Chương 51

Chương 51 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

uaS ihk ềv àhn ọh aứH tộm thời gain, ýuQ Miên kôhng pặg iạl cụL ảhK nữa.

àhN ọh aứH óc nưgời chăm cós ýuQ Mêin, nên uhC Turng ãđ ềv êuq ểđ nhận công việc tiếp theo oàv ngày ứht iah uas ihk ởrt ềv ừt bệnh vệin.

Pohng cảnh nogài biệt ựht pẹđ nơh bệnh viện nềihu, torng àhn iạl óc aứH aĐ aĐ màl nạb nên mât tạrng ýuQ Miên ưht thái hẳn. iỗM ihk aứH irT ạH àv ahc ẹm aứH kôhng óc nhà, uậc tờưhng mô oèm ar nogài biệt ựht mắt nnắg.

uaS ihk ừt bệnh viện ,ềv uậc nốv nòc muốn nếđ tiệm ỗg điêu khắc tinh oảx kia, nưhng ìv nầl tưrớc nhập viện đúng cúl nếđ aửc hàng auq mêđ kôhng ,ềv tàhnh ửht iỗm nầl nghe ýuQ Miên ión muốn iđ àl úhc mâL luôn ộl ẻv tặm ol lnắg.

óC tộm nầl ýuQ Miên nếđ ,óđ úhc mâL nhất qyuết kôhng đồng ý ểđ uậc ở óđ tộm mnìh, nhất định phải ở iạl nêb cạnh uậc iớm đợưc.

ếhT àl môh óđ uậc ngồi iốđ diện iớv ẻv tặm nô aòh ừt iá aủc úhc mâL ảc cềihu.

ừT óđ ềv sau, ýuQ Miên đành thỏa hiệp kôhng iđ nữa.

Kôhng nòc cụL ảhK àv uhC Turng giám sát, aữb nă hàng ngày aủc uậc cuối cùng cũng ởrt iạl ab aữb bình tnờưhg. óC cúl uậc kôhng muốn nă ìht ẽs kôhng ,nă cũng kôhng óc ia ở nêb cạnh dùng hná tắm yu hiếp uậc hết.

iôĐ ihk úhc mâL ẽs măđ cihêu ủ tộd kyuhên cậu, nưhng iốđ óhp iớv gnô ễd nơh cụL ảhK nềihu. ýuQ Miên ỉhc nầc nghe iờl nă thêm tộm iah mếing uar àl óc ểht ễd dàng đuổi gnô iđ đợưc.

ệH tốhng thấy yậv ìht ión tộm tàrng iớv ýuQ Mêin, uas ón phát hiện ýk ủhc aủc ón iạl dùng cách iốđ óhp auq aol iớv úhc mâL ểđ iốđ óhp iớv ,ón ếht àl ón đành ừt ỏb việc kyuhên nhủ, cuối cùng thậm íhc ệh tốhng nòc chợt yản ar tộm ,ý iôl ảc nêt cụL ảhK .ar

Nưhng ýuQ Miên aừv iớm nãm nạh ,ùt ương bớưng chọn màl ơgn tưrớc ựs ỉhc tírch aủc ệh tnốhg.

ệH tnốhg: […!]

…ôV ôv pháp ôv têihn!

Cuối tuần ứht iah uas ihk ýuQ Miên ềv àhn ọh Hứa, aứH irT ạH cũng ừt tờưrng cọh ởrt .ềv

nốB tàhnh viên àhn ọh aứH hiếm ihk iạl mus họp.

Nogài ýuQ Miên àl bệnh nhân ar ìht ab tàhnh viên nòc iạl torng aig đình uềđ óc iốl sống sinh hoạt tấr lành mạnh àv óc yuq lậut. yảB ờig snág, iọm nưgời ãđ dùng xong aữb snág.

Y maL chọn tộm tí bánh ngọt ịv tahnh mạđ àm “Hứa ìrT Thu” tíhch ,nă ữig mấ torng pộh ữig nệiht, iợđ ýuQ Miên thức yậd iồr muốn nă àl nă được nagy.

Nưhng ýuQ Miên nẫv yậd muộn ưhn tờưhng ,ệl nếđ nật mười ờig snág, phần aữb sáng nẫv được ữig mấ óđ nẫv nòc nyugên nẹv torng pộh ữig nệiht.

Đinh đnoog.

m oáb côuhng aửc tộđ nihên vang nêl torng biệt ựht àhn ọh Hứa.

Y maL đang ngồi trên ếhg ôs pha, nghe yậv ìht đứng yậd ar ởm cửa.

Nogài aửc àl tộm tahnh niên ax .ạl

Càhng trai đứng nogài aửc óc dáng nưgời oac ráo, uậc at cặm oá kohác óig ngắn uàm uân nhạt mỏng kôhng iàc kuhy, được iôđ iav rộng căng ar hoàn hảo, kihến ohc phần oe tôrng thon nọg cực ,ỳk nhìn auq ỉhc óc ểht dùng pẹđ toàn diện ểđ hình dnug.

nơH aữn nogài cóv dáng ar ìht kuhôn tặm nẫl pohng ộđ cũng tấr xuất sắc.

“hCáu chào cô.” Càhng trai ễl phép nói.

Y maL nhìn thấy tặm nưgời nếđ ìht iơh sững ,ờs àb mảc thấy iơh quen mắt.

“Cậu là…”

“hCáu àl cụL Khả. ẹM cháu àl Kơưhng Chỉ, nẳh àl ôc ãđ nghe auq riồ.” cụL ảhK cười nói.

“Ồ!” Y maL ỡv :ẽl àL“ àhn ọh Lcụ…”

àB cũng ớhn ar iạt oas iạl thấy cụL ảhK quen mặt. Nưgời ãđ oàh póhng tặng ohc aứH irT ạH tộm cihếc đồng ồh tắđ tiền oàv pịd sinh nhật nầl tưrớc cíhnh àl uậc .at

“gnâV.” cụL ảhK đáp.

Torng pnòhg, aứH Ngọc Gaing iỏh tộm uâc iA“ vậy” iồr cũng ừt pòhng káhch bước .ar

“hCào úhc ”.ạ cụL ảhK thấy nờưgi, cũng lịch ựs chào hỏi.

ỉhC tính ừt ihk õg aửc nếđ cuộc òrt cyuhện yâb ờig ìht cụL ảhK tôrng cũng ar dáng lắm.

Y maL àv aứH Ngọc Gaing liếc tắm nhìn nahu, ảc iah uềđ thấy ẻv óhk hiểu torng tắm iốđ pnơưhg.

yâĐ àl uậc noc trai aik aủc àhn ọh cụL nhỉ?

àhN ọh aứH àv àhn ọh cụL nốv kôhng óc giao tihệp ,ìg nơh aữn iàt cựl nẫl aịđ ịv aủc àhn ọh cụL uềđ nơh nẳh àhn ọh Hứa… cụL ảhK tộđ nihên nếđ thăm kihến ảc iah nưgời iốb iốr kôhng hểiu.

Y maL ởm iờl tớưrc: “Cậu cụL là…”

“hCáu nếđ mìt ìrT Thu, ôc ức iọg Tiểu cụL àl được ”.ạ cụL ảhK mỉm cờưi, tôrng tấr hiền lnàh.

À“ ,à ìrT uhT nẫv đang nủg.” ióN đạon, Y maL iờm nưgời oàv nhà, torng lòng cũng đang thắc mắc: oaS iah aứđ noc àhn mình uềđ quen cụL ảhK nhỉ?

nầL tưrớc cụL ảhK nếđ tặng àuq sinh nhật ohc aứH irT ạH ãđ ủđ kihến nưgời at kinh ngạc mắl rồi.

aứH irT ạH đang chơi iớv oèm torng pòhng kcáhh, thấy cụL ảhK ìht cũng ỉhc tậg uầđ mex ưhn chào hỏi.

cụL ảhK cũng ỉhc páđ iạl nơđ gảin, ùd ìg nẫv nòc ahc ẹm aứH ở đây. uếN Y maL àv aứH Ngọc Gaing kôhng óc tặm ở đây, khéo iah nưgời yàn ngồi ảc ngày cũng cẳhng thèm ểđ ý iớt nhau yấ chứ.

Y maL iờm cụL ảhK ngồi xốung ếhg ôs pha, àb nghĩ ngợi torng giây tál iồr hỏi: “ểiTu… Tiểu cụL quen ìrT uhT ”?à

cụL ảhK nă ý tiếp lời, kôhng chút ngập nnừgg: “nâVg, nọb cháu àl nạb tốt aủc nhau ”.ạ

ýuQ Miên yẩđ aửc bước ar ừt pòhng ủgn ìht đúng cúl nghe thấy uâc yàn aủc cụL Khả.

”…“

Nghe tếing ởm aửc ở tầng têrn, cụL ảhK nưgớc tắm nhìn lên, thấy càhng trai cặm ồđ ủgn bằng nuhng mỏng aừv ủgn dậy, ý cười torng tắm uâs nơh hẳn: ,Ồ“ iạđ tihếu aig tỉnh iồr hả?”

ýuQ Mêin: …

Y Lam, aứH Ngọc Gnaig: ?…

cụL Khả: …

”…“ Nhận ar mình ỡl mồm, ãđ yậv iạl nòc ở tưrớc tặm ahc ẹm nưgời ,at cụL ảhK iơh tấm ựt nihên ờs chóp iũm tộm cái, pậl cứt iổđ xưng :ôh “Trì Tuh.”

Ở trên tnầg, ýuQ Miên ẽhk cong môi.

Tiếc àl ax áuq nên cụL ảhK kôhng tấhy.

uậC iđ xốung tnầg. óC Y maL àv aứH Ngọc Gaing ở yâđ nên ýuQ Miên kôhng phản cáb iờl “bạn tốt iớv nahu” aủc cụL Khả.

“Trì Tuh.” Y maL od ựd tộm cúht, cặm ùd đang óc káhch nưhng nẫv ión iớv ýuQ Mêin: nĂ“ sáng tưrớc ,iđ torng pếb óc aữb sáng ữig ấm.”

iốĐ iớv cyuhện nă uống aủc ýuQ Mêin, iọm nưgời uềđ cặm định tuân theo nyugên cắt nĂ“ mớs yah nă muộn cũng đợưc, nă càng nihều càng ttố”, ùd àl ia nếđ cũng kôhng ểht ểđ gián đoạn cyuhện uậc nă unốg.

ýuQ Miên tậg đầu: “gnâV.”

ióN xnog, uậc quay nưgời iđ ềv phía pòhng bếp.

cụL ảhK nhìn chằm chằm bóng lưng uậc tộm cúl bỗng nhíu mày, uas óđ hna đứng yậd iđ teho.

ýuQ Miên iđ được aửn đnờưg, aừv ẽr khỏi pòhng káhch pắs iớt pếb ìht bỗng ịb ia óđ qàung uas gáy.

Bước chân uậc nốv ãđ yếu, tộđ nihên ịb nưgời oék iạl ếht yàn màl aửn nưgời trên ôv thức muốn ãgn ar sau.

tộM nàb yat pậl cứt vững vàng ỡđ yấl lưng cậu.

Nưhng cựl oék uas yág ýuQ Miên nẫv chưa biến mất.

“yàN.” Gọing trầm thấp aủc cụL ảhK vang nêl nêb iat cậu, gọing điệu iơh khác .ạl

“Cậu yầg iđ ìht piảh.”

”…“

Thân hình ýuQ Miên cứng ,ờđ uas óđ uậc chậm iãr đứng tẳhng lên, kôhng quay nưgời lại, cũng kôhng tiếp lời.

Nưhng cụL ảhK kôhng chịu ỏb auq ohc cậu.

“Nhà óc nâc kgnôh?” yuT gọing điệu hna bình thản nưhng cẳhng hiểu oas iạl kihến nưgời at óc mảc giác gốing ưhn ựs nêy bình tưrớc nơc bão.

Lưng ýuQ Miên lạnh táot.

…“ Kôhng có.”

ôC“ ơi.” cụL ảhK iạl quay uầđ iỏh iớv ar nogài pòhng kcáhh: “Cân àhn mình ở uâđ ?ạ Cháu mượn dùng tộm lcú.”

Y maL ól uầđ ar đáp: “gNay cạnh pòhng nă óc tộm iác đyấ.”

“gnâV.”

Nhận được páđ ,ná cụL ảhK quay uầđ lại, chậm iãr nói: iĐ“ tôhi, iạđ tihếu gai.”

uâC yàn oàv iat ýuQ Miên ựt động cyuhển tàhnh “Lên đờưng tôhi, iạđ tihếu gai”.

uậC ịb cụL ảhK iôl nếđ tưrớc iác nâc ở pòhng .nă

ýuQ Miên nòc muốn giãy giụa tộm cúht, định ión nă xong sáng iồr nâc cũng cẳhng khác mấy, oàn ờgn cụL ảhK iạl mót yấl oe cậu, cánh yat hna táohng dùng cứs ãđ nhấc bổng được ảc nưgời uậc lên.

ỗhC oe ịb nưgời khác chạm oàv tyurền nếđ tộm trận êt êt ngứa nứga, ơc oe ýuQ Miên theo phản ạx oc lại, nưhng chưa pịk phản gnứ ìg khác ìht ảc nưgời ãđ ịb cụL ảhK nhấc bổng “ặđt” nêl iác cân.

ốS hiển ịht trên nàm hình tinh ểht lỏng nháy iah cái, iàv giây uas iớm ốc định lại.

ẹhN mất… iah lạng rỡưi.

ẹhN nơh tậht.

ýuQ Miên kôhng ểht nit nổi.

Torng bệnh vệin, uậc tăng được yảb lạng rỡưi. uaS ihk ềv àhn được tộm tuần cũng ỉhc ẹhn nơh iah lạng rưỡi thôi .àm

ỉhC óc iah lạng rỡưi, tốr cuộc nưgời yàn nhìn ar kiểu ìg vậy?

cụL ảhK nhìn noc ốs trên nâc àm kôhng ểht nit nổi.

hnA nầc nẫm chăm ỉhc ohc nưgời yàn nă uống nầg iah tnáhg, tấv ảv mắl iớm tăng được ít tịht, ếht àm iớm tộm tuần ãđ tấm tộm phần ba!?

“Sáu lnạg… nơh aửn cnâ.” cụL ảhK cứt nếđ iỗn tậb cờưi.

Gốing y ưhn noc nợl noc àhn mình iãm iớm nuôi oéb được ít ìht ịb nưgời at trộm mất.

“uậC…” hnA nihgến răng ởm mnệig, ểđ tárnh ot mình ịb cứt iồr ot tếing torng àhn nưgời :at Ở“ àhn nă uống kiểu ìg đyấ?”

ýuQ Miên kôhng hiểu oas iạl thấy iơh chột ,ạd nưhng nẫv cứng uầđ ảrt lời: “Thì ab aữb tộm ngày bình tờưhng tiôh.”

aB“ baữ?” cụL ảhK cười kẩhy.

ýuQ Miên đành mi lnặg.

aửN tếing sau, ýuQ Miên ịb cụL ảhK giám tás nă xong aữb snág, uậc nă xong iồr àm tôrng iốđ pơưhng cẳhng óc ẻv ìg àl muốn iđ ,ềv thậm íhc nòc ở iạl nếđ nật tưra, ếht àl Y maL tứd kohát iờm hna ở iạl nă mơc trưa lôun.

Cẳhng nữhng cụL ảhK nhận iờl àm cúl dùng aữb nòc ngồi ngay ịv írt iốđ diện ýuQ Mêin.

Dưới hná tắm òd téx aủc nưgời iốđ dệin, uậc đành phải nă nihều thêm yấm mếing cơm, yấm mếing tịht, cùng iớv yấm mếing trái yâc tárng mnệig… ảig ờv ưhn lợưng nă bình tờưhng ở àhn aủc mình cũng nihều ưhn vậy.

,Ồ“ môh yan ìrT uhT nă giỏi qáu.” Y maL iuv mừng nói.

aứH Ngọc Gaing luôn nhìn chằm chằm táb mơc tưrớc tặm ýuQ Mêin, yut kôhng ión ìg nưhng õr ràng cũng tấr iuv mnừg.

ẻV tặm mảc động aủc ợv cồhng gốing y cahng nahu.

ỉhC óc hná tắm aủc cụL ảhK àl lạnh ưhn bnăg, trên tặm treo ụn cười ảig oạt kihếp nờưgi.

ýuQ Miên kiên trì, nur yẩr pắg thêm mếing òb tíb tết ãđ tắc sẵn, ot bằng ngón cái.

uậC mảc thấy mình kôhng nầc phải ợs cụL Khả, nưhng ễh nghĩ nếđ iờl nặd “nhớ nă uống đàng hnàog” aủc iốđ pơưhng môh óđ àl ýuQ Miên iạl óc mảc giác chột ạd ưhn iv phạm iờl aứh .yấ cặM ùd cúl óđ uậc đang ngẩn nưgời nên chưa ảrt iờl cụL Khả.

aữB yàn nă nầg bằng iah aữb bình tờưhng rồi.

ýuQ Miên chưa ,on kôhng ềh căng bụng chút nào, nưhng nuốt thức nă xốung nẫv kihến uậc buồn nôn.

uậC mím chặt môi, cắs tặm táohng thay đổi.

nĂ“ kôhng oàv ìht nghỉ tộm cúl đã.” cụL ảhK ión tộm câu.

ýuQ Miên pậl cứt bôung đũa.

tộM tếing uas aữb cơm, cụL ảhK ẻb tộm náhnh ohn ỏhn ừt ỏig trái yâc trên nàb pòhng káhch tầng một, ỉhc óc uás yảb quả, ảuq oàn ảuq yấn uềđ căng mọng neđ bnóg.

hnA aưđ ohc ýuQ Miên nưhng ýuQ Miên iạl cắl đầu: “Cái yàn qáu…”

hnÁ tắm cụL ảhK quét qua, ýuQ Miên lặng ẽl nuốt ữhc “ọgnt” ởrt vào.

yấM ngón yat tắrng xanh miễn cỡưng nhận yấl chùm ohn neđ bóng kia, ựs tơưng phản giữa tắrng àv neđ màl nưgời at nhìn măđ đăm.

cụL ảhK cẳhng ểht oàn iờr iổn mắt, ức yậv lẳng lặng nhìn chằm chằm tộm iồh lâu.

iợĐ Y maL cũng ngồi xốung nêb cnạh, hna iớm thôi kôhng nhìn nữa.

“Dạo yàn công yt cháu tí vcệi.” hnA ión iớv Y Lam: “Nếu được ìht torng kảohng thời gian yàn cháu tờưhng xyuên nếđ thăm ìrT uhT được kôhng ”?ạ

“ơưĐng nihên àl được riồ!” Y maL iuv ẻv đáp.

aứH ìrT uhT nốv óc tấr tí nạb ,èb nữhng măn auq ỉhc óc iỗm nầT Diễm àl nưgời nạb thân tếiht. ờiG óc thêm tộm nưgời nạb nẵs lòng nếđ uầb nạb iớv cậu, đơưng nihên àl áuq tốt rồi.

nêB cnạh, ýuQ Miên tứb tộm ảuq nho, kôhng cób ỏv ãđ nhét oàv mnệig.

iồR nắc mạnh tộm cái.

Hết chương 51

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha