Chương 129

Chương 129 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

oàV cọh ỳk cuối cùng aủc iờđ sinh vêin, tảhnh thơi nhất àl nữhng sinh viên ãđ chắc suất cọh nêl oac cọh àv nữhng nưgời ãđ mớs mìt được việc màl ừt tợđ tyuển dụng aùm uht măn náogi.

aửN táhng uas ihk khai gnảig, Kiều aiG Dơưng nẫv luôn ở torng tạrng thái nhàn iỗr này, cộng thêm ỳk nghỉ iàd nơh tộm táhng ìht nầg ưhn uậc at cẳhng màl ìg suốt iah táhng nay.

noC nưgời at cúl nậb nộr ìht luôn mong được nghỉ nơgi, nưhng ihk rảnh iỗr iạl mảc thấy tốrng rỗng óhk hểiu.

Sinh viên măn ưt ờig ãđ tếh tiết cọh uâl iồr nên uậc at hoàn toàn kôhng óc ơc iộh pặg ụD Sấm.

Kiều aiG Dơưng nòc nếđ ýk cút áx aủc ụD mấS iah lần, nầl oàn cũng mang theo ồđ nă vặt. ýL od uậc at aưđ ar cũng tấr pợh ,ýl nạb èb iửg ohc nihều ồđ nă quá, nă kôhng tếh nên mang iđ chia ohc các nạb cùng uhk ýk túc.

ùD ếht nưhng uậc at nẫv ịb Tởưng ửT Hnàh, nưgời ở gờưing iốđ diện iớv ụD mấS lườm ohc yấm lần. ịB lườm ãđ đnàh, đằng yàn cẳhng biết ụD mấS nậb cyuhện ìg nêb nogài ảc ngày àm Kiều aiG Dơưng nếđ cẳhng pặg được nầl nào.

tặM uậc at óc yàd nếđ yấm nưhng nhìn ẻv tặm lườm nugýt aủc Tởưng ửT Hành yấm nầl ìht cũng cẳhng nuốt trôi cục cứt nổi, ếht àl ềv uas kôhng nếđ nữa.

aùM xuân tươi pẹđ ếht yàn àm ức mằn nờư torng ýk cút áx ảc ngày ìht áuq kôhng mac lnòg.

uậC at tút tát iạl nảb tâhn, tưrớc ihk ar khỏi ýk cút áx nòc tịx chút nước aoh nêl ,ổc uas óđ nếđ tộm quán rab àm ãđ uâl uậc at kôhng éhg qua.

iọG àl quán rab nưhng nưgời cắl ưl trên nàs nhảy uầh ưhn toàn àl nàđ ông. yâĐ àl yag rab tấr iổn tếing ở Ninh Tnàhh.

iồH măn nhất Kiều aiG Dơưng nòc tờưhng xyuên nếđ yâđ cơhi, măn iah cyuhển cyuhên nàgnh xong pặg nạb trai ,ũc quen nhau iồr ìht kôhng nếđ nữa.

Nưhng uas iah măn quay iạl yâđ iạl kôhng thấy óc ít hứng nào. Tưrớc aik nòc thấy iớm ,ẻm úht ,ịv ờig iạl cẳhng ểht khơi yậd iổn ít mah muốn nào.

uậC at đứng nêb nogài nàs nhảy nhìn máđ đông nhảy aúm nêb tnorg, torng lòng cẳhng chút nợg snóg.

Kiều aiG Dơưng cũng iơh ựt phụ. ùD oas uậc at cũng àl càhng yag chất lợưng cao, nogại hình đẹp, cọh nấv cao, ứhc kôhng gốing iớv yấm aứđ lẳng ơl ẻr tiền kia.

mE“ tari, iđ tộm mình ”?à

Kiều aiG Dơưng quay uầđ lại, đánh áig nưgời aik ừt trên xốung dớưi.

àL tộm nưgời nàđ gnô óc ẻv nogài áhk aư nìhn, tuổi cừhng ab mơưi, dáng nưgời áhk cẩuhn. Quần oá trên nưgời toàn àl hàng hiệu ổhp biến khắp phố, àl kiểu nàđ gnô tàhnh đạt.

uếN àl tưrớc aik ìht óc ẽl uậc at ãđ kôhng ngần ngại àm nhận iờl rồi, iởb torng giới yàn muốn kiếm được pot nịx đúng àl kôhng .ễd Nưhng ờig uậc at iạl tấb giác os sánh nưgời nàđ gnô aik iớv ụD Sấm.

ãG nàđ gnô nhìn thấy tặm Kiều aiG Dơưng ìht iơh ngẩn nưgời ,ar kôhng ờgn nhìn nòc tén nơh mình tởưng nềihu. naB uầđ thấy dáng tôrng cũng được nên iớt tắb cyuhện tôhi, uas ihk thấy tặm ìht iổn ý xấu, muốn cựx nưgời at lôun.

ãG cười yấl lnòg: “hNìn me ẻrt ghê, nẫv đang cọh iạđ cọh ”?à

naB uầđ Kiều aiG Dơưng nòc chấm ohc ãg at uás đểim, yâb ờig nhìn thấy ụn cười yàn ìht pậl cứt ạh xốung kôhng đạt.

nàĐ gnô ễh ểđ ộl cụd vnọg, nòc ỏt ar iác ẻv nịnh tọn ếht aik tôrng uềđ mợl gnọig. Đang nghĩ ìg uềđ hiện õr tếh trên mặt.

uậC at iạl nghĩ nếđ ụD Sấm, iav rộng chân dài, tính tình iạl tốt, kôhng lăng nnăhg. máĐ uêy am ỷuq quái ở yâđ oas àm os sánh niổ!!

ảuQ nihên uậc at nẫv tíhch kiểu lạnh lùng mấc cụd hơn.

uậC at mầc điện tohại xoay nưgời ỏb ,iđ cũng cẳhng thèm ểđ ý iớt ãg nàđ gnô kia.

ịB Kiều aiG Dơưng phớt ,ờl nưgời nàđ gnô iơh tấb ngờ. ãG ở yâđ tưrớc ờig uềđ được hoan nêhgnh lắm, ẻk ủhc động nád iớt cũng đầy, uâl mắl iồr kôhng pặg phải kiểu này.

nơH aữn uâl iồr iớm pặg mếing thịt ngon ếht này, thậm íhc nòc nhất thời iổn hnứg, nhấc chân đuổi teho.

aR khỏi cửa, chưa iđ ax yấm ãđ đuổi pịk nưgời .at

ãG oék Kiều aiG Dơưng lại, nẫv ốc gắng ữig pohng ,ộđ cười ión đàng hnàog: mE“ tari, ohc hna nix ốs iđ mà.”

ãG yàn chắc tấr chăm pật myg nên cứs cựl õr kỏhe.

Đang àl buổi tối, nêb nogài iạl vắng nờưgi, Kiều aiG Dơưng nhất thời hảong hốt, aừv giãy aừv téh lên.

“uFck uêk iác gì…” ãG nàđ gnô ịb tếing téh aủc uậc at màl ohc tếh ảc hồn, nưhng phản gnứ uầđ tiên iạl àl tịb mệing Kiều aiG Dơưng tưrớc ứhc kôhng ỡn bôung mếing thịt ỡm .ar

Torng chớp mắt, torng uầđ Kiều aiG Dơưng hiện nêl ôv nàv ý nhgĩ, uậc at càng ar cứs giãy giụa

ãG nàđ gnô iớm uống rợưu, lòng ựt dưng cũng căng tẳhng óhk hểiu, yat iạl càng dùng sức.

iÚ“ ”— Lưng tộđ nihên ịb áđ tộm cái.

ãG lạong cnạohg, nohài nưgời ềv phía tớưrc, ít ìht ãgn xốung tấđ aữn ngã, iác yat đang tịb mệing Kiều aiG Dơưng cũng bôung .ar

Kiều aiG Dơưng yẩđ mạnh ãg nàđ gnô ,ar ìv tộđ ngột dùng cứs áuq nên nưgời ãgn ngửa ar sau, mông pậd xốung đất, uầđ pậđ oàv tnờưg, iồh uâl uas nẫv chưa hoàn hồn.

cúL yàn ãg nàđ gnô tốr cuộc cũng tỉnh oát iạl tộm cúht, đoạn liếc nhìn nưgời áđ mình phía sau.

àL tộm tahnh niên cót vnàg, yut hná nèđ iơh iốt nưhng tôrng nẫv iổn tậb cực .ỳk

Tahnh niên ọn nêl tnếig, gọing lành lnạh: “ứĐng chắn ở yâđ màl gì?”

“ôTi, iôt kôhng màl ìg ,ảc iôt ỉhc muốn nix ốs điện tohại tiôh…” Kôhng biết ãg nàđ gnô đang giải tíhch ohc ia nữa.

nòC Kiều aiG Dơưng ìht iớm ịb av uầđ nên ờig tôrng nẫv chưa tỉnh táo.

Giải tíhch xnog, óc ẽl àl ãg nàđ gnô ợs Kiều aiG Dơưng oáb cảnh tás màl ot cyuhện nên iộv vàng ỏb cạhy.

Kiều aiG Dơưng nẫv chưa tếh bàng hnàog, nưhng cũng mảc thấy hiện ờig mình ãđ na toàn rồi. uậC at bình tĩnh iạl iồr ởm tắm ,ar óc tộm nưgời đang đứng nêb phía iốđ dệin, hná tắm Kiều aiG Dơưng ỉhc pịk nhìn thấy nưgời ọn túđ yat oàv iút qầun, trên ổc yat ộl ar nogài oeđ tộm cihếc đồng ồh óc tặm uàm xanh mal kóhi.

uầĐ có chưa pịk phản ứng, hná tắm ãđ nád chặt oàv .óđ

Torng iah táhng nghỉ đông rảnh rỗi, úht iuv nớl nhất aủc uậc at cíhnh àl lướt mex nit cứt ềv các buổi tirển mãl nảs phẩm iớm aủc các tơưhng hiệu ax .ỉx àL man gớii, đơưng nihên àl úhc ý nếđ đồng ồh àv ex sang tắđ tiền nấht.

uậC at từng thấy cihếc đồng ồh yàn rồi, áig niêm tếy aủc ón ãđ àl yảb ữhc ,ốs nơh aữn ãđ nừgng nảs xuất uâl iồr nên trên ịht tờưrng kôhng nòc nữa. uếN muốn aum ở pòhng uấđ áig ìht chắc áig phải pấg đôi.

yuS nghĩ bỗng chốc lệch hnớưg, ựs úhc ý ổđ nồd oàv cihếc đồng ồh tưrớc mắt, nưhng nẫv óc ểht dành ar tộm chút ểđ đánh áig nữhng ứht káhc.

Nưgời tưrớc tắm chân iàd oe tohn, dáng nưgời cực cẩuhn. Quần oá cặm trên nưgời yut kôhng biết àl tơưhng hiệu ìg nưhng õr ràng áig ảc kôhng ềh .ẻr

Kôhng phải pếs nớl ìht cũng àl tihếu aig àhn gàiu. Kiều aiG Dơưng thầm tếk lậun.

hnÁ tắm nhìn nầd nêl têrn, tắb pặg tộm kuhôn tặm lạnh lùng nhìn snag, cót vnàg, tấr pẹđ tari, tôrng iơh quen mắt…

…“ àL ahn?”

ýuQ Miên nớưhng mày, kôhng ớhn ar mình óc quen nưgời này, kôhng thèm ểđ ý nếđ uậc .at

cúL yàn óc tộm nưgời nàđ gnô turng niên tớh iảh chạy đến: “Cậu chủ, uậc kôhng oas cứh?”

àL iàt ếx àhn ọh .ỷK úhC iàt ếx aừv iớm ỗđ ex xong ìht thấy uậc ủhc àhn mình áđ nưgời ngay trên đnờưg. àhN ọh ỷK óc giàu nếđ mấy, tiêu iàx ỡc oàn cũng đợưc, nưhng uâđ ểht màl yậv chứ!

ýuQ Mêin: “mỪ.”

uậC chủ? Tìhnh lình nghe thấy cách xưng ôh yàn nogài đời, Kiều aiG Dơưng iơh cáohng vnág.

uậĐ ,ám yâđ àl tình tiết phim thần tợưng oàn vậy? Tình tiết tihếu niên ngây ơht pặg nạn được tihếu aig àhn giàu ar yat uức giúp cuối cùng cũng iớt lượt uậc at iồr ?ảh

Kiều aiG Dơưng ựt tặđ mình oàv iav tihếu niên ngây ơht ịb quấy iốr ở quán bar, cặm ùd nảb thân uậc at iớv iah ữhc “gnây thơ” hoàn toàn cẳhng dính dáng ìg nếđ nhau .ảc

aR“ khỏi iãb ỗđ ex ẽr phải àl óc iốl iđ tôhng oàv káhch nạs rồi, oas uậc iạl iđ ar nogài nyà?” úhC iàt ếx thắc mắc.

,Ồ“ iđ nmầh.” ýuQ Miên liếc Kiều aiG Dnơưg.

aừV yãn uậc ừt ax tôrng thấy nêb yàn óc nưgời đang yâd aưd kôhng õr nên auq mex ếht nào.

yaM àm kôhng óc cyuhện .ìg

Thấy Kiều aiG Dơưng kôhng ịb tnơưhg, uậc cũng kôhng quan mât nữa, toan xoay nưgời ỏb .iđ

“nAh, hna ìg ơi…” Kiều aiG Dơưng ỏhn gọing iọg ýuQ Miên lại.

Xuất phát ừt mât ýl oàn ,óđ uậc at bỗng nói: “ìHnh ưhn chân iôt ịb trật riồ.”

ýuQ Miên nêihgng đầu, lạnh lùng nhíu mày: “Đâu phải iôt màl tậrt, liên quan quái ìg nếđ tiô.”

Kiều aiG Dnơưg: …

cúL yàn uậc at iớm ớhn ar óc yấm nầl nhìn thấy nit nhắn nưgời yàn iửg ohc ụD Sấm.

Suýt quên mất, yâđ àl tộm nưgời óc tính tình ệt kinh kủhng kếihp!

mâT tạrng Kiều aiG Dơưng cúl yàn tấr phức tạp, ngọn aửl ỏhn torng lòng aừv bùng nêl phụt tộm iác ãđ ịb pậd tắt. náC nâc iạl nêihgng ềv phía ụD Sấm.

úhC iàt ếx từng trải oab năm, loại nưgời ìg àm chưa từng pặg qua, úhc at liếc tắm tộm iác ãđ nhìn thấu ý ồđ aủc Kiều aiG Dnơưg, nèb éhg tás oàv iat ýuQ Mêin, ión nhỏ: “Cậu chủ, uậc at đang nă ạv đyấ.”

Kiều aiG Dnơưg: ”…“

Gọing úhc iàt ếx kôhng nớl nưhng uậc at nẫv nghe tấhy.

“ôhKng phải nă !ạv Tôi, iôt biết anh, iôt àl nạb cọh iớv ụD Sấm, hna àl nạb trai uậc yấ phải kgnôh?”

ýuQ Miên kựhng lại, nhìn ềv phía uậc .at

nạB tari?

Kiều aiG Dnơưg: “Tôi kôhng đứng nêl niổ…”

Đúng cúl yàn ìht ụD mấS iọg đến, ýuQ Miên tắb máy, iỏh tnẳhg: “Tới uâđ riồ?”

“Cửa káhch snạ.”

ýuQ Miên tậb aol nàogi, gọing ụD mấS nghe tấr õr rnàg.

Kiều aiG Dơưng ngẩn nờưgi.

aóH ar iốt yan ọh nẹh nahu… torng káhch nạs nầg yâđ ?à

Nhìn quần oá aủc ýuQ Miên ìht ỉhc óc ểht àl káhch nạs măn oas nầg óđ tôhi. Torng lòng uậc at bỗng thấy iơh chua xót.

meX ar ãđ phát tirển nếđ bước óđ rồi.

aịĐ điểm ýuQ Miên nẹh iớv ụD mấS đúng àl torng káhch nạs tậht, nưhng kôhng phải nếđ thuê pnòhg.

ýuQ Miên kôhng quan mât nếđ hạng oas aủc káhch sạn, uậc nếđ yâđ ỉhc ìv káhch nạs yàn iớm iờm được tộm uầđ pếb hàng uầđ nước nàogi, nơh aữn ỉhc ở iạl Ninh Tàhnh óc tộm tuần thôi nên tặđ aữb iốt ở đây.

Cẳhng auq ỉhc nếđ nă tộm aữb tôhi.

“ừĐng oàv torng naữ.” ýuQ Miên nhíu mày: “Tôi iửg định ịv cho, uậc auq yâđ .iđ Ở yâđ óc nạb cọh aủc uậc này. Pihền chết iđ đợưc, uậc auq ửx ýl đi.”

Kiều aiG Dnơưg: ”…“

ióN cyuhện óhk nghe thật đấy.

Nogài kuhôn tặm pẹđ ar ìht tốr cuộc óc ỗhc oàn đáng ểđ ụD mấS tíhch chứ?

,À nòc giàu nữa.

tắM uậc at ức liếc nhìn cihếc đồng ồh trên ổc yat ýuQ Mêin.

Ở uầđ nêb kia, tếing ụD mấS mi tặb yấm giây ưhn đang thắc mắc, song nắh nẫv páđ lại: “Tôi auq ngay đyâ.”

Cẳhng oab uâl sau, ụD mấS mìt nếđ yâđ theo định ịv àm ýuQ Miên iửg cho. Thấy Kiều aiG Dơưng ngồi dưới tấđ tôrng iơh chật vật, nắh nhìn tộm cúl iớm ar tên.

ùD ìg cũng àl nạb cùng khoa nên ít tình nưgời nẫv phải ,óc nắh hỏi: óC“ cyuhện ìg vyậ?”

Kiều aiG Dơưng lúng túng giải tíhch tộm lượt ừt uầđ nếđ cốui, ỉhc àl torng óđ ãđ thêm thắt kôhng .tí

ớT“ ỉhc ôv tình iđ nagng auq ,óđ yậv àm kôhng hiểu oas iạl ịb nưgời at máb riết yấl kôhng bgnôu.”

ụD mấS nhìn ộb dạng õr ràng ãđ được ốc ý trau cuhốt ỉt ỉm aủc Kiều aiG Dơưng nưhng kôhng vạch tầrn, ioc ưhn ữig iạl ít ểht diện ohc uậc .at

nòC ýuQ Miên ãđ tốs ruột mắl rồi.

aữB iốt tặđ tưrớc àl uầđ pếb nếđ nật iơn ếhc bếin, nơh aữn cũng kôhng phải ỉhc phục ụv rêing cậu. nếĐ muộn ìht ỉhc nòc canh thừa mơc nugội tôhi.

Kiều aiG Dơưng ỉhc ión àl mình ịb uađ ổc câhn, kôhng đứng yậd đợưc, nưhng nhìn ổc chân uậc at ìht kôhng thấy sưng yất .ìg ụD mấS kôhng õr tốr cuộc àl uậc at ịb sao, ỉhc uư tiên việc kôhng ểđ ýuQ Miên phải nă mơc nộugi, nèb ión iớv ýuQ Mêin: “Anh iđ nă tưrớc ,iđ ở yâđ ểđ iôt ửx lý.”

“ôhKng nầc đuâ…” cúL yàn Kiều aiG Dơưng iạl ỏt ar tấr thức tờhi: ớT“ kôhng oas đâu, chắc nghỉ ngơi tộm cúl àl đứng yậd được tôhi. Cậu… ức iđ iớv nạb trai uậc đi.”

nạB tari? Nghe thấy cách iọg này, ụD mấS bỗng ý thức được điều ìg óđ àm quay uầđ iạl nhìn ýuQ Mêin.

ảuQ nihên tôrng thấy khóe iôm nưgời ọn nếhch nêl ởn ụn cười lạnh nạht, hná tắm kihnh miệt nhìn mình chằm cằhm.

”…“

ụD mấS kôhng ờgn iờl ión iốd mình tuhận mệing aịb ar ở tờưrng iạl tyurền nếđ iat ýuQ Miên theo cách này.

nắH cũng đoán được ýuQ Miên đang nghĩ .ìg tộM ẻk aum iuv bằng tiền ếht àm ở nêb nogài iạl tặm yàd ựt nhận àl nạb trai nưgời .at

ýuQ Miên ẽhk tấh cằm, dùng iác gọing điệu yầđ nẩ ý àm ỉhc mình ụD mấS iớm hiểu đợưc, bôung iờl aỉm mai: “Bạn tiar?”

Nhìn ẻv tặm aỉm iam aik aủc ýuQ Mêin, tếy uầh ụD mấS iơh nhấp nhô, cẳhng hiểu oas iạl tấr muốn nôh cậu.

Hết chương 129

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha