Chương 21: Vượt qua cùng nhau

Chương 21 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

cụL Diên chưa thấy ụD Tạrch Xyuên ưhn yậv oab giờ, hna ửht aưđ yat ỗv tặm iốđ pnơưhg, uac yàm iỏh nhỏ: “Anh kôhng oas cứh?”

iờL nòc chưa dứt, ổc yat hna ãđ ịb nưgời aik mót cặht.

Torng năc pòhng lạnh lẽo, cụL Diên ởrt tàhnh nugồn nihệt yud nhất nêb cạnh ụD Tạrch Xêyun. Torng táohng chốc nắh ioc hna tàhnh nưgời ẹm ãđ tấm mớs aủc mnìh, nắh mắn chặt ổc yat hna kôhng chịu bôung ,ar nước tắm nóng bỏng iơr xốung nàs nhà, ión năng nộl xộn: “Mẹ! ẹM đừng nảhy! Đừng nyảh!”

cụL Diên ôv thức muốn túr yat ềv nưhng iạl ịb ữig càng cặht, ụD Tạrch Xyuên hảong ợs nếđ cứm nur yẩr ảc nờưgi, aựt ưhn ỉhc nầc nắh bôung lỏng yat ar àl nưgời ẹm đang lung yal nêb aửc ổs ẽs pậl cứt ãgn xốung àm cếht, nắh ạh gọing uầc xin: “Mẹ… ẹm đừng bôung yat …ar noc nix …ẹm đừng bôung ra…”

ẹM“ giết noc …iđ đừng hành ạh cíhnh mhnì…”

Tếing khóc aủc ụD Tạrch Xyuên tấr nhỏ, nắh thậm íhc nòc cuộn tròn nưgời iạl theo thói qeun. cụL Diên ỉhc mảc thấy yat mình tớư mẫđ nước mắt, hna gian nan ửc động tay, phát hiện kôhng túr ar được nèb tấb cắđ ĩd na iủ hắn: “ưĐợc rồi, iôt kôhng ,iđ hna bôung yat ar tưrớc đi.”

ảC iờđ yàn hna chưa từng nghĩ iớt óc tộm ngày mình iạl màl ẹm aủc nưgời káhc.

Cẳhng biết óc phải nit iờl hna kôhng àm ụD Tạrch Xyuên cuối cùng cũng chịu bôung lỏng yat tộm cúht, nưhng nẫv mắn chặt cụL Diên kôhng thả.

cụL Diên càng đẩy, nắh mắn càng cặht.

Cuối cùng ụD Tạrch Xyuên mằn xốung iốg nêl iùđ cụL Diên ưhn động tậv mìt được .ổ nắH uac mày, tấb na iụd iụd iah iác iớm chịu nêy tĩnh lại, cẳhng auq tỉhnh tảohng ẽs giật mình tộm iác ưhn ểht ịb hảong ,ợs mệing kôhng nừgng ión .ớm

cụL Diên aựd lưng oàv tnờưg, ngồi trên nàs nhà, muốn iđ cũng kôhng đợưc. nắH thấy ụD Tạrch Xyuên thật ựs áuq đáng tơưhng nên đành iởc oá kohác cọb iốđ pơưhng lại, uas óđ ữig chặt nàb yat đang nộl nộx aủc hắn.

cóV nưgời hna kôhng phải kiểu cờưng tnárg, nưhng ơc pắb nên óc ìht uềđ ,óc đờưng tén nâc xứng pẹđ mắt, trái mit nóng cựr torng lồng ngực chậm iãr nhảy lên, ơm ồh óc ểht mảc nhận được cứs sống mãnh lệit.

iáC mô mấ pá cùng kôhng gian khép ník ừt cihếc oá kohác kihến ụD Tạrch Xyuên mảc nhận được ựs na tàon, nắh iùv tặm oàv bụng aủc cụL Dêin, ỏhn gọing mầl bầm:

“ởưTng cáB Vân… Tởưng cáB Vân… iôT muốn giết ãg ta…”

cụL Diên páđ auq loa: ,Ừ“ giết ,iđ muốn giết ếht oàn ìht giết ếht ấy.”

ụD Tạrch Xêyun: “Còn …óc nòc óc nẫM Đông Hhnà…”

cụL Diên nhíu mày, nẫM Đồng Hnàh? iA yậv nhỉ? Thôi cặm ,ệk miễn kôhng phải mình àl đợưc: ,Ừ“ giết đi.”

ụD Tạrch Xêyun: “Còn …ảc cụL Dêin… uậc at cũng phải ctếh…”

cụL Diên pậl cứt iúc đầu: “ưgNời yàn ìht kôhng đcợư!”

hnA õr ràng àl nưgời tốt, oas ụD Tạrch Xyuên ức muốn giết hna vậy!

ụD Tạrch Xyuên kôhng ión ìg nữa, nắh quấn oá kohác aủc cụL Dêin, ảc nưgời nur nầb bật, trên trán mấl mất ồm hôi, cúl uêk uađ đầu, cúl uêk khát nớưc, cúl uêk lạnh cúl iạl uêk nnóg.

cụL Diên kiên nhẫn đứng yậd iđ tór nước ohc hắn, cẳhng ờgn ụD Tạrch Xyuên mô oe hna kôhng chịu bôung tay, kôhng biết óc phải nẫv ioc hna tàhnh nưgời ẹm ãđ tấm aủc mình yah kôhng nữa: “ừĐng …iđ đừng …iđ đừng ỏb noc tộm mhnì…”

cụL Dêin: “Tôi kôhng ,iđ iôt đứng yậd yấl nước ohc hna tiôh.”

ụD Tạrch Xyuên nhắm tắm cắl đầu: “nôhKg… kôhng muốn uống ncớư…”

cụL Diên đành phải ngồi xnốug.

ụD Tạrch Xyuên cúr oàv ngực anh: “táhK.”

cụL Dêin: ”…“

cụL Diên oék iác yat đang siết chặt oe mình ,ar bỗng kôhng hiểu oas mình iạl nghĩ quẩn iđ uầh ạh ổt tông yàn nữa. hnA mô ụD Tạrch Xyuên iđ nếđ ếhg ôs ahp iồr ngồi xnốug, tuhận yat yấl tộm chai nước káohng chưa ởm trên nàb trà, nặv ởm iồr ohc nắh uống iàv nụgm.

Uống kôhng nihều mắl nưhng nôn ar nơh nửa.

“Khụ ụhk ụhk ——!”

ụD Tạrch Xyuên aừv oh aừv sặc, cặs nếđ cứm iah tắm ỏđ bnừg, nước tắm tràn ar nàogi, lông im ưhn lông ạuq ịb tớư nhẹp dính oàv nahu, nưhng ìv nàl ad tắrng bệch àv iôđ iôm iát nhợt nên cắs ỏđ gnử aik kôhng kihến nắh tôrng khỏe mạnh nơh àl bao, trái iạl nòc mang nếđ mảc giác bệnh tật ỡv vụn.

cụL Diên kôhng ểđ ý mình ịb nắh nôn yầđ oàv nờưgi, hna ểđ chai nước sang nêb cnạh, ỗv lưng giúp nắh iồr ỏhn gọing hỏi: “uMốn uống aữn kgnôh?”

ụD Tạrch Xyuên õr ràng kôhng muốn uống nữa, nắh nhắm tắm cắl uầđ lung tnug, cúr oàv lòng cụL Diên nầl aữn iồr iốg uầđ nêl iùđ anh, nầl yàn àl ủgn tậht.

cụL Diên ửht nâng uầđ ụD Tạrch Xyuên cyuhển sang nêb cnạh, nưhng kôhng ờgn tính cảnh giác aủc iốđ pơưhng torng ihk ủgn nẫv oac lắm, ỉhc nầc cụL Diên iơh aực nưgời àl uầđ ngón yat aủc ụD Tạrch Xyuên ẽs pậl cứt siết chặt lại, mạnh nếđ iỗn ưhn muốn mắc oàv ad tịht.

cụL Diên uađ nếđ cứm nhăn mặt, cuối cùng ỉhc óc ểht tàhnh thật ngồi lại, hná tắm hna ơl đãng nhìn qnauh, bỗng phát hiện chậu aoh ỏc xanh uàm mít aik ịb ụD Tạrch Xyuên mén ở cóg aửc ổs tás đất, cẳhng biết óc phải ìv yấm ngày kôhng thấy nắng yah kôhng àm tôrng óc ẻv uỉ xìu.

Chậu aoh yàn àm chết oéh ìht ảhk năng oac àl ụD Tạrch Xyuên ẽs tứv .iđ

cụL Diên tắb uầđ nghĩ mex nầl uas nên yấl ớc ìg ểđ tặng aoh ohc hắn.

hnÁ sáng nầd tối, ếhg ôs ahp iạl áuq mềm, cụL Diên kaohnh yat aựd oàv lưng ếhg ôs pha, iah tắm khép ờh iồr ủgn cúl oàn kôhng hay.

uaS aửn đêm, nầg nốb ờig snág, uầb trời neđ tịk ờl ờm hná nêl uàm lam, chân trời nuhộm uàm tắrng ưhn bụng ,ác cẳhng yấm aữn àl ẽs bình mnih.

ụD Tạrch Xyuên ơm thấy tộm giấc ơm tấr dài, giấc ơm yàn pẹđ nếđ iỗn màl nắh kôhng muốn tỉnh lại, nưgời ẹm điên kùhng luôn đánh pậđ nắh ihk nòc ỏhn bỗng ởrt nên uịd dnàg, àb ngồi nêb gờưing chăm cós nắh ịb sốt, kiên nhẫn ỗd dnàh, nòc ohc nắh uống nước nữa.

yâĐ àl ựs iốđ iãđ àm ụD Tạrch Xyuên thời ơht uấ chưa oab ờig nhận đợưc.

nắH kôhng khỏi iạl nầg iác mô mấ pá aik hơn, chóp iũm bỗng ngưa ngứa ưhn ểht óc iác ìg óđ gốing lông ũv phất qua.

ụD Tạrch Xyuên uac mày, nắh ơm màng ởm tắm ar ìht tìhnh lình iốđ diện iớv tộm kuhôn tặm điển trai póhng iạđ ôv hạn. ìV ủgn àg tậg nên cúl iốđ pơưhng iúc đầu, iợs cót aủc nưgời aik ẽs chạm oàv trán ụD Tạrch Xêyun, óc ẽl ếht nên aừv iồr nắh iớm thấy nứga.

”…“

noC nưgơi ụD Tạrch Xyuên chậm iãr póhng .ot

yâĐ àl tộm kuhôn tặm hoàn toàn ax ,ạl pẹđ nếđ iỗn kôhng tnởưg, sống iũm cao, iôđ iôm mnỏg, kuhôn mằc cóg cnạh, iám cót uàm cựm ủr xốung ehc kuhất iôđ mắt, lông im yàd kihến nưgời at phải ghen .ịt

hnÁ sáng ờl ờm kihến iọm ứht càng thêm thần íb uâs .ax

Nưhng iốđ pơưhng óc pẹđ nơh aữn ìht cũng kôhng giấu được ựs thật àl ụD Tạrch Xyuên cũng kôhng biết nưgời .ọn

ỉhC óc ộb quần oá trên nưgời iốđ pơưhng iớm kihến ụD Tạrch Xyuên nhận ar nưgời nàđ gnô ax ạl xuất hiện torng àhn mình yàn àl nưgời hàng móx ỳk ạl nêb cnạh.

cắS tặm ụD Tạrch Xyuên táohng chốc ởrt nên ôv cùng óhk coi, nắh ừt ừt ngồi tẳhng dậy, đang định đánh thức iác nưgời ax ạl yàn yậd ểđ chất nấv mex iạt oas iạl nếđ àhn mình ìht nưgời ọn iạl ưhn óc mảc gáic, tộđ ngột ởm tắm .ar

ụD Tạrch Xyuên dừng động tác: ”…“

hnÁ tắm iah nưgời chạm nahu, tás ý hung nãh màl ul ờm ựs uấx .ổh

cụL Dêin: ”…“

oảB oas aừv iồr iạl thấy lạnh thế, aóh ar àl ịv tás thần yàn yậd rồi.

cụL Diên liếc khéo thấy ụD Tạrch Xyuên đang mầc noc oad giấu torng gnố yat ,oá hna ỉhc óc ểht ờv ưhn kôhng tấhy, nêl tếing tưrớc chào ụD Tạrch Xêyun: “Anh tỉnh iồr ”?à

cụL Diên qyuết định ar yat tớưrc, ión xnog, hna ngồi tẳhng nưgời nêl nhân cúl ụD Tạrch Xyuên chưa phản gnứ ,ìg hna nhéo mũi, kôhng nầc ảig ờv ìht ảc nưgời ãđ ộl õr ẻv iỏm tệm rồi, gọing điệu hna iơh yá náy: “gNại quá, môh auq cúl iôt ềv ìht bỗng nghe thấy torng àhn hna óc tếing động khác tờưhng àm aửc iạl kôhng kóha, iôt iơh ol nên oàv mex tửh.”

hnA dừng iạl đúng lúc, ểđ ụD Tạrch Xyuên ựt yus diễn tốn đoạn sau: “ôhKng nẩc thận ở iạl àhn hna ảc tộm đêm, nix liỗ.”

uầĐ có ụD Tạrch Xyuên hiện ờig chắc chắn đang tấr nỗh lạon, yus nghĩ cũng tấr nỗh lạon. cúL cụL Diên ión phát hiện aửc kôhng khóa iồr oàv thật ar hna cũng ỉhc mô yus nghĩ liều tộm phen tôhi, hna đánh cược cúl ụD Tạrch Xyuên nêl nơc môh auq ẽs kôhng ớhn được liệu mình óc khóa aửc yah knôhg.

Trên thực ết ìht đúng àl ụD Tạrch Xyuên kôhng ớhn tậht, nưhng cyuhện nắh ểđ ý iạl àl cyuhện khác —

tốR cuộc cụL Diên óc thấy ộb dạng nêl nơc điên aủc nắh yah knôhg.

Nưhng ựs thật ãđ rành rành ar đấy, cụL Diên kôhng ỉhc thấy àm thậm íhc nòc ở nêb cạnh nắh ảc đêm.

ẻV tặm ụD Tạrch Xyuên cứt ìht óhk ioc ôv cnùg, oab mảc cúx nhục ãhn nậh ùht bỗng chốc xông nêl đầu. nắH ớhn iớt ihk nòc ,éb máđ nạb cọh nél túl chửi nắh àl ồđ thần knih, ớhn iớt cúl Tởưng cáB nâV ôv tình ểđ ộl hná tắm kinh iãh nẫl chán ghét torng ihk nắh nêl cơn, lòng nàb yat nịr ồm hôi, uầđ ngón yat kôhng kốhng ếhc được àm nur rẩy.

ụD Tạrch Xyuên lặng ẽl mầc chặt noc oad torng yat ,oá nhìn chằm chằm oàv cụL Dêin, iám cót neđ ehc kuhất iôđ tắm uâs kôhng thấy yáđ aik aủc hắn, ựs ađ nghi nẫl nhạy mảc nầg ưhn tràn ar nàogi: “Hôm auq uậc nhìn thấy nữhng gì?”

Nưgời bình tờưhng thấy nắh uềđ ẽs ợs hãi, kôhng ia muốn dính dáng ìg nếđ tộm nêt điên .ảc

Nưhng kôhng biết óc phải ìv cụL Diên ãđ ở torng bệnh viện áuq uâl yah kôhng àm iốđ iớv nữhng nưgời cắm bệnh ùd nặng yah ẹhn xung qnauh, hna iạl ỏt ar tấr bình tnĩh. hnA nhìn táohng auq iôđ tắm ỏđ bừng aủc ụD Tạrch Xêyun, châm cưhớc nêl tnếig: “Tôi kôhng thấy ìg ,ảc ỉhc àl iôt nĩhg…”

cụL Diên mạt dừng iồr iớm nói: óC“ ẽl hna iơh ớhn ẹm mhnì.”

hnA aừv ión xnog, uầb kôhng íhk pậl cứt nêy tnĩh, động cát aủc ụD Tạrch Xyuên cứng ,ờđ nắh kôhng biết mình nên yàb ar biểu mảc .ìg

cụL Diên ión xong ìht oék gnố yat ,oá ìv ngồi ảc tộm mêđ nên quần oá nốv cỉhnh ềt aủc hna iơh ịb nhăn neho, òg ám tệm iỏm chìm torng hná sáng ơm ồh được nàm mêđ ôt điểm thêm tộm tén uịd dàng káhc.

“uMộn rồi, iôt ềv tưrớc đyâ.”

“Sau yàn uến óc việc ìg nầc giúp ìht ức mìt tôi, iôt ở ngay nêb chnạ.”

uâC uas cnùg, ab phần tậht, yảb phần giả.

cụL Diên kôhng ngại giúp ỡđ ụD Tạrch Xêyun, nưhng đồng thời nảb năng sinh nồt mách oảb hna rằng tyuệt iốđ kôhng được ở áuq nầg iớv iốđ pnơưhg.

Cuối cùng nưgời nàđ gnô aik cũng iờr khỏi đây, ihk iđ nòc ẹhn nàhng đóng aửc nếđ iỗn kôhng màl yab chút iụb nào, ỉhc óc iơh mấ nòc iạl trên ếhg ôs ahp nhắc ởhn rằng nưgời aik ãđ từng ở iạl yâđ ảc đêm.

ụD Tạrch Xyuên ngẩn nưgời ngồi trên ếhg ôs pha, bỗng óc tộm táohng ỡgn nnàgg, cặm ùd cíhnh nắh cũng kôhng biết mình đang ỡgn nàgng ìv điều .ìg tệM iỏm àv uađ nớđ chợt pậ iớt uas óđ kihến nắh kôhng ểht kiềm ếhc được àm nhắm tắm cụg uầđ xnốug, nắh cuộn tròn nưgời iạl trên ếhg ôs pha, nưhng iác mô mấ pá nab yãn ãđ mớs iờr .iđ

ihK tặm trời chậm iãr cọm lên, iơh mấ cũng ẽs nat bếin.

cụL Diên ềv iạl àhn mnìh, oàv pòhng mắt aửr mặt, uầđ có tệm iỏm cuối cùng cũng tỉnh oát nơh cúht, đồng thời cũng óc iơh ợs hãi.

cụL Diên luôn biết rằng màl nưgời tốt kôhng ễd dàng ,ìg môh yan hna yam nắm tohát khỏi yat ụD Tạrch Xyuên nưhng nầl uas chưa chắc ãđ yam ưhn vậy.

Sơưng ùm mầh pậh oab ủhp mất gnơưg.

cụL Diên ual auq loa, hná tắm ôv tình lướt auq gnơưg, phát hiện dưới tắm mình óc tộm qầung thâm neđ .ờm hnA đang định ềv pòhng ủgn ùb tộm gấic, nưhng kôhng biết ớhn ar điều ìg àm bước chân bỗng kựhng lại, ẻv tặm ỏt ar haong mnag—

aừV yãn ở tưrớc tặm ụD Tạrch Xyuên hình ưhn hna kôhng oeđ khẩu tnarg?

Nghĩ nếđ đây, cụL Diên chau mày, cẳhng hiểu oas iạl óc mảc giác iãh hùng kihếp vía.

ụD Tạrch Xyuên óc nhận ar hna kôhng vyậ!?

Hết chương 21

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha