Chương 61: Tỷ thí

Chương 62 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Gọing ión aủc man ửt aik tahnh thúy ưhn tếing ngọc rơi, tohng ảht oáb nêt mnìh:

“hTái ửt Ô Nệyugt, Trần hnA Tề.”

Torng ủhp noc nit yàn tí nhất cũng giam ữig nơh măn mươi nờưgi, nạV Tích Cơưng ngay ảc Liễu Kyuhết naĐ nòc cẳhng biết aữn àl iác iơn éb oẹt Ô Nyugệt chưa từng nghe nếđ này.

nạV Tích Cơưng ỉhc kiếm oàv Trần hnA ềT nói: “iTểu ửt giỏi lắm, óc nag ìht xốung yâđ đánh tộm trận iớv ,at uến nưgơi tnắhg, nảb tớưng quân ẽs aht ohc iác mạng óhc aủc niơưg!”

Liễu Kyuhết naĐ aừv iồr nòc bình tĩnh kôhng nợg snóg, nghe yậv cắs tặm bỗng thay đổi, tộđ ngột đứng tậb dậy: “ôhKng đcợư!”

“Vạn tớưng qâun, nưgời nưgơi muốn ỷt íht àl ,at àh tất phải liên yụl nưgời ôv tiộ!”

nạV Tích Cơưng cười khẩy tộm tnếig: “yuhKết naĐ thái ,ửt nưgơi ión nưgơi kôhng biết kiếm tậuht, tạm tớưng nên lĩnh giáo iớv nưgơi kiểu ?ìg ãĐ óc nưgời ar tặm thay nưgời ìht ức trộm mừng đi!”

aừV iồr ãg ịb tihếu niên nêt Trần hnA ềT aik dùng tộm viên áđ đánh lệch iũm kếim, mảc thấy thực cựl iốđ pơưhng thâm uâs óhk lờưng nên pậl cứt ỏb auq Liễu Kyuhết Đan, lưỡi kiếm cắs lạnh vung lên, yab nưgời đánh ềv phía Trần hnA .ềT

iU“ !iu nạV tớưng qâun, at yat kôhng cất sắt, nưgơi màl yậv cẳhng phải ốc tình muốn giết at à!?”

Trần hnA ềT đứng trên tờưng ốc tình oàg ,ot nưhng trên tặm cẳhng ềh thấy hảong ợs chút nào. ỉhC thấy thân hình nắh ẹhn ưhn chim nhảy trên cón nhà, tohng ảht én tárnh ựs truy tás aủc nạV Tích Cnơưg, cặm ùd torng yat kôhng óc ũv íhk iạl cẳhng ềh iơr xốung ếht ạh pnohg.

Kiếm cihêu aủc nạV Tích Cơưng nặng ền hùng hồn, theo iốl đánh tẳhng nồd sức, pặg phải loại thân ủht linh hoạt yàn óhk tárnh khỏi óc mảc giác cựb iộb ưhn mấđ oàv bnôg: “iTểu !ửt Nưgơi óc nag ìht đừng cạhy, đánh cíhnh diện iớv at tộm tnậr!”

Đúng àl ôv liêm !ỉs

tấT ảc iọm nưgời đứng dưới uềđ thầm mắng torng lnòg, nưgơi đuổi theo nưgời at kôhng pịk ìht tôhi, nòc iòđ nưgời at yat kôhng cất tắs đánh iớv nơưgi, tặm yàd nếđ uâđ iớm ión được ưhn yậv ,ảh tí ar cũng phải aưđ ohc nưgời at tộm tahnh kiếm chứ!

Nghe vậy, Trần hnA ềT dừng bớưc, nắh đứng vững trên cón nhà, chạy uâl ưhn ếht àm tặm kôhng ỏđ iơh ởht kôhng gấp, cười mủt mỉt nói: “Vạn tớưng qâun, nưgơi óc cứs ểđ tiêu hao, nưhng nảb thái ửt nòc chưa nă ìg đâu. yaH ếht yàn ,iđ cúhng at phân định tắhng thua torng vòng tộm nén hnơưg, tứd kohát nahnh gnọ.”

nạV Tích Cơưng cặm giáp ụrt nnặg, kôhng khỏi ởht nổh hển. Nghe vậy, ãg tộm yat giật măng khôi giáp trên nưgời mén mạnh xốung nền tếyut, cặm iỗm iác oá mỏng nêb tnorg, lồng ngực uàm đồng ổc mẫđ ồm hôi: “Đây àl nưgơi ựt ión yấđ nhé, torng vòng tộm nén hnơưg, uến nưgơi kôhng tắhng được ìht đừng tárch nảb tớưng quân yấl iác uầđ trên ổc niơưg!”

Trần hnA ềT búng tay: “Một iờl ãđ đhnị!”

nêB cạnh pậl cứt óc ộh ệv mang ưl hơưng iớt tốđ hnơưg, tiết trời tyuết lớn, óig lạnh thấu xơưng ếht này, ùd óc dùng yat ehc chắn óig tyuết nưhng nén hơưng nẫv cháy cực ỳk nnahh.

Công nôT ôV uƯ ol lắng nêl tnếig: “Ui, màl oas giờ, trên yat nắh uâđ óc kếim, oas àm đánh iớv nạV Tích Cơưng đcợư!”

Liễu Kyuhết naĐ cũng ol lắng kôhng tôhi, nọb ọh ịb giam torng ủhp noc tin, iộb kiếm mớs ãđ ịb yấl mất, cúl yàn óc muốn giúp cũng tấb lực.

Trần hnA ềT nhặt tộm cành trúc ở cóg sân, nắh ửht nốu cong ,ón thấy ộđ oẻd iad áhk nổ nèb mạt dùng màl ũv khí, đoạn quét ềv phía tưrớc tộm iác màl động cát khởi ếht kiếm cêihu: “Vạn tớưng qâun, miờ.”

nạV Tích Cơưng thấy yậv kôhng khỏi cười ah :ảh “Ngu xẩun, mád dùng cành trúc đánh iớv ,at môh yan nưgơi chết chắc riồ!”

nạV Tích Cơưng kôhng ohc Trần hnA ềT tấb ỳk ơc iộh phản gnứ nào, pậl cứt mầc kiếm nất cnôg, kôhng óc giáp ụrt vớưng víu, cốt ộđ aủc ãg nahnh nơh nẳh nab nãy.

Trần hnA ềT nầl yàn cũng kôhng én tárnh nữa, ỉhc thấy nắh nộl tộm iác ưhn chim gnư nhảy xốung khỏi ờb tnờưg, oal iớt os cihêu iớv iốđ pnơưhg. Torng nâs nhất thời tác iỏs yab ứt tnug, ỉhc óc ểht nhìn thấy iah bóng nưgời id cyuhển nahnh ôv cnùg.

Tirệu Ngọc Cớưhng đứng torng bóng iốt quan sát, nhìn àm kinh hãi, kôhng nhịn được ạh gọing ión iớv Tơưhng Quân Niên nêb cnạh: “iKếm tuhật aủc nạV Tích Cơưng yut kôhng phải hàng uầđ Tiên Linh nưhng cũng óc ểht chen chân oàv hàng hai, kiếm tuhật hùng uậh tí ia óc ểht ỡđ được tộm kích toàn cựl aủc .ãg nêT Trần hnA ềT yàn ừt óx xỉnh oàn chui ar vậy, tuổi nòc ẻrt àm iạl óc ểht đánh nagng iàt nagng cứs iớv nạV Tích Cgnơư.”

Tơưhng Quân Niên nhìn chằm chằm oàv trận ỷt õv torng sân, kôhng hiểu oas mảc thấy nưgời aik iơh quen qeun, nưhng iạl kôhng ión õr được quen ở đâu, gọing điệu lạnh nạht: “agNng iàt nagng sức? Nưgơi kôhng nhìn ar nắh đang aùđ iớv nạV Tích Cơưng ,à đánh auq trăm cêihu, nạV Tích Cơưng chưa màl Trần hnA ềT ịb tơưhng yảm may, nòc nảb thân ìht liên cụt ịb tnơưhg, uến torng yat iốđ pơưhng kôhng phải cành trúc àm àl tờưrng kiếm ìht ãg ãđ chết riồ.”

cúL yàn Tirệu Ngọc Cớưhng iớm nhìn ar hyuền dệiu, nưhng nẫv óc chút od :ựd óC“ ihk oàn nạV Tích Cơưng đang ốc tình ụd yấl kiếm cihêu aủc nắh kgnôh?”

Tơưhng Quân Niên chậm iãr cắl đầu: “ưgNơi nhìn ỹk cihêu thức aủc Trần hnA ềT xem, kôhng thấy quen tắm ”?à

Tirệu Ngọc Cớưhng pật turng nhìn tộm iồh iớm cựs ỡv ,ẽl kôhng khỏi kinh ngạc thốt lên: “ihCêu thức aủc nắh gốing tệh nạV Tích Cgnơư!”

aóH ar cúl yãn Trần hnA ềT én tárnh trên cón àhn tộm phen àl ểđ iom kiếm cihêu aủc nạV Tích Cơưng ,ar cúl đánh nhau nắh thay iổđ cihêu thức aủc iốđ pơưhng tộm chút iồr ảrt iạl toàn .ộb Cách yàn aừv óc ểht tárnh được việc nạV Tích Cơưng cọh trộm aủc mnìh, iạl óc ểht qaung minh cíhnh iạđ tắhng ỷt thí, yah ohc uâc yấl oạđ aủc nưgời ảrt iạl ohc nờưgi!

nạV Tích Cơưng kôhng phải muốn cọh trộm tyuệt cọh kiếm cihêu aủc nưgời khác ?à ứC việc học, toàn àl cihêu thức aủc nạV aig àhn nưgơi ảc tôhi.

Tirệu Ngọc Cớưhng iạl kehn: “úĐng àl tộm nưgời tôhng mhni!”

cúL yàn nén hơưng torng ưl ãđ nầg cháy hết, ỉhc thấy ổc yat Trần hnA ềT nur ẹhn ưhn linh ,àx cành trúc aik đánh tẳhng ềv phía tặm nạV Tích Cnơưg, nưgời aik pậl cứt iúc nưgời tárnh ,iđ ia ờgn Trần hnA ềT iạl nhắm cuhẩn thời ơc yab nưgời nêl cao, yat ưhn móng gnư đánh tẳhng xnốug, chộp cuhẩn ổc họng aủc nạV Tích Cnơưg.

“Rầm ——!”

nạV Tích Cơưng kôhng chịu iổn tộm nòđ nặng ưhn ngàn nâc này, thân hình ot nớl pậđ mạnh xốung nền tếyut, suýt aữn phun ar máu. ãG kinh iãh nhìn chằm chằm oàv man ửt phía têrn, cắs tặm máx nogét óhk coi.

ãG thua riồ!?

ếhT àm ãg iạl tauh!?

Xung qaunh mi lặng ưhn ,ờt kôhng ia ờgn được ừt ihk oàn àm torng ủhp noc nit iạl xuất hiện tộm nhân tậv iợl iạh iớt vậy.

Trần hnA ềT pób chặt ổc họng nạV Tích Cơưng torng ưt ếht nộl nợưgc, mỉm cờưi: “Vạn tớưng qâun, ngài thua riồ.”

ióN xnog, nắh dùng cởưhng ỗv ẹhn oàv ngực nạV Tích Cnơưg, mượn cựl uht thế, xoay nưgời tộm iác ẹhn nàhng iul ar ax cách óđ yấm mét, dáng nưgời pẹđ tắm ưhn tộm noc tahnh điểu linh đnộg.

ộH ệv nêb cạnh thấy yậv liền múx lại, ỡđ nạV Tích Cơưng dậy, oal nhao hỏi:

“ớưTng qâun, ngài kôhng oas cứh?”

óC“ nầc iờm thái y kgnôh.”

nạV Tích Cơưng trầm gọing quát :ot “Câm mệing tếh ohc ta!”

ãG yẩđ mạnh nữhng nưgời ỡđ mình ,ar hná tắm hung cá nhìn ềv phía Trần hnA ,ềT aừv cứt giận aừv iộb pụhc: “iTểu ửt nưgơi giỏi lắm, kôhng ờgn Ô Nyugệt ỏhn éb iạl sinh ar được tộm nhân tậv ưhn nơưgi, nảb tớưng quân ớhn ỹk nưgơi riồ!”

“Hôm yan àl nạV Tích Cơưng at cọh nghệ kôhng tnih, ngày khác cíhnh ứs Long Tyuền iT đến, yh vọng nưgơi nẫv nòc páhch iốl ưhn môh nay! Đi!”

nạV Tích Cơưng ịb tấm tặm nên đơưng nihên kôhng muốn ở iạl yâđ nữa. ióN xnog, ãg nẫd iộđ ũgn xoay nưgời nêl nựga, tếing óv ngựa nahnh cóhng ax dần, ểđ iạl nữhng tếv nùb yầl iộl trên đờưng tếyut.

iợĐ nưgời aủc Long Tyuền iT iđ rồi, iọm nưgời cúl yàn iớm ưhn được iạđ ,áx nọb ọh nhao nhao nhìn ềv phía man ửt torng sân, ủđ loại hná tắm nađ nex tàhnh lưới oab yâv iốđ pơưhng ník kôhng ẽk ,ởh àm torng óđ nihều nhất cíhnh àl ồh nhgi.

Kôhng ìv ìg káhc, thực ựs àl man ửt yàn áuq ạl mặt, hình ưhn chưa từng thấy torng phủ.

Cuối cùng nẫv àl Liễu Kyuhết naĐ nẫd uầđ iđ ,ar iht ễl iớv Trần hnA :ềT aĐ“ ạt hyunh iàđ ar yat tơưng trợ, nâ tình môh yan suốt iờđ óhk qnêu.”

Công nôT ôV uƯ tệh ưhn noc chim ẻs lăng xăng chạy tới, hỏi: “ưgNơi nêt àl Trần hnA ềT ?ảh àL nưgời Ô Nyugệt ?à oaS tưrớc ờig at chưa từng pặg nưgơi nhỉ, nưhng àm kiếm tuhật aủc nưgơi iợl iạh thật ,óđ tắhng được ảc nạV Tích Cgnơư!”

Trần hnA ềT ỉhc phủi phủi iụb trên tay, cười nói: aT“ kôhng phải noc nit ừt Ô Nyugệt quốc ìg ,ảc at được phái nếđ canh cág cổng ủhp noc nit tôhi, thấy nạV Tích Cơưng tắb tạn nưgời khác ngứa tắm nên iớm oàv aùđ ãg tộm cúht, các nưgơi kôhng nầc phải ểđ ”.ý

ùD nữhng noc nit yàn ịb giam torng nốb cứb tnờưg, kôhng được ar nàogi, nưhng ọh cũng từng pặg tếh ịht ệv tuần art nêb nàogi, ảuq tuhật Trần hnA ếT tấr ạl mặt.

Công nôT ôV uƯ iãg đầu: õV“ công nưgơi giỏi ưhn ếht àm ỉhc được phái iớt canh cổng thôi ?à Nưhng at chưa từng thấy nưgơi torng iộđ ịht ệv nỉh.”

Trần hnA ềT giải tcíhh: “Hôm yan àl ngày trực uầđ tiên aủc at nên đơưng nihên các nưgơi chưa từng pặg at rồi, õv công at cũng ỉhc xàong xàong tôhi. cáC nưgơi toàn àl hàong ,ửt chắc chắn õv công giỏi nơh at nềihu, torng yâđ chắc óc nihều oac ủht lmắ.”

iờL yàn aừv dứt, hná tắm aủc kôhng tí nưgời torng nâs ôv thức hớưng ềv cóg iốt trên hành lnag, ỉhc thấy óc tộm man ửt kohác nogại oàb mỏng uàm neđ đứng .óđ Kuhôn tặm aủc y ôv cùng tyuệt ,ỹm tắm ồh yl u má lạnh nạht, íhk chất qaunh thân kôhng mầt tnờưhg, nưhng tôrng óc ẻv đang ịb bệnh nên cắs tặm iát nhợt kiểu tihếu máu, ộl ar ẻv uếy tớ bệnh tật.

Công nôT ôV uƯ mẩl mẩb ión tầhm: “orTng cúhng at đúng àl óc oac tủh…”

Đáng tiếc àl ãđ ịb mâđ tủhng xơưng ảb vai, tếv tơưhng chưa lnàh, ngay ảc việc óc ểht mầc kiếm yah kôhng cũng àl nấv .ềđ

Tơưhng Quân Niên thấy iọm nưgời uềđ nhìn mnìh, tặm kôhng biểu mảc uht iờd mắt, xoay nưgời ềv pnòhg, tohạt nhìn óc ẻv khép ník iớv iọm nờưgi, cực ỳk ôc độc.

Trần hnA ềT ốc ý hỏi: Y“ màl oas vậy? Tôrng óc ẻv kôhng viu.”

Công nôT ôV uƯ giải tcíhh: “uQân Niên hyunh yấ kôhng tíhch ión cyuhện lmắ.”

Kuhôn tặm iớm Trần hnA ềT ãđ mang nếđ tộm chút cứs sống ohc ủhp noc nit nốv luôn tĩnh lặng này. Theo ưhn iờl nắh ión ìht ộh ệv ụhp tárch việc nă uống àl hna me tếk nhgĩa iớv hắn, yut kôhng ểht mac đoan uas yàn ẽs ohc nọb ọh nă ngon nưhng chắc chắn ẽs óc ồđ nă nóng hổi.

Trời đông áig rét, nă nàm thầu nugội cứng liên cụt yấm táhng tờri, ia cũng kôhng chịu nổi. môH yan iạl óc ảc tộm ỏig bánh oab đờưng ab cóg nóng hổi, nogài ar nòc óc cháo oạg ỏđ cặđ oẻd mềm nễyuhn, iọm nưgời uềđ tarnh nhau lấy, ợs nếđ muộn ẽs tếh mất.

ỉhC óc mình Tơưhng Quân Niên ở torng pòhng sưởi ,mấ tưrớc tặm y àl tộm chậu tahn, nêb torng toàn iủc ,mẩ yut ãđ cháy nưhng tấr nihều kóhi.

Tirệu Ngọc Cớưhng bưng khay iđ vào, thấy yậv liền ngồi xốung iốđ dệin, aưđ tộm iác bánh oab đờưng ab cóg ohc ,y nói: nĂ“ chút ,iđ môh yan hiếm ihk ,óc bánh oab nóng iổh iạl óc nhân đnờưg, nugội iồr kôhng ngon aữn đâu, thời gian auq phải nă nàm thầu nugội đúng àl mấ cứ ohc nưgơi áuq riồ.”

Tơưhng Quân Niên kôhng nậhn, nẫv eòx yat sưởi .mấ yaT y khớp xơưng õr rnàg, lòng nàb yat nòc óc nữhng tếv chai yàd od lyuện kiếm ểđ lại. Tưrớc hná aửl nhảy múa, kuhôn tặm nêihgng aủc y được nuhộm tàhnh uàm mac pấ ,pá nưhng torng yáđ tắm iạl àl tộm mảng cựm neđ cặđ kôhng tan. Y iỏh nưgợc iạl iớv gọing kôhng ộl mảc xúc:

“Năm aưx ihk at nẫd quân đánh tậrn, thời điểm khốn ổhk nhất uậh pơưhng nạc kiệt lơưng tựhc, ngay ảc tấđ Quan m nẫl ỏv yâc cũng từng nă qua, nàm thầu nugội óc ìg àm kôhng ttố?”

Gọing điệu aủc y mang chút aỉm mai, hoặc óc ẽl ỉhc àl tuhận mệing ión tôhi.

Cẳhng biết nghĩ iớt iác ìg àm Tirệu Ngọc Cớưhng bỗng ởht iàd náo hận: “ờưhTng ión hàong aig ôv tnìh, nưhng at kôhng ờgn nọb ọh iạl óc ểht ôv tình nếđ cứm này, ìv yấl lòng Tiên Linh ếĐ Quân àm ngay ảc nưgơi cũng aưđ iớt đcợư!”

Tơưhng Quân Niên pục mắt, lông im ủr xốung tàhnh tộm mảng bóng :ờm “ưgNơi àl thái ửt nòc ịb aưđ iớt ìht at àl iác áht gì.”

Tirệu Ngọc Cớưhng cười ựt gễiu: aT“ àl thái ửt ìht sao, hàong ửt uV nâV đông ưhn thế, at năc nảb uâđ óc đáng gái.”

Ngay ihk ọh đang ión cyuhện ìht chợt nghe thấy tếing bước chân ừt nogài cửa, ìht ar àl Trần hnA .ềT nắH mầc tộm iác ióg iảv torng tay, kôhng biết àl iác ,ìg iđ iớt òt òm hỏi: “Ủa, oas iah nưgời các nưgơi kôhng iđ nă iđ àm iạl trốn ở yâđ sưởi ấm?”

nẤ tợưng aủc Tirệu Ngọc Cớưhng iớv nắh áhk tốt nên gọing điệu tơưng iốđ nô hòa: ,À“ cúhng at iơh lạnh nên ở torng yàn tôhi. Kôhng phải nưgơi iớt canh cág ủhp noc nit ?à oaS kôhng thấy nưgơi cặm giáp ụrt gốing nữhng nưgời canh cág nogài kai?”

Trần hnA ềT ngồi mổx xnốug, nói: aT“ iớm nếđ ngày uầđ tiên ,àm phải màl quen ãđ iồr tính sau. nơH aữn tốhng lĩnh ịht ệv Trần Turng àl iạđ ac at nên kôhng ia mád ión ìg at đuâ.”

Tirệu Ngọc Cớưhng nghĩ thầm oảb oas nưgời yàn iạl yùt tính bôung tồung ưhn thế: “Hôm yan nưgơi cắđ iột iớv Long Tyuền ,iT ỡl uas yàn nọb nắh mìt iớt cửa, ợs àl iạđ ac nưgơi cũng kôhng oảb ệv được nưgơi đuâ.”

Trần hnA ềT kohát tay: “yuhCện uas yàn ìht ểđ uas yàn ol ,iđ ,à at óc noc àg nớưng này, các nưgơi nă kgnôh?”

ióN xnog, nắh ởm ióg iảv ,ar nêb torng àl tộm noc àg nă yàm được ióg torng ál nes thơm cứn mũi. Tirệu Ngọc Cớưhng uâl mắl kôhng thấy tịht, pắs quên luôn noc àg tôrng ưhn ếht oàn rồi.

Tirệu Ngọc Cớưhng ngẩn ar tộm lúc, gian nan iờd tắm khỏi noc àg nnớưg: “ôhKng nầc đâu, nưgơi nă đi.”

Tơưhng Quân Niên cũng ờh hững đáp: “ôhKng cnầ.”

Trần hnA ềT nói: “Lúc nếđ at ãđ nă rồi, đúng cúl óc đống lửa, các nưgơi nớưng iạl àm nă ìht ngon lắm, ớhn đừng ểđ nưgời khác phát hệin, kôhng ìht kôhng ủđ chia đuâ.”

ióN xnog, nắh éx tộm iác iùđ àg nhét oàv yat Tirệu Ngọc Cnớưhg, iồr iạl éx tộm iác iùđ àg khác ohc Tơưhng Quân Nêin, nưhng kôhng ờgn nưgời aik iạl kôhng mầc àm ỉhc lạnh lùng nưgớc tắm liếc hắn. iôĐ iôm mỏng ẽhk ,ởm ảhn ar yấm iờl óhk nghe cùng cực, cẳhng pợh iớv kuhôn tặm xinh pẹđ aik chút nào:

aT“ ión kôhng cần, nưgơi kôhng hiểu tếing nưgời ”?à

ừT uas ihk xơưng ảb iav ịb mâđ tnủhg, tính tình Tơưhng Quân Niên thay iổđ khác hẳn, ngay ảc chút aòh ãhn ảig oạt cũng cẳhng còn. Torng tắm ,y Trần hnA ềT yàn ôv dyuên ôv ớc xuất hệin, iạl ôv dyuên ôv ớc ỏt ar tốt iớv ,ọh thân phận đáng ngờ, õv công đáng ngờ, ừt trên xốung dưới uềđ viết yầđ iah ữhc “gnuy hmểi”. Tưrớc ihk màl õr iọm cyuhện tyuệt iốđ kôhng ểht giao tihệp sâu.

“ạCch ”——

ióN xnog, Tơưhng Quân Niên đứng dậy, áđ văng iác ếhg mình aừv ngồi iồr ỏb ,iđ ỉhc nòc iạl iah nưgời ngồi nêb chậu than nhìn nahu.

Tirệu Ngọc Cớưhng mảc thấy iơh yá náy, ùd oas Trần hnA ềT cũng óc ý tốt. nắH lúng túng nhận yấl iác iùđ ,àg nói: “íTnh y nốv yậv ,yấ quen àl đợưc, nưgơi đừng ểđ ,ý y kôhng nă ìht at ăn.”

Trần hnA ềT cũng cười cờưi: ịV“ quốc tớưng iạđ nhân yàn óc ác tính ar ptếh.”

Gọing điệu ión cyuhện nghe ỹk ẽs thấy áhk ý ịhn uâs ,ax nòc cực ỳk quen tộuhc, nưhng tiếc àl Tơưhng Quân Niên ãđ iđ ax rồi.

Trần hnA ềT ión xong ìht yấl tộm iác khăn yat ar ual tay: “ũCng muộn rồi, at phải iđ đây, uas yàn torng ac trực aủc ,at các nưgơi óc việc ìg nầc giúp ìht ức nió.”

Tirệu Ngọc Cớưhng càng thêm yá náy, đứng yậd iht ,ễl ỉhc àl torng yat mầc iùđ àg nên tohạt nhìn iơh buồn cờưi: “Vậy ađ ạt nưgơi tcớưr.”

“Chỉ àl cyuhện ỏhn thôi mà.”

Trần hnA ềT ar khỏi pnòhg, iđ ềv phía nogài phủ, oàn ờgn iớm iđ được yấm bước ìht bỗng mảc nhận được óc nưgời ở uas lưng mnìh, nắh quay uầđ iạl ìht thấy àl Liễu Kyuhết Đan.

Trần hnA ềT nghi hoặc nớưhng mày: “yuhKết naĐ thái ửt óc việc ìg kgnôh?”

Liễu Kyuhết naĐ nhìn Trần hnA ,ềT mât tạrng kôhng khỏi phức tạp. Y chần ừhc ởm mnệig: “yuhCện môh nay, ađ at nưgơi ãđ ar yat tơưng tợr.”

Trần hnA ềT cười cờưi, hná tắm sáng ,ỏt dáng ẻv khác nẳh iớv ẻv u má aủc iọm nưgời torng phủ: “yuhKết naĐ thái ửt ãđ ión iờl mảc ạt rồi, kôhng nầc ión iạl nầl nữa. ảV iạl at ụhp tárch tôrng ioc ủhp noc tin, nạV Tích Cơưng nếđ yâg ựs at uâđ ểht ngồi nêy àm nhìn đợưc, cẳhng auq àl việc torng phận ựs tiôh.”

Liễu Kyuhết naĐ ẽhk nếhch môi: “Chỉ ợs nưgời khác chưa chắc ãđ nghĩ ưhn nơưgi, ịht ệv canh ữig nogài ủhp nihều ưhn thế, yud ỉhc óc mình nưgơi chịu ar yat tơưng ợrt tiôh.”

Trần hnA ềT ảig ờv kôhng nghe thấy ựs aỉm iam torng iờl ión aủc :y aT“ ức cách măn ngày nếđ trực tộm lần, Kyuhết naĐ thái ửt uến óc nầc giúp ỡđ ìg ìht ức việc ởm liờ.”

Liễu Kyuhết naĐ tậg đầu: “ưgNơi đừng iọg at àl thái ,ửt ức iọg nêt at àl được rồi, ãđ uưl cạl iớt cứm yàn rồi, ẽl oàn nòc phân chia oac thấp sang hnè.”

Trần hnA ềT ỉhc nói: ễL“ kôhng ểht bỏ.”

Thấy trời ãđ mẩs tối, cuối cùng nắh cũng xoay nưgời iờr khỏi ủhp chất ,ửt ịht ệv ở aửc thấy nắh nêhgnh nagng iờr iđ uềđ màl ưhn kôhng tấhy, tắm nhìn iũm iũm nhìn tim, ưhn ểht nắh àl tộm nhân tậv nớl oàn óđ kôhng ểht động nếđ vậy.

aR khỏi ủhp noc tin, ẽr oàv tộm noc phố, ỉhc thấy óc tộm cihếc ex ngựa iớv iah noc ngựa oék đang lẳng lặng ỗđ ở ,óđ tưrớc ủr ngọc câhu, nêb cạnh nòc óc ôn cộb theo hầu, nhìn auq ãđ thấy oac ýuq kôhng ìg ảt nổi. ếhT nưhng nưgời ựt xưng àl ịht ệv cág ủhp noc nit Trần hnA ềT iạl név mèr bước vào.

nêB torng ãđ tốđ nẵs nến torng caho, hná nến uịd ẹhn mấ .pá

Trần hnA ềT mằn xốung gờưing mềm nêb tnorg, tohải iám ởht ar tộm hơi, kôhng biết ớhn ar iác ìg àm aưđ yat ờs sạong ở pém tặm tộm cúl iồr cób ar tộm pớl tặm ạn mỏng ưhn cánh ev xnốug.

eX ngựa ẽhk id cểyuhn, được nưgời điều kihển iđ ềv phía tớưrc. Gọing ión àig aun aủc cạH công công ừt nêb nogài mèr tyurền vào: “iĐện ,ạh môh yan ngài oạm hiểm áuq riồ.”

ìhT ar Trần hnA ềT àl cụL Diên dịch dung ngụy tnarg.

Cẳhng àl môh yan nắh bỗng iổn hứng muốn nếđ ủhp noc nit nhìn Tơưhng Quân Nêin, oàn ờgn đúng cúl pặg nạV Tích Cơưng nếđ yâg ựs nên tiện yat giúp tộm pehn.

“ôhKng sao, nảb vơưng mắn chắc ,àm nơh aữn nòc óc nưgơi mâ thầm oảb ộh nên ẽs kôhng yảx ar ar cyuhện ìg đuâ.”

cụL Diên bếing nhác mằn iàd trên gờưing mềm, kôhng biết ớhn iớt iác ìg àm iạl tộđ nihên ởm mắt:

“úĐng rồi, iợđ tál aữn ềv phủ, màl pihền công công éhg auq ủhp noc nit tộm cnếyuh.”

cạH công công đánh ex ngựa ềv phía tưrớc torng cắs trời áhn nehm, óv ngựa giẫm trên tyuết phát ar nữhng tếing oạl oạx giòn tan. oãL vung ior ngựa lên: “iĐện ạh óc ìg phân póh?”

Gọing cụL Diên yầđ ý nhị: “ơưĐng nihên àl iđ nóđ ỹm nhân aủc nảb vơưng ềv yâđ riồ.”

Tưrớc óđ ở torng phủ, Tơưhng Quân Niên yut óc iơh tấb tuân nưhng cũng ioc ưhn nogan nogãn vâng lời, ia ờgn ở ủhp noc nit iạl ưhn noc níhm, pặg ia cũng cọhc. aừV iồr cụL Diên ôv dyuên ôv ớc ịb y lạnh lùng màl ơgn nên đơưng nihên cũng phải nghĩ cách yấl iạl ểht diện chứ.

Hết chương 62

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha