Ngoại truyện: Dụ Trạch Xuyên
Eidt: Lune
ồB tát torng chùa Tĩnh nàĐ tấr lnih.
cụL Diên kôhng ión õr được àl linh ỗhc nào, nưhng ừt uas môh ở ngôi chùa aik ,ềv õr ràng àl ụD Tạrch Xyuên ãđ bình tờưhng nơh nềihu, kôhng nòc óc tấb ức hành động khác tờưhng oàn nữa, oab mồg ảc cyuhện aửn mêđ tấb tìhnh lình mầc tộm noc oad lạnh oẽl ềk oàv ổc mnìh.
Nhìn tếk cục êht thảm aủc Tởưng cáB Vân, cụL Diên ơm ồh đoán ar óc ẽl àl ụD Tạrch Xyuên cũng sống lại. ỉhC àl hna kôhng hiểu lắm, uến nưgời aik ãđ sống lại, yậv ìht oas iạl kôhng nậh mnìh?
uâC iỏh yàn ãđ định tưrớc àl kôhng óc iờl gảii, iởb ìv ụD Tạrch Xyuên hoàn toàn kôhng óc ý định thừa nậhn.
“ốSng iạl iác ,ìg me tởưng đang quay phim tyurền hình yấđ ”?à
iỗM nầl cụL Diên ar ẻv ôv tình nhắc nếđ iah ữhc yàn àl ụD Tạrch Xyuên iạl khịt iũm ioc tnờưhg. cúL yàn nắh đang ngồi ở ếhg uas màl việc trên lotpap, chân phải ìht ób bột, đừng hỏi, tất ảc àl iạt cậb tahng tưrớc aửc công yt trơn tưrợt od trời mưa, cúl bước xốung kôhng nẩc thận nên ịb ngã.
“Nếu hna sống iạl ìht việc uầđ tiên hna màl ẽs àl ohc pậđ iác cậb tahng tưrớc aửc công ty.”
ụD Tạrch Xyuên lạnh lùng nói.
nắH kôhng thừa nhận ,óđ ùd ếht oàn cũng nhất qyuết kôhng thừa nậhn.
cụL Diên tếh ccáh, ỉhc óc ểht iál ex ềv nhà, tiện ểht pắs pếx ohc nưgời kyuhết tật ụD Tạrch Xyuên yàn tớưrc. iốĐ pơưhng oảb tôrng uấx nên sống chết kôhng chịu dùng ex lăn, nếđ nạng cũng kôhng dnùg.
“Anh nhảy òl òc tôrng nòc uấx hnơ.”
cụL Diên nhận téx ưhn thế.
ụD Tạrch Xyuên mằn trên ếhg ôs ahp nghỉ nơgi, tôrng ưhn tộm noc oèm đang duỗi nưgời ủgn gật, iôđ tắm píh iạl nẩ uas iám cót iốr mang theo ựs cihếm uữh nẫl cộđ đoán tịm :ờm “Kệ, me cõng ahn.”
cụL Dêin: “Anh nặng lắm, me kôhng cõng đuâ.”
ụD Tạrch Xêyun: “Anh nòc ẹhn nơh ,me nặng uâđ àm ngnặ!”
cụL Diên iởc oá kohác tắv nêl ếhg ôs pha, tiện ểht ểđ nạng ở ỗhc ụD Tạrch Xyuên ỉhc nầc duỗi yat àl iớv đợưc: ùD“ oas cũng phải cọh dùng nạng tưrớc ,iđ hna nogan nogãn ở àhn ờhc ,me me xốung dưới xách ex năl aủc hna lên, tiện ểht aum tí thức nă ềv uấn aữb tiố.”
yâB ờig ãđ nầg mát ờig rồi, siêu ịht chín ờig àl đóng cửa, cụL Diên iộv vàng ar nogài iồr ởrt yat đóng aửc lại, cùng iớv tếing cạch ẽhk vang lên, năc pòhng hoàn toàn chìm oàv nêy tnĩh.
ụD Tạrch Xyuên cẳhng thèm liếc iác nạng nầl nào, nắh mằn trên ếhg ôs ahp tiếp cụt dùng yám tính ửx ýl công vệic. Kôhng oab uâl sau, torng iút oá kohác aủc cụL Diên tộđ nihên tyurền nếđ tếing rung ù ,ù nắh nghi hoặc ngồi yậd mìt tộm cúl lâu, yấb ờig iớm phát hiện cụL Diên ểđ điện tohại torng iút oá quên mầc teho.
“iĐện tohại cũng kôhng mnag, me aum thức nă iồr yấl ìg àm tahnh tnáo.”
ụD Tạrch Xyuên uac yàm mẩl bẩm, ùd nắh óc kôhng muốn nếđ yấm ìht cũng đành phải vươn yat iớv yấl iác nạng nêb cnạh, khập kễihng xốung dưới nóđ cụL Dêin.
Đang cúl cihều ,àt nưgời iđ ộb trên ốhp thưa tớht, ex ộc iốn đuôi nhau năl bánh trên đnờưg. ụD Tạrch Xyuên od ựd iồh uâl ở ãgn ,ưt torng phút chốc chưa biết nên oàv siêu ịht mìt cụL Dêin, yah àl nên iợđ nưgời ọn ở noc đờưng kiểu ìg cũng phải iđ auq này, hoàn toàn kôhng nhận ar rằng nêb ệv đờưng óc tộm bóng dáng quen tuhộc song cẳhng yấm iổn tậb đang chậm iãr tiến iạl ỗhc mnìh.
óĐ àl tộm nưgời nàđ gnô nă cặm óc phần nhgèo nàn, oá kohác jkcaet máx xịt, quần iàd ũc rcáh, uầđ iộđ ũm chài ehc kuhất phần nớl gơưng mặt, iđ đờưng khập knễihg. uếN kôhng phải nhìn dáng nòc áhk ẻrt ìht tấr ễd ịb nưgời at hiểu mầl tàhnh nưgời nhặt ồđ ỏb iđ ở nêb đnờưg.
cúL ụD Tạrch Xyuên nhận ar óc điều ìg óđ kôhng nổ ìht tộm lưỡi oad cắs nhọn được giấu torng pớl oá kohác nogài ãđ lặng ẽl ềk tás oàv lưng hắn, nêb iat vang nêl tộm gọing ión khàn khàn yầđ náo hận: “uMốn sống ìht đừng nêl tnếig! mI mệing theo toa!”
“ởưTng cáB Vnâ?”
Nghe vậy, ụD Tạrch Xyuên kựhng lại, cũng ỉhc ẽhk nớưhng yàm ứhc kôhng ềh ỏt ar hảong tốh ihk ịb ẻk ùht mìt nếđ nật cửa, cùng mắl ỉhc iơh ngạc nihên tộm tẹo. nắH bình tĩnh nhét điện tohại oàv iút oá káohc, khóe iôm cong lên, gọing điệu ơm ồh chứa ẻv aỉm mai: “Sao thế, cuối cùng yàm cũng ảrt tếh ợn nần iồr ”?à
Nưgời nàđ gnô nẩgng phắt uầđ lên, phía dưới vành ũm àl tộm gơưng tặm nhăn neho, hná tắm cộđ ,cá uâr air mởl cởhm, pohng ộđ hna tuấn ngày tưrớc biến tấm kôhng nòc tós iạl chút ,ìg õr ràng àl Tởưng cáB Vân, nưgời đang ợn nần cồhng chất od yav nặng iãl ểđ ùb pắđ kohản thâm tụh công quỹ: ụD“ Tạrch Xêyun, oat biết cíhnh yàm àl ẻk giật yâd phía s!ua!”
naB uầđ Tởưng cáB nâV thực ựs ohc rằng mình iux oẻx nên iớm ịb ộl cệyuhn, nưhng thời gian nầd tôri, ãg cũng nghe được ít pohng tahnh ừt mệing yấm ẻk ohc yav nặng lãi, nghĩ ỹk iạl tộm chút ìht nòc óc ìg àm kôhng hiểu nữa!
Tởưng cáB nâV íg tás oad oàv lưng ụD Tạrch Xêyun, yẩđ nưgời oàv tộm noc mẻh phía uas quán rab nầg .óđ Hoàn cảnh chật pẹh iốt măt ởrt tàhnh pớl ehc yậđ tốt nhất ohc ,ãg kuhôn tặm dưới vành ũm aừv oém óm iạl aừv cá độc: ụD“ Tạrch Xêyun! yàM óc biết kảohng thời gian yàn oat sống ếht oàn knôhg! tốR cuộc oat ãđ cắđ iột yàm ỗhc oàn àm yàm iạl iạh oat ưhn v!!yậ?”
ụD Tạrch Xyuên cẳhng nữhng kôhng hảong àm nòc cờưi, ỉhc àl ụn cười aủc nắh torng hná sáng mả mạđ óc ẻv cực ỳk quái :ịd ,À“ yàm kôhng cắđ iột oat ìg ,ảc cẳhng auq àl oat thấy màl yậv áhk úht ịv tiôh.”
nắH kôhng thèm ểđ ý mex iờl mình ión óc chọc giận noc óhc iạd ãđ cùng đờưng Tởưng cáB nâV yàn yah knôhg: “Nếu môh yan yàm kôhng xuất hiện ìht oat nòc suýt quên yàm luôn riồ.”
yaT Tởưng cáB nâV mầc oad nur yẩr kịch liệt ìv giận ,ữd ãg ớhn iạl kảohng thời gian mình rình rập, thấy cụL Diên àv ụD Tạrch Xyuên iđ uâđ cũng ưhn hình iớv bóng àm ghen ghét ỏđ mắt: àL“ ìv tằhng ĩđ cụL Diên aik phải kgnôh!? àL ón iúx giục yàm iốđ óhp oat ưhn v!yậ!”
ụD Tạrch Xyuên nghe Tởưng cáB nâV ión năng nẩb thỉu ưhn vậy, ait sáng mâ u lặng ẽl eól nêl torng mắt. nắH nốv đang aựd lưng oàv tnờưg, cúl yàn iớm chậm iãr đứng tẳhng dậy, tứv iác nạng torng ngực xốung đất.
Gọing ụD Tạrch Xyuên trầm tầrm: “ởưTng cáB Vân, yàm óc btếi…”
Biết iác ?ìg
Tởưng cáB nâV nòc chưa pịk iỏh ìht bỗng mảc thấy ịb nưgời at dùng cứs ẻb nưgợc vai, nơc uađ thấu xơưng tyurền khắp toàn tâhn, ngay uas óđ mầt nhìn oảđ lộn, ảc nưgời pậđ mạnh xốung đất, yấm iác chai rượu chất đống ở uâs torng noc mẻh mâđ oàv ,oe uađ nếđ iỗn kihến ãg uêk thảm tếiht.
Torng noc mẻh iốt măt eól nêl ait sáng lạnh od lưỡi oad cắs néb phản qnaug, giây tiếp theo ãđ ềk tás ổc họng Tởưng cáB Vân, tắc nagng tếing oàg aủc :ãg
“tỵuS.”
aửN kuhôn tặm ụD Tạrch Xyuên chìm torng bóng tối, yut đang cười nưhng cẳhng hiểu oas iạl kihến nưgời at lạnh ảc sống lnưg, tôrng nắh cẳhng khác oàn tộm ẻk đêin. nắH ạh gọing ión nữhng iờl àm Tởưng cáB nâV nghe kôhng hểiu:
“Tao óc ểht giết yàm nốb nầl ìht cũng óc ểht ếht giết yàm nầl ứht năm. Dùng loại oad tọg trái yâc yàn mâđ nưgời óhk uưl loát lắm, nầl uas ớhn động oãn tộm tí.”
Đơưng nêihn, điều kiện tiên qyuết àl Tởưng cáB nâV nòc óc ơc hội.
ụD Tạrch Xyuên nốv àl tộm ẻk điên từng nuhốm máu, os iớv nắh ìht Tởưng cáB nâV ỉhc àl tộm noc óhc haong đờưng cùng àm tôhi, óc ẻk điên oàn iạl iđ ợs tộm noc óhc chứ?
Tởưng cáB nâV thấy yậv ìht tặm iát nhợt nẳh ,iđ toàn thân cứng ,ờđ ãg hoàn toàn kôhng hiểu ụD Tạrch Xyuên đang ión ,ìg giết mình nốb nầl măn nầl àl sao? Cẳhng ẽl iốđ pơưhng thực ựs muốn giết mnìh? môH yan ãg mầc oad nếđ cùng mắl ỉhc muốn tống tiền ụD Tạrch Xyuên tôhi, ứhc thực ựs kôhng óc ý định đồng yuq uv tận!
yaM àm ụD Tạrch Xyuên kôhng thèm ểđ ý nếđ ,ãg nắh đứng tẳhng dậy, yấl điện tohại ar iọg tộm cộuc, oảb nưgời nếđ nọd pẹd nàt cục. Tởưng cáB nâV láong táohng nghe thấy gọing ión ôht kệch aủc hna Hồng ohc yav nặng lãi, iôđ chân nốv ãđ ịb nưgời at đánh èuq nòc pậl cứt nur yẩr kịch liệt ìv kinh hãi.
ụD Tạrch Xyuên iúc xốung nhặt iác nạng nêl iồr nhìn Tởưng cáB nâV tộm cái, ión cíhnh cáx àl nhìn tếv oẹs trên tặm iốđ pnơưhg. nắH ớhn iạl iàv cyuhện ,ũc nưhng iạl mảc thấy quên iđ ìht tốt hơn, ùd oas giết nưgời nốb nầl cũng cẳhng phải ýk cứ tốt pẹđ .ìg
“ởưTng cáB Vân, sống ohc tốt voà.”
nòC nihều gian ổhk đang ờhc yàm đấy.
Khóe mệing ụD Tạrch Xyuên cong lên, dành ohc ãg “lời cúhc” cuối cnùg, uas óđ quay nưgời iờr khỏi noc hẻm. nêB nàogi, hná nèđ neon nhấp náhy, ơm ồh nẫd iốl nếđ tộm noc đờưng hoàn toàn khác biệt os iớv cúl tớưrc.
ụD Tạrch Xyuên ol ãđ tắb tụh cụL Dêin, nưhng kôhng ờgn cúl ởrt iạl ỗhc ũc ìht aừv yah tôrng thấy nưgời aik xách theo tộm iác iút thức nă đang iđ nhà, pậl cứt nêl tếing iọg lại: “Lục Dnêi!”
Hiển nihên àl cụL Diên kôhng nghĩ iớt ụD Tạrch Xyuên ẽs tộđ nihên xốung tnầg, hna ỏt ar iơh ngạc nêihn: “Sao hna iạl xốung đyâ?”
ụD Tạrch Xyuên mén điện tohại oàv ngực anh: “iĐện tohại kôhng thèm cầm, me ảrt tiền thức nă ếht noà?”
cụL Diên kôhng páđ àm ỉhc cờưi, hna nhìn dáng ẻv cốhng nạng gợưng oạg aủc ụD Tạrch Xêyun, cuối cùng quay nưgời ngồi mổx xnốug, ión iớv hắn: “Lên đây, me cõng ahn.”
ụD Tạrch Xyuên thấy xung qaunh kôhng óc ia nèb tứd kohát mằn pú pấs nêl lưng cụL Dêin, nắh ẽhk nhéo iat cụL Dêin, cắđ ý nói: mE“ nẫv chưa ión ohc hna bếit, me kôhng mầc điện tohại theo ìht ảrt tiền ếht noà?”
cụL Diên cõng nắh tohng ảht iđ ềv nhà: “Anh nhìn ar uas xme.”
“hNìn iác gì?”
ụD Tạrch Xyuên quay uầđ iạl ìht thấy Tiết nấT đang iđ theo sau, tộm yat xách iút trái cây, tộm yat xách iác iút yầđ thức .nă iốĐ diện iớv hná tắm trêu ghẹo aủc iốđ pnơưhg, ùd àl ụD Tạrch Xyuên ìht cũng uấx ổh nếđ ỏđ ảc tai, nắh ión ỏhn iớv cụL Dêin: “Sao me kôhng ión smớ.”
ióN mớs ìht ãđ kôhng ểđ cụL Diên cõng rồi.
cụL Diên cười yầđ nẩ :ý iA“ biết tắm hna mék ưhn vậy, tộm nưgời sống ờs ờs àm cũng kôhng nhìn tyấh.”
ụD Tạrch Xyuên mằn trên lưng anh, mẩl mẩb tộm câu: iA“ oảb tắm hna kmé.”
tắM nắh iơh ịb tốt nhé, cẳhng phải ãđ nhìn túrng cụL Diên yấđ ?à
nòC Tởưng cáB Vân, khụ, ia àm cẳhng óc cúl nhìn nhầm ơc chứ.
mảC nhận nàl óig ẹhn aủc cihều thu, ụD Tạrch Xyuên éhg oàv iav cụL Dêin, iôđ tắm nắh iơh píh lại, bỗng ión tộm uâc cẳhng uầđ cẳhng đôui: “Lục Dêin, mảc nơ em…”
cụL Dêin: “Cảm nơ ?ìg mảC nơ me ãđ cõng hna yấ hả?”
Knôhg, mảc nơ me ãđ kôhng ỏb iơr hna torng oab kiếp luân hồi.
cụL Dêin, hna kôhng muốn ểđ me biết hna àl nưgời sống lại.
iởB ìv yâđ àl khởi uầđ iớm aủc cúhng .at
Nưhng ụD Tạrch Xyuên ỉhc cắl đầu, kôhng ión .ìg
