Chương 42: Bắt gian
Eidt: Lune
Káhch sạn.
,Ồ káhch sạn.
ẹM kếip, ếht àm iạl àl káhch s!nạ??
cụL Diên đứng nêb đnờưg, cắs tặm nur yẩr ữd dội, ia kôhng biết nòc tởưng hna ịb óig lạnh thổi ohc liệt ảc mặt. yuT đoán được Tởưng cáB nâV chắc cẳhng nghĩ ar được iác ìg yah oh nưhng cụL Diên kôhng ờgn iốđ pơưhng iạl tắrng trợn ếht này.
Xong rồi, ểđ ụD Tạrch Xyuên biết ìht chắc ẽs chặt mình ar mất.
Tởưng cáB nâV ưhn canh ờig vậy, iửg ohc cụL Diên tộm nit nắhn: [ầTng ,61 pòhng 1236.]
cụL Diên nhìn điện tohại iồr tắt .ỏb hnA od ựd giữa “giữ tirnh tếit” àv “giữ mnạg” tộm lúc, cuối cùng ảuq qyuết chọn iác uas ——
Tưrớc tếh phải aừl yấl bsu ,ãđ ùd ếht oàn cũng kôhng ểht ểđ tậv yàn ở torng yat Tởưng cáB nâV đợưc.
cụL Diên đăng ýk yấl ẻht pòhng ở quầy ễl tân, uas óđ iđ tahng yám nêl tầng iớt tẳhng pòhng aủc Tởưng cáB Vân. hnA mấb côuhng cửa, nghĩ iớt “ồđng mnih” mình ãđ ngầm liên lạc, torng lòng táohng nêy mât nơh cúht. iớT cúl ,óđ uến tình ếht àm tấm kiểm soát ìht tí ar nẫv óc nưgời cốhng .ỡđ
môH yan Tởưng cáB nâV aừv khéo óc aữb tệic, uas ihk tếk thúc ìht tặđ ngay tộm pòhng ở káhch sạn. Nghe thấy tếing cnôuhg, ãg pậl cứt ar ởm cửa, ảuq nihên thấy cụL Diên ở nêb nàogi, hná tắm ãg iơh iốt xnốug, ụn cười tấb giác tươi hơn: “uCối cùng me cũng chịu nếđ iồr ”?à
Chắc chắn àl cụL Diên kôhng ềh ioc tọrng buổi nẹh môh nay, hna cặm oá thun neđ rộng tùhng tnìhh, nhìn ỹk trên óđ nòc thấy dính yấm iợs lông oèm uàm tnắrg, kôhng biết óc phải od oạd yàn aưm nihều yah kôhng àm pém giày ểht thao nòc dính yầđ nùb đất.
Tởưng cáB nâV liếc qua, ụn cười nêb khóe mệing kôhng khỏi nhạt xnốug.
Tưrớc kia, cúl cụL Diên nếđ pặg ãg kôhng oab ờig nă cặm nơđ giản auq aol ưhn vậy.
“Vào đi.”
Tởưng cáB nâV nêihgng nưgời nờưhng chỗ, xoay nưgời iđ oàv tnorg, thần cắs óhk ,òd cẳhng biết đang nghĩ ìg torng lnòg.
cụL Diên đóng aửc lại, iỏh tnẳhg: “Usb đuâ?”
Tởưng cáB nâV ởm pòhng tổng tnốhg, nêb cạnh àl uhk màl vệic. uaS ihk ngồi xốung nàb yám tníh, ãg mầc tộm iác bsu uàm neđ lên, tohng ảht nhìn cụL Dêin, nẫv àl dáng ẻv tươi cười pohng ộđ kia: “ẳhCng ẽl hna iạl aừl me ccắh?”
cụL Dêin: “Đâu phải hna chưa từng laừ.”
tứD lời, hna iđ nếđ tưrớc tặm Tởưng cáB Vân, ơig yat muốn yấl bsu nưhng iạl ịb nưgời aik ởrt yat tárnh đợưc, ãg ión yầđ nẩ :ý “Lục Dêin, trên iờđ yàn kôhng óc aữb mơc oàn miễn íhp ,ảc me muốn yấl ứht ìg ừt anh, cẳhng ẽl kôhng nên ểđ iạl chút ìg óđ ”?à
Tởưng cáB nâV tặđ aịđ điểm pặg tặm ở káhch sạn, óc ý ìg kôhng nầc ión cũng .õr
cụL Diên aựt oàv pém bàn, ưt ếht yàn kihến iôđ chân hna tôrng iàd miên man, hna ẽhk nớưhng mày, kôhng ềh ỏt ar iốb iốr chút nào: “Làm oas iôt biết bsu óc phải thật yah kgnôh?”
Tởưng cáB nâV tứd kohát mắc bsu oàv yám tính tưrớc tặm anh, trên óđ hiện nêl tộm pật nit ihc chít ữd lệiu: “Sao nào, cúl tưrớc me từng ửx ýl ổs scáh, nẳh àl óc ểht nhìn ar thật yah ảig cứh?”
Đúng àl cụL Diên kôhng nhìn ar tậht.
óC điều Tởưng cáB nâV ãđ ión yậv ìht mát phần àl thật rồi.
cụL Diên tấb cắđ ĩd phải yh sinh chút cắs pẹđ aủc mnìh, hna nghe xong liền nêihgng nưgời iạl nầg Tởưng cáB Vân, dùng uầđ ngón yat chạm oàv ổc oá ơs im aủc iốđ pnơưhg, uas óđ chậm iãr tưrợt xốung yâd lnưg, gọing trầm thấp pậm :ờm iĐ“ mắt ,iđ ựt ệv sinh sạch sẽ.”
hnA kôhng nòc khúm mún ưhn tớưrc, torng hná tắm cũng cẳhng nòc ẻv toan tính tiền bạc, iôđ tắm neđ yál ùd đang ỏt ar ôv tình cũng nẫv ôv cùng động lòng nờưgi, điều yàn kihến Tởưng cáB nâV mảc thấy tơưng iốđ na tâm, thậm íhc nòc óc chút êm mắđ nưhng luôn óc mảc giác kôhng mắn tắb đợưc.
Tởưng cáB nâV đứng yậd khỏi ghế, kôhng mìk được àm vươn yat mô cụL Diên oàv lnòg, uầđ ngón yat cách pớl iảv mỏng vuốt ev oe anh, iơh ởht nầd pấg gáp: mE“ kôhng mắt cùng hna soa?”
ếhT cẳhng phải ụD Tạrch Xyuên ẽs ịb mắc sừng ?à
cụL Diên nớưhng mày: “Anh mắt tưrớc ,iđ iôt ngồi ex nếđ iơh mệt, muốn nghỉ ngơi cúl đã.”
Tởưng cáB nâV õr ràng kôhng nêy tâm: mE“ chắc chắn ẽs kôhng chạy trốn torng cúl hna mắt yấđ cứh?”
cụL Diên iỏh lại: “Tại oas iôt phải cạhy? hnA cũng óc đánh tắhng được iôt đuâ.”
Tởưng cáB nâV nhgẹn hnọg, nưhng iạl cẳhng ểht phản cáb iổn nên đành phải nói: “Vậy me ờhc hna tộm lcú.”
ióN xnog, Tởưng cáB nâV mầc oá mắt iđ vào, tôrng óc ẻv kôhng iuv ohc lắm. mâT ưt ãg thâm tầrm, tưrớc ihk iđ nòc khóa bsu oàv ték tắs káhch sạn, tirệt ểđ ngăn chặn ảhk năng cụL Diên yấl tộrm.
cụL Dêin: ”…“
Ghét tậht.
Nưhng môh yan cụL Diên ãđ mád nếđ yâđ ìht đơưng nihên ãđ óc cuhẩn ịb ừt tớưrc. hnA tarnh ủht cúl Tởưng cáB nâV oàv tắm, iửg nit nhắn ,iđ chưa yầđ oab uâl uas ìht điện tohại nàb uầđ gờưing káhch nạs ãđ oer lên.
cụL Diên liếc nhìn pòhng tắm, mầc gnố nghe lên: A“ lô?”
Nhân viên ễl nât hỏi: “Xin chào nàgi, pòhng 1632 phải kôhng ,ạ dưới sảnh óc tộm vị…”
cụL Diên ol Tởưng cáB nâV óc ểht ar tấb ức cúl oàn nên pậl cứt ởm mệing ngắt lời: “Cảm ,nơ ôc yấ àl nạb aủc tôi, pihền ịhc ohc ôc yấ nêl néh.”
Gọing nhân viên ngọt nàgo: “âVng ,ạ nix iỗl ãđ màl pihền niàg.”
cụL Diên cág máy, ngồi xốung ôs ahp kiên nhẫn ờhc đợi, cẳhng yấm chốc Tởưng cáB nâV ãđ cặm oá mắt bước .ar Thấy cụL Diên nogan nogãn ngồi ờhc kôhng ỏb ,iđ ãg óc ẻv áhk kinh nạgc, ngay uas óđ cười ẽhk tộm tnếig: “Xem ar me thực ựs tấr muốn yấl được bsu nỉh.”
cụL Diên cẳhng gấiu: “Tôi ãđ ión rồi, iôt kôhng tíhch ịb nưgời khác mắn được nưhợc đểim, nêb cạnh hna óc áuq nihều nưgời nộl xộn, ỡl uâđ kôhng nẩc thận ểđ ộl ar nogài ìht ảc iah cúhng uềđ xong iờđ mtấ.”
Gọing điệu Tởưng cáB nâV chắc ncịh, thậm íhc nòc óc ẻv ãđ tính nẵs uâđ oàv yấđ ảc rồi: “Yên tâm, ẽs kôhng yảx ar cyuhện óđ đuâ.”
aòT àhn óc mầt nhìn ar biển àm ãg ãđ ỏb tộm kohản tiền nớl ểđ yâx dựng pắs ởm bán, nêb nogài ãđ được thổi áig nêl nật tờri, ờig ỉhc nầc ngồi ờhc uht iồh nốv tôhi. ừT tộm hna tahnh niên nhgèo khó, Tởưng cáB nâV ãđ năl nộl nếđ aịđ ịv môh yan ảuq àl óc ưt cách ểđ kiêu nạgo, nưhng óc ẽl ngay ảc nảb thân ãg cũng kôhng ềh nhận ar mình ãđ tấm iđ ựs thận tọrng àv nẩc thận từng il từng ít ưhn nab đầu.
cụL Diên iúc uầđ nhìn đồng :ồh “Anh định oab ờig aưđ bsu ohc tiô?”
Tởưng cáB nâV iđ nếđ nêb cạnh hna ngồi xnốug: “ôhKng vội, sáng iam hẵng hya.”
cụL Diên kôhng tíhch ểđ nưhợc điểm iơr oàv yat nưgời káhc, Tởưng cáB nâV ĩd nihên cũng vậy. Ngay ừt đầu, ãg ãđ kôhng óc ý định aưđ bsu ohc nưgời khác rồi, cẳhng auq ãg aừl cụL Diên àm tôhi.
ióN xnog, Tởưng cáB nâV vươn yat mô cụL Dêin, aừv cốx oá thun aủc hna nêl aừv iởc oá mắt trên nưgời mnìh, tôrng óc ẻv tấr iộv vnàg.
cụL Diên nahnh nhẹn nêihgng uầđ tárnh ụn nôh aủc Tởưng cáB Vân: “Tôi nòc chưa tắm, hna ờhc chút đã.”
Tởưng cáB nâV ởht nổh hển: “ôhKng cần, cúl aữn màl xong iồr cùng tmắ.”
ãĐ yấm nầl ãg kôhng chạm được oàv cụL Diên rồi, torng lòng nogài kôhng mac mât ar ìht nâv àl kôhng mac tâm, nhất định phải nă oàv mệing iớm đợưc.
cụL Diên đang nghĩ mex mình nên mấđ ngất Tởưng cáB nâV yah áđ yab Tởưng cáB nâV ìht nổ hơn, nêb nogài bỗng nihên vang nêl tếing õg aửc nồd dập, tắc nagng động cát aủc Tởưng cáB Vân.
“Cốc cốc cốc ”——
“Cốc cốc cốc ”——
cụL Diên lặng ẽl yẩđ Tởưng cáB nâV :ar iA“ õg aửc vậy? hnA iọg ồđ nă nogài ”?à
Tởưng cáB nâV uac mày: ểĐ“ hna ar xme.”
Đang hứng tình ìht tộđ nihên ịb ẻk khác quấy yầr màl mât tạrng aủc ãg cựb iộb ôv cnùg, ión xnog, ãg cặm oá mắt iđ ar ởm cửa, oàn ờgn nòc chưa pịk nhìn mex àl ia ìht ãđ nă tộm tạb iat oàv mặt, ịb nưgời at tát ohc ổn mođ móđ mắt.
“táhC!”
tộM tếing quát quen tuhộc vang nêl nêb tai, óc ểht ión àl aửl giận ngút tờri:
“iGỏi mắl Tởưng cáB Vân! hnA ot nag nớl tậm mád thuê pòhng iớv aứđ khác phải kgnôh!? hnA tởưng mâL Annie iôt nă chay ccắh!”
Kôhng ờgn nưgời aừv õg aửc iạl àl mâL Ainne, ỉhc thấy ôc nẫd theo iah ệv ĩs chặn ở aửc pnòhg, kôhng thèm ión năng ìg àm xông tẳhng vào. Tếing giày oac tóg vang pộl cộp, ôc liếc tắm ãđ thấy cụL Diên đang ngồi trên ếhg ôs pha, iôđ tắm trợn ot ưhn muốn phun lửa: “Anh àl a!i?”
Đúng vậy, mâL Annie cíhnh àl “ồđng mnih” cụL Diên iờm đến, hiện ờig ôc nàng đang àl ợv chưa cưới aủc Tởưng cáB Vân, nếđ tắb gian ìht đúng àl áuq danh cíhnh ngôn tuhận rồi.
cụL Diên đứng yậd ừt ếhg ôs pha, hna ốc ý liếc Tởưng cáB nâV tộm iác iồr iớm pấ gnú nói: ôC“ Lâm, tôi… iôt nếđ aưđ iàt liệu ohc ủhc tịch Tgnởư.”
Gọing mâL Annie bỗng oac vút: “Đưa iàt liệu àm phải oàv káhch nạs ?à nêL gờưing aưđ phải k!gnôh?”
Tởưng cáB nâV thấy yậv ìht giật mnìh, nầl yàn cẳhng nòc chút cựb iộb oàn nữa, ãg iộv bước iớt ữig chặt mâL Ainne, nói: “innAe, me nghe hna giải tíhch ,ãđ iọm cyuhện uềđ àl hiểu mầl tiôh…”
mâL Annie tấh văng yat ãg :ar “iHểu lầm? iôT hiểu mầl iác gì!? Tởưng cáB Vân, uến kôhng ìv ển tặm tôi, hna thực ựs ohc rằng ựd ná oảđ ễd dàng túrng thầu ưhn yậv hả?! uếN kôhng óc ốb iôt giúp ỡđ ìht các ổc đông ở Ngân Xyuên ẽs đồng ý ohc hna uầđ ưt ccắh?! hnA oáb páđ iôt ưhn yậv à?!”
Từng uâc từng ữhc mâL Annie chất nấv uềđ mâđ tẳhng oàv lòng ựt tọrng aủc Tởưng cáB Vân, cắs tặm ãg máx tịx óhk coi: mE“ màl mầ ĩ ủđ chưa h!ả?”
môH yan mâL Annie ốc tình nẫd theo iah ệv ĩs nếđ đây, ợs ãg iớm àl :ạl “aSo, hna nòc định đánh iôt ?!à Đánh ,iđ hna đánh ,iđ môh yan hna ửht động nếđ tộm ngón yat aủc iôt xme!”
cụL Diên kôhng đành lòng nhìn tiếp cảnh tợưng tiếp teho, iởb ìv mâL Annie tát yấm iác liên tục, tặm Tởưng cáB nâV pắs ịb đánh tàhnh uầđ oeh rồi, yậv àm iạl kôhng mád đánh trả.
Ngay cúl tình hình đang nỗh lạon, cụL Diên thừa ơc iờr khỏi pòhng káhch sạn, hna chậm iãr iđ xốung theo iốl uầc tahng tohát hểim, cuối cùng mìt iạđ tộm ỗhc ngồi chờ, torng ngực nòc mô tộm iác ték tắs ot đùng nặng tcịrh.
,mỪ đúng thế, hna mô ảc ték tắs aủc káhch nạs xốung lôun.
Kôhng mô kôhng đợưc, bsu nòc ở torng óđ .àm
cụL Diên ửht nhập tậm khẩu nưhng kôhng óc iác oàn đúng ,ảc đành phải tôhi. ohC nên cúl mâL Annie ửx ýl xong Tởưng cáB nâV iồr mìt nếđ theo nit nhắn aủc cụL Dêin, ôc thấy hna đang ngồi mổx ở aửc uầc tahng iốt ,mo ốc gắng pậđ ỡv iác ték kia.
mâL Annie ar hiệu ohc ệv ĩs đứng canh cág xung qaunh kôhng ểđ nưgời khác vào, ôc bước tới, iỏh iớv ẻv óhk hểiu: “Lục Dêin, hna màl ìg đyấ?”
Chắc nẳh điều ôc muốn iỏh kôhng ỉhc óc vậy, ív ụd ưhn iạt oas cụL Diên iạl ôv dyuên ôv ớc xuất hiện torng pòhng khác nạs iớv Tởưng cáB Vân, iạt oas tộđ nihên iửg nit nhắn ohc ôc uấc tếk diễn kcịh, iạl iạt oas kôhng ión ohc nhóm ụD Tạrch Xyuên bếit.
cụL Diên nẩgng đầu, suỵt iớv :ôc mE“ tyuệt iốđ kôhng được ión cyuhện yàn ohc ụD Tạrch Xyuên biết đyấ.”
mâL Annie ngồi mổx xnốug, név nọg iác yáv xinh nắx aủc mình lại, ợs quệt nàs ón nẩb mất, nghe xong ìht nihgêm cút tậg đầu: mE“ biết rồi, kôhng được nói, uến hna Tạrch Xyuên àm biết hna mắc sừng hna ,yấ chắc chắn ẽs giết chết hna đó.”
Khóe mệing cụL Diên giật gậit, aửs lại: “Anh kôhng mắc sừng hna ấy.”
mâL Ainne: mỪ“ ,mừ suýt aữn thôi mà.”
ôC éb ngốc này, oas ión iãm kôhng tôhng được vậy?
cụL Diên đành ừt ỏb tarnh iãc iớv ,ôc nẩc thận aưđ iác ték tắs torng yat ohc mâL Ainne: “Cái yàn me mầc ohc chắc néh.”
ẻV tặm nihgêm cút aủc cụL Diên kihến mâL Annie mảc thấy hna ưhn đang trao ngôi ịv hàong ếđ ohc mình vậy: “Đây àl iác gì?”
cụL Diên trầm gọing thốt ar iah chữ: “bsU.”
Nghe vậy, cắs tặm mâL Annie pậl cứt thay đổi, kinh ngạc nói: “Thứ quan tọrng ưhn yậv oas hna kôhng aưđ ohc Tiết nấT iớv hna Tạrch Xyuên lnôu?”
Đơưng nihên àl cụL Diên kôhng aưđ đợưc, ìv torng bsu này, nogài Tởưng cáB nâV ìht nòc óc nêt hna nữa, uến ểđ ụD Tạrch Xyuên tấhy, chắc chắn hna chết nòc thảm nơh ảc iột mắc sừng hắn:
“innAe, me óc ểht aứh iớv hna tộm cyuhện kgnôh?”
Gọing hna áuq nihgêm cút màl mâL Annie cũng tấb giác căng tẳhng teho, aửc uầc tahng iốt mo tí nưgời auq lại, iụb yab ùm mịt, tíh ởht toàn àl iùm cắh aủc bụi, ôc nín thở, nói: “Anh ión đi.”
“Cái bsu torng iác ték tắs này, nếđ mùng 1 táhng uas me yãh ởm ar mex iồr giao ohc cảnh stá.”
“ưrTớc cúl ,óđ đừng aưđ ohc tấb ỳk ,ia ểk ảc cíhnh me cũng kôhng được xem, được kgnôh?”
Thực ựs àl cụL Diên tếh cách rồi, ờig hna kôhng mád aưđ bsu ohc ụD Tạrch Xêyun, nưhng iạl ol lắng torng thời gian pắs iớt mình ẽs tộđ ngột chết ìv iat nạn, hoặc tấb ờgn biến tấm ìv nihệm ụv hoàn tnàhh, kihến ứht yàn kôhng được giao ar nàogi.
Nghĩ iđ nghĩ iạl ìht aưđ ohc mâL Annie àl ựs aựl chọn tốt nấht.
mâL Annie nhận yấl iác ték sắt, suýt ịb cứs nặng aủc ón màl ohc ãgn pấs xnốug, óc điều cẳhng hiểu oas ôc iạl thấy ón iơh quen mắt: “Cái ték nyà…”
cụL Dêin: àL“ ték tắs torng pòhng káhch sạn, hna yấl trộm ar đấy, me ớhn ảrt tiền iồb tờưhng ohc nưgời at uas néh.”
mâL Ainne: ”…“
mâL Ainne: “ôhKng sao, ốb me óc ổc phần káhch nạs nyà.”
cụL Diên ởht phào ẹhn nõhm, thầm nghĩ màl noc àhn giàu tốt ghê: “Lời hna aừv ión me ớhn tếh iồr cứh?”
mâL Annie tậg đầu: “Nhớ rồi, ồđ torng bsu phải nếđ ngày aik iớm được ởm ar xem, uas óđ mang nếđ nồđ cảnh stá.”
cụL Diên nghe xong ìht ngẩn nờưgi: “gNày kai?”
mâL Annie iúc uầđ nhìn điện tạohi, ẻv tặm óhk hểiu: “Hôm yan àl 82 táhng ,9 ngày aik àl mùng 1 táhng ,01 kôhng đúng hả?”
ìhT ar môh yan ãđ àl 82 rồi.
nầL uầđ tiên cụL Diên mảc thấy thời gian trôi auq nahnh ưhn vậy, hna hoàn hồn, cắl đầu: “ôhKng óc ,ìg đúng rồi, yậv mùng 1 táhng 01 hẵng ởm ar néh.”
ióN xong hna ỗv ỗv mông đứng dậy, cúl cuhẩn ịb oàv tahng yám xốung tầng ìht uas lưng tộđ nihên vang nêl tếing aủc mâL Ainne: “Lục Dnêi?”
cụL Diên quay uầđ lại: “Sao vyậ?”
mâL Annie mô ték sắt, od ựd torng giây tál iớm hỏi: “Anh cũng kôhng muốn nhóm hna Tạrch Xyuên giết nưgời đúng kgnôh?”
cụL Diên nhìn ,ôc tậg đầu: “núĐg, giết nưgời àl phạm páhp, ìv loại nưgời ưhn Tởưng cáB nâV àm ngồi ùt ìht kôhng đgná.”
Nghe vậy, mâL Annie dờưng ưhn ẹhn nhõm hẳn, tắm ôc iơh ođ ỏđ song nẫv mỉm cờưi: “iTết nấT àv hna Tạrch Xyuên uềđ muốn giết nắh ,at cúl tưrớc me luôn nghi ờgn kôhng biết liệu mình óc kyuhên ias yah knôhg. Nghe hna ión vậy, cuối cùng me cũng thấy ẹhn lòng nơh riồ.”
cụL Diên ẹhn gnọig: mE“ kôhng sia.”
ừT uầđ nếđ cuối mâL Annie nẫv luôn àl nưgời tỉnh oát nấht.
cụL Diên iđ tahng yám iờr khỏi káhch sạn, cúl xốung tầng ỉhc mảc thấy toàn thân ẹhn nõhm. hnA pắs pếx nữhng việc mình nầc màl tiếp theo torng đầu, nihgêm cút nẩc thận ưhn đang na iàb uậh .ựs
Tưrớc tiên hna phải nếđ bệnh viện nóđ noc oèm aủc mình ềv iồr mìt tộm nưgời tốt bụng nhận nôui, uas óđ ềv àhn nôh ụD Tạrch Xyuên tộm cái, ìv uas ihk hoàn tàhnh nihệm ụv iồr tấr óc ểht ẽs kôhng được nôh nữa, àm uến được năl gờưing thêm nầl aữn ìht tốt…
Bước ar khỏi cổng káhch sạn, nàm mêđ nêb nogài ãđ bôung xnốug, óig lạnh thổi nếđ màl uầđ có hna cũng tỉnh oát thêm iàv pầhn.
cụL Diên duỗi lưng tộm cái, đang định yẫv taxi nếđ bệnh viện ìht lưng oá tấb chợt ịb ia óđ mắn cặht, tiếp teho, nêb iat vang nêl gọing ión ẹhn nàhng quen tuhộc aủc nưgời oàn :óđ
“uCối cùng cũng chịu ar iồr ”?à
Sống lưng cụL Diên cứng ,ờđ hna chậm chạp quay uầđ lại, uas óđ tôrng thấy ụD Tạrch Xyuên đang ngồi mổx tưrớc aửc káhch nạs ểđ tắb gain.
“!!!”
QAQ ẹM ,iơ uức mnạg.
…
cáT ảig nhắn lại:
cáT gk-ảiun (ubồn ãb châm điếu tcốuh): ẹM kôhng uức iổn noc đâu.
