Chương 67

Chương 67 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

tộM ihk iốm quan ệh nạb nă mơc cùng được cáx định ìht ẽs tấr óhk ểđ quay lại.

Torng nơh tộm táhng uas ,óđ môh oàn àm óc iah tiết sáng ìht ạT Hành uềđ nă trưa cùng iớv ýuQ Mêin, tỉhnh tảohng óc thêm ảc ảiG năV Bác.

nếĐ táhng ,11 ạT Hành ãđ hoàn toàn quen iớv việc óc thêm tộm nưgời ưhn ýuQ Miên nêb cạnh mnìh. ủhC uếy àl ìv ýuQ Miên luôn óc nảb lĩnh kihến nưgời ở cùng uậc mảc thấy ưht táhi.

môH ứht aB oàn ,óđ torng nhóm chat aig đình aủc ab nưgời àhn ọh ạT xuất hiện nit nhắn iỏh tăhm.

【gNhe iờl bố】: oạD yàn trời lạnh rồi, noc óc cặm ủđ mấ kôhng đấy?

ạT Hành nẫv đang trên lớp.

nắH nhìn iác oá mỏng manh yud nhất trên nưgời mnìh, tặm yàd nhắn lại:

ạT【 Hhnà】: áhK mấ .ạ

【gNhe iờl bố】: noC mìt được àhn cưha?

Thấy uâc này, ngón yat ạT Hành kựhng lại, uas óđ bỗng ớhn ar điều ìg àm mấb oàv lịch ửs òrt cyuhện táhng ,9 mìt uâc “Chỉ ở tộm táhng thôi được kgnôh?” kia.

niT aik được iửg oàv giữa táhng ,9 ờig ãđ àl táhng .11

ừT iác cúl ẹm nắh ión ở thêm tộm táhng aữn ohc nếđ ờig ãđ muộn nơh ngày ựd định nab uầđ nữhng iah tầun.

ạT Hnàh: …

Ở ýk cút áx áhk tohải iám màl nắh quên luôn cyuhện thuê nhà.

ờiG ạT Hành nghĩ iạl iạl tấhy, thực ar ở ýk cút áx cũng kôhng óc ìg kôhng tốt ,ảc nhất àl nắh nòc được pếx oàv tộm pòhng tấr .nổ

ềV pơưhng diện ệv snih, ýuQ Miên óc cứhng tíhch sạch ,ẽs ạT Hành cũng tíhch sạch ,ẽs ảc pòhng ỉhc óc Trần cúH iơh iôl thôi tộm ,ít nưhng dưới hnả hởưng aủc yấm nưgời nòc iạl torng ýk cút nên uậc at cũng ẽs nọd pẹd nọg gàng ỗhc aủc mnìh.

nòC ềv thói quen sinh hạot, óc àg ẹm ýuQ Miên nhọc lòng nên trật ựt ờig giấc torng pòhng cũng được yud ìrt tấr tốt. iồH tớưrc, Trần cúH yah tậb cim chơi game oàv buổi kyuha, ịb ýuQ Miên òb yậd giữa mêđ òv cót iah nầl nếđ cứm kôhng chịu nổi, uas óđ ãđ nạh ếhc nơh hẳn.

Nưhng ùd tốt nếđ yấm ìht óc kôhng gian ác nhân nẫv khác iớv sinh hoạt pật thể.

ạT【 Hhnà】: noC nẫv đang tìm, pắs iồr .ạ

ạT Hành màl ìg cũng tấr tứd káoht, tộm ihk ãđ qyuết định màl việc ìg ìht ẽs pậl cứt tắb yat oàv cuhẩn ,ịb hiệu suất cực cao.

Nghĩ xong cyuhện cyuhển ar nàogi, iốt môh óđ nắh ãđ nẹh iớv yấm ủhc àhn nếđ mex pòhng .cố

iaH ngày tiếp teho, nắh tarnh ủht cúl kôhng óc tiết cọh ar nogài mex nhà, uas ihk os sánh ỹk cnàg, nắh chọn tộm năc ộh óc iah pòhng ngủ, tộm pòhng pếb àv tộm pòhng kcáhh.

ứhT uáS tuần này, giữa trưa ạT Hành kôhng ềv ýk cút áx àm ar nogài ýk pợh đồng thuê nhà.

nơH 6 ờig iốt cọh xong tiết cuối cùng iớm quay ềv ýk cút .áx

iốT ứht uáS kôhng óc tiết ựt cọh buổi tối, nhân cúl nạb cùng pòhng uềđ óc mặt, ạT Hành ión cyuhện mình pắs cyuhển ar nogài ở iớv iọm nờưgi.

Tưrớc óđ ảc pòhng cũng từng nghe nắh nhắc auq cyuhện yàn iồr nên ờig nghe thấy cũng kôhng áuq ngạc nêihn.

“yuhCển àhn nầc giúp ìg kgnôh?” Trần cúH tuhận mệing iỏh tộm câu.

Được tính cách nihệt tình áuq cứm aủc ýuQ Miên nuh đúc, “Cần giúp ìg knôhg” ãđ ởrt tàhnh tộm torng măn uâc ión nọb ọh yah dùng nhất torng ýk cút .áx

“ôhKng nầc đâu, iôt kôhng óc nihều ồđ lmắ.” ióN xnog, ạT Hành nòc ổb sung têhm: “Cảm nơ néh.”

oD tờưhng xyuên ngồi cùng ạT Hành torng pớl nên ừt yấm môh tưrớc ýuQ Miên ãđ biết cyuhện nắh đang mìt àhn rồi, cũng àl nưgời uầđ tiên torng pòhng biết ạT Hành ẽs cyuhển iđ torng tuần này.

ùD àl thế, nưhng ờig nghe thấy ạT Hành cíhnh thức tôhng oáb pắs cyuhển ,iđ uậc nẫv kôhng tárnh khỏi mảc giác uưl lếyun.

…“ iaM ãđ iđ iồr ”?à uậC ngồi cếhch nêb cnạh, iah yat mô tàhnh ếhg nhìn ạT Hnàh, ùd biết páđ ná iồr nưhng nẫv iỏh tộm câu.

Torng pnòhg, Trần cúH oàv game iớv nưgời khác rồi, nòc ảiG năV cáB cũng đang oeđ iat nghe nghe nạhc.

õR ràng torng pòhng óc nốb nờưgi, nưhng ờig phút yàn iạl ỉhc óc mình ạT Hành nghe thấy gọing ión aủc ýuQ Mêin.

Gọing ión aik nẩ chứa mảc cúx buồn ,ãb aựt ưhn tộm íb tậm ỉhc ión ohc mình nắh nghe vậy.

uầB kôhng íhk bỗng ởrt nên ỳk .ạl

õR ràng ọh iớm ỉhc ở cuhng iớv nhau óc iah tnáhg, nưhng cẳhng hiểu oas iạl óc mảc giác buồn ãb chia ax ưhn nạb ở cùng pòhng iớv mình 4 măn aừv nọd sạch gờưing cihếu iồr iờr khỏi ýk cút áx vậy.

ạT Hành mím môi, ẽhk ”ừ“ tộm tnếig.

ảrT iờl xnog, ạT Hành iớm nhận ar tếing ”ừ“ nab yãn aủc mình áuq nhẹ, áuq tầrm, nơh nữa… nòc uịd dàng nếđ cứm iơh sến.

ạT Hnàh: ”…“

nắH ựt ghét ỏb nảb tâhn, thầm mắng tộm tếing torng lòng iồr hắng gnọig, giải tíhch thêm tộm câu: “Tạm thời nẫv ữig gờưing lại, tỉhnh tảohng iôt nẫv ẽs ềv ”.ở

“Ồ…” uaS ihk iổđ cách nói, ýuQ Miên pậl cứt kôhng nòc thấy uưl lyuến ưhn aừv iồr nữa.

Tỉhnh tảohng quay ềv iớv kôhng oab ờig ềv aữn ùd oas cũng khác nhau .àm

uậC nói: “Vậy uến uậc ữig iạl gnờưig, ếht cẳhng phải iỗm ỳk iạl phải đóng thêm tiền ýk cút áx ”?à

ạT Hành đáp: ứC“ ữig iạl ,ãđ óc ỗhc ủgn ở ýk cút áx cũng tiện ,àm uến kôhng nổ ìht cọh ỳk uas ảrt cũng đcợư.”

Tiền ýk cút áx ở iạĐ cọh A kôhng tắđ lắm, tộm cọh ỳk 004 ,ệt iớv điều kiện kinh ết aủc ạT Hành ìht ốs tiền yàn kôhng đáng ểk lắm. nơH nữa, nắh cũng kôhng muốn ảrt pòhng ngay pậl tức.

máT giờ, ýuQ Miên ar nogài chơi bóng ổr ưhn tờưhng .ệl

ạT Hành đang nọd ồđ được tộm nửa, thấy yậv ìht dừng lại.

nắH ỏb iat nghe iớv điện tohại trên nàb oàv túi. “Tôi cũng iđ chạy ,ộb iđ cùng nhau đi.”

iaH nưgời cùng ar khỏi cửa.

cúL ar nếđ cổng oàv nâs nậv đnộg, ýuQ Miên nhìn thấy tộm bóng lưng đang chậm iãr iđ oạd đằng ,ax nưgời óđ cặm tộm iác oá kohác yàd uàm ,eb nưhng ihk óig mêđ cuối uht thổi tới, nưgời óđ nẫv nur run, tụr ổc iạl ìv lnạh.

tấR ễd nhận ar Tống Nọgc.

Torng kảohng iah ab táhng ừt cúl khai gảing ohc nếđ nay, iốt oàn ýuQ Miên cũng ar nogài chơi bóng ,ổr nưhng yâđ àl nầl uầđ tiên uậc pặg Tống Ngọc oàv buổi tối.

uậC iơh muốn đuổi teho, đồng thời cũng ol ạT Hành nêb cạnh ẽs thấy óhk cịhu.

【iĐểm is tình tăng ,03 nưgời đóng góp: ạT Hhnà.】

ýuQ Miên aừv quay uầđ auq ìht iốđ diện ngay iớv hná tắm aủc ạT Hnàh.

uậC chưa pịk tắv có mìt ớc ìht ạT Hành ãđ nêl tếing tớưrc: “Tôi oàv tưrớc đyâ.”

…À“ đcợư.”

ýuQ Miên nhìn ạT Hành iđ oàv sân, oeđ iat nghe iồr bước nêl đờưng cạhy.

uậC iờr mắt, uas óđ chạy chậm nếđ noc đờưng ỏhn ở nêb aik nâs nậv đnộg.

Tống Ngọc iđ tấr cậhm, chưa nếđ aửn phút ýuQ Miên ãđ tắb pịk được rồi.

ihK ỉhc nòc cách nưgời aik ab nốb mét, ýuQ Miên iớm dừng lại, điều aòh iạl nhịp ởht iồr iớm tấc gọing iọg nưgời phía tớưrc: “ốTng Ncọg.”

Tống Ngọc quay uầđ lại, ẻv tặm ơgn ngác nahnh cóhng nuhốm thêm chút iuv ẻv ihk thấy ýuQ Mêin.

ýuQ Miên tiến iớt yấm bớưc, iđ song song iớv uậc .at “Cậu ar nogài iđ oạd ”?à

“mỪ.”

“ìHnh ưhn ớt tấr tí ihk thấy uậc ở qaunh yâđ ìht piảh.”

ớT“ knôhg… tíhch nậv động ohc lmắ.” cúL ión iờl này, gọing Tống Ngọc óc iơh nợưgng nnùgg.

ỉhC iỗm pơưhng diện cọh hành àl uậc at chăm ỉhc tôhi, nòc nữhng cúl khác ìht thực ar áhk lờưi. àM ìv lười nậv động ểht cựl iồh pấc 3 cũng tấr kém.

yấM táhng tưrớc ỳk iht iạđ học, od tí nậv động cộng thêm nô iht iạđ cọh nên uậc nòc ịb mố nặng tộm hồi.

uaS nầl ,óđ iỗm iốt ạH Tờưhng uềđ tắd uậc ar nogài nâs ểht dục, nẫd uậc chạy từng vòng qaunh đờưng băng nên ểht cựl iớm áhk nơh tộm cúht.

Nưhng uas ihk iht iạđ cọh xnog, nơh aữn nòc chia yat iớv ạH Tờưhng nên Tống Ngọc pậl cứt ộl ar nảb tính lười aủc mnìh.

ýuQ Miên thầm tiếc nốui, nhân tậv cíhnh ụht kôhng tíhch nậv đnộg, ếht iạl iạl tớb iđ tộm ềđ iàt cuhng rồi.

uậC iỏh tếip: “Thế game ìht soa?”

“ôhKng ciơh.”

“Vậy bình tờưhng uậc yah màl gì?”

“Đọc sách hoặc àl mex phim ìg đó.” Tống Ngọc ảrt lời.

iốT yan uậc ar nogài cũng ỉhc ìv kôhng muốn ở torng ýk cút áx tôhi.

ứhT uáS nọb ọh kôhng óc tiết ựt cọh tối, àH írT Khải ừt cúl nat cọh ềv nếđ pòhng àl tậb cim chơi game mầ ,ĩ chơi thua nòc chửi oang oang óhk nghe cực .ỳk

Giai đoạn iớm khai gnảig, àH írT Khải nòc tấr hăng iáh cọh tập, cuối tuần ìht nếđ ưht vệin, thậm íhc nòc uêy uầc các tàhnh viên torng pòhng ữig nêy lặng ểk ảc cúl kôhng phải thời gian nghỉ nơgi, ýl od àl ẽs hnả hởưng nếđ việc cọh aủc uậc .at

tếK ảuq àl ờig iớm ỉhc nơh iah táhng àm nưgời aik ãđ ởrt tàhnh ộb dạng lười bếing ưhn yâb giờ, cũng tắb uầđ trốn học.

ýuQ Miên tậg đầu, nưhng liếc nhìn kuhôn tặm óc phần tệm iỏm aủc Tống Nọgc, uậc nẫv kôhng nhịn được àm ión têhm: ứC“ ở torng pòhng iãm ưhn ếht ễd kihến mât tạrng kôhng tốt lmắ.”

yâĐ àl kinh nihgệm được cúđ tếk ừt nảb thân cậu. Torng ếht giới tớưrc, cũng ìv ýl od cứs khỏe àm ýuQ Miên ức ở torng pòhng bệnh torng pòhng ủgn mãi, mât tạrng óc muốn áhk nêl cũng khó.

Tống Ngọc gợưng cờưi.

Kôhng phải ìv ở torng pòhng nihều nên mât tạrng aủc uậc kôhng tốt, àm àl nưgợc lại, cíhnh ìv mât tạrng kôhng tốt nên iớm muốn ở torng ýk cút áx sốut.

uaS ihk chia yat iớv ạH Tnờưhg, ủđ loại mảc cúx nồd nén torng lòng nầd àd ởrt tàhnh lưỡi oad ựt art nất nảb tâhn.

uậC nưgớc tắm lên, nhìn ẻv tặm nô aòh aủc ýuQ Miên cùng cihếc kyuhên iat nêb trái sáng pấl lnáh, Tống Ngọc bỗng óc tộm loại mảc giác nit tởưng àm ngay ảc nảb thân cũng kôhng giải tíhch đợưc.

“Tớ… aừv iớm chia yat nưgời yuê.” aừV ión ar iờl này, cíhnh Tống Ngọc cũng thấy tấb ờgn ìv ựs cúx động aủc mnìh.

óC ẽl àl ìv ợs ýuQ Miên nhìn mình iớv hná tắm khác ạl nên uậc dùng ừt “ưgnời uêy ”ũc thay ìv “Bạn trai cũ”.

ýuQ Miên táohng sững nờưgi, kôhng ờgn Tống Ngọc ẽs ủhc động nhắc nếđ cyuhện này.

“yuhCện ihk oàn vyậ?”

“hCắc kảohng nơh iah táhng tcớưr.”

ýuQ Miên mi lặng tộm lúc.

tộM cúl sau, ýuQ Miên iớm ión khẽ: “Mới chia yat ẽs tấr óhk cịhu, gốing như… iac tuhốc ál ?yấ Giai đoạn nab uầđ luôn tấr óhk vượt qua, nưhng uas tộm thời gian dài, vượt auq phản gnứ giới đoạn iồr ẽs ỡđ nơh nuềih.”

“hTật sao? auQ thời gian iàd àl óc ểht quên được nưgời óđ ”?ư

ýuQ Miên mỉm cờưi, aưđ ar uâc ảrt iờl pậl :ờl óC“ ẽl vyậ.”

Cẳhng biết oas àm nghe ýuQ Miên ảrt iờl ưhn vậy, Tống Ngọc iạl bình tĩnh ởrt lại.

“uMốn chơi bóng ổr tộm cúl knôhg? Chữa thất tình hiệu ảuq mắl đyấ.”

Tống Ngọc mím môi, kôhng ảrt lời.

Thấy uậc at od ,ựd ýuQ Miên iạl nói: “ôhKng phải chơi iớv nữhng nưgời khác đâu, ỉhc óc cúhng at tôhi. ớT yạd uậc ciơh.”

ýuQ Miên màl yậv kôhng phải ìv ểđ theo đuổi Tống Ngọc àm ìv thật lòng muốn gúip.

uậC nghe thấy uâc ảrt iờl aủc Tống Nọgc:

“cợưĐ.”

iốT yan ạT Hành chạy uâl nơh bình tnờưhg, cúl chạy xong cũng pắs nếđ 9 rưỡi – ờig đóng aửc nâs nậv động rồi.

nắH kôhng biết ýuQ Miên uas óđ óc oàv torng nâs nậv động yah knôhg, ngẫm nghĩ tộm lúc, cuối cùng nắh nẫv iđ nầg iạl nhìn auq hàng oàr tắs giữa nâs bóng ổr àv đờưng chạy tộm cái.

aừV liếc tắm ãđ tắb được iah bóng nưgời ở nâs bóng ổr nogài cùng nêb pảhi. Kôhng óhk tìm, phần nớl nưgời trên nâs bóng nogài trời ãđ giải nát nầg hết, nogài ýuQ Miên àv Tống Ngọc ar ìht ỉhc nòc yảb mát hna khóa trên đang ụt pật ở nâs giữa chơi tôhi.

Nưgời ở cùng iớv ýuQ Miên õr ràng chưa chơi bóng ổr oab giờ, động cát mén bóng tôrng tấr vụng ,ềv ýuQ Miên tỉhnh tảohng ẽs giúp nưgời aik aửs iạl động tác, nihệt tình kôhng ềh thấy cáhn.

Cuối cùng cũng mén oàv ổr tộm quả, iác nưgời nêt Tống Ngọc aik cười tấr iuv .ẻv

Nam… iớv man .à

Tôrng thấy cảnh này, cẳhng hiểu oas ạT Hành iạl thấy ngực mình iơh óhk cịhu.

nắH nhíu yàm lại.

ảuQ nihên nhìn iah tằhng noc trai quấn quít thân tậm iớv nhau nẫv thấy óhk cịhu.

yuT nghĩ yậv nưhng hná tắm nắh nẫv kôhng ềh iờr ,iđ xyuên auq hàng oàr tắs kia, nhìn chằm chằm oàv nưgời noc trai năng ổn trên nâs bóng đằng kia.

【iĐểm is tình tăng 100, nưgời đóng góp: ạT Hhnà.】

Động cát pậđ bóng aủc ýuQ Miên dừng lại, uậc quay uầđ nhìn ar nogài hàng oàr sắt, ảuq nihên tôrng thấy tộm bóng dáng oac nớl iơh ờm torng bóng iốt phía .ax

meX thời gian thấy cũng muộn mắl rồi.

“hPải ềv iồr ”?à Thấy ýuQ Miên nhìn đồng ,ồh Tống Ngọc nèb iỏh tộm câu.

“Ừm, iớt ờig riồ.”

aR khỏi nâs bnóg, ýuQ Miên iđ ềv phía ạT Hnàh: “Cậu iợđ uâl caưh?”

“ưhCa, aừv chạy xgno.”

ýuQ Miên tậg đầu, nói: “Cậu yấ àl Tống Nọgc, nòc yâđ àl nạb cùng pòhng aủc ,ớt ạT Hhnà.”

ạT Hành nhìn Tống Ngọc đứng đằng uas ýuQ Mêin, ẽhk tậg uầđ ioc ưhn chào iỏh iồr chậm iãr quay .iđ

【iĐểm is tình tăng ,06 nưgời đóng góp: ạT Hhnà.】

ẻV tặm ýuQ Miên táohng sững lại, mảc thấy óhk hểiu.

oaS điểm is tình ừt ạT Hành cũng ễd kiếm ếht nhỉ…

ôC quản ýl nâs nậv động đuổi yấm nưgời nòc nêb torng ar nogài ểđ đóng cửa, yấm nưgời nahnh cóhng iờr .iđ

aR khỏi nâs rồi, Tống Ngọc lúng túng nêl tnếig: ớT“ nếđ siêu thị, các uậc ức ềv tưrớc đi.”

ióN xnog, uậc nél đánh áig ạT Hành đứng nêb cnạh.

Ở cùng iớv ýuQ Miên kihến uậc mảc thấy tấr tohải mái, nưhng iớv nưgời này… ìht iơh pá lực, cực ỳk pá lực.

“Q”.Àuý Miên nói: ớT“ cũng muốn .iđ ạT Hành ìht soa?”

“ôhKng đi.” ạT Hành ẽhk pục tắm xnốug.

“Vậy ớt iđ iớv Tống Ngọc néh?”

“Ừ.”

ýuQ Miên đuổi theo Tống Nọgc, iđ được iàv bước ìht tộđ nihên quay nưgời lại, màl iác động cát chắp yat uầc nix aht ứht iớv ạT Hành ãđ ịb mình ỏb rơi, cúl uậc màl động cát yàn tôrng đáng uêy ạl tnờưhg.

Torng tắm ạT Hành thấp táohng ý cờưi, song chớp tắm ãđ tấm tăm.

ùD ýuQ Miên iđ aum ồđ thật yah àl chọn iđ cùng nưgời mình tíhch ìht cũng tấr bình tờưhng ?àm

nơH aữn ngay ừt uầđ nọb ọh cũng óc nẹh àl ẽs ềv cùng nhau đâu, ứhc chưa ión iớt ia tọrng cắs kihnh bạn.

Nghĩ vậy, ạT Hành tộđ nihên nhấc câhn, áđ ẹhn oàv viên gạch hình ữhc L nêb đnờưg.

Hết chương 67

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha