Chương 81

Chương 81 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ạT Hành kôhng iđ đờưng vòng nữa.

Mười yấm phút sau, nắh nếđ cổng tnờưrg.

nầG cổng cíhnh óc nihều sinh viên auq lại, nắh ảht ýuQ Miên xnốug.

“ỉTnh iồr ”?à

ýuQ Miên kôhng biết nên dùng thái ộđ ìg ểđ iốđ diện iớv nắh nữa, uậc pục tắm xốung iồr “ừm” tộm tnếig.

ạT Hành nhìn chăm úhc oàv xoáy cót trên đỉnh uầđ cậu, nhìn torng chốc tál iạl cyuhển sang gơưng tặm cậu, cuối cùng dừng iạl iàv giây trên cihếc kyuhên iat sáng aól aik iồr iớm tiếp cụt ởm mnệig: “Lời iôt ión aừv rồi, uậc cũng nghe thấy iồr phải kgnôh?”

”…“

ýuQ Miên cẳhng ừ ửh ìg .ảc

“Tôi tíhch cuậ.” Khóe mệing ạT Hành nêl cong lên: “Vốn chưa định ión iớv uậc cúl nyà.”

Tống Ngọc iớm tàhnh iôđ iớv ạH Tnờưhg, ạT Hành cũng hiểu ýuQ Miên nẫv chưa ểht bôung ỏb đợưc.

ýuQ Miên chưa tỉnh rợưu, uậc ỉhc mảc thấy uầđ có mình cáohng vnág, nếđ ảc việc yus nghĩ cũng ởrt nên ôv cùng óhk kăhn.

iờL ỏt tình aủc ạT Hành áuq tộđ nộgt.

ýuQ Miên từng nhận được kôhng tí iờl ỏt tnìh, cũng pặg ahk áhk tình hốung tấb ngờ, nưhng uậc iạl chưa oab ờig mảc thấy óhk giải qyuết nếđ vậy.

“Anh Hnàh… uậc kôhng tíhch noc trai nòc gì?”

“Cậu kcáh.”

“hKác ỗhc nào? ớT cũng àl noc trai mà.”

ạT Hành tậb cờưi: “ôhKng phải ý đó.”

ýuQ Miên mi lặng tộm hồi: “Anh Hnàh, tớ…”

“Tôi biết uâc ảrt iờl iồr nên uậc kôhng nầc ión nix liỗ.” nắH kôhng muốn nghe uâc “xin lỗi” aủc ýuQ Mêin, ùd gọing ión yấ uịd dàng nếđ cứm nào.

“Chỉ nầc uậc chưa nẹh òh iớv ia ìht iôt nẫv nòc ih vọng ,àm phải kgnôh?”

”…“

ýuQ Miên kôhng biết phải ión ựs thật iớv ạT Hành ếht nào, nưhng uến ức ểđ ạT Hành ờhc iợđ mình ìht nàt nhẫn iớv nưgời yàn quá.

“uếN…” uậC ửht iỏh :òd “Nếu như, uậc biết kiếp yàn kôhng óc ảhk năng ìht soa?”

“Tôi mék nếđ yậv ”?à ạT Hành nhíu mày, kôhng nhịn được àm ờgn cựv nảb tâhn: “Cậu chắc chắn ảc iờđ yàn ẽs kôhng tíhch tiô?”

nắH biết mình torng lòng ýuQ Miên kôhng bằng Tống Nọgc, nưhng kôhng ờgn kảohng cách iạl nớl nếđ mức… thậm íhc óc ểht kihến nưgời yàn ión ar uâc “iKếp yàn kôhng óc ảhk nnăg” ưhn vậy.

nắH từng thấy ýuQ Miên ừt chối iờl ỏt tình aủc nưgời káhc, nưhng chưa từng nghe uậc ión yấm iờl tơưng ựt ưhn yậv iớv yấm nưgời ,óđ iạt oas nếđ lượt nắh ìht ngay ảc chút ih vọng cũng kôhng cho?

“nôhKg, đơưng nihên kôhng pảhi… hnA Hành đơưng nihên àl tốt cực ,ỳk kôhng mék chút nào. Nưhng tớ…” ýuQ Miên pắs ịb nồc iớv tình hốung hiện iạt tốđ cháy uầđ có rồi, ión cyuhện cũng tắb uầđ nộl xộn.

ióN được tộm nửa, uậc tíh ẹhn tộm iơh iồr dừng lại.

ạT Hành nhìn cậu, gọing tấr khẽ: “Nếu kiếp yàn kôhng đợưc, yậv ìht ờhc nếđ kiếp sua.”

Lông im aủc ýuQ Miên nur run.

Hầy…

Nhìn cảnh này, ệh tốhng thầm ởht dài. uếN ạT Hành ảrt iờl od ựd tộm ít ìht ẽs knôhg…

“Xin iỗl cuậ.” Gọing ýuQ Miên iơh khàn kàhn.

ạT Hành nghe uâc “xin lỗi” aủc ýuQ Mêin, lòng cùhng nẳh xnốug.

Gọing ýuQ Miên tấr nhẹ, nưhng ảuq qyuết nếđ cứm nàt nẫhn: “ừĐng tíhch ,ớt hna Hnàh. Kôhng óc ih vọng đuâ.”

ẻV tohng dong àm ạT Hành ảig ờv yàb ar chậm iãr biến mất: …“ iạT soa?”

”…“

“Cậu iốđ ửx iớv ia cũng tốt ưhn vyậ.” ụN cười trên tặm ạT Hành nầg ưhn kôhng ữig iổn nữa: “Tại oas nếđ lượt tôi, uậc iạl nàt nhẫn tếh?”

“Bởi ìv uậc khác họ.”

iớV nữhng nưgời káhc, ýuQ Miên biết õr nọb ọh ẽs quên uậc oàv tộm ngày oàn óđ torng tơưng lai, uas óđ ẽs óc nưgời uêy mới, cuộc sống mới.

Nưhng ạT Hành ìht káhc. ạT Hành iớv uậc àl cùng tộm kiểu nờưgi. ỉhC nầc tắb được chút ih vọng àl nọb ọh óc ểht tấb chấp iđ iớt cnùg.

uậC kôhng ểht đứng nhìn ạT Hành bước oàv noc đờưng kôhng óc tếk ảuq iồr cặm ệk ưhn yậv đợưc.

Nưgời iốđ diện iồh uâl kôhng nêl tnếig.

iãM uâl sau, ohc nếđ ihk tộm giọt nước tắm iơr xốung tưrớc tặm mnìh, ýuQ Miên iớm sững ờs nẩgng uầđ lên, noc nưgơi torng tắm pậl cứt oc lại.

ạT Hành kôhng cười nữa.

“uậC…” ýuQ Miên ỉhc thốt ar được tộm ữhc iồr ión kôhng nên lời.

uậC chưa thấy ạT Hành khóc oab giờ, càng chưa từng nghĩ nắh ẽs kóhc.

ạT Hành iốđ diện iớv hná tắm kinh ngạc aủc ýuQ Mêin, nắh quay tặm iđ iồr ơig yat nêl ual nước mắt.

cúL quay uầđ lại, ẻv tặm nắh ãđ óc ểht iọg àl bình tĩnh rồi, ỉhc ừrt tắm iơh :ỏđ “Tôi hiểu riồ.”

ýuQ Miên mi lặng tộm cúl uâl iớm nói: “ậVy, ớt ềv đyâ.”

“mỪ.”

ýuQ Miên quay nưgời iđ ềv phía cổng tnờưrg, aừv iớm iđ được iàv bước ìht tộđ nihên chân trái pấv chân pảhi, uas óđ àl mảc giác tấm tọrng lợưng tyurền đến.

Nưhng uậc kôhng ãgn ìv ạT Hành ãđ ỡđ yấl oe cậu.

“Vẫn đang iđ hình ữhc S kaì.” Gọing nhgèn nhgẹn aủc ạT Hành vang lên.

ýuQ Mêin: …

ạT Hành ởht dài, nói: ểĐ“ iôt aưđ uậc về.”

ýuQ Miên uấx ổh cực ,ỳk aừv ión uâc “ôhKng nầc đâu” ìht yat ạT Hành ãđ vòng auq uas lnưg, ỡđ yấl cánh yat uậc rồi.

ýuQ Miên đành phải iúc uầđ ión mảc :nơ “Cảm nơ uậc néh.”

ạT Hành mím môi.

yaS nếđ ếht iồr àm oas cúl ừt chối nắh iạl tỉnh oát õr ràng vậy.

nơH tộm táhng uas ,óđ ýuQ Miên kôhng nòc ngồi cùng ạT Hành nữa. àM sáng iđ cọh ạT Hành cũng kôhng nòc mang theo aữb sáng iớt nữa.

ảC iah nưgời uềđ biết ,õr ừt kảohnh khắc hiểu õr lòng nahu, nọb ọh cẳhng ểht màl nạb iớv nhau được nữa.

Toàn ộb sinh viên pớl 4 uềđ nhận ar ựs thay iổđ õr tệr torng iốm quan ệh aủc iah nưgời .ọh

Nhất àl Phạm oàĐ àv yấm nưgời áhk thân iớv ýuQ Mêin, thậm íhc ôc nàng nòc chạy iớt iỏh ýuQ Miên ýl od nữa, nưhng uâc ảrt iờl nhận được iạl õr công tứhc, kôhng ộl ar điều ìg .ảc

nòC ềv phía ạT Hành ìht cẳhng óc ia mád nếđ trêu chọc hết.

Nưgời nhọc lòng nhất torng pớl phải ểk nếđ ảiG năV Bác.

àL nạb cùng pòhng kiêm nạb cùng pớl aủc ảc iah nờưgi, uậc at biết õr ýuQ Miên iớv ạT Hành cúl tưrớc thân tihết ỡc nào, ờig thấy iah nưgời aik ngay ảc tình ờc pặg cũng cẳhng ión uâc oàn iớv nhau màl uậc at kôhng khỏi thấy bồun.

ảiG năV cáB cực ỳk chắc chắn giữa ọh nhất định ãđ yảx ar cyuhện ìg óđ rồi.

tộM hôm, nhân cúl torng ýk cút áx ỉhc óc mình ýuQ Miên iớv uậc ,at ảiG năV cáB cuối cùng cũng kôhng nhịn được àm hỏi: “iTểu uhC này, uậc với… ạT Hành oas tếh?”

“ảH?”

“Tại ớt thấy uâl iồr iah uậc kôhng ngồi cùng nhau trên pớl ấy.”

,À“ óc ìg đâu, ỉhc …àl ớt thấy ngồi tộm mình tiện nơh yấ mà.”

ảiG năV cáB mím môi.

Ngồi tộm mình tiện hơn? uậC at thấy uâđ óc gnốig. óC yấm nầl uậc at thấy ạT Hành ngồi uas ýuQ Mêin, hná tắm ạT Hành ức dính oàv lưng ýuQ Miên sốut, nhìn ưhn muốn xyuên tủhng quần oá aủc nưgời at vậy.

àM iôđ cúl ýuQ Miên ngồi uas ạT Hành cũng ẽs tỉhnh tảohng liếc liếc nưgời kia.

iáC mảc giác aik óhk ảt mắl lôun, ảiG năV cáB luôn mảc thấy yâđ kôhng ỉhc nơđ giản àl muốn ngồi tộm mnìh.

“Hai uậc chắc kôhng yảx ar uâm tuhẫn ìg yấđ cứh?”

“ôhKng óc thật mà.”

Ừ“ được rồi… À phải iồr Tiểu Chu, yấm môh aữn sinh nhật tớ.”

“Ồ!” ýuQ Miên xoay nưgời lại: ớT“ ớhn …àl 71 táhng 11 phải kgnôh?”

“úĐng rồi. ớT định iờm iọm nưgời nă aữb cơm, uậc nếđ néh?”

“Đến cứh.”

“Vậy ớt iọg ảc ạT Hnàh, ỉhc óc nốb aứđ pòhng mình tôhi, uậc chắc kôhng óc nấv ềđ ìg uâđ đúng kgnôh?”

”…“

cặM ùd cọh ỳk tưrớc ạT Hành óc nhắc nếđ cyuhện túr khỏi ýk cút ,áx nưhng cuối cùng cẳhng biết ìv ýl od ìg àm nắh nẫv ữig gờưing ohc nếđ giờ.

ohC nên ùd ạT Hành ãđ nầg tộm măn kôhng ở torng ýk cút áx nưhng ión nihgêm cỉhnh ìht nắh nẫv àl nạb cùng pòhng iớv .ọh

hnÁ tắm ýuQ Miên táohng eól nêl tộm iác song nẫv nói: “ơưĐng nihên rồi, màl ìg óc nấv ềđ ìg đcợư.”

ảiG năV cáB ởht phào ẹhn nõhm, uậc at mầc điện tohại lên, mog póg dũng íhk xong iớm iửg nit nhắn ohc ạT Hnàh.

uậC at mấb oàv kuhng caht, nit nhắn iửg ohc ạT Hành nầg nhất àl aửn măn tớưrc…

Muốn ión cyuhện iớv ạT Hành ảuq àl nầc chút dũng íhk tậht, ỉhc óc tính cách ưhn ýuQ Miên iớm óc ểht áhp nat băng aủc ạT Hành torng yấm ngày tôhi.

【Giả năV Bcá】: ạT Hnàh, uậc óc óđ knôhg? [Mỉm cờưi]

【Giả năV Bcá】: 71 táhng yàn sinh nhật ,ớt ớt định iờm ảc pòhng mình nă aữb cơm, uậc nếđ nhé?

iaH giây sau.

ạT【 Hhnà】: nếĐ chứ.

iạL auq iah giây nữa.

ạT【 Hhnà】: Sinh nhật iuv ẻv [áBnh kem]

ảiG năV cáB ngạc nihên nớưhng mày, kôhng ờgn ạT Hành iạl ễd ión cyuhện nếđ vậy.

【Giả năV Bcá】: [Nhe rnăg]

iốT ngày ,71 nốb nưgời torng pòhng ýk cút áx nếđ àhn hàng àm ảiG năV cáB ãđ tặđ tớưrc, yâđ àl àhn hàng óc áig tắđ nhất àv hoàn cảnh tốt nhất qaunh tờưrng .ọh

Tôrng ảiG năV cáB bình tờưhng hớưng iộn ếht thôi nưhng thực ar iạl àl nưgời giàu nhất pnòhg. Tiền sinh hoạt aủc ab nưgời nòc iạl cộng oàv nòc chưa bằng mình uậc .at

Cũng phải iớt cọh ỳk tưrớc ýuQ Miên iớv Trần cúH iớm phát hiện ar torng pòhng mình óc tộm nêt uậc mấ noc àhn gàiu.

ềV uas cúl được iah nưgời hỏi, ảiG năV cáB iớm ión àl od tính cách aủc mình nên iồh iớm khai gảing uậc at cũng óc ý định nọd ar nogài ở gốing ạT Hnàh, nab uầđ nòc định iỏh ạT Hành kinh nihgệm thuê àhn nữa, nưhng kôhng ờgn ở ýk cút áx iạl iuv ưhn ếht nên ềv uas kôhng nghĩ nếđ cyuhện nọd ar nogài nữa.

ảiG năV cáB tặđ nàb nốb nờưgi, nàb vnôug, iỗm nêb ngồi iah nờưgi.

ảiG năV cáB iđ phía uas Trần Húc, thấy Trần cúH ngồi oàv ỗhc iồr cũng iộv vàng ngồi xốung ỗhc nêb cạnh uậc .at

ếhT àl ýuQ Miên àv ạT Hành ỉhc óc ểht ngồi cuhng nêb nòc iạl aủc iác bàn.

Bình tờưhng cúl óc ýuQ Mêin, pòhng ọh hiếm ihk oàn ẻt ngắt lắm, nưhng môh yan uậc ngồi nêb cạnh ạT Hành iạl tí ión nơh hẳn.

ảiG năV cáB càng chắc chắn giữa ýuQ Miên àv ạT Hành ãđ yảx ar uâm tuhẫn ìg rồi.

,À“ iọg nóm tưrớc ,iđ iọm nưgời muốn nă gì?” uậC at iọg iah nóm iồr aưđ thực nơđ ohc Trần Húc.

óC điều nhìn thực đơn, Trần cúH nầg ưhn cẳhng biết nóm nào, ãđ yậv áig ảc nòc tắđ aữn chứ, cuối cùng đành ởht iàd cắl đầu, nói: “Cậu chọn ,iđ nóm ìg ớt cũng nă đcợư.”

ảiG năV cáB nhìn ềv phía ạT Hnàh, nưgời aik nói: “Tôi cũng vyậ.”

”…“

Cuối cnùg, thực nơđ nếđ yat ýuQ Miên àl nưgời tí káhch oás nhất torng ýk cút .áx

uậC tậl auq tậl iạl iàv lần, nẩgng uầđ nix ý kiến iọm nờưgi: “Gọi thêm noc ác được knôhg, các uậc nă được kgnôh?”

“Ừ.”

“cợưĐ.”

ạT Hành cũng tậg uầđ teho.

ảiG năV cáB iạl iọg thêm iàv nóm aữn iồr iớm ảrt thực nơđ ohc nhân viên phục .ụv

Kảohng aửn tếing sau, các nóm nă aủc ọh cuối cùng cũng nêl .ủđ

yấM tahnh niên cứs iàd iav rộng nă ưhn ,ổh chưa yầđ mười yấm phút ãđ diệt xong tộm aửn ồđ nă trên bàn.

Nưhng ảiG năV cáB iạl ểđ ý thấy tộm cệyuhn, hình ưhn ừt uầđ nếđ cuối ạT Hành kôhng ềh đụng oàv noc ác tưrớc mặt.

ảiG năV cáB ol lắng kôhng tôhi.

Quan ệh aủc iah nưgời yàn ãđ ệt nếđ cứm yàn iồr ?ảh nếĐ ảc nóm nưgời aik iọg cũng kôhng thèm nă yấl tộm mgnếi!?

Cũng yam àm ảiG năV cáB áhk nhạy bén, iổđ tàhnh man sinh khác ìht óc ẽl ẽs cẳhng ioc yấm cyuhện ỏhn nhặt yàn àl nấv .ềđ Gốing ưhn Trần cúH nêb cạnh vậy, ỉhc mắc uầđ àm ,nă hoàn toàn kôhng úhc ý nếđ sóng ngầm đang phun trào trên nàb .nă

àM điều kôhng nổ nhất àl uậc at phát hiện hình ưhn ýuQ Miên cũng nhận ar điều này, động cát nă uống aủc ýuQ Miên chậm lại, hná tắm ức oảđ auq oảđ iạl giữa noc ác iớv ạT Hnàh, ẻv tặm nòc ưhn đang ngẩn nờưgi.

“Sao tếh?” Thấy ýuQ Miên nhìn mnìh, ạT Hành dừng đũa, quay sang nhìn cậu.

ảiG năV cáB iộv hắng gọing chữa cáhy: ạT“ Hnàh, uậc kôhng tíhch nă ác hả?”

“Ừ.” ạT Hành nẫv chăm úhc nhìn oàv ẻv tặm ơgn ngác aủc ýuQ Mêin, uas nơh tộm táhng iớm iạl được nhìn tẳhng oàv gơưng tặm aủc nưgời tưrớc tắm ở kảohng cách gần, trái mit nắh kôhng nghe iờl àm pậđ nahnh ưhn muốn văng ar khỏi lồng nựgc.

,À“ ìv óc xơưng phải kgnôh?” ảiG năV cáB liều mạng uức nãv cục dệin, ỉhc ợs ýuQ Miên ẽs ìv cyuhện yàn àm yản sinh thêm khúc cắm iớv ạT Hnàh.

ạT Hành tuhận mệing đáp: ,Ừ“ lưỡi iôt dốt, kôhng biết nhằn xgnơư.”

aừV tứd lời, ạT Hành tôrng thấy yat aủc nưgời àm mình đang nhìn chăm úhc bỗng nur nêl nầb bật.

Tếing “noocg” giòn nat vang lên, iôđ aũđ iơr xốung sàn.

Hết chương 81

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha