Chương 15: Quy tắc ngầm

Chương 15 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

nầL uầđ tiên torng iờđ cụL Diên biết ếht oàn iọg àl ưhn óc iag ở uas lnưg, ếht oàn iọg àl thấy chết kôhng sờn.

Tưrớc ihk Trần iáB ìB nêl tếing khai hna ar ìht cụL Diên ãđ oék ếhg ,ar ủhc động đứng nêl hỏi: “Tôi àl cụL Dêin, nix iỏh ủhc tịch mìt iôt óc cyuhện ìg vyậ?”

nầL uầđ tiên gặp, avE kôhng ờgn cụL Diên iạl àl tộm hna càhng pẹđ trai oac gầy, nữhng nhân viên khác torng pòhng uềđ cặm oá ơs im thắt àc vạt, ỉhc mình hna àl cặm oá thun tắrng rộng rãi, uầđ cót iơh rối, óc ẻv nòc chưa tỉnh ngủ.

Nưhng kuhôn tặm aik ảuq thật tấr đẹp, tuấn ỹm iạl iơh mố yếu, íhk chất cặđ biệt kiểu yàn ìht ùd óc mén oàv giữa máđ đông cũng nẫv cực ỳk iổn bật.

avE ởn ụn cười tiêu cẩuhn, cắl uầđ ỏt ẻv kôhng bếit: “Xin lỗi, iôt kôhng õr lắm, uậc iđ ìht ẽs biết tiôh.”

tứD lời, ôc quay nưgời iđ tưrớc nẫd đnờưg, iôđ giày oac tóg mc8 uàm neđ bước iđ vững vnàg, phát ar tếing “cộp cộp” yầđ nhịp đệiu.

cụL Diên iđ theo ôc oàv tahng yám nêl tnầg, cuối cùng nếđ năv pòhng rêing aủc Tởưng cáB Vân, avE dừng bước đúng lúc: “Cậu Lục, iôt kôhng tiện vào, ỉhc aưđ nếđ yâđ tiôh.”

ióN xnog, ôc cũng kôhng ểđ cụL Diên óc ơc iộh iổđ ý ãđ ơig yat nhấn côuhng cửa, uas óđ iớm quay nưgời iờr .iđ

năC pòhng nêb cạnh nốv àl iơn avE màl vệic, nưhng cẳhng biết óc phải Tởưng cáB nâV ãđ nặd òd tưrớc ìg kôhng àm ôc nàng iđ tẳhng xốung tầng dớưi. Hành lang rộng nớl kôhng óc tấb ỳk nưgời oàn auq lại, nêy tĩnh nếđ cứm óc ểht nghe thấy tếing mit pậđ aủc cíhnh mnìh.

Kôhng uâl uas ihk côuhng aửc vang lên, cụL Diên thấy cánh aửc uàm neđ tưrớc tặm “cạch” tộm tếing ựt động ởm ar ểđ ộl tộm ehk ,ởh hna nắđ ođ tộm hồi, cuối cùng nẫv mắn yấl yat cửa—

Tởưng cáB nâV kôhng điên ưhn ụD Tạrch Xêyun, nên chắc àl hna ẽs sống tós ar khỏi yâđ phải knôhg?

cụL Diên mô yus nghĩ ưhn vậy, torng lòng thấy nêy mât nơh hẳn, ùd oas biến thái nếđ tộm àl uđ rồi, nihều nơh chịu kôhng nổi. hnA bước oàv năv pnòhg, ởrt yat ữig aửc khép ,ởh ỉhc thấy tưrớc aửc ổs tás tấđ sáng aủs àl tộm cihếc nàb màl việc cực ỳk lớn, Tởưng cáB nâV đang ngồi uas yám tníh, nẫv àl ộb dạng ar ẻv oạđ oạm aủc mnìh.

cụL Diên iđ nếđ tưrớc nàb màl vệic, đứng vững lại, gọing điệu bình tĩnh ưhn ểht yấm môh tưrớc nọb ọh chưa ềh yảx ar xung đột: “Chủ tcịh, hna mìt iôt ”?ạ

ãĐ uâl Tởưng cáB nâV chưa pặg cụL Dêin, torng írt ớhn aủc ,ãg tôrng iốđ pơưhng cúl oàn cũng tụr èr ợs hại, ỉhc ihk đụng nếđ cyuhện tiền cạb iớm yàb ar khát vọng kinh nờưgi. Nưhng cụL Diên tưrớc tặm iạl ỏt ar tohng dnog, iah tắm pục xnốug, nhìn gốing ưhn kôhng óc cyuhện ìg óc ểht kihến hna yậd iổn hứng thú.

hnÁ tắm Tởưng cáB nâV iốt dần, nầl uầđ tiên nihgêm cút quan tás cụL Dêin, ãg luôn tíhch nữhng ứht àm mình kôhng cihếm đợưc, àm “htứ” tưrớc tặm yàn kihến ãg càng nhìn càng tcíhh. Tởưng cáB nâV ốc gắng mìk nén nơc ngứa ngáy đang cụr rịch torng lnòg, trầm gọing nói: “Lục Dêin, nầg yâđ torng công yt đang nal tyurền nit nồđ tình mảc aủc uậc iớv Tiết Tấn, tốr cuộc àl óc cyuhện gì?”

cụL Diên aừv nghe àl biết iốđ pơưhng muốn sinh ,ựs ảc hna àv Tiết nấT uềđ àl nhân viên uâl măn ở công ,yt màl ìg nếđ cứm ảc công yt nal tyurền “tin nồđ tình cmả”, cùng mắl ỉhc nghi ờgn hna àl ọh hàng ax muốn uấb uív oàv Tiết nấT àm tôhi. àM ảig ửs óc iat tếing thật ìht cũng liên quan ỉhk ìg nếđ Tởưng cáB Vân?

cụL Diên bình tĩnh páđ ảrt tộm câu: “Chủ tịch tộm ngày trăm công nhgìn vệic, kôhng ờgn nòc ểđ ý nếđ ảc yấm cyuhện tặv vãnh ưhn vậy, cẳhng auq oạd yàn iôt nẫv ở àhn nghỉ ngơi suốt nên kôhng biết óc cyuhện ìg yảx ,ar yah àl ngài iỏh pếs Tiết mex soa?”

Tởưng cáB nâV thấy hna ảig ngu, nèb tứd kohát oék ếhg ar đứng dậy, iđ iớt nầg cụL Dêin, gọing ión trầm thấp vang nêl màl nưgời at căng tnẳhg: “Lục Dêin, nưgời nàđ gnô oeđ khẩu tarng môh tưrớc iđ aum mắs iớv em…”

cụL Diên nghe yậv ìht giật tóht, hỏng rồi, cẳhng ẽl Tởưng cáB nâV ãđ phát hiện ar iác ?ìg

Tởưng cáB nâV mạt dừng iồr ión tếip: àL“ Tiết nấT phải kgnôh?”

cụL Diên sững :ờs “ảH?”

iáC yàn liên quan ìg nếđ iác aik vậy?

Tởưng cáB nâV thấy cắs tặm cụL Diên thay đổi, iạl càng chắc chắn iớv yus đoán aủc mnìh, ãg cuồi nhạt tộm tếing iồr nói: “Bản lĩnh qyuến ũr nưgời khác aủc me ngày càng giỏi yấđ nhỉ, ngay ảc uậc at cũng trèo nêl đcợư.”

cụL Diên muốn giải tcíhh: “Anh hiểu mầl rồi, cyuhện yàn kôhng liên quan ìg nếđ hna at cả…”

Tởưng cáB nâV iạl kôhng tin, ỉhc nghĩ hna đang kiếm :ớc “Lục Dêin, Tiết nấT àl nưgời iôt ãđ nâng ỡđ lên, màl uậc at ãgn xốung ỉhc àl cyuhện torng phút cốhc. uếN me muốn aựd dẫm, cẳhng phải nên mìt ỗhc aựd vững chắc nơh ”?à

óC đánh chết Tởưng cáB nâV cũng kôhng nghĩ ar nưgời nàđ gnô iđ aum mắs cùng cụL Diên môh óđ àl ụD Tạrch Xêyun, ùd oas iah nưgời aik aừv àl “ìTnh đcịh” iạl aừv àl ẻK“ thù” iớv nahu. ohC nên uas ihk nghe thấy nit nồđ torng công ,yt ãg ôv thức os sánh dáng ẻv nưgời nàđ gnô oá neđ môh óđ iớv Tiết Tấn, phát hiện ảc cóv dáng nẫl cihều oac uềđ tơưng .ựt

nòC iạt oas môh óđ iốđ pơưhng iạl iộđ ũm oeđ khẩu tarng ehc tặm ìht đơưng nihên àl ìv ợs ịb ãg nhận .ar

Tởưng cáB nâV mảc thấy %99 àl mình ãđ nếđ nầg iớv ựs tậht.

nòC cụL Diên iạl mảc thấy %99 àl oãn ãg at ịb gnú nước rồi: “Chủ tcịh, uến hna iọg iôt nếđ àl ìv việc yàn ìht iôt ãđ giải tíhch tếh rồi, iôt nòc việc phải làm, nix phép iđ tcớưr.”

ióN xnog, cụL Diên pậl cứt quay nưgời định ,iđ nưhng kôhng ờgn ổc yat iạl ịb oék mạnh ềv sau, uas óđ ịb Tởưng cáB nâV èđ xốung ếhg ôs pha, torng lòng cứt ìht hảong hốt: ,áM đừng oảb àl định chơi òrt dùng ũv cựl ểđ cỡưng hiếp nhau néh!?

Gọing điệu cụL Diên ởrt nên khác :ạl “Chủ tịch Tnởưg, hna định màl gì?”

hnA àl 1 ,óđ tốt nhất Tởưng cáB nâV đừng óc màl bừa, iah tằhng 1 àm iổn điên nêl ìht kôhng uht yat được aữn đâu.

hnÁ tắm Tởưng cáB nâV u ,má mót yấl ổc yat aủc cụL Dêin: “Lục Dêin, me nghĩ hna định màl ?ìg Torng thời gian này, me chửi cũng chửi rồi, yâg cyuhện cũng yâg cyuhện rồi, hna uềđ nhẫn nịhn, me tốt nhất nên biết cừhng mực, ựs nhẫn iạn aủc hna óc nạh tiôh.”

cụL Diên lặng ẽl tạg yat ãg :ar “Chủ tịch Tnởưg, iôt kôhng yâg cệyuhn, ỉhc àl iôt bỗng nghĩ táohng ar tôhi, cyuhện màl nhân tình ếht yàn áuq ôv oạđ đcứ.”

Tởưng cáB nâV tậb cờưi: “Giờ me iớm biết àl ôv oạđ cứđ ?à oaS cúl hna iớv ụD Tạrch Xyuên ở nêb nhau ihk tớưrc, me tặm nạd yàm yàd quấn yấl hna ìht kôhng ión àl ôv oạđ cứđ đi?”

Pắhc, iác mệing aủc nêt Tởưng cáB nâV yàn đúng àl nên pậđ nát.

cụL Diên nhìn ,ãg tốt bụng nhắc nhở: “ưhNng ủhc tịch Tởưng ,à ờig hình ưhn àl hna đang tặm nạd yàm yàd quấn yấl iôt ìht piảh?”

Tởưng cáB nâV thẹn áuq aóh gậin: “mE!”

Tởưng cáB nâV thật ựs ịb cụL Diên chọc cứt nếđ ộđ iôs máu, ãg dùng cứs èđ cụL Diên xốung ôs pha, cuối cùng kôhng thèm ảig ờv đứng nắđ nữa, gọing điệu cựb bội: “Lục Dêin, cẳhng phải me ìv danh phận nên iớm chia yat hna yấđ sao, ờhc pợh cát iớv pật đoàn Đỉnh uD xong xôui, hna ẽs kôhng nòc ịb yấm oãl àig torng iộh đồng quản ịrt aik mìk pẹk nữa, hna iớv me óc ểht đờưng hàong ở nêb nuah.”

cụL Diên nghĩ bụng đúng àl Tởưng cáB nâV ión điêu kôhng biết nợưgng mồm, tyurền tôhng đang mầr ộr aưđ nit ãg pắs tếk nôh iớv tihên mik tiểu ưht aủc pật đoàn Đỉnh uD aik kìa, ia nìt ìht ẻk óđ àl ồđ ngu: “Chủ tịch Tnởưg, cúhng at ãđ chia yat rồi, nữhng cyuhện óđ uềđ àl cyuhện aủc áuq ứhk rồi, nix hna đừng màl pihền nếđ cuộc sống aủc iôt naữ.”

uếN kôhng phải nòc chưa nhận được lơưng táhng tớưrc, uến kôhng phải lơưng aừv iớm được tăng %02 ìht cụL Diên ãđ pạđ ohc ãg tộm iác rồi.

Tởưng cáB nâV iạl kôhng định aht ohc cụL Dêin, ãg nhìn chằm chằm oàv xơưng quai xanh ộl ar nogài ổc oá aủc anh, uầđ ngón yat lặng ẽl tưrợt xốung hnôg, tấc iờl yầđ tính má chỉ: “Lâu ưhn yậv rồi, me kôhng muốn soa?”

oãN cụL Diên chết máy: …“ Muốn gì?”

Tởưng cáB nâV iớn lỏng àc tạv aủc mnìh, thầm nghĩ oas cúl tưrớc kôhng nhận ar cụL Diên pẹđ nờưhng yàn chứ, os iớv máđ nhân tình khác aủc ãg ìht pẹđ nơh nềihu, kihến lòng ạd ãg ức ngứa ngáy kôhng tôhi, ãđ yậv tếh nầl yàn nếđ nầl khác kôhng nă đợưc: “Anh iớm ệv sinh sạch ẽs rồi, me muốn màl ở yâđ cũng đợưc, môh yan yùt me hết, oas noà?”

cụL Diên nghe yậv ìht trợn mắt, mảc giác mat quan aủc mình pắs ỡv tán tếh rồi: WTF, aóh ar Tởưng cáB nâV àl ?!0 ếhT ụD Tạrch Xyuên ìht sao? Cẳhng ẽl àl ?1 Cũng kôhng gnốig!

iaH 0 yàn av oàv nhau kiểu ìg vyậ!?

yuT cụL Diên óc ýk cứ aủc nyugên chủ, nưhng cẳhng biết óc phải ệh tốhng muốn ữig ohc iọm ứht iàh aòh yah kôhng àm ãđ ựt động cọl ỏb nữhng iộn dung “ôhkng lành mnạh” kia, kihến hna nẫv luôn nghĩ rằng Tởưng cáB nâV àl .1

cụL Diên ốc gắng ữig ohc biểu mảc aủc mình kôhng tứn ,ar óhk khăn cắl đầu: “Chủ tịch Tnởưg, iôt ãđ óc nạb trai rồi, iôt nghĩ cúhng at nẫv nên ữig kảohng cách ìht tốt hnơ.”

cụL Diên nát tỉnh nưgời khác ìht đợưc, nưhng hna kôhng tíhch nưgời khác nát tỉnh mnìh, hna àl nưgời tiêu cuhẩn pék ưhn yậv đấy.

Tởưng cáB nâV kôhng thèm ểđ Tiết nấT oàv torng mắt, iúc uầđ ởht cốd nói: “Lục Dêin, me is tình iớv Tiết nấT thật đấy, đáng tiếc hiện ờig hna iớm àl ủhc aủc pật đoàn Ngân Xêyun, tộm uâc ión aủc hna óc ểht kihến uậc at snốg, cũng óc ểht kihến uậc at cếht, me tốt nhất đừng màl trái ý ahn.”

ióN đạon, ãg cốx tạv oá aủc cụL Diên lên, nưhng nòc chưa òht yat oàv ờs óm được ìg ìht tặm ãđ ịb nă tộm đấm:

“—mầR!”

cụL Diên kôhng ềh nơưng tay, mấđ ohc Tởưng cáB nâV mằn pẹb kôhng đứng yậd nổi. hnA đứng yậd khỏi ếhg ôs pha, ẹhn nàhng phủi iụb trên quần ,oá kôhng óc tàhnh ý ìg àm nói: “Chủ tịch Tnởưg, nix iỗl nhé, iôt chưa oab ờig tíhch ịb ia pé buộc ảc nên aừv iồr ar yat iơh nnặg, mong ngài đừng ểđ ”.ý

cặM ùd cắđ iột iớv Tởưng cáB nâV kôhng phải ý định nab uầđ aủc anh, nưhng oảb ệv tirnh tiết nẫv quan tọrng hơn.

Tởưng cáB nâV nhìn óc ẻv oàh aoh pohng ãhn nên đơưng nihên ẽs kôhng thạo yấm cyuhện ưhn đánh nhau này. ãG ịb cụL Diên mấđ ohc ổn mođ móđ mắt, iãm cúl uas iớm đứng yậd đợưc, mụb tặm lại: “Lục Dêin! mE mád đánh a!!hn?”

cụL Diên nghĩ bụng iôt kôhng ỉhc muốn đánh àm nòc muốn pạđ nữa. hnA nhấc chân lên, pạđ tẳhng oàv bụng dưới Tởưng cáB Vân, iốđ pơưhng ịb hna pạđ ãgn cong nưgời tàhnh noc tôm, yut chưa nếđ cứm tyuệt ựt nưhng chắc chắn àl đau.

cụL Diên nòc ốc ý giải tíhch tộm câu: “Chủ tịch Tnởưg, tơưhng ohc ior ohc vọt, hna đừng hiểu mầl nhé, me màl yậv ểđ ểht hiện ựs thân tihết iớv hna thôi ”~

Tiết nấT aừv thảo xong pợh đồng ựd ,ná cuhẩn ịb mang ohc Tởưng cáB nâV mex qua, nưhng cúl iđ nagng auq pòhng iàt ụv iạl nghe thấy nhân viên nêb torng đang ìht thầm nàb tay, bước chân tấb giác dừng lại.

iơN đông nưgời cẳhng oab ờig óc íb mật, nơh aữn ưht ýk avE aừv iồr nòc nếđ mìt cụL Diên công kahi, ia óc tắm ìht uềđ thấy .ảc iaH nhân viên tarnh ủht cúl ờhc yấl nớưc, kôhng nhịn được àm ỉr iat nahu:

“Ôi, uậc ión mex ủhC tịch Tởưng mìt cụL Diên óc cyuhện ìg nhỉ, ùd óc cyuhện nầc nặd òd ìht cũng phải mìt Tởưrng pòhng Trần iớm đúng chứ, cẳhng ẽl cụL Diên pắs được tăhng ccứh?”

iA“ biết đợưc, kôhng ỉhc ủhC tịch Tởưng àm nầl tưrớc pếs Tiết nòc nix nghỉ mố giúp uậc at đấy, yah cụL Diên óc ọh hàng iớv ia nên uậh tuhẫn iớm vững chắc tếh?”

“Cậu at màl torng công yt oab nihêu măn ưhn vậy, uến óc quan ệh ọh hàng ìg thật ìht uậc at nòc ở ịv írt yàn àm chịu ổhk aữn ,à nghe uâđ ủhC tịch Tởưng àl nưgời đồng tníh, cẳhng lẽ…”

“ụhK!”

cúL nhân viên đang iôs iổn nàb tán, trên đỉnh uầđ bỗng óc tếing hắng gnọig, iah ôc nàng ôv thức nẩgng đầu, tấb ờgn tôrng thấy kuhôn tặm mỉm cười nưhng kôhng ềh óc ý tốt aủc Tiết Tấn, nọb ọh tốh hảong pậl cứt iùl ar sau, pắl pắb nói: “ếSp, pếs Ttếi…”

Tiết nấT ỡđ gọng kníh, iỏh iớv gọing kôhng õr mảc xúc: “ôCng yt ảrt lơưng ohc các ôc àl ểđ các ôc nếđ buôn aưd êl ”?à

iaH nhân viên aik uấx ổh iúc mằg đầu: “iXn… nix iỗl pếs Ttếi.”

Tiết nấT ưhn ớhn ar điều ,ìg hỏi: “Vừa iồr các ôc ión ủhC tịch Tởưng iọg cụL Diên nếđ năv pòhng ”?à

iaH nhân viên tậg uầđ ưhn àg noc ổm tóhc: “nâVg, aừv iớm iđ xnog, ịhc avE đích thân nếđ gọi, mìt đích danh cụL Dnêi.”

Tiết nấT ngẫm nghĩ tộm lát, nhíu mày: “Các ôc ềv màl việc ,iđ ở công yt ớhn ữig mồm ữig mnệig, đừng ểđ iôt tắb pặg nầl naữ.”

ióN xnog, y iúc uầđ nhìn đồng ,ồh iđ tẳhng oàv tahng máy. Y biết õr quan ệh giữa cụL Diên àv Tởưng cáB Vân, iah nêt aik chắc chắn àl đang vụng trộm uêy đơưng torng năv pnòhg, oạd yàn cẳhng biết óc phải ụD Tạrch Xyuên ịb yấm cyuhện cụL Diên aịb ar màl ohc úl nẫl yah kôhng àm tếh nầl yàn nếđ nầl khác uềđ nơưng tay.

Tiết nấT qyuết mât muốn ohc ụD Tạrch Xyuên thấy ộb tặm thật aủc cụL Dêin, thậm íhc nòc ởm nẵs ảc quay vedio, ia ờgn aừv nếđ aửc năv pòhng aủc Tởưng cáB Vân, y ãđ nghe thấy tếing môb pốb nêb tnorg, ưhn ếht óc nưgời đang đánh nahu.

Tiết nấT biến sắc, thấy aửc kôhng kóha, iộv yẩđ aửc xông vào:

“Chủ tịch Tgnởư!”

Tiết nấT nhìn cảnh tợưng tưrớc tặm àm ngây nờưgi, ỉhc thấy ếhg ôs ahp nêb cạnh nàb àrt xiêu xiêu oẹv vẹo, trái yâc dùng ểđ iãđ káhch iơr iãv yầđ đất, Tởưng cáB nâV đang mô bụng mằn dưới tấđ iớv ẻv tặm uađ đớn, õr ràng àl aừv ịb nầd ohc tộm trận ừhn .ửt

nòC cụL Diên đang đứng nêb cnạh, iah yat túđ iút qầun, dáng ẻv tohng dong ưhn kôhng liên quan ìg nếđ mnìh.

Tiết nấT hoàn nồh ừt torng kihếp ,ợs kôhng nghĩ được nềihu, iộv vàng chạy nếđ ỡđ Tởưng cáB nâV ừt dưới tấđ lên: “Chủ tịch Tnởưg, ngài kôhng oas c!ứh?”

Tởưng cáB nâV uađ nếđ cứm aút ồm hôi, ãg gainn na ỉhc oàv cụL Dêin, gọing ión tứđ qnãug: “áBo… oáb cnảh… oáb cảnh tás ohc tiô…”

cụL Diên đúng àl nêt đêin, aừv iồr cihêu oàn cihêu yấn uềđ nhằm oàv ỗhc hểim, thậm íhc Tởưng cáB nâV nòc nghĩ rnằg, uến Tiết nấT nếđ muộn thêm chút aữn ìht ngày yàn măn uas ẽs àl ngày ỗig aủc mnìh.

Tiết nấT sững :ờs “Báo cảnh stá?”

Cẳhng ẽl Tởưng cáB nâV ịb cụL Diên đánh tậht? iôĐ uẩc man man yàn kôhng phải nẫv nắg ób iớv nhau ưhn oek nơs ?à oaS tộđ nihên iạl ởrt tặm tàhnh thù?

Tởưng cáB nâV pắs cứt cếht: “Cậu kôhng thấy iôt ịb uậc at đánh tàhnh ar ếht oàn ?!à nòC kôhng uam oáb cảnh stá!”

Tiết nấT ãđ muốn diệt ừrt cụL Diên ừt uâl rồi, cẳhng auq óc ụD Tạrch Xyuên ngăn nảc nên kôhng nầl oàn tàhnh cnôg. Nghe vậy, y nhíu mày, torng uầđ nahnh cóhng xuất hiện ý nhgĩ, ihc bằng nhân pịd yàn đuổi iốđ pơưhng ar khỏi công ,yt nghĩ thế, y quát :ot “Lục Dêin, ia ohc uậc iác nag mád đánh ủhc thcị!? uậC kôhng muốn màl việc aữn ìht uam túc ,iđ óc yầđ nưgời thay vào, ngày iam uht nọd ồđ cạđ iồr nghỉ việc ohc tiô!”

Tiết nấT nẫv luôn ol lắng cụL Diên ở iạl công yt ẽs ión ar iác ,ìg ohc nên muốn nahnh cóhng giải qyuết iat aọh nầgm.

iA ờgn cụL Diên nốv đang dửng dnưg, aừv nghe Tiết nấT ión bỗng thay iổđ cắs mặt, kihếp ợs nhìn y ưhn ểht pặg phải úc cốs tinh thần oàn :óđ “iTết Tấn, hna ión ìg c!ơ?”

Tiết nấT ơgn nágc, cẳhng hiểu ar sao: “???”

aừV iồr y ión ìg ?à

cụL Diên nòc ghim ụv Tiết nấT má tás mình nầl tớưrc, ờig óc ơc iộh ảrt aũđ ìht oas iạl ỏb auq đợưc. hnA ehc mnệig, ỏt ar thất vọng iồr iùl ar sau, hná tắm nhìn Tiết nấT ưhn đang nhìn tộm nêt nặc :ãb õR“ ràng hna ión kôhng tíhch me ịb nưgời khác chạm vào, aừv iồr Tởưng cáB nâV muốn cỡưng hiếp ,me me kôhng nòc cách oàn iớm phải ar yat đánh ãg ,at oas hna iạl ìv cyuhện yàn àm tárch cóm e!m?”

Tiết nấT trợn ảc iah tắm ar nìhn: “?!!?”

Pắhc, nêt chết tiệt cụL Diên yàn đang ión linh tinh ìg v!yậ!?

iờL cát giả:

Tiết Tấn: (nửa mêđ tỉnh gấic) (rtằn trọc óhk ngủ) kôhng biết iờđ tưrớc oạt nihgệt ìg àm iờđ yàn pặg phải iah noc hàng cyuhên ốh nờưgi.

Hết chương 15

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha