Chương 22: Gặp lại

Chương 22 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Đơưng nihên àl ụD Tạrch Xyuên kôhng nhận .ar

Tưrớc yâđ ihk nòc ở công ,yt nắh kôhng ểđ ý nếđ cụL Dêin, uas ihk ar ùt cũng ỉhc mex lướt auq hnả ẻht aủc iốđ pơưhng trên năc cớưc: cót iám iàd cứng nắhc, oeđ kính gọng đen, gốing ưhn tộm giọt cựm ôv tình iơr xốung ờt giấy tnắrg, đờưng viền õr ràng nưhng kôhng nhìn õr kuhôn tặm ếht nào.

uếN pặg nhau ở năc pòhng ọrt iồt nàt torng mêđ aưm cúl tưrớc ìht ụD Tạrch Xyuên óc ểht ễd dàng nhận ar cụL Diên cíhnh àl ẻk ùht àm mình muốn mâđ cếht; nưhng uến ở torng aòt cuhng ưc oac pấc sáng nèđ ếht này, nắh ỉhc mảc thấy óc tén tơưng đồng àm tôhi.

ùD oas trên iờđ yàn cũng kôhng óc cyuhện ỳk ạl tùrng pợh nếđ vậy, nưgời àm aừv yãn nòc muốn gếit, giây tiếp theo ãđ cyuhển nếđ sống ngay nêb cạnh àhn mnìh.

Nưgời hàng móx ỳk ạl yàn kôhng ềh nậb mât nếđ tếv oẹs mớg gihếc trên tặm hắn, cũng kôhng ềh ỏt ar ợs iãh yah êhg mởt tưrớc tạrng thái ihk nắh nêl cơn, thậm íhc nòc nâ nầc chăm cós suốt ảc đêm.

ùD ụD Tạrch Xyuên óc ốc gắng ỏt ar ưhn kôhng óc cyuhện ìg yảx ar iđ aữn ìht torng lòng nẫv kôhng ểht kiềm ếhc được àm tắb uầđ ểđ .ý

nắH tắb uầđ xốung tầng tứv rác, yấl ồđ nă nogài ềv tờưhng xyuên hơn, tưrớc yâđ nă uống kôhng theo ờig gấic, tộm ngày ỉhc nă tộm bữa, nưhng yâb ờig nầt suất iọg ồđ nă nếđ ãđ nahnh cóhng vượt auq iạđ ađ ốs nưgời torng aòt àhn này.

àM ụD Tạrch Xyuên màl tất ảc ỉhc ểđ tiện liếc nhìn aửc àhn đóng ník nêb cạnh ihk xốung tnầg, nưhng tiếc àl yấm ngày tiếp theo nắh kôhng ềh pặg iạl nưgời hàng móx kia.

tệH ưhn tình tộm đêm, nab mêđ quấn quýt mô pấ nhau trên gnờưig, nưhng uas ihk trời sáng ìht lặng ẽl iờr iđ gốing ưhn tộm nơc óig biến tấm khỏi ếht giới aủc hắn, kôhng oab ờig pặg iạl nữa.

Hoặc óc ẽl kôhng phải àl kôhng ểht pặg được …àm

Nưgời aik đang ốc ý tárnh hắn?

ụD Tạrch Xyuên xách ồđ giao hàng đứng dưới tầng ờhc tahng máy, torng uầđ bỗng hiện nêl ý nghĩ này, nắh nhíu mày, kôhng biết nghĩ iác ìg ——

móT iạl àl mât tạrng kôhng yấm iuv ,ẻv mảc giác óhk chịu ưhn ịb nưgời at trêu aùđ xong iồr tứv oàv tùhng rác.

“hniT!”

Tahng yám tưrớc tặm bỗng vang nêl tếing tinh nhỏ, iah cánh aửc ởm ,ar tộm càhng trai oac yầg bước ar ừt nêb tnorg. Nưgời ọn cặm oá hdooie óc ũm uàm tnắrg, iđ giày ểht thao neđ tnắrg, tôrng aừv pẹđ trai aừv yầđ cứs snốg, ỉhc àl trên tặm oeđ khẩu tarng kihến nưgời at kôhng nhịn được àm òt òm ềv kuhôn tặm nêb dớưi.

õR ràng àl cụL Diên ãđ uâl kôhng xuất hệin.

uaS nầl tưrớc iờr khỏi àhn ụD Tạrch Xêyun, cụL Diên nẫv ol thân phận aủc mình ẽs ịb ộl nên yấm ngày yan kôhng ar nàogi. môH yan muốn xốung tầng nếđ siêu ịht aum tí ồđ nă ềv ựd ữrt iạl kôhng ờgn aừv ar khỏi tahng yám ãđ pặg phải ụD Tạrch Xêyun, màl hna kôhng khỏi sững .ờs

cụL Diên nhìn táohng auq iác iút giao hàng torng yat ụD Tạrch Xêyun, cuối cùng qyuết định ủhc động ởm mệing chào hỏi: “ìTnh ờc quá, hna xốung tầng yấl ồđ giao hàng ”?à

ụD Tạrch Xyuên cũng kôhng ờgn ẽs pặg được cụL Diên ở đây, nắh iổđ yat mầc iút giao hnàg, ừ tộm tếing kôhng õr mảc xúc: “Cậu ìht soa?”

cụL Diên nhét iah yat oàv iút oá phía tớưrc, cười nói: “Tôi nếđ siêu ịht aum tí ,ồđ aửc tahng yám pắs đóng rồi, hna oàv đi.”

ióN xnog, hna đang định iờr ,iđ oàn ờgn ụD Tạrch Xyuên iạl cyuhển hớưng iđ theo uas anh, tộđ nihên nêl tnếig: “ìTnh ờc tậht, iôt bỗng ớhn ar mình nòc yấm ứht chưa mua, yah àl iđ cùng néh?”

”…“

cụL Diên kôhng biết ụD Tạrch Xyuên màl yậv àl óc cụm đích ,ìg nưhng tình hình hiện ờig óc ẻv ưhn kôhng ohc phép hna ừt cốhi. cụL Diên kôhng muốn yâg ar nghi ngờ, hna nghe yậv ìht dừng bớưc, pậl cứt khôi phục ẻv bình tnờưhg: “ơưĐng nihên àl được riồ.”

óC siêu ịht ngay dưới cuhng ưc cách óđ iàv trăm mét, iah nưgời ọh sóng iav bước ar nàogi, iỗm nưgời uềđ mô mât ưt rnêig.

ụD Tạrch Xyuên iúc uầđ bước ,iđ ảig ưhn ôv tình hỏi: “Sao uậc luôn oeđ khẩu tarng vyậ?”

cúL uầđ nắh nòc tởưng àl tặm cụL Diên cũng ịb tứs oẹs gốing mình nên iớm suốt ngày oeđ khẩu tarng ểđ che, nưhng môh óđ nắh ãđ thấy õr tặm aủc iốđ pơưhng rồi, kôhng thua mék ìg ngôi oas iổn tếing ,ảc tàhnh ar hành động yàn iạl ởrt nên áhk ỳk .ạl

uầĐ ngón yat cụL Diên torng iút oá ẽhk búng tộm cái, nghĩ bụng ụD Tạrch Xyuên ảuq nihên tắb uầđ nghi ờgn mình rồi, hna aưđ yat cỉhnh khẩu tnarg, cúl giẫm auq tộm đống ál ôgn đồng rụng dưới tấđ iớm aịb ar được tộm iác ớc tơưng iốđ pợh :ýl “Dạo yàn trời lạnh quá, iũm iôt iơh óhk chịu nên oeđ khẩu tarng oàv ohc đỡ.”

ụD Tạrch Xyuên iơh nhíu mày, cũng cẳhng biết óc nit yah kôhng nữa: “Tôi nòc tởưng uậc àl ngôi oas iổn tếing nên ợs ịb nưgời khác nhận ra.”

cụL Diên ựt cười mnìh: “Chỉ àl nưgời màl công bình tờưhng tiôh.”

Torng cúl ión cyuhện ìht nọb nắh ãđ nếđ aửc hàng tiện lợi. cụL Diên muốn aum ồđ ềv nhét oàv ủt lạnh thật nên xách tộm iác ỏig aum mắs tắb uầđ chọn thực pẩhm, aữs cuha, kohai yât cêihn, euq cay, ìm tôm, tcạhh, tộm đống ồđ nă cựr ỡr chất oac torng giỏ, tohạt tôrng ưhn động tậv nă tạp.

ụD Tạrch Xyuên kôhng muốn aum ìg ảc nưhng nẫv ảig ờv iđ oạd iàv vòng auq các ệk hàng iồr yấl iạđ tộm thứ.

cúL tahnh táon, cụL Diên yấl ív ,ar chìa yat ềv phía ụD Tạrch Xyuên đứng uas lưng mnìh: “Anh aum ìg vậy, aưđ iôt ểđ tahnh toán cùng lnôu.”

ụD Tạrch Xyuên ừt cốhi: “ôhKng nầc đuâ.”

cụL Diên nẫv kôhng uht yat ềv àm nòc nogắc yat iớv hắn, nưgời pẹđ ìht ỗhc oàn cũng đẹp, nếđ yat cũng đẹp, khớp xơưng ngón yat õr rnàg, mảnh kảhnh thon dài, kihến nưgời at kôhng mìk được àm tởưng tợưng ar mảc giác ihk mắn yấl :ón “Đưa iôt ,iđ yấm ệt thôi àm ỡđ pềihn, ihk oàn nêl àhn ìht hna quét ảrt iôt sua.”

ụD Tạrch Xyuên đành phải aưđ ồđ ohc anh.

cụL Diên ỉhc thấy lòng nàb yat mình nặng xnốug, mảc giác iơh ỳk ,ạl hna iúc uầđ nhìn ửht iớm biết ón àl tộm noc oad màl pếb bằng ionx, ùd ãđ cọb màng thực phẩm iồr nưhng nẫv kôhng giấu được ựs cắs bén.

iỗN má hnả aủc iác chết torng iah náv tưrớc nẫv nòc oab trùm iõc lòng chưa pịk nat ,iđ cụL Diên nưgớc tắm nhìn ụD Tạrch Xêyun, ngạc nihên hỏi: “Anh aum oad màl gì?”

hnA cười iỏh aửn aùđ aửn tậht: “ừĐng oảb àl giết nưgời yấđ nah?”

ụD Tạrch Xyuên iơh cong môi: “Sao iạl yậv đợưc, giết nưgời bằng oad màl pếb cồng kềnh lmắ.”

ióN xnog, nắh bỗng nhận ar uâc yàn nghe iơh tấb tnờưhg, ếht àl iạl aửs lời: “Tôi aum ềv tắc trái cyâ.”

cụL Diên ớhn nếđ ỗhc trái yâc mình ohc nắh cúl tớưrc, ểđ nếđ thối aữr cũng kôhng chịu ,nă gọing hna yầđ nẩ :ý “Vậy ,à iôt nòc tởưng hna kôhng tíhch nă trái cyâ.”

ụD Tạrch Xyuên hiển nihên cũng ớhn nếđ ỗhc trái yâc mình tứv nầl tớưrc, nắh ghìm mảc giác uấx ổh óhk ảt torng lòng xnốug, quay uầđ nhìn sang hớưng káhc.

cụL Diên tahnh toán xnog, chia tàhnh iah túi, tộm iác căng pnồhg, tộm iác ỉhc đựng iỗm noc oad màl bếp, ụD Tạrch Xyuên aưđ yat muốn mầc yấl nưhng ịb hna tárnh :iđ “ôhKng sao, iôt xách nêl iồr aưđ ohc anh, óc tộm noc oad màl pếb ìht nặng myấ.”

ụD Tạrch Xyuên đành phải uht yat lại, sóng iav iớv cụL Diên iđ ,ềv uầb trời nẫv mâ ,u aưm tấl pấht, ál yâc ôgn đồng rụng ảl .ảt

nắH iúc uầđ nhìn tặm tấđ mẩ ướt, mảc giác ỳk ạl torng lòng càng mãnh liệt hơn.

“gNày môh đó…”

yuT mảc thấy iơh óhk ởm iờl nưhng ụD Tạrch Xyuên nẫv nhíu yàm nói: “Hôm óđ mảc nơ cuậ.”

cụL Diên kôhng hiểu oas iạl thấy aừv ạl aừv ,ol cũng kôhng biết óc phải ìv hna ãđ chết torng yat ụD Tạrch Xyuên iah lần, từng pặg ủđ loại châm bếim, cười gằn, cười giễu aủc iốđ pơưhng yah kôhng àm hna nghe uâc mảc nơ yàn gốing ưhn tếing trời vậy: “ôhKng óc ,ìg việc nên màl ,àm môh óđ ùd kôhng phải tôi, uến àl nưgời khác ìht ọh cũng ẽs giúp hna tiôh.”

Nưgời káhc?

ụD Tạrch Xyuên ựt giễu torng lnòg, ?ia Tởưng cáB nâV ?à yaH àl ưht ýk ãđ ịb nắh as thải kia?

nầL ôc ưht ýk aik ôv tình tắb pặg cảnh nắh đang nêl cơn, ôc at ợs nếđ cứm nòc kôhng pịk đóng cửa, ức ếht lạong cạohng chạy ar nàogi. cúL yấ óc ôv ốs nưgời đang ụt pật nêb nogài năv pnòhg, tất ảc uềđ đang ỉhc ỏrt mex nắh ưhn òrt cờưi.

ỉhC torng vòng aửn nàgy, nit cứt ãđ tyurền khắp công ,yt nầg ưhn tất ảc iọm nưgời uềđ biết tinh thần nắh kôhng bình tnờưhg.

óC nữhng cyuhện tởưng cừhng ưhn ãđ qua, nưhng ihk thật ựs ớhn iạl iớm nhận ar ựs nhục ãhn phẫn tấu ihk yấ ãđ khắc uâs oàv torng xơưng tủy, ỉhc nầc mât írt ơl đễnh tộm iác àl ẽs áhp tấđ chui lên.

“Vậy ìht chưa ccắh…”

uâC ión yàn tấr nhỏ, mang theo chút ựt giễu àm ỉhc óc mình ụD Tạrch Xyuên nghe tấhy.

Đoạn đờưng ừt siêu ịht ềv cuhng ưc thật ựs áuq nắgn, chưa pịk hoàn nồh ìht ãđ nếđ aửc nhà. cụL Diên aưđ iút ồđ ohc ụD Tạrch Xêyun, kôhng biết ớhn ar điều ìg àm iạl yấl tộm tahnh ôs ôc al neđ torng iút aủc mình ar aưđ ohc hắn: “gNhe nưgời at ión nă ồđ ngọt oàv mât tạrng ẽs tốt hơn, cũng cẳhng biết óc thật knôhg, nầl tưrớc hna kôhng nă trái yâc aủc tôi, nầl yàn iôt iờm hna nă ôs ôc al néh?”

Gọing hna tấr iỗđ nô hòa, hoàn toàn kôhng ểđ mât nếđ việc ụD Tạrch Xyuên ãđ tứv trái yâc mình cho, tính tình tốt nếđ cứm óhk tnởưg.

cúL thấy tahnh ôs ôc al neđ kia, ụD Tạrch Xyuên táohng ngẩn :ar “Cho iôt ”?à

cụL Diên iỏh lại: Ở“ yâđ nòc nưgời oàn aữn hả?”

ióN xong thấy ụD Tạrch Xyuên kôhng aưđ yat ar nậhn, hna nèb nhét tẳhng oàv iút iốđ pnơưhg: “Tôi ềv tưrớc đyâ.”

cụL Diên iđ iớt cửa, iúc uầđ mấb tậm khẩu ởm cửa, ỉhc muốn uam cóhng oàv nhà. tộM gọing ión trầm thấp bỗng vang nêl uas lnưg, aọd ohc mit hna suýt ìht nừgng đập:

“ìHnh ưhn tôi… nẫv chưa biết nêt cuậ?”

ụD Tạrch Xyuên đứng uas lưng cụL Dêin, gọing ión vang nêl giữa hành lang tĩnh lặng kôhng hiểu oas iạl óc ẻv u má óhk lnờưg.

”…“

cụL Diên kôhng đáp, nàb yat đang mấb tậm ãm cũng kựhng lại. Torng iàv giây ngắn nủgi, hna õr ràng mảc nhận được từng giọt ồm iôh mấl mất trên sống lưng mnìh, ừt ừt chảy auq ad mang theo mảc giác ngứa nar nhẹ.

Tếing mit pậđ vang dội.

cụL Diên mắn chặt yat mắn cửa, ngay giây uas iạl bôung .ar hnA quay nưgời nhìn ụD Tạrch Xêyun, hàng yàm ẽhk níhu, iỏh iớv gọing áhk hứng thú: “Anh iỏh nêt iôt màl gì?”

ióN xnog, kôhng ờhc ụD Tạrch Xyuên ảrt lời, cụL Diên tộđ nihên tiến nêl tộm bước pé nắh oàv cóg tờưng chật pẹh mâ .u cắS tặm ụD Tạrch Xyuên iơh thay đổi, nắh buộc phải iùl iạl pá lưng oàv tnờưg, hiển nihên àl kôhng ờgn được hành động aủc cụL Dêin.

cụL Diên thật ựs áuq cao, cúl hna nád tás oàv mảc thấy pá cựl cực ,ỳk iah nưgời ở nầg nhau nếđ iỗn ụD Tạrch Xyuên nòc óc ểht ngửi thấy iùm nước giặt taohng tảohng trên quần oá aủc anh.

Kảohng cách yàn áuq gần, ãđ vượt ax ranh giới na toàn giữa nữhng nưgời ax ,ạl ơc ểht ụD Tạrch Xyuên pậl cứt căng cnứg, bước oàv tạrng thái cảnh giác oac ,ộđ tộm gọing ión ảgn ngớn bỗng vang nêl nêb tai:

“Hay àl ahn…”

cụL Diên iúc uầđ nhìn ụD Tạrch Xêyun, hna ốc ý oék iàd gnọig, nhấn áhn từng ữhc tộm cách chậm iãr àv ơm ,ồh kihến uâc ión aùđ yàn mang yầđ nẩ :ý

“íhTch iôt riồ?”

yấM ữhc aik tấb chợt pậ xốung tệh ưhn tếing mấs ổn vang torng lnòg, kihến ảc nưgời ụD Tạrch Xyuên cáohng vnág. nắH bừng tnỉh, ôv thức nhìn nêl cụL Diên ìht thấy nưgời nàđ gnô aik đang iúc uầđ nhìn mình chăm chú, hàng im yàd aủc hna pục xốung oạt tàhnh tộm mảng bóng râm, aựt cánh bướm đang nur yẩr nưhng cẳhng ểht giấu được ụn cười yầđ nẩ ý nêb tnorg.

nêT chết tiệt này!

iáC lưỡi nên ịb ổhn ỏb ìht hơn!

ụD Tạrch Xyuên cứt nếđ ộđ uầđ ngón yat nur lên, ôv ốs ý nghĩ nagng nưgợc nàt nhẫn hiện nêl torng uầđ cũng kôhng ủđ ểđ tirệt tiêu ựs cúx phạm àm uâc ión aik mang lại. nắH mót ổc oá cụL Diên oék hna xnốug, pé iốđ pơưhng phải nhìn mnìh.

“íhTch cuậ?”

Tếing cười châm biếm tậb ar khỏi ổc hnọg, ụD Tạrch Xyuên éhg oàv iat cụL Diên ạh gọing nằg từng chữ: “Vậy uậc óc biết nưgời iôt tíhch ẽs kôhng óc tếk cục tốt pẹđ kgnôh?”

”…“

cụL Diên biết cúl yàn tốt nhất àl mình nên ữig mi lnặg, nưhng hna nẫv kôhng nhịn được àm hỏi: “Tại soa?”

#òLng òt òm đáng chết này#

ụD Tạrch Xyuên kôhng óc oad torng tay, nưhng ihk nữhng uầđ ngón yat thon iàd lạnh oẽl aủc nắh chầm chậm lướt auq tếy uầh àv lồng ngực aủc cụL Dêin, ựs rùng mình àv tás íhk mang nếđ iạl kôhng ềh thua mék tấb ức lưỡi oad nào, gọing nắh trầm tấhp:

“Bởi ìv ứht iôt tíhch ỉhc óc ểht àl aủc tôi, kôhng ia được phép chạm voà…”

iA“ chạm oàv ìht ẻk óđ phải ctếh…”

uâC yàn được nằg tếh cứs nặng .ền Nữhng trải nihgệm thời ơht uấ kihến ụD Tạrch Xyuên kôhng nhận được tình uêy tơưhng trọn nẹv aủc ahc ,ẹm ựs tihếu tụh tình mảc aig đình àv tình nạb kihến lòng cihếm uữh aủc nắh vượt ax nưgời tnờưhg:

“Tôi phải biết nưgời óđ màl nữhng ,ìg nhất định phải biết nưgời óđ iđ nữhng đâu, àv càng phải biết nưgời óđ quen nữhng ,ia nưhng uến nưgời óđ phản iộb tiô…”

ụD Tạrch Xyuên bỗng dừng iạl kôhng ión nữa, cẳhng biết óc phải ớhn nếđ Tởưng cáB nâV yah kôhng àm cắs tặm nắh thay iổđ liên tục, ngực ẽhk phập pnồhg, iỗm nầl tíh ởht uềđ yấl iđ chút kôhng íhk nòc tós iạl torng pổhi, ỉhc ểđ iạl ựs ngạt thở.

uaS tộm iồh lâu.

Gọing ión ờht ơ aủc ụD Tạrch Xyuên ẹhn nàhng vang lên, mang theo chút nàt nhẫn chưa pịk phai :iđ

“Cậu ẽs kôhng muốn biết tếk cục aủc nưgời óđ đuâ…”

Hết chương 22

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha