Chương 44: Cuối cùng

Chương 44 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Torng náv tớưrc, cụL Diên chết oàv rạng sáng ngày pá cóht.

Torng náv này, hna ãđ tàhnh công sống tós nếđ iah ngày cuối cnùg, hna hiểu õr ihc tiết qyuết định tàhnh iạb nên từng phút từng giây trôi auq uềđ tếh cứs thận tnọrg, qyuết mât kôhng bước chân ar khỏi cửa.

Cùng cúl ,óđ ụD Tạrch Xyuên cũng ỏt ar iơh khác tnờưhg, cẳhng nạh ưhn nắh tắb uầđ tờưhng xyuên ửs dụng yám tính ểđ theo iõd nit cứt nêb nàogi, iạl nòc liên cụt ởm ệh tốhng định ịv ểđ mắn tắb động tĩnh aủc Tởưng cáB Vân, iôđ tắm lạnh oẽl aik ưhn chứa đựng ôv nàv mât ,ựs iạl gốing ưhn tặm biển nêy ả tưrớc nơc bão, nêb dưới nẩ chứa yầđ sóng óig cuộn tàro.

cụL Diên bếit, ụD Tạrch Xyuên định giết Tởưng cáB Vân.

iốĐ pơưhng torng náv tưrớc cũng ưhn vậy, tưrớc tếh ểđ Tởưng cáB nâV mến trải iỗn uađ thân iạb danh lệit, uas óđ iớm ar yat tếk liễu sinh mạng ãg .at

cụL Diên muốn kyuhên nưhng iạl nhận ar mình ãđ ión tếh ảc iờl yah ẽl pảhi, thực ựs kôhng nòc ìg iớm ẻm ểđ ión nữa, cẳhng ẽl iạl nhốt ụD Tạrch Xyuên oàv pnòhg?

Kôhng đợưc, hna kôhng đánh iạl iốđ pnơưhg.

iốT đến, ụD Tạrch Xyuên nă cặm cỉhnh ,ềt tôrng óc ẻv ưhn đang cuhẩn ịb ar nàogi. nắH ếb “áBch Tuế” oàv lồng nậv cểyuhn, ìv cặm oá hdooie neđ nên nàl ad dưới hná nèđ tôrng ưhn bạch nọgc: “Anh aưđ oèm nếđ bệnh viện têim, óc ẽl môh yan ẽs ềv mộun, me đừng ờhc ahn.”

ụD Tạrch Xyuên nẫv thấy iác nêt aik óhk nghe nên kôhng chịu gọi, mệing ức oèm oèm mãi.

cụL Diên nốv đang mằn trên ôs ahp chơi điện tạohi, nghe yậv ìht ngón yat kựhng lại, hna nhạy néb nhận ar óc ìg óđ kôhng :nổ “ẳhCng phải cúl sáng cáb ĩs iớt àhn ãđ tiêm ohc ón iồr ”?à

ụD Tạrch Xyuên tiện yat đóng aửc lnồg, ìv iúc uầđ nên kôhng thấy õr biểu cảm: “Anh ãđ qyuên póg tộm kohản tiền ohc trạm uức trợ, bệnh viện aứh ẽs chăm cós tốt ohc noc oèm này. iốT yan hna ẽs aưđ ón nếđ ,óđ ùd oas cúhng at cũng kôhng nuôi đcợư.”

Tình tạrng aủc Bách ếuT ãđ tấr ệt rồi, tắb buộc phải ở iạl bệnh viện 22/44, iah nưgời ọh kôhng óc chút kinh nihgệm y ết nào, ảuq thật kôhng ểht nuôi nổi.

Nưhng cụL Diên luôn mảc thấy uâc yàn nòc ý nhgĩa uâs ax hơn, hna ngồi yậd ừt trên ếhg ôs ahp nhìn ụD Tạrch Xêyun, hna iơh nhíu mày, iãm tộm cúl iớm hỏi: “Mai iđ kôhng được ”?à

uếN muốn aưđ nếđ trạm uức ộh ìht nab ngày ãđ aưđ rồi, việc ìg phải iợđ nếđ tối. õR ràng àl ụD Tạrch Xyuên muốn iđ giết Tởưng cáB Vân, ỉhc mìt ớc ểđ ar nogài àm tôhi.

ụD Tạrch Xyuên ãđ qyuết định điều ìg ìht tấr hiếm ihk thay đổi: “Hôm yan đi.”

cặM ùd tính tình cụL Diên nốv tấr tốt, nưhng thấy ộb dạng nogan ốc aủc ụD Tạrch Xyuên nẫv kôhng nhịn được àm iổn cáu. hnA nghĩ bụng “Anh iđ ,iđ giết Tởưng cáB nâV xong iồr ựt tás luôn ,iđ ẹm kếip, nòc mình me sống ohc ựt od ựt tiạ”.

“Anh muốn iđ ìht ức iđ đi.”

Nghe ỹk ìht thấy gọing cụL Diên iơh lạnh lnùg, ảuq thật àl cyuhện chưa từng .óc ióN xnog, hna mằn iạl xốung ếhg ôs pha, tiếp cụt lướt điện tạohi, nưhng ờhc tộm cúl uâl nẫv kôhng nghe thấy óc tếing ,ìg trên uầđ bỗng óc tộm bóng neđ ủhp xnốug.

ụD Tạrch Xyuên đứng nêb cạnh ếhg ôs pha, iúc xốung dang iah yat ềv phía cụL Dêin, ẽhk cười hỏi: “Lục Dêin, mô tộm iác néh?”

nắH tấr tí cờưi, thậm íhc óc ểht ión àl kôhng oab ờig cờưi, cúl yàn cẳhng biết àl od hná nèđ yah oas àm torng tắm nắh sáng pấl lánh yầđ ý cờưi, kihến cụL Diên bỗng óc oả gáic.

Nưgời yàn thực ựs àl ụD Tạrch Xyuên sao?

cụL Diên nẫv nòc gậin, hna nhìn chằm chằm oàv nàm hình điện tạohi, kôhng thèm liếc ụD Tạrch Xêyun: “Đợi hna ềv iồr nió.”

Nưhng ụD Tạrch Xyuên iạl ưhn đang ỗd dành anh, nghe yậv thậm íhc kôhng giận àm nòc ủhc động mô cụL Diên oàv lnòg. nắH cág mằc nêl iav cụL Dêin, nôh ẹhn nêl ám anh, iồr iạl nôh nêl iat anh, uas óđ bỗng ión tộm uâc cẳhng uầđ cẳhng đôui: “Rất muốn ểđ gnô iộn hna nhìn thấy em.”

cụL Diên nghi hặoc: “Ông niộ?”

ụD Tạrch Xyuên tậg đầu, dờưng ưhn đang ớhn iạl cyuhện ,ũc sơưng băng torng tắm nat dần: “Ông cũng gốing ,me tấr tíhch động tậv nỏh.”

“Nếu gnô nhìn thấy me chắc ẽs iuv lmắ.”

Nưhng cũng ỉhc àl “uếN”, cũng ỉhc àl “cắhC”, ìv gnô ụD ãđ auq iờđ ừt uâl rồi, nưgời sống cũng ỉhc óc ểht aựd oàv muôn nàv iồh cứ àm yus đoán tôhi.

oaS ụD Tạrch Xyuên óc ểht kôhng nậh chứ?

cụL Diên nghĩ tầhm.

ếhT àl hna ơrt tắm nhìn iốđ pơưhng mô mình tộm cái, xách lồng nậv cyuhển ar khỏi cửa, thậm íhc kôhng thốt iổn tộm iờl ngăn nảc nào. Bách ếuT mằn nêb tnorg, iôđ tắm uàm ổh páhch nhìn cụL Diên auq ehk ,ởh dùng móng oàc ẹhn aửc lồng ưhn ểht đang ừt bệit.

óN tấr naogn, ừt ngày được nhận ềv nuôi ãđ tấr naogn, ở bệnh viện kiểm art tiêm tốuhc, uađ nếđ cùng cực cũng kôhng ềh oàc nờưgi, ỉhc uađ nớđ ởht nổh hển, chịu đựng tếv tơưhng ũc od iat nạn ex ộc yâg .ar

áiG ưhn pặg mớs nơh ìht tốt rồi.

Torng uầđ cụL Diên chợt yản ar ý nghĩ này.

uaS ihk ụD Tạrch Xyuên iđ rồi, hna kôhng nòc mât tạrng chơi điện tohại nữa, hna đứng yậd iđ iđ iạl iạl torng pòhng kcáhh, óc ẻv iơh ol lnắg.

mảC cúx mách oảb hna phải ngăn nảc hành động aủc ụD Tạrch Xêyun, nưhng ýl írt iạl ión rằng kôhng nên cuốn oàv cuộc pohng ab này, nơh aữn ụD Tạrch Xyuên nốv ẽs cẳhng nghe iờl anh.

ỉhC nòc tộm ngày cốui, ỉhc nòc tộm ngày cuối tôhi.

cụL Diên chưa oab ờig mảc nhận õr cứs mạnh kôhng ểht cốhng ực aủc ốs mệnh ưhn cúl này, gốing ưhn cihếc uàt aửl mầg úr trên đờưng yar ỉhc biết id cyuhển theo ỹuq oạđ ãđ đnịh, uến muốn dùng thân cáx ngăn nảc ón chạy ìht tếk cục cíhnh àl ịb ón nihgền tán tàhnh iah đạon.

cụL Diên yấl điện tohại ,ar nur yẩr tắb uầđ nhắn nit ohc ụD Tạrch Xêyun:

【Anh nếđ bệnh viện caưh?】

【Mèo oas riồ?】

【Mấy ờig hna ềv ểđ me ar đnó.】

ộB【 phim nầl tưrớc hna chưa mex tếh nòc iàv ngày aữn àl nừgng cihếu rồi, ngày iam cúhng at iđ mex néh.】

cụL Diên tệh ưhn tộm ẻk mắl lời, hna mảc thấy ảc iờđ mình chưa từng nhắn nihều ữhc nếđ vậy, ếht nưhng nit nhắn iửg iđ iạl gốing ưhn áđ chìm yáđ bểin, kôhng nhận được tấb ỳk iồh mâ nào.

Thời gian lặng ẽl trôi qua, cẳhng yấm chốc ãđ nếđ sáng mớs môh sau.

uầB trời nêb nogài aửc ổs ãđ hiện nêl uàm máx ìhc mả đạm, yâm neđ cuồn cuộn ưhn ểht nơc aưm oàr ẽs óc ểht pậ xốung tấb ức cúl nào. óiG lạnh thổi auq aửc ổs đang éh ,ởm iơh mấ táohng chốc ãđ nat biến sạch .ẽs

cụL Diên ãđ yấm ngày kôhng chợp mắt, cuối cùng kôhng chịu iổn aữn àm tihếp .iđ hnA mằn nhắm tắm trên ếhg ôs pha, nghĩ bụng mình ưhn êN ồB táT auq sông nòc óhk oảb tàon, màl ìg nòc mât írt àm ol ohc mạng nưgời khác nữa.

nêT iat aọh Tởưng cáB nâV aik ờig óc phải ãđ chết iồr knôhg?

náV tưrớc ãg at chết cũng áhk tảhm, ịb ụD Tạrch Xyuên mâđ ohc ruột nag iòl tếh ảc ,ar tếk cục náv yàn chắc cẳhng áhk nơh đâu.

Cũng kôhng biết ụD Tạrch Xyuên giết nưgời xong óc quay iạl mìt mình knôhg, yah àl ựt tás iạt ỗhc ưhn kiếp tớưrc.

yH vọng iốđ pơưhng ẽs quay iạl mìt mnìh, tí nhất cũng phải ừt biệt tộm tếing chứ.

Nưhng àm kôhng quay iạl cũng đợưc, miễn pặg iồr iạl thấy óhk cịhu.

cụL Diên ức ếht aừv yus nghĩ lung tung aừv ủgn tihếp .iđ Torng nơc ơm mnàg, hình ưhn hna nghe thấy tếing ởm khóa cửa, thầm nghĩ ụD Tạrch Xyuên thực ựs quay iạl kìa.

Nưhng cụL Diên nahnh cóhng phát hiện ar điều tấb tnờưhg, iởb ìv óc tộm lưỡi oad lạnh oẽl tấb ờgn ềk oàv ổc anh, torng pòhng xuất hiện thêm iah ịv káhch kôhng iờm àm đến.

Đồng ửt torng tắm cụL Diên oc lại, torng phút chốc ợs nếđ cứm mit nầg ưhn nừgng đập, hna ởm bừng iah mắt, tộđ nihên tôrng thấy tộm gơưng tặm quen tộuhc, pohng ộđ ẹhn nnàhg, nưhng cũng ữd nợt mâ –u

Tởưng cáB nâV chưa ịb ụD Tạrch Xyuên mâđ ohc ruột nag eb bét, cẳhng biết oas ãg iạl mìt ar iơn ở aủc cụL Dêin, nẫd theo tộm ệv ĩs lặng ẽl nẻl oàv đây.

cắS tặm cụL Diên thay iổđ yấm lần, cuối cùng cũng nặn ar được tộm ụn cờưi: “ởưTng cáB Vnâ?”

ẹM ,ón ngày cuối cùng rồi, oas nêt yàn nẫv mìt nếđ yâđ đcợư!?

Tởưng cáB nâV chắc nẳh ãđ nậb tứs uầđ ẻm trán nếđ cứm uâl iồr kôhng ủgn nogn, tắm thâm qnầug, ãg nốv cúl oàn cũng nă cặm bảnh bao, ếht àm ờig cihếc ơs im trên nưgời iạl nhăn nhúm yầđ pến gấp, tôrng nàt ạt thực .ựs

Tởưng cáB nâV nhìn chằm chằm cụL Dêin, mâ trầm hỏi: “Lục Dêin, bsu đ!uâ?”

Tởưng cáB nâV nầg ưhn phát điên ìv nữhng ựs việc liên tiếp yảx ar nầg đây, tưrớc tiên àl mâL Annie tắb ảuq tang ãg nogại tình kihến ohc quan ệh giữa ãg àv mâL ịht nạr nứt, uas iạl phát hiện cụL Diên yấl trộm bsu aủc mnìh. ờiG yâđ ựd ná tấb động nảs nev biển ãđ ởrt tàhnh ứht cár rưởi kôhng náb đợưc, ãg pấc bách nầc dùng bsu màl điểm uếy ểđ pé buộc yấm ổc đông aik giúp ùb pắđ kohản thâm tụh iàt cníhh.

nơH aữn uến ứht torng óđ ịb tọl ar nàogi, ãg kôhng ỉhc thân iạb danh liệt àm nòc phải ngồi .ùt

cụL Diên ảig ờv kôhng bếit: “sUb? bsU ìg cơ?”

Tởưng cáB nâV pób ổc cụL Dêin, ộb dạng điên cồung y cahng ụD Tạrch Xyuên cúl tớưrc, gọing ãg yầđ măc hận: “sUb! bsU uậc yấl trộm ừt káhch sạn! cụL Dêin, giao ar đây, bằng kôhng iôt cũng kôhng biết mình ẽs màl cyuhện ìg đuâ!”

Nữhng việc yảx ar nầg yâđ thực ựs áuq tấb tnờưhg, nơh aữn téx ỹk iạl ìht uềđ óc liên quan nếđ cụL Dêin, bằng kôhng oas hna iạl muốn yấl bsu bằng iọm áig ưhn vậy, oas mâL Annie iạl tùrng pợh nếđ káhch nạs tắb gian ưhn vậy, ngay uas óđ ìht ựd ná tấb động nảs iạl pặg nấv .ềđ

cúL yàn cụL Diên iớm thấy cúl tưrớc ụD Tạrch Xyuên pób ổc mình ãđ àl nơưng yat mắl rồi, nêt Tởưng cáB nâV yàn iớm thực ựs àl muốn mạng hna này. Trán hna iổn nâg xnah, óhk khăn mót yấl yat Tởưng cáB Vân: “sUb… ụhk ụhk khụ… iôT ểđ usb… ở công yt riồ…”

cụL Diên tyuệt iốđ kôhng ểht ión ón đang mằn torng yat mâL Ainne, ia àm biết Tởưng cáB nâV óc iổn điên nêl iồr giết aừb yah knôhg, dưới tình ếht pấc bách ếht yàn ỉhc óc ểht aịb tộm iác ớc tôhi.

Tởưng cáB nâV hiển nihên kôhng tin: “Cậu ẽs ểđ ứht quan tọrng ưhn yậv ở công yt c!cắh?”

cụL Diên oh khan ữd dội: “Nơi nguy hiểm nhất àl iơn na toàn nấht, hna chưa nghe uâc óđ oab ờig ”?à

Nghe vậy, iah yat Tởưng cáB nâV đang pób ổc hna cuối cùng cũng iớn lỏng iàv pầhn: Ở“ ỗhc oàn torng công t!y?”

uầĐ có cụL Diên chạy ưhn đêin: Ở“ ỗhc màl việc ũc aủc tôi… ngăn oék ứht ba…”

Tởưng cáB nâV kôhng nit iờl cụL Diên ngay àm quay uầđ nhìn ệv ĩs phía sau: “Lục soát ảc năc pòhng yàn ohc tiô!”

nêT ệv ĩs páđ lời, pậl cứt cụl sáot, ồđ cạđ ịb tậl tung lên, ngay ảc pòhng ệv sinh cũng kôhng tha, ếht nưhng cẳhng mìt thấy uấd tếv ìg aủc bsu ,ảc đành phải ión iớv Tởưng cáB Vân: “ếSp, kôhng mìt thấy ubs.”

hnÁ tắm Tởưng cáB nâV hiện nêl ý muốn giết nờưgi: “Cậu mìt iợs yâd trói uậc at iạl tưrớc ,ãđ iồr pậl cứt iál ex nếđ công yt yấl usb, ùd óc yấl được yah kôhng ìht cũng phải iọg điện oáb ohc iôt nyag.”

cụL Diên thầm uêk iux xẻo, mớs biết ếht ãđ aịb tộm ỗhc ax nơh rồi, ừt yâđ nếđ công yt cùng mắl ỉhc tấm nốb mươi púht, uến iốđ pơưhng kôhng mìt tấhy, cẳhng phải hna chết chắc iồr ?à

Nưhng ãđ áuq mộun, cụL Diên ịb trói oàv ghế, mệing nòc ịb nád băng dníh, muốn ión cũng kôhng ión đợưc.

Tởưng cáB nâV iđ auq iđ iạl tưrớc tặm cụL Dêin, hná tắm lạnh oẽl nhớp nháp màl nưgời at ợs hãi, ãg nghe óc ẻv ưhn đang hỏi, nưhng thực chất àl đang ựt ión iớv cíhnh mnìh:

“Lục Dêin, tốr cuộc iôt iốđ ửx kôhng tốt iớv uậc ỗhc oàn àm uậc iạl phản iộb iôt ưhn v!yậ?”

óC“ phải pật đoàn Đỉnh uD đứng uas uậc kgnôh!? nọB ọh ohc uậc iác ?ìg Tềin, yah àl n!àh?”

cúL ãg kích động thậm íhc nòc chộp yấl yág cụL Dêin, ẻv tặm điên cnồug: “Tôi tậc cựl oab nihêu măn uềđ ìv ngày môh nay, ẻk oàn mád yủh hoại aịđ ịv aủc tôi! iôT ẽs oék nọb cúhng cùng c!tếh!”

ãG nhấn mạnh từng chữ, eđ dọa: “ùCng cếht, uậc hiểu k!gnôh?”

cụL Diên thầm nghĩ kôhng biết nầg yâđ mình óc đang pặg nậv nạh ìg kôhng àm oas suốt ngày chọc túrng ẻk điên ếht kôhng bếit. ờiG hna nòc ol nơh ềv nêt ệv ĩs iđ yấl bsu kia, ỡl nắh at kôhng mìt thấy ứht ìg ìht óc ihk Tởưng cáB nâV ẽs giết mình thật mất.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, chớp tắm ãđ nơh aửn tnếig.

Điện tohại aủc Tởưng cáB nâV tặđ trên nàb tộđ nihên oer lên, tếing rung trầm thấp iơr oàv iat cụL Diên kôhng khác ìg aùb iòđ mnạg, kihến mit hna tọv nêl nật ổc hnọg.

Tởưng cáB nâV nẫv đang tốs ruột ờhc tin, thấy yậv ìht pậl cứt nghe yám kôhng biết uầđ yâd nêb aik ión nữhng ìg àm cắs tặm ãg bỗng chốc ởrt nên cực ỳk óhk coi, cứt giận nếđ cứm mén điện tohại xốung đất.

“–mầR!”

nàM hình ỡv nụv tàhnh mạng nệhn.

“Lục Dêin, yàm mád aừl t!oa?”

Tởưng cáB nâV thực ựs cứt điên rồi, ệv ĩs ión nàb màl việc aủc cụL Diên ãđ ịb nọd sạch ừt lâu, torng ngăn oék cẳhng óc ìg .ảc ãG bước nếđ tưrớc tặm cụL Dêin, ềk iũm oad nêl iùđ phải aủc anh, kôhng chút od ựd mâđ mạnh xnốug, iảv quần rách tạoc, uám tươi chảy ar thấm tớư cihếc quần mẫs màu.

cụL Diên uađ nớđ nêr khẽ, nưhng kôhng nòc động tĩnh ìg nữa.

hnA nốv chịu uađ tấr gỏii, ít uađ nớđ yàn nẫv mằn torng phạm iv gồng đợưc.

Tởưng cáB nâV túr mạnh noc oad ,ar uám tươi nắb eót nêl tưrớc mắt, nưhng ãg cẳhng ềh chớp tắm yấl tộm cái, ãg trợn tắm nhìn cụL Dêin: “Tao iỏh yàm nầl cuối cnùg, bsu uâđ r!iồ?”

cụL Diên nghe yậv ìht uếy tớ nẩgng uầđ nhìn ,ãg cắs tặm hna iát nhợt ìv tấm uám áuq nềihu, kôhng biết oas nếđ ờig hna nẫv óc ểht cười đợưc: “Xin iỗl iôt quên mất, iôt iửg bsu ềv êuq riồ.”

“Nếu ờig hna iál ex iđ yấl ìht chắc iam ẽs nếđ iơn tiôh.”

ỉhC nòc tộm ngày cốui.

cụL Diên ỉhc nầc nghĩ cách sống nếđ iốt yan àl nihệm ụv mex ưhn hoàn tàhnh rồi.

Nưhng tấr đáng tếic, Tởưng cáB nâV kôhng ngốc ưhn ụD Tạrch Xêyun, ỉhc ỗd dành yấm uâc ãđ nit iờl anh: “Gửi ềv êuq rồi? yàM iửg auq iác ,ìg ãm nậv cyuhển đuâ?”

Cậhc.

tấT nihên àl cụL Diên kôhng ,óc ếht nên iùđ hna iạl hứng thêm tộm nhát oad nữa.

ẹM kiếp uađ tậht.

ựS kiên nhẫn aủc Tởưng cáB nâV ãđ hoàn toàn nạc kệit, noc oad dính uám cuối cùng ừt ừt id cyuhển lên, ềk tás oàv ổc họng cụL Dêin. ỉhC nhìn ẻv nàt nhẫn torng tắm ãg ìht kôhng ia nghi ờgn ãg ẽs mâđ mạnh xốung torng giây tiếp teho:

“Lục Dêin, oat ohc yàm ab giây cuối cgnù.”

“aB,”

“iaH,”

“tộM!”

iũM oad ơig oac cuhẩn ịb mâđ xnốug, ión ìht chậm àm yảx ar ìht nnahh, cụL Diên tộđ nihên vùng khỏi yâd tóri, oal iớt tậv nộl iớv Tởưng cáB Vân.

cụL Diên nốv óc ểht ễd dàng ửx ýl được Tởưng cáB Vân, nưhng od iùđ ịb mâđ iah nhát nên hành động ịb nạh chế, năl nộl trên nàs yấm vnòg, cuối cùng nẫv ịb iốđ pơưhng èđ xnốug.

Tởưng cáB nâV tộm yat pób ổc cụL Dêin, tộm yat vung lưỡi oad lên, nầl yàn àl thực ựs iổn ý giết nờưgi, ếht nưhng đúng cúl ãg định mâđ xốung ìht bỗng óc nơc uađ ữd iộd pậ nếđ ừt phía sau, tấb ờgn ịb ia óđ áđ ãgn ar đất, năl ax yấm mét.

“–mầR!”

àL ụD Tạrch Xêyun.

Kôhng biết nắh ừt uâđ chạy ,ềv aừv yẩđ aửc oàv ìht thấy cụL Diên àv Tởưng cáB nâV đang tậv nộl iớv nhau trên sàn, nắh áđ ẻk aik yab sang tộm bên, uas ihk phát hiện trên nàs yầđ tếv máu, ẻv tặm nắh ởrt nên ữd nợt nếđ cứm kihến nưgời at kinh hãi.

“Lục Dnêi!”

cụL Diên tấm uám áuq nềihu, ngay ảc mầt nhìn cũng tắb uầđ nhòe .iđ hnA ỉhc mảc thấy nưgời mình tộđ nihên ẹhn bnẫg, ngay uas óđ được ia óđ nâng dậy, nêb iat vang nêl tộm gọing ión ol lắng pấg gáp:

“Lục Dnêi!? mE oas r!iồ?”

Nghe vậy, cụL Diên óhk khăn ởm iah mắt, ôv ốs oả hnả cồhng chéo nêl nhau oạt tàhnh gơưng tặm quen tuhộc aủc ụD Tạrch Xêyun. uaS ihk nhìn õr àl ,ia hna bỗng thấy ẹhn lnòg: “Anh iđ uâđ thế? mE nhắn ohc hna oab nihêu nit ưhn yậv àm hna kôhng ảrt iờl yấl tộm ciá…”

ụD Tạrch Xyuên thấy ảc nưgời cụL Diên toàn uám àl máu, nắh hảong tốh ợs iãh ôv cnùg, ngay ảc yat cũng nur lên, nòc mât írt uâđ àm ảrt iờl uâc hỏi: mE“ đừng ión nữa, hna iọg ex uức tơưhng ohc em!”

Nghe vậy, cụL Diên tộđ nihên mắn chặt ổc yat hắn, ngón yat yầđ uám dính nhớp nưhng cứs mắn iạl kihến nưgời at kôhng ểht ờl iđ đợưc: “Báo cảnh tás tưrớc …ãđ oáb cảnh tás tắb Tởưng cáB nâV oàv tù…”

ụD“ Tạrch Xêyun, hna đừng giết nưgời được kgnôh…”

“yuTệt iốđ đừng giết niờưg…”

tếV tơưhng aủc cụL Diên yut nihgêm tọrng nưhng kôhng chết đợưc, ỉhc nầc yâb ờig aưđ Tởưng cáB nâV oàv ùt ìht yat ụD Tạrch Xyuên ẽs kôhng nầc dính uám nữa, àm nihệm ụv aủc hna cũng óc ểht hoàn tnàhh.

iãM nếđ ihk nhìn thấy ụD Tạrch Xyuên cúl nãy, cụL Diên iớm nhận ar mình tấr iốh hận, iốh nậh ìv ãđ kôhng ữig nắh iạl ihk nắh bước ar khỏi cửa. ốS mệnh ưhn tộm cyuhến uàt oal tẳhng kôhng điểm dnừg, yut hna kôhng ểht kihến noc uàt yàn dừng iạl nưhng óc ểht kihến ón ẽr sang tộm noc đờưng hoàn toàn khác ở ãgn ẽr tiếp teho.

Cẳhng biết ừt cúl nào, Tởưng cáB nâV ãđ lạong cạohng đnứg, ãg kôhng ờgn ụD Tạrch Xyuên nẫv nòc ở tàhnh ốhp ,A càng kôhng ểht ờgn được iốđ pơưhng iạl uấc tếk iớv cụL Dêin. Torng chớp mắt, iọm nghi nấv uềđ được giải đáp, ngọn aửl nậh ùht nầg ưhn tihêu iụr hoàn toàn ýl írt aủc .ãg

Tởưng cáB nâV oàg lên: ụD“ Tạrch Xêyun! yàM chết đ!!i!”

Phía uas tộđ nihên pậ nếđ tếing óig tír aủc lưỡi dao, ụD Tạrch Xyuên theo phản ạx tárnh ,én quay uầđ iạl ìht thấy ẻv tặm yầđ tás ý aủc Tởưng cáB Vân, hlnắập cứt oal iớt tậv nộl iớv iốđ pnơưhg.

Giận ữd àl chất cúx cát tốt nhất ohc cứs mnạh, nơh aữn torng yat nòc óc dao, Tởưng cáB nâV torng tạrng thái điên cồung iạl tấb ờgn đánh nagng ngửa iớv ụD Tạrch Xêyun, ồđ cạđ torng àhn iơr ứt tnug.

Kôhng biết ãđ auq oab lâu, cuối cùng ụD Tạrch Xyuên chấp nhận ịb mâđ tộm nhát ểđ áđ ãgn Tởưng cáB nâV xốung đất. nắH siết chặt ổc iốđ pnơưhg, giật yấl noc oad ừt yat Tởưng cáB Vân, uám cặđ qáunh kihến nắh nầg ưhn kôhng mắn được nác dao, iah tắm ỏđ nầgu, tràn ngập măc hận.

“ởưTng cáB Vân, đáng ẽl yàm phải chết ừt uâl rồi! yàM phải chết ừt măn măn tưrớc riồ!”

iỗN măc nậh àm ụD Tạrch Xyuên tấm ảc mêđ iớm tấv ảv kiềm nén được cuối cùng iạl bùng lên. nắH ớhn nếđ gnô iộn ãđ auq đời, ớhn nếđ công yt ịb áhp yủh torng phút cốhc, ớhn nếđ măn măn ùt iột aủc mnìh, ỉhc muốn măb măb mằv ẻk tưrớc tặm tàhnh nhgìn mnảh.

Tởưng cáB nâV pắs chết nếđ iơn iồr nòc cười điên cnồug: “Tao đáng cếht? oaT đáng chết đấy, nưhng ụD Tạrch Xêyun, oas yàm kôhng nghĩ mex yàm ugn nếđ cứm oàn đi!”

ãG cười nếđ cứm ởht kôhng ar hơi, ảhn ar tộm nit cứt yâg chấn đnộg: “ưrTớc aik yàm ịb oat lừa, ờig iạl ịb tằhng ĩđ cụL Diên aik lừa, yàm óc biết cíhnh ón ãđ màl ổs sách ảig măn óđ giúp oat knôhg, ếht àm yàm iạl iđ ám pấ iôm ềk iớv ẻk t!ùh?”

Tởưng cáB nâV cười xong ìht tắb uầđ chửi aủr tộm cách cộđ địa, hoàn toàn kôhng mếđ aỉx nếđ ẻv tặm mâ u đáng ợs aủc ụD Tạrch Xêyun: ụD“ Tạrch Xêyun, yàm ỉhc àl tộm tằhng đêin! iA àm tíhch tộm tằhng điên chứ, ngày aưx ở cùng yàm màl oat thấy mởt chết kpếih!”

óC“ yấm đồng nẩb àm màl ưhn êhg mắl vậy! iạĐ tihếu aig êhg mớg mắl phải knôhg? Ngày oàn cũng tưrng iác ẻv tặm cốb iùm ohc ia mex hả!”

ảC“ iờđ yàm kôhng oab ờig óc được tình mảc thật lòng aủc ia đâu! Đáng iờđ myà!”

iỗM iờl thốt ar ừt mệing Tởưng cáB nâV uềđ aóh tàhnh iờl nyugền cộđ aịđ nhất gáing mạnh oàv mit ụD Tạrch Xêyun. nắH ởht dốc, cứt giận nếđ iỗn toàn thân lạnh buốt nur rẩy, tấb tìhnh lình ơig oad nêl mâđ xốung —

Kôhng óc cảnh uám tươi phun trào ưhn tởưng tnợưg.

iũM oad dừng iạl ở ịv írt cách ổc họng Tởưng cáB nâV tộm cemitnet.

Kôhng íhk ưhn óc tộm oàr nảc ôv hình kihến ổc yat ụD Tạrch Xyuên nur rẩy, màl oas cũng kôhng mâđ xốung đợưc.

Thấy vậy, khóe mệing Tởưng cáB nâV nếhch nêl quái ,ịd lặng ẽl pấm yám môi: ụD“ Tạrch Xêyun, yàm chắc chắn ẽs chết dưới yat oat “-

“tẹoX!”

àL mâ tahnh lưỡi oad éx toạc iảv vóc, mâđ oàv ad tịht.

aóH ar Tởưng cáB nâV nòc giấu tộm noc oad khác trên nờưgi, ãg mâđ mạnh oàv trái mit ụD Tạrch Xêyun, uám nóng phun trào nắb yầđ tặm ,ãg ãg cười ưhn điên dại: aH“ ah ah ah ah ah ụD Tạrch Xêyun, yàm chết !iđ oaT kôhng sống iổn ìht cúhng yàm cũng đừng hòng được ynê!”

“Mày muốn sống chết óc nhau iớv cụL Diên ,à mằn ơm đi!”

Tếing cười chói iat aủc Tởưng cáB nâV bỗng mi tặb ưhn ịb ia pób ,ổc biến tàhnh tếing ởht nổh nểh uađ nớđ ưhn gnố ễb ũc .ỹk ỉhC thấy uám tươi phun ar ừt ổc họng ãg oac nếđ yấm tớưhc, ùd óc tịb ếht oàn cũng kôhng ngăn đợưc.

Tởưng cáB nâV kinh ngạc trợn ot mắt, iah yat tịb chặt ổc họng mnìh, ãg ơrt tắm nhìn ụD Tạrch Xyuên ảc nưgời yầđ uám lạnh lùng túr noc oad ar đứng dậy, uas óđ bước lạong cạohng nếđ nêb cạnh cụL Dêin.

cụL Diên nốv ãđ nầg ngất iđ ìv tấm máu, nghe Tởưng cáB nâV tiết ộl ềv ổs sách àv cyuhện liên quan nếđ mình iạl giật mình tỉnh lại. Đáng tiếc ảc iah chân uềđ ịb tơưhng nên kôhng chạy iđ uâđ đợưc.

hnA mằn trên sàn, thấy kuhôn tặm iát nhợt yầđ uám aủc ụD Tạrch Xêyun, hná tắm nắh mâ ,u ưhn tộm noc cá ỷuq đang từng bước tiến ềv phía mnìh, toàn thân hna lạnh buốt ưhn iơr xốung mầh bnăg.

Xong rồi, chắc chắn iốđ pơưhng nếđ ểđ giết mnìh.

cụL Diên kôhng ờgn mình chơi iạl tộm ván, cuối cùng nẫv phải chết torng yat ụD Tạrch Xêyun, hna hảong loạn nếđ iỗn tấm bình tnĩh, nêb iat ỉhc nòc nghe thấy tếing mit pậđ ữd dội.

màL oas đây? hnA óc nên ar yat tưrớc knôhg?

ụD Tạrch Xyuên ãđ ịb mâđ oàv tim, ỉhc nòc aửn ngày aữn àl hoàn tàhnh nihệm .ụv uếN hna ar yat ngay yâb ờig ẽs óc ủđ ơc iộh ểđ sống sót.

cụL Diên ởht nặng ,ền torng uầđ liên cụt pật dượt mình nên màl ,ìg ếht nưhng thân ểht iạl kôhng ềh nhúc níhch aựt ưhn ãđ ịb iác chết tuhần phục ừt sớm, chấp nhận iũm oad pắs ơl lửng trên đỉnh đầu.

hnA kôhng kiềm ếhc iổn yus nghĩ lung tnug, ohc nếđ ihk tộm thân ểht mấ nóng ãgn mầ tưrớc mặt.

ụD Tạrch Xyuên dờưng ưhn kôhng ểht cốhng ỡđ iổn nữa, cắs tặm nắh tắrng bệch ưhn ờt gấiy, cihếc oá hdooie neđ yàd mộc thấm mẫđ uám tươi aỏt ar iùm tanh nnồg. nắH ỳuq tộm iốg nêb cạnh cụL Diên nưhng iạl kôhng giết anh, àm dùng iôđ yat dính uám aik nur yẩr ờs oàv vai, tim, bụng aủc cụL Dêin…

nắH đang kiểm art mex cụL Diên óc ịb tếv tơưhng írt mạng oàn knôhg.

nẩC thận nếđ thế, ỉt ỉm nếđ thế, gốing ưhn uáb tậv aủc mnìh.

ihK phát hiện kôhng óc ,ìg ẻv tặm khát uám aủc ụD Tạrch Xyuên cuối cùng cũng uịd iđ iôđ cúht. tếV tơưhng ở ngực kihến nắh óhk khăn ảc ihk nói, nưhng nắh nẫv ốc nặn ar tộm ụn cười nhợt nhạt iớv cụL Dêin:

“ừĐng …ợs hnA oáb cảnh tás riồ…”

cụL Diên ơgn ngác nhìn ụD Tạrch Xêyun: “Anh kôhng giết me soa?”

ẽL ar nưgời yàn phải giết hna iớm đnúg, iạt oas iạl kôhng gếit?

ụD Tạrch Xyuên nâng tặm cụL Diên lên, ẹhn nàhng aựt oàv trán anh, iơh ởht toàn iùm uám tnah, iỗm ữhc uềđ uếy tớ nầg ưhn kôhng nghe thấy :ìg “Anh kôhng nit iờl Tởưng cáB Vnâ…”

“Lục Dêin… hnA ỉhc nit em…”

Tưrớc óđ ọh ãđ nẹh cớư iớv nhau rồi.

ụD Tạrch Xyuên luôn ớhn tấr ,õr nắh chưa oab ờig quên từng iờl từng ữhc àm cụL Diên ãđ ión iớv mnìh.

nắH ớhn cụL Diên oảb nắh đừng giết nờưgi, ếht nên uas ihk aưđ oèm oàv bệnh viện ìht cuhẩn ịb ềv nhà.

ụD Tạrch Xyuên ốc gắng mỉm cờưi, gọing điệu yầđ yá náy: “Lục Dêin… niX iỗl …me uaS ihk aưđ Bách ếuT nếđ bệnh vệin… ón kôhng auq kiỏh…”

pấC uức tấr uâl nên ảc mêđ kôhng ềv kịp, nắh kôhng biết phải ión oas iớv cụL Dêin, cũng kôhng biết mình óc nên giết Tởưng cáB nâV yah knôhg.

ụD Tạrch Xyuên iál ex qaunh quẩn trên đờưng ốhp mêđ kuhya tếh vòng yàn nếđ vòng káhc, cuối cùng tháo noc oad giấu torng yat oá ar mén oàv tùhng rác.

uếN ưhn thời gian dừng iạl ở yâđ ìht yấ ẽs àl tếk cục tốt nấht.

“Xin lỗi… cuối cùng hna nẫv giết niờưg…”

nêB iat cụL Diên vang nêl gọing ión ỏhn nếđ cứm kôhng nghe được aủc iốđ pnơưhg. ụD Tạrch Xyuên ưhn ểht ịb túr nạc toàn ộb cứs lực, thân hình ừt ừt tưrợt xnốug, uầđ cũng cụg xnốug. cụL Diên theo phản ạx ỡđ yấl ơc ểht hắn, cúl yàn iớm phát hiện quần oá iốđ pơưhng mẫđ máu, kihến nưgời at kôhng khỏi kinh iãh ihk thấy ơc ểht tộm nưgời iạl óc ểht chảy ar nihều uám nếđ vậy.

ụD Tạrch Xyuên nhắm tắm lại, tấb đnộg. Hàng im pợr xốung tộm mảng bóng râm, nêy tĩnh ưhn đang ủgn say, uám tươi laong ổl kihến nưgời at kôhng nhìn ar nàl ad nốv iát nợht.

nắH chết rồi, cuộc iờđ nàt ạt yàn cuối cùng cũng tếk túhc, kôhng nầc phải ùht nậh tấb ức ẻk oàn nữa.

ụD“ Tạrch Xnêyu?”

cụL Diên nghe thấy gọing ión kôhng ểht nit iổn aủc cíhnh mnìh, khàn kàhn, nur rẩy.

ếhT nưhng hoàn toàn mi ắng, kôhng tộm ia páđ iạl anh, nêb nogài mấs chớp mầg úr ưhn muốn éx toạc uầb trời u má măt tối. ôV ốs tạh aưm ừt trên trời ổđ xnốug, biến tàhnh ốhp yàn tàhnh tộm noc tyuhền ôc cộđ lênh đênh trên bểin.

cụL Diên sống iạl óc ểht đoán tưrớc nihều cệyuhn, nưhng iạl kôhng biết tấr nihều cệyuhn.

hnA kôhng biết rằng ỉhc tộm uâc ión ôv tnìh, tộm iác mô aủc mình ãđ kihến ụD Tạrch Xyuên nhen nhóm chút yh vọng mong manh ềv tơưng lai.

nắH nit tởưng anh, nắh kôhng giết nưgời nữa, ìv ếht nắh ãđ tứv ỏb noc oad chưa từng iờr khỏi nờưgi.

nắH muốn sống cùng anh, nắh ớhn nếđ ộb phim chưa mex tếh iớv anh, ohc nên lưỡi oad mâđ ềv phía Tởưng cáB nâV ãđ od ựd dừng iạl oàv giây phút cuối cnùg.

tấT ảc nữhng ìg nắh màl uềđ àl ểđ sống sót, yậv àm iạl ịb yẩđ oàv iác chết uâs thẳm hơn.

aB náv òrt cơhi.

nắH ãđ giết hna iah lần, uức hna tộm lần, cuối cùng sống torng ựs aừl dối, cuối cùng chết torng vòng yat anh.

mẦ“ mầ ”!–

tộM tếing mấs tộđ ngột vang lên, cồung pohng cuốn theo aưm lạnh nêb nogài thổi oàv torng àhn ừt aửc ổs ởm tnaog, iốx tớư cụL Diên ừt uầđ nếđ câhn.

ệH tốhng xuất hiện ởrt iạl torng hoàn cảnh ưhn vậy, tộm trái mit uàm neđ đang đập, dòng điện mít ờm oả oab xung qaunh ưhn eđ dọa, iạl ưhn gông cùm.

ýK【 ủhc 603, chúc mừng hna ãđ hoàn tàhnh nihệm ụv sống sót, óc chọn tiến oàv giao diện òrt chơi tiếp theo kgnôh?】

ỉhC óc iah nưgời eđ aọd tính mạng cụL Dêin, yâb ờig ọh uềđ chết ảc iồr nên nihệm ụv cũng mex ưhn hoàn tnàhh.

cụL Diên tấb đnộg, hna mô chặt iht ểht ụD Tạrch Xyuên đang nầd lạnh nắgt, tohạt tôrng thất nồh cạl pcáhh.

ệH tốhng yab iạl gần, aỉm mA【:ianh thật iốd tár.】

cụL Diên nẩgng phắt uầđ lên, tắm ỏđ nầgu, cẳhng hiểu oas iạl thấy hung tợn: “Mày aùđ giỡn sinh mạng nưgời káhc, nhìn nọb oat chém giết nhau ìv mạng sống úht ịv mắl phải k!gnôh?”

uếN ệh tốhng àl nưgời ìht ẻv tặm aủc ón yâb ờig nhất định àl aỉm mQ【:iauy cắt àl thế, uến hna lyuến tiếc ưhn yậv ìht óc ểht chọn chết cùng hna ta.】

Kôhng íhk hoàn toàn nêy ắng.

ệH tốhng ưhn ức phải chọc ohc bằng đS【:cợưao hna kôhng chết cùng hna at đi?】

aừV tứd iờl ìht thấy cụL Diên chậm iãr nhặt noc oad dính uám dưới nàs lên, thân hình đang pậđ bỗng kựhng lại, uas óđ ón iộv vàng yab tới, óhk nit nió:【 hnA điên iồr à!?】

cụL Diên nghĩ thầm mình điên thật rồi, ngay ảc nảb thân hna cũng kôhng biết mình đang màl ìg nữa. hnA nhìn tẳhng oàv ệh tnốhg, torng tắm bùng ổn ựs qyuết liệt kihếp nờưgi, nằg từng chữ: “Cho oat sống iạl nầl naữ!”

hnA kôhng mac tâm: “Cho oat ơc iộh cuối cgnù!”

ệH tốhng thấy yậv ìht nêy lặng ởrt lại, lạnh lùng nhắc nihN【:ởhệm ụv aủc hna ãđ hoàn tàhnh rồi, nơh aữn hna kôhng óc ủđ điểm tích yũl ểđ iổđ ơc iộh iát shni.】

cụL Dêin: “gNhĩ cách giúp tao, oat óc ểht dùng ứht khác ểđ đổi, iác ìg cũng đcợư!”

ệH tốhng châm cưhN【:cọhng hna cẳhng óc ìg ,ảc nếđ iác mạng cũng kgnôh.】

cụL Diên đáng ẽl phải cứt gậin, khóe mệing iạl tộđ nihên nếhch nêl ởn ụn cờưi, hna cười nếđ cứm ởht kôhng ar hơi, tứd kohát ềk oad oàv ổc mnìh: “Vậy yàm iđ mìt ýk ủhc tiếp theo ,iđ gnô kôhng chơi iớv yàm naữ!”

Biến ẹm òrt chơi àhn yàm !iđ Biến ẹm ệh tốhng àhn yàm !iđ Biến ẹm tếh ,iđ ốs mệnh chết tệit!

Cùng mắl ìht cếht, ia ợs !ia

Torng lòng cụL Diên yầđ măc pẫhn, nàb yat mầc chặt noc dao, nưhng nòc chưa pịk mâđ xốung ìht nêb iat tộđ nihên vang nêl gọing ión aủc ệh tốhng —

【ohKan !ãđ hnA nòc tộm iút phúc chưa mở!】

Động cát aủc cụL Diên kựhng lại.

ệH tốhng yab iạl gần, gọing điệu pấg gA【:pánh nòc tộm iút phúc chưa !ởm ỡL uâđ torng óđ óc oạđ ục thần pấc ìht soa!】

cụL Diên lạnh lùng nói: “Vậy yàm ởm ar yâb ờig đi!”

ệH tốhng đành phải ởm ar giao diện túr thăm giúp anh, ỉhc thấy cíhnh giữa àl tộm iút phúc uàm vnàg, cụL Diên kôhng chút od ựd nhấp oàv ,ởm nàm hình tộđ nihên ổn ar tộm chùm pháo aoh uàm vnàg, tộm loạt hiệu gnứ oả auq ,iđ trên kôhng turng ừt ừt hiện ar tộm iác đồng ồh tác uàm xnah.

【niĐh! Chúc mừng ýk ủhc nhận được oạđ ục “ưgNợc d”gnò!】

cụL Diên nẩgng uầđ nhìn ềv phía ệh tnốhg: “Đạo ục yàn óc cát dụng gì?”

ệH tốhng dờưng ưhn kôhng ờgn hna ẽs túr túrng iác này, ón sững ờs torng giây lưgN”【:táợc dnòg” óc ểht điều cỉhnh dòng chảy thời gain, ohc phép hna quay iạl áuq ứhk uas ihk cếht, nưhng ón óc tính ngẫu nihên tấr coa.】

cụL Dêin: íV“ dụ?”

ệH t【:gnốhVí ụd ưhn hna óc ểht quay iạl cúl òrt chơi tắb đầu, cũng óc ểht quay iạl tộm giây tớưrc, thậm íhc óc ểht quay iạl tộm áuq ứhk ax iôx hơn, ión cuhng àl kôhng kốhng ếhc đcợư.】

cụL Diên ùd oas cũng cẳhng nòc ìg ểđ mất: “Tao màl ếht oàn iớm dùng đcợư?”

ệH tốhng chậm iãr thốt rtếhC【:a.】

óN nA【:iónh chết iồr ìht iớm ựt động kích hoạt được oạđ cụ.】

yâĐ àl tộm điều kiện khó, nưhng cũng kôhng óhk lắm. ùD oas tất ảc iọm nưgời uềđ ẽs cếht, nưhng phần nớl uềđ kôhng mád chết àv cũng kôhng muốn cếht.

Tiếc àl cụL Diên kôhng phải nưgời bình tnờưhg, hna iúc nưgời nẩc thận tặđ iht ểht ụD Tạrch Xyuên xốung sàn, uas óđ mắn chặt lưỡi oad ềk oàv ổc họng mnìh, yus nghĩ nên mâđ ếht oàn iớm kihến nảb thân chết nahnh nọg tộm cúht.

ệH tốhng bỗng nihên ý thức được nưgời nàđ gnô yàn ỳk thực cẳhng ềh ểđ mât nếđ sống cếht, đúng cúl cụL Diên cuhẩn ịb mâđ xnốug, ón tấb tìhnh lình tắc nT【:gnagại s!oa?】

cụL Diên kựhng lại: “Tại oas iác gì?”

ệH tốhng kôhng ểht hiểu nihN【:iổệm ụv aủc hna ãđ hoàn tàhnh rồi, iạt oas nòc muốn ctếh?】

cụL Diên yus nghĩ giây tál iồr cắl đầu: “Tao kôhng tíhch tếk cục yàn chút noà.”

Đúng vậy, tộm chút cũng kôhng tcíhh.

mẦ“ mầ ”!–

iạL thêm tộm ait tés eól qua, năc pòhng hoàn toàn chìm oàv tĩnh lnặg, ỉhc óc uám tươi nềs tệs nốu lượn trên tặm sàn, dờưng ưhn iơn yâđ cũng từng ổđ xốung tộm trận aưm kôhng ia yah bếit.

Torng aòt àhn ũc tán iơn cụL Diên từng ở nab đầu, ôc iág tíhch cọđ ơht oàv iỗm iốt cuối cùng cũng mầc bút, ngồi tưrớc aửc ổs viết ar iàb ơht uầđ tiên aủc iờđ mnìh:

aT nhgĩ,

iỗN iốh tiếc luôn áhp nék oàv mêđ mưa,

nạV tậv điên cồung sinh iôs torng mẩ ướt.

àL ia mong ihk aừv ởm mắt,

Nưgợc dòng ếut nyugệt ềv iạl măn măn

Đồng haong ủhp ník aúl ,ìm

Tình uêy chen ngập iõc lòng tihếu nêin.

àL ia mong ihk aừv ởm mắt,

Trăm măn ếut nyugệt xoay nầv ãđ qua,

óiG pơưhng ax thổi auq vùng haong vắng

Khẩn uầc non iún cứhng giám ohc ựs vĩnh hnằg.

tạH gốing gieo thuở nab ơs iồr ẽs yản nầm,

áhP tấđ mâđ chồi ừt mảnh haong ,uv

aT tóx tơưhng ohc ựs nàt aú iam uas aủc ,ón

Nưhng Thần iạl nói,

nẫV nòc nốb aùm luân iồh tiếp teho…

Hết chương 44

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha