Chương 18: Đường cùng

Chương 18 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Giày ad bóng lnáog, gnố quần uâ phục uàm đen, ìv nem yas nên oá ơs im tắrng iơh cộx xcệh. hnA nưgớc tắm lên, kuhôn tặm pohng ộđ aik cuối cùng cũng hiện ar dưới hná đèn, hná tắm ãg chứa yầđ cá .ý

àL Tởưng cáB Vân?

cụL Diên giật tóht, kôhng biết tếk ảuq yàn àl tốt yah uấx nữa. tốT àl hna iớv Tởưng cáB nâV kôhng óc iốm ùht uâs nặng ,ìg uấx àl nầl tưrớc hna ãđ đánh ãg tộm tậrn, đúng àl kôhng ùht cũng tàhnh thù!

“Chủ tịch Tgnởư?”

Gọing cụL Diên nghe ỹk ìht thấy iơh căng tnẳhg, nưhng ãđ được ụn cười ảig oạt ehc giấu tấr :nổ óC“ cyuhện ìg kôhng ểht nẹh pặg tặm ión cyuhện àm phải dùng cách yàn ểđ aưđ iôt iớt đyâ?”

“Hẹn pặg mặt? uậC chắc àl iôt nẫv nẹh được uậc ar nogài ”?à

Tởưng cáB nâV lạnh lùng aỉm mai, ãg tiện yat giật mạnh àc vạt, iúc xốung pób mằc cụL Dêin, cựl mạnh nếđ cứm uầđ ngón yat ưhn muốn mâđ oàv ad tịht: “Đợt aừv iồr iôt nậb màđ phán pợh đnồg, kôhng óc thời gian ửx ýl cậu, uậc thật ựs nghĩ rằng cyuhền nầl tưrớc óc ểht ễd dàng ỏb auq yấđ ”?à

cụL Diên ởht pàho, ảuq nihên àl ìv cyuhện đánh nhau nầl tớưrc: “Chủ tịch Tnởưg, môh óđ àl od iôt áuq cúx đnộg, thật ựs áuq …ệt yah àl iôt ểđ hna đánh iạl néh?”

ỉhC nầc óc ểht sống tós ìht ịb đánh tộm trận óc àl ìg đâu.

cụL Diên yus nghĩ tấr tnáohg.

Nưhng điều Tởưng cáB nâV muốn hiển nihên kôhng ỉhc vậy, ãg nihgến răng nihgến iợl nói: “áĐnh lại? uếN iôt muốn đánh iạl ìht ức ias tuhộc ạh ar yat àl đợưc, nầc ìg oàv nốt cứs trói uậc ềv đyâ?”

cụL Dêin: ”…“

iồR àl sao?

Tởưng cáB nâV õr ràng ãđ yas kớưht, cụL Diên óc ểht ngửi thấy iùm rượu nồng trên nưgời .ãg tấB ỳk mảc cúx tiêu cực oàn uas ihk được nêl nem iởb rượu uềđ ẽs ởrt nên mãnh liệt nếđ cứm kihến nưgời at kinh hãi.

iaH yat Tởưng cáB nâV pób chặt ổc cụL Dêin, tăng cựl từng chút một, mảc giác nhgẹt ởht pậ nếđ ưhn sóng tàro, màl nưgời cáohng vnág.

“Lục Dêin, tốr cuộc iôt ãđ iốđ ửx kôhng tốt iớv me ỗhc noà?”

cụL Diên trái lơưng tâm, gian nan nêl tnếig: “Anh iốđ iớv me tấr ttố.”

Tởưng cáB nâV iạl càng phẫn :ộn “ốTt? uếN me thấy tốt ìht iạt oas nòc muốn gian uíd iớv nêt Tiết nấT chết tiệt k!ai?”

iaH tắm cụL Diên rưng rnưg, ựt động thắp sáng ỹk năng ión dối: “hTật ar me ịb pé bộuc, nưgời me tíhch nẫv luôn àl ahn.”

Tởưng cáB nâV hiếm ihk chửi tục: mĐ“ me đừng ión iốd naữ!”

cụL Diên pắs ịb ãg pób cếht, ngay ảc ión cyuhện cũng tứđ qnãug: “Là… àl ttậh…”

“ogNài aik óc nit nồđ rằng hna iớv tihên mik aủc pật đoàn Đỉnh ,uD mâL Annie sắp… pắs đính hôn, me kôhng óc tiền cũng kôhng óc qyuền thế, kôhng ểht mang iạl tấb ức ựs giúp ỡđ oàn ohc anh, nên me ốc ý dùng Tiết nấT …ểđ ểđ chọc giận anh… muốn hna áđ em…”

ióN xong đoạn iàd ưhn vậy, cụL Diên mảc thấy mình thật ựs pắs ngất iđ rồi, hna nắc rnăg, mơb thêm liều nữa: “Nếu hna kôhng nit ìht pób chết me ,iđ ùd oas oab nihêu măn auq hna cũng ỉhc ioc àl nhân tình óc cũng được àm kôhng óc cũng cẳhng oas tôhi, nếđ cúl chết hna cũng chưa oab ờig nit tởưng em!”

Torng tắm Tởưng cáB nâV hiện nêl ait aửl gậin: “mE!”

cụL Diên cực ỳk óc iàt torng việc iộđ iồn ohc nưgời káhc: “Nếu me kôhng tíhch hna ìht oas cúl tưrớc iạl liều mạng giúp hna mãh iạh ụD Tạrch Xnêyu!? uếN me kôhng tíhch hna ìht iạt oas iạl lặng ẽl theo hna oab nihêu măn qau!? ờiG hna pắs tếk nôh rồi, ngay ảc việc ảht ựt od ohc me cũng kôhng được à!?”

cụL Diên liên cụt chất nấv kihến Tởưng cáB nâV ởrt nên á khẩu kôhng ảrt iờl đợưc, ãg ôv thức uht yat iạl iồr iùl ar sau, torng tắm eól nêl ựs chột ạd nẫl nghi ngờ: “Lục Dêin, mồm mệing aủc me yàn càng giỏi đyấ!”

cụL Diên nhìn tẳhng oàv ãg kôhng ềh én tnárh, torng lòng biết cúl yàn kôhng ểht ểđ iòl ar đợưc: ùD“ oas me cũng ở yâđ rồi, hna muốn giết ìht ức gếit, hna tíhch màl ìg ìht làm, ioc ưhn cúl tưrớc me tắm ùm nên iớm nhìn nhầm niờưg!”

iờL ẽl aủc hna áuq cứm tẳhng tắhn, kihến nưgời at óc mảc giác ưhn ẻk óc iỗl àl Tởưng cáB Vân. nơH nữa, uas ihk uống rợưu, Tởưng cáB nâV đang torng tạrng thái uầđ có kôhng tỉnh táo, tôrng gốing ưhn ịb aọd ohc ợs vậy.

Tởưng cáB nâV cựb iộb aox tặm tộm cái, đang cuhẩn ịb ión ìg óđ ìht óc nưgời õg aửc tầng hầm, tộm gọing man ốc tình ạh thấp tyurền vào: “Chủ tịch Tnởưg, óc việc gpấ.”

Tởưng cáB nâV tấm kiên nẫhn: óC“ việc ìg ểđ iam nió!”

Gọing ión nêb nogài óc ẻv tấr pấg gáp: “Chủ tịch Tnởưg, ựd ná pợh cát iớv Đỉnh uD yảx ar cyuhện riồ.”

“Cậu ión g!ì?”

Nghe xong uâc kia, Tởưng cáB nâV táohng iác tỉnh rượu hẳn, thậm íhc cẳhng thèm quan mât nếđ cụL Diên ar oas nữa, pậl cứt xoay nưgời ar khỏi tầng hầm, aửc tắs pậs iạl “ầrm” vang tộm tếing kihến xung qaunh càng thêm nêy tĩnh vắng .ẻv

Thấy Tởưng cáB nâV iđ rồi, cụL Diên ởht pàho, hna ảgn nưgời ,ar ốc gắng òm tún thắt ểđ iởc yâd tnừhg, đồng thời id cyuhển cihếc ếhg từng chút tộm nếđ cửa, nẩc thận lắng nghe động tĩnh nêb nàogi.

Tởưng cáB nâV nẫv chưa iđ ,ax tếing ión cyuhện tứđ qãung ừt hành lang vọng lại, nghe kôhng õr lắm, nưhng yấm uâc cuối cùng mang theo mảc cúx phẫn ,ộn ngay ảc ihk cụL Diên ịb nhốt nêb torng cũng nghe thấy õr rnàg.

“Cậu ión iác g!ì!? ựD ná ịb cỡưng ếhc dừng iht cgnô!? Đoàn khảo tás cúl uầđ màl nă kiểu ìg vyậ!? ựD ná ãđ hoàn tàhnh được tộm aửn iồr àm các uậc oảb iôt aịđ hình óc nấv đ!ề?”

“Lão àig mâL Hồng Cảnh đuâ!? iọG điện ohc gnô !at Ngay pậl cứt ngay yâb gời!”

Tưrớc ẻv tặm ữd nợt ưhn muốn nă thịt nưgời aủc Tởưng cáB Vân, ợrt ýl căng tẳhng nếđ cứm pắl bắp: “hCủ… ủhc tịch Tnởưg… cyuhện yàn kôhng biết ia ãđ tung ohc tyurền tnôhg, hiện đang nal tyurền điên cồung trên mnạg, đoán cừhng ngày iam ẽs kôhng giấu được nữa, ngay uas ihk yảx ar ựs vệic, cúhng iôt ãđ liên ệh iớv phái Đỉnh uD rồi, nưhng nọb ọh kôhng tắb myá…”

Chưa ión tếh câu, hna at ãđ ịb Tởưng cáB nâV yẩđ mạnh ,ar av oàv tờưng váng tếh ảc đầu. nếĐ ihk đứng vững iạl ìht nưgời aik ãđ biến mất.

Tởưng cáB nâV bước nahnh nếđ pòhng kcáhh, cốung cồung mìt điện tohại ểđ iọg ohc mâL Hồng Cnảh, hảong nếđ cứm ngón yat cũng nur rẩy. ãG ơm ồh mảc thấy mình ãđ ịb iơr oàv tộm iác yẫb kổhng ồl nưhng iạl kôhng mìt thấy ơs .ởh

ựD ná oảh oảđ ảuq thực óc tấr nihều công yt tarnh gnàih, uến kôhng phải mâL Annie tíhch mnìh, mâL Hồng Cảnh cũng ẽs kôhng chia mếing bánh aik .ar ohC ùd gnô at muốn mãh iạh mình ìht cẳhng ẽl gnô at kôhng quan mât nếđ mâL Annie soa!?

Nghĩ nếđ kohản uầđ ưt aủc mình pắs ổđ sông ổđ ểb aủc mnìh, toàn thân Tởưng cáB nâV ổđ ồm iôh lnạh, ngón yat lướt nahnh trên danh ,ạb cúl ìht muốn iọg ohc mâL Ainne, cúl ìht muốn iọg ohc mâL Hồng Cnảh, cuối cùng kôhng iọg tấb ức cuộc oàn àm mén điện tohại iđ torng nơc gậin:

“—mầR!”

Điện tohại pậđ mạnh xốung nền gạch nem ,ứs ìv cựl cát động áuq mạnh nên nàm hình pậl cứt ỡv nạr tàhnh mạng nệhn, các tếv tứn nal ar xung qaunh gốing ưhn cuộc iờđ pắs nat ỡv aủc ãg vậy.

Torng tầng hầm, kôhng biết ãđ auq oab lâu.

cụL Diên cuối cùng cũng nghĩ ar cách ểđ iởc tóri.

Ngón yat nắh kiên nhẫn òm mẫm mìt được vòng nogài aủc tún thắt torng bóng tối, uas óđ óhk khăn oék ar nàogi, ngay ihk ổc yat nầg ưhn ịb cuhột rút, cuối cùng cũng oék ar đợưc.

“tạoX.”

yâD từhng iơr xốung tấđ vang nêl tếing động ehk khẽ, ưhn nắr nốu lượn trên tặm tấđ mẩ ướt. cụL Diên iúc xốung iởc trói chân mnìh, ìv ịb trói áuq uâl nên cúl đứng yậd oảl oảđ ít ngã.

Kôhng ểht ở yâđ uâl nơh đợưc, nhất định phải nghĩ cách ỏb tốrn! Ở iạl tộm ẽs chết torng yat Tởưng cáB Vân, iah àl ẽs tấm tirnh nêyugn, ùd àl tếk ảuq oàn ìht cũng cực ỳk đáng ợs iớv cụL Dêin.

cụL Diên hoạt đông yat chân tộm cúht, cúl nẩgng uầđ nêl ìht phát hiện nêb trên óc tộm iác aửc ổs tôhng khí, hna iùl ar uas quan sát, nhận ar ón kôhng ủđ ohc tộm nưgời nàđ gnô tởưrng tàhnh chui qua, nên đành phải ừt .ỏb

ệH“ tgnốh.”

cụL Diên tấb cắđ ĩd phải iọg trái mit lòng ạd hiểm cộđ kia.

ừT“ ờig nếđ cúl tếk thúc òrt chơi nòc oab uâl naữ?”

ệH tốhng hiện ar torng uầb kôhng íhk u ,má mâ tahnh tốr cuộc kôhng nòc gọing điệu chết chóc ưhn tưrớc aữn àm àl iuv ẻv hiếm hòC【:ion… iah ngày ẻl ab tếing naữ.】

uếN ỉhc nòc ab tếing aữn ìht kiểu ìg cụL Diên cũng óc ểht sống sót, nưhng uến àl iah ngày ẻl ab tếing ìht ộđ óhk iạl tăng pấg nihều lần.

cụL Diên aựd lưng oàv cửa, ìv iác chết nậc ềk nên nhịp mit aủc hna iơh nnahh: “Mày óc ẻv iuv mắl nỉh?”

ệH tốhng ủhp nnôhK【:nậhg, iôt ỉhc đang ảrt iờl uâc iỏh aủc hna tôhi, ýk ủhc 306 aủc tiô.】

cụL Diên ựt gễiu: “Nếu oat cếht, yàm óc ểht chào nóđ ýk ủhc 406 tiếp theo aủc yàm iồr đyấ.”

ệH tốhng kôhng ión ìg nữa, lặng ẽl biến mất.

cụL Diên kôhng óc ũv íhk oàn káhc, ỉhc óc ểht oék cihếc ếhg nếđ nêb cnạh, căng tẳhng aựd oàv cửa, lặng ẽl ờhc thời gian trôi auq từng giây từng púht.

Tởưng cáB nâV kôhng oàv ìht tốt hơn.

uếN iốđ pơưhng vào, hna ẽs ơig ếhg nêl pậđ oàv uầđ ,ãg óc ihk ẽs tarnh ủht cúl nỗh loạn trốn iđ đợưc, ión cuhng nhất định phải oảb ệv tirnh tiết aủc mnìh.

cụL Diên óc ểht mảc nhận được thời gian ãđ trôi auq tấr lâu, nơc buồn ủgn pậ đến, thậm íhc hna nòc cẳhng ởm tắm ar nổi, cắs trời ngày càng neđ kịt, tặm tărng cũng mả mạđ nếđ tĩnh mcịh.

cúL cụL Diên tắb uầđ giảm cảnh gáic, nêb nogài tộđ nihên tyurền nếđ tộm loạt tếing bước chân ẹhn nnàhg, hna táohng chốc ưhn ịb mik châm vào, pậl cứt tỉnh oát lại, nàb yat mắn yấl iác ếhg iổn yầđ nâg xnah.

Tếing bước chân ngày càng gần, ngày càng gần, cuối cùng dừng iạl ở aửc —

cụL Diên iùl iạl iah bớưc, chậm iãr ơig iác ếhg torng yat lên.

“éKt” tộm tnếig, aửc ịb ởm ,ar Tởưng cáB nâV xuất hiện torng mầt mắt, cụL Diên kôhng ềh od ựd pậđ tẳhng iác ếhg đến, nơưng theo tếing pậđ nặng ,ền ơc ểht iốđ pơưhng ãgn xnốug, ngất lịm.

cụL Diên đứng uas cửa, thấy yậv ìht ởht pàho, hna mén iác ếhg torng yat sang nêb cnạh, pậl cứt tiến iớt cụl iút Tởưng cáB Vân, mìt điện tohại aủc iốđ pơưhng cuhẩn ịb oáb cảnh tás —

ệH tốhng ỉhc ión cúl ụD Tạrch Xyuên giết hna kôhng được oáb cảnh sát, ứhc óc ión cúl Tởưng cáB nâV giết hna kôhng được oáb cảnh tás đâu?

cụL Diên mảc thấy mình màl yậv kôhng óc ìg ias ,ảc hna ngồi mổx xốung mấb ốs điện tohại iọg ,iđ tếk ảuq phát hiện torng tầng mầh kôhng óc nít hệiu, tốs ruột nếđ ộđ toát ồm hôi, yảm yam kôhng ểđ ý ở aửc ừt cúl oàn iạl xuất hiện thêm tộm iôđ tốb buộc giây uàm đen.

”…“

Trên iôđ tốb aik dính nùb đất, nòc dính ảc chất lỏng sánh oàn óđ nữa, nhìn auq kôhng ềh sạch .ẽs

Tởưng cáB nâV mằn trên nền, uas yág ịb đánh túrng tấb tnỉh, dưới thân iạl chảy ar tộm vũng máu, ngày càng laong rộng ,ar iùm uám tanh cũng nầd nal .ar

cụL Diên mầc điện tạohi, chậm iãr nhận ar óc điều ìg óđ kôhng .nổ hnA ừt ừt iúc uầđ xnốug, ỉhc thấy dưới chân mình kôhng biết ừt ihk oàn ãđ óc tộm vũng máu, cắs tặm pậl cứt thay đổi, cuối cùng nẩgng uầđ nêl nhìn ềv phía cửa—

iơN óđ cẳhng biết ừt cúl oàn ãđ óc thêm tộm bóng nờưgi.

iốĐ pơưhng cặm tộm cihếc oá hdooie uàm đen, đứng ở aửc nầg ưhn chặn tếh hná snág, ỉhc ộl ar kuhôn mằc cóg cnạh. yaT phải bôung tõhng nêb hnôg, nữhng ngón yat yầg guộc đang mắn chặt tộm noc oad pấg cắs bén, iũm oad nẫv đang ừt ừt ỏhn máu:

“cíTh— “

“cíTh— “

Lòng cụL Diên cũng chìm xốung theo .óđ

cáT ảig nhắn lại:

cáT guk-ảin: noC tếh đờưng iđ rồi.

cụL Dêin: Đâu, noc nòc tộm noc đờưng chết aữn đây!

Hết chương 18

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha