Chương 57: Là một mỹ nhân

Chương 58 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Gdiuhcyaiis

“ơưhTng Quân Niên yut àl Quốc tớưng uV nâV nưhng iạl àl ỳk iàt năv õv song toàn óhk gặp, kiếm tuhật ãđ iớt táhnh chnả.”

“orTng trận Minh Nyugệt ộĐ măn xưa, y từng àl tớưng quân tiên pnohg, dưới m nơS tộm kiếm áhp trăm gáip, màl nổt thất ôv ốs binh lính aủc Tiên Linh .at ihK yấ uV nâV phái thái ửt iớt vơưng ôđ màl noc tin, ìv muốn aox uịd nơc giận aủc ếĐ Quân nên cũng aưđ ảc nưgời yàn iớt cgnù.”

“iHện ờig xơưng iav y ịb xyuên xcíh, đang ịb giam ữig ở tihên oal hyuền tihết phía sua.”

ịhT ệv cỡưng pé aưđ ab nưgời Công nôT ôV uƯ ởrt ềv xnog, cạH công công cúl yàn iớm ión nyugên nhân nêb iat cụL Dêin: “iGao tình giữa Ngọc Cớưhng thái ửt àv Tơưhng Quân Niên kôhng nạc nên iớm uầc nix ưhn vyậ.”

cụL Diên nhắm tắm yad hyuệt thái dnơưg: “Gần yâđ nảb vơưng uađ đầu, ức ớhn ớhn quên qêun, ếht àm iạl quên tấm cyuhện nyà.”

cạH công công nói: “Vài ngày tớưrc, ngài tấb nẩc ịb Tơưhng Quân Niên đánh túrng tộm cởưhng oàv gáy, thái y từng nếđ mex óc ión ảhk năng írt ớhn ẽs ịb hnả hởưng yấm nàgy. Điện ạh uến óc ìg kôhng hiểu ìht ức iỏh oãl ôn àl đcợư.”

cụL Diên ởm tắm :ar aT“ túrng tộm cởưhng aủc Tơưhng Quân Nêin? ìV soa?”

cạH công công nẫv ữig ẻv bình tảhn: “gNài khen y àl ỹm nhân ếht gian hiếm ,óc ar lệnh ohc ộh ệv trói y aưđ ềv pòhng mnìh, ia ờgn ihk yấ õv công aủc Tơưhng Quân Niên nẫv chưa ịb ếhp scạh, ếht là…”

cụL Diên ôv thức ờs gáy, nghĩ thầm cẳhng tárch uas ihk tỉnh uầđ nắh iạl uađ ưhn vậy: “hCết dưới aoh uẫm nơđ màl ỷuq cũng pohng lưu. ởM aửc àhn giam ,iđ ểđ nảb vơưng mex ửht tặm iũm dáng ẻv y ar oas noà.”

cạH công công nghe yậv ìht ểđ yat nêl trên cứb tờưng phía uas lưng cụL Dêin, xuất cởưhng yẩđ mạnh tộm cái, ỉhc nghe thấy “ầm” tộm tnếig, tặm tờưng xoay cyuhển ểđ ộl ar tộm gian pòhng iốt măt nêb tnorg. Trên oac nhất àl tộm iác aửc tôhng óig nớl cừhng nàb tay, hná nắng cihếu oéx oàv nêb tnorg, ơm ồh óc ểht nhìn thấy nữhng tạh iụb đang nhảy aúm torng kôhng tnurg.

cụL Diên tấc bước iđ vào, tưrớc tắm u .má

nắH tôrng thấy tộm nưgời đang ịb ghim giữa tnờưg. uầĐ y cụg xnốug, cót iàd aõx tnug, kôhng õr kuhôn mặt. iaH lưỡi oad cong ưhn cóm câu, tộm trái tộm phải xyuên auq xơưng iav ,y phần cuối được ốc định trên tờưng ểđ y kôhng ểht ửc đnộg. uáM tươi ừt tếv tơưhng nốu lượn chảy ,ar nuhộm ỏđ uàm oá tnắrg, tôrng àm kihếp nờưgi.

Phía trên ảht xốung tộm iác khóa vòng bằng sắt, trói chặt ổc .y

tặM tờưng iah nêb trái phải cũng óc iah iác khóa tắs ốc định iah yat .y

Nưgời aik ưhn noc úht pắs chết ịb giam torng lnồg, ad lông pẹđ ẽđ ãđ mớs mả mạđ phai màu, móng vuốt cắs néb cũng ãđ ịb nưgời at ổhn ,ỏb thân mình mảnh ẻd lặng ẽl ờhc iợđ ưh thối nẫl ửt vnog.

“ơưhTng Quân Nnêi?”

Gọing ión trầm thấp aủc cụL Diên vang nêl mang theo yấm phần tịch mcịh. àM nưgời nốv ãđ ngất iđ dờưng ưhn cũng óc mảc gáic, y chậm iãr nẩgng uầđ lên, xích tắs xung qaunh yal động teho. aiT sáng ừt aửc tôhng óig aừv khéo iơr trên gơưng tặm .yấ

cụL Diên chưa từng pặg nưgời oàn ưhn vậy, ưhn tyuết đọng qaunh măn óig thổi kôhng nat chốn m Sơn, tahnh kihết nưhng iạl buốt lạnh kihến nưgời at nởs cót gáy. ùD thân hình yầg òg aik tôrng óc ẻv bệnh tật uếy đuối nưhng pặc tắm uàm ổh páhch yấ iạl sáng torng thấy đáy, kihến nưgời at quên iđ ếht tục.

cóT neđ ưhn mực, ad tắrng ưhn tếyut.

Mang ẻv pẹđ kôhng ìt tếv aủc ngọc iạl ahp nẫl tén cắs néb aủc binh đao.

ảuQ àl tộm ỹm nhân hiếm .óc

cụL Diên kôhng hiểu oas iạl mảc thấy pặc tắm aik tấr quen tộuhc, ưhn muốn túh nồh nắh iđ vậy. nắH kôhng mìk được àm tiến tới, aưđ yat nâng mằc Tơưhng Quân Niên lên:

ỹM“ nhân xinh pẹđ nờưhng yàn iạl phải ở yâđ chịu ổhk ảuq thật đáng tcếi.”

“Chi bằng yậv ,iđ nưgơi iọg at tộm tếing hna trai uêy ýuq iồr at ẽs ảht nưgơi ar khỏi đyâ.”

Tơưhng Quân Niên ưhn nghe được cyuhện ìg buồn cười mắl àm tậb cờưi. Y cười iớt cứm ơc ểht nur lên, kôhng yam oék theo xích tắs kihến tếv tơưhng óhk khăn mắl iớm tếk yảv iạl tứn ar nầl nữa, uám tươi chầm chậm chảy ar nàogi, tôrng y cẳhng khác oàn tộm ẻk điên diễm .ệl

cụL Diên óhk hiểu hỏi: “ưgNơi cười gì?”

nắH thấy ỹm nhân xinh pẹđ ếht yàn àm ịb giam torng ngục iốt đáng tiếc thật .àm

Torng kôhng gian nhập nạohng sáng tối, Tơưhng Quân Niên gơưing tắm nhìn ềv phía cụL Dêin, yấb ờig cụL Diên iớm phát hiện ihk kôhng óc hná tặm trời cihếu rọi, iôđ tắm aik ỉhc toàn tộm uàm u iốt thăm tẳhm, aựt ưhn tộm vũng nước ùt đọng chất chứa yầđ ùht hận.

“Chỉ nầc nưgơi ảht at ,ar Tiên Linh tắ ẽs diệt vgno.”

“Láo x!!cợư!”

cạH công công đứng nêb cạnh bỗng từrng mắt, giận ữd quát ,ot gọing oac túv eht éht cặđ tưrng aủc thái gáim. ếhT cụL Diên iớm ngạc nihên biết đợưc, aóh ar oãl àig yàn nẫv nòc ít mảc cúx aủc nưgời snốg.

“ôhKng nầc phải cứt gnậi.”

cụL Diên ỉhc iờh tợh ởm mệing kyuhên cạH công công tộm câu, uas óđ iạl nhìn Tơưhng Quân Nêin: “Đại ỹm nhân này, nưgơi khỏi phải chọc giận at ểđ at giết nơưgi, nưgời ưhn at biết tơưhng aoh tiếc ngọc lmắ.”

“ưgNơi ãđ ịb aig quốc tứv ,ỏb ụhp hàong iạl kêing ỵk nơưgi, ịb ùt giam iơn đây, tihên ạh yàn ãđ mớs kôhng nòc ỗhc dung tâhn. Cẳhng bằng iđ theo ,at vinh aoh úhp ýuq hởưng ảc iờđ kôhng htế.”

cụL Diên nẫv luôn ớhn tihết pậl nhân tậv aủc mnìh, trời sinh tính tình nàt bạo, mah tíhch man pnohg, cướp tộm iạđ ỹm nhân ềv àl cyuhện áuq bình tnờưhg.

Tơưhng Quân Niên mâ trầm nhìn chằm chằm tặm cụL Dêin, nghĩ thầm ẻk yàn õr ràng nòc tyuệt cắs nơh ảc mình iạl iđ tíhch tộm nưgời kôhng bằng hắn, thật buồn cờưi. Y iơh nêihgng nưgời ềv tưrớc ưhn muốn nhìn õr cụL Dêin, nưhng cóm uâc ốc định trên tờưng xyuên auq ảb iav iạl kihến y kôhng ểht động đậy.

Tơưhng Quân Niên khàn gọing ởm mnệig: “iĐện ạh óc ểht iớt nầg tộm chút kgnôh?”

cụL Diên nhíu mày: “Làm gì?”

Tơưhng Quân Niên bỗng cờưi: “ôhKng phải điện ạh muốn nghe at iọg hna trai uêy ýuq sao, iạl nầg yâđ at iọg ohc điện ạh nehg.”

cạH công công nêl tếing ngăn cản: “iĐện ạh kôhng được đuâ!”

cụL Diên iạl kohát tay: “ôhKng lo.”

ióN xong nắh iđ nếđ tưrớc tặm Tơưhng Quân Nêin, iơh nêihgng uầđ pá tás iat iạl nầg iốđ pnơưhg, màl ar ưt ếht lắng nhge: aT“ nghe đây, nưgơi iọg đi.”

aừV tứd lời, Tơưhng Quân Niên ãđ nogạm ềv phía ổc cụL Dêin, hná nhìn nàt nhẫn kihến nưgời kinh hãi, kôhng ểht hoài nghi y ẽs ưhn mãnh úht hung mãnh nắc tứđ ổc cụL Diên ưhn ếht nào.

“Nếu nưgơi màl nổt tơưhng ,at ỉhc e tính mạng aủc Ngọc Cớưhng thái ửt óhk gữi…”

cụL Diên kôhng ềh ợs iãh tấc gnọig, kihến ơc ểht Tơưhng Quân Niên kựhng lại. cạH công công thấy vậy, nàb yat ãđ đánh ar tộm aửn cũng pịk thời uht lại.

cụL Diên aưđ yat pób mằc Tơưhng Quân Nêin, ưhn cười ưhn kôhng nói: “ưgNơi àv Ngọc Cớưhng thái ửt aik kôhng ổh àl nếđ ừt cùng tộm nơi, thấy nảb điện ạh àl muốn cắn. Sao, nưgời uV nâV uềđ àl óhc tếh ”?à

Nghe thấy cụL Diên nhắc iớt Tirệu Ngọc Cnớưhg, Tơưhng Quân Niên cúl yàn iớm ưhn phát hiện ar điều ,ìg y tộđ ngột nẩgng uầđ nhìn ềv phía gian nàogi, ỉhc thấy pòhng giam nốv nòc mầc ùt ab noc nit ãđ tốrng rnỗg, cắs tặm yấb ờig iớm thay đổi:

“ưgNơi màl ìg nọb ọh riồ?”

cụL Dêin: “Vừa iồr nưgơi nòc định nắc nảb điện ,ạh nảb điện ạh việc ìg phải ión ohc niơưg?”

ẻV tặm Tơưhng Quân Niên thay iổđ nihều lần, cuối cùng ởrt ềv bình tnĩh: “Vừa iồr àl Quân Niên thất ,ễl kính nix điện ạh ứht tiộ.”

cụL Diên tậg đầu, nghĩ thầm ảuq nihên àl nhân tậv hung ,cá óc ểht oc được nãd đợưc, nòc kihến nưgời at phải kêing ịk nơh ảc ab nêt iat aọh nêb nogài kia: “Còn ìg naữ?”

Tơưhng Quân Niên biết cụL Diên muốn ,ìg torng tệv snág, y iơh nẩgng uầđ lên, iôđ tắm toát nêl ỷuq íhk mâ lnãh, nêb iôm ởn ụn cười ỷuq dễim, gọing khàn khàn uâs :ax ùD“ at óc lòng uầh ạh điện ,ạh nưhng ịb xềing xích quấn tâhn, e rằng cũng cựl tấb tòng tmâ.”

cụL Dêin: “Nói ưhn yậv àl nưgơi bằng lòng iđ theo nảb điện hạ?”

Thân ểht Tơưhng Quân Niên ẽhk động kihến tếv tơưhng kôhng nừgng chảy máu. Y iạl ưhn cẳhng óc mảc giác ,ìg nêihgng uầđ éhg tás nêb iat cụL Dêin, giữa iùm uám tanh qaunh qẩun, gọing ión ỷuq ịm vang lên: ẻK“ ịb aig quốc rồung ,ỏb kôhng iơn nơưng taự…”

“Chỉ nầc điện ạh ohc at ựt ,od oảb ệv at bình ,na uas yàn Quân Niên nix cặm ohc điện ạh ias knếih.”

ểK ừt thời khắc y àv Tirệu Ngọc Cớưhng ừt ngàn mặd ax iôx ịb aưđ nếđ Tiên Linh màl noc tin, ọh ãđ uềđ ởrt tàhnh aứđ noc ịb rồung ỏb aủc uV nâV rồi. uếN nòc kôhng nghĩ cách ựt oảb ệv mình ỉhc e ẽs phải ịb mầc ùt torng aịđ oal mâ u yàn ảc đời.

ỗhC aựd cụL Diên yàn tấr tíhch hợp, ủđ qyuền lực, ủđ được sủng ,iá ủđ oáh sắc, cũng ủđ ễd mắn bắt.

Tơưhng Quân Niên thực ựs tấr đau, ỉhc yấm ữhc ngắn ngủi ãđ oah tếh nơh aửn cứs cựl aủc .y ióN xnog, cắs tặm y iát nhợt ưhn ờt gấiy, tộđ nihên nêihgng uầđ tárnh cụL Dêin, phun ar tộm ngụm uám neđ ứ đnọg.

cụL Diên thấy ếht àm giật mnìh: “ưgNơi oas vyậ?”

cạH công công cẳhng biết ừt cúl oàn ãđ yab nếđ tưrớc mắt, aưđ yat nahnh cóhng điểm ẹhn iah iác nêl iav Tơưhng Quân Nêin: “ôhKng sao, ỉhc àl cóm tắs xyuên auq xơưng iav màl nổt tơưhng nếđ phổi tiôh.”

cụL Diên muốn ión rằng ịb tơưhng nếđ phổi oas óc ểht iọg àl kôhng sao, nắh nhíu yàm phân phó: “Lập cứt tháo xềing xích trên nưgời y ,ar oảb thái y ờhc nẵs torng pủh.”

iaH yat cạH công công giấu torng oá ẽhk đnộg: “iĐện ,ạh ừt uas ngày ngài ịb tơưhng môh tớưrc, chìa khóa hyuền tihết liên yàn ãđ được giao iớt yat ệb ,ạh ứht ohc oãl ôn kôhng ởm đcợư.”

Khóe mệing Tơưhng Quân Niên dính máu, nghe yậv ìht nếhch nêl tàhnh tộm ụn cười trào pnúhg: “Xem ar at iớv điện ạh ôv dyuên riồ.”

Y mừng ìv nảb thân kôhng phải dáng ohc ẻk nàt oạb tưrớc tặm này, nưhng cũng uađ buồn ohc ốs phận uas yàn aủc mình iớv Tirệu Ngọc Cnớưhg.

iA ờgn cụL Diên nhìn y chằm chằm tộm cúl lâu: “yuhCện yàn óc ìg khó, at iđ tộm cyuhến nếđ hàong cung àl đcợư.”

Tơưhng Quân Niên ẽhk giật mnìh.

aùM đông lạnh giá, tặm tấđ ủhp tộm pớl băng mnỏg. ịhT ệv canh ữig ở cổng hàong tàhnh iđ tuần art auq lại, torng lòng thầm mắng thời tiết khắc nihgệt này, trên nưgời nòc phải cặm giáp ụrt nặng yấm chục cân, aừv lạnh aừv cnứg, đúng àl cóng chết nờưgi.

ịhT ệv iúc uầđ àh hơi, đang cuhẩn ịb iổđ ac uống ngụm àrt nóng ìht tộđ nihên nghe thấy tếing óv ngựa nồd pậd tyurền đến. maN ửt iđ uầđ cót nấv ngọc qaun, thân kohác oá càohng lông oác bạc. Theo phía uas àl tộm iộđ miK Ô ệV cặm ồđ đen, kôhng phải nêt tás tinh Pohng Lăng Vơưng ìht nòc àl ai!?

ịhT ệv iộv tiến nêl pậd đầu: “Bái kiến Pohng Lăng vgnơư!”

Theo yuq ,ủc hàong thân quốc tíhch nẫl quan viên uềđ kôhng ohc phép cưỡi ngựa oàv cnug, phải xốung ngựa nogài cổng Cảnh Tậuhn. Nưhng ịv yàn àl nogại ệl được ếĐ Quân nab ohc cặđ qềyun.

cụL Diên ơuq ior nựga: “Bản vơưng óc cyuhện quan tọrng nầc pặg ụhp hnàog, uềđ đứng yậd ảc đi.”

cúL này, ếĐ Quân đang ở điện nạV Niên êhp dyuệt uất cnơưhg, nghe nit Pohng Lăng Vơưng nếđ uầc kiến ìht tấb giác liếc nhìn cắs trời nêb nàogi, gọing ión lười bếing kôhng nghe ar mảc xúc: ,Ồ“ trời ãđ áhn nhem tối, cũng pắs nếđ ờig đóng aửc cnug, oãl mat iớt cúl yàn e àl óc vệic, thôi được rồi, tyuên đi.”

Công công uầh nậc àX công công cười nói: ệB“ ,ạh sáng yan nưgời nòc nhắc iớt maT điện ,ạh kôhng cừhng àl mât linh tơưng tôhng yấđ ”.ạ

Tiên Linh ếđ ỉhc cờưi, yut ãđ nếđ tuổi turng niên nưhng kôhng ềh óc uấd hiệu àig nua, pặc tặm sáng õr tinh tnờưg, ngồi trên oac aọt điện nạV Niên quan tás cyuhện tihên :ạh iA“ biết đcợư.”

Torng cúl ión cệyuhn, cụL Diên ãđ được iộn ịht nẫd vào, iơh lạnh mang theo trên nưgời pậl cứt ịb iơh mấ ừt than aửl torng điện aux tan, nắh ỳuq tộm chân xnốug, hành ễl iớv nưgời đang ngồi trên cao: “Nhi thần iáb kiến ụhp hgnào.”

ếĐ Quân pặg được cụL Diên hiển nihên tấr iuv ,ẻv nòc oảb àX công công êk thêm tộm cihếc ếhg nêb cạnh long ,ỷ iỏh iớv gọing ưhn ión cyuhện pếihm: “ằhTng nhóc àhn noc kôhng óc việc ẽs kôhng mìt đến, ión ,iđ iạl yâg ar cyuhện ìg riồ?”

Dưới iốg ếĐ Quân óc ab noc tari, maN mầT Vnơưg, ôC ưT Vnơưg, Pohng Lăng Vnơưg. iaH nưgời phía tưrớc torng tirều tấr óc hiền dnah, nưhng gnô iạl uêy aứđ noc ứht ab cụL Diên yàn nấht, ãđ nếđ cứm ộđ tếh cựm cihều cnộuhg.

cụL Diên nốv đang nồgi, nghe yậv ìht pậl cứt tưrợt khỏi ếhg páx iớt nêb chân ếĐ Qâun, noc tú nũng uịn luôn kihến nưgời at mềm lnòg: “Phụ hnàog, Tơưhng Quân Niên đang ịb giam torng ủhp aủc ihn thần ,yấ y bệnh pắs kôhng auq khỏi riồ.”

ếĐ Quân liếc tắm nhìn hắn: “Rồi soa?”

cụL Diên cuối cùng cũng ión õr cụm đcíh: “ưgNời óc ểht nab chìa khóa hyuền tihết liên aik ohc ihn thần được kgnôh?”

tấB ờgn àl ếĐ Quân kôhng đồng ý nagy: “Hôm yan tưrớc ìht nưgơi ảht ab noc nit aik ar khỏi aịđ lao, ờig iạl mìt trẫm iòđ chìa khóa ohc Tơưhng Quân Nêin. cúL tưrớc trẫm cặm ệk cúhng thần nac ngăn nab ọh ohc con, ờig noc iạl ôv dyuên ôv ớc ảht nưgời ,iđ tí nihều cũng phải óc nyugên nhân cứh?”

cụL Diên nghĩ bụng ảuq nihên kôhng óc cyuhện ìg giấu được ếĐ Qâun, nèb yùt tiện aịb cệyuhn: aB“ nêt noc nit aik iớm nhìn ìht cũng áhk xinh đẹp, nưhng nêt oàn nêt yấn toàn xơưng cứng ,ảc cẳhng bằng ảht ềv ohc xnog, nòc ềv Tơưhng Quân Nnêi…”

cụL Diên ốc ý dừng iạl tộm cúht: Y“ đẹp, ihn thần thcíh.”

ếĐ Quân nhắm mắt: “Vậy noc óc biết Tơưhng Quân Niên nòc cứng nơh ảc ab nưgời aik kgnôh?”

“ưgNời yàn xuất thân oá vải, khoa ửc tưrớc đệin, tộm mêđ tàhnh dnah, ihk óđ thái ửt Ngọc Thác aủc uV nâV quốc óc ý cihêu ộm y oàv nôm ,ạh y iạl ỳuq xốung tưrớc điện uhC Tềyun, iáb nhập nôm ạh aủc ứht ửt Ngọc Cớưhng ihk ,óđ từng bước giúp nắh uấđ ếhp Tirệu Ngọc Tcáh.”

“Sau yàn Tirệu Ngọc Cớưhng được pậl màl thái ,ửt Tơưhng Quân Niên cũng được pohng màl tớưng quốc uV Vân, noc tởưng rằng y ịb xyuên xơưng iav àl óc ểht cặm ohc noc uâx éx soa?”

“ưgNời khác óc ẽl àl chó, nưhng y iạl àl tộm noc iós ,ữd tộm noc iós biết nắc niờưg.”

cụL Diên nghĩ bụng noc biết rồi, yãn nòc ít ìht ịb nắc aữn kìa, nưhng nogài tặm nẫv ỏt ar ôv tội, nói: “ưhNng ihn thần ức tíhch y ,ơc ụhp hnàog, nưgời aưđ chìa khóa ohc noc ,iđ ùd oas ờig y cũng đang ịb tọrng tơưhng rồi, kôhng màl ìg được noc đuâ.”

ếĐ Quân nốv kôhng đồng ,ý nưhng kôhng chịu iổn nắh ức iàn ỉn liên tục, gnô nhắm tắm yad sống mũi, cuối cùng đành nói: “ưgNời đâu, iđ yấl chìa khóa hyuền tihết liên iớt đyâ.”

cụL Diên thấy yậv iớm ộl ẻv nớh :ởh aĐ“ ạt ụhp hgnào!”

ếĐ Quân nhìn tặm hắn, táohng chốc ngẩn nờưgi, đoạn pậl cứt ởht dài, nói: “Con càng nớl càng gốing ẹm con, kôhng ỉhc kuhôn tặm àm ngay ảc tính tình ôv iạl yàn cũng gốing y đcú.”

Torng cung chưa từng óc ia mád nhắc iớt thân ếht aủc cụL Dêin, cũng chưa từng óc ia biết thân ếht aủc hắn, nêb nogài óc iờl nồđ rnằg, ẹm nắh àl ệđ nhất ỹm nhân ứt qốuc, iạl kôhng danh kôhng phận iđ theo ếĐ Qâun, uas ihk sinh cụL Diên ìht auq iờđ ìv óhk snih.

cụL Diên iơh nghi hặoc: “ưhNng noc chưa pặg ẹm oab gời.”

ếĐ Quân ỗv uầđ hắn: ẹM“ noc tốt lmắ.”

Torng cúl ión cệyuhn, chìa khóa ãđ được mang tới, cạH công công ựt giác tiến nêl nhận lấy, iạl nghe ếĐ Quân trầm gọing nói: “ơưhTng Quân Niên aik yut ịb khóa xơưng vai, nưhng noc tếr chết iồr nẫv nòc giãy đợưc, nưgơi nhất định phải ểđ ý nẩc tậhn, oảb ệv ohc na nguy aủc Pohng Lăng Vgnơư.”

cạH công công iúc nờưgi, khác iớv ẻv tặm liệt tưrớc tặm cụL Dêin, torng tắm oãl cúl yàn àl ẻv thần phục chân cíhnh iớv nưgời ềb têrn: “Lão ôn lĩnh cỉh.”

ếĐ Quân bỗng oh iah tnếig, uas óđ kohát yat oá iớv cụL Dêin: “ưĐợc rồi, chìa khóa cũng mầc rồi, uam iờr khỏi cung .iđ Trời iốt óc tyuết đờưng óhk ,iđ nặd ịht ệv nhìn ohc ,ỹk đừng ểđ ịb nãg.”

ờhN hná nến, cúl yàn cụL Diên iớm phát hiện cót iam ếĐ Quân ãđ điểm bạc, lòng thầm nghĩ uến kôhng phải iờđ tưrớc ụhp hàong ìv cihnh cihến liên miên àm ểđ iạl bệnh nầgm, ab măn uas băng àh ìht ab nước nòc iạl chưa chắc ãđ nếđ mâx pạhm.

cụL Diên đứng yậd lặng ẽl ỗv lưng ohc ếĐ Qâun: “rTời lạnh rồi, ụhp hàong cũng phải úhc ý ữig nìg cứs keỏh.”

ếĐ Quân đáp: “Con tớb yâg cyuhện iđ àl đcợư.”

cụL Diên ỉhc cười kôhng ảrt lời.

cúL iờr cung trời ãđ cạhng vnạg, óig lạnh thổi thốc oàv tặm màl ad tặm uađ bốut. cụL Diên xoay nưgời nêl ngựa cuhẩn ịb iồh ủhp ìht nghe thấy gọing ión àig aun aủc cạH công công tyurền iớt ừt phía sau: “Thứ ohc oãl ôn ot gan, điện ạh môh yan oạm hiểm qáu.”

Ý oãl àl cyuhện môh yan nắh suýt chút aữn ãđ ịb Tơưhng Quân Niên nắc .ổc

cụL Diên mắn chặt yâd cnơưg, cười cờưi: “Yên mât ,iđ y kôhng mád giết at đâu, cùng mắl ỉhc àl muốn chọc giận ểđ at giết y tiôh.”

cạH công công ẽhk pẹk bụng ngựa lại, iđ nếđ nêb cạnh cụL Dêin, theo yuq ủc iùl iạl nơh aửn thân nựga: “Sao điện ạh iạl ión vyậ?”

cụL Diên ờs yág mnìh: Y“ nốv ãđ óc ểht tộm cởưhng đánh at ịb tnơưhg, giết at óc ìg khó, kôhng giết ìht cứhng ỏt lòng óc kêing ,ịk hốung ihc giao tình giữa y iớv Tirệu Ngọc Cớưhng kôhng cạn, Tơưhng Quân Niên ùd kôhng ểđ ý nếđ uV nâV ìht cũng ẽs nậb mât iớt ịv thái ửt kai.”

cạH công công ưhn óc điều mảc káhi: “iĐện ạh ảuq ãđ thay iổđ tấr nuềih.”

cụL Diên vung ior quất nựga, tếing túv mạnh tứd kohát vang nêl torng kôhng khí, nắh ẽhk cong môi, kihến nưgời at kôhng khỏi nghĩ iớt nốb ữhc oàh hùng íhk thế.

iĐ“ tôhi, ềv ủhp ởm khóa ohc ,y kiểu ìg nảb vơưng cũng phải óc được iạđ ỹm nhân Tơưhng Quân Niên nyà!”

Đăng tốn cơưhng ờhn me iág ruột @diuhcyaiGis õg ohc .3< Cuhẩn ịb chạy tiếp nha.

Hết chương 58

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha