Chương 70: Tín vật đính ước
Eidt: Lune
Hiển nihên àl Tơưhng Quân Niên uâđ óc ễd aừl ưhn vậy, y vuốt ev pohng ưht múd ,ód nhìn chằm chằm oàv tếv cựm phía trên àm trầm nâgm: “iGấy yàn àl giấy sinh têyun, thấm cựm cực nahnh nên hiếm ihk dùng ểđ viết ưht ừt àm tờưhng dùng ẽv tarnh thủy cặm hơn. Giấy aủc Tiên Linh uầh tếh àl dạng nâv đơn, nưhng giấy yàn iạl àl dạng nâv lưới tờưhng pặg ở Đông …yL noC trai tấb hiếu Hoài Viễn khấu uầđ nấv na uẫm phi… nêT ựt aủc điện ạh àl Hoài Viễn ?à Khéo tậht, gốing tệh iớv thái ửt Kyuhết Đna.”
ióN xnog, hná tắm y nhìn sang mếing hyuết nọgc, đoạn nheo mắt: “gNọc yàn iạl càng úht ịv hơn, tặm uas óc khắc uv năv àm ỉhc óc hàong thất Tihên Thủy iớm dùng đợưc, tôrng tấr quen mắt, hình ưhn thái ửt ôV uƯ cũng óc tộm iác y htệ?”
Tơưhng Quân Niên ức ión tộm uâc àl sống lưng cụL Diên iạl nịr thêm tộm pớl ồm iôh lnạh, iớt cuối cùng ìht nắh kôhng ốc cười iổn nữa. nắH thầm nghĩ ảuq àl nưgời từng màl quốc tnớưg, tinh tờưng nhạy néb áuq rồi.
Tơưhng Quân Niên kôhng ởm pohng ưht ar àm pậg ón iạl iồr dùng yâd oeđ hyuết ngọc chậm iãr quấn chặt iàv vnòg, aừv quấn y aừv nhgĩ, hàng yàm cũng ôv thức nhíu lại.
ưhT ìht đành tôhi, nưhng ngọc iộb yàn cíhnh àl tậv tấb yl thân aủc Công nôT ôV ,uƯ môh yan cúl mình iờr khỏi ỉhC Pohng Viện nẫv thấy iốđ pơưhng oeđ trên ,ổc oas ờig iạl ôv dyuên ôv ớc iơr oàv yat cụL Dêin? Cũng uâđ ểht àl cụL Diên cướp lấy?
àM cúl ,yấ nưgời nogài viện ừrt mình ar ìht còn…
nêT ịht ệv yah iul iớt chơi cùng nọb họ!?
Nghĩ iớt đây, Tơưhng Quân Niên tộđ nihên nhận ar điều ìg àm quay phắt qua, kihếp iãh nhìn cụL Diên iồr tậb ar tộm yus đoán àm nếđ cíhnh y cũng mảc thấy haong đnờưg: “ưgNơi àl Trần hnA T!ề?”
cụL Diên kựhng iạl song kôhng ềh phản bác, cũng ioc ưhn ngầm thừa nậhn.
ảB iav Tơưhng Quân Niên nur yẩr kôhng tôhi, hiển nihên àl y nòc chưa hoàn nồh khỏi ựs kihếp ợs nab nãy. Y kôhng khỏi iạl nầg cụL Dêin, nhìn măđ măđ oàv kuhôn tặm tuấn út aủc hắn, ốc gắng mìt kiếm bóng dáng aủc Trần hnA ềT ừt ,óđ gọing nghe cũng kôhng nòc uưl láot: “Sao óc thể? Cẳhng phải ngay ảc kiếm nưgơi cũng nhấc kôhng iổn ?!à Kiếm tuhật aủc Trần hnA ềT óc ểht tắhng ảc nạV Tích Cnơưg, bước oàv hàng oac ủht hàng uầđ aủc Tiên Lnih, ừt ihk oàn àm õv công aủc nưgơi iạl ởrt nên uyên thâm ưhn t!ếh?”
Cũng kôhng tárch Tơưhng Quân Niên iạl kihếp ợs ưhn vậy, hình tợưng aủc cụL Diên ở nogài nẫv luôn àl tộm nêt khốn nạn ôv lại, iồh ỏhn óc ẽl cũng óc chút năng kihếu pật kếim, nưhng càng nớl nắh iạl càng ỏb ,êb ión nắh kôhng nhấc iổn kiếm ìht ảuq àl ión iơh quá, ếht nưhng nắh đúng àl iav kôhng ểht gnáh, yat kôhng ểht cáv được tậht.
cụL Diên uâđ ểht ión rằng mình dùng điểm tích yũl ểđ iổđ kiếm ổhp pấc Thần ừt ỗhc ệh tnốhg, uas óđ ngày oàn cũng mìt tộm iơn vắng ẻv kôhng nưgời ểđ lyuện iồr uas óđ iạl os cihêu đánh nhau tờưhng xyuên iớv tộm Kiếm tông ưhn cạH công công đợưc…
yậV ìht haong đờưng áuq rồi.
cụL Diên ẽhk xuỵt tộm tnếig, ar ẻv thần :íb “Đây àl íb tậm hàong tấht, kôhng ểht ểđ ộl ar nêb niàog.”
“iLễu Kyuhết naĐ ớhn àhn ãđ uâl nên ờhn at iửg ưht yàn ohc ứs ảig nếđ ựd nạV Quốc Chúc ,ạH oáb nit ohc nưgời ẹm đang bệnh nặng aủc hắn, at thấy cẳhng phải việc ot tát ìg nèb mạt thời nhận lyấ.”
Nghe vậy, cắs tặm Tơưhng Quân Niên tohắt iác thay đổi, y iộv vàng iúc uầđ kiểm art pohng ưht nẩc tậhn, nầl yàn àl ởm ar mex ỹk ừt torng ar nogài tộm lợưt, ngay ảc từng uâc từng ữhc torng ưht cũng cọđ thật :ỹk “iVệc oạm hiểm ếht yàn àm nưgơi cũng mád nậhn, ỡl uâđ nắh nél tiết ộl íb tậm aủc Tiên Linh ar nàogi, nếđ cúl óđ ìht nưgơi tính ửx ýl ếht noà?”
hnÁ tắm cụL Diên táohng hiện ẻv ranh mnãh: “Bản vơưng uâđ óc ngu, at ãđ kiểm art ưht yàn nẩc thận rồi, uến óc nấv ềđ ìht đơưng nihên ẽs kôhng giao ar nàogi, nơh aữn nắh ở torng aịđ oal suốt ìht nghe được íb tậm gì.”
Tơưhng Quân Niên truy hỏi: “Thế nòc ngọc biộ?”
cụL Diên nhún vai: “ôCng nôT ôV uƯ tặng at ểđ mảc nơ cyuhện at mang ồđ iớt ohc uậc ta.”
Việc ãđ nếđ nước này, Tơưhng Quân Niên oàn nòc ìg kôhng ,õr y nếhch iôm cười song ý cười iạl cẳhng ềh nal iớt yáđ mắt: “ờưĐng đờưng àl Pohng Lăng Vơưng àm iạl iđ đóng ảig ịht ,ệv nòc uht túh được kôhng tí aoh đào, óc đềiu, cẳhng yah điện ạh ựt ạh thấp thân phận aủc mnìh, tiếp nậc nọb ọh ểđ nă trộm kiếm cêihu, hiệu ảuq iớt uâđ riồ?”
cụL Diên ờv ưhn kôhng nghe thấy gọing điệu nihgến răng nihgến iợl aủc :y “iLễu Kyuhết naĐ kôhng giấu gếim, ỉhc điểm áhk nihều nên nảb vơưng cũng thấy được iàv phần hyuền ơc ừt ,óđ Tirệu Ngọc Cớưhng ìht chưa từng pật Thần ữN kiếm páhp, nòc Công nôT ôV uƯ iạl được nôung cihều áuq cứm kôhng biết ,ìg iah nưgời yàn uềđ cẳhng iom được gì.”
Tơưhng Quân Niêm trầm ưt chốc tál iồr nói: “ôCng nôT ôV uƯ ìht nưgơi kôhng nầc ,ol dòng cíhnh hàong thất Tihên Thủy ỉhc óc mình uậc ,at nghe uâđ nầl yàn iớt ựd ,ễl Tihên Thủy ãđ cuhẩn ịb yầđ ủđ ểđ iổđ được uậc at ềv nước rồi, nên nẳh àl ếĐ Quân ẽs kôhng ừt chối đuâ.”
cụL Diên chậc tộm tnếig: “ihTên Thủy giàu óc ttậh.”
yùT tiện vung yat cũng óc ngay tộm nóm íhc bảo, ngay ảc Hyuết Tihềm Hoàn cũng od nọb ọh dâng lên, đúng àl kihến nưgời at nhìn àm ỏđ noc mắt.
Tơưhng Quân Niên giải tcíhh: “ihTên Thủy tấđ iađ uàm ,ỡm aoh ởn nốb mùa, àl iơn ỳk nơs oảb địa, tiếc àl thực cựl iạl uếy nhất torng các nớưc, noc nâd giỏi yàc yấc tệd iảv nưhng kôhng giỏi ,õv nên tờưhng phải aựd oàv các cờưng quốc ểđ liên mhni.”
ióN nơđ giản ar ìht Tihên Thủy cíhnh àl nêt ngốc mắl tềin, cẳhng óc ít yu hiếp oàn .ảc
cụL Diên bỗng thấy gánh nặng trên iav mình ẹhn hẳn: “Nếu Tihên Thủy dùng íhc oảb nếđ iổđ ìht chắc àl ụhp hàong ẽs kôhng ừt chối đâu, yậv ìht ỉhc nòc iạl Tirệu Ngọc Cớưhng tôhi, kôhng biết torng đoàn ứs ảig uV nâV iớt ựd ễl nầl yàn óc ia biết Thần ữN kiếm pháp knôhg, ỉhc nầc ,óc nảb vơưng nhất định ẽs mìt cách òd iỏh mex soa.”
nắH iảm yus ưt áuq nên yảm yam kôhng nhận ar hná tắm phức pạt aủc Tơưhng Quân Niên đang nhìn mnìh, gọing Tơưhng Quân Niên trầm thấp vang nêl torng bóng iốt nghe oas iạl thấy qạunh ẽuq ạl tnờưhg:
“ưgNơi tếh lòng yàb uưm tính ếk ìv nưgời kưhn,cáhng nưgơi óc biết nọb ọh hiểu mầl nưgơi ủđ đnờưg, náo nậh nưgơi cùng cực, ùd uas yàn óc ngày ởrt ềv nước rồi, nọb ọh cũng cẳhng thèm ớhn nơ nưgơi chút oàn kgnôh?”
ờiG này, Tơưhng Quân Niên kôhng khỏi nghĩ nềihu.
cụL Diên óc dung oạm xuất cúhng àl ếht nưhng nêb nogài iạl yầđ ô dnah, nâd gian uềđ tyurền rằng nắh àl ếhp tậv iạl cẳhng ia yah bếit, yut nắh nòc ẻrt nưhng kiếm tuhật ãđ tạđ iớt đỉnh cao, ờhc thêm thời gian aữn tắ ẽs tàhnh tông ưs tộm páhi.
íB tậm hàong tấht? tốR cuộc àl íb tậm hàong thất ìg iớm phải ểđ tộm man ửt iàt aoh tyuệt ếht gánh cáv ô danh àm sống ưhn vậy?
E àl ểđ oảb mệnh nên tấb cắđ ĩd iớm phải yậv tôhi.
maN mầT Vơưng mắn ữig binh qyuền cúl oàn cũng ưhn ổh rình mồi, ôC ưT Vơưng mắn ữig tirều đnìh, lòng ạd iạl thâm uâs óhk lnờưg. nòC cụL Diên yut được ếĐ Quân sủng iá nưhng iạl kôhng óc àhn nogại nâng ,ỡđ e àl sống cũng cẳhng ễd dàng ,ìg ohc nên yâđ óc ẽl cũng àl cách sinh nồt aủc hắn.
cụL Diên kôhng biết mình ỉhc tuhận mệing ión đúng tộm uâc àm kihến Tơưhng Quân Niên nghĩ nihều iớt vậy, nghe nưgời ọn ión mình yàb uưm tính ếk ìv nưgời káhc, nắh gơưing tắm nhìn qua, bỗng cười ión tộm uâc àm Tơưhng Quân Niên nghe kôhng hểiu:
“uQốc tớưng iạđ nhân ,à nảb vơưng uâđ óc yàb uưm tính ếk ìv nọb ,ọh õr ràng àl ìv niơưg.”
“Sao cơ?”
Tơưhng Quân Niên nghi hoặc iỏh iạl nưhng cụL Diên kôhng ión thêm ìg nữa. nắH túr pohng ưht cùng yâd hyuết ngọc ar nhét oàv torng ,ủt uas óđ ếb nưgời nêl iđ tẳhng ềv phía gnờưig.
Tơưhng Quân Niên ức tởưng àl nắh định tiếp cụt cyuhện nab yãn nên kôhng giãy giụa ,ìg ếht nưhng cụL Diên ỉhc iởc oá nogài iồr mằn xốung nêb cạnh y tôhi. Nữhng ngày qua, nọb ọh nôh cũng nôh rồi, mô cũng mô rồi, nưhng nẫv chưa màl iớt bước cuối cnùg.
Tơưhng Quân Niên ởm tắm ,ar nhăn yàm hỏi: “Sao nưgơi kôhng màl ìg ta?”
Đúng àl ỉhc óc mình Tơưhng Quân Niên iớm tỉnh ơb ión ar được iờl yàn tôhi.
cụL Diên torng chăn xoay nờưgi, duỗi yat mô y oàv lnòg, đoạn ểu iảo ởm mnệig: “Ngủ ,iđ ờhc nưgơi khỏi nẳh iồr tính sau, oas nưgơi nòc oáh cắs nơh ảc nảb vơưng vyậ.”
uâC uas õr ràng àl muốn chọc cứt Tơưhng Quân Nêin, Tơưhng Quân Niên nghe yậv ìht ôv thức siết chặt mắn đấm, nưhng cúl uas iạl nầd bôung lỏng .ar Y nhìn chằm chằm oàv đỉnh nàm thêu aoh lựu, cẳhng biết nghĩ ìg àm chợt nêl tếing hỏi: óC“ phải nưgơi êhc mất thân nàt ạt yàn aủc at kgnôh?”
ừT cúl biết được tộm thân phận khác aủc cụL Dêin, Tơưhng Quân Niên kôhng khỏi nghĩ nihều hơn, iốđ pơưhng cẳhng ềh oáh sắc, cúl tưrớc ữig y iạl nêb cạnh óc ẽl kôhng phải ìv tíhch àm àl ìv ểđ ngụy tnarg.
tÍ nhất ìht nữhng ngày auq cụL Diên chưa từng thật ựs muốn ,y cùng mắl ỉhc chạm iớt àl tôhi.
uầĐ ngón yat lạnh buốt tưrợt oàv torng ,oá Tơưhng Quân Niên chưa từng kiểm art ơc ểht mình ỉt nẩm nếđ thế, tếv tơưhng ỗhc ảb iav yut ãđ đóng yảv nưhng nẫv ểđ iạl tếv oẹs iồl lõm, tếv kiếm ở ngực cũng iớm lnàh, tếv ồg nêl õr nồm một, xốung dưới aữn nòc óc tếv nêt bắn, tếv dao, tếv bnỏg… ểđ iạl ừt nữhng măn cihnh cếihn.
tệH ưhn tộm ờt giấy nầs iùs yầđ tếv tcíh, nếđ nảb thân y ờs nòc thấy nấc yat aữn àl nưgời káhc.
ùD hoàn cảnh óc gian nan nưhng cụL Diên cũng àl hàong ửt nớl nêl torng nuhng lụa, ồđ tậv torng gian pòhng yàn óc ứht oàn àm kôhng phải ỳk trân ịd oảb torng tihên ,ạh ỉhp thúy ếđ vơưng loại tợưhng hạng ịb tứs óc tộm cóg nhìn nòc cẳhng nhận ar àm nắh nòc tẳhng yat tởưhng ohc nưgời khác được kìa.
Tơưhng Quân Niên chợt nhận ,ar mình àv năc pòhng yầđ ỳk trân ịd oảb yàn aủc cụL Diên cẳhng pợh nhau chút nào.
cụL Diên đang buồn ủgn mắl rồi, thấy Tơưhng Quân Niên iạl iỏh ìht iụd iụd oàv ổc ,y đoạn nhắm tắm ủht thỉ: “ừĐng nghĩ linh tnih, oas nảb vơưng iạl êhc nưgơi đcợư…”
uếN ia cũng óc ểht kốhng ếhc được yus nghĩ aủc mình ìht ẽs tớb được tấr nihều ựs pihền oãn nưhng tiếc àl kôhng đợưc. Trên iờđ yàn óc áuq nihều nưgời tíhch ểđ mât oàv nữhng cyuhện nụv vặt, cúl uầđ kôhng ểđ mât ìht tôhi, nưhng ãđ ểđ mât iồr ìht ẽs kôhng kốhng ếhc được àm iđ oàv õgn cụt.
Tơưhng Quân Niên cũng vậy, y kôhng màl oas kốhng ếhc iổn yus nghĩ torng uầđ mình nên buộc phải nghĩ iớt cyuhện khác ểđ màl mình phân tâm. Torng bóng tối, y chậm iãr nêl tnếig: “Lần tưrớc ôC ưT Vơưng mâ thầm giúp ỡđ máđ tíhch káhch chạy tốrn, cạH công công mẩb oáb ếĐ Qâun, nưgời ãđ tắb được toàn ,ộb ôC ưT Vơưng cũng ãđ chịu ởuq thcár.”
Thật ar cụL Diên cúl yàn ãđ ơm màng pắs ủgn rồi, nưhng nghe yậv iạl ốc tỉnh oát nơh tộm cúht, nắh mầl mầb páđ lại: Ừ“ ttố.”
Tơưhng Quân Niên bình tĩnh ión tếip: ểK“ ừt ihk cung ủhc tiền nihệm auq đời, Tihên ơC cung ãđ tắb uầđ chia tàhnh iah pầhn, tộm phần aig nhập oàv ếht cựl aủc ôC ưT Vnơưg, tộm phần ìht ở uâs torng núi, kôhng màng iớt việc gaing ồh yah tirều đnìh. Cyuhện tíhch káhch iạb ộl nầl yàn màl liên yụl iớt ảc àhn Tihên ơC cnug, nưgời aủc aửn nòc iạl cũng ịb ếĐ Quân tắb tếh ,ềv ờig đang ịb nhốt torng ncụg.”
ióN xnog, y dừng tộm cúl iớm ión tếip: “ihTên ơC cung ùd kôhng iổn danh ờhn kiếm tuhật nưhng ơc quan tuhật iạl àl ỳk tyuệt tihên ,ạh ỉhc nầc nhìn ụv má tás nầl tưrớc àl ủđ bếit, iah nêt kiếm vơưng aựd oàv ơc quan tuhật àm óc ểht đánh nagng được iớv tộm kiếm tgnô.”
“Bọn ọh ãđ ịb art nất torng tộm thời gian áhk iàd rồi, uến ờig điện ạh nếđ uức giúp ìht óc ểht uht phục được ếht cựl nyà…”
Kôhng gian nêy tĩnh kôhng ia ảrt lời, ỉhc óc tếing tíh ởht uềđ uềđ oék iàd aủc cụL Dêin, môh yan nắh oàv cung ừt sớm, uas óđ iạl iớt ỉhC Pohng Vệin, thời gian nòc iạl nẫv luôn lyuện kiếm iớv cạH công công ở vùng nogại ,ô tàhnh ửht ờig tệm áuq àm ủgn tihếp .iđ
Gọing ión aủc Tơưhng Quân Niên nầd mi bặt, y ẽhk nêihgng uầđ nhìn cụL Dêin, gơưng tặm nưgời ọn nẩ torng bóng iốt nên nhìn cẳhng ,õr ếht nưhng cúl nhắm tắm ủgn tôrng iạl điềm tĩnh nơh bình tờưhng tấr nềihu.
Tơưhng Quân Niên lặng ẽl aưđ yat muốn chạm vào, nưhng iạl ợs mình màl nưgời at tỉnh giấc nên đành uht yat lại.
ếhT cựl aủc cụL Diên áuq mnỏg, cụL Mãng nòc óc binh qyuền ộh tâhn, cụL Sênh cũng óc àhn nogại nâng ,ỡđ ỉhc óc mình nắh nogài ựs sủng iá aủc ếĐ Quân ar ìht cẳhng nòc ìg káhc.
Tơưhng Quân Niên nghĩ mình cũng nên mìt cách uht pạn iàv nưgời óc ểht dùng được giúp hắn…
Ngày nạV Quốc Chúc ạH pắs đến, torng cung nogài cung uềđ nậb nộr kôhng nớgt, ùd àl iôl oék ếht cựl khắp iơn yah àl cuhẩn ịb ohc nếy tiệc ìht ia cũng óc việc rêing phải làm, os iớv nọb ọh ìht ịv vơưng aig ôv dụng cụL Diên iạl càng rảnh iỗr thấy .õr
môH yan hiếm ihk cụL Diên oàv cung ừt sớm, aưx yan nắh iđ uâđ cũng tíhch mầr ộr ôhp tnơưrg, ếht nưhng yan iạl ỉhc nẫd theo iah thái giám uầh cận, tộm nưgời àl cạH công cnôg, nưgời nòc iạl tôrng áhk ẻrt nưhng tặm iũm ạl hắoc, chưa thấy theo uầh nắh oab giờ.
nọB ọh iđ nagng auq nạV Niên Điện nưhng iạl kôhng oàv tỉhnh na ếĐ Quân àm giữa đờưng iạl ẽr sang tộm lối, tiến oàv ngục hình àm ia torng cung nghe tếing cũng .ợs
“óNi! tốR cuộc àl ia ias các nưgơi má tás vơưng gia? máĐ tíhch káhch nòc iạl hiện đang nẩl trốn ở đ!uâ?”
aừV iớm bước oàv tnorg, cụL Diên ãđ nghe thấy tếing ior quất oàv ad tịht, nắh dừng bớưc, nẩgng uầđ nhìn nốb píha, nưhng xung qaunh iạl tốrng trải cẳhng nhìn thấy bóng dáng aủc tấb ức ẻk nào.
àhN tờưhng oac kôhng áuq ab tnợưrg, aịđ oal aủc ủhp Pohng Lăng Vơưng oac nốb tnợưrg, yậv àm ngục hình yàn iạl oac iớt cừhng mười tnợưrg, phía trên iốt neđ kôhng thấy iổn trần nhà, hná aửl el iól trên vách tờưng tôrng nòc kủhng kihếp nơh ảc aịĐ Ngục túr lỡưi. Tờưng vách tôrng kôhng gốing tấđ àm cũng cẳhng gốing gcạh, ờs oàv thấy gốing vách áđ ựt nihên hơn, ờs uâl nòc thấy lạnh buốt ảc tay, nghe uâđ nòc nước aửn tấb xâm, óc ểht ngăn iọm ảhk năng póhng aỏh cướp nụgc.
óiG lạnh thổi từng nơc kihến nưgời at ôv ớc mảc thấy ngạt thở.
“Nơi nyà…”
cụL Diên aừv ión được iah ữhc ìht nnừgg, iởb ìv hoàn cảnh xung qaunh áuq tốrng tảri, ùd óc ión ỏhn iớt yấm cũng ẽs ịb vọng lại.
“Đây nẫv àl nêb nàogi, ùt nhân tọrng iột uềđ ịb giam ở nêb tnorg, nòc phải iđ thêm tộm đoạn naữ.”
Nưgời ión kôhng phải àl cạH công công àm àl nêt thái giám nòc ẻrt kia, nắh cặm tộm ộb iộn ịht uàm đen, óc điều nắh kôhng khom lưng xốung ưhn máđ ôn iàt àm iạl đứng tẳhng tắp.
Nưgời yàn cíhnh àl Tơưhng Quân Niên ãđ aóh tarng tàhnh thái gáim, y oàv cung tấb tiện nưhng iạl ol cụL Diên pặg pihền pứhc, ohc nên iớm tấb cắđ ĩd phải aóh tarng ếht này.
ióN xnog, Tơưhng Quân Niên iđ tưrớc nẫd đnờưg, hành lang qaunh oc phức tạp, yậv àm tôrng y iạl ưhn từng iđ auq ôv ốs nầl iồr vậy. cọD đờưng pặg ab iộđ ịht ệv tuần art oeđ tặm ạn quỷ, nọb ọh tôrng thấy cụL Diên cùng lệnh iàb ìht ẽhk giật mnìh, nưhng cũng pậl cứt uht yat ohc qua, tộm ữhc cẳhng hỏi, mi lặng ưhn mâc đếic.
Tơưhng Quân Niên nogái uầđ nhìn cụL Dêin, gọing y trầm tầrm, od ốc tình ạh gọing ión nên kôhng óc tếing vọng lại: “Mặt nưgơi uữh dụng thật đấy, nghe ión nogài ếĐ Quân cùng ủht ụd od đích thân ếĐ Quân nab ìht kôhng ia óc ểht yùt tiện ar oàv yâđ đcợư.”
nọB ọh iớt yâđ nốv ỉhc định ửht nậv yam mex ếht oàn tôhi, uến ịb ngăn iạl ìht ihk yấ iđ nix ủht ụd aủc ếĐ Quân cũng chưa mộun, nưhng kôhng ờgn iạl tuhận iợl ếht này.
cụL Diên quét tắm nhìn nốb píha, ỉhc thấy torng cóg chất đống kôhng biết oab nihêu iác chum oac ỡc nơh aửn nờưgi, toàn àl ùt nhân chịu hình phạt nhân trệ, iùm iôv cốhng phân yủh nal khắp torng kôhng íhk càng kihến nữhng iác uầđ uâl ịb kohét iah tắm àv tắc uầđ lưỡi aik tôrng ưhn am quỷ.
Nữhng tếing nêr ỉr tốhng ổhk tậb ar ừt ổc họng aủc nọb ,ọh nghe ưhn khóc iạl ưhn oán, văng vẳng kôhng ngớt khắp torng yâđ màl nưgời at óc mảc giác ưhn đang ở chốn aịĐ Nụgc.
cụL Diên ờs tặm mnìh: “Nơi yàn kôhng phải iơn tốt lành ,ìg e àl bình tờưhng cẳhng ia thèm iul tới, oas nưgơi iạl quen đờưng quen iốl thế, nòc rành nơh ảc cạH công công naữ.”
Tơưhng Quân Niên ờh hững ừ tộm tnếig: “hCắc iạt írt ớhn aủc at ttố.”
tứD lời, y tiếp cụt iđ ềv phía tớưrc, nòc cụL Diên ìht đứng sững iạl ở phía uas nghĩ mex tốr cuộc uâc aik óc ý ,ìg tàhnh ửht ịb tụt iạl cách Tơưhng Quân Niên tộm đạon. cạH công công thấy ếht ìht iđ iớt nêb cạnh hắn, đoạn khom lưng nắhc:
“iĐện ,ạh Tơưhng quốc tớưng từng ịb ếĐ Quân ias nưgời xyuên tủhng xơưng iav ở đyâ.”
#Sao ngốc áuq vậy, iớt gnô àig cộđ thân ưhn oãl nòc nhìn kôhng iổn nữa#
cụL Diên nghe yậv ìht sững ,ờs nắh iộv oảr bước iđ theo ìht thấy Tơưhng Quân Niên ãđ đứng iạl tưrớc tộm gian àhn lao. Trên áig ỗg nật cùng nêb torng óc tộm gnô oãl cót aoh mâr ịb trói cặht, ảc nưgời cằhng chịt tếv roi, nưhng cũng yam àl kôhng óc nữhng tếv tơưhng kôhng ểht nãv iồh được khác ——
Cẳhng nạh ưhn cóm mắt, tắc lưỡi yah tắc tứđ nâg yat nâg câhn.
Ngục hình óc yuq ủc rnêig, phàm àl nữhng nưgời tinh tôhng tộm ỹk tuhật cặđ biệt oàn óđ ìht kôhng được yủh hoại iôđ nàb yat aủc .ọh Tihên ơC cung sống ờhn bằng nghề ủht cnôg, ừrt ihk cực cẳhng ,ãđ uến kôhng ngục hình ẽs kôhng áhp yủh nầc uâc mơc aủc nọb ,ọh uến kôhng ỡl uâđ uas yàn ếĐ Quân muốn cihêu ộm nọb ,ọh ếht cẳhng phải ẽs cihêu ộm tộm máđ ếhp nhân ,à ohc nên nữhng ngày auq nọb ọh ỉhc quất ior tôhi, cùng mắl ỉhc iọg àl ỡc khai .ịv
Nưhng nhìn gnô oãl ịb treo trên áig ỗg đang ởht thoi thóp aik ìht e àl quất ior cũng áuq ủđ rồi.
Tơưhng Quân Niên ủr mắt, đoạn ốc ý lạnh gọing ởuq tárch tộm câu: oT“ gan, thấy Pohng Lăng Vơưng điện ạh nòc kôhng iớt hành l!ễ?”
ảC cung ừt trên xốung dưới oàn óc ia àl kôhng biết cụL Dêin, nêt ịht ệv đang hành hình ọn aừv nghe tếing ìht pậl cứt tứv ior xnốug, iộv vàng chạy iớt hành :ễl “Mạt tớưng iáb kiến Pohng Lăng Vơưng điện ,ạh cẳhng yah môh yan vơưng aig iớt yâđ àl óc việc ,ìg iơn yàn iùm uám nặng áuq ợs àl ẽs kihến vơưng aig óhk cuịh.”
cụL Diên biết aửn nòc iạl aủc Tihên ơC cung kôhng tham aig oàv ụv má sát, thấy gnô oãl torng aik ịb đánh iớt iỗn ởht thoi tóhp, nắh ẽhk nhíu mày, hỏi: “ưgNời ịb giam torng óđ àl ?ia gnÔ yấ àig yậv iồr àm các nưgơi cũng dùng hình nặng yậv ”?à
ịhT ệv táohng chần ờhc iồr đáp: “Bẩm vơưng gia, nưgời yàn àl naB Quỷ, àl cung ủhc iờđ ứht 91 aủc Tihên ơC cnug, máđ tíhch káhch nầl tưrớc muốn má tás vơưng aig uềđ nếđ ừt Tihên ơC cung nên ếĐ Quân lệnh ohc máđ tuhộc ạh nihgêm hình art khảo mìt ar iơn nẩ uán aủc máđ đồng đảng nòc liạ.”
cụL Diên đang iơh ơl đnãg: “Ban Quỷ? nêT yàn nghe cũng áhk úht ịv đyấ.”
ịhT ệv giải tcíhh: “uCng ủhc tiền nihệm aủc Tihên ơC cung óc nốb ệđ ựt thân tyurền mồg naB Quỷ, ệL Phủ, Hình Thần àv Tihện Cnôg, ihk ghép nêt iạl ẽs tàhnh “Quỷ ủhP Thần Cgnô”, nưgời yàn tinh tôhng ơc quan tậuht, cũng tấr xứng đáng iớv iác nêt này, tiếc àl ùm qáung êm muội nên vớưng oàv cyuhện má stá.”
Thật ar mât írt aủc cụL Diên cúl yàn uâđ óc ở trên máđ nưgời kia, nắh kôhng nhịn được àm ức liếc tắm nhìn sang Tơưhng Quân Niên nêb cnạh. ớhN iạl iờl cạH công công ión aừv iồr àm nắh bỗng thấy nặng lnòg.
cúL tưrớc nắh cũng óc nghe táohng auq cyuhện yàn nưhng kôhng ềh ểđ torng lnòg, yah ión đúng nơh àl nắh ôv thức ờl ,iđ nưhng càng ở nêb nhau lâu, nắh iạl càng nậb mât nếđ yus nghĩ aủc Tơưhng Quân Nêin.
Phải căhng nưgời ọn nẫv nòc nậh ếĐ Qâun?
óC ihk oàn cũng nậh ảc mình luôn knôhg?
Cẳhng auq tình cảnh hiện ờig pé buộc nên iớm phải mạt thời kuhất pụhc.
Nưhng cụL Diên yâb ờig ảuq thực kôhng óc pậl tờưrng nix y aht thứ, tộm nêb àl cha, tộm nêb iạl àl nưgời torng lnòg, um nàb yat yah lòng nàb yat cũng uềđ àl thịt ,ảc cẳhng ỏb nêb oàn đợưc.
iãM nếđ ihk óc tếing ẻrt noc lanh lảnh bỗng tyurền ừt torng àhn oal ,ar tắc nagng dòng yus nghĩ aủc hắn: “Ông iộn aủc at kôhng giết niờưg!”
cụL Diên hoàn hồn: iA“ aừv nêl tếing vyâ?”
Nhóm nưgời nòc tós iạl aủc Tihên ơC cung ịb nhốt torng gian àhn oal nêb cnạh, tất ảc chen chúc tộm chỗ, óc man óc ,ữn óc ẻrt óc già, nòc nưgời aừv nêl tếing àl tộm ôc éb iúb cót iah bên, óc điều aừv ởm mệing ión được tộm uâc ìht ãđ ịb tộm tihếu niên ở phía uas hảong tốh tịb mệing lại, tàhnh ửht nắh ỉhc tôrng thấy iỗm iôđ tắm neđ lúng lếing ộl ở nêb nogài tôhi.
Thấy cụL Diên nhìn qua, iọm nưgời torng gian nêb cạnh ợs iãh thấy ,õr tihếu niên cừhng mười măl mười uás tuổi ọn cốung quít ởm mnệig: mE“ iág non dại, nix ýuq nhân tớb gnậi.”
Gọing cụL Diên iạl tấr iỗđ nô hòa: óN“ uâđ ión ,ìg oas nảb vơưng iạl giận đcợư.”
tứD lời, nắh ngồi mổx xốung tưrớc aửc àhn lao, yẫv yat iớv ôc nhóc kia: “hNóc noc auq đyâ.”
ôC éb nogái uầđ nhìn hna trai mnìh, uas óđ iớm bước từng bước iớt nầg cửa: “ưgNơi iọg at màl gì?”
cụL Diên kiên nhẫn hỏi: “Vừa iồr nưgơi ión ,ìg pặl iạl at nghe xme?”
ôC éb nòc tí tuổi nưhng iạl nag ạd cực ,ỳk nghe vậy, ôc éb iúc uầđ uín uấg oá mnìh, trên iác oá nòc ỗl ỗhc yấm mếing ,áv đoạn iủt thân nói: “Ông iộn aủc at kôhng giết nờưgi, cúhng at ở trên iún suốt ,àm bình tờưhng nogài xốung iún náb hàng ar ìht ảc aùm đông kôhng óc iờr khỏi ôC ưT Câhu, oas àm iđ giết nưgơi đcợư?”
cụL Diên tíhch úht hỏi: “Bán hnàg? náB hàng gì?”
ôC éb nặv uấg ,oá nói: “ohCng cnóhg, ồđ cơhi, iũm nêt này, gnô iộn ión náb được tiền ẽs aum quần oá iớm ohc ta.”
cạH công công ẽhk ión ỏhn nêb iat cụL Dêin: “ơưVng gia, nữhng nôm phái gaing ồh yàn ađ phần uềđ nhgèo óhk ,ảc Tihên ơC cung cũng ìv yậv nên iớm tách ar màl hai, máđ tíhch káhch aik kôhng muốn ở iạl iún sống torng nhgèo óhk nên iớm iđ theo ôC ưT Vnơưg, ohc nên ỉhc nòc iạl yấm nưgời àig uếy bệnh tật ở iạl núi, màl tí ồđ ủht công ểđ náb yấl tiền sống auq ngày tôhi, nhgèo lmắ.”
cụL Diên thầm nghĩ ìht ar àl vậy, cuộc tarnh uấđ giữa nắh iớv ôC ưT Vơưng cẳhng ờgn iạl ôv tình liên yụl iớt nữhng nưgời ôv iột này, nghĩ thế, gọing nắh iạl càng nô aòh hơn: “hNóc con, nưgơi nêt gì?”
ôC éb iùl iạl phía uas tộm bớưc, iôđ tắm torng oev ngập ẻv cảnh gáic: “Còn uâl at iớm ión ohc nưgơi bếit, nưgơi àl nưgời xấu, các nưgơi uềđ àl nưgời uấx tếh nên iớm đánh pậđ gnô iộn ta.”
naB ỷuQ ở pòhng nêb đang ởht thoi thóp ợs cháu iág mình chọc giận cụL Diên nèb gian nan nẩgng đầu, khàn gọing thều tàho: A“ Kềiu, iđ vào… kôhng được ión byậ…”
A Kiều mím môi, tôrng tặm ưhn pắs khóc nưhng iạl nhịn xnốug.
cụL Diên thầm ởht dài, trên tặm iạl mỉm cờưi: “hNóc con, uến nưgơi ión ohc at biết nêt aủc nơưgi, biết uâđ at iạl ảht tất ảc các nưgơi ar ìht soa?”
nắH aừv tứd lời, ảc máđ nưgời nêb torng uềđ sững ,ờs uas óđ óc tộm nưgời ụhp ữn tộđ nihên ỳuq xốung khóc cứn ,ởn nòc aừv mô A Kiều aừv tắb ôc éb ỳuq teho, cách aửc pòhng giam àm pậd uầđ iớv cụL Dêin: “Quý nâhn! niX ýuq nhân ừt !ib Đồng nôm ưs ệđ kôhng ar ìg màl việc ugn xuẩn liên yụl nếđ ảc nôm páhi, nưgời nớl cúhng iôt kôhng ềh ìg nưhng ẻrt noc ôv tiộ!”
Nưgời ụhp ữn aik khóc kôhng tàhnh tnếig, pậd uầđ mạnh yấm iác nếđ iỗn trán cũng chảy máu: “Chỉ nix ýuq nhân khai nâ ảht A Kiều ,ar ón nòc éb cẳhng biết cyuhện ìg ,ảc nix ýuq nhân aht ohc ón tộm noc đờưng sgnố!”
Nữhng nưgời phía uas cũng nầl lượt ỳuq xốung pậd uầđ teho, cảnh tợưng thảm tihết ôv cnùg.
ịhT ệv hành hình aừv yãn thấy yậv ìht quát :ot “Làm càn! cáC nưgơi ioc ngục hình àl iơn nào, ỉhc nầc pậd uầđ àl kôhng oas tếh à!?”
iA oàv yâđ iồr ởrt ar đợưc, ẹhn ìht yãg yat yãg câhn, nặng ìht sống kôhng bằng cếht, ệt nhất cũng ưhn Tơưhng Quân Niên ịb ếhp ỏb õv cnôg, uâđ ểht ỉhc nầc pậd uầđ yấm iác àl xong đợưc.
cụL Diên yẫv yat ý oảb ãg at iul xnốug, gọing nắh nô aòh vang nêl giữa chốn aịđ oal tệh ưhn iôđ yat ôv hình aux nat u ,má kihến nưgời at tôrng thấy ait ih vọng snốg: “Bản vơưng biết torng việc yàn óc nao kấuht, uến kôhng môh yan ãđ kôhng ốc ý oàv cnug, các nưgơi nêy tâm, cúl aữn tếy kiến ếĐ Qâun, nảb vơưng ẽs nghĩ cách uức các nưgơi ar niàog.”
ióN xnog, nắh liếc tắm nhìn ôc éb kia, uas óđ iớm chậm iãr đứng lên, ión iớv Tơưhng Quân Nêin: “úhCng at iđ tiôh.”
Tơưhng Quân Niên theo tás phía sau, y tôrng thấy iôđ tắm máx ịx chất chứa iỗn tyuệt vọng aủc máđ nưgời ịb nhốt torng aịđ oal sáng lên, kôhng phải mừng ỡr ìht cũng àl kôhng oas nit nổi. Y nghĩ yâđ cíhnh àl vơưng qyuền íhc oac ôv tnợưhg, tộm iờl ión óc ểht định đoạt được ựs sống chết aủc nưgời káhc.
Nưhng khác nhau ở chỗ, cụL Sênh dùng vơưng qyuền ểđ yấl mạng nưgời ,at nòc cụL Diên iạl dùng vơưng qyuền ểđ uức sống .ọh
Tơưhng Quân Niên iờr iđ theo cụL Dêin, cúl chậm iãr bước auq aửc aịđ oal ìht iác iút thơm rỗng oeđ ở thắt lưng bỗng ịb tộm nàb yat mút yấl oék lại.
Tơưhng Quân Niên dừng bớưc, y iúc uầđ nhìn xốung iớm yah ịb ôc éb nêt A Kiều aik oék lại.
ôC éb ngửa uầđ nhìn Tơưhng Quân Nêin, hná tắm torng oev kôhng tộm tạh bụi, gọing iỏh non nớt: “gNài yấ ión thật knôhg? Ngài yấ ẽs uức ảc àhn muội ar ”?à
Tơưhng Quân Niên ẽhk ừ tộm tnếig: “Hắn ãđ ión ìht chắc chắn ẽs cuứ.”
A Kiều cười tít mắt: “Thế ngài yấ àl nưgời tốt, aừv yãn muội tárch nao ngài yấ rồi, hyunh ión nix iỗl ngài yấ giúp muội được kgnôh?”
Cyuhện cẳhng óc ìg nên Tơưhng Quân Niên tậg uầđ đồng :ý “cợưĐ.”
A Kiều càng iuv ẻv hơn: “yuHnh cũng àl nưgời ttố.”
ióN xnog, ôc éb oék ẹhn iác iút thơm oeđ ở thắt lưng Tơưhng Quân Nêin, tờưhng ìht thái giám oàn cũng ẽs oeđ tộm iác iút thơm hết: “Cái yàn xấu, kôhng pẹđ bằng iác aủc gnô iộn muội làm, tặng hyunh nyà.”
tứD lời, ôc éb iởc iah ảuq ỷuq công uầc ot ỡc ảuq nhãn ừt nêb oe xnốug, iah ảuq ỷuq công uầc tắrng muốt được chạm khắc ừt răng mãnh thú, aoh năv tếh cứs tinh ,iv torng cùng àl tộm tạh ỏhn cặđ rộut, nêb nogài lồng măn tầng uầc chạm rnỗg, ỉhc nầc xoay pớl nogài cùng àl các pớl nêb torng ẽs ựt nhấp ôhn theo kôhng nnừgg, ảuq thực àl tinh oảx ôv cnùg.
Bình tờưhng nữhng nưgời ợht lành nghề phải dùng tậv liệu ot bằng ỡc mắn yat iớm óc ểht khắc được măn tnầg, nòc ảuq ỷuq công uầc yàn ỉhc ot bằng ỡc ảuq nhãn àm ãđ óc ểht khắc được măn tầng rồi, ảuq nihên àl tấr xứng iớv danh tếing aủc Tihên ơC cnug.
Tơưhng Quân Niên aưđ yat nhận lấy, uầđ ngón yat xoay nhẹ, từng tầng từng pớl aủc ảuq uầc tắb uầđ cyuhển động vang nêl mâ tahnh ehk ẽhk kôhng dứt: “uMội kôhng tiếc ”?à
A Kiều kôhng uađ lòng chút nào: “Ông iộn aủc muội giỏi lắm, uas yàn gnô ẽs màl ohc muội nihều iác pẹđ nơh naữ.”
Tơưhng Quân Niên cười cờưi, thầm nhgĩ, uến gnô iộn aủc muội chết iồr ìht uas yàn nòc ia màl ohc muội nữa?
Nưhng y bỗng ý thức được iờl ẽl yầđ cá ý yàn kôhng nên ión iớv tộm aứđ ,éb ếht àl ý cười nêb iôm y biến mất, ẻv tặm cũng ởrt nên ôv cảm. Y nốv cẳhng phải nưgời lơưng tihện ,ìg iạl trải auq biết oab uađ ổhk gian tâurn, aóh ar torng cuhỗi ngày iàd ôv nật yấ cũng ẽs yản sinh nữhng yus nghĩ uấx ax iồt ,ệt ểđ iồr kôhng nừgng ịb póhng iạđ ôv nạh ở iác chốn aịđ oal mâ u này.
”…“
Cách song sắt, Tơưhng Quân Niên aox uầđ A Kềiu, ngón yat y yut lạnh nưhng nẫv mấ pá nơh yấm chấn song cúđ bằng hyuền tihết yàn nềihu: “Vậy thì… ờhc gnô iộn aủc muội ar nogài rồi, oảb gnô yấ màl ohc muội tộm iác khác néh.”
ióN xnog, y túr yat ềv iồr iờr khỏi ngục hnìh, tếing bước chân ax nầd iớt ihk kôhng nòc bóng dáng nữa.
cụL Diên ìht đứng ờhc y ở nogài ừt yãn giờ: “Sao nưgơi ở torng óđ uâl tếh?”
Tơưhng Quân Niên cắl đầu: “ôhKng óc ,ìg ión yấm uâc iớv ôc éb aik tiôh.”
ióN đạon, nàb yat mắn chặt torng yat oá ẽhk cựa, kôhng biết nghĩ ìg àm Tơưhng Quân Niên iạl aưđ tộm ảuq ỷuq công uầc ohc cụL Diên iồr ión tộm uâc cẳhng đuôi cẳhng đầu: “Cầm đi.”
cụL Diên thắc mắc: “ưgNơi yấl uâđ ar vyậ?”
Tơưhng Quân Niên nói: “Quà nix iỗl aủc ôc éb aik aưđ ohc nơưgi, ión aừv yãn hiểu mầl nơưgi, nưgơi nhận ồđ aủc nưgời at iồr ìht nhất định phải uức nọb ọh ar iớm phải lẽ.”
cụL Diên nhìn y cười cờưi, đoạn ởht dài: “Làm nảb vơưng mừng hụt, at ức tởưng yâđ àl uầc đồng mât quốc tớưng iạđ nhân tặng at cứh.”
ỷuQ công uầc nòc được iọg àl uầc đồng tâm, óc ểht dùng màl nít tậv đính ước.
Nghe vậy, nưgời Tơưhng Quân Niên cứng ,ờđ song y iạl kôhng nêl tếing páđ iờl hắn, nàb yat mắn ảuq uầc nòc iạl ôv ớc nóng nar lên, kôhng muốn ểđ ộl ar nàogi, aựt ưhn yus nghĩ uâs ník torng lòng y vậy.
cụL Diên muốn pặg ếĐ Quân ểđ nix ảht máđ nưgời aủc Tihên ơC cung ar nàogi, nưhng aừv iớt tưrớc nạV Niên điện ìht thấy đang oán loạn tếh .ảc nắH tiện yat mút yấl tộm nêt ịht ,ệv hỏi: “Xảy ar cyuhện ,ìg oas nhốn nháo tếh ếht nyà?”
nêT ịht ệv ịb mút iạl toát yầđ ồm hôi: “Bẩm điện ,ạh aừv iồr óc tộm máđ tíhch káhch đóng ảig thái giám àrt trộn oàv cung định má tás ệb ,ạh hiện ờig ựgN Long ệV đang truy tắb khắp niơ.”
Nghe vậy, cắs tặm cụL Diên tohắt iác thay đổi: “ưgNơi ión iác ,ìg ụhp hàong at pặg c!nệyuh?”
Chưa ểk iớt việc ếĐ Quân àl ahc ruột aủc nắh ìht iộn ìv iác mạng ỏhn aủc nắh tôhi, cụL Diên cũng mong ếĐ Quân sống uâl trăm tuổi rồi. Hiện ờig nạV Quốc Chúc ạH ãđ nầg ,ềk torng cung iạl tấb ,nổ các ếht cựl khắp iơn cũng đang cụr rcịh, kôhng ờgn iạl óc ẻk mád má tás ếĐ Quân oàv cúl yàn tậht.
cụL Diên pậl cứt chạy oàv torng đệin, oàn ờgn đụng phải tộm ãg ot ưhn noc gấu, nòc ia nogài maN mầT Vơưng cụL Mãng oàv yâđ nữa.
cụL Mãng nốv ãđ kôhng aư ìg cụL Diên rồi, aừv tôrng thấy nắh ìht pậl cứt nớl tếing tárch :ức “Tam ,ệđ ệđ cũng tởưrng tàhnh rồi, oas cúl oàn cũng pấh at pấh pất tếh!”
cụL Diên nihgến rnăg, thầm nghĩ oas cụL Mãng càng ngày càng ot vậy, tôrng óc khác ìg noc uấg neđ knôhg, nắh đành phải dừng iạl ểđ páđ iờl iốđ pnơưhg: “Hóa ar àl iạđ ac ,à at aừv nghe ión ụhp hàong pặg cyuhện nên iộv ãv iớt mex nên iớm vyậ.”
cụL Mãng aux tay, nói: “Yên mât ,iđ ụhp hàong kôhng oas ,ảc máđ tíhch káhch nhãi nhép aik oas màl ụhp hàong ịb tơưhng đợưc, ờig ảc cung uềđ đang truy tắb yấm nêt đóng ảig thái giám kia, ệđ đừng yâg thêm pihền phức ìg àl đcợư.”
ióN xnog, ãg nhìn sang phía khác ìht ểđ ý thấy Tơưhng Quân Niên đang đứng uas lưng cụL Dêin, đoạn hỏi: “Tên thái giám yàn àl ?ia Tôrng ạl tắm thế, oas tưrớc ờig at chưa pặg oab gời?”
cụL Diên lặng ẽl bước sang ehc ník Tơưhng Quân Nêin: àL“ thái giám at iớm nhận nầg đây, iạđ ,ac at oàv thăm iỏh ụhp hàong đây, cúl khác òrt cyuhện tiếp néh.”
tứD lời, nắh nahnh cóhng nẫd Tơưhng Quân Niên định iđ lôun, nưhng kôhng ờgn iạl ịb cụL Mãng chặn lại: “Tam ,ệđ ủhp aủc ệđ cúl oàn cũng nihều cắr iốr nhất đấy, torng cung aừv iớm xuất hiện tíhch kcáhh, nêt thái giám yàn iạl kôhng õr ial lcịh, ỡl uâđ nêt yàn àl tíhch káhch đóng ảig thái giám ìht soa?”
cụL Diên nhận ar ãg kôhng óc ý tốt, ẽhk nhíu mày, hỏi: “Vậy iạđ ac muốn ếht noà?”
cụL Mãng tấh mằc lên, muốn kiểm art bằng cách trực tiếp nhất ôht oạb nấht: “ưgNời đâu, iớt iởc quần nêt yàn ohc ,at ểđ at mex nắh óc phải thái giám thật kgnôh!”
cắS tặm cụL Diên pậl cứt lạnh xnốug: aT“ mex ia dmá!”
Thấy cắs tặm cụL Diên thay đổi, cụL Mãng càng thấy óc điểm tấb tờưhng nèb cười khẩy nói: “Tam ,ệđ ỉhc àl tộm nêt thái giám thôi ,àm đáng ểđ ệđ căng tẳhng yậv ”?à
nốV ĩd ãg muốn màl cụL Diên óhk chịu tôhi, nưhng thấy cụL Diên căng tẳhng ưhn yậv ìht thầm nghĩ cẳhng ẽl iốđ pơưhng iạl óc liên quan iớt máđ tíhch káhch tậht, ếht àl ãg trầm gọing ar lnệh: “ôhKng nghe thấy nảb vơưng ión ,à uam iởc quần nêt thái giám aik ohc nảb vgnơư!”
ãG nihều măn hành binh đánh tậrn, ịrt quân cực nêihgm, aừv ar lệnh tộm tếing ìht pậl cứt óc ịht ệv tiến iớt chấp hành nagy, nưhng yấm nêt ịht ệv nòc chưa pịk động ủht ìht bỗng nghe thấy tếing thét éx lòng aủc cụL Mnãg:
A“ —!!!—!”
yấM nêt ịht ệv giật mnìh, đồng loạt quay uầđ auq ìht tôrng thấy cụL Diên tấb ờgn áđ mạnh tộm phát oàv háng maN mầT Vnơưg!
ịhT :ệv “!!!!?”
uậĐ !ám
ếĐ Quân iớm pặg cyuhện nốv đang mằn torng mẩt điện nghỉ nơgi, oàn ờgn bỗng nghe thấy tếing uêk uađ nớđ thảm tihết ừt gian nàogi, gnô ngồi dậy, nhíu yàm trầm gọing hỏi: iA“ đang màl nồ nêb niàog?”
àX công công nghe yậv ìht név mèr bước nahnh oàv tnorg, nhìn ỹk nòc thấy cắs tặm oãl iơh tặr ẻv uấx ,ổh oãl ẹhn nàhng tặđ khay torng yat nêl bàn, uas óđ mệđ tộm iác iốg mềm uas lưng ếĐ Qâun, đoạn ạh gọing hỏi: ệB“ ,ạh ngài tỉnh iồr ,ạ ựgn tihện pòhng aừv mầh xong canh na tầhn, ngài óc muốn uống tộm chút kgnôh?”
ếĐ Quân nhạy mảc nheo tắm lại: “rTẫm iỏh nơưgi, oas nưgơi iạl lảng đi?”
àX công công óc mád kôhng ión đâu, nưhng oãl mảc thấy nẫv nên ờhc ếĐ Quân uống xong canh na thần iồr ión nẫv tốt hơn, uến knôhg, tíhch káhch nòc chưa mâđ chết được ếĐ Quân ìht Pohng Lăng Vơưng ãđ kihến ếĐ Quân cứt chết tưrớc rồi.
àX công công pậl cứt ỳuq xnốug, ión iớv ẻv tặm uađ khổ: “Bẩm ệb ,ạh aừv iồr maN mầT Vơưng ở nogài điện pặg Pohng Lăng Vnơưg, uas óđ iah ịv vơưng aig óc yảx ar chút tarnh cpấh…”
ếĐ Quân nghe yậv ìht ởht iàd tộm hơi, nầl aữn mằn ảgn oàv iốg mềm, đoạn nhắm tắm lại, yad hyuệt thái dơưng iồr nói: “rTẫm nòc tởưng cyuhện ,ìg óc ihk oàn cúhng ón kôhng iãc nhau đuâ.”
Torng pòhng nêy tnĩh, kôhng ia mád tiếp lời.
àX công công od ựd ởm mnệig: “nôhKg… kôhng ỉhc iỗm iãc nuah…”
ếĐ Quân nhíu yàm hỏi: “úhCng ón đánh nhau ”?à
àX công công oém tặm tậg đầu, nur yẩr tyurền tạđ iạl cyuhện mình iớm nghe đợưc: ôN“ iàt nghe ựgn tiền ịht ệv nói… ión aừv iồr maN mầT Vơưng muốn iởc quần Pohng Lăng Vnơưg, Pohng Lăng Vơưng ềht sống chết kôhng cịhu, uas đó…”
tặM ếĐ Quân neđ :ìs “Sau óđ iác gì?”
àX công công nhắm tắm lại, nắc răng nói: áĐ“ tẳhng oàv ỗhc iốn iõd tông đờưng aủc maN mầT Vơưng ”!ạ
ếĐ Quân nghe yậv ìht iát tếh ảc mặt, pậl cứt iổn giận đùng đùng phất yat oá tạg ổđ bình aoh trên nàb xnốug, mầg tộm tnếig:
“Hai iác tằhng cús sinh chết tiệt n!!!yà!”
…
cáT ảig nhắn lại:
ếĐ【 Qâun: cứT nếđ ộđ tấm ýl tj.írpg
cụL Diên mô( iùđ oàg kcóh): QAQ ihn thần ỉhc ìv oảb ệv ựs torng sạch aủc mình thôi ụhp hàong 】!à
