Chương 16: Cái bẫy

Chương 16 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ùD oas cụL Diên cũng cẳhng quan tâm, yuq cắt ngầm àl cyuhện kôhng ểht nào, cùng mắl ìht nghỉ việc kôhng màl nữa, nưhng tưrớc ihk iđ hna phải oék nưgời khác chịu iột thay iớm đợưc.

Cuối cnùg, cụL Diên nhìn ềv phía Tởưng cáB Vân, tứv tốn iác iồn ohc Tiết Tấn: “Chủ tcịh, iôt hiểu mất lòng hna dành ohc tôi, nưhng torng trái mit iôt ỉhc óc mình pếs Tiết tôhi, óc ìg hna ức nhằm oàv iôt yâđ này, đừng ảrt ùht hna ấy!”

ụgN :ý niX yãh cỉhnh chết hna at !iđ

tứD lời, cụL Diên quay nưgời iờr khỏi năv pòhng iớv ẻv tấm nồh tấm aív uas úc sốc, tiện ểht đóng aửc lại.

Tiết nấT ờđ nẫđ iạt chỗ, iờđ yàn y chưa oab ờig pặg phải cyuhện haong đờưng ưhn thế, y tảhng thốt nhìn ềv phía Tởưng cáB Vân: “Chủ tcịh, iọm cyuhện kôhng ưhn hna nghĩ đuâ…”

Tởưng cáB nâV ơig yat nêl tắc nagng iờl ,y ehc yấl gơưng tặm mầb mít aủc mnìh, gợưng yậd ừt dưới đất, torng lòng aừv cứ iạl aừv tức: “Rốt cuộc uậc iớv nêt tiện nhân cụL Diên aik ãđ dính yấl nhau ừt oab g!ời?”

Tiết nấT tốs ruột giải tcíhh: “gNài hiểu mầl rồi, iôt iớv cụL Diên kôhng óc gì…”

Tởưng cáB nâV iổn kùhng qáut: “ôhKng óc gì!? Kôhng óc ìg àm ngày óđ nòc iđ aum mắs iớv uậc ta!? Kôhng óc ìg àm ôv dyuên ôv ớc iạl nix nghỉ mố giúp uậc t!a?”

Tiết nấT nghe yậv ìht cứt khắc mi lnặg, cyuhện iđ aum mắs aik y ãđ nghe ụD Tạrch Xyuên ión rồi, nix nghỉ ộh cũng àl od ụD Tạrch Xyuên ởm lời, nưhng nữhng cyuhện yàn kôhng ểht ểđ ohc Tởưng cáB nâV biết đợưc, ohc nên torng phút chốc kôhng biết phản cáb iạl ếht nào.

Tởưng cáB nâV thấy y kôhng ión ,ìg cắs tặm neđ :ìx “iTết Tấn, uến uậc nòc muốn màl tiếp ở pật đoàn Ngân Xyuên ìht nahnh cóhng áđ cụL Diên iđ ohc tôi! ứhT iôt kôhng nầc ìht ẻk khác cũng đừng hòng đụng đến, biết c!aưh?”

Tiết Tấn: ”…“

yaG thời yan uềđ kủhng ốb ưhn yậv ?à Y àl trai tẳhng .àm

Tiết nấT thật ựs kôhng biết nên ión ,ìg nhẫn nhịn iồh uâl iớm cộh ar tộm câu: “Chủ tcịh, yậv nòc nầc oáb cảnh tás giúp hna kgnôh?”

Tởưng cáB nâV biết mình đuối ýl nên đơưng nihên kôhng óc cyuhện oáb cảnh sát, ãg nhíu mày, liếm khóe mệing mầb tím: “ôhKng cần, iọg cáb ĩs rêing aủc iôt tiớ.”

Tiết nấT nâc nhắc ởm mệing hỏi: “Thế cụL Dnêi…”

Tởưng cáB Vân: “Bảo uậc at nọd ồđ cạđ iồr túc oéx đi!”

nầL yàn ìht Tiết nấT đồng ý cực ỳk sảng káohi: “Tôi ẽs pậl cứt màl nyag.”

yậV àl ihk nit nồđ torng công yt ãđ nal tyurền nếđ cứm nưgời at ión rằng cụL Diên àl hna me cùng ahc khác ẹm iớv Giám cốđ Tếit, ìht ngay cihều môh ,óđ cụL Diên ãđ iđ màl ủht cụt nghỉ vệic. hnA kôhng ỉhc nhận được tiền lơưng táhng tưrớc àm nòc nhận được tộm kohản tiền iồb tờưhng thôi việc ahk khá.

“Cầm tiền iờr khỏi đây, uến nòc màl ìg nữa, iôt ẽs kôhng ỏb auq ohc uậc đuâ.”

Tiết nấT aưđ cụL Diên xốung dưới tnầg, torng hná tắm nẩ chứa cảnh cáo, ión nằg từng tnếig.

Đang oàv ngày màl vệic, đờưng ốhp xung qaunh vắng ,ẻv ỉhc óc tếing ex ộc auq lại. noC đờưng oék iàd phía ax aựt ưhn đờưng nậv mệnh nađ nex cằhng cịht, ùd óc ốc gắng thay iổđ nưhng nẫv kôhng ểht thay đổi.

cụL Diên yấl điện tohại ar mex giờ, phát hiện môh yan àl ngày ,21 nòc 81 ngày aữn hna iớm hoàn tàhnh nihệm ,ụv torng lòng kôhng khỏi mảc thán thời gian trôi auq chậm tậht, hna vươn iav iớv hná nắng hiếm ioh phía chân tờri, cười mủt tỉm: “Yên mât iđ pếs Tếit, iôt mảđ oảb aửn táhng iớt hna ẽs kôhng pặg iạl iôt đuâ.”

ióN xnog, hna quay nưgời nưgợc iạl iớv hná snág, kuhôn tặm cúl yàn ởrt nên ờm ,oả dờưng ưhn ớhn iớt điều ìg àm hỏi: ,À“ ụD Tạrch Xyuên oas riồ?”

Gọing điệu yùt ,ý gốing ưhn ỉhc đang iỏh thăm nưgời nạb .ũc

Tiết nấT đơưng nihên ẽs kôhng ión ohc hna bếit, y lạnh lùng đáp: “ôhKng liên quan nếđ cuậ.”

cụL Diên nhún vai, hna nốv cũng ỉhc yùt tiện iỏh thăm tôhi. ờhN tặm iũm Tiết nấT nên cúl màl ủht cụt thôi việc aừv nãy, ảc tiền lơưng àv tiền thôi việc aủc hna ãđ được cyuhển tếh oàv iàt kohản ngân hnàg, ủđ ểđ sống tohải iám torng iàv tnáhg.

cụL Diên yẫv tộm cihếc taxi ở nêb đờưng iồr ềv tẳhng nhà. hnA nhắm tắm aựd oàv aửc ổs ,ex chậm iãr ởht pàho, tảng áđ torng lòng cuối cùng cũng iơr xnốug.

yâB ờig ìht tốt rồi, ụD Tạrch Xyuên ãđ iờr ax cuộc sống aủc anh, hna cũng kôhng nầc yâd aưd iớv yấm nưgời ưhn Tởưng cáB nâV nữa. ỉhC nầc kôhng phát sinh cyuhện nogài ý muốn ìht hna óc ểht sống nêy nổ torng vòng mười yấm ngày tới.

Kôhng biết ớhn ar iác ,ìg cụL Diên tộđ ngột iọg ệh thP【:gnốhải rồi, nầl tưrớc oat hoàn tàhnh nihệm ụv ụhp được tởưhng 05 điểm tích yũl đúng knôhg, iác yàn dùng ểđ màl gì?】

tộM trái mit uàm neđ lặng ẽl hiện ,ar cảnh tợưng quái ịd ôv cnùg. iốĐ iớv nữhng nấv ềđ liên quan nếđ yuq cắt ìht ệh tốhng luôn iỏh ìg páđ nấy, cẳhng auq cúl mâ tahnh vang nêl mèk theo tếing điện nèx tẹx màl nưgời at mảc thấy kôhng óc ý tA【:tốnh óc ểht iổđ tậv phẩm torng aửc hnàg, cũng óc ểht ữig iạl ểđ dùng ở aửc iả sua.】

cụL Diên mi lặng yus nM【:ĩhgày nghĩ oat iổđ tậv phẩm yâb ờig tốt hơn, yah ữig iạl ểđ dùng ở aửc iả uas tốt hnơ?】

ệH tG【:gnốhiữ iạl dùng ở aửc iả uas tốt hnơ.】

cụL DC【:nêiảm ,nơ iổđ tậv phẩm giúp toa.】

ệH t【:gnốh…】

cụL Diên ãđ ión rằng ẽs kôhng oab ờig nit iờl aủc ệh tốhng nữa, nên hna chắc chắn ẽs kôhng tin. tấB ểk ệh tốhng ión ìg ìht hna cũng ẽs màl nưgợc lại.

ệH tốhng mảc thấy mình ịb cụL Diên aùđ bỡn, ón mìk nén nơc giận iồr ởm giao diện iổđ tậv phẩm torng aửc hàng .ar óC ủđ ứht ừt đồng ồh tác quay nưgợc thời gian ohc nếđ oá giáp oảb mnệh, nưhng nữhng ứht tắb uầđ ừt ab ữhc ốs õr ràng kôhng phải àl ứht àm tộm nêt nhgèo kiết cáx ưhn cụL Diên óc ểht aum đợưc.

cụL Diên oék xốung cuối nàm hnìh, ở cóg óc tộm biểu tợưng iút phúc ỏhn uàm ỏđ aừv đúng 05 đểim: “Bên torng iút phúc yàn àl gì?”

ệH tốhng lạnh lùng phun ar iah cgN【:ữhẫu nnêih.】

Gọing ón mang theo cá ý【:Có ểht àl tậv phẩm cực ỳk óc áig trị, cũng óc ểht àl tốrng rgnỗ.】

cụL Diên tứd kohát aum iút púhc, hna nòc chưa biết óc sống được nếđ aửc iả uas knôhg, nghĩ ax ưhn ếht màl gK【:ìhi oàn ìht ởm đcợư.】

ệH tL【:gnốhúc oàn cũng đcợư.】

Gọing ón ôv mảc oék iàd ưhn ểht ãđ tếh uác iớv cụL Dêin.

cụL Diên nghĩ ngợi tộm lúc: “Giờ ức ữig iạl ,ãđ ờhc cúl nầc tihết ìht mở.”

ờiG ởm ar ỡl nêb torng kôhng óc ìg ìht hna ẽs tấr nhụt chí, nưhng uến ữig iạl ìht ón ẽs àl yh vnọg.

tộM kảohng thời gian uas ,óđ cụL Diên kôhng ềv pòhng ọrt àm tặđ pòhng siute aủc tộm káhch nạs ở turng mât tàhnh ốhp aửn tnáhg, tiện ểht tứv ỏb cihếc điện tohại ãđ ịb iàc ệh tốhng nghe trộm iồr aum tộm cihếc mới. Hàng nàgy, nogài việc nă uống ar ìht hna nầg ưhn kôhng ar khỏi cửa.

Ở tộm nêb káhc, ựd ná pợh cát giữa pậT đoàn Ngân Xyuên àv pậT đoàn Đỉnh uD cũng ãđ iđ oàv ỹuq đạo. iaH nêb pặg tặm trực tiếp iạt pòhng PIV aủc tộm àhn hnàg, ngay ảc pợh đồng cũng ãđ cuhẩn ịb xong xôui, ỉhc àl nảb tính Tởưng cáB nâV nốv ađ nghi nên ức od ựd mãi.

ủhC tịch mâL aủc pậT đoàn Đỉnh uD nhận yấl iàt liệu ừt yat ợrt ,ýl iám cót aoh mâr aủc gnô được chải cuhốt nọg gnàg, ỉhc nầc nhìn auq kuhôn tặm àl nưgời at óc ểht biết được gnô ihk nòc ẻrt àl nưgời màl việc qyuết đáon: “Chủ tịch Tnởưg, yâđ àl pợh đnồg, uậc mex iạl mex óc nấv ềđ ìg kgnôh.”

nêB cạnh Tởưng cáB nâV àl mâL Ainne, iôđ trai iàt iág cắs ưhn được trời tấđ oạt tnàhh. ãG nhận yấl pợh đnồg, mỉm cười mắn yấl yat trái aủc mâL Ainne, nói: “Bác Lâm, cáb àl cậb ahc chú, cháu àl noc cáhu, cáb ức iọg cháu àl cáB nâV àl được ”.ạ

mâL Annie túr yat ,ar đứng yậd tór ohc ủhC tịch mâL tộm tách trà, cười ngọt nàgo: “úĐng yậv ab ,à uas yàn cúhng at ởrt tàhnh nưgời tộm àhn rồi, ab đừng ión yấm iờl káhch oás ưhn yậv naữ.”

mâL Hồng Cảnh iúc uầđ uống trà, kôhng ảrt lời, gnô at nốv kôhng óc tihện mảc ìg iớv Tởưng cáB Vân: “Chủ tịch Tnởưg, nẫv ức mex auq pợh đồng tưrớc đi.”

Tởưng cáB nâV biết õr gnô at kôhng tíhch mình nưhng cẳhng ềh nậb tâm, trên tặm nẫv ữig ụn cười ẹhn nàhng pohng .ộđ ãG tậl mex pợh đồng tộm lợưt, iỏh :òd “Bác ,à uhk oảđ óđ cúhng at iớm khảo tás chưa lâu, ờig ýk pợh đồng luôn óc phải iơh iộv vàng iồr kgnôh?”

mâL Hồng Cảnh tặđ tách àrt xnốug, thậm íhc kôhng thèm nưgớc mắt: “Tôi kôhng ngại ión ohc uậc bếit, Dược Đằng cũng muốn uấđ thầu qyuền ửs dụng nòh oàđ kia, torng ựd ná nầl yàn ọh cũng óc pầhn, ùd uậc kôhng nit tởưng pậT đoàn Đỉnh uD ìht cũng nên nit tởưng Dược Đằng cứh?”

Tởưng cáB nâV hắng gnọig: “Bác hiểu mầl rồi, cháu kôhng óc ý đó.”

mâL Hồng Cảnh cẳhng biết óc nit iờl ãg yah knôhg, gnô at nói: “Cậu kôhng nầc ol cyuhện thua ,ỗl việc phát tirển oảđ giao ohc pậT đoàn Đỉnh uD àv Dược Đằng àl đợưc, kôhng phải ừt măn nogái uậc ãđ tắb uầđ tirển khai ựd ná yâx dựng aòt àhn xung qaunh óđ iồr ,à óc ểht thổi áig nêl oab nihêu àl ở năng cựl aủc cuậ.”

cắS tặm Tởưng cáB nâV thay đổi: “Bác ,à kôhng phải ãđ ión õr àl cháu cũng được chia tộm phần torng việc phát tirển oảđ soa?”

mâL Hồng Cảnh ẽhk cắl đầu: “íTnh cách uậc áuq thận tnọrg, nèr lyuện thêm đi.”

Thận tọrng iác ,ìg cẳhng auq àl ión ễd nghe nơh tôhi, ứhc tihếu điều ỉhc tẳhng oàv tặm mắng ãg àl ồđ nhát gan.

Tởưng cáB nâV đánh áig tấr oac tirển vọng aủc uhk tấđ này. uếN yâx dựng tàhnh công ìht iợl hcí mang iạl ẽs àl ôv hạn, màl oas ãg óc ểht ừt ỏb mếing thịt oéb yàn đợưc. Nghe mâL Hồng Cảnh ión vậy, tặm ãg ộl ẻv lúng tnúg, ở dưới nàb yẩđ ẹhn uầđ iốg mâL Ainne.

mâL Annie hiểu ,ý ởm mệing nũng nịu: aB“ ,à cúl tưrớc ãđ ión ẽs ohc cáB nâV tham aig cùng iồr ,àm ựd ná kiếm nộb tiền ưhn vậy, oas ôv ớc ểđ Dược Đằng cihếm iợl đcợư.”

mâL Hồng Cảnh uac yàm qáut: “Con ión tí tôhi, cyuhện aủc nưgời nớl kôhng nầc noc nex voà.”

mâL Annie uĩb môi: “hGét ghê! cáB Vân, hna uam nix iỗl ab ,iđ pợh đồng ýk xong àl xong iồr nòc ,ìg oas ức od ựd iãm vyậ.”

Tởưng cáB nâV nhân ơc iộh này, đứng yậd tór tộm yl rượu mời: “Bác Lâm, aừv iồr àl od cháu kôhng tốt, cáb đừng ểđ ,ý thật ựs àl nốv uầđ ưt nớl áuq nên thận tọrng nẫv nơh ”.ạ

mâL Hồng Cảnh tạg yl rượu ãg iờm ,ar lạnh lùng nói: “Tôi măn iah mươi tuổi dựng nihgệp ừt iah nàb yat tnắrg, óc ểht tàhnh công ưhn ngày môh yan uềđ ờhn oàv dũng íhk ,ảc uến “htận tnọrg” gốing uậc ìht mớs ãđ phải tíh íhk trời àm sống riồ.”

“uMốn kiếm tiền nưhng kôhng muốn chịu iủr ,or trên iờđ oàn óc cyuhện tốt ưhn vậy, uậc ức pật turng yâx dựng aòt àhn ,iđ cyuhện phát tirển oảđ ìht iợđ uas yàn uậc iớv Annie tếk nôh iồr thní.”

Nưgời ưhn Tởưng cáB Vân, càng kyuhên ãg aum ìht ãg càng thấy óc nấv ,ềđ nưhng mâL Hồng Cảnh iớm ión nẩ ý muốn tạg ãg ar khỏi pợh cát ìht ãg iạl thấy tốs rộut: “Bác Lâm, cáb hiểu mầl rồi, kôhng phải àl cháu kôhng muốn chịu iủr ,or uến cháu kôhng muốn ìht môh yan ãđ kôhng nếđ ýk pợh đồng riồ.”

ióN đạon, ãg aưđ yat ềv phía ợrt ,ýl mầc yấl pợh đồng iồr ýk tên, đóng uấd iạt ỗhc ểđ ểht hiện ựs chân tnàhh. mâL Hồng Cảnh thấy yậv ìht iơh nhíu mày, óc ẻv ưhn kôhng muốn ohc lắm, nưhng cuỗi cùng nẫv ýk oàv nảb aủc mình dưới iác nhìn chằm chằm aủc Tởưng cáB Vân.

mâL Annie cười tươi bước đến, éhg oàv iav mâL Hồng Cnảh: “Như yậv iớm đúng chứ, ab mex cáB nâV kính tọrng ab chưa kìa, uas yàn ab đừng nihgêm khắc iớv hna yấ naữ.”

Nogài Tởưng cáB nâV àv nữhng nưgời káhc, Tiết nấT cũng óc tặm trên nàb rợưu, nưhng y ỉhc ngồi nêy lặng tộm nêb ừt uầđ iớt cốui, tỉhnh tảohng tắb pặg iác nhìn aủc mâL Hồng Cảnh nưhng cũng nahnh cóhng iờr mắt. ểK ừt ihk yảx ar cyuhện iớv cụL Diên nầl tớưrc, Tởưng cáB nâV ãđ tắb uầđ ềđ pòhng ,y uến cúl yàn y ốc gắng kyuhên nhủ, trái iạl ẽs kihến Tởưng cáB nâV càng nghi ờgn nơh nên cẳhng àht kôhng ión .ìg

aữB mơc diễn ar tếh cứs iuv ,ẻv cuối cùng Tởưng cáB nâV uống nếđ yas kớưht, thậm íhc iđ đờưng nòc lạong cnạohg.

Tiết nấT tiến nêl ỡđ yấl Tởưng cáB Vân: “Chủ tịch Tnởưg, ngài uống yas rồi, ểđ iôt iál ex aưđ ngài ềv néh.”

Tởưng cáB nâV yẩđ y ,ar aưđ yat iớn lỏng àc vạt, kuhôn tặm ãg gnử ỏđ ìv cếhnh cáohng nem say: “ôhKng cần, iôt nòc óc việc phải làm, uậc ềv tưrớc đi.”

iaH ệv ĩs nêb nogài ộh tống Tởưng cáB nâV iờr .iđ

Thấy vậy, Tiết nấT nâng gọng kính trên sống mũi, kôhng đoán được iốđ pơưhng định iđ uâđ màl .ìg Y đứng ở aửc pòhng VIP, yấl điện tohại ar định màl ìg óđ ìht bỗng thấy ia chạm oàv lưng mnìh, iôđ cánh yat mềm iạm vòng auq nưgời ,y nêb iat àl gọing ữn nũng nịu: “Anh đang nghĩ ìg thế, nêt Tởưng cáB nâV đáng ghét aik iđ rồi, oas hna nòc kôhng ểđ ý nếđ em.”

ẻV tặm Tiết nấT yầđ tấb cắđ ,ĩd hiển nihên ãđ đoán ar àl ,ia y iơh iớn lỏng iôđ yat nêb hông mình iồr xoay nưgời lại: “innAe, nogan nào. hnA nòc óc việc phải làm, ngày iam hna nẫd me iđ chơi néh?”

ôC iág yàn cíhnh àl mâL Ainne, tihên mik tiểu ưht aủc pậT đoàn Đỉnh ,uD nưgời được nồđ iạđ àl pắs đính nôh iớv Tởưng cáB Vân.

mâL Annie oék àc tạv aủc Tiết Tấn, pé y iúc nưgời xnốug, nagng nưgợc song iạl kôhng kihến nưgời at géht: “Hừ, khai thật xem, óc phải hna iạl iđ mìt hna Tạrch Xyuên kôhng hả?”

“tỵuS.”

Tiết nấT èđ iôm ,ôc hná tắm pậl lòe, gọing điệu hiếm ihk nihgêm túc: “Tai vách mạch rnừg, biết iồr nòc mád ión ot ưhn tếh?”

mâL Annie mím môi: “Tuy màl yậv àl ểđ ảrt ùht Tởưng cáB Vân, nưhng hna iớv hna Tạrch Xyuên óc ểht đgnừ…”

ôC mạt dừng iồr ión tếip: “ừĐng màl yấm cyuhện uấx được kgnôh.”

Tiết nấT tộđ nihên mi lnặg, y kôhng ión ìg àm ỉhc aox uầđ mâL Annie gốing ưhn chưa biết ảrt iờl ar sao, tộm cúl uas iớm nói: “innAe, me kôhng hiểu đuâ.”

Thật ar y kôhng muốn oék mâL Annie vào, nưhng cẳhng ờgn mâL Hồng Cảnh iạl ìv muốn nuốt nọg mếing thịt oéb Tởưng cáB nâV yàn àm kôhng tiếc ểđ noc iág mình màl iồm nhử, kihến nit nồđ đính nôh mầ ĩ khắp tàhnh phố.

mâL Annie nêihgng uầđ én yat ,y ôv ớc mảc thấy iơh cựb bội: mE“ kôhng hểiu, nưhng me iớv hna Tạrch Xyuên ừt ỏhn ãđ nớl nêl cùng nahu, me cũng ioc hna yấ ưhn nưgời thân aủc mnìh, ểđ Tởưng cáB nâV áhp nảs kôhng tốt nơh sao? uếN các hna thật ựs màl ìg ,óđ cẳhng phải ẽs tứv luôn ảc aửn iờđ uas aủc mình oàv à!?”

ióN xnog, gọing ôc uịd xnốug: “àNy, hna ãđ đồng ý cưới me rồi, hna định chối ?ảh hnA Tạrch Xyuên nòc đồng ý màl ùhp ểr nữa, các hna kôhng ểht nuốt iờl đcợư.”

Tiết nấT nhắm tắm iạl iồr nhéo sống mũi, cốh tắm cẳhng hiểu oas iạl iơh nưhng nứhc, nếđ ihk ởm tắm ar nầl aữn ìht mảc cúx ãđ bình tờưhng ởrt lại, gọing y nẫv nô aòh ưhn tớưrc, ión trêu :ôc “Anh đơưng nihên ẽs kôhng nuốt lời, nòc hna Tạrch Xyuên ìht kôhng ,õr me biết đấy, hna yấ nẫv luôn gốing thần long thấy uầđ àm kôhng thấy đuôi nòc gì.”

mâL Annie yal àc tạv aủc :y “Tóm iạl àl các hna kôhng được nuốt liờ.”

Tiết nấT kiên nhẫn ỗd :ôc “ưĐợc đợưc, me ềv tưrớc ,iđ hna nhất định ẽs nghĩ cách ểđ hna yấ nếđ màl ùhp ,ểr me đừng ở yâđ uâl quá, tárnh ịb nưgời khác phát hệin, néh?”

mâL Annie nôh trộm y tộm cái, yấb ờig iớm ỉhc oàv Tiết Tấn, cắđ ý nói: “ằhTng nhóc nhgèo àhn nưgơi đừng hòng tohát khỏi lòng nàb yat aủc nảb tiểu tưh.”

Tằhng nhóc nèhgo?

Tiết nấT kôhng khỏi sững ờs ihk nghe iạl xưng ôh ãđ uâl kôhng thấy kia, pậl cứt tậb cờưi, đúng vậy, iồh nòc iđ học, y thật ựs ỉhc àl tộm tằhng nhóc nèhgo, khác nhau tộm trời tộm cựv iớv thân phận tihên mik tiểu ưht aủc mâL Ainne, tấv ảv mắl iớm tàhnh tạđ ưhn yâb giờ…

tấV ảv mắl iớm tàhnh tạđ ưhn yâb giờ, nưhng iạl phải gánh cáv nữhng ứht nặng ền hơn.

Tiết nấT nhìn mâL Annie iờr ,iđ iãm nếđ ihk bóng dáng hoạt táb aik kuhất khỏi mầt mắt, y iớm yấl điện tohại ,ar tiếp cụt soạn tốn nit nhắn nòc dang ,ởd uas ihk od ựd nihều lần, cuối cùng y nẫv nhấn iửg :iđ

ếK【 hạoch tàhnh cnôg, óc ểht ar yat tấb ức cúl noà.】

Hết chương 16

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha