Chương 144

Chương 144 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ýuQ Miên ảuq nihên iđ mộun.

Torng điện tohại óc ảc đống nit nhắn aủc uhC ỷK àv Tiết Tông Qaung iửg đến, uềđ àl chất nấv cyuhện uậc tếk nôh iớv ụD Sấm.

cặĐ biệt àl uhC ,ỷK tộm loạt nit nhắn tohại nẫl nit nhắn năv nảb iàd dằng dặc, mèk theo ủđ loại biểu tợưng yàb ỏt ựs kinh nạgc, sốc, kôhng ểht nit nổi, tôhng oáb ník ảc nàm hnìh. Đoán cừhng yâđ àl kảohnh khắc tấm bình tĩnh nhất torng iờđ hna .at

Nưhng iốt auq ýuQ Miên ở iớv ụD mấS nên kôhng óc cúl oàn nhắn lại, ểđ iốđ pơưhng iợđ ảc đêm.

nếĐ công yt iồr iớm yá yán ảrt iờl nầl lợưt. uậC kôhng ión mình tếk nôh iớv ụD mâS ìv tíhch àm ỉhc oảb thấy ùhp pợh nên iớm tếk hôn.

nòC tấb ờgn nhận được thêm iàv điểm is tnìh. ýuQ Miên đoán óc ihk uhC ỷK iạl nghĩ mình ioc ụD mấS àl nưgời thay ếht ohc iùB Tahnh cũng nên.

Nưhng iốđ pơưhng kôhng hỏi, àm uậc cũng kôhng giải tíhch ìg têhm.

ýuQ Miên nậb nộr ở công yt nếđ uás ờig tối, os iớv iọm môh màl việc nếđ muộn ìht yan ãđ nat mớs mắl rồi. Nưhng ohc ùd ếht ìht cúl cuhẩn ịb iờr khỏi công ,yt uậc nẫv nhận được điện tohại aủc ụD Sấm.

ýuQ Miên ar hiệu ohc ôc ưht ýk aừv mang lịch tìrnh nếđ ểđ xốung nàb iồr ar nogài tưrớc ,iđ uas óđ iớm nghe máy.

“Anh đang ở đuâ?”

ýuQ Miên iỏh lại: “Cậu nat màl iồr ”?à

“mỪ.”

ýuQ Mêin: ”…“

Kôhng công bằng ìg hết, oas cùng àl pếs àm ỉhc óc mình uậc àl ngày oàn cũng phải màl việc nếđ muộn cứh!!

【Anh trai uậc nếđ công cát nên ảhk năng àl lợưng công việc ẽs tí nơh tộm ctúh.】

Gọing ụD mấS mang theo nghi hặoc: “Sao hna ức iđ uâđ suốt tếh?”

”…“

“Anh nă iốt cưha? aR nogài iớv me đi.” Hiếm ihk oàn ụD mấS iạl ión gọing cứng nắr iớv uậc ưhn thế, ưhn ểht ợs uậc ừt chối vậy.

Đồng ý iồr púc máy, ýuQ Miên ởht dài, đoạn iđ oàv pòhng nghỉ thay ộb .ồđ Nghĩ nếđ việc nòc phải chạy nếđ ỗhc khác ểđ ờhc ụD mấS nếđ nóđ àm lòng thấy tệm ôv cnùg.

ụD mấS ỉhc nầc ở Ninh Tàhnh thêm iàv ngày aữn àl uậc kôhng ốc iổn aữn rồi.

ụD mấS nếđ điểm nẹh nóđ ýuQ Mêin, aưđ uậc nếđ àhn hàng ãđ tặđ tớưrc, yâđ àl iơn ụD mấS ãđ nặd mâL cóS tặđ ỗhc oàv buổi tưra.

àhN hàng óc kôhng gian àv iàb írt ôv cùng tahnh lcịh, tarng nhã. yâĐ àl nầl uầđ tiên mâL cóS thấy pếs mình tặđ ỗhc ở àhn hàng kiểu yàn ,óđ phải biết rằng bình tờưhng ụD mấS toàn nă ở căng nit công ,yt ùd óc nă nogài ìht cũng toàn chọn nữhng quán nă bình nâd nầg iũg óc áig ảc phải căhng tôhi, ohc nên hna at iớm ngạc nihên ưhn thế.

Ngạc nihên xnog, hna at tởưng ụD mấS tộm mình nă iah suất nòc uhc oáđ nhắc nhở: “ếSp, yah ểđ iôt tặđ thêm suất aữn giúp hna nhé? iaH suất ợs hna nă kôhng đủ…”

Cuối cùng mi tặb tưrớc hná tắm lạnh oẽl aủc ụD Sấm.

iaH nưgời ngồi oàv nàb rồi, ụD mấS iớm kôhng nhịn được àm hỏi: “àHng ngày hna ar nogài àl màl nữhng ìg vyậ?”

nắH phát hệin, việc ýuQ Miên ở nêb nogài oàv buổi iốt kôhng phải ỉhc ngày tộm ngày iah àm àl tờưhng xêyun.

iaH nưgời tếk nôh áuq iộv vnàg, nắh nẫv luôn ohc rằng ýuQ Miên đang sống tấr chật vật, ổhk ,ởs nên kôhng mád iỏh han, ỉhc nghĩ màl oas ểđ uậc sống tốt nơh tưrớc kia, màl oas ểđ uậc luôn iuv ,ẻv iồr màl oas ểđ óc được trái mit cậu.

Suốt thời gian qua, ụD mấS ỉhc iảm mắđ chìm torng ựs thật rằng mình ãđ tếk nôh iớv ýuQ Mêin, nếđ môh yan iớm nhận ar nảb thân hoàn toàn kôhng biết ìg ềv cuộc sống hiện iạt aủc ýuQ Miên .ảc

Tưrớc yâđ ýuQ Miên sống ở đâu, uas ihk àhn ọh ỷK áhp nảs iah măn yan uậc sống bằng …ìg

“iLên quan ìg nếđ cuậ…” ýuQ Miên mầl bầm.

“ìMnh tếk nôh rồi, me óc qyuền được biết hàng ngày hna ar nogài màl nữhng ìg cứh.” ụD mấS nhíu mày: mE“ kôhng óc ý muốn nạh ếhc ựt od aủc anh, nưhng môh oàn hna cũng ở nêb nogài muộn ưhn vậy, ỡl yảx ar cyuhện ìg ìht soa.”

“Sáu ờig ãđ iọg àl muộn iồr ?à oaS àm cuậ…”

ụD mấS nhìn tẳhng oàv tắm cậu, nihgêm cút nói: mE“ ol ohc ahn.”

Gọing nắh uịd dàng ôv cnùg, ýuQ Miên nghe àm mảc thấy mình cẳhng khác oàn tộm nêt nặc ãb ốc tình yâg ,ựs ngay ảc gọing iãc iạl cũng ỏhn xnốug: …“ ìhT iôt cũng óc việc rêing aủc mình cứh.”

“ôhKng ión ohc me biết được soa?”

”…“

ụD mấS iúc đầu, biết ýuQ Miên ẽs kôhng ảrt lời, kôhng iỏh thêm nữa.

“Cậu Kỷ?”

tộM gọing ión torng trẻo bỗng vang nêl phía uas lưng ụD Sấm, nghe áhk quen tai.

nắH chợt nhận ar ủhc nhân aủc gọing ión yàn àl ,ia ảc nưgời pậl cứt cứng ,ờđ ôv thức nẩgng uầđ nêl nhìn phản gnứ aủc ýuQ Mêin.

ảuQ nihên nưgời iốđ diện ngẩn ,ar nhìn ềv phía uas ụD mấS ỏt ẻv ngạc nêihn.

【iĐểm is tình + 180, nưgời đóng góp: ụD Smấ.】

Nưgời nàđ gnô aừv nêl tếing bước nếđ nầg nàb aủc iah nờưgi, kuhôn tặm xuất cúhng ôv cnùg, trên sống iũm nòc điểm xyuết tộm tốn ruồi nhỏ, khóe mệing mang ý cười tôrng chân thật nơh iọm khi.

Đằng uas nòc óc tộm nưgời nàđ gnô oac nơh tộm chút iđ teho, íhk chất lạnh lùng nihgêm nghị nơh nưgời phía tưrớc nềihu, thấy àl ýuQ Miên ìht óhk chịu quay tặm sang ỗhc káhc.

Cíhnh àl iùB Tahnh àv uD nâV Kuhê.

【iĐểm is tình + 150, nưgời đóng góp: ụD Smấ.】

cúL yàn iùB Tahnh iớm úhc ý nếđ nưgời ngồi cùng iớv ýuQ Mêin, aừv thấy tặm ụD mấS ìht ngạc nihên thốt lên: àL“ cuậ?”

iớV nữhng nưgời iàt hoa, írt ớhn aủc iùB Tahnh tờưhng tấr tốt. cặM ùd ãđ nihều măn trôi qua, nơh aữn tốn ruồi trên sống iũm ụD mấS nốv àl tén tơưng đồng iớv mình cũng ãđ ịb yẩt ỏb nưhng hna nẫv nhận ar nagy.

ụD mấS nếhch môi, ờh hững càho: “Lâu iồr kôhng gặp, hna Biù.”

nàB yat ểđ nêb dưới siết chặt lại, nắh thực ựs muốn oék ýuQ Miên iđ luôn ểđ tárnh ohc nưgời aik ớhn iạl tình .ũc

yuT lòng yầđ thắc cắm song iùB Tahnh kôhng tiện ởm mệing hỏi. iaH nưgời yàn quen biết nhau ừt tưrớc ?à

【iĐểm is tình + 210, nưgời đóng góp: ụD Smấ.】

hnÁ tắm ýuQ Miên sáng lên.

ệH t】…【:gnốhĐủ luôn iồr kaì!?

Torng kôhng gian ệh tnốhg, tộm yãd ốs sáng chói trên tahnh hiển ịht ữd liệu aừv iớm vượt auq uás ữhc .ốs

óN ức tởưng phải nhặt nạhnh thêm tí điểm is tình thêm tộm thời gian aữn .ơc

ệH tốhng iuv mừng áuq đA【:iỗnh trai uậc ốc gắng thật đyấ…】

iùB Tahnh liếc tắm thấy nhẫn cưới àm iah nưgời oeđ trên tay, torng lòng iơh kinh nạgc, hná tắm kôhng ựt ủhc được nhìn ềv phía ýuQ Mêin.

uậC yấ tếk nôh iồr ?à

iùB Tahnh nhạy néb yấm chục măn àm ờig phút yàn iạl kôhng hiểu được tình hốung àl ếht nào.

hnA nêl tếing iỏh ýuQ Mêin: “ậCu… ãđ tếk nôh iồr ”?à

ụD mấS cũng nẩgng uầđ lên, nhìn ýuQ Miên chăm chú, iãm nếđ cúl nghe uậc nợưgng nùgng mừ tộm tnếig, lòng nắh iớm táohng thấy nêy tâm.

iùB Tahnh nô aòh ión iớv ảc hai: “hCúc mừng iah nưgời néh.”

yuT hna ãđ ión nix iỗl iớv ýuQ Miên ừt lâu, nưhng ùd ión thêm oab nihêu nầl aữn ìht cũng óhk óc ểht aóx nat ựs yá yán torng lnòg.

ýuQ Miên tíhch hna nihều măn ưhn thế, nòc từng ar tặm oảb ệv ihk hna ịb nưgời àhn ọh iùB mắng cửhi, yậv àm hna suýt aữn ãđ kihến ýuQ Miên nat aửc tán nhà.

hnA kôhng ốc ý muốn iạh àhn ọh ỷK áhp sản, ỉhc tiếc àl quan ệh màl nă giữa àhn ọh ỷK iớv àhn ọh iùB áuq kăhng kíht, ohc nên cúl àhn ọh iùB pụs ,ổđ àhn ọh ỷK cũng ịb liên yụl teho.

iaH măn tưrớc hna từng ởm iờl ềđ nghị muốn giúp ỡđ àhn ọh ,ỷK ỉhc óc điều tính íhk ỷK iảH nốv nóng nảy, ohc rằng hna oác mượn iao mùh ứhc kôhng óc ý tốt ìg nên kôhng đồng .ý

Cũng yam ỷK ịht yâb ờig ãđ khởi sắc.

“Cậu Kỷ…” cựS nghĩ nếđ việc ýuQ Miên ãđ tếk nôh rồi, nơh aữn yâb ờig cũng àl nưgời ếk nihệm ỷK ịht nên iùB Tahnh mảc thấy cách iọg “Cậu ”ỷK yàn kôhng nòc thỏa đáng nữa, ếht àl nèb iổđ gnọig: “Nếu ỷK ịht óc ỗhc oàn nầc giúp ,ỡđ giám cốđ ỷK ức việc nói. iôT nhất định ẽs cốd scứ.”

aừV nghe thấy xưng ôh “iGám cốđ Kỷ”, ýuQ Miên ưhn nừgng thở.

nòC ụD mấS nghe xong ìht ẽhk nhíu mày.

…“ Ừm.” ýuQ Miên gợưng cờưi.

iùB Tahnh ión xong ìht tậg uầđ chào iah nờưgi, uas óđ iđ cùng iớv uD nâV Khuê oàv phía nêb torng àhn hnàg. cúL nếđ iác nàb nầg ,óđ iùB Tahnh dừng lại, đang định ngồi xốung ìht iạl ịb uD nâV Khuê oék nếđ iác cóg ax nấht, ỗhc àm ýuQ Miên kôhng nhìn thấy đợưc.

…“ Giám cốđ Kỷ?”

Nghe thấy gọing ụD Sấm, cắs tặm ýuQ Miên cứng .ờđ

ụD mấS haong mang nhìn cậu: “iGám cốđ …ỷK Giám cốđ ỷK àl soa?”

iồR nòc ảc ỷK ịht àm iùB Tahnh nhắc nếđ nữa… Kôhng phải ỷK ịht áhp nảs iồr ?à

“Thì chắc l—à—”

“Ơ?”

ýuQ Miên đang định giải tíhch ìht óc pặc ợv cồhng ở nàb nêb cạnh đứng yậd tahnh táon, nưgời nàđ gnô cừhng măn mươi liếc auq mất bình pohng thấp ngăn ở gữia, thấy ýuQ Miên ìht ngạc nihên nêl tnếig: “iGám cốđ Kỷ!”

Tếing iọg yàn aừv cung kính iạl aừv niềm ,ởn đúng cuhẩn gọing điệu ãx giao trên tơưhng tnờưrg. Nưgời yàn àl giám cốđ aủc tộm công yt ỏhn óc quan ệh pợh cát iớv ỷK thị.

íM tắm ýuQ Miên giật gậit, nghĩ tầhm: uhC ỷK kyuhên đúng tậht. ẽL ar kôhng nên iul iớt yấm àhn hàng kiểu này.

Nưgời nàđ gnô cười nói: “ôhKng ờgn iạl pặg giám cốđ ỷK ở đyâ.”

pặG phải lãnh oạđ aủc công yt iốđ tác, ýuQ Miên đành phải treo ụn cười ãx giao aủc “iGám cốđ ”ỷK nêl mặt, đứng yậd chào iỏh nưgời aik iàv câu. cúL ión cyuhện ìht chín cắhn, khôn kého, khác nẳh iớv ẻv kiêu căng ngạo nạm ihk iốđ tặm iớv ụD Sấm.

Nogài tặm ìht ỏt ar gnu dnug, ión cười tohải mái, nưhng suốt áuq tnìrh, ýuQ Miên kôhng mád liếc tắm ềv phía ụD mấS nầl nào.

“Vậy iôt iớv ợv iôt nix phép ềv tớưrc, kôhng màl pihền giám cốđ ỷK dùng aữb naữ.”

ýuQ Miên mỉm cười tiễn iah nưgời .ọh iãM nếđ ihk ảc iah ãđ ar khỏi aửc àhn hàng rồi, uậc nẫv chưa óc nac mảđ quay uầđ iạl nhìn cắs tặm ụD Sấm.

【gNồi xốung ,iđ uậc at óc nă thịt uậc đ】.uâHệ tốhng tohng ảht nói.

ýuQ Miên nhắm tắm nhắm iũm ngồi xnốug, uầđ iúc gằm, nogan chưa từng .óc

cúL yàn nưgời phục ụv mang iah suất khai ịv lên, tặđ tưrớc tặm ýuQ Miên àv ụD Sấm.

yuT kôhng mád nẩgng uầđ nưhng ýuQ Miên nẫv ốc ỏt ar bình tnĩh. uậC ảig ờv gnu dnug, tắb uầđ dùng bữa.

aửN phút trôi qua, nưgời iốđ diện iạl ngay ảc oad iớv aĩn cũng kôhng thèm đnụg.

ýuQ Miên nă được iah mnếig, cuối cùng thấy kôhng nuốt iổn aữn iớm ẹhn nàhng tặđ oad aĩn torng yat xnốug, chậm iãr nẩgng uầđ lên, uas óđ iốđ diện iớv iôđ tắm aủc ụD Sấm.

”…“

…“ Giám cốđ Kỷ?”

ýuQ Miên mi lnặg.

“iGám cốđ Kỷ.”

ýuQ Miên nêihgng tặm sang ỗhc káhc: “mỪ.”

“ôhKng pảhi, ỷK ịht áhp nảs ”?à

ýuQ Miên ốc cốhng chế: “Tôi uâđ óc oảb ỷK ịht áhp sản, iồh óđ ỉhc …àl pắs áhp nảs tiôh.”

Đúng àl nit àhn ọh ỷK áhp nảs àl od uhC ỷK ión iớv ụD Sấm. Nưhng môh auq ýuQ Miên iớm iđ ụt pật iớv nhóm uhC ỷK xnog, quan ệh iah nưgời thân tihết ưhn ếht ìht kôhng ểht oàn uhC ỷK kôhng biết cyuhện yàn đợưc.

ụD mấS ưhn cạl oàv êm cnug, ảc uầđ toàn thắc mắc.

Torng óđ điều kihến nắh óhk hiểu nhất :àl uếN ỷK ịht nẫv còn, yậv iạt oas ýuQ Miên iạl đồng ý tếk nôh iớv mnìh?

ụD mấS ựt cảnh oác nảb thân kôhng nên yus nghĩ nềihu, óc ẽl ỷK ịht yâb ờig kôhng nòc được ưhn xưa, ngay ảc ỷK iảH cũng kôhng nòc tham aig quản ýl aữn ìht nẳh àl pật đoàn ỷK ịht ờig kôhng khác ìg nắr tấm đầu.

ýuQ Miên đồng ý yấl nắh nhất định àl ìv óc cụm đích káhc. ứhC kôhng ểht oàn ìv tíhch nắh đợưc.

“Dẫn me iđ mex ỷK ịht tộm ctúh.”

yaT ýuQ Miên nur lên: “âBy, yâb ờig ”?à

“Bây gời.”

…“ Nưhng iôt iơh đió.”

“Vậy me ựt iđ cũng đcợư.”

”…“

iaH mươi phút sau, ýuQ Miên àv ụD mấS cùng đứng dưới aòt àhn pật đoàn ỷK thị.

ụD mấS iơh nẩgng uầđ lên, aòt àhn ồđ ộs sừng sững vươn oac chọc tờri, póhng mầt tắm nêl tít trên oac iớm miễn cỡưng nhìn thấy đnỉh. yuT kôhng sánh bằng iah pật đoàn nớl nhất Ninh Tàhnh àl nâV ìrT àv Thái Hnưg, nưhng oảb àl as tús ?ư

—— uhK turng mât tơưhng mại, uhk cựv mầs tấu phồn aoh cậb nhất Ninh Tnàhh, xung qaunh uềđ àl nữhng uhk tơưhng iạm nèđ đuốc sáng tnưrg.

Cách uhk yL Thủy nâT Uyển tí nhất 04 phút iál .ex

ụD mấS mắn yat trái aủc ýuQ Mêin, ẹhn nàhng nơm trớn cihếc nhẫn cưới trên ngón pá tú aủc cậu, iơh nêihgng uầđ qua, gọing kôhng õr iuv gậin:

“Hôm yan iđ muộn phải kgnôh?”

ýuQ Mêin: ”…“

“uMộn oab luâ?”

…“ aửN tgnếi.”

ụD mấS bỗng tậb cờưi.

nòC óc yấm nhân viên aừv nat màl bước ar khỏi công yt ìht tôrng thấy ýuQ Mêin, cẳhng khác oàn thêm uầd oàv lửa.

“iGám cốđ Kỷ!”

mE“ chào pếs ỷK ”~

ýuQ Mêin: ”…“

Hết chương 144

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha