Chương 69: Bại lộ

Chương 70 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ựT dưng ịb mắng song Trần hnA ềT nẫv tươi cười ưhn ,ũc kôhng ềh ỏt ar uấx :ổh “ơưhTng quốc tnớưg, nưgơi àv Ngọc Cớưhng thái ửt àl nạb thân íhc tốc iớv nahu, tình nhgĩa ngàn vnàg, cyuhện ìg đáng ểđ iah nưgời iãc nhau chứ, ión ar nghe ửht xem, biết uâđ at iạl kyuhên giải được iàv cuâ?”

ióN iác ?ìg

ióN nọb ọh iãc nhau ìv tộm iãb tức trâu ?à

Kôhng ia ạh iổn ĩs dệin.

Tơưhng Quân Niên ừt ếhg áđ đứng dậy, cắs tặm óhk ioc ảhn ar tộm câu: aT“ nòc óc vệic, môh khác iạl tiớ.”

ióN xnog, y phất yat oá iờr ,iđ nhìn ãđ biết đang tấr cứt gậin, Tirệu Ngọc Cớưhng thấy vậy, torng tắm táohng hiện ẻv yá yán nẫl ựt tcárh, ỉhc óc điều iờl ión ar ưhn táb nước ãđ ổđ ,iđ muốn túr iạl cũng kôhng đợưc.

Trần hnA ềT nêl tnếig: “Các n…iơưg?”

Tirệu Ngọc Cớưhng hoàn hồn, gợưng cờưi: “ôhKng óc ,ìg at iớv y tờưhng xyuên iãc nhau yấ ,àm yấm ngày aữn àl tếh tôhi, các nưgơi óc ióđ knôhg, nhân cúl bánh nòc nóng uam chia nhau nă đi.”

Tirệu Ngọc Cớưhng iớv iah nưgời nòc iạl torng ủhp noc nit cùng cuhng hoạn nạn, bình tờưhng óc ứht ìg tốt uềđ chia ohc nọb ,ọh ỉhc àl Công nôT ôV uƯ tính tình nơđ tuhần ưhn ẻrt con, nòc Liễu Kyuhết naĐ iạl luôn chất yầđ mât ,ựs ohc nên ảc ab óhk lòng ión cyuhện chia ẻs iớv nhau đợưc.

Tirệu Ngọc Cớưhng chia tếh bánh tári, ỉhc ểđ iạl tộm bình rượu ãđ mâh nóng àm Tơưhng Quân Niên mang tới, nắh ngồi trên cậb tnahg, cụg uầđ uống rợưu. Torng lòng nắh óhk cịhu, uống rượu yas liền tíhch mìt nưgời giãi yàb mât ,ựs Trần hnA ềT iux oẻx iạl ởrt tàhnh nhân tậv này.

Tirệu Ngọc Cớưhng yas kưhớt nói: aT“ iớv Quân Nêin… …àl àl nạb đồng mac cộng khổ… Nưgơi kôhng biết cúl tưrớc y iợl iạh ỡc oàn đâu… năV õv song tàon… Ngay ảc hàong ếđ Tiên Linh các nưgơi nòc phải kêing kị…”

Thấy nắh ểk cyuhện óc liên quan nếđ Tơưhng Quân Nêin, Trần hnA ềT iớm iổn hứng nhge, nghe yậv ìht tậg đầu: “ơưhTng quốc tớưng ảuq thực àl tuấn kiệt torng tuấn ktệi.”

Nghe thế, cắs tặm Tirệu Ngọc Cớưhng cứt khắc thay đổi, đoạn nihgến răng nihgến iợl mnắg: “ưhNng iạt oas y iạl nghĩ qẩun, muốn mắc oàv iãb tức trâu Pohng Lăng Vơưng aik chứ! aT biết àl y muốn tính iốl táoht, nưhng maN mầT Vơưng cụL Mãng yah ôC ưT Vơưng cụL Snêh, nêt oàn cẳhng áhk nơh cụL D!nêi?”

Nghe vậy, ý cười nêb iôm Trần hnA ềT cứng :ờđ “áDng pấd Pohng Lăng Vơưng cũng ioc ưhn pohng uưl tiêu sái, tuấn út nơh nờưgi, yah àl Ngọc Cớưhng thái ửt óc hiểu mầl ìg cgnăh?”

Tằhng ranh yàn giỏi tậht, mád chửi mình àl tức târu, nầl uas kôhng mang bánh oab thịt ohc nữa!

Tirệu Ngọc Cớưhng ớhn iạl cảnh mình ở aịđ oal chịu art tấn, ựt giễu cắl đầu: “iHểu lầm? Cẳhng óc hiểu mầl ìg ,ảc Pohng Lăng Vơưng àl hạng tấb iàt oáh sắc, Quân Niên theo nắh oas óc tếk cục tốt đcợư.”

Đuôi lông yàm aủc Trần hnA ềT nớưhng lên: “arTng ửT kôhng phải ,ác oas biết ác kôhng vui? maN mầT Vơưng tính tình ỗl mnãg, ôC ưT Vơưng lòng ạd óhk lnờưg, nòc Pohng Lăng Vơưng yut iơh oáh cắs tộm chút nưhng tính tình iạl chất phác turng tựhc, cíhnh trực tihện lnơưg, iạl nòc uịd dàng biết quan mât nưgời káhc, nhất àl nắh nòc được ếĐ quân sủng ,iá Tơưhng quốc tớưng theo nắh chắc chắn ẽs kôhng ttệih.”

Tirệu Ngọc Cớưhng ức mảc thấy iờl yàn nghe àl ạl ếht nào, nắh nhíu yàm nhìn ềv phía Trần hnA :ềT “iơưgN…”

Trần hnA ềT nhận ar mình ỡl iờl nèb iộv iổđ ủhc :ềđ À“ phải rồi, môh tưrớc at lyuện kếim, yấm nầl oảb nưgơi ỉhc oảb ohc àm nưgơi toàn ừt cốhi, ờig đang rnảh, yah nưgơi yạd at iàv cihêu đi?”

Tirệu Ngọc Cớưhng ngửa uầđ uống nạc chút rượu cuối cùng iồr tấb chợt nẩgng uầđ nhìn Trần hnA ,ềT pặc tắm aik bỗng sáng ưhn đốuc, cẳhng nòc ẻv ờgn nệhgch ưhn iọm ihk àm iạl mang theo ẻv cắs néb ưhn nhìn thấu iọm cệyuhn: “rTần hnA ,ềT uến at óc ảhk năng ỉhc oảb nưgơi ìht môh ở ủhp noc nit áh iạl ểđ nạV Tích Cơưng nagng nưgợc ưhn tếh?”

Trần hnA ềT nghe yậv ìht kựhng lại, nòc chưa nghĩ ar ảrt iờl ếht oàn ìht thấy Tirệu Ngọc Cớưhng bỗng mén bình rợưu, ẻv tặm nihgêm cút aừv iồr kôhng nòc tós iạl chút ,ìg nắh cười ảgn nêihgng ưhn aứđ ẻrt noc aùđ ncịhgh: aT“ aừl nưgơi tôhi, at chưa từng cọh kiếm pháp ìg hết, Thần ữN kiếm pháp iạl càng kôhng biết yấl tộm cuêih.”

“Sao nưgơi kôhng quen biết iồh ôc nòc màl Thái ,ửt mẩc y ngọc tựhc, hàong mik nạv lnợưg, nưgơi muốn iác ìg at ẽs ohc nưgơi iác óđ ứhc kôhng gốing yâb giờ, at muốn páđ ễl mảc nơ nưgơi mang ồđ ohc at àm ngay ảc tộm quan tiền cũng kôhng có.”

iaH ữhc “hTấu đáo” dùng aửn iờđ gian turân ểđ đánh đổi, torng nữhng táhng ngày ở ủhp noc tin, iag cóg trên nưgời Tirệu Ngọc Cớưhng dờưng ưhn ãđ ịb iàm nòm hết, nưhng ón ỉhc ểđ iạl từng tếv tơưhng mầđ aìđ uám tươi ứhc kôhng kihến nắh ởrt nên nô aòh mềm mnỏg.

Trần hnA ềT ỗv iav hắn: “Nếu nưgơi àl thái ửt ìht oas at quen biết nưgơi đợưc, iờđ nưgời oàn tính tưrớc được ẽs pặg ,ia nên nghĩ nihều nơh ềv nữhng ìg mình óc được ứhc kôhng phải nữhng ìg mình ãđ mất, tí ar nưgơi nẫv nòc nưgời nạb tốt luôn quan mât mình ưhn Tơưhng quốc tớưng mà.”

Nưhng torng lòng iạl thầm ởht dài, aóh ar Tirệu Ngọc Cớưhng iạl kôhng biết Thần ữN kiếm páhp, uổng công nắh thăm òd oab uâl nay.

Nghe nắh nhắc iớt Tơưhng Quân Nêin, cắs tặm Tirệu Ngọc Cớưhng kôhng khỏi ỏt ar phức tạp: “Giờ y theo Pohng Lăng Vơưng rồi, iớv nảb lĩnh aủc ,y ựt oảb ệv nảb thân nẳh kôhng óc nấv ềđ ,ìg nưhng auq iạl iớv at nihều e ẽs tàhnh iạh ,y hnA ềT hhnyu…”

Tirệu Ngọc Cớưhng đang ión ìht mạt dnừg: “Anh ềT hnyuh, at iọg nưgơi ưhn ếht được kgnôh?”

Trần hnA ềT nghe yậv ìht sững ,ờs hoàn nồh iớm iộv nói: “ợưĐc, đơưng nihên àl được cứh.”

ùD oas nghe cũng yah nơh tức trâu .àm

Tirệu Ngọc Cớưhng mầc chặt yat hắn, iah tắm ỏđ hoe, gọing yầđ ẻv mảc káhi: “Tuy Quân Niên ãđ ịb nêt chết tiệt ôv iạl aik aừl iđ mất, nưhng yam àm gnô trời tốt bụng ểđ at pặg được nơưgi, uến óc ngày at ềv được uV Vân, nơ ệuh môh yan tắ ẽs oáb páđ pấg trăm lnầ!”

Trần hnA ềT cười nợưgng iah tnếig: “áhKch íhk rồi, káhch íhk riồ.”

uếN Tirệu Ngọc Cớưhng biết nắh cíhnh àl iác nêt chết tiệt ôv iạl aik ìht kôhng biết óc cứt chết ngay iạt ỗhc kôhng nữa.

Trần hnA ềT thực ựs kôhng ở iạl uâl nơh được nữa, nắh kiếm iạđ iác ớc ểđ nahnh cóhng iờr ,iđ nưhng aừv iđ được iah bước ìht bỗng óc tếing ión vang nêl uas lnưg: “rTần ịht vệ!”

àL Liễu Kyuhết Đan.

Torng ab nưgời ìht ỉhc óc y iọg Trần hnA ềT ưhn yậv tôhi.

Trần hnA ềT dừng bớưc, lòng ẽhk ởht pàho, Liễu Kyuhết naĐ mex ưhn àl nưgời bình tnờưhg, tí ar ẽs kôhng uống yas iồr mô nắh oàg kóhc: “yuhKết naĐ thái ửt óc ìg nặd dò?”

Liễu Kyuhết naĐ diện oá iảv tuhần tnắrg, íhk chất ưht hơưng trên nưgời y cẳhng nữhng kôhng ịb cuộc sống ổhk cực torng ủhp noc nit iàm nòm àm trái iạl càng lắng đọng trầm tĩnh hơn, trên kuhôn tặm y àl ụn cười ẽs kôhng oab ờig xuất hiện tưrớc tặm cụL Dêin: “ưgNơi iọg tẳhng nêt at àl đợưc, kôhng nầc káhch íhk ưhn vyậ.”

ióN xnog, y túr tộm pohng ưht múd ód ừt torng yat oá ,ar đoạn chần ờhc aưđ ohc Trần hnA :ềT “ôhKng uâl aữn ẽs iớt nạV quốc chúc ,ạh Đông yL cũng ẽs phái ứs thần iớt tham gia, ihk at iờr àhn ẹm at nòc đang bnệh, ợs àb tôrng nnógg, kôhng biết nưgơi óc tiện iửg giúp at pohng ưht oáb bình na ềv được kgnôh.”

Hình tợưng aưx yan aủc y nốv nọg gàng sạch ,ẽs yậv àm pohng ưht yàn iạl nờs tếh ảc mép, yầđ nữhng pến pấg éb xíu, kôhng óhk ểđ nhận ar ón ãđ được giấu auq tấr nihều chỗ. ùD oas ếĐ quân cũng ãđ óc lệnh kôhng ohc phép noc nit ưht ừt auq iạl iớv ốc qốuc, pohng ưht yàn uến ểđ phát hiện ìht e àl uậh ảuq óhk lnờưg.

Liễu Kyuhết naĐ thấy Trần hnA ềT kôhng đáp, ưhn ợs nắh óhk ửx nèb gợưng cờưi: “Bên torng ỉhc viết iôđ dòng oáb bình na tôhi, nưgơi óc ểht ởm ar xem, pohng ưht yàn uến iửg được ìht gửi, kôhng iửg được ìht nưgơi tốđ yah éx cũng kôhng sao, ỉhc àl ờig at kôhng óc ứht ìg ểđ mảc ạt nưgơi đcợư.”

Trần hnA ềT nhận yấl pohng ưht nhét oàv torng yat ,oá nưhng nắh iạl ểđ ý iớt tộm việc káhc: “Vạn quốc chúc ?ạh cúL oàn vyậ?”

Liễu Kyuhết naĐ giải tcíhh: ừT“ ihk Tiên Linh tốhng nhất mười iah câhu, ếĐ quân ãđ định ar yuq ủc này, ức iớt uầđ xâun, các nước uềđ phải phái ứs thần mang ễl tậv iớt chúc ,ạh tất ảc ẽs ủgn iạl iạt dịch qáun, uến nưgơi mìt ơc iộh ìht aưđ ohc ứs thần Đông yL àl đợưc, ihk oàn ềv nước nắh ẽs cyuhển iạl ohc ẹm ta.”

Trần hnA ềT yus nghĩ tộm cúl nèb đồng :ý “ợưĐc, kôhng phải việc óhk ,ìg ờhc ứs thần iớt chúc ,ạh at ẽs mìt ơc iộh iửg ưht ohc niơưg.”

ióN xnog, nắh pậl cứt oác ừt iờr ,iđ Liễu Kyuhết naĐ iạl tìhnh lình iọg hắn: “rTần ịht ệv ”——

Trần hnA ềT aừv quay uầđ ãđ thấy Liễu Kyuhết naĐ vung iah yat ,oá tịrnh tọrng hành ễl iớv mnìh: “ohPng ưht môh yan ùd iửg iđ được yah knôhg, Kyuhết naĐ at cũng nix mảc ạt nơưgi, cũng nix ihg cạt nơ ehc ởhc nihều nầl aủc niơưg.”

Trần hnA ềT tiện yat mô qyuền páđ lại, ụn cười aủc nắh rạng ỡr nơh ảc hná tặm tờri: “iVệc ỏhn yấ ,àm kôhng đáng nhắc tới, nêy mât ,iđ at chắc chắn ẽs iửg ưht ohc niơưg!”

ióN xnog, nắh iờr khỏi ỉhC Pohng Vệin, thân hình eól tộm iác iồr biến mất.

Nưgời torng ủhp uềđ biết môh yan Pohng Lăng Vơưng oàv cung thăm ếĐ quân iớt iốt iớm ởrt ,ềv ohc nên việc cụL Diên ảc ngày kôhng xuất hiện kôhng kihến ẻk oàn hoài nhgi.

cúL cụL Diên ỡg tặm ạn ad nưgời xnốug, thay tarng phục khác iồr ởrt iạl ủhp ìht tắb pặg Tơưhng Quân Niên đang ở torng pòhng mex aịđ ,ồđ dưới hná nến chập cờhn, òg ám y được tád thêm tộm pớl uàm mac ,mấ aựt ưhn tộm khối ngọc mang theo iơh ,mấ hàng yàm y nhăn lại, cắs tặm nihgêm cút ưhn đang nghĩ yus điều .ìg

cụL Diên thấy yậv ìht yẫv iul ịht ,ữn lặng ẽl iđ nếđ nêb cạnh Tơưhng Quân Nêin: “aĐng nghĩ ìg àm chăm úhc tếh?”

Tơưhng Quân Niên mớs ãđ biết nắh iđ oàv nên nghe yậv cũng kôhng ỏt ar ngạc nêihn, y chậm iãr cuộn aửn mất aịđ ồđ lại, hỏi: “Qua aửn táhng aữn àl nạv quốc chúc ,ạh nưgơi kôhng iđ cuhẩn ịb ìg ”?à

nầL aữn nghe thấy “Vạn quốc chúc hạ”, cụL Diên kôhng khỏi thắc mắc: “Vạn quốc chúc ?ạh Phải cuhẩn ịb kôhng phải nữhng châu tàhnh ụhp tuhộc aik ,à nảb vơưng phải cuhẩn ịb iác gì?”

Tơưhng Quân Niên liếc tắm nhìn hắn, nghĩ iãm nẫv kôhng hiểu iạt oas cụL Diên iạl sống được torng chốn hàong cung sóng óig nếđ tuổi này: “ơưĐng nihên àl phải cuhẩn ,ịb tơưng ial uến nưgơi muốn ngồi vững ịv írt Tiên Linh ếđ quân ìht tí nihều cũng phải iôl oék được quân chủ, tàhnh ủhc aủc yấm nước yấm châu tàhnh ỏhn kia, uến óc ểht yấl được ựs gnủ ộh aủc nọb ,ọh iạl cộng thêm ựs sủng iá aủc ếĐ Quân iớv nưgơi ìht ịv írt thái ửt ẽs ưhn yấl ồđ mằn torng iút tiôh.”

“Nam mầT Vnơưg, ôC ưT Vơưng nầg yâđ tờưhng xyuên iul iớt ủhp noc tin, nghĩ cũng biết àl óc ý muốn iôl kéo, cẳhng auq ab noc tá ủhc iàb quan tọrng nhất uềđ ở torng ủhp aủc nưgơi riồ.”

cụL Diên táohng nghĩ liền hiểu nagy: Ý“ nưgơi àl uV Vân, Đông yL àv Tihên Tyủh?”

Tơưhng Quân Niên tậg đầu: “orTng mười iah câhu, ừrt Tiên Linh ar ìht ab nước yàn đứng đầu, đáng tcếi…”

cụL Diên nghe yậv pậl cứt cười iuv ,ẻv kôhng ờhc y ión tếh ãđ tiếp lời: “áĐng tiếc ab iạđ ỹm nhân aik iạl nậh nảb vơưng thấu xnơưg, đừng ión àl iôl kéo, kôhng má tás nảb vơưng cũng ãđ A iD àĐ Phật riồ!”

“Đại ỹm nnâh?”

Nghe thế, Tơưhng Quân Niên ẽhk nhíu mày, y nhắc iạl yấm ữhc yàn nghe oas iạl ar ý ịv káhc: “ờưhTng ión chết dưới aoh uẫm đơn, màl ỷuq cũng pohng lưu, ỉhc ợs điện ạh ùd óc ịb má tás àm chết thật ìht cũng mac mât tình nyugện tiôh.”

cụL Diên nhạy mảc ngửi thấy iùm chua nha: “ưgNơi ghen hả?”

Tơưhng Quân Niên aưx yan kôhng thèm iãc nhau iớv hắn, nghe vậy, nêb iôm y ẽhk cong lên: “ehGn? aT ghen cũng được tôhi, nưhng ẻk oàn màl at gehn, at nhất định ẽs ohc ẻk óđ uống tạhch tní.”

Y iỏh kôhng õr ý :ịv “iĐện ạh muốn uống tạhch nít kgnôh?”

cụL Diên nẫv ảgn ngớn ưhn :ũc “Chỉ nầc nưgơi túđ ìht nảb vơưng ẽs ugnố.”

ióN xong nắh pậl cứt iổđ ủhc :ềđ “hTật ar uến kôhng phải ụhp hàong muốn nảb vơưng yấl kiếm cihêu ìht nảb vơưng ẽs kôhng aưđ ab nưgời ọh oàv torng ủhp đâu, nơh aữn nưgơi iớv Ngọc Cớưhng thái ửt thân tihết ưhn thế, màl yậv cũng tiện ohc các nưgơi pặg nhau ,àm yậv kôhng tốt soa?”

Tơưhng Quân Niên nghe nắh nhắc iớt Tirệu Ngọc Cớưhng ìht táohng nừgng lại: “ưgNơi nhất định phải yấl được kiếm cihêu aủc nọb nắh ”?à

yấL kiếm cêihu, ión ễd nghe àl lấy, ión óhk nghe ìht cíhnh àl iđ nă trộm kiếm cihêu àhn nưgời ,at ểđ tyurền ar nogài ẽs ịb nưgời iờđ kihnh tnờưhg, Tơưhng Quân Niên đơưng nihên kôhng muốn cụL Diên iđ làm.

cụL Diên nghe yậv ìht bỗng trầm xnốug, nắh đứng cạnh pém bàn, tiện yat mầc tộm yâc túb lông ồH Châu ẽv iàv tén nêl nảb ồđ mười iah câhu: “iKếm cihêu yàn yấl cũng đợưc, kôhng yấl cũng đợưc, ùd oas ụhp hàong cũng ẽs kôhng màl ìg ,at ỉhc là…”

Tơưhng Quân Niên ôv thức hỏi: “Chỉ àl iác gì?”

cụL Diên cười khẽ, kihến nưgời at mảc thấy nắh kôhng ềh nơđ giản ưhn ềb nàogi: “ưgNơi cũng ión rồi, torng mười iah câhu, ừrt Tiên Linh ar ìht Tihên Tủhy, Đông ,yL uV Vân, ab nước yàn cíhnh àl iốm aọh nớl torng lòng ụhp hgnào.”

“Nếu yấl được kiếm cêihu, ụhp hàong mắn được nưhợc điểm aủc nọb ọh rồi, đơưng nihên óc ểht nêy mât ảht noc nit ềv nớưc, nòc uến kôhng yấl đcợư…”

Ngòi túb bỗng ỏhn xốung tộm giọt cựm đặc, nắb ứt tung màl ờm nạv mặd cơưng vực, cũng màl ờm noc đờưng ềv àhn ax xôi.

Gọing cụL Diên tộđ nihên trầm xnốug:

“Nếu kôhng yấl đợưc, ab nưgời nọb ọh cíhnh àl quân ờc ỏb ,iđ tộm àl ụhp hàong ẽs đích thân art kảho, iah àl vĩnh viễn ẽs ịb giam mầc ở Tiên Lhni.”

aB“ nước na phận tộm nàgy, nọb ọh sống được tộm nàgy, uến ab nước óc ịd đnộg, ỉhc e tính mạng aủc nọb ọh óhk àm mảđ oảb đcợư.”

Tơưhng Quân Niên nghe yậv ìht siết yat lại, hoàn toàn kôhng ờgn Tiên Linh ếĐ quân iạl màl việc qyuết liệt iớt cứm vậy, cẳhng tárch măn aưx óc ểht tốhng nhất mười iah câhu, mât tính yàn nưgời khác óhk àm sánh kịp.

Tơưhng Quân Niên nhíu mày: “yậV…”

Đơưng nihên y biết Tirệu Ngọc Cớưhng nốv cẳhng biết ít ìg ềv Thần ữN kiếm páhp, iớt ihk óđ cẳhng phải ẽs ịb ạv yâl ôv ớc .ư

cụL Diên tặđ túb xnốug, nói: “ưgNơi nêy tâm, ùd óc yấl được kiếm cihêu yah knôhg, nảb vơưng cũng ẽs nghĩ cách oảb ệv ab nưgời ọh bình na ềv ncớư.”

Tơưhng Quân Niên nghe yậv ìht sững ,ờs nầl yàn àl kinh ngạc thật ,ựs y ôv thức nhìn ềv phía cụL Dêin: “Tại sao? Nưgơi kôhng ợs ab nưgời ọh ềv nước ẽs oạt tàhnh yu hiếp iớv Tiên Linh soa?”

cụL Diên nghe yậv iạl tậb cờưi, nắh mén yâc túb lông ồH Châu aừv khéo iơr đúng oàv pộh đựng bút, iôđ tắm luôn nuhốm ý cười aik sáng nờgi, chói tắm nơh ảc châu nọgc.

“Vạn mặd gaing nơs Tiên Linh od ổt tiên at gàinh ềv trên lưng nựga, đoạt được trên cihến tnờưrg, ừt ihk oàn iạl as tús nếđ cứm phải aựd oàv tính mạng aủc ab nưgời ôv iột ểđ yud tìr.”

“Nếu ưhn Tiên Linh thật ựs ãđ nếđ tình tạrng óđ ìht cíhnh àl uầl oac pắs ,ổđ tộm yâc óhk cnốhg, ùd óc nọb ọh yah kôhng ìht cũng kôhng thay iổđ được tếk quả, ụhp hàong àig iồr ồh ,ồđ cuối cùng nẫv chui oàv õgn ctụ.”

hnÁ tărng mê uịd xyuên auq aửc ổs lăng hoa, kuhôn tặm diễm ệl aủc cụL Diên torng mêđ iốt bỗng điềm tĩnh cữhng chạc ạl tnờưhg, iôđ tắm aik aừv chứa được tărng tahnh óig mát, cũng chứa được iỗn ổhk nhân gain, ỉhc kihến nưgời at nghĩ iớt quân ửt đoan cníhh, pẹđ ẽđ ưhn nọgc:

“ôSng nước ab ngàn dặm, ưht àhn mươi măl hnàg, iờl iờl cẳhng ihc káhc, ỉhc ión mớs hoàn hgnơư.” )1(

“Bọn ọh àl noc tin, nưhng cũng àl nưgời ax quê, yut nhóm Tirệu Ngọc Cớưhng kôhng ión nưhng nảb vơưng biết nọb ọh ớhn nhà. Thái bình tịhnh thế, bách tính nên óc àhn ểđ ,ềv uến ưhn kihến nưgời yl tán, ỉhc óc ểht ión õr quân ủhc kôhng ủđ iàt đức, ếht oạđ óhk được nêy bhnì.”

“ưgNơi nêy tâm, tấb ểk ụhp hàong qyuết định ếht nào, nảb vơưng cũng ẽs aưđ nọb ọh bình na ởrt ềv nàh.”

ihK ión iờl này, nầl uầđ tiên cụL Diên kôhng ỏt ar tợc ảhn tihếu đứng nắđ ưhn iọm ihk àm iạl ộl ar ẻv tịrnh tọrng nihgêm túc, ión xnog, nắh aưđ yat oék iạl oá nogài tưrợt xốung iav ohc Tơưhng Quân Nêin, ạh gọing nói: “ôhKng ỉhc àl yấm nêt noc nit kia, uến ưhn nưgơi muốn ềv uV Vân, nảb vơưng cũng ẽs cốd toàn cựl tơưng tợr.”

Kiếp tưrớc Tơưhng Quân Niên ịb ốc quốc rồung ,ỏb iồr iạl ìv oảb ệv tộm nêt vơưng aig ôv iạl àm chết ở iơn aht hơưng y nốv kôhng muốn tặđ chân tới, yấm chục măn cũng chưa tộm nầl được nhìn iạl non iún êuq hnơưg.

cụL Diên nhgĩ, nẳh nưgời ọn ẽs kôhng tíhch tếk cục ,óđ cũng chưa chắc ãđ muốn ở iạl Tiên Lnih, ùd oas Tơưhng Quân Niên nớl nêl ở uV Vân, cốg ễr tơưng lêin, áh óc ểht ễd dàng tứd .ỏb

Tơưhng Quân Niên nghe yậv ìht pậl cứt nẩgng uầđ nêl nhìn cụL Dêin, tắm y ỏđ bừng mang theo ẻv hung ữd ưhn ãd úht ộl nanh vuốt ihk ịb nưgời at tứv :ỏb “ẳhCng phải nưgơi ión Tiên Linh àl àhn aủc at sao, iạt oas iạl muốn aưđ at ềv uV V!nâ?”

cụL Diên sững ,ờs pậl cứt hoàn hồn, đáp: “Bản vơưng ỉhc ión àl uến nưgơi mốun, ứhc óc oảb nưgơi nhất định phải ềv đuâ.”

Tơưhng Quân Niên kôhng phải nưgời tíhch quay uầđ lại, ừt uâl ãđ cẳhng nòc mât ưt ìg iớv uV nâV nữa. Y quen mắn chặt ồđ tuhộc ềv mình torng lòng nàb tay, ohc nên cũng ih vọng iốđ pơưhng cũng ẽs mắn chặt y ưhn vậy.

yuT cụL Diên óc ý tốt nưhng cẳhng hiểu oas iạl kihến Tơưhng Quân Niên óc mảc giác iốđ pơưhng kôhng quan mât nếđ mảc giác aủc ,y óc ểht yùt tiện tứd ,ỏb óc ểht ễd dàng aưđ …iđ

Trên iôm tấb ờgn tyurền iớt nơc uađ nóhi, uađ nếđ iỗn àl cụL Diên tíh oàv tộm iơh dài, nưhng điều kihến nắh ngạc nihên nơh àl Tơưhng Quân Niên iạl ủhc động nôh hắn, nưgời ọn ữig chặt yág hắn, nắc mạnh iôm nắh tộm iác iồr ểđ iạl ụn nôh mang theo ịv tanh aủc máu.

nơC uađ tá iđ ựs mềm mại, ión àl nôh nưhng iạl gốing ưhn đánh uấd hơn.

yaT cụL Diên ôv tình tấh nêihgng chụp nèđ màl tắt ngọn nến nêb tnorg, hná sáng torng pòhng pậl cứt iốt mầs xnốug, ỉhc nòc iạl hná tărng mê uịd nogài aửc .ổs

Kuhôn tặm lạnh oẽl aủc Tơưhng Quân Niên chìm oàv bóng iốt màl nưgời at kôhng thấy ,õr nưhng hná tắm nhìn cụL Diên iạl cực ỳk chăm chú, cúl tưrớc y ỉhc tởưng cụL Diên àl tộm ịv hàong ửt kôhng biết nếđ iỗn ổhk nhân gain, yan iớm yah tất ảc ỉhc àl ngụy tnarg, ìht ar nưgời ọn nốv ãđ óc mât ưt uâs sắc, cũng nốv óc lòng lơưng tệihn.

ỉhC tiếc ũv cựl kôhng ,ủđ ợs ẽs ịb nưgời khác màl hại.

“iĐện ,ạh uến nưh…”

uếN ưhn õv công aủc y chưa phế, yat phải nẫv óc ểht mầc được kếim, y nhất định ẽs quét sạch cớưhng ngại giúp nắh ởrt tàhnh quân ủhc aủc mười iah châu này…

Tơưhng Quân Niên kựhng lại, cuối cùng y nẫv kôhng ión tếh uâc óđ ar àm ỉhc mô yấl ổc cụL Dêin, iạl nầg kuhôn tặm nưgời ọn iồr chậm iãr ạh xốung từng iác nôh nắc ,éx iùm uám nal trên uầđ lỡưi: “iĐện ạh ión diố…”

cụL Diên ôv thức mô yấl oe :y “Bản vơưng ión iốd nưgơi iác gì?”

iơH ởht mấ pá aủc Tơưhng Quân Niên ảhp oàv iat cụL Dêin, gọing y khàn kàhn, từng uâc từng ữhc uềđ ộl ẻv nguy hểim: “iĐện ạh oảb thật lòng iớv ,at uến ãđ thật lnòg, oas óc ểht ỡn aưđ at ềv uV Vnâ?”

cụL Diên nghĩ thầm ảuq nihên ión nihều ias nềihu, nèb kihêm nốt cọh hỏi: “Vậy nảb vơưng nên ếht noà?”

Tơưhng Quân Niên nhìn nắh chằm cằhm, noc nưgơi ưhn cựm cặđ kôhng tan, iạl ìv nuhốm tình cụd àm điểm xyuết yấm phần diễm ,ệl y iỏh nưgợc lại, gọing kôhng õr mảc xúc: “iĐện ạh mảc thấy ếht noà?”

cụL Diên pậl cứt hiểu đợưc.

oảĐ káhch tàhnh ủhc cẳhng auq ỉhc àl cyuhện torng nháy morT.tắng chốc lát, túb sách nẫl nảb ồđ mười iah châu uềđ ịb tạg tếh xnốug, ỉhc ểđ iạl iah ẻk nôh nhau nếđ cứm kôhng màng sống cếht. Tơưhng Quân Niên mằn trên tặm nàb ửt nàđ lạnh bốut, cặm ohc cụL Diên nôh khắp nưgời mnìh, lông im y nur rẩy, yấm ngón yat tưrợt nầd ừt tạv oá iốđ pơưhng xnốug, vụng ềv iởc iađ lnưg, uas …óđ

uaS óđ Tơưhng Quân Niên yấl được tộm pohng ưht múd ód ừt torng yat oá trái aủc cụL Dêin, nòc nêb yat oá phải ìht yấl ar được tộm tặm hyuết ngọc nòc ,mấ y iúc xốung nhìn iah ứht này, yàm iơh chau lại:

“Cái ìg đyâ?”

”…“

uầB kôhng íhk lặng pắhc.

Gọing cụL Diên ôhk kốhc: aT“ ớhn ẹm at nên viết pohng ưht yàb ỏt iỗn nhớ, đang định iam tốđ xốung ohc bà.”

úhC tcíhh:

(1): Kinh ưs cắđ aig ưht Ở( kinh nhận được ưht nhà) aủc Viên Kảhi.

江還早道只,語別無行行。行五十書家,里千三水鄉。

nảB dịch tham khảo nêb Tn.neivihet

Hết chương 70

Bình luận chương · 3

K
ỔT
Ổ trạch của tôi
Quá hay. Nhà mình edit quá mượt mà và cuốn lắm luôn á. Mong chờ truyện mỗi ngày 🥰
NA
Nhi An
Ad ơi nào có chap mới v ạaa
N
Nhuy
Ad ơi nào có chap mới vậy ạaa
Trước Sau

Không copy nha