Chương 68: Cãi nhau
Eidt: Lune
mấB ngón yat tính ửht ìht nữhng nưgời aik nếđ Tiên Linh màl noc nit cũng ãđ được yấm táhng rồi, torng yấm táhng này, tộm trăm ngày ìht óc chín mươi chín ngày ở torng aịđ lao, aùm đông khắc nihgệt pắs qua, cũng ioc ưhn ãđ ở tròn tộm năm.
ỉhC óc điều măn yàn trôi auq kôhng tốt lắm.
Tơưhng Quân Niên đứng nêb nogài tờưng vệin, thấy ũhn băng dưới iám hiên đang ỏhn giọt ít tcáh, y mếđ iớt giọt nước ứht yảb mươi uás iơr xnốug, cuối cùng cụL Diên cũng xuất hệin, tặm yàm máx tịx ưhn mô thất iạb quay .ềv
Thấy thế, ím tắm Tơưhng Quân Niên iơh nưgớc lên, gọing lành lnạh, nghe oas iạl ar điều ếhc gễiu: “Sao rồi, điện ạh được ưhn ý chứ, ión được yấm uâc iớv nọb ọh riồ?”
cụL Diên thầm nghĩ oàn ión được uâc nào, ít aữn nòc ịb nă nòđ yâđ này, nắh iđ tới, ỉhc ổc oá múd ód aủc mình iồr nao cứ nói: “ưgNơi nhìn ,iđ Tirệu Ngọc Cớưhng éx đyấ.”
Tơưhng Quân Niên ẽhk nhíu mày: ôV“ dyuên ôv ớc nắh éx oá nưgơi màl gì?”
cụL Diên nă ngay ión tậht: “Bản vơưng thấy Ngọc Cớưhng thái ửt kôhng động iớt thức nă trên bàn, nghĩ chắc kôhng pợh khẩu ịv aủc nắh nèb ión ểđ ihk oàn iờm nắh iớt uống rượu mừng aủc cúhng ,at ia ờgn nắh tộđ nihên xông iớt muốn đánh nảb vnơưg, yam àm ịb ịht ệv oék ar niàog.”
Tơưhng Quân Nêin: ”…“
Tơưhng Quân Niên ờh hững iờd mắt, quay nưgời iđ oàv tnorg: “Nói năhng ión cuội đơưng nihên đáng đhná.”
cụL Diên tohng ảht đuổi teho: “Sao iạl iọg àl ión năhng ión cuội đợưc, Tiên Linh uâđ phải chưa óc tiền ệl cưới ợv nam, ờhc ihk oàn thời ơc chín mồui, nảb vơưng ẽs iđ nix ụhp hàong nab hôn, cưới quốc tớưng iạđ nhân ềv được kgnôh?”
Tơưhng Quân Niên nghe yậv ìht dừng bớưc, liếc oéx hắn, pặc tắm oác nớưhng nêl ỏt ar tấb nãm thấy :õr “Tại oas iạl àl nưgơi cưới at àm kôhng phải at cưới niơưg?”
cụL Diên ờs tặm mnìh, gọing tặr ẻv ol lnắg: “uQốc tớưng iạđ nhân ờig nhgèo tớr mồng tơi, nảb vơưng iạl xinh pẹđ ưhn aoh ếht này, ợs àl nưgơi kôhng gánh iổn sính ễl tiôh.”
Nghe thế, Tơưhng Quân Niên nhgẹn hnọg, song iạl cẳhng biết ión iạl ar oas nên ỉhc óc ểht cười khẩy tộm tnếig, phất yat oá ỏb .iđ
Mệing cụL Diên cúl ngọt ìht ngọt ưhn mật, àm mắl cúl cũng õr muốn nă đòn, cyuhên chọc oàv ỗhc uađ aủc nưgời káhc. mêĐ tới, Tirệu Ngọc Cớưhng mằn trên gờưing tậl auq tậl iạl iãm àm kôhng ủgn đợưc, nưgời khác ìht đang ớhn ahc ớhn ,ẹm ỉhc óc mình nắh àl chửi ahc chửi ẹm torng lnòg, Tơưhng Quân Niên cũng kôhng ủgn đợưc, nèb ngồi tộm mình torng đình viện uống rợưu.
Càng kuhya sơưng càng dày, thấm tớư ảc .oá
Tărng sáng treo cao, cành ôhk trĩu tếyut, càng toát nêl ẻv haong vắng nốb .ềb
Kôhng hiểu oas Tơưhng Quân Niên iạl ớhn măn aưx ihk mình nòc cihnh cihến nogài biên ,iả hná tărng cũng sáng ưhn yâb giờ, nưhng tếing giết chóc ãđ iùl ,ax ỉhc nòc iạl nữhng ộb xơưng ôhk ịb iùv pấl dưới tác vnàg.
ốC nhân aủc y uềđ ãđ ỏb mạng ở Minh Nyugệt .ộĐ
Qyuền ếht cùng oab vinh hiển aủc y uềđ uưl iạt uV nâV tnàhh.
ứhT nòc iạl cẳhng auq ỉhc àl tộm mất thân nàt tràn ngập ùht hận.
Tơưhng Quân Niên ôv mảc uống tộm pớh rợưu, trên cón àhn bỗng vọng xốung gọing ión àig aun ỷuq ,ịm tahnh mâ eht éht cặđ tưrng óhk àm giấu đợưc: “ơưhTng ếht aủc Tơưhng quốc tớưng chưa lnàh, đừng uống rượu ìht tốt hơn, uến kôhng cúl aữn điện ạh mắt xong iđ ,ar tôrng thấy cẳhng phải ẽs uađ lòng ”?ư
hnÁ tắm Tơưhng Quân Niên lạnh lẽo, bôung iờl kôhng õr nĩhga: aT“ chết rồi, cẳhng phải aừv khéo đúng ý hàong ếđ Tiên Linh các nưgơi ”?à
Tơưhng Quân Niên hiểu õr ựs kêing ỵk aủc ếĐ quân iớv mình nên chưa từng nghĩ iớt cyuhện ềv nớưc, ùd yâb ờig nắh ãđ theo cụL Diên song nẫv óhk óc ểht mảđ oảb ngày oàn óđ ẽs kôhng chết iđ torng thầm lnặg.
cạH công công ngồi pếx bằng trên iám nhà, phất trần torng yat ịb óig thổi iốr tnug, oãl pục mắt, õv công óc oac nếđ yấm ìht cót iam cũng ãđ đượm pohng snơưg: “ờưhTng ión uêy ia uêy ảc đờưng ,iđ ệb ạh tơưhng Pohng Lăng Vơưng ưhn thế, oas iạl iđ nổt tơưhng nưgời ngài yấ uêy ohc đcợư.”
“yuhCện ổt têin, noc cháu iờđ uas phần nihều kôhng bnằg, uến Tơưhng quốc tớưng óc ểht ở iạl nêb cạnh điện ạh nật mât òhp ,át giúp Tiên Linh ởm mang ờb cõi, nìg ữig ơc nihgệp aủc ổt tiên ìht cũng óc ểht mex àl tộm iốl táoht, iớt ihk ,yấ vinh hiển óc được tất kôhng mék thuở aưx màl thần iạt uV Vnâ.”
Nghe vậy, Tơưhng Quân Niên ngửa uầđ uống nạc ngụm rượu cuối cùng torng òv iồr mén tẳhng ar nàogi, òv rỗng pậđ mạnh xốung nền tyuết phát ar tếing trầm cụđ iồr nêy gnắ ỡv tàhnh mảnh nhỏ.
Y nịv tộc ụrt hành lang đứng dậy, óc ẽl àl yas rồi, uến kôhng cũng ẽs kôhng khàn gọing cười póhng túng iớt vậy, y iỏh giễu lại: “iVnh hểin? Thời điểm màl thần ửt hiển hách nhất at cũng ãđ trải auq rồi, măn yấ được pohng màl quốc tnớưg, dưới tộm nưgời trên nạv nờưgi, ngay ảc Tihên ửt nòc phải miễn aửn ễl nghi ohc ,at uến at thèm vinh hiển ìht cúl mắn binh qyuền ãđ khởi binh oạt pảhn, ión kôhng cừhng hàong thất uV nâV ờig ãđ iổđ sang ọh Tơưhng ừt uâl riồ!”
ióN xnog, y chậm iãr iul iạl yấm bớưc, nẩgng uầđ nhìn oãl thái giám cặm y phục iộn ịht uàm neđ trên iám nhà, trầm gọing nằg từng chữ: “ưhNng nảb tớưng kôhng thèm ”——
áuQ cồung vnọg.
tạV oá Tơưhng Quân Niên ịb óig thổi yab phần pậht, ỉhc óc iôđ tắm aik torng mêđ neđ iạl càng thêm sáng ỏt cắs bén, kihến nưgời at kôhng mád nhìn tnẳhg, y tấh mằc lên, ơm ồh óc ểht thấy yấm phần bóng dáng qyuền thần ngạo nạm kôhng ia ìb nổi:
“Nếu nắh thật lòng iớv ,at nắh muốn ìg at ẽs ựt yat uưm đoạt ìv hắn, nòc uến nắh ụhp at ìht ùd óc dâng ngai ịv iớt tưrớc tặm at cũng cẳhng thèm liếc mtắ.”
“ưgNơi ở yâđ kyuhên ,at cẳhng bằng ểđ ý ủhc ửt pohng uưl aủc mình vào, oảb nắh nẩc tậhn, đừng óc ểđ tạh tác oàn tọl oàv tắm ta.”
cạH công công nghĩ bnụg, Tơưhng Quân Niên ãđ uưl cạl iớt cứm yàn iồr àm nòc ngạo nghễ ưhn thế, Pohng Lăng Vơưng àl hàong ữrt oac quý, mat êht ứt tihếp àl cyuhện áuq bình tnờưhg, oas oàv mệing Tơưhng Quân Niên iạl tàhnh cyuhện iột cá yàt tờri, cẳhng ẽl vơưng aig iạl tíhch kiểu này?
cạH công công thức thời kôhng phản cáb lại, oãl àl tộm hoạn qaun, oàn hiểu được cyuhện tình ,iá oãl ỉhc nói: “Tấm lòng điện ạh iốđ iớv quốc tớưng àl ttậh.”
Ở nêb káhc, cụL Diên đang ngâm mình torng ồh noãn nọgc, nắh nhắm tắm aựt oàv tàhnh ,ồh lòng thầm tính toán mex phải màl oas iớm iom ar được kiếm cihêu aủc ab nưgời kia. ếĐ quân muốn iồb dỡưng thêm yấm ịv kiếm tnôg, nưhng mât pháp kiếm tông aủc Tiên Linh iạl ỉhc tyurền ohc dòng iõd hàong tấht, nhất qyuết kôhng tyurền ohc nưgời nogài ut lệyun, tàhnh ar buộc phải yấl kiếm cihêu aủc nưgời káhc, yấl kôhng được ìht tốt đấy, tiếc àl áuq bỏng tay.
Torng cúl cụL Diên iảm nhgĩ, tộm iôđ yat lạnh buốt lặng ẽl bôung ừt trên đỉnh uầđ xnốug, kôhng nahnh kôhng chậm yad thái dơưng giúp hắn.
Trên thân nưgời aik nòc vơưng iùm rượu nẫl iơh lạnh aủc tếyut, nưhng pậl cứt ịb iơh nóng cốb nêl ừt ồh ehc lấp.
cụL Diên ngạc nihên ởm tắm ,ar pậl cứt nhận ar nưgời iớt àl :ia “uQân Nnêi?”
Tơưhng Quân Niên ngồi ở cậb thềm xốung ,ồh iúc uầđ nhìn ềv phía cụL Dêin, iám cót iàd ưhn cựm aõx xốung càng màl iổn tậb ẻv tặm lạnh lùng ưhn băng điêu ngọc tạc, gọing y mang theo ẻv tấb mãn: “ưgNơi mắt uâl quá, aửn canh ờig iồr àm nòc chưa ra.”
cúL mắt rửa, cụL Diên kôhng ohc phép nưgời khác nếđ nầg uầh ,ạh ahn hoàn uềđ ờhc ở gian nàogi, aừv iồr nắh iảm nghĩ quá, yấb ờig iớm nhận ar ãđ auq aửn canh giờ.
cụL Diên nẫv ữig iác ẻv kôhng đứng nắđ kia, nghe yậv ìht bếing nhác nẩgng uầđ nhìn :y “rTời đông áig rét, quốc tớưng iạđ nhân oàv yâđ ẽl oàn àl ìv muốn mắt cùng nảb vgnơư?”
cụL Diên ngày tờưhng cặm quần oá đúng nhìn kôhng ar tậht, ờig trần tồurng ngâm torng ,ồh đờưng cong ơc pắb ộl õr kihến nắh tohạt nhìn kôhng uếy tớ mỏng manh ưhn ẻv nogài chút nào, dung oạm nốv ãđ cắs néb ờig iạl thêm sơưng ùm lượn ờl xung qaunh càng ộl ẻv thần íb óhk lnờưg.
Tơưhng Quân Niên nhíu yàm quay uầđ ,iđ nhìn chằm chằm oàv noc kổhng tước bằng đồng nêb cnạh, ờh hững ởm mnệig: “nôhKg, ỉhc ol điện ạh chết chìm torng ồh mắt tiôh.”
tứD lời, y nghe thấy tếing nước oàr rào, nghe ưhn tếing cụL Diên đứng yậd iđ nêl cặm quần ,oá nưgời aik ưhn cẳhng nậb mât việc ịb y nhìn thấy tếh ơc ểht vậy, aừv chậm iãr cặm quần oá aừv óc mât tạrng ión đùa: “uQốc tớưng iạđ nhân đang ợs mình phải ủht tiết ?à nêY mât ,iđ nảb vơưng kôhng ỡn đuâ.”
cúL ión cệyuhn, cụL Diên ãđ kohác xong oá nàogi, nắh cúl oàn cũng tíhch kohác lỏng oẻl trên nờưgi, dáng iạl iav rộng oe tohn, cúl iđ tôrng pohng uưl ôv cnùg.
Tơưhng Quân Niên nòc chưa hoàn nồh ìht ãđ tấb ờgn ịb cụL Diên oék oàv torng lnòg, nưgời aik mô oe ,y iùv uầđ oàv yág y ẽhk ngửi nửgi, uas óđ pậl cứt nhăn mày, gọing chắc ncịh: “ưgNơi uống ruợư?”
Tơưhng Quân Niên ngẩn .ar
cụL Diên oék ởm ổc oá aủc ,y aừv khéo ộl ar băng cạg quấn qaunh nựgc, yàm càng nhíu chặt hơn: “ẳhCng ẽl nưgơi kôhng biết ịb tơưhng nặng kôhng được uống rượu ?à iaV iớv ngực aủc nưgơi chịu oab nihêu ỗl tủhng rồi, uống rượu aữn khác oàn iộv iớt điện Diêm Vnơưg, nêt oàn aưđ rượu ohc nơưgi, nảb vơưng đánh yãg chân nó!”
Cẳhng biết oas Tơưhng Quân Niên iạl ớhn iớt cúl mình ngồi ở đình viện uống rợưu, cạH công công ngồi trên iám àhn ión vơưng aig tôrng thấy kiểu ìg cũng ẽs iổn gậin, ờig thấy cụL Diên cứt giận tậht, y iạl bỗng tậb cờưi.
cụL Diên óhk hểiu: “ưgNơi cười iác gì?”
Tơưhng Quân Niên ỉhc cờưi: aT“ ựt yấl rợưu, nưgơi muốn đánh ìht đánh yãg chân nảb tớưng đi.”
Y yas rồi, uến kôhng tyuệt iốđ ẽs kôhng ựt xưng àl nảb tnớưg.
cụL Diên thấy y cười nếđ cứm iav nur rẩy, ngay ảc đứng cũng kôhng vnữg, nghĩ thầm Tơưhng Quân Niên bình tờưhng lạnh lùng ưhn thế, aóh ar cũng ẽs óc cúl yas kớưht. nắH iúc nưgời ếb nagng nưgời lên, iảs bước iđ ềv phía pòhng ngủ: “Đây àl iờl nưgơi ión đấy, tál aữn đừng uầc nảb vơưng aht coh.”
nêL gờưing đánh ohc chết lôun!
Tơưhng Quân Niên aựt torng ngực cụL Dêin, mảc giác uầđ mình nặng tĩru, y ôv thức mô yấl ổc nưgời ,ọn nhắm tắm mẩl bẩm: “Lục Dêin, nảb tớưng uống rợưu, nưgơi cựb iác gì…”
Nưgời ịb tơưhng uâđ phải àl hắn.
cụL Diên iỏh lại: “Vậy nưgơi cười iác gì?”
Khóe mệing Tơưhng Quân Niên ẽhk cnog: “Vui ìht ciờư.”
cụL Diên yấl uâc aủc y páđ lại: “Bản vơưng kôhng iuv nên đơưng nihên àl bcự.”
Torng pòhng treo mèr châu cạt bằng nọgc, uas mèr châu àl mèr aụl uưl nêy náb torng sốut, dưới hná nến nhập nhèm iạl aỏt ar ứht hná sáng chói mắt. cụL Diên név mèr lụa, iúc nưgời tặđ Tơưhng Quân Niên xốung gnờưig, uas óđ iởc oá nogài nẫl giày ohc iốđ pơưhng ——
oaS nắh đánh yãg chân Tơưhng Quân Niên thật đợưc?
iạĐ ỹm nhân yàn ãđ chịu ổhk áuq nihều rồi, nắh kôhng .ỡn
Tơưhng Quân Niên nhắm tắm mằn trên gnờưig, cặm ohc nắh màl ìg ìht làm, ỉhc iớt cúl cụL Diên iởc giày ohc y ìht y iớm táohng giật mình chốc lát, ìv ùd oas yâđ cũng kôhng phải àl việc hàong ửt tộm nước nên làm.
Nưhng cụL Diên màl àm cẳhng ềh óc chút gánh nặng mât ýl oàn ,ảc nắh ngồi nêb pém gnờưig, iúc xốung nhìn tếv tơưhng trên iav Tơưhng Quân Nêin, mẩl bẩm: ơC“ ểht aủc nưgơi àm nếđ nưgơi nòc kôhng ýuq tọrng ,ón uas yàn biết màl soa…”
Tinh cựl óc nạh aủc Tơưhng Quân Niên uềđ cốd tếh ohc tirều đình cùng gaing nơs ãx tắc, kôhng phải y kôhng ýuq tọrng nảb tâhn, ỉhc àl dưới ịv írt oac chất đống toàn xơưng cốt, muốn oel nêl đơưng nihên phải ảrt áig tộm iàv thứ.
Xuất thân oá vải, kôhng aig ếht vọng tộc, tuổi chưa nếđ ab mươi ãđ màl ểT tnớưg, ảc uV nâV ỉhc óc iỗm một.
Tơưhng Quân Niên kôhng phải mượn rượu ảig diên ìht cũng àl yas thật rồi, nhìn hná tắm cụL Diên dưới hná nến đượm ẻv uađ lnòg, uầđ ngón yat y mang theo tếv chai mỏng ẽhk vuốt ev gơưng tặm nhẵn nhụi aủc iốđ pnơưhg, tìhnh lình iỏh tộm uâc kôhng õr mảc xúc: “Vậy uến at giao mất thân nàt ạt yàn ohc nưgơi ìht soa?”
cụL Diên kựhng lại.
Tơưhng Quân Niên nhìn nắh chằm cằhm, thầm nghĩ ảuq àl óc tộm ốs nưgời aừv sinh ar ãđ được thần phật sủng ,iá xuất thân oac quý, dung oạm tyuệt sắc, iạl được nưgời khác uêy cềihu, cụL Diên õr ràng ãđ cihếm tếh toàn ,ộb ếht nưhng trên nưgời iốđ pơưhng dờưng ưhn nòc óc ứht ìg khác càng êm hoặc lòng nưgời hơn.
“Nếu at giao mất thân yàn ohc nơưgi, nưgơi ẽs uêy tơưhng ón thay at cứh?”
Tơưhng Quân Niên iớt nầg nêb iat cụL Dêin, am iux ỷuq kihến ếht oàn iạl thốt ar uâc này, torng uầđ y iơh nem cuộn tàro, trái mit nốv ưhn đống ort nàt bỗng nhen nêl mốđ aửl uếy ,tớ ờhc mong được thắp sáng ởrt iạl giữa mêđ đông tér buốt này.
cụL Diên kôhng ión ìg àm ỉhc iúc uầđ uịd dàng nôh nêl iôm :y “ưgNơi ãđ mớs àl aủc nảb vơưng riồ…”
Ngay ừt nầl uầđ pặg ỡg ở aịđ lao, lòng nắh ãđ chắc chắn ưhn vậy.
iãM ohc iớt nihều măn sau, Tơưhng Quân Niên nẫv óc ểht ớhn iạl mêđ yấ torng ủhp Pohng Lăng Vnơưg, cụL Diên mô ,y nôh uâs tirền miên trên gnờưig, ơc ểht nóng cựr ưhn muốn aòh nat ,y gốing ưhn tyuết nat ỏhn giọt ít tách nêb nàogi, oàr nảc uas cùng giữa iah nưgời ọh ỉhc nòc iạl pớl băng cạg băng ób tếv tnơưhg.
iốĐ pơưhng nậb mât nếđ tơưhng ếht aủc y nên kôhng màl iớt bước cuối cnùg, ỉhc mô torng chăn mấg sưởi mấ nẫl nahu, mô tấr cặht, tấr cặht, Tơưhng Quân Niên mảc giác ngay ảc linh nồh aủc mình cũng nur rẩy.
Nghe auq danh cảnh nêy ,àh tộm xuân aữn iạl tới.
Tiên Linh àl iơn tếh cứs cực đaon, aùm đông lạnh thấu xnơưg, aùm èh nóng ưhn tihêu ưhn đốt, yấm ngày nầg yâđ iớm táohng thấy tặm trời àm aoh ỏc torng vườn ãđ chen nhau mâđ chồi yản lộc, xuân cắs ngập tàrn.
nêB nogài ỉhC Pohng Viện cúl oàn cũng óc ịht ệv tuần tra, sáng mớs aừv iổđ pihên tựrc, Công nôT ôV uƯ ãđ oáh cứh đứng iợđ dưới chân tnờưg, kôhng oab uâl uas ìht tắb pặg tộm bóng dáng quen tuhộc xuất hiện trên ờb tnờưg, nưgời aik yut àl ịht ệv nưhng iạl kôhng tíhch cặm giáp trụ, cót luôn buộc đuôi ngựa nọg gnàg, kuhôn tặm sáng aủs tươi ior rói.
“rTần hnA Tề!”
aừV tôrng thấy hắn, tắm Công nôT ôV uƯ cứt ìht sáng cựr lên, phấn kíhch yẫv yat iớv hắn: aT“ ở yâđ nyà!”
Trần hnA ềT nhảy ừt ờb tờưng xnốug, thân hình nòc nahnh nhẹn nơh ảc chim ,né nắh cóm tộm iác cọb ióg giấy uầd ar aưđ ohc Công nôT ôV ,uƯ cười nói: “Nè, sáng iđ trực at óc aum bánh oạg nếp, nòc nóng đấy, uam nă đi.”
Công nôT ôV uƯ óc iah iác răng nnah, cúl cười nêl tôrng y ưhn noc úht nhỏ, uậc at nhận yấl ióg bánh oạg nếp, nhét iah iác oàv torng mnệig, tặm yàm cong cnog, tohạt tôrng tấr ễd thỏa mãn: “gNon quá, ngon y ưhn ẹm at màl vậy, Trần hnA ,ềT yam àm nưgơi được điều nếđ yâđ tựrc, kôhng ìht at cẳhng biết oab ờig iớm được nă naữ.”
Trần hnA ềT cười uậc at nốgc: “áBnh nưgơi nă torng hàong cung chắc chắn phải ngon nơh rồi, yâđ cẳhng auq àl bánh oạg pến nev đờưng mười yấm năv tộm ióg tôhi, oas àm gốing ẹm nưgơi màl đợưc, e àl uâl áuq nưgơi kôhng nă nên quên tấm ịv riồ.”
Công nôT ôV uƯ ngây ôgn iãg đầu: “Thế ?ảh Chắc àl vyậ.”
Tirệu Ngọc Cớưhng ngồi dưới hiên phơi nnắg, thấy yậv ìht iọg iớv ừt :ax “rTần hnA ,ềT oas nưgơi ỉhc mang bánh ohc iỗm uậc at vậy, kôhng óc phần aủc nọb at hả?”
Liễu Kyuhết naĐ đang ngồi cọđ scáh, nghe yậv ìht ẽhk cắl đầu, cười cười khép sách lại.
Trần hnA ềT cóm tộm iác cọb ióg giấy uầd khác ừt torng ngực ar mén ohc Tirệu Ngọc Cnớưhg, nêb torng àl nốb iác bánh oab nhân thịt õr :ot “May àm măn ngày at iớm iớt trực tộm lần, uến kôhng ngày oàn cũng mang ồđ nă iớt ohc các nưgơi ếht này, lơưng aủc at chắc kôhng ủđ tiêu mtấ.”
Tirệu Ngọc Cớưhng đứng dưới cậb tềhm, ơig yat nóđ cuhẩn yấl ióg giấy dầu, nắh aừv nă bánh oab aừv cụl iọl trên nưgời ưhn muốn mìt ứht ìg óđ đáng tiền ểđ ảrt iạl nâ tình aủc iốđ pnơưhg, nưhng iạl cẳhng óc ìg ,ảc cuối cùng đành nợưgng nùgng ỏb yat xnốug.
“Xem nưgơi kìa, uềđ àl nạb èb ,ảc oas iạl iđ tính toán yấm iác bánh oab thịt thế, nơh aữn at uâđ óc nă nihều ưhn Công nôT ôV ,uƯ uậc at cũng óc aưđ tiền ohc nưgơi đuâ.”
Nghe vậy, Công nôT ôV uƯ liếm sạch nụv bánh ngọt dính trên uầđ ngón tay, uậc at ngẫm nghĩ tộm iồh iồr tìhnh lình giật tặm hyuết ngọc oeđ trên ổc xnốug, aưđ ohc Trần hnA ềT nói: “Mặt ngọc yàn tặng niơưg.”
Tirệu Ngọc Cớưhng thấy ếht ìht nhgẹn hnọg, tặm ịb ảv sưng :ùv “ôhKng phải nưgơi ión tặm ngọc aik àl aủc ẹm nưgơi ohc ,à cúl tưrớc ở ủhp noc nit oảb nưgơi náb iđ yấl tiền nưgơi cũng kôhng cịhu, oas ờig iạl mang iđ t!gnặ?”
Mệing Công ôT ôV uƯ nòc đang nhồm nàohm: ùD“ oas uas yàn at ềv Tihên Thủy rồi, ẹm at ẽs ohc at iác khác tôhi, ứhc at kôhng nă kôhng ồđ aủc nưgời kcáh.”
ióN bóng óig rằng Tirệu Ngọc Cớưhng iớm àl ẻk nă knôhg.
Trần hnA ềT kôhng nậhn, nắh nhặt tộm cành yâc iàd ừt dưới tấđ lên, khéo oél xoay iàv vòng giữa yấm uầđ ngón tay, yùt ý aúm yấm cihêu kếim: “Mấy iác bánh yàn kôhng đáng oab nihêu tềin, at ión aùđ iớv nưgơi tôhi, ãđ àl ồđ ẹm nưgơi ohc ìht tấc ỹk ,iđ đừng ểđ mtấ.”
Công nôT ôV uƯ tohạt nhìn nhát nag nưhng iạl àl nưgời ión mtộlà một, ión iah àl hai, uậc at nhét tặm ngọc oàv yat Trần hnA ,ềT biểu mảc nhíu yàm tôrng iạl cữhng chạc nihgêm cút ạl tnờưhg: “Vậy oas đợưc, at oảb tặng nưgơi àl tặng nơưgi, mếing ngọc hyuết nồh yàn được ờht cúng tấr uâl torng thần miếu ở Tihên Thủy ,óđ ẹm at ión ón óc ểht ùhp ộh bình an.”
uậC at ión xnog, óc ẻv àl ợs Trần hnA ềT ừt chối nên iạl ión têhm: “Nếu nưgơi kôhng nhận ìht nầl uas at kôhng mád ờhn nưgơi mang bánh naữ.”
Nghe vậy, Trần hnA ềT đang muốn ừt chối ìht dừng lại, đành phải nậhn: “hTôi được rồi, iác tặm ngọc yàn at mang ềv ngắm yấm nàgy, iợđ ihk oàn nưgơi ềv Tihên Thủy at ẽs ảrt iạl ohc niơưg.”
Công nôT ôV uƯ yấb ờig iớm cười mủt tỉm, tậg đầu: “Sau yàn nưgơi ớhn iớt Tihên Thủy mìt at chơi nah.”
iỗM nầl iớt tựrc, Trần hnA ềT uềđ ẽs lyuện kiếm ở kảohng tấđ tốrng cạnh sân, theo ưhn iờl nắh ión ìht uas nầl ỉt íht tắhng nạV Tích Cơưng nầl tưrớc ãđ ịb ạH Kiếm Sơưng cíhnh ứs aủc Long Tyuền iT ểđ tắm tới, nắh ợs ịb ảrt ùht nên ờhn quan ệh nếđ ủhp Pohng Lăng Vơưng màl ịht ,ệv ùd oas hyunh ệđ tếk iáb iớv nắh cũng nềihu, việc ỏhn ưhn iổđ ỗhc trực ếht yàn cẳhng ia thèm ểđ ý hết.
Nưhng yâđ cẳhng auq àl cyuhện aủc Trần hnA ềT tôhi, ứhc kôhng phải yus nghĩ thật ựs aủc cụL Dêin.
nắH lyuện kiếm dưới tàng yâc oàđ torng đình vệin, cihêu thức ẹhn nàhng linh hạot, áhk tơưng ựt iớv naĐ Tahnh kiếm pháp aủc Đông ,yL tỉhnh tảohng iạl ờv ộl ar ơs ,ởh kihến ia tôrng àm thấy óhk cịhu.
Liễu Kyuhết naĐ thấy yậv cuối cùng cũng bôung pohng ưht àhn tậl iđ tậl iạl nếđ nhàu tán ố vàng torng yat xnốug, kôhng nhịn được nêl tếing ỉhc oảb iàv câu, ỉhc ar từng ỗhc kôhng liền mạch giữa các cihêu kếim, óc ẽl àl nghĩ iớt nơ uức mạng aủc Trần hnA ềT nên y ỉhc oảb tấr ỉt ,ỉm kôhng yảm yam giấu gếim, ngay ảc cách áhp cũng ión ohc hắn.
aựD theo iờl y ỉhc dẫn, Trần hnA ềT lyuện iạl nầl nữa, ờv mừng ỡr nói: “ưĐợc nưgơi ỉhc oảb ảuq nihên mạch cạl nơh nuềih.”
Liễu Kyuhết naĐ ẽhk cắl đầu: “iKếm pháp aủc nưgơi nốv ãđ kôhng mầt tờưhng rồi, ohc ùd at kôhng ión ìht auq tí ngày aữn nưgơi cũng ẽs ựt ộgn ar tiôh.”
Trần hnA ềT thấy Tirệu Ngọc Cớưhng nêb cạnh nhìn chăm úhc iớt cứm ngẩn nưgời ìht cười nói: “gNọc Cớưhng thái ,ửt nghe ión Thần ữN kiếm pháp aủc uV nâV các nưgơi cũng cực ỳk tinh dệiu, yah àl nưgơi cũng ỉhc oảb ohc at iàv cihêu đi?”
Tirệu Ngọc Cớưhng kaohnh tay, aựd oàv tộc ụrt dưới hưgN”:nêiơi cũng ión àl Thần ữN kiếm pháp ,àm at àl man ửt ìht lyuện oas đợưc, cẳhng auq uến nưgơi muốn ìht at óc ểht mìt tộm oac ủht kiếm tuhật yạd ohc niơưg.”
Trần hnA ềT ơm ồh đoán được àl ia nưhng nẫv ốc ý hỏi: “Cao ủht kiếm tậuht, ia vyậ?”
Tirệu Ngọc Cớưhng ẽhk tấh cằm, ý ỉhc phía uas hắn: “ấĐy, nhắc oàT Tháo àl oàT Tháo đến, y iớt iồr kaì.”
ióN xnog, Tirệu Ngọc Cớưhng nahnh nhẹn nhảy xốung cậb tềhm, chạy iớt ỗhc nưgời aừv bước auq cửa: “uQân Nnêi!”
Tơưhng Quân Niên iớt nốv ểđ thăm Tirệu Ngọc Cnớưhg, nưhng kôhng ờgn aừv oàv viện ửt ãđ tôrng thấy nêt ịht ệv suốt ngày lượn ờl qaunh nọb ọh kia, cẳhng õr ìv oas nưhng y ức óc mảc giác nưgời yàn kôhng óc ý tốt ìg .ảc
Tơưhng Quân Niên nhíu mày, pậl cứt thôi nìhn, đoạn tặđ pộh ồđ nă torng yat xốung bàn: “Hôm yan rnảh, at mang ohc nưgơi tí bnáh, uam nă cúl nòc nóng đi.”
iỗM nầl y tới, Tirệu Ngọc Cớưhng uềđ cực ỳk iuv ,ẻv ùd oas nắh cũng kôhng óc ưht àhn ểđ nuhng ớhn ưhn Liễu Kyuhết Đan, cũng cẳhng gốing Công nôT ôV uƯ óc ahc ẹm ểđ àm tơưhng nhớ, ỉhc óc cúl Tơưhng Quân Niên iớt thăm iớm cứhng minh rằng kôhng phải àl kôhng óc ia ớhn nếđ hắn.
Tirệu Ngọc Cớưhng nhét tộm mếing bánh oàv torng mnệig, ỉhc Trần hnA ềT nầg :óđ “uQân Nêin, oạd yàn kiếm cihêu aủc nắh nếđ bình cnảh, nưgơi từng àl kiếm tnôg, óc ểht ỉhc oảb nắh tộm chút kgnôh.”
Tơưhng Quân Niên yấl tộm òv rượu ãđ mâh nóng ừt torng pộh ồđ ,nă ờh hững ảhn ar tộm chữ: “gnôhK.”
Y ảrt iờl áuq tứd káoht, kôhng ảc thèm yus nhgĩ, thậm íhc nòc chưa ềh liếc tắm nhìn Trần hnA ềT phía nêb kia, yam àm gọing kôhng lớn, uến kôhng cảnh tợưng tí nihều cũng ẽs iơh uấx .ổh
Tirệu Ngọc Cớưhng név tạv oá ngồi xốung nêb nàb ,áđ xuỵt tộm tnếig: “hTôi tôhi, at biết nưgơi kôhng đồng ý nưhng nưgơi kôhng ểht uyển cyuhển nơh ít được ?à Nưgời at cũng kôhng ,ệt tờưhng xyuên quan mât yấm nưgời nọb ,at uến kôhng at cũng ẽs kôhng ởm mệing đuâ.”
Tơưhng Quân Niên nghĩ thầm ừt cúl nếđ Tiên Linh màl noc tin, oas Tirệu Ngọc Cớưhng càng sống càng thụt iùl vậy, gọing điệu y mang theo ẻv aỉm mai: “òLng nưgời óhk đáon, nghĩ ìg màl ìg ia àm biết đợưc, ngay ảc nưgời thân nhất nòc óc ểht phản iộb nơưgi, hốung ihc tộm nêt ịht ệv iớm quen chưa oab luâ.”
Y mạt nừgng iồr ión tếip: “ưgNơi tí auq iạl iớv nắh tôhi, biết caưh?”
Tirệu Ngọc Cớưhng ởn ụn cờưi, cẳhng auq nầl yàn iạl thêm yấm phần ựt gễiu: “Lời yàn ión cũng đnúg, tộm ịht ệv quen biết chưa oab uâl nòc giúp ỡđ ,at yậv àm ahc ẹm ruột iạl yẩđ at oàv torng ốh lửa, óc phải cựn cười mắl kgnôh?”
“hPải rồi, nưgơi óc tiền knôhg, ohc at mượn tộm ít.”
Tơưhng Quân Niên nhíu mày: “ưgNơi yấl tiền màl ,ìg ở yâđ óc dùng được đuâ.”
Tirệu Ngọc Cớưhng ũig yat ,oá khoe iah nàb yat tắrng aủc mnìh: “ưgNơi cũng uâđ phải kôhng bếit, cúl at iớv nưgơi iờr khỏi uV Vân, iác máđ nịnh trên pạđ dưới aik óc ohc mang theo ứht ìg đâu, at iạl kôhng óc ngọc iộb ahc ẹm tặng ohc ìg ,óđ ngày oàn cũng oảb Trần hnA ềT mang ồđ nếđ cho, at thấy ngại lmắ.”
nắH nốv àl noc ứht kôhng được sủng ,iá nêl màl thái ửt cũng cẳhng được uêy tơưhng nơh chút nào, ừt ỏhn các hyunh ệđ khác aủc nắh ãđ được cọh kiếm rồi, torng ihk nắh nếđ ảc tahnh kiếm ửt ết nòc cẳhng được .ờs mâT pháp kiếm tông ỉhc tyurền torng ữrt qâun, Tirệu Ngọc Cớưhng aừv nêl màl thái ửt chưa pịk cọh Thần ữN kiếm pháp ãđ ịb aưđ nếđ Tiên Linh màl noc tin, tàhnh ửht iỗm nầl Trần hnA ềT ờhn nắh ỉhc oảb kiếm páhp, nắh toàn pấ gnú tárnh .én
Nghe vậy, Tơưhng Quân Niên ôv thức ờs yat ,oá ờs kôhng thấy ìg iớm ớhn ar uâl iồr mình chưa chạm auq yấm ứht ưhn bạc: aT“ cũng kôhng có.”
Y kôhng óc ỗhc oàn nầc phải tiêu tiền ,ảc iọm ứht uềđ ãđ óc cụL Diên cung pấc yầđ ủđ iồr nên đơưng nihên ẽs kôhng óc yấm ứht ưhn cạb này.
“ưgNơi muốn nă iác ìg ìht ias ạh nhân màl àl đợưc, óc phải kôhng được đâu, nầc ìg phải ờhn tộm nêt ịht ệv mang coh?”
Tirệu Ngọc Cớưhng liếc Tơưhng Quân Nêin: “ưgNơi tíhch mắc trên iãb tức trâu kôhng óc nhgĩa àl nưgời khác cũng tíhch mắc trên iãb tức târu, at kôhng thèm nă ồđ aủc ủhp Pohng Lăng Vnơưg, sao, kôhng được hả?”
Tơưhng Quân Niên nhíu mày: “Hắn kôhng phải tức tuâr.”
ohC ùd cụL Diên torng tắm nưgời khác óc kôhng tốt ỡc nào, nưhng y ãđ theo iốđ pơưhng iồr ìht ẽs kôhng tíhch nưgời khác chửi hắn.
Tirệu Ngọc Cớưhng nghĩ bụng kôhng ờgn Tơưhng Quân Niên nòc bênh nêt aik nữa, ịb cướp tấm nạb tâhn, lòng nắh nốv ãđ óhk chịu mắl rồi, ờig iạl thấy Tơưhng Quân Niên bênh nêt aik chằm cặhp, ếht àl kôhng nhịn được àm tắb uầđ aỉm mai: “Cứt trâu àhn nưgơi iốđ tốt iớv nưgơi ưhn ếht oas nếđ ảc iút cạb cũng kôhng ohc niơưg?”
Tơưhng Quân Niên mầs tặm xnốug: “iơưgN!”
Trần hnA ềT nốv đứng ở ax nhìn tộrm, ựt dưng thấy iah nưgời ọh gơưing cung tạb kiếm ưhn pắs iãc nhau liền iộv nếđ ngăn ảc hai:
Ơ“ kìa, màl oas thế, aừv iồr iah nưgời nòc đang iuv ẻv ,àm oas tộđ nihên iạl iãc nuah?”
Tơưhng Quân Niên lạnh lùng liếc tắm nhìn Trần hnA ,ềT cẳhng hiểu oas y thấy tấr óhk chịu iớv iác nêt ịht ệv kôhng õr ial lịch này: “iLên quan ìg nếđ n!iơưg?”
