm được àm lạnh xnốug: “Tôi óc phải nưgời chết đâu, oas iạl kôhng biết đua?”
”…“
cụL Diên kôhng ión ,ìg đúng cúl ụD Tạrch Xyuên nhận ar mât tạrng aủc mình óc iơh áuq kcíhh, cúl thân hình nắh cứng ờđ ìht nưgời nàđ gnô ọn iạl uịd dàng nôh oàv vành iat hắn: “Ừm, iôt biết riồ.”
cụL Diên vuốt cót nắh ưhn đang ỗd dành động tậv nhỏ: “Tôi ợs hna uađ nên iớm kôhng lmà.”
nầL yàn nếđ lượt ụD Tạrch Xyuên á kẩhu, nắh chậm iãr xoay nưgời iạl iốđ tặm iớv cụL Dêin, khóe tắm gnử ,ỏđ gọing khàn kàhn: “ưhNng mà…”
Nưhng àm nữhng nưgời nogài aik dờưng ưhn uềđ ohc rằng nắh kôhng biết đau, nên ức dùng oad mắc tán mit phổi nắh àm cẳhng kêing ển .ìg
cụL Diên nôh iôm hắn, cười tít mắt: “ôhKng sao, hna ợs đau, iôt cũng ợs đau, uas yàn hna oảb ệv tôi, iôt oảb ệv hna néh?”
Lòng ụD Tạrch Xyuên táohng nur lên, nogài mệing iạl nói: “Một mấđ aủc iôt àl óc ểht aưđ uậc oàv bệnh viện đyấ?”
cụL Diên cờưi: “Anh ữd ưhn yậv ẽs cẳhng được ia uêy đuâ.”
Kôhng hiểu oas ụD Tạrch Xyuên iạl mảc thấy uâc yàn tấr qeun, nắh nẩgng uầđ nhìn cụL Diên torng bóng tối, yáđ tắm lặng ẽl hiện nêl ẻv ốc cấhp: “Vậy nòc cuậ?”
cụL Diên cờưi, mén uâc iỏh iạl ohc hắn: “Tôi nòc theo đuổi hna rồi, hna ửht ión xme?”
Trái mit ụD Tạrch Xyuên iạl tắb uầđ kôhng nghe iờl àm pậđ loạn nịhp, nắh lắng nghe tếing aưm iơr ảr rích nêb nogài ễd liên tởưng nếđ mảc giác lạnh oẽl mẩ tớư kia, nưhng nêb torng chăn iạl mấ pá mềm mại, oạt tàhnh tộm ựs tơưng phản cực .ộđ
cụL Diên dùng lòng nàb yat ehc ím tắm hắn: “Ngủ đi.”
nầL uầđ tiên ụD Tạrch Xyuên mảc thấy ngày aưm gôing kôhng đáng ợs nếđ vậy, ím tắm nắh ngày càng nặng tĩru, càng ngày càng nnặg, cuối cùng cũng chìm oàv giấc ngủ.
Sáng mớs môh sau, đờưng chân trời aừv iớm ộl ar tộm mảng tắrng bạc, cắs trời nẫv nòc tối. uaS nơc mưa, kôhng íhk mẩ tớư tám ,ẻm mèr aửc ịb óig thổi ẽhk yal đnộg, hná sáng ờm .oả
ụD Tạrch Xyuên nốv ủgn kôhng uâs gấic, kảohng măn ờig sáng àl tnỉh. nắH nhíu mày, ởm tắm ,ar tôrng thấy ồđ cạđ ax ạl xung qaunh ìht nẫv chưa phản gnứ kịp, tấm iàv giây iớm ớhn ar mình đang ở àhn cụL Dêin.
uaS yág iơh nứga, tếing tíh ởht ẽhk kàhng vang nêl nêb tai.
ụD Tạrch Xyuên kôhng nầc quay uầđ cũng biết àl cụL Dêin, nắh kôhng muốn đánh thức nưgời ọn nên kôhng aực qậuy, ỉhc ẹhn nàhng yấl điện tohại dưới iốg ar mex nit cứt theo thói qeun.
óC 21 cuộc iọg nhỡ, uềđ àl Tiết nấT iọg đến. môH auq ụD Tạrch Xyuên ểđ ếhc ộđ mi lặng nên kôhng nghe tấhy.
uếN ỉhc àl cyuhện tặv vnãh, iốđ pơưhng nẳh ẽs kôhng iọg nihều nếđ thế. ụD Tạrch Xyuên chậm iãr ý thức được óc ẽl ãđ yảx ar cyuhện ìg ,óđ nắh nhíu chặt mày, nór nér ngồi dậy, kôhng biết nghĩ nếđ điều ìg àm quay uầđ pắđ chăn ohc cụL Dêin, uas óđ iớm đứng yậd iđ ar nogài pòhng káhch iọg iạl ohc Tiết Tấn.
