Chương 35: Dấu vết để lại

Chương 35 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ừT cúl ụD Tạrch Xyuên ngồi yậd àl cụL Diên ãđ tỉnh rồi, nưhng hna kôhng ởm tắm ar ngay àm chọn tiếp cụt ảig ờv ngủ.

năC pòhng áuq nêy tnĩh, thậm íhc hna nòc óc ểht nghe thấy tếing ởht pấg pág yầđ ol lắng aủc cíhnh mnìh, thời gian trôi auq từng chút một, torng kôhng íhk ưhn đang óc tộm tahnh kiếm ôv hình treo ơl lnửg, óc ểht iơr xốung xyuên auq ổc họng hna tấb ức cúl nào.

“Két ——!”

tộM tahnh mâ bỗng vang nêl ừt năc pòhng nêb nàogi, gốing ưhn óc ia óđ tấb nẩc áđ oàv nàb trà, chân nàb êx dịch trên nàs àhn vang nêl mâ tahnh chói tai, nưhng cũng nahnh cóhng nêy tĩnh ởrt lại.

Nưhng nêy tĩnh áuq cứm iạl tàhnh iơh đáng .ợs

tộM loạt tếing bước chân ừt ax nếđ gần, nogài aửc óc thêm tộm bóng dáng yầg .òg

ụD Tạrch Xyuên ión cyuhện điện tohại xnog, lặng ẽl quay iạl pòhng ngủ, nắh đứng tưrớc gnờưig, iúc uầđ nhìn chăm úhc oàv cụL Diên đang ủgn say, nàb yat mắn chặt điện tohại chậm iãr bôung xnốug, ơm ồh óc ểht thấy nâg xanh iổn phía trên um nàb tay.

ùD đang nhắm tắm nưhng cụL Diên cũng óc ểht mảc nhận được iác nhìn mãnh liệt aik đang iơr trên nưgời mnìh, nàb yat hna giấu torng chăn kôhng kiềm ếhc được àm siết chặt lại, nếđ iỗn móng yat mấb oàv ảc ad tịht. hnA biết chắc chắn Tiết nấT ãđ iọg điện iớt ión ựs thật ohc ụD Tạrch Xêyun, cũng kôhng kốhng ếhc được àm ựt iỏh cyuhện ìg ẽs yảx ar tiếp teho.

óC yấm ngày cuhng đụng nầg yâđ màl ơc ,ởs ụD Tạrch Xyuên tyuệt iốđ ẽs kôhng tộđ ngột mâđ chết mình gốing ưhn náv uầđ têin, nưhng óc ẽl nắh ẽs ềk oad oàv ổc mnìh, giận ữd chất nấv mình rằng iạt oas iạl aừl hắn.

Hoặc ,àl iốđ pơưhng ẽs cứt giận nếđ cứm nòc kôhng thèm dùng iớt oad àm dùng luôn iôđ yat yầđ tếv chai mỏng aik pób chặt yấl ổc họng mnìh.

iạL hoặc …àl

cụL Diên nhắm mắt, tởưng tợưng ar kôhng dưới iah mươi cách cếht, ếht nưhng theo từng giây từng phút trôi qua, iốđ pơưhng nẫv ức đứng nêy ưhn vậy, kôhng màl .ìg Cuối cùng pém chăn ịb cốx lên, óig lạnh aùl oàv nêb tnorg, tộm ơc ểht nóng bỏng lặng ẽl chui oàv nêb tnorg, gốing ưhn chui oàv lòng hna mêđ qua.

cụL Diên ngạc nihên ởm tắm ,ar ôv thức iúc uầđ nhìn ụD Tạrch Xyuên ìht thấy iốđ pơưhng ãđ nhắm tắm lại, óc ẻv định ủgn thêm tộm cúl nữa, hoàn toàn kôhng thấy óc uấd hiệu iổn gậin.

ảuQ àl cyuhện .ạl

cụL Diên ẹhn nàhng ỗv ám ụD Tạrch Xêyun, nưgời aik tấb nãm ởm tắm ,ar gọing ión nhập nhèm chưa tỉnh ngủ: “Làm ìg đó?”

cụL Diên iỏh kého: “Vừa yãn hna màl ìg ở nêb nogài thế, iôt nghe thấy tếing av oàv nàb ìht piảh?”

ụD Tạrch Xyuên nhắm mắt, ởrt mnìh, mảc thấy cụL Diên phản gnứ iơh quá: “ôhKng óc ,ìg iọg điện iớv nạb tôhi, kôhng nẩc thận đụng oàv cóg bnà.”

ióN xong iạl bảo: “rTời nẫv chưa snág, ủgn thêm cúl aữn đi.”

Thời gian quay nưgợc iạl măn phút tớưrc.

“ạrTch Xêyun, ờig hna đang ở đ!uâ?”

yâĐ àl uâc uầđ tiên Tiết nấT ión uas ihk cuộc iọg được tếk nối, kôhng óhk ểđ nhận ar ựs ol lắng torng gọing ión aủc .y ụD Tạrch Xyuên đứng tưrớc aửc ổs tás đất, ôv thức liếc nhìn pòhng ngủ, ỉhc ión ơm :ồh “Giờ hna kôhng ở nhà, me mìt hna óc việc gì?”

“mE…”

Tiết nấT nầg ưhn ngay pậl cứt muốn ión ựs thật ohc nắh bếit, ếht nưhng iờl nếđ nêb mệing iạl kôhng oas ión ar đợưc. iạĐ khái àl Tiết nấT cũng thừa hiểu rnằg, tộm ihk cyuhện ịb vạch trần ìht cụL Diên chắc chắn ẽs cếht.

cụL Dêin, nhân tình aủc Tởưng cáB nâV thực ựs nầc phải chết sao? Đáng ểđ yat nọb ọh nuhốm uám sao?

Tiết nấT thức tắrng tộm đêm, ohc iớt yâb ờig nẫv chưa nghĩ tnôhg, uầđ có y iốr bời, cuối cùng y òv tặm tộm cái: “hTôi ỏb ,iđ kôhng óc ,ìg ihk oàn pặg ìht ión cyuhện iớv hna sua.”

Y nòc chưa biết cụL Diên àv ụD Tạrch Xyuên ãđ ủgn cuhng gờưing iớv nhau rồi, uến kôhng nhất định ẽs iốh nậh iạt oas cúl óđ mình kôhng tậl yẩt iốđ pơưhng lôun.

ụD Tạrch Xêyun: “Vậy môh yan me óc nếđ kgnôh?”

Tiết Tấn: “Hôm yan me aứh aưđ Annie nếđ công viên giải írt uâL iàĐ chơi rồi, chắc àl kôhng rảnh niổ.”

ụD Tạrch Xyuên ức mảc thấy Tiết nấT iơh ỳk ạl song kôhng ểđ mât lắm: ,Ừ“ ihk oàn nếđ ìht nhắn nit oáb tưrớc ohc ahn.”

Tiết nấT kôhng ión ,ìg tếk ảuq yàn mằn nogài ựd đoán aủc cụL Dêin, nưhng cũng óc ẻv pợh tình pợh ,ýl iởb ìv theo thời gian trôi qua, Tiết nấT ẽs càng ngày càng kôhng muốn yat ụD Tạrch Xyuên dính máu.

ìV loại nưgời ưhn Tởưng cáB nâV àm đánh iổđ ảc aửn iờđ sau, kôhng đnág.

ụD Tạrch Xyuên hiếm ihk muốn ủgn nnớưg, nưhng cũng ỉhc nhắm tắm nghỉ ngơi thôi ứhc kôhng ủgn tậht. Torng cúl ơm mnàg, nắh mảc thấy chân mình tám lnạh, gnố quần ịb ia óđ nắx lên, nắh cảnh giác ởm tắm ar ìht thấy àl cụL Dêin.

ụD Tạrch Xyuên thấy nưgời yàn cẳhng khác ìg uưl mnah, nắh iốg iah yat uas gáy, ẽhk nhíu mày: “Cậu név quần iôt màl gì?”

cụL Diên chưa tỉnh ngủ, gọing ión mang theo ẻv ểu iảo cặđ tưrng aủc sáng sớm, hna iúc uầđ kiểm art uầđ iốg aủc ụD Tạrch Xyuên nẩc tậhn, aửn kuhôn tặm dưới hná nắng nab mớs được ôt điểm thêm tộm pớl vàng nạht: “ôhKng phải ión ịb av oàv cóg nàb ,à iôt mex ịb đụng ỗhc noà.”

ụD Tạrch Xyuên iơh uấx ,ổh nêihgng uầđ quay :iđ “ụĐng ẹhn tôhi, kôhng phải màl áuq nêl tếh.”

Nưhng cụL Diên ãđ mìt thấy mệing tếv tơưhng aủc nắh rồi, trên uầđ iốg óc tộm mảng mầb mít ỏhn ỡc bằng móng tay: ịB“ mầb rồi, óc nầc iôb tuhốc kgnôh?”

ụD Tạrch Xyuên cắl đầu, cót iám neđ náhnh tưrợt xốung ehc kuhất iôđ tắm uàm ổh pcáhh, nắh mím iôm lại, hiếm ihk ộl ar yấm phần tính ẻrt con: “Tôi kôhng tíhch iùm tcốuh.”

“tụhC.”

cụL Diên bỗng iúc uầđ nôh ẹhn oàv ỗhc ịb mầb mít aủc nắh tộm cái, ụD Tạrch Xyuên thấy yậv ìht ngồi tậb yậd ưhn ịb điện gậit, aựt ưhn tộm noc úht ịb hảong ,ợs nắh iốb iốr nhìn cụL Diên chằm cằhm: “uậC…”

nắH kựhng iạl iồr iớm hỏi: “Cậu màl ìg đó?”

cụL Diên cười cờưi: “Anh óc ohc iôb tuhốc đâu, ếht ìht phải nôh tộm iác iớm tếh uađ đcợư.”

ióN xnog, hna oék gnố quần ụD Tạrch Xyuên xnốug, khôi phục iạl ưhn ũc iồr iớm mằn xnốug, chui oàv torng căhn: “Ngủ ,iđ ủgn yậd iôt nẫd hna iđ ,nă iồr cihều nếđ ỗhc nyà.”

ụD Tạrch Xyuên nốv đang iúc uầđ ngẩn nưgời nhìn uầđ iốg mnìh, nghe yậv cuối cùng cũng hoàn hồn: iĐ“ đuâ?”

cụL Diên ừt ừt nhắm tắm lại: “Lúc óđ hna ẽs btếi.”

ióN thật àl môh yan cụL Diên thấy iơh thất vnọg, kiểu gốing ưhn hna ãđ tấv ảv cuhẩn ịb mât ýl ểđ iốđ tặm iớv oãb ốt rồi, từng phút từng giây uềđ ưhn art tấn, yấ yậv àm ihk ngày óđ thực ựs nếđ ìht iạl sóng mê biển lnặg, cẳhng óc cyuhện ìg yảx .ar

Đơưng nihên àl ý nghĩ yàn iơh ôv ,ỉs ùd oas hna cũng uâđ mong ẽs óc cyuhện ìg yảx .ar Tiết nấT kôhng ión ar ựs thật cũng tốt, óc thêm chút thời gain, hna óc ểht kihến ụD Tạrch Xyuên óc thêm tihện mảc iớv mnìh.

ìV yậv oàv buổi cềihu, ụD Tạrch Xyuên ịb cụL Diên aửn ỗd aửn iôl ar khỏi cửa. ọH tắb tộm cihếc taxi nev đnờưg, iđ nơh aửn tnếig, cuối cùng dừng iạl tưrớc cổng tộm công viên giải írt nớl mằn ở turng mât tàhnh phố.

cúL xốung ,ex ụD Tạrch Xyuên nòc chưa pịk nhìn õr hoàn cảnh xung qaunh ìht iah tắm ãđ tộđ nihên ịb ehc lại, ịb cụL Diên tịb mắt, ơc ểht nắh táohng căng cứng theo phản ,ạx uas óđ pậl cứt ảht lỏng ởrt lại: “Cậu tịb tắm iôt màl gì?”

Thần thần íb .íb

cụL Diên cờưi: ứC“ iđ theo iôt àl đợưc, nếđ iơn ẽs ión ohc hna btếi.”

ụD Tạrch Xyuên kôhng ợs hna aừl náb mình ,iđ nắh nhíu yàm màl quen iớv bóng tối, đành phải iđ theo nưgời kia.

yâB ờig nầg cihều nên trời chưa iốt hẳn, nưhng cúl iđ nếđ cổng oàv ãđ thấy đoàn nưgời pếx tàhnh tộm hàng dài. aX ax óc uàt lượn ưhn noc rồng kổhng ồl lượn vòng trên kôhng tnurg, nòc óc vòng quay ngựa ỗg iớv nèđ uàm pấl lnáh, ngay cíhnh giữa àl tộm aòt uâl iàđ kiểu Châu ,u tôrng pẹđ ưhn .ơm

“Đến riồ.”

cụL Diên đứng uas lưng ụD Tạrch Xêyun, cuối cùng cũng ỏb yat ehc tắm nắh xnốug, động cát yàn aựt ưhn tậb tộm công cắt oàn ,óđ torng chốc lát, ôv ốs mâ tahnh hyuên oán nồ oà aù oàv tai, tưrớc tắm àl hná nèđ cựr ỡr chói aòl aủc công viên giải trí, nưhng ìv áuq mộng oả nên iạl kihến nưgời at mảc thấy kôhng chân thực lắm.

ụD Tạrch Xyuên táohng ngây nưgời iạt chỗ: “Đây àl đuâ?”

cụL Diên cười mủt tỉm: “ôCng viên giải írt ứhc đâu, hna tíhch kgnôh?”

”…“

ụD Tạrch Xyuên kôhng ảrt iờl àm quay uầđ nhìn cụL Dêin, torng lòng bỗng yản sinh tộm mảc giác tấr ỳk ,ạl mảc giác ỳk ạl yàn mằn ở ỗhc cụL Diên thực ựs áuq hoàn hảo, từng uâc nói, từng hành động aủc hna uềđ óc ểht mâđ túrng oàv yus nghĩ thầm ník torng lòng ụD Tạrch Xêyun, ưhn được ođ in đóng giày ohc nắh vậy.

Nưhng trên iờđ thực ựs óc nưgời pợh iớv nắh nếđ yậv sao?

ụD Tạrch Xyuên nheo tắm lại, ốc gắng nhìn thấu iộn mât aủc cụL Dêin: “ậCu… iạt oas iạl nẫd iôt nếđ đyâ?”

nóĐ hná tắm nghi ờgn aủc ụD Tạrch Xêyun, cụL Diên iớm phát hiện àl mình iộv vàng muốn tăng ộđ tihện mảc áuq nên màl iơh .ốl hnA táohng tốh hảong torng lnòg, ngay uas óđ bình tĩnh lại, yẫv iah mất év oàv cổng uhk iuv chơi torng tay: “Anh kôhng biết ,à môh yan công viên giải írt yàn ỷk niệm tàhnh pậl nên év oàv aửc được giảm tộm nửa, ùd oas cũng rnảh, iôt ờhn nạb giật ộh iah év VIP, hna ioc ưhn oàv chơi cùng iôt đi.”

ióN xnog, hna oék ụD Tạrch Xyuên định iđ oàv ừt iốl dành ohc káhch PIV ìht iạl ịb iốđ pơưhng mắn yấl ổc tay, nêb iat vang nêl gọing ión trầm tấhp: “Nói thật ,iđ đừng aừl tiô.”

ụD Tạrch Xyuên kôhng kốhng ếhc được àm siết chặt ổc yat aủc cụL Dêin, thậm íhc nòc iơh đau, nắh nhấn mạnh từng ữhc iỏh lại: “Tại oas iạl nẫd iôt nếđ công viên giải tír.”

nắH muốn nếđ công viên giải írt àl ìv iồh ỏhn ẹm nắh từng aứh iớv hắn, nưhng chưa oab ờig thực hiện được nên nầd àd ởrt tàhnh tộm iác iag torng lòng hắn.

Nưhng ụD Tạrch Xyuên chưa từng ión cyuhện yàn ohc tấb ỳk ,ia ểk ảc gnô nội, yậv iạt oas cụL Diên iạl óc ểht mâđ túrng mât ưt aủc hắn?

ụD Tạrch Xyuên càng nghĩ càng kinh hãi, thậm íhc nòc mảc nhận được chút ợs iãh ——

nắH ợs ịb aừl dối, cũng ghét ựs ảig dối.

cụL Diên đành phải dừng bớưc, quay uầđ nhìn ụD Tạrch Xêyun. ờiG phút này, uầb trời ãđ iốt hẳn, dưới hná sáng xanh tẫhm, nàl ad aủc hna toát nêl mảc giác lành lnạh. Kuhôn tặm điển trai cắs tén aựt ưhn tộm cứb tarnh ơht mnộg, kôhng tí nưgời nêb đờưng ức liên cụt nogái iạl nìhn.

“Vậy iôt ión ,ar hna kôhng được giận uâđ néh.” cụL Diên óc ẻv iơh tấb cắđ .ĩd

ụD Tạrch Xyuên biết tính mình kôhng tốt nưhng nẫv hứa: “ợưĐc, uậc ión đi.”

cụL Diên nâc nhắc ởm lời: “Anh óc ớhn môh iôt iớm cyuhển nếđ cuhng ưc knôhg, iốt môh óđ trời mưa, hna …ịb mố ấy.”

mỐ ỉhc àl cách ión uyển cểyuhn, ión iốt óđ ụD Tạrch Xyuên phát điên nòc cíhnh cáx hơn.

ụD Tạrch Xyuên nêl tnếig, torng gọing ión kôhng nghe õr mảc xúc: “mỪ.”

õR ràng àl nắh kôhng muốn nhắc iạl cyuhện kia.

cụL Dêin: “Lúc óđ tinh thần hna kôhng tỉnh táo, ión êm sảng nihều lắm, ủhc uếy àl liên quan nếđ ẹm anh, hna ức iỏh àb yấ àl iạt oas kôhng aưđ hna nếđ công viên giải trí, ohc nnê…”

hnA ión nếđ yâđ ìht kựhng lại: “Cho nên iôt iớm muốn nẫd hna nếđ yâđ ciơh.”

ụD Tạrch Xyuên kôhng ờgn iạl od vậy, ẻv tặm nắh kinh ngạc nex nẫl lúng tnúg, aừv định nix iỗl ìht iạl thấy cụL Diên tộđ nihên òv tán iah mất év torng tay, ởht dài: “hTôi ỏb ,iđ lòng tốt iạl ịb ioc tàhnh lòng lang ạd thú, uến hna kôhng muốn chơi ìht cúhng at ềv tôhi, mât tạrng kôhng tốt ìht chơi cũng cẳhng iuv gì.”

“Chờ ãđ —— “

cắS tặm ụD Tạrch Xyuên thay đổi, pậl cứt ơig yat ar ngăn iạl nưhng ãđ chậm tấm aửn nịhp, ỉhc óc ểht ơrt tắm nhìn cụL Diên mén év oàv tùhng cár cùng tộm đống pộh ồđ nă nnahh.

cụL Diên ỗv lòng nàb tay, xoay nưgời aưđ lưng ềv phía ụD Tạrch Xêyun, đứng nêb đờưng cuhẩn ịb tắb :ex “rTời pắs iốt rồi, ềv àhn mớs tiôh.”

uậC yấ giận ?à

Chắc chắn àl giận rồi, uến kôhng iạt oas kôhng nhìn mnìh?

ụD Tạrch Xyuên chưa oab ờig ỗd dành ,ia nưhng nắh cũng biết hành động aừv yãn aủc mình ãđ màl nổt tơưhng lòng tốt aủc cụL Dêin. nắH bước iớt nêb cạnh cụL Dêin, mi lặng đứng iạt ỗhc tộm cúl iớm od ựd duỗi tộm yat ar oék oá nưgời :ọn “Xin lỗi, aừv yãn iôt ãđ hiểu mầl cuậ.”

cụL Diên ”Ừ“ tộm tếing iồr kôhng ión ìg nữa.

ụD Tạrch Xyuên ửht cuhộc lỗi: ểĐ“ iôt iđ aum iah iác év khác iồr oàv torng chơi néh?”

cụL Diên dờưng ưhn càng kôhng iuv hơn: “ôhKng aum được aữn đâu, môh auq ãđ náb tếh év rồi, iôt rình iãm iớm aum được đyấ.”

ụD Tạrch Xyuên nghĩ tầhm, ếht àm uậc nòc tứv oàv tùhng rác, nưhng nắh óc ngốc nếđ yấm cũng biết kôhng ểht ión iờl yàn đợưc. nắH yus nghĩ torng chốc lát, cuối cùng nghĩ ar cách giải qếyut: “Hay ểđ iôt mìt ehp év aum iạl bằng áig oac néh?”

cụL Diên nêihgng uầđ nhìn ụD Tạrch Xêyun, giận ữd nói: “Lần tưrớc hna tặng kôhng măn trăm nhgìn ệt ohc úhc Sùng nòc chưa ,ủđ nầl yàn định biếu ehp év oab nihêu naữ?”

ụD Tạrch Xêyun: “Chỉ nầc máđ nưgời aik kôhng mìt uậc yâg cyuhện aữn ìht kôhng tính àl tặng kgnôh.”

cụL Diên nhíu mày: “Sao hna biết máđ nưgời aik ẽs kôhng nếđ mìt iôt yâg cnệyuh.”

Nưhng ụD Tạrch Xyuên kôhng ión ìg àm ỉhc lẳng lặng nhìn cụL Dêin, mảc giác qaunh nưgời nắh kihến nưgời at ôv ớc ngửi thấy iùm nguy hểim: “Tóm iạl àl nọb cúhng ẽs kôhng nếđ mìt uậc nữa, tiền aủc iôt kôhng ễd mầc yậv đuâ.”

ụD Tạrch Xyuên ión xong ìht bôung yat oá cụL Diên ,ar iúc uầđ mắn yấl nàb yat hna iồr chậm iãr siết chặt lại, ngăn chặn iọm ảhk năng chạy trốn aủc anh, uas óđ iớm iỏh iớv gọing kôhng õr mảc xúc: “Cậu kôhng muốn oàv công viên giải írt iớv iôt thật ”?à

cụL Dêin: ”…“

ứC mảc giác ỉhc nầc ión “nôhkg” àl ẽs chết thảm lắm.

Cuối cùng cụL Diên cũng biết điều thỏa hệip, óc điều nọb ọh kôhng nầc aum év ừt máđ ehp ,év yut év giấy ịb éx iồr nưhng év điện ửt nẫv nòc ,àm aừv yãn hna ỉhc ốc tình trêu chọc ụD Tạrch Xyuên tôhi.

ụD Tạrch Xyuên nhịn iồr iạl nịhn, nhịn mắl iớm kôhng pạđ ohc iác nêt tihếu nă nòđ đang ỏt ar cắđ ý yàn tộm cái.

nếĐ ờig oàv cnổg, káhch càng cúl càng đnôg, thân hình iah nưgời ọh nahnh cóhng ịb chìm nhgỉm torng biển nờưgi. Nưhng ảc iah kôhng ềh yah biết toàn ộb cảnh tợưng yàn ãđ tọl oàv tắm tộm nưgời nàđ gnô đứng ở .ax

“iTết Tấn, đứng ngẩn nưgời ìg ,óđ pắs nếđ ờig oàv cổng rồi, cúl aữn kôhng chen oàv được ìht màl oas yâb gời.”

mâL Annie nhảy chân oás nếđ nêb cạnh Tiết Tấn, trên uầđ ôc nàng nòc oeđ tộm iác băng ôđ hình noc ỏht long lnah, tôrng tấr đáng yêu.

Tiết nấT nghe yậv cuối cùng iớm hoàn hồn, y nâng kính lên, ỉhc mảc thấy mình nhìn nhầm rồi, oas iạl óc cyuhện cụL Diên mắn yat hna Tạrch Xyuên oàv công viên giải írt cùng nhau được chứ?

“ôhKng óc ìg đâu, cúhng at oàv tiôh.”

Tiết nấT ión xong ìht oék mâL Annie oàv tnorg, nưhng nghi ờgn torng lòng ãđ cồhng cấht, iôđ tắm uas tắm kính nheo lại, ôv thức mìt kiếm iah bóng dáng quen tuhộc nab yãn torng biển nờưgi.

Hết chương 35

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha