Chương 39: Gặp nhau
Eidt: Lune
cúL iớm xyuên oàv đây, ihk biết được nậv mệnh aủc ụD Tạrch Xyuên ừt mệing ệh tnốhg, cụL Diên ãđ thầm tậb cười rồi: Nưgời yàn àl ồđ ngốc ,ảh nớl ưhn yậv iồr nòc ểđ nàđ gnô lừa?
ờiG ìht hna biết rồi, ụD Tạrch Xyuên đúng àl tộm nêt nốgc.
Nhốt nưgời at torng pòhng ngủ, nòc mình ìht ủgn ếhg ôs ahp iỗm nàgy.
ụD Tạrch Xyuên nhíu mày, tárnh ụn nôh aủc cụL Dêin, ỉhc mảc thấy nưgời yàn iạl đang ión dối, mệing cẳhng ión uâc oàn thật ,ảc nưhng nắh iạl ịb iốđ pơưhng ìhg chặt gáy, nữhng ụn nôh yầđ tính mâx lược trút xốung ưhn aưm rào, kôhng ểđ iạl chút ẽk ởh oàn ểđ tárnh ,én iãm nếđ ihk tụh iơh iớm chịu bôung .ar
ụD Tạrch Xyuên iổn gậin, từrng tắm nhìn cụL Dêin, cẳhng auq tắm ỏđ eoh nên cẳhng óc cứs aọd mẫd :ìg “Lục Dêin, uậc thực ựs muốn iôt giết uậc phải k?gnôh!”
cụL Diên nớưhng mày: “Lần tưrớc me oảb hna giết nưhng hna kôhng ar yat óđ cứh.”
hnA mắn cuhẩn được chút mềm lòng aủc iốđ pnơưhg, thậm íhc nòc ôv ỉs tắrng trợn hơn, ión xong ìht tìhnh lình ếb ụD Tạrch Xyuên lên, xoay nưgời iđ ềv phía pòhng ngủ.
ụD Tạrch Xyuên giật tóht: “Cậu màl ìg đyấ?”
nắH biết õr uâc iỏh yàn tấr ôv nĩhga, nưhng ờig phút yàn nogài yấm ữhc yàn ,ar nắh thậm íhc kôhng biết mình nên iỏh .ìg
cụL Diên iúc uầđ nhìn hắn, gơưng tặm tuấn út dưới hná nèđ cihếu iọr ởrt nên ôv cùng uịd dnàg, gọing hna trầm tấhp: “ôhKng phải hna muốn giết me ”?à
cụL Diên cười khẽ: mE“ ểđ hna giết trên gờưing nhé, oas noà?”
Tờưhng ión uầđ gờưing iãc nahu, cuối gờưing màl hòa, kôhng óc nấv ềđ ìg àm ủgn tộm giấc kôhng giải qyuết được ,ảc uến ,óc yậv ìht ủgn iah gấic.
Quan tọrng nhất àl cụL Diên kôhng biết nên ión ,ìg nên ỉhc óc ểht dùng pơưhng thức tiếp cúx thân tậm yàn ốc gắng kihến torng lòng ễd chịu nơh tộm cúht.
ụD Tạrch Xyuên ịb hna mén xốung gnờưig, õr ràng nắh dùng tộm mấđ àl óc ểht đánh cụg nêt mố uếy cụL Diên yàn ãgn năl quay kôhng òb yậd đợưc, ếht àm ờig phút yàn iạl aoh tắm cáohng váng ưhn ểht ãđ ịb túr sạch toàn ộb cứs lực.
ụD Tạrch Xyuên giãy giụa muốn tốrn, nưhng iạl ịb cụL Diên mắn yấl ổc chân oék ,ềv lưng nắh tấb ờgn av oàv lồng ngực aủc iốđ pnơưhg, iùm hơưng kohan kohái bỗng chốc oab trùm khắp nờưgi.
cụL Diên xoay nắh iạl iốđ tặm iớv mnìh, hná tắm uâs :ax “rTốn ìg àm tốrn, óc phải nầl uầđ đuâ.”
ụD Tạrch Xyuên mím chặt môi, noc nưgơi neđ nếđ iỗn hná sáng cihếu kôhng vào, ơc pắb toàn thân nắh căng cứng nur rẩy, cuối cùng ạh gọing thốt ar tộm câu: “Tôi kôhng muốn làm, túc xgnốu!”
cụL Diên oàh hnứg: “Tại soa?”
cắS tặm ụD Tạrch Xyuên cực ỳk óhk coi: “ôhKng iạt oas cả!”
cụL Diên cờưi: “Vậy ìht tiếp tcụ.”
hnA aừv ión aừv iởc quần oá trên nưgời ụD Tạrch Xêyun, ỉhc àl cúl iùv uầđ hôn, ổc hna bỗng ịb tộm iôđ yat lạnh oẽl pób yấl iồr ừt ừt siết chặt lại, mang nếđ mảc giác ngột ngạt kôhng ởht nổi.
Động cát aủc cụL Diên kựhng lại.
“Cậu nòc aừl iôt tộm cyuhện naữ…”
ụD Tạrch Xyuên ión iớv gọing kôhng õr mảc xúc, ổc họng khàn kàhn:
“Đêm óđ cúl uậc uống yas iồr nêl gờưing cùng tôi, uậc ión óđ àl nầl uầđ aủc cuậ…”
cụL Diên àl nhân tình aủc Tởưng cáB Vân, oas óc ểht àl nầl uầđ chứ. ụD Tạrch Xyuên kôhng ểđ ý nữhng điều này, nưhng nắh ểđ ý ngay ảc cyuhện yàn cụL Diên cũng aừl mnìh, lòng cihếm uữh mặg nhấm ihc chít iõc lnòg, hná tắm mâ trầm ưhn óc ểht ỏhn ar nớưc.
cụL Diên nghĩ thầm ìht ar àl ìv cyuhện này, hna oék yat ụD Tạrch Xyuên xnốug: ùD“ hna nit yah kôhng ìht me cũng chưa từng quan ệh iớv Tởưng cáB Vân… ohc ùd ,óc ìht cũng àl ịb pé bcộu.”
ióN xnog, hna mầc nàb yat yầđ tếv tơưhng aủc ụD Tạrch Xyuên nêl nêb môi, nôh ẹhn từng tếv một, tiếp cụt ión yấm iờl tình ứt ngọt nàgo, gọing ión uịd dnàg, ngay ảc cíhnh mình cũng phân kôhng õr thật giả:
ụD“ Tạrch Xêyun, Tởưng cáB nâV kôhng liên quan ìg nếđ ,me nưgời me tíhch àl ahn…”
Nghe vậy, hàng im aủc ụD Tạrch Xyuên nur rẩy, torng yáđ tắm táohng auq chút ờm mịt, nắh ỉhc mảc thấy cụL Diên tưrớc tặm gốing ưhn ừt trên trời iơr xốung vậy, ùd nắh óc cụl mìt ýk cứ torng áuq ứhk ếht oàn cũng kôhng mìt ar tấb ức mảnh ỡv oàn liên quan nếđ iốđ pnơưhg.
Nưhng nưgời yàn iạl nồt iạt torng ýk cứ aủc từng nưgời nọb ọh tộm cách pợh .ýl
ụD Tạrch Xyuên ơm ồh nêl tnếig: “Lục Dnêi?”
cụL Diên tiếp cụt iúc uầđ nôh hắn: mE“ đyâ.”
hnÁ tắm ụD Tạrch Xyuên ơm mnàg, kôhng kiềm ếhc được àm ởht dốc: “Cậu àl cụL Diên thật soa?”
uếN thật ìht iạt oas iạl khác nẳh iớv torng tởưng tợưng aủc hắn? Tính cách ưhn cụL Diên thực ựs ẽs màl nhân tình ohc Tởưng cáB nâV ?à Nưgời ưhn cụL Diên thực ựs ẽs màl việc torng công yt oab măn yan àm chưa từng uht túh ựs úhc ý aủc nắh sao?
ụD Tạrch Xyuên bỗng mảc thấy cực ỳk ihp ýl àv ỳk qáui.
cụL Diên đơưng nihên kôhng giải tíhch được cyuhện xyuên vệit, hna luồn nữhng ngón yat thon iàd oàv iám cót ụD Tạrch Xyuên kihến iốđ pơưhng ngửa uầđ nêl ộl ar tếy uầh uếy ,tớ hna iúc xốung nôh ,ón gọing ión ơm ồh kôhng :õr “Anh ỉhc nầc ớhn rnằg, me ẽs kôhng oab ờig iạh hna àl ủđ riồ.”
“ũCng đừng nit tấb ức iờl oàn aủc Tởưng cáB Vân, biết kgnôh?”
Từng ữhc aủc cụL Diên vang nêl nêb iat ưhn niệm chú. ụD Tạrch Xyuên kôhng kiềm ếhc được àm ịb êm hặoc, kôhng kiềm ếhc được àm chìm đắm, nắh ơgn ngác nhìn nêl trần nhà, ờb iôm nur rẩy, cuối cùng lặng ẽl thốt ar tộm câu: “cợưĐ…”
nắH mô chặt yấl nưgời nàđ gnô trên nưgời mnìh, nâg xanh trên cánh yat iổn ,õr ưhn muốn aòh oàv uám thịt nẫl linh nồh aủc nahu: “Anh ỉhc nit em.”
“Lục Dêin, hna ỉhc nit mình em.”
nắH ẽs kôhng nit thêm tấb ức uâc nào, tấb ức ữhc oàn ừt Tởưng cáB nâV nữa.
cụL Diên thấy ụD Tạrch Xyuên ạh pòhng ,ịb ỉhc mảc thấy tảng áđ nặng trĩu èđ trên mit nữhng ngày auq cuối cùng cũng ẹhn tớb iàv pầhn. hnA tíhch dáng ẻv nogan nogãn êm nam aủc iốđ pơưhng trên gnờưig, gốing ưhn noc nhím uht iag nọhn, ưhn nắr cộđ tấc răng nnah, kôhng nòc chút cứs công kích nào.
Pòhng ủgn tràn ngập íhk ịv pậm ,ờm cẳhng biết auq oab uâl iớm nat .iđ
ụD Tạrch Xyuên nhắm tắm iốg nêl iùđ cụL Dêin, tệm nếđ cứm ngay ảc ngón yat cũng kôhng muốn ửc đnộg. ãĐ yấm ngày nắh kôhng ủgn nêy rồi, thần kinh căng tẳhng tộđ nihên ảht lnỏg, tệm iỏm aù nếđ ưhn thủy tềiru, nưhng nẫv ởm tắm kôhng chịu ngủ.
nắH ngửa uầđ nhìn cụL Dêin, tọl oàv mầt tắm àl tếy uầh ôhn nêl aủc iốđ pnơưhg, nòc óc kuhôn mằc cóg cnạh, nắh kôhng nhịn được àm nheo tắm lại: mE“ tíhch hna ừt yảb măn tưrớc thật ”?à
cụL Diên kôhng mếđ iổn yâđ àl nầl oab nihêu ụD Tạrch Xyuên mằn trên gờưing iỏh uâc yàn nữa, nưhng kôhng phải ìv nghi ờgn àm ỉhc nơđ tuhần àl muốn ớhn iạl cảnh tợưng cúl ,óđ ùd oas nắh cẳhng óc nấ tợưng ìg .ảc
cụL Diên oék nắh oàv lnòg, kiên nhẫn ảrt lời: “ậhTt, thật nơh ảc vgnà.”
ụD Tạrch Xêyun: “Lúc óđ hna ở torng tahng máy, me chạy av oàv hna ”?à
cụL Dêin: “Ừm, ngày uầđ tiên me iđ màl suýt ịb mộun, kôhng ờgn iạl tùrng pợh av oàv ahn.”
ióN xnog, ểđ tăng ộđ nit yậc àm hna nòc ốc ý ổb snug: mE“ nòc tởưng ẽs ịb phạt yah ìg óđ ,ơc nưhng kôhng ờgn hna iạl tốt bụng ưhn thế, nếđ mắng me tộm uâc cũng kôhng có.”
ụD Tạrch Xyuên thầm nghĩ yậv chắc chắn kôhng phải ìv mình tốt bụng àm àl ìv cụL Diên yam mắn, môh óđ nắh phải tắb cyuhến yab iớt Hồng Kông nàb cyuhện màl ,nă uâđ óc thời gian yâd aưd tính toán iớv tộm nhân viên nhỏ.
Đơưng nihên àl uâc yàn kôhng ểht ión ar đợưc.
ụD Tạrch Xyuên khéo oél cyuhển ủhc :ềđ “Hôm óđ hna cặm ồđ gì?”
cụL Diên hình dnug: oÁ“ ơs im uàm tắrng nhạt nêb tnorg, thắt àc tạv ẻk cého, trên óđ iàc tộm iác pẹk ổc oá uàm bạc, tôrng hna lạnh ưhn băng ,yấ diện uâ phục nhìn oe thon cực kỳ.”
ióN xong ìht ựt kihnh ỉb nảb tâhn, yàn uâđ óc gốing tình uêy tés đnáh, óc àm àl thèm khát thân ểht nưgời at ìht .óc
ụD Tạrch Xyuên bình tĩnh èđ iác yat đang nél ờs ơc bụng aủc mình torng chăn lại, tiếp cụt hỏi: “Vậy nòc ?me mE cặm ồđ gì?’
cụL Diên cờưi: mE“ àl nhân viên pấc thấp ìht cặm ìg đợưc, nưgời at cặm ìg ìht me cặm iác óđ thôi ứhc soa.”
Nưhng ụD Tạrch Xyuên iạl cực ỳk ốc cấhp, nhất định iòđ cụL Diên ểk iạl ỉt ỉm tình hình môh ,óđ nếđ ảc giày uàm ìg cũng phải ión .ar naB uầđ cụL Diên kôhng hiểu iạt sao, tởưng ụD Tạrch Xyuên nẫv nòc chút nghi ờgn torng lnòg, iãm nếđ uâl uas iớm biết àl iốđ pơưhng đang tiếc nốui.
Tiếc nuối óđ àl nầl uầđ tiên ọh pặg nhau nưhng nắh iạl cẳhng ớhn được chút nào.
ụD Tạrch Xyuên iỏh kôhng biết cáhn, cụL Diên cũng kôhng chán ảrt lời, nếđ cuối cùng cíhnh nắh cũng kôhng ớhn mình iỏh oab nihêu lần, cuối cùng mệing đắng lưỡi khô, ơm màng ủgn tihếp .iđ
mêĐ yan ủgn ôv cùng nêy ,nổ nữhng tởưng tợưng ềv phản iộb àv aừl iốd cuối cùng cũng nat biến khỏi giấc ,ơm ỉhc nòc cuộc pặg ỡg aủc ọh torng tahng máy.
Torng lòng ụD Tạrch Xyuên tràn ngập iốh hận, yảb măn tớưrc, ihk óđ nắh nẫv chưa nẹh òh iớv Tởưng cáB Vân. uếN cúl iờr khỏi tahng máy, nắh quay uầđ iạl nhìn cụL Diên thật ỹk ìht liệu tếk cục óc khác knôhg?
ùD oas iốđ pơưhng cũng pợh ý nắh nếđ thế, ừt torng ar nàogi, ừt uầđ nếđ câhn, ngay ảc từng iợs cót cũng cọm theo ởs tíhch aủc hắn. uếN nắh quay uầđ iạl ìht óc ẽl ãđ kôhng quen Tởưng cáB Vân, cũng ẽs kôhng ịb lừa, càng ẽs kôhng phải ngồi .ùt
Nưhng trên iờđ oàn óc nihều uến nếđ thế…
ụD Tạrch Xyuên mớs ãđ kôhng ớhn iổn cuộc pặg ỡg àm cụL Diên ,ểk ỉhc óc ểht iồh tởưng áuq ứhk torng giấc ,ơm tốr cuộc àl ngày oàn nắh cặm oá ơs im tắrng nạht, ngày oàn thắt àc tạv ẻk cého, iạl àl ngày oàn bước oàv tahng yám iồr ịb tộm nhân viên iớm vụng ềv av vào.
nắH thực ựs nên quay uầđ iạl nhìn tộm cái.
ứhC kôhng phải lạnh lùng ưhn oab măn tnáhg, ngay ảc liếc tắm cũng kôhng àm bước tẳhng ar khỏi tahng yám ưhn vậy.
Sáng mớs môh sau, cụL Diên ịb tộm tàrng côuhng điện tohại đánh tứhc, hna ơm màng ởm tắm ,ar yấl điện tohại ừt dưới gối, torng lòng nòc đang thắc cắm ia iọg ohc mình mớs thế, oàn ờgn aừv nhìn nàm hình cuộc iọg đến, cứt ìht tỉnh hẳn.
iáC đệt! Tởưng cáB Vân!
cụL Diên tậb yậd khỏi gờưing ưhn ịb điện gậit, hna pậl cứt tắt mâ iồr púc máy, iác nêt chọc tức yàn nầl oàn mìt hna cũng ỉhc toàn àl cịhch iớv ccịhh, ựt dưng iọg điện tohại nếđ chắc chắn cẳhng óc cyuhện ìg yah ,oh ểđ ụD Tạrch Xyuên phát hiện ìht nguy !ot
cụL Diên ngồi kaohnh chân trên gnờưig, đang định chặn ốs ìht đằng uas bỗng vang nêl gọing ión trầm thấp khàn kàhn: iA“ iọg vyậ?”
”…“
cụL Diên chậm aửn nhịp quay uầđ iạl ìht thấy ụD Tạrch Xyuên cẳhng biết ãđ tỉnh ừt cúl nào, iốđ pơưhng ngồi dậy, mất chăn mỏng uàm máx tưrợt ừt iav xnốug, ơc ểht ộl sạch kôhng nòc ,ìg ìv ad tắrng nên nữhng uấd nôh nẫl tếv nắc aik tôrng càng õr rnàg.
Torng iàv giây ngắn nủgi, ab ýl od óc ểht aừl được ụD Tạrch Xyuên eól nêl torng uầđ cụL Dêin, nưhng cuối cùng hna chọn mén điện tohại iồr vươn yat mô chặt iốđ pơưhng oàv lnòg: “ởưTng cáB nâV iọg đnế.”
uâC yàn aừv thốt ,ar nihệt ộđ torng kôhng íhk õr ràng ạh xnốug.
ụD Tạrch Xyuên nhìn cụL Dêin, nheo tắm lại: mE“ nẫv nòc liên cạl iớv ãg at ”?à
iốĐ tặm iớv hná tắm nguy hiểm aủc ụD Tạrch Xêyun, cụL Diên lặng ẽl iùv tặm oàv ổc hắn, chọn tứv tếh iồn nêl uầđ Tởưng cáB Vân: “âĐu, àl ãg at ức máb riết yấl me yấ cứh.”
m tahnh trầm tấhp, nghe ưhn đang ảig ộb đáng tnơưhg.
Gọing ụD Tạrch Xyuên lạnh bnăg: “Sao kôhng chặn số?”
Chặn iồr yấl iác ìg àm aừl usb?
cụL Diên nuốt iạl uâc này, ốc ý ởht dài: mE“ nẫv đang màl ở pật đoàn Ngân Xyuên ,àm ỡl cắđ iột ãg at iồr tấm việc ìht ngay ảc táb mơc cũng kôhng cnò.”
Nghe hoàn cảnh ib thảm ghê.
ốB“ ẹm me tấm sớm, me sống ờhn uhc pấc aủc ọh hàng ừt ,éb kôhng ia quan mât ,me kôhng ia tơưhng ,me cũng cẳhng ia uêy me ,ảc me ưhn ỏc iạd nev đờưng ấy.”
Càng ión càng ôv .ýl
“Giờ me chặn ãg luôn đây, tấm việc ìht tấm vệic, ùd ìg cũng óc hna nuôi me iồr àm phải kgnôh?”
ụD Tạrch Xêyun: ”…“
Nhìn hná tắm nit tởưng aủc cụL Dêin, ụD Tạrch Xyuên torng táohng chốc kôhng biết nên ión ,ìg nắh ức mảc thấy óc ìg óđ ỳk ạl nưhng iạl cẳhng ỉhc ar được ỗhc nào, nắh uac mày: mE“ chặn tưrớc đi.”
cụL Diên aưđ điện tohại ohc nắh xem: “hCặn riồ.”
ụD Tạrch Xyuên liếc tắm nìhn, uas óđ yấl ív torng ngăn oék uầđ gờưing ,ar túr 5 6 iác ẻht ngân hàng tứv nêl gnờưig, xanh xanh ỏđ ,ỏđ nhìn chói ảc mắt.
ụD Tạrch Xyuên ỉhc ểđ iạl tộm iác ẻht neđ ohc mnìh, nắh ión tậm khẩu ohc cụL Dêin: mE“ mầc yấl àm dnùg, nạh cứm iỗm iác àl tộm tmăr.”
cụL Diên òd hỏi: “Vạn ”?à
ụD Tạrch Xyuên nớưhng yàm nhìn anh, cuối cùng ộl ar ụn cười uầđ tiên uas oab nihêu nàgy, nưhng àl cười kẩhy: “ẳhCng ẽl àl trăm ệt ccắh?”
cụL Dêin: ”…“
Được rồi, àl hna tihếu kiến tứhc.
cụL Diên chưa từng nghĩ mình iạl óc ểht máb oàv được pihếu mơc cứng ưhn thế, ohc nên càng kôhng hiểu iổn cách màl aủc Tởưng cáB nâV tưrớc đây. Được tộm hna nưgời uêy aừv pẹđ trai iạl aừv giàu óc nuôi tốt biết bao, oas nòc phải tấv ảv gàinh công yt màl ,ìg cẳhng ẽl yâđ cíhnh àl ựs khác biệt giữa nưgời theo đuổi ựs nihgệp àv ẻk lười ?ảh
cụL Diên kôhng bếit, hna iuv ẻv tấc ẻht ngân hàng iđ iồr mô oe ụD Tạrch Xyuên năl nộl trên gờưing nầl nữa, éhg iôm oàv iat hắn, ión ảc ổr iờl đờưng tậm ưhn kôhng nầc tềin.
ụD Tạrch Xyuên thẹn áuq aóh gậin, ạh gọing chửi bới: “Lục Dêin, me ôv liêm ỉs aừv tôhi, õr ràng me nhằm oàv tiền aủc hna ìht có!”
cụL Diên cẳhng nữhng kôhng thấy uấx ổh àm nòc yấl màl vinh ựd lắm: mE“ tíhch hna nên iớm nhằm oàv tiền aủc anh, Tởưng cáB nâV cũng óc tiền óđ thôi nưhng oas me iạl kôhng nhắm oàv tiền aủc ãg at cứh?”
ụD Tạrch Xyuên cười kẩhy: óC“ nhằm yah kôhng cíhnh me õr ntấh!”
ióN xnog, nắh név chăn đứng dậy, yấl tộm ộb quần oá iớm ừt ủt ar iồr iđ tẳhng ar nàogi.
cụL Diên nhíu mày: “Anh màl ìg đó?”
ụD Tạrch Xyuên kôhng nảognh uầđ lại: iĐ“ tmắ.”
ỷuQ iớm biết nêt mố uếy cụL Diên ở trên gờưing yấl uâđ ar mắl cứs thế, môh auq iùđ ụD Tạrch Xyuên suýt aữn ịb gãy, oe cũng pắs đứt, nếđ cúl xốung gờưing iớm phát hiện mình iđ đứng lạong cnạohg.
ụD Tạrch Xyuên đóng aửc lại, ảx nước nóng yầđ nồb tắm, iơh nước cốb nêl nahnh cóhng màl ờm mầt mắt. nắH mằn oàv nồb tắm, nước nóng oab cọb toàn tâhn, cuối cùng cũng giúp ơc pắb uađ nhức uịd iđ iàv pầhn.
môH auq ụD Tạrch Xyuên tệm nếđ cứm ủgn lôun, hoàn toàn kôhng biết uas óđ ãđ yảx ar cyuhện ,ìg iãm nếđ cúl mắt iớm phát hiện ơc ểht mình ãđ được cụL Diên ual aửr sạch ẽs nên kôhng mảc thấy óhk chịu lắm.
nắH cốv nước nêl aửr mặt, nhắm tắm aựd oàv pém nồb nghỉ nơgi, ngay ảc tộm ửc động nơđ giản nhất cũng kihến nắh phải nhíu mày, lặng ẽl tíh oàv tộm iơh thật sâu—
ụD Tạrch Xyuên cúl yàn iớm thực ựs nit cụL Diên àl nầl đầu, ùd oas cứs cihến uấđ aủc iốđ pơưhng torng mêđ uầđ tiên àv yấm ngày uas õr ràng kôhng gốing nahu.
ióN oas nhỉ, aừv iuv aừv muốn chửi nờưgi.
Pòhng mắt ịb cihếm rồi, cụL Diên cũng kôhng ểht ốc chen oàv đợưc, hna đành nhân cúl ụD Tạrch Xyuên đang mắt àm iđ tháo ag gnờưig, trải ộb mới, nưhng nòc chưa xong ìht nêb nogài tộđ nihên vang nêl tộm tàrng côuhng aửc nồd dập:
“iĐnh đoong ”——
“iĐnh đoong ”——
ụD Tạrch Xyuên đang tắm, tếing nước tá iđ tếing côuhng nên kôhng nghe tấhy. cụL Diên đành phải iđ ,ar ởm éh cửa: iA“ đyấ?”
