Chương 59: Nhục nhã

Chương 60 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

oàN óc ia iạl iộv vàng dâng mình nêl gờưing ưhn thế?

Torng uầđ cụL Diên chợt yản ar ý nghĩ này, thấy Tơưhng Quân Niên chau mày, nắh hoàn nồh khỏi ỡgn nàgng nab nãy, ẽhk cười tộm tnếig, nói: “Đại ỹm nâhn, nưgơi iộv iác ?ìg ùD óc muốn màl ễl iớv uhC Công ìht cũng phải ờhc nảb điện ạh mắt aửr thay y phục ãđ cứh.”

õR ràng Tơưhng Quân Niên kôhng óc ý .óđ

Nưhng ý cười trêu chọc torng tắm nưgời aik iạl kihến lòng nưgời at iốr loạn kôhng tôhi.

uaS tộm táohng mi lặng nợưgng nnùgg, Tơưhng Quân Niên cuối cùng cũng xốung khỏi nưgời cụL Dêin, y kôhng ión tộm iờl ỳuq ở nêb cnạh, tắm iơh pục xnốug, hná nến cihếu oàv òg ám tôrng càng thêm lạnh lnùg: “uQân Niên kôhng óc ý ,óđ nix điện ạh ứht tiộ.”

cụL Diên ngồi dậy, kôhng ión ìg ỉhc bảo: “ưgNơi mằn ,iđ nảb vơưng iđ mắt thay y pụhc, nưgơi buồn ủgn ìht ức ủgn tcớưr.”

Pòhng nêb cạnh óc tộm iác ồh được yâx bằng ngọc ,mấ kảohng cách kôhng nầg àm cũng cẳhng ,ax nưhng nưgời pật õv nốv iat tíhnh tắm tnih, Tơưhng Quân Niên nhắm tắm iạl àl óc ểht nghe thấy tếing nước chảy cór rách nêb tnorg.

yuQ tìrnh mắt aửr aủc cụL Diên tếh cứs phức tạp, ãđ xông hơưng iạl nòc ảht cánh aoh oàv nước tắm, auq cừhng nầg tộm canh giờ, nắh iớm kohác oá tól bằng aụl tắrng iđ oàv torng pnòhg, cót iàd aõx tnug, dáng ẻv bếing náhc, toát nêl ẻv pẹđ óhk phân biệt man .ữn

“ôhKng phải oảb nưgơi ủgn tưrớc ,à oas nẫv nòc qỳu?”

Tơưhng Quân Niên àl tộm nưgời nẩc tậhn, ờig đang àl ùt nhân nên đơưng nihên ẽs kôhng mád vượt yuq .ủc Y mi lặng ỳuq ở ịv írt ,ũc ẻv tặm lạnh nạht, yut iúc uầđ nưhng sống lưng tôrng nòc tẳhng nơh nưgời khác yấm pầhn.

“Chờ điện hạ.”

cụL Diên cười cờưi: “hTôi được rồi, kôhng nòc mớs nữa, ủgn đi.”

nắH ión xong ìht tắt nến, đoạn név chăn nêl gờưing torng bóng iốt tịm .ờm Tơưhng Quân Niên ngửi thấy iùm thơm taohng tảohng nex nẫl iùm nàđ hnơưg, na thần định chí, thầm nghĩ ảuq nihên àl hàong ửt được nuôi dỡưng bằng vàng ngọc nuhng lụa, iác ìg cũng ỉt ỉm tinh .ết

Tơưhng Quân Niên iợđ cụL Diên mằn xốung iồr iớm név chăn lên, lặng ẽl chui vào.

Thực ar torng kảohng thời gian cụL Diên mắt aửr aừv rồi, Tơưhng Quân Niên ãđ iơh iốh nậh rồi, y nòc ẻrt ãđ màl tnớưg, iạl àl nưgời năv õv song tàon, ngạo íhk ỉhc óc nơh ứhc kôhng ềh mék nưgời káhc. iáC cúl y nầc sống tós nhất ìht chút ngạo íhk cẳhng đáng áig aik iạl trỗi yậd torng đêm, nằd vặt, ỉhc tírch y kôhng nên rồung ỏb tốc ccáh, màl ồđ chơi trên gờưing ẻk káhc.

niX điện ạh ủr lòng tnơưhg.

uâC yàn ãđ ión iah lần, kôhng ểht ión nầl ứht ab nữa.

Tơưhng Quân Niên nghĩ vậy, nưhng thân ểht iạl cẳhng ềh nhúc ncíhh. Y biết mình kôhng ểht trốn táoht, cũng ãđ tấm tếh ih vnọg, chưa ión nếđ óc iốh nậh yah knôhg, nưhng nàb yat bôung tõhng nêb nưgời nẫv kôhng mìk được àm mắn chặt tàhnh qềyun, iổn ảc nâg xnah.

cụL Diên mảc giác được thân ểht aủc Tơưhng Quân Niên áuq cứm căng cnứg, nắh nhắm mắt, ờh ữh nêl tnếig: “uQốc tớưng iạđ nhân cúl ủgn cũng cảnh giác ưhn yậv ,à ảht lỏng chút ,iđ tếv tơưhng aừv iớm băng ób xong uến iạl tứn ar ìht màl soa.”

Tơưhng Quân Niên nêl tnếig: “hTân ểht nèh nọm nàt ếhp yàn kôhng đáng ểđ nậb tmâ.”

nẫV àl gọing điệu cứng nhắc ưhn nưgời chết kia, ưhn ểht nưgời mằn nêb cạnh y kôhng phải àl tộm ịv hàong thân quốc tíhch óc dung oạm tyuệt cắs àm àl tộm gnô oãl cót cạb nhìn tộm iác cũng nớ vậy.

cụL Dêin: “ưgNời àhn aủc nưgơi đuâ?”

Tơưhng Quân Nêin: ồM“ iôc ừt nhỏ, kôhng óc nưgời tnâh.”

cụL Diên trầm nâgm: “hTảo noà…”

Thảo oàn iạl ịb aưđ nếđ Tiên Linh màl noc tin, iah nầl ịb ỏb rơi, kôhng ia chịu cứu.

Nghe iah ữhc này, Tơưhng Quân Niên luôn mảc thấy nêb torng nẩ chứa ôv ốs tếing ởht dài, kihến yâd nàđ torng lòng y rung đnộg, muốn iỏh song iạl mảc thấy kôhng nên ởm mnệig, đành tiếp cụt ữig mi lnặg.

nơC buồn ủgn pậ đến, cụL Diên ngáp tộm cái: “Ngủ ,iđ tếv tơưhng aủc nưgơi nòc chưa lành hẳn, đụng oàv iạl uám em eb bét, nảb vơưng kôhng yậd iổn hgnứ.”

uâC ión óc ý êhc iab yàn iốđ iớv Tơưhng Quân Niên iạl ưhn được iạđ ,áx nghe yậv lòng ẹhn nhõm hẳn. Y nghe thấy tếing tíh ởht uềđ nặđ oék iàd nêb cạnh aủc cụL Dêin, thân ểht căng cứng cuối cùng cũng nầd nầd ảht lnỏg, iãm nếđ cúl yàn iớm mảc thấy iơh buồn ngủ.

óC ẽl kôhng phải iơh àm àl tấr buồn ngủ.

Nữhng ngày ịb giam torng aịđ lao, đúng oàv thời điểm lạnh nhất aủc aùm đnôg, ngay ảc ẽk xơưng cũng uađ nhức ìv lnạh. máĐ ộh ệv aik ngày oàn cũng đánh pậđ chửi mnắg, kôhng ohc nọb ọh ngủ, iạl thêm tếv tơưhng uađ nớđ hành ,ạh tính ỹk ar ìht ãđ uâl Tơưhng Quân Niên kôhng được ủgn tộm giấc ngon lành rồi.

Torng pòhng óc òl sưởi dưới sàn, hoàn toàn kôhng mảc nhận được óig lạnh thấu xơưng nêb nàogi, iùm hơưng thơm ngọt torng ưl hơưng thụy úht nốb chân yab ar kihến toàn thân mềm nũhn, mện dưới thân mềm mại, chăn mấg yàd dặn, os iớv cảnh tợưng torng aịđ oal ảuq thực khác tộm trời tộm vực.

ùD Tơưhng Quân Niên óc thói quen cảnh giác ìht cúl yàn cũng kôhng khỏi ơm màng ủgn tihếp ,iđ chìm oàv giấc ủgn sâu.

Giấc ủgn yàn oék iàd nếđ nật cihều môh uas iớm tnỉh.

Tơưhng Quân Niên aừv ởm tắm ãđ thấy trần nàm thêu aoh năv ỳk nâl tác tờưng phía trên đầu, y bỗng nihên ý thức được mình ãđ kôhng nòc ở torng aịđ oal aữn àm àl đang ở torng ủhp Pohng Lăng Vnơưg, y giật mình ngồi tậb yậd trên gnờưig, ẻv tặm ờgn cựv haong mnag.

“ỉTnh iồr ”?à

tộM gọing ión chứa ý cười ẹhn vang nêl áhp ỡv ựs tĩnh lặng torng pnòhg.

cụL Diên ngồi nêb cạnh cihếc nàb tròn yàb yầđ nơs oàh iảh ,ịv tưrớc tặm àl tộm bình rượu uửC àH Tơưhng đang được mâh nóng trên òl đất, đang cụl cụb cốb kóhi. Torng pòhng kôhng óc nưgời hầu, nắh nhấc yat oá ựt tór ohc mình iah chén rợưu: “Đại ỹm nâhn, uến ãđ tỉnh rồi, ihc bằng cặm quần oá ửt ết iồr auq yâđ dùng aữb iớv nảb vgnơư?”

Tơưhng Quân Niên nghe yậv iớm phát hiện nêb cạnh gờưing óc tặđ nẵs tộm ộb y phục uàm tnắrg, y cặm oàv ngay tưrớc tặm cụL Diên àm cẳhng ềh e nạgi, uas óđ név chăn xốung gờưing iđ iớt tưrớc tặm hắn, iỏh iớv gọing kôhng õr mảc xúc: “Sao mêđ auq điện ạh kôhng chạm oàv ta?”

cụL Diên nhấp tộm ngụm rợưu, uas óđ lười bếing ảgn nưgời oàv ghế: “Bản vơưng ión iồr nòc ,ìg tếv tơưhng aủc nưgơi chưa lành hẳn, đụng oàv iạl uám em eb téb nên kôhng yậd iổn hgnứ.”

Torng tắm Tơưhng Quân Niên kôhng óc chút mảc cúx nào, ỉhc óc tộm mảnh u má ỷuq ,ịm kihến kuhôn tặm iát nhợt ìv tấm uám aủc y càng thêm mầl :ìl

“Nếu ãđ vậy, nix điện ạh ảht Quân Niên ềv đi.”

cụL Diên hứng úht hỏi: ềV“ đâu? aịĐ lao, yah àl ủhp noc tni?”

Tơưhng Quân Niên név oá oàb ỳuq xnốug, lông im iàd ủr xốung oạt nên mảng bóng ờm nạht: “Đâu cũng đcợư.”

uâĐ cũng đợưc.

Y àht ở torng aịđ oal kôhng thấy hná tặm tờri, àht ở torng ủhp noc nit rách tán nẩb thỉu cũng kôhng muốn ở iạl ủhp Pohng Lăng Vơưng mấg cóv aụl .àl

cụL Diên cắl ẹhn chén rượu torng tay, kôhng óc ẻv ìg àl gậin: “Đại ỹm nâhn, nưgơi ếht yàn àl kôhng phải oạđ rồi, nảb vơưng tấv ảv mắl iớm aưđ được nưgơi ar khỏi aịđ lao, nòc chưa mến được chút ngon ngọt oàn àm nưgơi ãđ iòđ về?”

Tơưhng Quân Niên pục tắm tấb đnộg: “Nếu điện ạh nầc Quân Niên uầh ,ạh ức tyurền àl đnế.”

Y aừv tứd lời, kôhng íhk chìm oàv mi lnặg, ỉhc nòc tếing iôs gnù cụ aủc òl đất.

cụL Diên thầm nhgĩ, ứht nắh muốn uâđ ỉhc àl ựs uầh ạh aủc Tơưhng Quân Niên àm nòc àl lòng turng tàhnh aủc nưgời yàn aữn kìa. nắH phẩy yat ,oá tứd kohát đứng yậd khỏi ghế, đích thân ỡđ nưgời ọn dậy, cười ưhn kôhng cười hỏi: Ở“ torng vơưng ủhp kôhng tốt soa?”

Tơưhng Quân Niên kôhng ờgn nắh iạl đích thân ỡđ mnìh, y ôv thức túr yat :ềv “ơưVng ủhp yut tốt nưhng kôhng phải àl iơn Quân Niên nên ”.ở

mạT thời kôhng ión nếđ việc cụL Diên luôn tơưhng hơưng tiếc nọgc, ỉhc rêing việc Tơưhng Quân Niên kiếp tưrớc oảb ệv nắh ohc nếđ chết ìht nắh cũng ẽs kôhng màl óhk iốđ pơưhng quá, tộm cúl uas nắh iớm nêl tnếig: “ưrTớc dùng aữb iớv nảb vơưng ,ãđ uas óđ at ẽs ias nưgời aưđ nưgơi ềv ủhp noc nit được cứh?”

tộM uêy uầc kôhng tính àl uêy cầu.

Tơưhng Quân Niên ngồi iốđ diện iớv cụL Dêin, nhìn nàb yầđ nơs oàh iảh ,ịv ión kôhng óc mảc giác thèm nă ìg ìht àl giả. Torng aịđ oal y ãđ nihều ngày kôhng được nă unốg, uến kôhng ờhn oàv iộn cựl aủc nưgời pật õv cốhng ỡđ ìht e àl ãđ chết ióđ ừt uâl rồi.

cụL Diên thấy Tơưhng Quân Niên kôhng động đũa, nèb yẩđ táb cháo ổt nếy nêb cạnh ềv phía ,y tohng ảht cốhng :ám nĂ“ ,iđ kôhng phải muốn ềv ủhp noc nit ,à nă xong nảb vơưng ẽs ảht nưgơi về.”

Nghe vậy, Tơưhng Quân Niên cuối cùng cũng mi lặng mầc aũđ lên, cặm ùd y đang tấr ióđ nưhng kôhng ềh nă ngấu nếihgn, cùng mắl ỉhc óc cốt ộđ nă nahnh nơh bình tờưhng chút tôhi, cát pohng tứd kohát yãg nọg ưhn nưgời torng quân ngũ, cụL Diên pắg nóm ìg y liền nă nóm ,óđ cuối cùng ảc nàb ồđ nă ịb iah nưgời nọb ọh nă tếh yảb mát pầhn.

nĂ xnog, cụL Diên iọg ịht ữn nếđ uầh cús mệing aửr tay, gơưing tắm cười hỏi: nĂ“ on caưh?”

Tơưhng Quân Niên iạl ỳuq xốung hành :ễl ạT“ nơ điện ạh ãđ kohản điã.”

Y kôhng biết nưgời tưrớc tặm oas iạl tộđ nihên iốđ ửx tốt iớv mình ưhn thế, ùd oas hiện ờig y cũng ỉhc nòc iỗm thân ểht nàt ếhp này, cẳhng óc ìg đáng ểđ toan tính ,ảc cùng mắl cũng ỉhc óc ểht màl nhục trên gnờưig.

yấM ngày torng aịđ oal sống kôhng bằng cếht, y ãđ chịu iỗn nhục ãhn nớl nhất iờđ rồi, nữhng ứht khác cũng cẳhng àl .ìg

Nghe vậy, cụL Diên iđ nếđ tưrớc tặm Tơưhng Quân Nêin, khom nưgời nhìn tẳhng oàv ,y ngón yat thon iàd aựt ngọc ốc ý chạm oàv ổc oá iốđ pnơưhg, uas óđ chậm iãr tưrợt oàv torng auq ehk ,ởh cẳhng biết chạm phải ỗhc oàn àm lồng ngực Tơưhng Quân Niên bỗng nihên nur nêl tộm cái, ếht nưhng y nẫv ỉhc mi lặng mím môi, kôhng ềh én tnárh.

cụL Diên nật tắm nhìn thấy vành iat aủc iốđ pơưhng nầd ỏđ ửng, ẽhk cười nói: “gNhe iờl qáu.”

meX ar nẫv nòc àl chim non.

Tơưhng Quân Niên nưgớc tắm nhìn cụL Dêin, iôđ tắm ồh yl iơh xếch aủc y nốv phải pohng uưl ađ tình ờig phút yàn iạl kihến nưgời at liên tởưng nếđ noc nắr cộđ đang èht lỡưi, rình pậr ờhc tờhi:

“uQân Niên ừt yan ềv uas cíhnh àl nưgời aủc điện ,ạh đơưng nihên nghe iờl điện ,ạh ỉhc mnog… điện ạh óc ểht oảb ệv at àv Ngọc Cớưhng thái ửt ab măn uhc tnào.”

aB năm?

Tơưhng Quân Niên nẫv muốn ởrt ềv sao? E rằng y kôhng biết ab măn uas mình iạl ịb ỏb iơr tộm nầl nữa.

cụL Diên kôhng ión ,ìg ngón yat torng tạv oá chầm chậm id cểyuhn, xoay ẹhn tộm vòng ỗhc trái mit :y “ơưĐng nnêih.”

Nưgời tưrớc tặm iạl nur ẽhk tộm cái.

Thực ar torng Tiên Linh kôhng ỉhc óc ab noc tin, ếĐ Quân ihk nòc ẻrt cihnh cihến nốb pnơưhg, đánh ạh kôhng tí lãnh thổ, quốc quân aủc nữhng nước ỏhn óđ ihk cihến iạb uềđ ẽs dâng noc nit nêl ểđ ỏt tàhnh .ý

Phía yât vơưng tàhnh óc tộm tạrch viện được canh ữig nihgêm nặgt, nữhng noc nit aik uềđ ịb giam ữig nêb tnorg, ìv ax iờr ốc quốc iạl kôhng nưgời iỏh han, ión àl nòc thảm nơh lãnh cung cũng kôhng áuq lời.

tộM ỗc ex ngựa cắl ưl chạy iớt tưrớc cnổg, phía uas nòc óc nốb nêt ộh ệv iđ teho, oãl thái giám nẫd uầđ nốv đang ngồi trên càng ,ex thấy ãđ nếđ ủhp noc nit liền nhảy xnốug, nền tyuết yàd cặđ yậv àm oãl páđ xốung iạl kôhng ềh phát ar tếing đnộg:

“Đến ủhp noc nit rồi, quốc tớưng iạđ nâhn, miờ.”

iờR khỏi ủhp Pohng Lăng Vơưng iớm biết nêb nogài lạnh nếđ cứm nào.

Tơưhng Quân Niên név mèr bước xốung ex nựga, óig lạnh thổi oàv tặm kihến y kôhng nhịn được àm oh khan iàv tnếig, oék theo nơc uađ nớđ éx ruột éx gan. Y uac yàm ốc gắng nhịn xnốug, ổc họng tràn ngập ịv ngai nági, gọing ión khàn kàhn: aĐ“ ạt công cgnô.”

ừT aưx nếđ yan ợs nhất àl ỹm nhân ếx cềihu, tớưng quân uầđ bạc. Tơưhng Quân Niên yut chưa cạb uầđ nưhng thân ểht yàn aủc y ãđ nhận tếh ựs mâx nhập aủc nàh íhk torng aịđ lao, iạl ịb xyuên tủhng xơưng vai, dáng ẻv bệnh tật yầg uếy nòc đáng ợs nơh ảc cạb đầu.

iaH yat cạH công công khép torng yat ,oá hiếm ihk kyuhên tộm câu: “hTân ểht quốc tớưng iạđ nhân chưa lnàh, ẽl ar nên ở iạl vơưng ủhp dỡưng tgnơưh.”

oãL từng giao ủht iớv Tơưhng Quân Nêin, kiếm tuhật aủc nưgời yàn ỳk tệyut, yan iạl uưl cạl nếđ nật yâđ kihến nưgời at kôhng khỏi ởht iàd tiếc nốui.

Tơưhng Quân Niên nghe yậv ìht táohng dừng bớưc, uas óđ iạl tấc bước iđ oàv ủhp noc tin, kôhng nảognh uầđ iạl àm ỉhc ión tộm câu: óĐ“ kôhng phải chốn dung thân aủc ta.”

Torng ủhp noc nit nhgèo nàn ơx xác, iớt aùm đông iạl càng lạnh oẽl óhk ngủ, môh yan hiếm ihk óc tặm trời nên kôhng tí nưgời uềđ ar nâs phơi nnắg. Tơưhng Quân Niên lạong cạohng bước oàv pậl cứt yâg ar tộm trận nôx oax kôhng nhỏ.

“ơưhTng Quân Nêin? Kôhng phải y ịb Pohng Lăng Vơưng giam torng aịđ oal ,à oas được ảht ar riồ?”

Tirệu Ngọc Cớưhng nốv đang ở torng pnòhg, tộđ nihên nghe thấy tếing nôx oax nêb nogài ìht pậl cứt yẩđ aửc xông ,ar aừv thấy Tơưhng Quân Nêin, nắh kôhng khỏi kinh ngạc thốt lên: “uQân N!nêi?”

nắH kôhng ờgn cụL Diên ẽs ảht Tơưhng Quân Niên ar tậht, nắh iộv vàng chạy iớt ỡđ lấy, ol lắng kiểm art ừt trên xốung dớưi, kích động nếđ cứm yat cũng nur rẩy: “ưgNơi được ảht ar rồi, nưgơi thực ựs được ảht ar riồ!”

iaH nưgời nọb ọh ịb giam torng aịđ oal ãđ lâu, nưhng tộm nưgời ở nàogi, tộm nưgời ở tnorg, cách nhau tộm cứb tnờưg, iãm nếđ môh yan iớm pặg lại, ảc iah uềđ yầg òg tiều tụy.

Tơưhng Quân Niên ẽhk cắl đầu, gọing khàn kàhn: “Yên tâm, at kôhng soa.”

Kôhng biết nghĩ nếđ điều ìg àm cắs tặm Tirệu Ngọc Cớưhng bỗng óhk ioc ôv cnùg, đoạn nói: “ohPng Lăng Vơưng óc màl ìg nưgơi kgnôh?”

Tơưhng Quân Niên ờh hững thốt ar tộm chữ: “gnôhK.”

Y ión tậht, nưhng tiếc àl óc nưgời kôhng tin.

“nôhKg? Nưhng oas at nghe ión mêđ auq nưgơi òb nêl gờưing Pohng Lăng Vơưng ởrt tàhnh man sủng aủc hắn? Nhìn xem, kôhng ỉhc thay tộm ộb oá bông mấ ,pá nòc được chải cuhốt sạch ẽs nọg gnàg, oàn óc gốing nưgời aừv được ảht ar ừt aịđ loa?”

tộM gọing ión châm chọc tộđ ngột vang lên, uht túh hná tắm aủc iọm nưgời torng sân, nhìn auq ìht thấy nưgời ừv nêl tếing àl Hoàn ,nÔ noc nit ừt nước Tờưrng Khê, ẻk cahnh chua nhất torng ủhp noc nit yàn àl ãg ,at tờưhng ngày tíhch mâđ ịb thóc chọc ịb gạo.

ãG at liếc nhìn ộb y phục uàm tắrng iớm tinh trên nưgời Tơưhng Quân Nêin, ốđ ịk torng tắm ưhn muốn phun ar lửa, nưhng nogài mệing nẫv aỉm mai: “ưhNng ,àm ãđ tàhnh man sủng aủc Pohng Lăng Vơưng điện ạh rồi, oas kôhng uầc nix nắh aưđ nưgơi ar khỏi yâđ àm iạl ểđ ịb mén ởrt iạl iác iơn rách tán nyà?”

Tirệu Ngọc Cớưhng iổn giận tớưrc: ẹM“ àhn nơưgi! Hoàn ,nÔ nưgơi óc nag ìht ión iạl nầl aữn xme!”

nắH ión xong liền xông nêl muốn đánh nờưgi, nưhng iạl ịb nữhng nưgời khác oék iạl kyuhên can:

“hTôi tôhi, tính nắh nốv vậy, nầc ìg os đo.”

“Con óhc iđ nagng auq nòc ịb nắh cóm aỉm yấm câu, cẳhng ẽl nưgơi định đánh chết Hoàn nÔ thật ”?à

“ùCng cảnh ộgn uưl cạl iớv nahu, cúhng at ãđ nếđ bước đờưng yàn rồi, đừng óc nàt tás nẫl nhau naữ.”

Torng cúl iọm nưgời múx iạl kyuhên nac ìht Tơưhng Quân Niên kôhng biết ừt cúl oàn ãđ iđ nếđ tưrớc tặm Hoàn ,nÔ y gơưing tắm nìhn, toàn thân toát ar iơh lạnh thấu xnơưg, tấc gọing iỏh khẽ: “ưgNơi aừv ión ,ìg ión iạl nghe xme?”

ùD oas cũng àl íhk ếht từng xông ahp iơn cihến tậrn, Hoàn nÔ ịb y aọd ợs ohc oảl oảđ iùl iạl tộm bớưc, uas óđ iạl cốx nac mảđ lên: “ơưhTng Quân Nêin, đừng tởưng rằng at kôhng biết nưgơi ịb xyuên tủhng xơưng vai, nưgời khác ợs nưgơi nưhng nảb thái ửt nòc uâl iớm sợ…”

“Rầm ——!”

Hoàn nÔ nòc chưa ión xong ìht tấb ờgn ịb Tơưhng Quân Niên đánh tộm cởưhng oàv nựgc, ảc nưgời ưhn diều tứđ yâd yab ar nàogi, pậđ mạnh oàv tộm iác yâc ổc ụht ôhk oéh torng sân, tyuết đọng iơr xốung oà ,oà tặm ãg iát nhợt ưhn ờt gấiy, “ộc” tộm tếing phun uám ar nàogi.

ảC nâs tĩnh mcịh, iọm nưgời uềđ ịb cảnh tợưng tưrớc tắm màl ohc sững .ờs

Tơưhng Quân Niên nẫv ữig ưt ếht tung cnởưhg, óig lạnh thổi tạv oá yab phần pậht. Y lạnh lùng oảđ tắm nhìn qaunh tộm vòng kihến iọm nưgời ợs nếđ cứm kôhng mád nẩgng đầu, cúl yàn iớm ừt ừt uht yat lại, gọing ión bình tĩnh ảhn từng uâc từng chữ:

“Sau yàn ẻk oàn nòc mád iảl nhải ở nêb iat ,at at ẽs kihến ẻk óđ sống kôhng bằng cếht, nghe õr caưh?”

Tyuết iơr yàd đặc, ảc nâs mi ắng, aựt ưhn ếht giới uưl yl tinh kihết kôhng ìt vết, ỉhc nòc iạl vũng uám tươi ỏđ thẫm trên nền tếyut.

Hết chương 60

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha