Chương 28: Mời
Eidt: Lune
Thực ar cụL Diên kôhng nit àl ụD Tạrch Xyuên ẽs đến, tộm giây tưrớc hna iớm ừt chối iờl iờm aủc iốđ pnơưhg, ụD Tạrch Xyuên kôhng ỏb áđ xốung gếing ãđ àl tốt mắl rồi, oas nắh iạl chạy đờưng ax nếđ uức mình được —
Quan tọrng nhất …àl ia iạl ngốc nếđ iỗn ohc tộm nưgời aừv quen được yấm môh yav tộm tirệu chứ!
Nưhng ờig cụL Diên ỉhc óc ểht ốc được nếđ uâđ yah nếđ đấy, ia oảb torng danh ạb điện tohại aủc cụL Diên ỉhc óc iah nưgời ụD Tạrch Xyuên àv Tởưng cáB nâV àl ẻk óc tiền ơc chứ. hnA mấb ốs aủc ụD Tạrch Xyuên tưrớc tặm úhC Snùg, nghe tếing tút tút vang nêl àm iộn mât uâm tuhẫn ôv cnùg.
hnA aừv yh vọng nưgời aik nghe máy, iạl aừv yh vọng nưgời aik đừng nghe máy.
ụD Tạrch Xyuên ảc mêđ auq kôhng ngủ, tạrng thái tinh thần kôhng tốt ohc lắm, nắh uống tuhốc xnog, đang mằn trên gờưing định ủgn tộm gấic, nưhng chưa nhắm tắm được măn phút ãđ nghe thấy tếing côuhng điện tạohi.
“neRg— “
ihK thần kinh aủc tộm nưgời yus nưhợc nếđ cực đểim, tấb ức tếing động ỏhn nhặt oàn cũng óc ểht kihến ọh giật mình tỉnh dậy.
ụD Tạrch Xyuên ỉhc mảc thấy iah nêb thái dơưng căng cnứg, ôv ốs nơc tệm iỏm aù ềv ưhn thủy tirều màl uầđ nắh ưhn muốn tứn .ar yaT nầl òm điện tohại dưới gối, nòc chưa nhìn mex àl ia iọg ãđ tắt máy.
Nữhng nưgời óc ểht iọg ohc nắh ỉhc óc Tiết nấT cùng yấm cuộc iọg sapm, àl ia ìht ụD Tạrch Xyuên cũng mảc thấy đáng iờđ nọb ,ọh ùd oas bình tờưhng 11 ờig mêđ nưgời at uềđ iđ ủgn ảc rồi.
“Xin lỗi, thuê oab ýuq káhch aừv iọg hiện kôhng nghe máy, iuv lòng iọg iạl sua…”
Chất gọing ngọt ngào aủc ôc tổng iàđ viên kihến trái mit cụL Diên pậl cứt iơr xốung yáđ vực.
Xong rồi, ụD Tạrch Xyuên tắt yám aủc anh, mát phần àl nẫv nòc cứt giận ìv cyuhện cihều nay, màl oas yâb giờ, cẳhng ẽl môh mình thực ựs phải giao tộm cánh yat ?à
cụL Diên muốn iọg lại, song tính nhẫn iạn aủc úhC Sùng ãđ nạc kiệt hoàn tàon, gnô at mẫd nêl bàn, giật yấl điện tohại ừt torng yat cụL Dêin, ổhn tộm iãb nước tọb xốung đất: “ằhTng oắt! oaT hiểu rồi, ẹm kiếp õr àl yàm đang trêu nọb tao! Kôhng phải yàm ión ọh hàng àhn yàm chết tếh iồr ,à cóm uâđ ar cáb ảc iớv cáb hai, A Bnìh, chặt tứđ tộm ngón yat aủc ón ohc tao, ohc ón ớhn luâ!”
“âVng úhc Sgnù!”
A Bình ừt uâl ãđ ngứa tắm cụL Diên rồi, nghe yậv liền mầc oad xông đến, tộm yat ữig chặt ảb iav aủc cụL Dêin, ia ờgn nòc chưa pịk xốung yat ìht bụng ãg ãđ ịb nă tộm pạđ aủc cụL Dêin, ãgn năl ar đất.
Nhân cúl máđ nưgời nòc chưa pịk phản ứng, cụL Diên tứd kohát nhảy nêl ờb nâs tnợưhg, óig nab mêđ thổi tung tạv oá aủc anh, đứng trên tầng nâs tợưhng tầng tám, nưgời bình tờưhng ia cũng uềđ nur yẩr ,ảc nưhng hna iạl mỉm cờưi: “Chú Snùg, màl yậv ìht tếh iuv iồr đấy, iôt tàhnh mât tàhnh ý muốn ảrt tiền ohc chú, úhc nầc ìg phải thấy uám cứh?”
úhC Sùng nẫd theo nốb măn nêt nàđ me xông iớt yâv qnauh, gnô at ngửa uầđ nhìn cụL Dêin, noc tắm yud nhất yầđ aửl gậin: ẹM“ ,ón yàm tởưng oat kôhng mád pé yàm chết ?à môH yan yàm óc nag ìht nhảy !iđ uếN yàm mád nảhy, gnô ẽs aóx kohản ợn yàn ohc myà!”
cụL Diên túđ iah yat oàv túi, ốc tình ơig tộm chân ar nàogi: “hTật kgnôh?”
hnA dờưng ưhn kôhng ợs chết chút nào, pém nal nac ỉhc rộng bằng tộm nàb câhn, nưhng hna nẫv đứng óđ ưhn kôhng óc cyuhện ,ìg kihến nưgời at mảc thấy ỉhc nầc tộm nơc óig mạnh tộđ nihên thổi nếđ àl óc ểht yẩđ hna iơr xnốug.
Sống lưng úhC Sùng aút ồm hôi, rùng mnìh. gnÔ at ỉhc muốn iòđ ợn ứhc kôhng muốn yảx ar ná mnạg, uến ỡl cảnh tás nếđ yâđ ìht cẳhng ia tohát được .ảc Nưhng ựs ựt oac oab nihêu măn năl iộl torng giới ãx iộh neđ kihến gnô at kôhng muốn thua tằhng nhãi tưrớc mặt, gnô at ỉhc oàv cụL Diên iồr mầg lên: “hNảy !iđ yàM nhảy luôn ohc ông! oaT mếđ nếđ ,ab ia kôhng nhảy àl cóh!”
cụL Diên mỉm cờưi, iạl ơig chân ax ar nogài tộm cúht: “Chú Snùg, yậv tôi… nhảy thật néh?”
Phía dưới óc tộm iác nab công nhỏ, kôhng phải kôhng nhảy xốung óđ đợưc, cẳhng auq ễd tàhnh nưgời nàt tật tôhi. Nưhng cúl yàn ỉhc nầc ọđ ia nag ìl hơn, ia ioc tờưhng mạng sống hơn.
Thời gian dờưng ưhn đang trôi chậm lại, tất ảc iọm nưgời uềđ ôv thức nín thở, nhìn động cát aủc cụL Diên chằm cặhp, muốn biết liệu hna óc thực ựs mád nhảy xốung yah knôhg.
úhC Sùng ởht nổh hển, tắb uầđ đếm:
“tộM!”
“iaH!”
“aB…”
gnÔ at aừv mếđ nếđ ab ìht điện tohại torng yat bỗng ổđ cnôuhg, gọing gnô at mi bặt. cụL Diên thấy yậv ìht pậl cứt túr chân ,ềv ngồi mổx xốung iồr chìa yat ềv phía úhC Snùg: “Đưa ohc tôi, cẳhng ẽl úhc muốn nghe ộh iôt ”?à
cắS tặm úhC Sùng nặng ưhn chì, tứv tẳhng điện tohại auq ohc anh.
cụL Diên aưđ yat mầc lấy, nhìn nàm hình hiển ịht cuộc iọg đến, mấb nhge: “olA?”
ụD Tạrch Xyuên aừv iớm chợp tắm được tộm cúl ìht nhận ar óc ìg óđ kôhng pợh ,ýl ngồi yậd mex ìht iớm phát hiện àl cụL Diên iọg đến. nắH nhắm mắt, nhéo sống mũi, gọing khàn khàn trầm thấp óhk giấu được ẻv iỏm mệt: “Cậu aừv iọg ohc iôt ”?à
Torng phút chốc cụL Diên kôhng biết ảrt iờl ếht nào, chậm aửn nhịp iớm ”Ừ“ tộm tnếig.
ụD Tạrch Xyuên hỏi: óC“ cyuhện ìg kgnôh?”
”…“
ảrT iờl nắh àl tộm kảohng lặng oék dài.
Torng thâm tâm, cụL Diên kôhng muốn yav tiền aủc ụD Tạrch Xyuên chút nào, nưhng iốđ diện iớv hná tắm aủc úhC Snùg, hna biết mình kôhng ểht kôhng ởm mệing nên ỉhc óc ểht kiên ìrt ởm lời: “Anh óc ểht ohc iôt yav tộm tirệu được kgnôh?”
cụL Diên nghĩ ụD Tạrch Xyuên ẽs kôhng đồng ,ý nên gọing iỏh ar điều tấr tohải mái, kôhng óc pá cựl chút nào, nưhng uâc ảrt iờl aủc uầđ yâd nêb aik uas yấm giây nêy tĩnh iạl kihến hna ngẩn nờưgi:
“ợưĐc, ohc uậc ếht noà?”
”…“
cụL Diên nghĩ thầm kôhng ểht nào, nêt ngốc yàn ohc yav thật kìa.
ẻV tặm ỡgn nàgng aủc cụL Diên kihến úhC Sùng hiểu mầl àl nưgời ở uầđ yâd nêb aik kôhng ohc vay. gnÔ at giật yấl điện tohại torng yat anh, ổhn tộm iãb nước tọb xốung tấđ iồr ởd gọing eđ dọa: “Tôi ohc gnô bếit, tằhng tắo yàn đang ở torng yat nọb tôi, ón ợn iôt nơh tộm tirệu tiền đánh bạc, torng vòng iah tếing đồng ,ồh uến gnô kôhng mang tiền nếđ cuhộc ìht iôt oat ẽs chém tứđ yat nó!”
úhC Sùng ión xong ìht nêy lặng ờhc uâc ảrt lời, nưhng uầđ nêb aik iạl kôhng óc tấb ức tếing páđ nào, uas tộm cúl lâu, gnô at bỗng nghe thấy tếing tộs soạt ưhn ia đang cặm quần ,oá uas óđ àl tộm gọing ión lạnh lùng vang lên:
“Địa cỉh.”
cáB iah aủc cụL Dêin… oas nghe gọing ẻrt ếht nhỉ?
yâĐ àl yus nghĩ cuối cùng torng uầđ úhC Snùg.
Cuhng ưc cách aòt àhn ỏb haong yàn kôhng ax lắm, kảohng aửn tếing iál .ex ụD Tạrch Xyuên ỉhc tấm 02 phút iộv vàng chạy tới, aừv nêl nâs tợưhng ãđ thấy óc nốb măn nêt ãx iộh neđ đang mút lại, nòc cụL Diên ìht đang đứng trên ờb nâs tnợưhg, ữig kảohng cách nhất định iớv máđ nưgời kia.
Torng ốs nữhng nưgời này, ỉhc óc úhC Sùng àl đang nồgi. ụD Tạrch Xyuên nhìn tộm vnòg, cuối cùng cáx định gnô at àl gnô trùm aủc máđ nôc ồđ này, nèb iđ tẳhng đến, hỏi: “Cậu at ợn gnô oab nêihu, iôt tảr.”
ụD“ Tạrch Xnêyu!”
cụL Diên đang muốn ión têhm, iạl ịb máđ nôc ồđ yâv qaunh chen nnagg: “Chú ,me ờig kôhng nầc yàm nêl tếing đâu, óc nưgời ảrt tiền ohc yàm nòc kôhng tốt ,à nêy lặng ờhc mex đi.”
úhC Sùng ẽhk nheo tắm lại, nẩc thận đánh áig càhng trai tưrớc mặt, thấy iốđ pơưhng óc cóv dáng oac gầy, aừv nhìn ãđ biết àl nưgời lyuện .õv cặM ùd oeđ khẩu tarng nưhng tếv oẹs nốu lượn nếđ thái dơưng aik nẫv iổn nầb bật, hná tắm aừv lạnh lùng iạl aừv hung ,cá thăm thẳm ưhn cựv uâs kôhng đáy.
Kôhng nên yâg ựs iớv nưgời này.
nầG ưhn ngay pậl cứt úhC Sùng ãđ aưđ ar được tếk luận này, khác iớv ựs tợc ảhn ôv ưt aủc cụL Dêin, trên nưgời ụD Tạrch Xyuên thực ựs toát ar ẻv aủc tộm ẻk liều mnạg.
úhC Sùng miễn cỡưng mỉm cờưi: “Cậu bạn, xưng ôh ếht noà?”
“Tôi nếđ ảrt tiền ứhc kôhng phải nếđ tếk bnạ.”
ụD Tạrch Xyuên yấl tộm mất ẻht ngân hàng ừt torng iút ,ar mất ẻht mỏng uàm neđ pẹk uầđ ngón yat oạt nên ựs tơưng phản õr rệt. nắH nhìn chằm chằm oàv noc tắm nòc nyugên aủc úhC Snùg, gọing trầm cụđ dửng dnưg: “orTng yàn óc tộm tirệu rỡưi, các gnô mầc tiền pậl cứt ảht nưgời ,ar uas yàn kôhng được mìt uậc at yâg ựs naữ.”
úhC Sùng nghe yậv ìht sững ,ờs kinh ngạc nếđ iỗn suýt tậb yậd khỏi ghế: “Một tirệu rỡưi? Thật kgnôh?”
gnÔ at chưa oab ờig pặg nưgời ảrt tiền nahnh nọg ếht này, đừng oảb àl đang ar ẻv nhé?
“Chú Snùg, úhc Sgnù.” tộM nêt nàđ me lặng ẽl giật gnố yat oá aủc gnô ,at ạh gọing nói: “ồĐng ồh nưgời yàn oeđ nơh tộm tirệu ,óđ àhn me ởm tiệm đồng ồh ,àm cúl tưrớc từng thấy tộm lnầ.”
ùD àl tưrớc yah uas ihk ngồi ùt ìht áig ịrt nảb thân àv ựs kiêu ngạo aủc ụD Tạrch Xyuên nẫv kihến nắh kôhng oab ờig ểđ tộm tirệu oàv torng mắt, iác mảc giác ioc tiền cạb ưhn cár ếht yàn kôhng ểht oàn ảig ờv nổi.
úhC Sùng ựt nhận àl mình cũng áhk tinh mắt, gnô at chần ờhc vươn yat ar nhận yấl mất thẻ, ia ờgn ụD Tạrch Xyuên iạl kôhng bôung ,ar iôđ tắm ộl ar nogài khẩu tarng toát ar ẻv cảnh cáo:
“Còn ,óc uến ưhn uas yàn uậc at iạl nếđ mìt các gnô yav tiền đánh bcạ…”
úhC Sùng pậl cứt hiểu ,ý iộv nói: “Yên tâm, nọb iôt ẽs kôhng ohc ón yav tộm đồng oàn đâu, iớv iạl óc nưgời ọh hàng giàu óc ưhn hna ìht ón nầc ìg phải nếđ yav nọb iôt naữ.”
Nghe vậy, ụD Tạrch Xyuên iớm iơn lỏng tay, aưđ mất ẻht ngân hàng ohc gnô .at úhC Sùng túr tộm ờt giấy ar aưđ ohc ụD Tạrch Xêyun: “Đây àl giấy yav ,ợn tổng cgnộ…”
gnÔ at nòc chưa ión hết, tộm nàb yat tấb ờgn aưđ nếđ giật yấl ờt giấy yav ,ợn cụL Diên đứng tưrớc tặm úhC Snùg, éx tán ờt giấy óc viết nêt mnìh: “Giờ cúhng at ãđ tahnh toán xong rồi, uas yàn đừng xuất hiện tưrớc tặm iôt naữ.”
ióN xnog, cụL Diên kôhng ểđ ý nếđ phản gnứ aủc nữhng nưgời nòc iạl aữn àm mắn yat ụD Tạrch Xyuên oék nắh xốung tnầg, ảc đờưng iah nưgời uềđ mi lặng kôhng ión .ìg iãM ohc nếđ ihk ar nếđ nầg đờưng iác ìht ụD Tạrch Xyuên iớm tộđ ngột túr yat mình .ar
cụL Diên sững ,ờs uas óđ hoàn hồn, túđ yat oàv iút oá káohc, torng lòng cũng thấy iơh uấx :ổh “yuhCện môh yan nix iỗl anh, iôt ẽs ốc gắng nghĩ cách ảrt iạl ốs tiền aik ohc ahn.”
aửN đêm, đờưng ốhp vắng ẻv kôhng óc yấl bóng nưgời auq lại, ỉhc óc aửc hàng tiện iợl 2/424 àl sáng đèn, tỉhnh tảohng iạl óc tộm cihếc ex iơh oal túv qua.
mâT tạrng hiện ờig aủc ụD Tạrch Xyuên kôhng được tốt lắm, óc ẽl àl ìv cụL Diên ãđ yav ợn đánh bạc, iah ữhc yàn luôn óc tộm cứs túh ỳk qáui, óc ểht màl ohc tấb ức ồđ tậv pẹđ ẽđ oàn ỡv tàhnh mảnh nhỏ. cúL tưrớc nắh tởưng cụL Diên àl tộm càhng trai nogan hềin, cùng mắl ỉhc óc mệing lưỡi oẻd quẹo tôhi, oàn ờgn nòc dính nếđ ảc iác này.
ụD Tạrch Xyuên nhíu mày, gọing ión nặng :ền “Sao iạl iđ đánh bcạ?”
cụL Dêin: “Sao cơ?”
ụD Tạrch Xyuên kiên nhẫn pặl iạl nầl nữa: “Sao iạl iđ đánh bcạ?”
cụL Diên cựs tnỉh, nhìn chằm chằm oàv yấm viên gạch yầđ tếv tứn dưới đnờưg, tuhận mồm aịb tộm ýl :od ,À“ ihk óđ iôt tihếu tiền têiu, kôhng nẩc thận dính voà.”
ióN đạon, hna mạt dừng tộm chút iớm ión tếip: “Yên tâm, kôhng óc nầl uas đuâ.”
mâT tạrng aủc ụD Tạrch Xyuên nẫv chưa áhk lên, nưhng nắh kôhng biểu ộl ìg ar nàogi, ỉhc mi lặng kôhng ión .ìg Hàng im iàd ủr xốung ehc kuhất tộm phần hná mắt, kihến ón ởrt nên mả mạđ u .má
Kôhng oab uâl uas óc tộm cihếc taxi iđ cọd noc đờưng này, nọb ọh yẫv yat iọg ón lại, nêl ex ởrt ềv cuhng .ưc
Trên đờưng ,ềv nihều nầl cụL Diên muốn ión cyuhện song iạl kôhng biết nên ión iác ,ìg cuối cùng ỉhc đành nói: “hTực ar môh yan hna kôhng nầc đnế…”
ốS tiền àm nyugên ủhc ợn úhC Sùng nihều mắl cũng ỉhc yảb trăm nìhgn, ốs nòc iạl aik ađ phần àl nọb ọh aịb ,ar yậv àm ụD Tạrch Xyuên chưa mex thực ưh ếht oàn ãđ mén ohc nọb ọh tirệu rỡưi.
ụD Tạrch Xyuên nớưhng mày, lạnh lùng iỏh lại: “Thế oas uậc iạl iọg ohc tiô?”
cụL Diên kôhng biết ión sao.
ụD Tạrch Xyuên kôhng ión ,ìg nắh yấl điện tohại ,ar iàc tặđ nhạc côuhng rêing ohc cụL Diên ngay tưrớc tặm anh, tộm cúl uas iớm tắt nàm hnìh: “ờưhTng iốt nếđ mât tạrng iôt kôhng được tốt lắm, nầl uas uến iọg àm kôhng thấy iôt nghe yám ìht ớhn iọg liạ.”
nắH chưa quên torng cuộc iọg nab nãy, úhC Sùng ión muốn chặt tứđ ngón yat aủc cụL Dêin, uến ưhn nắh kôhng phát hiện iồr iọg iạl ìht uậh ảuq thật kôhng ểht tởưng tợưng nổi.
nêB torng ex iốt ,mo thậm íhc cụL Diên nòc cẳhng ểht nhìn õr tặm aủc ụD Tạrch Xêyun, ỉhc óc ểht láong táohng thấy òg ám mông lung aủc hắn. iãM ohc nếđ cúl nêl oac tốc, hná nèđ uàm mac aủc iah nêb đờưng cihếu oàv aửc ổs ex ưhn aưm túrt, hna iớm nhìn thấy thấy õr đợưc.
cụL Diên iơh muốn cờưi, nưhng hna ỉhc nếhch khóe mệing ứhc kôhng ểht tậb cười tàhnh tnếig. hnA dùng yat òv mặt, mượn động cát iúc uầđ ểđ giấu biểu mảc trên mặt: “ầHy, cúhng at iớm quen nhau oab lâu, chưa ìg hna ãđ ohc iôt yav nihều tiền ưhn ếht kôhng phải ỗl áuq ”?à
aửN iờđ tưrớc ohc iớt yâb giờ, cụL Diên chưa từng pặg ia ưhn vậy.
Tinh thần ụD Tạrch Xyuên nẫv ưhn ,ũc kôhng tốt lắm, trên tặm kôhng nòc ít uàm uám nào. nắH nhắm mắt, aựt oàv ghế, ốc gắng cốhng chọi iớv mảc giác cóhng tặm od ex cạhy: “iTền cạb àl ứht kôhng đáng áig nấht, ờig iôt kôhng dnùg, cẳhng ẽl iợđ chết iồr iớm dùng ”?à
ừT ngày ar ,ùt nắh ãđ kôhng nòc ý định muốn sống aữn rồi. uaS ihk nắh chết rồi, ốs tiền torng ngân hàng cũng ỉhc nòc àl tộm yãd ốs ôv nĩhga.
cúL yàn cụL Diên iớm tộđ nihên ý thức được sinh mạng aủc ụD Tạrch Xyuên óc ẽl cũng ngắn ngủi gốing mnìh. Mình ỉhc nầc màl xong nihệm ụv àl óc ểht iờr ,iđ nòc ụD Tạrch Xyuên giết Tởưng cáB nâV cũng phải đánh iổđ bằng mạng snốg.
yâĐ àl ab mươi ngày aủc anh,
cũng àl ảc tộm iờđ aủc hắn…
Cihếc taxi nahnh cóhng chạy nếđ dưới aòt cuhng ,ưc ụD Tạrch Xyuên ảrt tiền ex xong iđ cùng cụL Diên xốung .ex nắH đứng nev đnờưg, oék khóa oá kohác nêl nếđ nật ,ổc đang định nêl tầng ềv àhn ìht oàn ờgn ổc yat iạl ịb ia óđ mắn lấy.
óĐ àl tộm nàb yat cực ỳk mấ ,pá kôhng nầc nhìn ụD Tạrch Xyuên cũng biết õr nàb yat aik pẹđ ưhn tộm cát phẩm nghệ tậuht.
ụD Tạrch Xyuên mi lặng quay uầđ lại, tấb ờgn chạm phải iôđ tắm uâs thẳm aủc cụL Dêin, hná nèđ đờưng phản cihếu oàv tắm hna aựt ưhn nữhng ìv oas trên uầb trời đêm, nưgời aik chần ờhc nêl tnếig: À“ ừm…”
cụL Diên mạt dừng iồr ión tếip: “uMốn iđ mex phim cùng iôt kgnôh?”
…
cáT ảig nhắn lại:
cụL Dêin: uấX .ổh gpj
