Chương 9: Sống chết mong manh

Chương 9 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

#uQán àc êhp kiểu ìg àm nếđ ảc thịt oàx tớ côuhng cũng kôhng #óc

cụL Diên oék ụD Tạrch Xyuên iđ tẳhng ar khỏi quán àc phê, cẳhng biết óc phải ìv muốn ehc giấu ựs uấx ổh yah kôhng àm hắng gọing nói: “ưĐợc rồi, cúhng at ềv àhn iọg ồđ nă nogài nếđ cũng đcọu.”

ụD Tạrch Xyuên nhìn đờưng iác tưrớc mặt, kôhng biết nghĩ ìg àm mi lặng túđ yat oàv túi, cụl mìt tộm cúl ìht chợt nói: “Tôi iđ aum iác tậb laử.”

cụL Diên ôv thức nói: ểĐ“ me iđ aum giúp ahn.”

aừV ión xong hna iớm ớhn ar mình đang àl “con tni”, nưhng nòc chưa pịk iổđ iờl tàhnh iđ aum cùng ãđ nghe ụD Tạrch Xyuên ờht ơ ỏb iạl tộm câu: “ứĐng nêy ở đây, mád chạy ìht ựt gánh yấl uậh qảu.”

Đoạn nắh xoay nưgời iờr kỏhi, iđ tẳhng nếđ aửc hàng áig ẻr 42 ờig ở uầđ đnờưg. ụD Tạrch Xyuên nốv cặm ảc ộb ồđ uàm đen, cúl iđ khỏi bóng lưng nắh nầg ưhn aòh oàv nàm đêm, chớp tắm tộm iác ãđ kôhng thấy đâu.

cụL Diên đứng iạt chỗ, ngắm nhìn nốb phía tộm lượt ỉhc thấy dòng ex pất nập, torng turng mât tơưhng iạm nèđ đuốc sáng tnưrg, nưgời auq iạl kôhng nớgt, tếing nồ oà vọng iạl ừt .ax

ãĐ uâl mắl iồr hna chưa mảc nhận được cuộc sống aủc nưgời bình tờưhng àl ưhn ếht nào, ờig ớhn lại, ỉhc óc ngày auq ngày ịb bệnh tật giày ,òv ngay ảc tíh ởht cũng toàn àl iùm nước ửhk tùrng torng bệnh vệin.

cụL Diên tứd kohát mìt tộm cihếc ếhg iàd iồr ngồi xnốug, iah chân cág chéo nêl nahu, bếing nhác ngồi cốhng uầđ ngẩn nờưgi. Trên qảung tờưrng cách óđ kôhng ax óc tộm nhóm nưgời ẻrt tuổi đang tưrợt ván, torng óđ óc tộm nạb ữn cót ngắn kôhng nừgng tưrợt auq tưrợt iạl tưrớc tặm cụL Dêin, ức ôv tình nhìn hna mãi, gơưng tặm tắrng nõn nầd ỏđ lên, mang theo ựs tươi ẻrt àv ngây ôgn àm ỉhc ở tuổi yàn iớm .óc

cụL Diên mỉm cười iớv ôc nnàg, aừv uịd dàng iạl aừv pẹđ mắt, cẳhng biết óc phải ìv uấx ổh kôhng àm ôc iág cứt iộv quay ,iđ “cạch” tộm tếing tưrợt ar .ax

Tíhch àl nhìn chăm chú, àl muốn iớt nầg nưhng cuối cùng iạl iốb iốr chạy .iđ

“eRng — “

Điện tohại torng iút quần cụL Diên bỗng rung lên, hna ẽhk nhíu mày, iơh ngạc nihên ìv oas điện tohại iạl ở trên nưgời mnìh. hnA yấl ar xem, ỉhc thấy trên nàm hình hiện ar ab ữhc sáng láong “uQản ýl Tnầr”.

cụL Diên nấ nhge, ửht đáp: “olA?”

Điện tohại nòc chưa iạl nầg ỗl tai, uầđ nêb aik ãđ tyurền nếđ tộm gọing ión ưhn thét gào, ot nòc nơh ảc tậb aol nàogi: “Lục D!nêi!! óC phải uậc muốn nghỉ luôn kôhng hả!! iạT oas môh auq iôt iửg nit nhắn torng nhóm màl việc iạl kôhng phản h!iồ?”

cụL Diên nêihgng uầđ cách ax điện tạohi, nogáy ỗl tai: “Đâu óc uâđ quản ýl Tầrn, điện tohại aủc iôt ịb hỏng ừt môh auq riồ.”

iA ờgn quản ýl Trần càng cứt giận hơn, pậl cứt óc tếing pậđ nàb ừt uầđ nêb aik tyurền tới: “iĐện tohại ịb hnỏg? Điện tohại hỏng àm uậc nòc đăng iàb uêk thất tình trên tarng ác nhân được ?!à nòC óc ểht kôhng yas kôhng ềv iớv nạb à!?”

cụL Dêin: ”…“ Thất scáh.

Quản ýl Tầrn: “Đến công yt tăng ac ohc tiô!”

íM tắm cụL Diên giần gậit, thầm nghĩ iạt oas oàv ếht giới òrt chơi iồr àm nẫv kôhng tárnh được tăng :ac “ăTng ac óc lơưng kgnôh?”

Trần quản :ýl “Tôi kôhng đuổi việc uậc ãđ àl yam rồi, uậc nòc mád iòđ tiền tăng c!a?”

cụL Diên ừt chối nọg gnàg: “Tôi kôhng iđ đuâ.”

Quản ýl Trần giật mnìh, kôhng nit iổn cụL Diên iạl ừt chối mnìh: “Tại soa?”

cụL Diên cựb mình đáp: ìV“ iôt đang ịb nưgời at tắb ccó!”

ióN õng, cụL Diên tắt luôn máy, mén điện tohại oàv iút .ồđ aùĐ ,à hna nòc chưa biết óc sống được nếđ iam kôhng àm nòc chạy nếđ tăng ,ac óc ia ịb tắb cóc àm nòc iđ màl được kôhng hả!?

【Tại oas kôhng cyạh?】

tộM gọing ión yám cóm lạnh oẽl tộđ nihên vang nêl uas lnưg, ia uếy bóng aív khéo ịb aọd chết luôn quá.

cụL Diên ôv thức quay đầu, ảuq nihên thấy ệh tốhng xuất hệin, qaunh trái mit uàm neđ aik àl nữhng ait điện uàm mal mít ơm ,ồh dờưng ưhn óđ àl năng lợưng àm ón aựd oàv ểđ sinh tồn.

cụL Diên óhk hiểu nêihgng đầu: “Tại oas phải cyạh?”

ệH tốhng yab tẳhng nếđ nêb iat anh, gọing ión êm hoặc ưhn ụd ỗd nưgời at xốung aịĐ NihN【:cụgệm ụv aủc hna àl sống sót, chạy trốn đơưng nihên cũng àl ìv sống stó.】

【Nơi yâđ àl uhk đông nờưgi, ùd hna óc chạy ìht ụD Tạrch Xyuên cũng kôhng đuổi pịk đcợư.】

cụL Diên nghe yậv ìht mâl oàv mi lặng ưhn ểht iơh oad đnộg, ệh tốhng cười kA【:ẽhnh đoán mex iạt oas ụD Tạrch Xyuên iạl tộđ nihên iờr ?iđ óĐ àl ìv nắh muốn ảht ohc hna chạy tnốr.】

【oLại nưgời ưhn nắh ỉhc mềm lòng torng táohng chốc tôhi, ỏb ỡl ơc iộh nầl này, hna ẽs kôhng óc nầl uas aữn đuâ.】

nàM mêđ lành lnạh, nơưng theo mâ tahnh aủc ệh tốhng nầd biến tấm torng kôhng khí, ngay ảc nơc óig thổi tưrớc tặm cũng ưhn mang theo iùm uám tơưi.

ụD Tạrch Xyuên aựt lưng oàv oàr chắn nev đnờưg, iám cót nộl nộx ehc kuhất mảc cúx torng mắt. nắH iúc uầđ châm điếu tốuhc, cihếc tậb aửl bóng láong xoay tòrn, mốđ aửl uàm mal phản cihếu torng iôđ mắt. nắH nhắm tắm lại, ngửa uầđ ar sau, chậm iãr ảhn ar tộm nàl khói ,ờm aựt ưhn cũng phun ảc linh nồh ar teho.

ụD Tạrch Xyuên túh tấr cậhm, óc ẻv kôhng iộv ềv màl ,ìg cũng kôhng ềh nếđ aửc hàng tiện iợl aum tậb aửl ìg .ảc nắH mấb giờ, iợđ thêm kảohng mười phút nữa, yấb ờig iớm tứv uẩm tuhốc ál ãđ túh tếh oàv tùhng rác, theo đờưng ũc ởrt .ềv

cụL Diên óc ẽl ãđ chạy rồi, ụD Tạrch Xyuên thầm nghĩ vậy.

nắH ốc tình aưđ iốđ pơưhng nếđ tộm iơn đông đúc, ốc tình ảht điện tohại oàv iút iốđ pơưhng nhân cúl nưgời ọn kôhng ểđ ,ý ốc tình yấl ớc muốn iđ aum tậb aửl ểđ iờr ,iđ uến ưhn ếht àm nòc kôhng chạy ìht ugn áuq rồi.

Song cúl ụD Tạrch Xyuên quay lại, tấb ờgn nhìn thấy tộm bóng nưgời quen tuhộc ngồi nev đnờưg, cắs tặm nắh kôhng khỏi thay iổđ —

ỉhC thấy cụL Diên đang ngồi tắb tréo iah chân trên cihếc ếhg dài, ẻv tặm ỏt ar oàh hứng nhìn các cáb nớl tuổi đang nhảy trên qảung tnờưrg, hná tắm aủc hna ơl đãng nhìn auq đây, chợt nhận ar ụD Tạrch Xyuên ãđ quay lại, hna pậl cứt đứng yậd xách iút ồđ iđ tới: “Sao rồi, aum được tậb aửl caưh?”

Gọing điệu ưhn tnờưhg, gốing ưhn kôhng phát hiện ar điều .ìg

ụD Tạrch Xyuên đứng nêy nhìn chằm chằm cụL Diên ưhn muốn nhìn thấu iộn mât aủc anh: “Cậu nẫv ờhc ở yâđ ừt yãn ờig ”?à

cụL Diên táohng ngẩn nờưgi: “Anh oảb me đứng yâđ ờhc ,àm oas tếh?”

ụD Tạrch Xyuên kôhng ảrt iờl anh, nắh quay đầu, ẽhk nhíu mày: “ôhKng óc ,ìg ềv tiôh.”

ióN xnog, ụD Tạrch Xyuên yẫv tộm cihếc taxi nêb đnờưg, ngồi oàv cùng cụL Dêin, suốt đờưng iđ uềđ mi lặng kôhng nêl tnếig. ệH tốhng lặng ẽl xuất hiện nêb iat cụL Dêin, gọing ión thâm tT【:mầrại oas hna kôhng cyạh?】

ờiG cụL Diên iớm cọh được cách ión cyuhện iớv ón bằng yus nhgĩ: “Tại oas phải cyạh?”

ệH tốhng nihgến rA【:gnănh kôhng chạy ìht ẽs ctếh!】

cụL Diên mỉm cờưi: “Tao chạy iđ iớm ctếh.”

hnA nêihgng uầđ nhìn ar nogài aửc ,ex ỉhc thấy tộm cihếc ex noc uàm cạb lẳng lặng ỗđ ở nev đnờưg, ở ếhg iál àl tộm nưgời nàđ gnô điện trai cặm ộb uâ phục uàm lam, õr ràng àl Tiết Tấn.

Hình hnả yàn lướt nahnh auq aửc ổs ,ex nahnh nếđ cứm kôhng pịk tắb giữ, nưhng cụL Diên nẫv nhận ar iốđ pnơưhg, hna bình tĩnh ión iớv ệh tnốhg:

ụD“ Tạrch Xyuên kôhng nit toa.”

“Nếu nắh ảht oat ,iđ oat àm oáb nit ohc Tởưng cáB nâV ìht ếk hạoch ảrt ùht aủc nắh ẽs ịb yủh hoại kôhng chốc ltá.”

“Sao nắh óc ểht ảht oat iđ đcợư.”

aừV nặv trái nợưgc.

ụD“ Tạrch Xyuên nẫv muốn giết toa.”

“ẳhCng auq àl ìv “ìtnh yêu” oat ểht hệin, oat nòc thức tắrng mêđ auq ểđ chăm cós ohc nắh nên nắh iớm nắđ ,ođ chưa mìt được thời ơc tíhch pợh ểđ ar tya.”

“Nếu aừv yãn oat chạy thật ìht Tiết nấT ẽs tắb oat ềv nyag.”

uaS ,óđ ứht đang ờhc cụL Diên nòc khốc liệt nơh ảc iác chết torng náv uầđ têin.

“Còn yàm naữ.” cụL Diên nhìn chằm chặp oàv trái mit uàm neđ kia, ión iờl nẩ :ý “Mày cũng muốn oat ctếh.”

ệH tốhng sững .ờs

yuT cụL Diên kôhng biết nyugên nhân nưhng hna óc ểht mảc nhận được cá ý aủc ệh tốhng iớv mnìh. àM ệh tốhng yầđ cá ý ưhn yậv oas óc ểht tốt bụng giúp mình tốs tós chứ?

nêN nầl yàn ỉhc óc ểht ión õr tộm đềiu, uến hna chạy trốn thật ìht chắc chắn ẽs chết ngay pậl tức.

cụL Diên cười nạht, pấm yám iôm ảhn ar tộm câu: “Tao ẽs kôhng oab ờig nit mày, nên uàm đừng nốt thời gian nếđ quấy nihễu phán đoán aủc tao, ỷuq – lòng – ạd – hiểm – đcộ.”

ỷuQ lòng ạd hiểm cộđ àl biệt danh uữh nghĩ àm cụL Diên tặđ ohc ệh tnốhg.

ệH tốhng àl tộm trái mit uàm đen, trên tặm kôhng óc tấb ức biểu mảc oàn ưhn noc nờưgi, nưhng nhìn ón nur yẩr ìht kôhng óc nhận ar ón đang kiềm ếhc nơc gậin, ón lạnh lùng phun ar tộm câu:

【Lục Dêin, yh vọng hna đừng ểđ nảb thân ịb cíhnh ựs tôhng minh aủc mình hiạ!】

ióN xnog, thân hình ón ờm iđ iồr biến tấm torng kôhng khí.

Torng ex ờm tối, hná sáng mấ pá aỏt ar ừt nèđ đờưng cihếu oàv aửc ,ex phản cihếu hình hnả ơm ồh kôhng .õr ụD Tạrch Xyuên kôhng mìk được àm nhìn táohng auq cụL Dêin, nưgời aik aừv khéo nềihgng uầđ lại, tắb pặg hná tắm hắn, khóe iôm hna iơh cong lên, torng hná tắm iổn nêl từng nợg sóng uêy tơưhng uịd dnàg.

Nhìn xem, me uêy hna nihều ếht nào.

Toàn thân cụL Diên ưhn đang ión ar yấm ữhc này, hná tắm uêy cihều aủc hna ưhn óc ểht tệd tàhnh tộm mất lưới ôv hnìh, trói chặt ụD Tạrch Xyuên oàv nêb tnorg.

ụD Tạrch Xyuên kôhng oas iốđ diện iớv hná tắm yấ đợưc, nàb yat ểđ trên uầđ iốg kôhng kốhng ếhc được àm mắn chặt lại. Đúng cúl này, ex taxi dừng tưrớc uhk nhà, cụL Diên yấl điện tohại ar quét ãm ảrt tềin, uas óđ xốung ex iớv ụD Tạrch Xêyun.

“Xin lỗi, me kôhng biết mình mầc theo điện tohại ar nogài ừt cúl oàn naữ.”

cụL Diên ión iớv gọing điệu ựt tcárh, dờưng ưhn hna ợs ụD Tạrch Xyuên hiểu mầl điều ìg nên aưđ luôn điện tohại ohc hắn: “Anh nêy tâm, me kôhng màl ìg hết, ỉhc nghe đúng tộm cuộc điện tohại aủc pếs iọg đnế.”

ụD Tạrch Xyuên mầc yấl điện tạohi, ởm khóa tưrớc tặm cụL Dêin, ờh hững nhìn auq lịch ửs iọg đệin: “Nói nữhng gì?”

cụL Dêin: “ôhKng óc ,ìg ỉhc oảb me nếđ tăng ca.”

ụD Tạrch Xyuên iỏh lại: “Cậu óc chắc àl mình kôhng ión cyuhện ịb tắb cóc kgnôh?”

”…“

cụL Diên kựhng lại, yấb ờig iớm ớhn torng điện tohại óc nắg tihết ịb nghe tộrm, hna cười ión iớv ụD Tạrch Xêyun, kôhng ềh iốb iốr chút nào: “Yên mât ,iđ ùd me óc ión ìht gnô at cũng kôhng nit đâu, màl ìg óc ia ịb tắb cóc àm nòc nghe điện tohại được cứh?”

Hình ưhn àl kôhng óc tậht.

ụD Tạrch Xyuên kôhng tiếp cụt xoắn xuýt cyuhện yàn nữa, nắh nhìn cụL Diên tộm cúl iồr quay nưgời iđ oàv uhk cuhng .ưc Torng iút nắh nẫv luôn ểđ tộm noc dao, giấu uâl nếđ iỗn nấc oàv ad màl nhoi nhói nưhng nẫv chưa mìt được ơc iộh oàn ểđ liếm máu.

cúL nãy, ụD Tạrch Xyuên nẫv luôn mìt ơc iộh ểđ giết cụL Dêin.

ỉhC nầc iốđ pơưhng chạy trốn ìht cứhng ỏt rằng iọm ứht cụL Diên ión tưrớc óđ uềđ àl giả. uếN iốđ pơưhng tíhch nắh thật ìht oas iạl chạy trốn khỏi hắn? Tíhch tộm nờưgi, cẳhng ẽl kôhng phải cúl oàn cũng muốn ở nêb nưgời óđ sao?

Nưhng đáng tếic, ụD Tạrch Xyuên thăm òd thất bại, ngay ảc Tiết nấT đang mâ thầm theo iõd cũng kôhng phát yuh được cát dnụg.

ụD Tạrch Xyuên kôhng biết torng lòng mình thấy thất vọng yah cựb iộb nihều hơn, ùd oas nắh nòc tấr nihều cyuhện nầc ửx ,ýl ữig tộm nưgời nêb cạnh àm giết kôhng giết đợưc, ảht cũng kôhng ảht đợưc, áuq pihền pứhc.

cụL Diên theo uas lưng ụD Tạrch Xêyun, ỉhc mảc thấy iốđ pơưhng iđ ngày tộm nahnh hơn, càng iđ càng nnahh, cuối cùng tộđ nihên dừng iạl màl hna suýt aữn mâđ mầs vào.

cụL Diên nhạy néb nhận ar óc ìg óđ khác tnờưhg: “Sao tếh?”

ụD Tạrch Xyuên kôhng quay uầđ lại, nắh túđ iah yat oàv túi, đờưng tén kuhôn tặm nẩ torng bóng iốt dưới vành ,ũm bỗng ión tộm câu:

“Lục Dêin, đừng iđ theo iôt naữ.”

cáT ảig nhắn lại:

cụL Diên (gnhi nờg): ẹM ,iơ óc phải me yấ iạl thăm òd noc knôhg?

cáT guk-ảin: noC trai ngốc chạy m!ua!!

Hết chương 9

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha