Chương 77
Eidt: Lune
“Anh Hnàh, uậc siêu áuq iđ mtấ!”
Khóe mệing ạT Hành ẽhk cnog: “Tới lượt uậc iồr kaì.”
Sinh viên pếx hàng tưrớc aửc ổs ỉhc nòc đúng tộm nờưgi, ýuQ Miên iộv quay uầđ lại, ión nóm muốn nă iớv ôc àhn bếp.
Cihều yan ọh kôhng óc lớp, uas ihk nă trưa xnog, ýuQ Miên hỏi: “Anh Hnàh, cúl aữn uậc óc ềv kgnôh?”
ạT Hành nghĩ nghĩ iồr hỏi: “Cậu ềv ýk cút áx ”?à
“nôhKg, ít aữn ớt ar nâs bóng chơi tộm lúc. iốT kôhng iđ nữa, yấm môh yan iơh lnạh, iốt ỉhc muốn cúr torng chăn tiôh.”
Thời tiết táhng ,3 nihệt ộđ cúl lạnh cúl nnóg, yấm môh tưrớc ỉhc nầc cặm mình iác oá hdooie àl óc ểht ar nogài được rồi, yấm yan iạl giảm nihệt tộđ nộgt, ar nogài phải kohác thêm oá káohc.
“Vậy iôt cũng đi.”
“Hở? aóH ar hna Hành cũng biết chơi bóng ổr ”?à
“ôhKng btếi.”
ýuQ Miên sững nờưgi: “Thế cậu… ỉhc ngồi nogài nâs mex thôi ”?à
“Ừm, ngồi mex tiôh.”
ýuQ Miên thầm ủhn iah uâc torng lnòg, mảc thấy cách giết thời gian aủc ạT Hành ỳk quặc ghê.
“Thế ìht iđ tiôh.”
ạT Hành nhìn chằm chằm uậc tộm cúl lâu. Tống Ngọc cũng uâđ biết chơi bnóg, ếht àm nầl tưrớc nưgời yàn nòc ủhc động yạd nưgời at yấđ tôhi, yạd nòc õr mât hếyut.
“mỪ.”
【iĐểm is tình tăng 100, nưgời đóng góp: ạT Hhnà.】
Động cát mầc khay mơc aủc ýuQ Miên kựhng lại, ngay uas óđ bình tĩnh đứng yậd iđ ảrt kahy.
Điểm is tình aủc ạT Hành đúng àl tấr .ạl
…
uaS aữb cơm, nưgời trên nâs bóng tấr đnôg.
ýuQ Miên nahnh cóhng mìt được iàv gơưng tặm quen tộuhc, pậl cứt cuhẩn ịb iđ qua.
“Anh Hnàh, nêb aik óc ỗhc niồg.”
ạT Hành iđ ềv hớưng ýuQ Miên ỉhc nưhng kôhng ngồi xnốug.
óC ẽl ìv đang àl nab ngày nên ốs nưgời torng nâs bóng nihều nơh nẳh yấm nầl ạT Hành từng thấy tưrớc đây.
nắH mi lặng nhìn các sinh viên yâv qaunh tộm ảuq bóng torng sân.
Tờưhng ìht phần nớl noc trai uềđ tíhch bóng ,ổr ạT Hành ioc ưhn tuhộc ềv phần ỏhn cặđ ùht nòc lại. Gốing ưhn ýuQ Miên kôhng tíhch chạy ộb vậy, ạT Hành cũng cẳhng hiểu iạt oas iạl óc nihều nưgời tíhch chơi bóng ổr ưhn thế.
ạT Hành aựt nưgời oàv hàng oàr tắs cách iơh ax nâs bnóg, chăm úhc nhìn tihếu niên cựr ỡr nhất trên sân.
ỹK tuhật bóng aủc ýuQ Miên tấr tốt, chặn bnóg, xoay hnôg, khéo oél vượt auq turng pohng iồr cyuhền bóng ohc đồng iộđ kôhng ịb mèk ở giữa sân, tộm loạt động cát diễn ar cực ỳk trôi cảhy.
iáM cót ngắn bồng bềnh dưới hná nnắg, chút uàm uân ahp nẫl torng nền cót neđ cúl yàn iạl càng iổn nầb bật.
ạT Hành càng nhìn càng cẳhng ểht iờr tắm nổi. mảC giác mit loạn nhịp ihk nắh nôh nêl cót ýuQ Miên iạl xuất hiện nầl nữa.
àM cúl yàn cẳhng ềh óc tếing oer òh nồ oà aủc sinh viên torng lớp, tếing tốrng nồd pậd torng lồng ngực nắh õr ràng nơh oab ờig hết.
A“ a ,a pẹđ trai qáu!”
“Đẹp trai tậht, uậc yấ àl nàđ me khóa dưới aủc nọb mình phải knôhg? ớT nghe nạb cùng pòhng nhắc nếđ yấm nầl riồ.”
Ở phía uas ạT Hnàh, nêb nogài hàng oàr tắs ngăn cách nâs bóng tyurền nếđ gọing aủc iah ữn snih.
,Ừ“ hình ưhn nêt àl ộL uhC ìht piảh?”
“Tên cũng yah nữa, kôhng biết óc nạb iág chưa nhỉ, ụhk kụh…”
“hCắc àl iồr nhỉ? noC trai kiểu yàn tihếu ìg nưgời theo đổui, nên chắc àl óc iồr chứ. Ầy…”
cúL yàn ạT Hành iớm iờr tắm khỏi ýuQ Mêin, quay uầđ liếc iah ịhc iág kia, ngay uas óđ iạl quét tắm nhìn xung qnauh.
maN ữn đứng mex xung qaunh kôhng nihều ìht tí uềđ hớưng tắm nhìn ềv phía ýuQ Miên ở giữa sân.
iaH ịhc iág aik ión đnúg, ýuQ Miên chưa oab ờig tihếu nưgời theo đổui.
ùD ở viện ọh yah các viện káhc, ỉhc tính rêing cọh ỳk tưrớc ìht ạT Hành ãđ biết óc nốb nưgời ảc man nẫl ữn ỏt tình iớv ýuQ Miên rồi.
àM óđ nòc àl noc ốs nắh nghe được ừt mệing nưgời khác đấy.
ýuQ Miên chưa oab ờig ủhc động nhắc nếđ nữhng nưgời theo đuổi mình iớv ,ia uas ihk ừt chối rêing xong ìht luôn ữig ủđ ểht diện ohc iốđ pnơưhg. Trên thực ết ìht ốs nưgời tíhch uậc chắc chắn nòc vượt ax noc ốs ”4“ này.
Ngón yat ạT Hành mắn hàng oàr tắs bỗng siết cặht.
nắH mong ýuQ Miên àl ẻk ađ tnìh, nưhng ýuQ Miên iạl phải lòng iớv mình Tống Nọgc, is tình iớt iỗn ỉhc óc ểht àl mình nưgời .yấ
tộM phẩm chất tốt pẹđ ưhn is tình iạl ôv ớc kihến nưgời at cựb iộb ihk nág oàv nưgời này.
【iĐểm is tình tăng 200, nưgời đóng góp: ạT Hhnà.】
cúL nghe thấy tếing tôhng oáb này, ýuQ Miên đang định nhảy nêl chặn bnóg, nghe tếing ìht táohng iác oax nnãhg, động cát liền chậm aửn nịhp.
uậC trai oac nớl phía uas nhảy nêl mớs nơh ýuQ Mêin, cúl tắb được bóng iạl kôhng ểđ ý nêb dớưi, kuhỷu yat ạh xốung pậđ luôn oàv uas iav ýuQ Mêin.
ýuQ Miên ịb úc kuhỷu yat yàn pậđ ohc cáohng vnág.
uậC nhảy nêl nưgợc cihều cựl iớv nạb man kia, tơưng đơưng iớv iah cựl cồhng nêl nahu, chưa pịk thấy uađ ìht ơc ểht ãđ tấm tăhng bằng tớưrc, cúl tiếp đất, bước chân nòc lạong cạohng suýt ngã.
iọM nưgời trên nâs nầl lượt dừng động tác.
“iãV…” nạB man yấl được bóng cũng ngây nờưgi, iộv vàng mén bóng iđ iồr auq ỡđ cậu: “Xin iỗl nhé… kôhng oas ứhc Tiểu Cuh?”
cặM ùd đằng uas iav phải uađ ữd iộd nưhng ýuQ Miên nẫv ốc gắng giãn mày, ión iớv uậc nạb aik tộm uâc “ôhkng soa”.
uậC nạb aik nẫv tấr ol lnắg: áM“ ,iơ ớt mảc thấy úc aừv iồr dùng cứs mạnh mắl ấy…”
ýuQ Miên aừv định ión ìg ìht ổc yat trái bỗng ịb ia óđ mắn lấy, iav trái cũng đụng oàv ngực nưgời .at
aừV quay uầđ iạl ìht thấy ẻv tặm uac iạl aủc ạT Hnàh.
“Anh Hhnà.” Thấy àl hắn, ýuQ Miên ôv thức ảht lnỏg, nồd tếh tọrng mât oàv nưgời ạT Hnàh.
ýuQ Miên nốv tởưng nghỉ ngơi tộm cúl àl nơc uađ ẽs auq ,iđ nưhng uậc ẽhk ửc động iav pảhi, phát hiện nếđ ảc cánh yat cũng êt rần, chắc àl aừv iồr đụng phải nâg oàn rồi.
uâC nâng yat trái lên, yẫv yẫv iớv iọm nưgời torng sân: “Các uậc chơi ,iđ ớt ar nogài nghỉ tộm lcú.”
ạT Hành oék uậc ar nàogi, ngồi xốung ếhg iàd nêb cạnh nâs bnóg.
uậC nạb av oàv uậc cũng kôhng chơi aữn àm iđ ar khỏi nâs iớv ýuQ Mêin, nẫv kôhng thấy nêy lnòg: “iTểu Chu, uậc kôhng oas thật cứh?”
“ôhKng oas thật ,àm iạt aừv iồr ớt tấm pật turng tiôh.”
yấB ờig uậc nạb aik iớm ởht pàho: “Vậy được rồi, uậc ngồi nghỉ ,iđ uến cúl aữn nẫv thấy uađ ìht ớt nếđ pòhng y ết iớv cuậ.”
Nghe ýuQ Miên páđ lại, uậc nạb aik iớm quay nưgời ềv nâs bnóg.
“Đau mắl ”?à iợĐ nưgời aik iđ rồi, ạT Hành iớm ạh gọing hỏi.
Công nhận àl tấr đau, nưhng ýuQ Miên nghĩ chắc kôhng nihgêm tọrng ìg nèb nói: “Hơi hơi, yat iơh êt ít tôhi, kôhng óc ìg nihgêm tọrng đuâ.”
“Anh Hành nyà.” mâT tạrng ýuQ Miên tấr phức tạp: ảC“ ngày yan uậc ức nghĩ ìg tếh?”
oaS ức tộm cúl iạl nhảy ar điểm is tình vậy?
ạT Hành kôhng hiểu ý uậc nưhng cũng kôhng iỏh .ỹk
yuS nghĩ aủc nắh hiện ờig đang ịb chấn tơưhng aủc ýuQ Miên cihếm :ức “Đến pòhng y ết mex ửht ,iđ ùd kôhng oas ìht cưhờm áđ cũng đợưc. iôT iđ cùng cuậ.”
ýuQ Miên aừv nghe ãđ thấy nhức đầu, kiếp tưrớc uậc ở bệnh viện yấm măn lềin, ờig aừv nghe nếđ yấm ữhc “òhpng y ”ết àl ãđ tắb uầđ óhk chịu rồi.
uậC thực ựs kôhng muốn nếđ iác iơn yầđ iùm tuhốc tás tùrng óđ aữn đâu.
“Tớ… ớt muốn nghỉ tộm lcú.” uậC oék yat oá aủc ạT Hnàh, gọing điệu mang ý tơưhng lnợưg: “Anh Hnàh, mình kôhng nếđ pòhng y ết được kgnôh?”
Nưgời ịb uậc oék yat sững ờs thấy .õr
Động cát cùng gọing điệu yàn torng tắm ạT Hành nầg ưhn tơưng đơưng iớv “làm nnũg” rồi.
nắH nẫv luôn ohc rằng mình kôhng nhìn iổn nưgời khác màl nnũg. nầL oàn thấy ia màl nnũg, ùd àl man yah ữn ìht ạT Hành cũng iổn tếh ảc ad .àg
Nưhng cúl này, iảv oá ịb ýuQ Miên oék chạm oàv ổc tay, cúx mảc ẹhn nàhng yấ tyurền ừt ổc yat nêl đỉnh uầđ iồr theo xơưng sống nal tẳhng xốung nật thắt lnưg, ngứa nếđ cứm màl oe ạT Hành tấb giác rùng tộm cái.
— Đệt.
Torng chốc lát, nắh kôhng mìt iạl được ýl írt ãđ ỏb mình ,iđ oãn ộb iạl ar lệnh ohc mệing phải nghe theo ý muốn aủc ýuQ Mêin, kôhng khơi yậd iổn chút ý íhc phản káhng nào.
…“ yậV ìht kôhng đi.”
…
uậH ảuq aủc việc kôhng nếđ pòhng y ết àl aửn đêm, cúl ýuQ Miên iđ ngủ, ngay ảc mằn ngửa cũng uađ kôhng chịu nổi, ỗhc nầg xơưng iav phải ịb tọrng lợưng ơc ểht èđ nêl náv gnờưig, nòc uađ nơh ảc nab nàgy.
uậC buộc phải iổđ ưt thế, ừt mằn ngửa tàhnh mằn nnêihgg.
Nưhng nếđ sáng môh sau, ihk ýuQ Miên thức yậd iạl phát hiện ỗhc ịb av kôhng ỉhc uađ àm nòc nex nẫl mảc giác sưng yất nữa.
”…“
aùĐ ?à
uậC pậl cứt ngồi dậy, oék ổc oá ủgn rộng tùhng tìhnh ,ar ốc gắng nogái uầđ iạl nhìn uas iav mnìh.
nầG xơưng iav óc tộm cục u uàm xanh tím.
ếhT àm sưng tậht.
【ôrTng áhk nihgêm tọrng đấy, kyuhên uậc nên iđ khám đ】.iHệ tốhng nêl tếing kyuhên nhủ.
Sưng tàhnh ếht yàn rồi, ùd ýuQ Miên óc kôhng muốn nếđ pòhng y ết nếđ yấm ìht cúl yàn cũng phải cịhu.
uậC mầc điện tohại ở uầđ gnờưig, nhìn thời gian ãđ nơh 7 ờig rồi.
Sáng yan óc tiết mớs nên chắc chắn kôhng pịk nếđ pòhng y ết yấl tuhốc tưrớc ờig cọh rồi.
ỉhC óc ểht iợđ uas ihk nat cọh iớm iđ được tôhi.
uậC nahnh cóhng ngồi dậy, tấv ảv aửr tặm đánh răng xnog, cặm thêm tộm iác oá kohác rộng nêb nogài oá ỉn ổc tòrn, ờhn óđ ểđ ehc iđ phần sưng yất õr tệr ở uas lnưg.
ìV balo chạm oàv iav ẽs uađ nên ýuQ Miên ỉhc óc ểht oeđ ảc iah quai oàv iav tári, tôrng mậđ pohng cách aủc yấm tihếu niên ẻrt târu.
ýuQ Miên ức ếht bước ar khỏi cửa.
nếĐ lớp, nă aữb sáng ạT Hành mang nếđ xong iồr ềv ỗhc ngồi tưrớc ihk oàv cọh yấm púht, tộm ngày bình tờưhng ưhn iọm nàgy.
“iTểu uhC ơi?”
pớL tởưrng pớl 4 ngồi phía uas iọg ýuQ Miên tộm tnếig, nưhng pớl nồ áuq nên nưgời ngồi phía tưrớc kôhng nghe tấhy, ếht àl uậc at nèb chọc ngón yat oàv lưng nưgời tưrớc mặt.
iÁ“ ”– ýuQ Miên aừv ịb uậc at chạm vào, ảc nưgời suýt nhảy dựng khỏi ghế.
“iãV…” pớL tởưrng sửng sốt, iộv vàng túr yat lại.
mầT tắm ạT Hành cyuhển sang ýuQ Mêin, pậl cứt chau yàm lại.
“ôhKng sao, môh auq ịb tơưhng ít yấ mà…” ýuQ Miên nhịn uađ quay uầđ lại: “Sao vyậ?”
À“ ”.à pớL tởưrng nẫv chưa hoàn hồn: “hTầy ốc nấv oảb pớl tởưrng àv yủ viên nab mât ýl aủc các pớl iốt yan nếđ năv pòhng họp, chắc àl ềv việc ổt chức buổi sinh hoạt pớl ềv mât ,ýl aừv thấy iửg tôhng oáb torng nhóm pớl tởưrng xgno.”
“Ok, yấm ờig tếh?”
7“ rưỡi néh.”
pớL tởưrng ịb uậc chọc cờưi: ịB“ tơưhng ihk chơi bóng ”?à
,Ừ“ ẹhn yấ mà.” cúL ýuQ Miên quay uầđ iạl ìht tắb pặg hná tắm aủc ạT Hnàh.
“Sao đây? môH auq óc nihgêm tọrng ếht yàn đuâ.”
yuT ạT Hành đang quan mât nưhng hná tắm nắh nhìn kiểu ìg cũng màl nưgời at iổn ad .àg
“áSng yan ớt mex ìht hình như… iơh sưng ”?ý Tôrng biểu mảc càng cúl càng lạnh aủc ạT Hnàh, cẳhng hiểu oas gọing uậc iạl uếy dần.
”…“
ạT Hành kôhng ión iờl nào, nắh mắn ổc yat ýuQ Mêin, muốn oék nưgời đứng dậy: “Đến pòhng y ết tiôh.”
“Bây ờig ?á ỡL thầy điểm danh ìht soa?”
“hCắc àl kôhng đuâ.”
“Hồi tưrớc uậc oảb đừng mô mât ýl yam iủr nòc gì?”
mầT tắm ạT Hành ờh hững liếc qua, ýuQ Miên pậl cứt ngậm mnệig.
ạT Hành oék uậc ,iđ nòc uậc ìht nogan nogãn theo uas ạT Hnàh, iãm nếđ tưrớc ihk bước oàv aửc pòhng y ết nẫv tấr biết điều àm kôhng ởm mệing ión .ìg
nếĐ pòhng y ết yấl ốs xnog, ýuQ Miên mầc ờt giấy iđ oàv pòhng káhm, ạT Hành oàv cùng iớv cậu, uas óđ đứng nêb cnạh.
ịB“ tơưhng ở đâu? iởC oá ar iôt mex noà.”
“Sau lnưg, ỗhc nầg iav yấ ”.ạ ýuQ Miên aừv ión aừv iởc iác oá kohác rộng .ar
Tưrớc ihk név oá ,ỉn uậc nél nhìn ạT Hành đang đứng nêb cạnh iồr mím môi.
ýuQ Miên kôhng quen iởc trần tưrớc tặm nưgời káhc, ức mảc thấy kôhng ựt nihên kiểu .ìg
Nưhng cuối cùng uậc nẫv név oá lên, quay lưng ềv phía cáb ĩs iớv ạT Hnàh, ừt thắt lưng ohc nếđ ảb iav hoàn toàn ộl ar nàogi.
oE aủc ýuQ Miên tấr đẹp, tôrng thon nơh ađ ốs noc tari, phía trên nòc ủhp tộm pớl ơc mnỏg, đờưng cong mượt àm õr nét.
oD lưng tí tiếp cúx iớv hná sáng nên tắrng nơh nữhng iơn khác tộm cúht.
Trên vòng oe năs chắc àl nàl ad tắrng ưhn tứrng àg bóc, nhìn dưới hná nèđ nòc sáng nếđ cứm chói mắt.
ạT Hành iớm ỉhc nhìn tộm iác àm ảc nưgời ãđ tắb uầđ khác tờưhng rồi, nắh iộv vàng quay sang ỗhc káhc.
Nưhng ihk ýuQ Miên ểđ ộl tếv tơưhng trên vai, mảng xanh ỏđ đáng ợs óđ iạl oék hná tắm ạT Hành ởrt lại, nắh nhìn àm thấy lòng mình thắt lại.
Mười phút sau, cáb ĩs cáx nhận kôhng ịb tơưhng nâg cốt, aưđ ohc ýuQ Miên iút áđ cưhờm iớv oac dán, oảb uậc ềv cưhờm ohc pẹx iồr nád oac vào.
ýuQ Miên ềv ýk cút .áx
ạT Hành kôhng nêy mât nên kôhng ềv pớl aữn àm ềv ýk cút áx cùng cậu.
ýuQ Miên cọb khăn oàv iút cờưhm, uas óđ mầc iút cưhờm nêl gnờưig, mằn pấs cưhờm lạnh nơh aửn tnếig.
ờhC ạT Hành nhắc uậc tếh ờig iồr iớm ngồi yậd nhìn táohng auq tếv tnơưhg, yấ ếht àm pẹx nơh aửn thật này.
“Anh Hnàh, óc ẻv cũng nổ nổ riồ.” uậC aừv ión aừv giẫm tahng xốung khỏi gnờưig.
ạT Hành ngồi trên ếhg aủc ýuQ Miên ờhc ở dưới gnờưig, nghe yậv ìht ẹhn nàhng õg iah iác oàv pộh oac nád àm cáb ĩs ohc ểđ trên tặm bàn, ý oảb nòc phải nád oac nữa.
Cũng nổ nổ rồi? aM iớm tin.
nắH ởm pộh tuhốc yấl ar tộm mếing oac nád iồr éx ỏb oab ,ìb iùm nồng aủc các loại tuhốc Đông y aòh trộn iớv nhau nahnh cóhng nal ar khắp pnòhg.
ýuQ Miên mầc yấl mếing oac nád ừt yat hắn, iah yat iớv iớv tộm cúl nẫv kôhng iớt nèb dừng lại.
uậC phải màl oas iớm nád được iác yàn oàv lưng đây?
ểĐ“ iôt nád coh.”
Mếing oac nád iạl ởrt ềv yat ạT Hnàh.
nắH đứng dậy: …“ Áo.”
“Ồ.” ýuQ Miên quay lưng lại, oék oá ỉn lên, aựt ngực oàv tahng ờhc ạT Hành nád cho.
Ở torng pòhng y ,ết xung qaunh nòc óc nưgời auq iạl nên kôhng thấy ìg .ạl
Nưhng ờig aửc ýk cút áx đóng cặht, torng pòhng ỉhc óc ạT Hành iớv ýuQ Mêin, mảc giác rêing ưt bỗng tăng vọt, nhất àl ihk lưng aủc ýuQ Miên ở ngay tưrớc mầt tắm aủc ạT Hnàh, aưđ yat ar àl ờs iớt đợưc.
iùM tuhốc Đông y cộx oàv iũm màl nưgời at iơh váng đầu. ạT Hành ốc gắng tếh cứs ểđ tắm mình ỉhc nhìn oàv tếv tơưhng aủc ýuQ Miên ứhc kôhng nhìn sang ỗhc káhc.
éX ỏb mếing bóng cốhng nớưc, nắh nád tộm cóg oac nêl ỗhc phía trên nêb phải tếv tnơưhg. cúL dán, khớp ngón yat ôv tình ọc oàv nàl ad nịm màng mấ pá uas lưng ýuQ Mêin.
ýuQ Miên cág trán nêl yat nịv aủc iác tnahg, mếing oac nád chạm oàv tếv tơưhng kích tíhch màl nhịp ởht aủc uậc nầd tấb .nổ
uếN ạT Hành kôhng ở yâđ ìht chắc uậc ãđ kôhng nhịn được àm tậb ar tàhnh tếing rồi.
ạT Hành mảc giác nàl ad dưới lòng nàb yat mình đang nur yẩr èhn nhẹ, aựt ưhn cành yâc ủhp tyuết oàv ngày đông ịb óig thổi lung lay.
nắH bỗng thấy tình cảnh cúl yàn cực ỳk kôhng .nổ
uếN kôhng phải yat nắh đang mầc àl mếing oac nád ìht ức ưhn …àl
uầĐ có tắb uầđ liên tởưng nếđ nữhng ứht káhc, táohng cốhc, ạT Hành bỗng thấy mệing mình ôhk tếh ,ảc uám nồd sạch nêl não.
nắH iộv tăng tốc, ỉhc muốn nahnh cóhng tohát khỏi uầb kôhng íhk tếh cứs ạl lùng này, oàn ờgn ìv nóng iộv áuq nên cúl cuối ihk vuốt pẳhng cóg mếing oac nád iạl kôhng kiểm soát được cựl tay.
“Ư…” ýuQ Miên uađ nếđ cứm nước tắm pắs trào .ar
Nưhng ạT Hành iạl ịb tếing nêr mìk nén aik aủc uậc màl ohc nur ảc câhn.
“Xin iỗl ”– nắH aừv nêl tếing ìht phát hiện gọing mình ãđ khản đặc, ếht àl pậl cứt ngậm mệing vào.
“ôhKng soa.” ýuQ Miên ởht ar tộm hơi, nuốt nưgợc nước tắm pắs trào :ar “Dán xong caưh?”
“iồR.”
“Cảm nơ hna Hành néh.” ýuQ Miên bôung tạv oá xnốug, toan quay lại.
yuT kôhng biết biểu mảc hiện ờig aủc mình ếht nào, nưhng trực giác mách oảb ạT Hành rằng cúl yàn kôhng ểht ểđ ýuQ Miên nhìn thấy tặm mình đợưc, ohc nên nắh iộv ỏb iạl tộm uâc iồr nahnh cóhng bước vòng auq lưng ýuQ Miên iờr khỏi pnòhg.
cúL ýuQ Miên hoàn nồh ìht aửc ýk cút áx ãđ “cạch” tộm tếing đóng iạl rồi.
ýuQ Mêin: ”…“
oaS iộv thế?
ýuQ Miên tởưng ạT Hành iộv ềv pớl nên thấy õr ngại ìv ãđ màl pihền nưgời .at
uậC ẽhk ửc động vai, kôhng biết torng mếing oac nád óc tàhnh phần ìg àm uas ihk nád nêl tếv tơưhng thấy lạnh bốut, kôhng gốing tưrớc óđ ửc động tộm iác àl đau.
yuT năl auq nộl iạl ảc buổi nưhng thực ar nòc chưa nếđ 9 giờ, óc điều ãđ trốn cọh ìht trốn ảc tiết lôun.
nòC iạl tộm tnếig, ýuQ Miên tứd kohát mằn pấs ar tặm nàb nghỉ nơgi.
Kảohng 02 phút sau:
【iĐểm is tình tăng 100, nưgời đóng góp: ạT Hhnà.】
【iĐểm is tình tăng 800, nưgời đóng góp: ạT Hhnà.】
Tếing tôhng oảb tăng điểm is tình iạl tắb uầđ vang nêl nồd pậd torng dầu, cẳhng biết cúl yàn ạT Hành iạl đang nghĩ iác ìg nữa.
ệH【 tgnốh.】
ệH tốhng páđ iạl cT【:uậôi đyâ.】
【Anh óc tấhy, ốs điểm ừt ạT Hành iơh ỳk ạl kQ】?gnôhuý Miên ớhn iạl ihk tếk thúc ếht giới tớưrc, ệh tốhng ãđ nghi ờgn điểm is tình ừt Đoàn Cưhớc àv cụL ảhK àl ữd liệu tấb tnờưhg, hT【:iỏhế giới yàn cũng óc ữd liệu tấb tờưhng 】?à
【iHện iạt nẫv chưa ,õr nầc iợđ nếđ ihk tiểu ếht giới tếk thúc iớm óc ểht phản iồh iớv ệH tốhng Chủ. Nưhng iôt cũng ohc rằng điểm is tình àm ạT Hành đóng póg iơh coa.】
ệH tốhng ión xong ìht mi lặng tộm lúc.
Thực ar ón óc tộm yus đoán tởưng ưhn ôv .ýl
uếN ión rằng torng iah ếht giới liên tiếp tưrớc ,óđ điểm is tình tấb tờưhng aủc Đoàn Cưhớc àv cụL ảhK ỉhc àl ựs tùrng pợh ìht ón nòc óc ểht miễn cỡưng chấp nhận đợưc.
Nưhng ếht giới yàn cũng xuất hiện ữd liệu tấb tờưhng ìht ón kôhng ểht kôhng ohc rằng giữa cúhng óc tộm iốm liên ệh oàn .óđ
【Tạm thời đừng quan mât yấm iác ,óđ ùd oas ữd liệu tấb tờưhng cũng àl tấb tờưhng theo cihều hớưng tích cực, iớv uậc àv iôt uềđ tốt cả.】
【Ừ.】
ýuQ Miên quay uầđ nhìn chằm chằm oàv aửc ýk cút áx iồh lâu.
“ôhKng hiểu niổ…”
…
iãM nếđ tiết hai, ýuQ Miên iớm ởrt iạl lớp. ừT óđ ohc nếđ tếh tiết cốui, ạT Hành ngồi cạnh uậc uầh ưhn cẳhng ión .ìg
ạT Hành bình tờưhng kôhng yấm ihk nă tối, ỉhc tỉhnh tảohng cúl ở cùng iớv ýuQ Miên iớm iđ nă thêm iớv cậu.
uaS ihk tếk thúc cơưhng tìrnh cọh torng ngày cúl 6 ờig tối, ạT Hành nếđ ưht viện ựt cọh tộm lúc, iợđ nếđ ihk iờr khỏi ưht viện nếđ nâs ểht cụd chạy ộb ìht ãđ nơh 9 ờig rồi.
Bước chân chậm dần, nắh iđ ộb aửn vòng nâs ểđ điều aòh ôh hấp, đoạn nhìn ềv phía nâs bóng ổr nêb cnạh.
iốT yan nâs bóng ổr kôhng óc bóng dáng àm nắh quen tộuhc. ýuQ Miên đang ịb tnơưhg, torng tuần iớt đừng hòng nghĩ nếđ việc ar nâs chơi bóng .ổr
Chắc ờig yàn đang ủ ũr torng ýk cút áx rồi.
Nghĩ nếđ đây, ạT Hành chợt mỉm cờưi.
Bnỗg, nắh nghĩ nếđ điều ìg óđ àm ừt ừt dừng bớưc.
Sáng yan ihk nád cao, nắh óc cọđ auq hớưng nẫd ửs dụng ở ỏv hộp, tốt nhất àl nên iổđ uas iỗm 21 tnếig.
iớV tính cách aủc ýuQ Miên ìht tộm àl kôhng mex hớưng dẫn, iah àl óc mex cũng ẽs nầl aữl nếđ sáng mai.
ạT Hành xoay nờưgi, iờr khỏi nâs ểht dục.
ihK oàv ýk cút ,áx torng pòhng ỉhc óc Trần cúH ở dưới gnờưig.
Ơ“ ạT Hành ềv yấđ ”?à Nhìn thấy ạT Hnàh, uậc at kinh ngạc nói.
.Ừ“ ộL uhC đuâ?”
“aĐng tắm, chắc pắs xong riồ.”
ạT Hành đóng aửc lại, ảuq nihên nghe thấy tếing nước mắt ơm ồh ừt pòhng ệv snih.
nắH iợđ yấm phút nêb cạnh gờưing mnìh, ýuQ Miên trùm khăn trên đầu, cặm oá ủgn iàc kuhy, bước ar ừt pòhng ệv snih.
Tôrng thấy óc thêm tộm nưgời torng ýk cút ,áx uậc sững nưgời iàv gâiy. “Anh Hnàh, oas uậc iạl nếđ đây? iốT yan định ủgn iạl ýk cút áx ”?à
“nôhKg, nếđ nhắc uậc iổđ oac dná.”
ýuQ Miên aưđ yat iàc khuy oá ủgn cuối cnùg, nói: “Vậy uậc nhắn nit ohc ớt àl được ,àm oas phải tấv ảv chạy auq màl gì.”
”…“
ạT Hành uac mày, thầm cứt mình ugn tậht. oaS kôhng nghĩ ar nhắn nit ohc uậc yấ nhỉ?
Trần cúH òht uầđ :ar “iTểu Chu, uậc ịb tơưhng ”?à
“ậhCc, cyuhện ỏhn yấ .àm hnA Hnàh, uậc ềv ,iđ ểđ cúH ửT giúp ớt iổđ oac nád àl đcợư.”
“Đổi oac nád gì?” Trần cúH nghe yậv ìht đứng yậd khỏi ghế, bước ềv phía nêb này.
ýuQ Miên yấl tộm mếing oac nád trên tặm bàn, aưđ ohc uậc :at “Dán oàv iav giúp ,ớt ở chỗ… tôhi, uậc nhìn iác àl biết nád ỗhc oàn nyag.”
ióN xnog, uậc quay lưng ềv phía Trần cúH iồr név oá ủgn lên.
Tờưhng ión tưrớc ạl uas qeun, cúl sáng ýuQ Miên nòc thấy tấm ựt nihên ihk ểđ trần tưrớc tặm nưgời káhc, nưhng név iah nầl iồr ìht tyuến pòhng ựgn mât ýl ãđ hoàn toàn ạh xnốug.
Trần cúH nhìn lưng uậc àm ngây nờưgi, torng lòng thầm than tộm uâc oas lưng noc trai iạl pẹđ ếht được nhỉ?
uậC at đang định éx mếing bóng cốhng nước trên oac nád ìht iác oac nád trên yat tộđ nihên ịb nưgời khác mầc .iđ
ểĐ“ tiô.” Gọing ión lạnh lùng aủc ạT Hành tấc lên.
yaT Trần cúH iốb iốr ơđ giữa kôhng tnurg, uậc at quay sang nìhn, kuhôn tặm ạT Hành ưhn ủhp sơưng tếyut, lạnh kihếp nờưgi.
yàN àl oas vậy?
…“ ,À cũng đcợư.” uậC at lúng túng nói.
ýuQ Miên iơh nogái uầđ lại, iốđ diện iớv hná tắm lạnh ưhn băng aủc ạT Hnàh, yus nghĩ torng uầđ cũng tơưng ựt Trần Húc.
yâĐ àl oas thế?
ạT Hành mắn yấl ổc yat trái aủc ýuQ Mêin, oék nưgời sang nêb cạnh tộm cúht.
yaT nắh mắn tấr cặht, chặt nếđ iỗn màl ổc yat ýuQ Miên cũng iơh đau.
Cộng thêm cúl ạT Hành mạnh yat nád oac iồh snág, nấ tợưng aủc ýuQ Miên ềv nắh yâb ờig ỉhc óc một: hnA Hành ar yat nặng yat lắm.
uậC iơh :ợs “Anh Hành ,à yậv uậc ẹhn yat thôi néh.”
”…“
ạT Hành iãm nẫv kôhng nêl tnếig.
ýuQ Miên quay lưng ềv phía ạT Hnàh, ỉhc nghe thấy iơh ởht aừv pấg aừv nặng ền aủc nưgời phía sau, yấm chục giây trôi auq ỉhc nòc iạl tộm tếing ởht iàd ehk khẽ.
…
Ngày môh uas nẫv àl tiết sớm, ýuQ Miên pặg ạT Hành trên đờưng nếđ lớp, uậc chạy iớt vòng yat auq ổc ạT Hnàh.
“hCào buổi sáng hna Hhnà.”
ổC ạT Hành ịb yat ýuQ Miên uâc iạl iơh iúc xnốug, iợđ ýuQ Miên bôung tay, nắh iớm tẳhng ổc nêl páđ tộm tếing “oàhC”.
ýuQ Miên nhìn nắh iàv cái, quan mât hỏi: “Anh Hnàh, mêđ auq ủgn kôhng ngon ”?à
cắS tặm ạT Hành iơh ,ệt tôrng iah tắm nẫv áhk óc tinh thần nưhng tếv qầung xanh nhạt dưới tắm iạl ohc thấy mêđ auq nắh ủgn kôhng nogn.
“mỪ.”
“Mất ủgn hả?”
“nôhKg, aửn mêđ tỉnh giấc xong kôhng muốn ủgn aữn tiôh.”
ýuQ Miên tậg uầđ hiểu :ý “Gặp cá mộng ”?à
”…“ ạT Hành liếc nhìn cậu, mím môi.
ýuQ Mêin: ”?“
“Ừ.”
Tôhng tờưhng ihk nghe ia óđ ión mình pặg cá mộng ìht nưgời nghe ẽs òt òm iỏh thăm iộn dung giấc .ơm
Nưhng ýuQ Miên iạl tấr ợs yấm iác cyuhện am ỷuq ỳk íb nên kôhng iỏh thêm nữa.
oàV lớp, ýuQ Miên đang định iđ nêl cậb ìht ạT Hành iạl dừng bớưc: ‘Tôi ngồi hàng đuầ.”
ióN xong nắh iđ tẳhng nếđ hàng đầu, kôhng ềh óc ý định tơưhng lợưng iớv ýuQ Mêin.
“ảH?” ýuQ Miên ôv thức iđ teho, ihk thấy ỗhc ạT Hành ngồi xnốug, hná tắm uậc bỗng ởrt nên tếh cứs phức tạp.
ịV írt cíhnh giữa hàng uầđ tiên torng gảing đờưng iốđ diện tẳhng iớv cụb gảing aủc gảing vêin.
Bình tờưhng nọb uậc toàn iọg yấm nưgời ngồi yâđ àl ứht ,ữd ìv os iớv úht ữd ìht ón nòc nihều nơh tộm nét.
“Anh Hnàh, uậc chắc kôhng đyấ?”
.Ừ“ iôT áhk hứng úht iớv nôm cọh môh nya.”
“hTế, ếht ?à Công nhận …àl àl nôm giáo cụd cứs khỏe sinh ýl ohc sinh vêin… áhk úht ịv nỉh?” ýuQ Miên nẩc thận nhìn hắn, torng hná tắm ahp nẫl chút ạl mẫl ưhn ểht đang cáx nhận nưgời tưrớc tặm mình óc phải àl ạT Hành lạnh lùng đứng nắđ àm uậc quen yah knôhg.
”…“
ạT Hành nòc chưa mex nêt nôm cọh sáng nay, cúl yàn nghe ýuQ Miên ión àm ím tắm nắh giật liên hồi, òg ám cũng căng cnứg.
nắH biết hình tợưng aủc mình torng tắm ýuQ Miên ờig phút yàn chắc chắn àl tấr ỉb .iổ
,Ừ“ úht vị.” tặM ạT Hành lạnh tnah, mâđ oal ìht phải theo oal tôhi.
ýuQ Mêin: … Thôi được rồi.
ýuQ Miên iơh od ,ựd uậc thực ựs kôhng muốn ở ngay tưrớc tắm gảing viên ếht này, nêl pớl ễd ịb iọg nêt nêl tơưng cát lắm.
“Cậu nêl phía uas ngồi đi.” ạT Hành ẹhn nàhng nêl tnếig, trái iạl tấr khéo hiểu lòng nờưgi.
ýuQ Miên chần ờhc iạt ỗhc iồh lâu, cuối cùng nhắm tắm lại, ẻv tặm thấy chết kôhng sờn: “ôhKng cnầ!”
“gNồi hàng uầđ thôi ứhc óc ìg đâu, niồg!”
ióN xnog, uậc hùng nồh ỏb ab ôl xnốug, ngồi cạnh ạT Hnàh, ịv írt cũng iốđ diện cụb gảing lôun.
ìV hna ,me lềiu.
ạT Hnàh: …
nắH pục tắm xnốug, torng lòng ẽhk ởht dài.
nầL uầđ tiên ýuQ Miên ngồi hàng đầu, mầt tắm pẹh kihến uậc iơh ol lnắg.
Tưrớc tắm ỉhc óc cụb gảing àv nàm cếihu, muốn ủgn trên pớl cũng cẳhng óc ia ehc cho.
uậC mầc tộm iác bút, xoay iah vòng trên yat phải ểđ giảm tớb ol .uâ
yâC túb ýk uàm neđ ịb ngón yat ýuQ Miên aùđ ncịhgh, iah uàm neđ tắrng tơưng phản cực ỳk õr nét.
ýuQ Miên kôhng ềh yah bếit, cẳhng biết ừt ihk oàn àm hná tắm aủc ạT Hành ãđ cyuhển sang nhìn chằm chằm oàv yat uậc iồr ngẩn nờưgi.
ạT Hành biết yat ýuQ Miên tấr đẹp, àl tộm iôđ yat àm ngay ảc nưgời yah ios ióm cũng hoàn toàn kôhng mìt ar được chút ìt tếv nào.
Mạch uám xanh nhạt trên um nàb yat ưhn nẩ ưhn hệin, uầđ ngón yat nòc iơh ođ .ỏđ ýuQ Miên óc cứhng aư sạch ẽs nên cúl ở torng ýk cút ,áx uậc àm ờs yat oàv iác ìg xong àl luôn phải ual ỹk càng bằng khăn giấy thấm cồn.
mêĐ qua, ihk nắh bừng tỉnh khỏi giấc mnộg, hình hnả cuối cùng nòc tós iạl torng uầđ cíhnh àl cảnh ýuQ Miên dùng khăn giấy chậm iãr ual ngón tay.
Kôhng biết ạT Hành ớhn iạl điều ìg àm iat pậl cứt ỏđ bừng nêl iồr nal xốung nật .ổc
ýuQ Miên aừv yah quay uầđ qua, iác túb torng yat lạch cạch iơr xốung tặm bàn.
“Anh Hhnà.” tắM ýuQ Miên trợn tòrn, ảc kinh nói: “Cậu chảy uám iũm kaì!”
”…“
