Chương 1

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit – Beta: Lune

Ý thức 017 vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỗ bụng bị đạp mạnh một cái.

Sau đó cả người chỗ nào cũng đau.

Đau.

【Hệ thống.】017 cau mày:【Tôi đau quá.】

【Cố chịu.】Hệ thống trả lời còn lạnh lẽo hơn cả chất giọng máy móc của nó.

017 thấy rõ hoàn cảnh của mình hiện giờ: Một góc chết trong ngõ nhỏ vừa ẩm ướt lại vừa bẩn thỉu.

Còn cậu nằm trên mặt đất, lưng áp vào mặt đất dính dớp, nhờn nhợt.

Cậu ghét những nơi bẩn thỉu.

Người đạp cậu ban nãy kia lại giẫm một cái vào vai phải của cậu, nhổ nước bọt vào người cậu: “Thằng oắt con!”

“Dám trộm đồ của ông!”

017 bị đau đến mức phải nhắm mắt lại nhưng vẫn cố gắng hé ra để nhìn người kia.

Là một người đàn ông trung niên rất béo, cả người đầy mỡ, rồi cậu lại bị đá thêm cái nữa, đau tới nỗi gập cả người.

Hóa ra cậu trộm đồ của người ta.

【Sao tôi lại đi trộm đồ vậy?】017 cố chịu đau, nói tiếp:【Bị đánh cũng đáng đời.】

Hệ thống:【…】

【Không phải cậu mà là nguyên chủ.】Giọng điệu vẫn lạnh lùng, còn có chút nản lòng khó mà nghe ra.

Hệ thống không hiểu rốt cuộc Chủ Thần nghĩ thế nào nữa? Sao lại phân cho nó một người ngay cả ký ức cũng không có đi làm nhiệm vụ nhỉ?

Không có ký ức, đến tên mình cũng chẳng nhớ ra, chỉ có đúng một số hiệu – 017

Nó thở dài, thông báo nhiệm vụ đầu tiên cho 017.

Cơ thể hiện giờ của 017 tên là Quý Miên, là nhân vật nam phụ si tình khiến người ta thổn thức trong thế giới này.

Quý Miên là sản phẩm của việc bố mẹ cậu ăn trái cấm, lúc sinh ra cậu, bố mẹ cậu chỉ mới mười tám tuổi.

Lúc còn trẻ bọn họ yêu nhau thắm thiết, đến mức như thể mọi khuôn sáo trên đời này đều là thành trở ngại cho lời thề non hẹn biển của bọn họ vậy.

Bất chấp sự ngăn cấm của gia đình, bọn họ vẫn nhất quyết muốn sinh Quý Miên ra.

Nhưng tới khi Quý Miên được năm tuổi, cặp vợ chồng từng rất yêu thương nhau này sau bao nhiêu tranh cãi cùng những lo toan về cơm áo gạo tiền, ngọn lửa tình yêu của cả hai đã tất ngấm như điều hiển nhiên.

Quý Miên trở thành gánh nặng, biến thành quả bóng dưới chân bố mẹ ruột của mình, người này đá sang, người kia đá lại.

Không ai muốn cục nợ Quý Miên.

Quả bóng bị đá qua đá lại, cuối cùng vào một đêm khuy tĩnh mịch, một bên bỏ chạy — Mẹ Quý Miên cắt đứt mọi liên lạc, bỏ cả chồng lẫn cục nợ Quý Miên ở lại.

Một năm sau, bố Quý Miên tái hôn rồi nhanh chóng có thêm đứa con nữa. Thế là trong ngôi nhà mới, Quý Miên lại trở thành gánh nặng khiến người ta khó chịu lần nữa, thậm chí còn tệ hơn cả lúc trước.

Trong ngôi nhà mới, cậu bắt đầu ăn không đủ no. Thế là dần dà Quý Miên học ăn trộm.

Sáu tuổi đi trộm.

Mười tuổi đi trộm.

Đến năm mười lăm tuổi, Quý Miên vẫn đi trộm.

Năm lớp 8, cậu phải bỏ học vì gia đình không đủ khả năng chi trả học phí, không chỉ kỹ năng mưu sinh mà ngay cả tinh thần phấn đấu vươn lên của cậu cũng tiêu tan.

Quý Miên chỉ biết đi trộm.

Nhưng lúc sáu tuổi đi trộm, người ta chỉ nhìn Quý Miên với ánh mắt trìu mến lẫn thương hại, người bị trộm đồ chẳng những không nổi giận mà còn tự thấy cảm động, nghĩ rằng mình đã cứu vớt được một đứa bé đáng thương.

Lúc mười tuổi đi trộm, người ta chỉ khạc nhổ sau khi Quý Miên bỏ chạy, chửi cậu có mẹ đẻ ra nhưng không được mẹ dạy dỗ, là đồ vô tích sự, sau đó hùng hổ xoay người lại làm tiếp việc của mình.

Nhưng đến năm mười lăm tuổi mà vẫn còn ăn trộm thì:

“Đm thằng ôn này!”

017 lại bị đạp thêm cái nữa, cả người run rẩy không ngừng, cậu cảm thấy xương sườn của mình sắp gãy rồi.

【Hệ thống ơi, đau quá.】017 than thở, nội tạng đau nhức dữ dội.

Hệ thống chỉ im lặng không lên tiếng, truyền ký ức của Quý Miên cho cậu.

Năm mười sáu tuổi này, cuộc đời Quý Miên sẽ rẽ sang một bước ngoặt quan trọng.

Cậu nương nhờ một “Đại ca” rất có máu mặt ở khu bên cạnh, đại ca trẻ tuổi, rất thủ đoạn và quyết đoán. Đám du côn lưu manh bên đó không ai dám bén mảng đến địa bàn của anh ta gây chuyện.

Chỉ cần nghe thấy là đàn em của đại ca thì ai cũng không dám trêu vào.

Đại ca có một người chị gái kết nghĩa, chị gái kết nghĩa nghiễm nhiên thành “Đại tỷ” của mọi người.

Đại tỷ tên là Mục Ngữ Mạn, cũng là người quan trọng nhất trong cuộc đời của Quý Miên.

Mục Ngữ Mạn dịu dàng tốt bụng, đối xử với ai cũng chân thành đầy thiện ý, khuôn mặt cũng xinh đẹp vô cùng. Ngay cả với người đi đâu cũng bị đuổi đánh như Quý Miên thì chị vẫn luôn tươi cười đối đãi.

Trái tim thiếu niên rung động như đất rung núi chuyển, Quý Miên không kiềm chế được mà yêu Mục Ngữ Mạn, từ đó về sau luôn âm thầm ở bên cạnh chị.

【Mục Ngữ Mạn là nữ chính của thế giới này, nữ chính đã định sẵn là của nam chính rồi, Quý Miên không bao giờ có bất cứ cơ hội nào với cô ấy.】Hệ thống nói:【Nhiệm vụ lần này của cậu là đóng vai Quý Miên, một vai nam phụ si tình, chung tình với Mục Ngữ Mạn, sau đó âm thầm ở bên cạnh bảo vệ cô ấy mấy năm. Chờ đến khi thu thập đủ điểm si tình, nam nữ chính về bên nhau rồi thì có thể offline rời game.】

Mất khá nhiều thời gian mới tiếp nhận xong ký ức, người đàn ông bị trộm ví tiền đập cho 017 một trận, chửi mấy câu rồi bỏ đi.

017 nằm yên trên mặt đất, cảm nhận từng cơn đau rát trên người mình:【Được.】

017 tạm thời đã có tên, tên là Quý Miên.

Chẳng biết qua bao lâu, cảm thấy vết thương của mình chuyển dần từ đau nhói sang tê dại, Quý Miên mới chậm rãi chống người bò dậy.

Theo ký ức của nguyên chủ thì gần đây có một cái cầu, dưới gầm cầu thường xuyên có rất nhiều “Anh em tốt” của cậu lui đến.

Cậu định đến đó kiếm tí cơm ăn trước.

Cậu vịn tường chậm rãi lết đi, lảo đảo đi ra khỏi con ngõ nhỏ u ám này.

Ra ngoài đường lớn, tuy trông vẫn hoang tàn nhưng dù sao cũng sáng sủa hơn hẳn, các cửa hàng xung quanh nhìn cũng sạch sẽ nữa.

Quý Miên cảm thấy dễ chịu hơn chút, cậu chịu đau được nhưng không chịu bẩn được.

Mà ngoài này hình như có rất nhiều người biết cậu, người thì nhìn cậu với ánh mắt ghét bỏ, người thì cười khẩy che túi áo lại như đang gây hấn.

Quý Miên quay đầu, tiếp tục đi thẳng.

Cậu thấy hình dáng mơ hồ trên tấm kính trưng bày của một cửa hàng thời trang, là cậu hiện giờ: Một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi.

Trên người mặc một bộ đồ nhái hàng hiệu màu đen trắng, không biết là phong cách tây hay phong cách ta nữa. Tóc xoăn rối tung, mắt màu nâu, cũng hơi giống màu hổ phách, là điểm sạch sẽ sáng tỏ duy nhất trên người cậu.

Nếu nhìn kỹ thì mặt mũi trông cũng đẹp trai thông minh lắm. Nhưng lúc này lại bị dính đầy nước bùn đen sì —— ai mà biết nước gì? Quý Miên chỉ có thể nghĩ đến hướng tích cực, nước bùn là đáp án duy nhất mà cậu có thể tiếp thu hiện giờ rồi.

Ngay cả chỗ màu trắng sau lưng áo cũng dính vết bẩn màu đen gì đó. Cái này thì Quý Miên biết là bị dính vào lúc nằm trên mặt đất trong ngõ vừa nãy.

Cái này thì không thể là nước bùn được.

Quý Miên lại bắt đầu khó chịu.

🍀

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36: Thế giới 2 - Cánh bướm
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59: Thế giới 3 - Mặt trời nhỏ
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Hết thế giới 3
Chương 87: Thế giới 4 - Anh trai & Em trai
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chuong 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114: Hết thế giới 4
Chương 115: Thế giới 5 - Tiểu thiếu gia
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149: Hết thế giới 5
Chương 150: 017
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168 - Chương cuối
Lên đầu trang