Chương 75
Eidt: Lune
Tuần ứht iah uas khai gnảig, iọm ứht ãđ bước oàv ỹuq đạo.
môH yan ýuQ Miên yậd iơh mộun, trên đờưng iđ cọh aừv yah pặg ạT Hnàh, yat nưgời ọn nòc mầc theo ảc aữb sáng aủc cậu.
ạT“ Hhnà.” ýuQ Miên bước tới.
Thấy àl cậu, ạT Hành tiện yat aưđ iút aữb sáng đang mầc torng yat qua, kôhng ión năng .ìg
Nhận ar nắh đang nậb yus nghĩ ìg ,óđ ýuQ Miên tuhận mệing iỏh tộm câu: “gNhĩ ìg tếh?”
…“ iôT đang nghĩ mex óc nên ảrt gờưing ở ýk cút áx kgnôh.” cặM ùd tiền ở aủc tộm cọh ỳk torng tờưrng kôhng oac mắl nưhng tính 4 măn ìht nẫv áhk nềihu.
uếN ãđ muốn túr khỏi ýk cút áx ìht tốt nhất nẫv nên qyuết định sớm.
“Ồ.” ýuQ Miên túh aữs uậđ nnàh: “Trả cũng đợưc, bình tờưhng uậc ỉhc tỉhnh tảohng ềv nghỉ tưra, ữig iạl gờưing iỗm cọh ỳk iạl nốt thêm yấm trăm ệt cũng cẳhng nầc tihết lmắ.”
“mỪ.”
ýuQ Miên iđ cùng ạT Hnàh, aừv iđ aừv giải qyuết xong aữb snág, iàv giây tưrớc ihk bước oàv pòhng cọh ìht uống xong tốn ngụm aữs uậđ nành cuối cnùg.
Ngay ihk bước oàv pnòhg, ýuQ Miên nhạy néb mảc thấy uầb kôhng íhk torng pớl iơh ỳk ,ạl nòc nầg măn phút aữn iớm oàv cọh àm nêb torng iạl tấr nêy tnĩh.
ỉhC óc ở cóg cuối lớp, tộm mình àH írT Khải đang cười ión ìg ,óđ gọing điệu tếh cứs quái .ởg
óC cyuhện ìg ếht nhỉ?
Đang thấy óhk hiểu ìht hná tắm ýuQ Miên ôv tình tôrng thấy Tống Ngọc ngồi ở hàng uầđ tiên nêb pảhi, cắs tặm nòc iát nợht.
Tống Ngọc mắn chặt bút, tốđ ngón yat tắrng bcệh.
uậC iúc uầđ nhìn giáo tìrnh ởm trên nàb nưhng iạl ưhn ểht kôhng cọđ oàv đợưc, iồh uâl kôhng thấy ửc đnộg.
Hàng yàm ýuQ Miên pậl cứt nhíu lại.
môH aừv rồi, cúl uậc iđ cùng iớv Tống Ngọc nếđ ưht viện õr ràng nưgời yàn nẫv nổ .àm
uậC tứv iác iút nhựa torng yat oàv tùhng rác, iđ tới: “ốTng Ncọg.”
hnÁ tắm ạT Hành iõd theo bóng lưng aủc ýuQ Miên nưhng kôhng bước nêl tớưrc.
Tống Ngọc nẩgng đầu, iôm thậm íhc nòc đang nur nhẹ.
“Cậu thấy óhk chịu torng nưgời ”?à ýuQ Miên quan mât hỏi.
uậC aừv ión xong ìht bỗng mảc thấy óc tấr nihều hná tắm torng pớl đang nhìn ềv phía mnìh, gọing ión aủc àH írT Khải cũng mi bặt.
“gnôhK.” Tống Ngọc miễn cỡưng nói: “Cậu uam mìt ỗhc ngồi ,iđ pắs oàv cọh riồ.”
nòC măn phút aữn àm cọh ?ìg
ýuQ Miên càng thấy óc ìg óđ kôhng ,nổ nưhng uậc nghe hiểu ý đuổi khéo torng iờl ión aủc Tống Ngọc nên đành phải iđ ar hàng uas iớv ạT Hnàh.
Ngồi nêb cạnh àl pớl óhp cọh pật aủc pớl 4 Phạm Đào, iôm ôc nàng mím cặht, trên kuhôn tặm uầb bĩnh nòc nẩ chứa ẻv cứt gậin.
ýuQ Miên ạh gọing hỏi: “Đào ,ửT cyuhện ìg thế? oaS mảc giác uầb kôhng íhk iơh lạ…”
Phạm oàĐ thấy àl uậc ìht ẻv tặm táohng uịd .iđ
ôC iúc uầđ xnốug, ehc mệing bằng lòng nàb tay, ỏhn gọing đáp: “Cậu kôhng cọđ nit nhắn torng nhóm aủc khóa mình ”?à
“nôhKg, óc cyuhện ìg ”?à
Phạm oàĐ nói: “ậCu… oàv cọđ ,iđ nit nhắn uas 8 ờig iốt auq ấy.”
ýuQ Miên ởm điện tạohi, mấb oàv nhóm aủc sinh viên măn nhất viện kinh .ết
tắB uầđ lướt nêl mìt nit nhắn kảohng 8 ờig iốt qua.
Nhóm aủc viện kinh ết ỉhc iôs iôn oàv yấm táhng uầđ ihk măn nhất aừv nhập cọh tôhi, nghỉ tếT xnog, torng nhóm ãđ cẳhng nòc yấm ia hoạt đnộg.
uaS 8 giờ, nưgời nhắn nit nihều nhất iạl àl tộm nưgời ểđ hnả iạđ diện kiểu yob amine, nưhng ngôn luận phát biểu iạl hoàn toàn trái nưgợc iớv hnả iạđ diện ỹm miều kia.
ẹM[ ,ón torng pòhng ýk cút aủc iôt óc tộm tằhng đồng tníh, mởt chết iđ đcợư.]
ýuQ Miên nhìn thấy uâc này, iạl liên tởưng nếđ biểu mảc aủc Tống Ngọc nab nãy, lòng uậc chợt thót tộm cái.
nêB dưới óc nưgời iửg tộm hàng uấd chấm hỏi, cũng óc nưgời iỏh àl .ia
[ốTng Nọgc. ,mĐ ếht àm iôt ở cùng pòhng iớv ón aửn măn riồ!]
[Tôi muốn ió quá, oảb oas bình tờưhng ở pòhng ón ức nốu a nốu oé ưhn nàđ bà…]
Phía uas àl tộm đống iờl cụt tĩu, ýuQ Miên nhìn àm thấy ghê.
óC nưgời ở nêb dưới pốđ iạl rằng ux hớưng tính cụd àl cyuhện rêing ưt aủc nưgời ,at ếht àl càng kihến y tắg lên.
ìG[ àm cyuhện rêing ?ưt óN mád tíhch nàđ gnô àm oat nòc kôhng được ión ]?à
[Đâu phải yàm ở cuhng iớv ,ón yàm cũng giỏi oab dung ộh nưgời khác áuq nỉh?]
[Ông ión ohc yàm bếit, gnô kôhng ợs ịb pá tặđ oạđ cứđ đuâ.]
Torng nhóm óc nưgời nhìn ngứa tắm nèb đứng ar ión iàv câu, nưhng pậl cứt ãđ ịb nêt aik nhắn iạl chửi tộm thôi tộm hồi, y mót được ia àl tắb uầđ công kích ác nhân nưgời .óđ
iạĐ khái àl cẳhng ia thèm ểđ ý nếđ noc óhc điên yàn aữn nên cúl uas kôhng nòc ia nêl tnếig.
ýuQ Miên tíh uâs tộm hơi, uám nóng iôs sùng sục.
uậC mìk nén aửl gậin, iỏh Phạm Đào: “Tên ión cyuhện yàn àl àH írT Khải phải kgnôh?”
“mỪ.” Phạm oàĐ ẹhn tậg đầu.
ùD àH írT Khải óc chửi iớb óhk nghe nếđ uâđ ìht ýuQ Miên cùng mắl ỉhc ioc nêt yàn năv aóh lùn, nưhng yâb ờig àH írT Khải ãđ nhắn nit oàv nhóm aủc ảc kóha. cúL tưrớc ịb động công khai tưrớc tặm ốb ,ẹm Tống Ngọc ãđ hảong ợs ol lắng tấr lâu, yậv àm ờig nyugên khóa mồg măn lớp, ảc trăm noc nưgời uềđ ãđ biết hết.
uậC ôv thức nihgến rnăg, nâg xanh trên ổc cũng iổn ảc lên.
ộL“ Chu, bình tĩnh chút đi.” ạT Hành ẹhn nàhng ữig iav uậc lại, chau mày.
iáC nhóm aik tí hoạt đnộg, chắc kôhng nếđ iỗn ảc khóa uềđ bếit. uếN àH írT Khải ỉhc ión yậv torng nhóm ìht torng pòhng cũng kôhng nếđ cứm nêy gnắ ếht này.
nắH đang yus nhgĩ, mười yấm giây uas ảuq nihên nghe thấy gọing àH írT Khải oang oang phía sau: ẹM“ àhn ,ón oat nòc muốn iổđ pòhng cơ.”
Nghĩ iạl ìht óc ẻv ưhn tưrớc ihk ọh oàv pớl ìht àH írT Khải ãđ nal tyurền iờl tơưng ựt tấr uâl rồi. àH írT Khải bình tờưhng toàn trốn học, môh yan ựt dưng iđ học, iạl nòc iớt õr sớm, tất ảc ỉhc ìv ýl od muốn màl ohc Tống Ngọc ẽb bnàg.
Tưrớc àH írT Khải óc yấm nạb ữn ộl ẻv tặm măc géht, nưhng biểu mảc yàn kôhng phải nhắm oàv Tống Ngọc àm àl nhắm oàv àH írT Kảhi.
ùD Tống Ngọc tờưhng ngày áhk hớưng iộn nưhng quan ệh iớv iọm nưgời thật ar tấr tốt. Torng pớl cũng óc nưgời muốn ar tặm bênh cựv ohc uậc nưhng iạl kôhng biết ởm iờl ếht nào. ểĐ nêl tếing oảb ệv ohc tộm nưgời khác giữa tộm pòhng cọh nớl ếht yàn nầc tấr nihều nac đảm.
nơH nữa, yut biết óc đồng tính lyuến iá nồt iạt nưhng torng hiện thực nhóm tihểu ốs yàn luôn ehc giấu tấr nẩc tậhn, ađ ốs iọm nưgời ỉhc nghe yah nhìn thấy trên mạng tôhi, tàhnh ửht torng phút chốc cũng kôhng biết nên giúp kiểu .ìg
Đúng cúl này, ôc giáo oàv lớp.
àL ôc yạd kinh ết iv ôm ỳk tớưrc, nòc cọh ỳk yàn iớt yạd kinh ết ĩv ôm ohc nọb .ọh
nôM ĩv ôm kôhng cọh ở gảing đờưng lớn, torng pòhng ỉhc óc sinh viên aủc pớl 3 àv pớl .4
ôC nếđ rồi, àH írT Khải cuối cùng cũng ngậm mnệig.
Y nếđ pớl kôhng phải ểđ cọh nên mầc cốc ảig ờv ar nogài yấl nước cuhẩn ịb cuhồn lôun.
iĐ auq hàng ếhg gữia, cúl nhìn thấy ýuQ Mêin, thậm íhc y nòc quái ởg “tốt bnụg” nhắc ởhn cậu: “Cậu cũng phải nẩc thận đấy, đừng ở nầg iớv tộm ốs nưgời quá, biết uâđ nưgời at iạl tíhch man ìht soa.”
“Ồ.” ýuQ Miên ịb cứt cờưi.
Tưrớc ảc pnòhg, uậc nêl tnếig: “íhTch man ìht soa?”
“Tôi cũng tíhch man đyâ.”
Gọing uậc bình tảhn, mâ lợưng iạl cẳhng ềh nhỏ, kihến ảc năc pòhng uềđ nghe õr iờl uậc nói.
uầB kôhng íhk torng pớl bỗng chốc nêy lnặg.
Ở hàng ếhg đầu, Tống Ngọc kinh ngạc quay uầđ lại, nhìn ềv phía nưgời aừv ión ar iờl yâg cốs ở giữa lớp.
ôC giáo trên cụb gảing kôhng õr tình hốung hiện iạt ếht nào, nưhng thấy nưgời aừv ión cyuhện àl sinh viên mình ýuq nên kôhng ngăn cản.
àH írT Khải sững :ờs “uậC…”
cúL này, iạl óc tộm gọing ión trầm nơh vang lên.
“Tôi cũng tíhch man đây, ìht soa?” Gọing ión yàn cũng nếđ ừt giữa lớp, gnu dung kôhng vội.
ýuQ Miên ôv thức nhìn ềv phía nưgời nêb cnạh, chậm iãr chớp mắt.
Torng năc pòhng mi păhng pắhc, uas kảohnh khắc tĩnh lặng nab đầu, nầl lượt vang nêl gọing aủc ảc man nẫl .ữn
“úĐng vậy, tíhch man ìht màl sao, iôt cũng tíhch man nè.” tộM uậc nạb óc ux hớưng tính cụd ổhp tôhng ờs ờs nưgời hna me nêb cnạh, nháy tắm ar hệiu.
áM“ ,ón iôt cũng tếh.”
iaH nưgời uềđ cọh pớl ,3 cũng quen biết iớv Tống Nọgc.
Phạm oàĐ oảđ mắt: óC“ yấm nưgời ol rộng tậht, mình ìht tôrng ưhn iác ếđ giày ,yấ đừng oảb àl tởưng nưgời at tíhch cùng giới nên nghĩ nưgời at ẽs ểđ ý nếđ mình óđ cứh?”
“hPụt —— ah ah ,ah ếđ gyài…”
“úĐng đấy, nảb thân nòc kôhng biết mình tôrng ếht oàn ?à nèH ạh kôhng hả?”
ịB uás mươi yấm noc nưgời aủc ảc iah pớl nhìn iớv hná tắm kihnh ,ỉb àH írT Khải ịb kích nếđ cứm tặm ỏđ lựng iớt mang tai, ẻv tặm óhk ioc cực .ỳk
Y từrng tắm nhìn iah nưgời yẩđ mình mâl oàv tình cảnh này: “Hai nưgời óc nầc tihết phải aùđ ưhn ếht kgnôh?”
“aùĐ?” ýuQ Miên nghe yậv ìht nớưhng mày, uậc mô chặt ạT Hành tộm cái, ưt ếht thân tậm ôv cnùg, nưhng ìv cêhnh lệch cihều oac nên uầđ ọc đúng oàv mằc aủc nưgời kia: iA“ aùđ iớv cuậ?”
ạT Hành táohng kựhng lại, uas óđ ựt nihên ưhn kôhng àm iúc uầđ xnốug, nôh nêl cót ýuQ Miên tộm cái.
ióN àl nôh nưhng thật ar ỉhc chạm ẹhn tộm iác tôhi, nắh mảc giác được tihếu niên đang mô mình tộđ nihên cứng .ờđ
“!!Á!”
Torng pớl vang nêl tộm loạt tếing oer ,òh torng óđ gọing ữn cihếm ađ .ốs yuT biết ýuQ Miên àv ạT Hành kôhng ềh pậm ờm iớv nahu, ỉhc nơđ tuhần àl giúp Tống Ngọc giải yâv tôhi, nưhng tôrng thấy iah nạb pẹđ trai mô“ hôn” nhau ếht yàn nẫv kihến nọb ọh nấb loạn kôhng chịu nổi.
yấM nêt trai tẳhng tưrớc óđ ión aùđ rằng mình tíhch man thấy yậv ìht iổn ad .àg ióN mồm nòc được ứhc iác yàn ìht nọb ọh thực ựs kôhng màl nổi.
Trên cụb gnảig, ôc gảing viên hắng gnọig.
Đang ở iơn đông nờưgi, úhc ý tộm cúht.
Cẳhng auq ôc ãđ hiểu được tình hình iạđ khái rồi.
ôC nhìn àH írT Khải đang mầc iác cốc: “Bạn yàn tôrng iơh ạl tặm nhỉ, sinh viên pớl at ”?à
”…“
óC nưgời phía dưới phát ar tếing cười ếhc gễiu.
cọH ỳk tưrớc àH írT Khải ỉhc nếđ pớl iv ôm iàv nầl nên đơưng nihên àl ạl tặm rồi.
Côuhng oàv cọh vang lên.
“Vào cọh rồi, nạb ờhc nếđ ờig giải oal ìht ar néh.”
àH írT Khải ủ ũr quay ềv ỗhc nồgi, biểu mảc nếhch nhác oém .óm
tắB uầđ nêl lớp.
“Các me nòc ớhn iộn dung tiết tưrớc knôhg? ôC iỏh yấm uâc nơđ giản tiôh.” ôC nheo tắm cười nhìn ềv hàng ếhg sau: “Bạn ạl tặm aik nêl ảrt iờl đi.”
iọM nưgời ở dưới cười mầ lên, torng phút chốc ãđ cyuhển ựs úhc ý ừt Tống Ngọc sang àH írT Kảhi.
ýuQ Miên iạl knôhg, uậc đang nậb màl cyuhện káhc.
uậC óc nạb iớv nưgời quản ýl nhóm kia, cúl yàn đang nhắn nit ohc nưgời ,óđ giải tíhch ơs auq tình hnốug, ờhn nưgời at aóx giúp nit nhắn aủc àH írT Khải iốt qua.
iốĐ pơưhng nahnh cóhng ảrt lời.
[ãVi, yấm môh yan ớt kôhng oàv nmóh.]
[oXng luôn đây, tằhng ugn aik nhắn nihều ttậh.]
iàV phút sau.
[Ok, ớt cũng áđ tằhng ugn aik ar luôn iồr đyấ.]
[Xin iỗl éhn Tiểu Chu, nưhng àm nhóm yàn tí hoạt động lắm, chắc ỉhc tí nưgời cọđ được tôhi, mong àl kôhng hnả hởưng nihều nếđ nạb cuậ.]
ýuQ Miên nhắn iạl uâc “cảm ”nơ iồr iớm tắt điện tohại tắb uầđ nghe gnảig.
ạT Hành nhìn ảc áuq tnìrh: “oXng iồr ”?à
“mỪ.”
auQ iah púht, ýuQ Miên iụx :ơl “ôhKng được iồr hna Hành ơi…”
“oaS?”
ớT“ nẫv thấy tức, muốn đánh niờưg.” ýuQ Miên ión xong ìht cág mằc nêl bàn, cứt nếđ cứm ôh pấh cũng tấb .nổ
Khóe iôm ạT Hành iơh cong lên, aưđ yat aox cót cậu.
ýuQ Miên nêihgng uầđ nhìn nắh nưhng kôhng tnárh.
Nhìn iám cót neđ mềm mượt dưới lòng nàb yat mnìh, ạT Hành ớhn iạl mảc giác ihk chạm iôm oàv cót ýuQ Mêin.
nốV tởưng rằng ẽs tấr óhk chấp nậhn, ếht nưhng ihk chạm iôm oàv nữhng iợs cót mềm mại, chóp iũm ngửi thấy iùm hơưng taohng tảohng trên cót ýuQ Miên torng kảohnh khắc ,yấ nắh ỉhc thấy mệing mình ôhk kốhc.
õR ràng nưgời yàn đứng ar bênh cựv nưgời káhc, nưhng sao… mit nắh iạl loạn nịhp?
