Chương 68
Eidt: Lune
ạT Hành ềv ýk cút áx tớưrc.
Cừhng mười phút uas ýuQ Miên iớm ềv pnòhg.
Biết ạT Hành óc thói quen mắt aửr uas ihk màl xong tếh iọm việc nên ýuQ Miên ựt giác mầc quần oá oàv pòhng mắt mắt tớưrc.
cúL mắt xong bước ,ar nàb ở gờưing ốs 2 ãđ nầg ưhn tốrng tơrn. Tưrớc ihk nọb ọh ar nàogi, ạT Hành ỉhc nòc iỗm tặm nàb àl chưa pịk nọd tôhi, ờig nốt aửn tếing ãđ xong tốn rồi.
oS iớv cúl iớm khai gnảig, ồđ cạđ aủc ạT Hành cũng nihều nơh kôhng ,tí nhất àl uas ihk oàv thu, ốb ẹm nắh ãđ iửg tấr nihều ồđ uht đông ừt àhn đến, nếđ iỗn iác mòh nhôm mang nếđ cúl khai gảing nòc cẳhng đựng tếh đợưc. cúL cềihu, ýuQ Miên nòc ohc nắh mượn tộm iác mòh ỏhn kôhng dùng nếđ aủc mnìh, nưhng nẫv tihếu nên phải dùng thêm tộm iác iút aữn ểđ đựng quần .oá
ýuQ Miên mầc khăn ual tóc, nói: ớT“ mắt xong rồi, uậc oàv đi.”
“Ừ.” ạT Hành quay lưng iạl iớv cậu, ờh hững páđ lại.
“Dọn xong ồđ iồr ”?à
“Ừ.”
Đuôi lông yàm aủc ýuQ Miên iơh nớưhng lên.
oaS ión tí vậy?
uếN àl ạT Hành yấm táhng tớưrc, páđ ”Ừ“ iah nầl liên tiếp ưhn ếht iớv uậc ìht tấr bình tnờưhg. Nưhng ờig ãđ khác xưa.
“Tâm tạrng kôhng tốt ”?à ýuQ Miên bỗng nghĩ iớt điều ìg óđ bỗng òht uầđ snag, cười eot téot, iác răng nanh iơh nhọn cũng ộl :ar eH“ ,eh kôhng ỡn ax nọb ớt hả?”
ạT Hnàh: …
nêT ngốc oàn đây?
Cũng kôhng phải àl mât tạrng kôhng tốt, nưhng đúng àl ừt cúl ềv ýk cút ,áx nắh kôhng muốn ởm mồm ión cyuhện ohc lắm. Thay ìv ión àl mât tạrng kôhng tốt, cẳhng bằng ión àl iơh óhk cịhu.
nêN tốr cuộc nắh đang óhk chịu ìv iác ìg nhỉ?
“hCắc od phải cyuhển ồđ iah nầl ”?à ýuQ Miên nhìn iác mòh aủc nắh iồr hỏi.
Gờưing aủc ạT Hành nẫv ữig nyugên nên ồđ nầc mang iđ ỉhc óc yấm ứht tặl tặv nêb dớưi.
“hCắc tếh.”
iáC mòh aủc ýuQ Miên ểđ nêb yat phải aủc ạT Hnàh, uậc iơh khom nưgời ngồi nêl têrn, đánh áig tặm nàb ãđ được nọd sạch aủc ạT Hnàh.
aừV mắt xong nên cót ýuQ Miên nẫv nòc tớư snũg, iùm uầd iộg uầđ tấr tơhm.
iùM hơưng mẩ tớư nờv qaunh ạT Hành kihến nắh liếc tắm nhìn snag.
Trên uầđ ýuQ Miên trùm kăhn, cót chưa ôhk nẳh ũr xnốug, tôrng nogan iơ àl naogn.
Tưrớc ihk tắm, ýuQ Miên cũng tháo kyuhên iat ,ar iád iat nêb trái nhìn cũng pẹđ nữa.
“Mai ớt iđ cùng uậc nhé, ỡđ phải chạy iah cnếyuh.” ýuQ Miên ởm mệing nói.
uậC kôhng ềh biết rằng hná tắm aủc nưgời nêb cạnh ãđ cyuhển ừt iád iat sang iôm uậc ngay ihk uậc aừv ởm lời.
ýuQ Miên ựt ión tếip: ‘iTện ểht tham quan àhn iớm aủc uậc lnôu.”
ạT Hành tấm yấm giây iớm nghe ar ýuQ Miên aừv ión ,ìg páđ iạl tộm tếing “cợưĐ”.
…
Trưa môh sau, ýuQ Miên àv ạT Hành cyuhển ồđ nếđ àhn iớm aủc ạT Hnàh.
năC ộh àm ạT Hành thuê ảuq thực tấr ,nổ man cắb tôhng tấhu, hớưng tặm tờri, công tìrnh điện nước yầđ ,ủđ tarng írt cũng nơđ giản sạch .ẽs
Siêu ịht mini àv àhn hàng qaunh aòt cuhng ưc yàn cũng nềihu, tấr tiện ohc việc sinh hạot.
ýuQ Miên tham quan tộm pnòhg, phát hiện iơn tốt nhất àl pòhng bếp, kôhng ỉhc rộng àm iồn niêu dụng ục pếb nêb torng cũng cực ỳk yầđ ,ủđ ếk nếđ àl pòhng ngủ, torng pòhng ủgn cíhnh nòc óc pòhng ệv sinh rnêig.
àM“ nyà.” uậC iỏh ạT Hnàh: “Cậu ở tộm mnìh, oas kôhng thuê năc oàn óc tộm pòhng ủgn tiôh?”
ạT Hnàh: “Tôi định dùng pòhng aik màl pòhng hcọ.”
nắH tíhch tách biệt ỗhc nghỉ ngơi iớv cọh hành màl vệic, nơh aữn tờưrng nọb nắh kôhng nầg uhk turng tâm, áig thuê àhn qaunh yâđ áhk tấhp, iah pòhng ủgn os iớv tộm pòhng ủgn cũng ỉhc tắđ nơh chưa iớt 002 .ệt
“Ồ.” ýuQ Miên tậg đầu: ớT“ nòc tởưng àl định ở cùng nạb iág cứh.”
“Tôi kôhng óc nạb giá.”
ớT“ biết ,àm ý ớt àl nạb iág tơưng ial ấy.”
ạT Hành kựhng lại: “ũCng kôhng óc ý đó.”
ýuQ Miên kôhng ión ìg nữa. uậC óc ểht òrt cyuhện ềv ủhc ềđ tình uêy iớv Trần cúH àv ảiG năV Bác, nưhng iớv ạT Hành ìht uậc luôn mảc thấy iốđ pơưhng kôhng óc hứng úht ìg iớv cyuhện yàn nên tấr hiếm ihk nhắc tới.
Torng ốs hành íl ạT Hành mang iớt ìht óc tộm iác mòh àl uậc ohc nắh mợưn. ýuQ Miên nghĩ ùd oas mình cũng đang rảnh nên ở yâđ ụhp tộm yat cũng đợưc, ờhc ạT Hành pếx ồđ xong ìht tiện ểht mang iác mòh ềv lôun.
ếhT àl torng iah tếing đồng ồh uas ,óđ ạT Hành tắb uầđ pắs pếx ồđ cạđ torng mòh ,ar iàb írt năc àhn mới.
cúL ýuQ Miên ual àhn giúp hắn, aừv ual xong pòhng káhch ãđ ịb ạT Hành ừt torng pòhng ủgn iđ ar phát hệin.
nắH giật yấl chổi ual àhn ừt yat ýuQ Mêin, nói: “ôhKng nầc uậc gpúi.”
ióN xong ìht mén chổi ual àhn oàv pòhng ệv sinh torng pòhng ủgn cníhh, ãđ ếht nòc khóa iạl ừt nêb nogài aữn chứ.
ýuQ Mêin: …
uâĐ nầc phải yậv chứ?
ýuQ Miên kôhng phải kiểu nưgời tíhch ựt kiếm việc ohc mnìh, ạT Hành ión kôhng nầc uậc giúp ìht uậc tứd kohát màl ổ trên ôs ahp ở pòhng káhch chơi điện tohại lôun.
nầG 5 ờig cềihu, ồđ cạđ aủc ạT Hành ãđ pếx xong oàv pòhng káhch iớv pòhng ngủ, cuối cùng torng àhn cũng óc ít kôhng íhk óc nưgời .ở
iáC mòh nhôm aủc ýuQ Miên cũng ãđ tốrng knôhg.
“oXng iồr hả?” uậC bôung điện tohại xnốug, cuhẩn ịb đứng yậd mô mòh .ềv
“mỪ.” ạT Hành nói: “Đến ờig mơc rồi, uậc muốn nă ìg iôt miờ.”
“ôhKng nầc đuâ.”
ạT Hành tiếp tục: “ôhKng phải ar nàogi, iôt nuấ.”
“Hả? uậC biết uấn nă ”?á
“mỪ.”
cúL yàn ýuQ Miên iớm ớhn ar pòhng yầđ ủđ nhất torng năc ộh yàn cíhnh àl pòhng bếp, õr ràng àl ạT Hành ốc ý cọhn.
ùD“ oas iôt cũng phải uấn ohc mình ,nă iah nưgời nă cũng ễd uấn nơh ctúh.” ạT Hành ión xnog, dừng iạl iah giây iồr iạl ổb sung thêm tộm câu: “uMốn nă ìg cũng đợưc, yat nghề aủc iôt tốt lmắ.”
ýuQ Mêin: “ìhP.”
yâĐ àl nầl uầđ tiên uậc nghe ạT Hành khen mình kiểu yàn ,óđ đúng àl tặm yàd ghê.
ạT Hnàh: …
ýuQ Miên nghĩ tộm lúc, uậc muốn nă .ác áC torng tờưrng màl kôhng ngon lắm, bình tờưhng ar nogài toàn chọn nớưng hoặc uẩl nên cũng tí ihk được nă .ác
iỗM iột màl ác ìht iơh phức tạp, nơh aữn ỗhc náb ác tươi cũng cách ax iơn này, ờig óc aum ìht iạl phải tắb taxi .iđ
óC“ thịt àl đợưc, ớt kôhng nék nă đuâ.” uậC nói.
ạT Hành nèb iđ xốung uầl aum thức .nă
ìV torng pếb kôhng óc uầd muối tơưng giấm nên ạT Hành aum ảc yấm ứht tặl tặv yàn lôun, chạy iớt chạy iul iah cyuhến nốt ahk áhk thời gain, cúl uấn xong mơc iốt ìht ãđ nơh 6 ờig rồi.
ạT Hành kôhng ềh ión káohc, yat nghề aủc nắh thực ựs tấr tốt.
ýuQ Miên kôhng mìk đợưc, nă nihều nơh bình tờưhng aửn táb cơm, nă xong nòc on nếđ cứm kôhng iđ nổi.
nĂ mơc xnog, nogài trời nầg ưhn ãđ iốt hẳn.
ýuQ Miên tohải iám aựd lưng oàv ôs pha, kôhng nhịn được àm mảc táhn: Ở“ nogài tíhch ghê, cúl iớt ớt óc tôrng thấy nihều quán nă lắm. Nhất àl quán nă snág! ủĐ loại lôun… àM tờưrng mình qaunh iđ quẩn iạl cũng ỉhc óc yấm nóm kai.”
ạT Hnàh: “Thế ?à iôT kôhng úhc ý lmắ.”
“gNay nêb dưới ỗhc àhn uậc óc tộm quán náb bánh nhân ,yấ cúl tưrớc ớt yậd mớs ar nogài aum được iah lần. Bánh nhân cựm iớv àc mít ngon lắm, ihk oàn uậc aum nă ửht xme.”
“uMốn nă knôhg? Ngày aik iđ cọh iôt aum coh.”
!“ Thật ”?à ýuQ Miên tậb dậy: “Anh Hnàh! hnA đúng àl hna trai ruột aủc e!!m!”
ạT Hành nhịn cờưi: “Cậu muốn nhân gì?”
“hNân iùđ àg qyau.”
“Cậu aừv uêk nhân cựm iớv àc mít ngon mà?”
ýuQ Miên cười nợưgng nnùgg: “âĐu, iạt ớt iớm ỉhc nă auq iah loại nhân đó.”
”…“
ýuQ Miên thực ựs phải iđ rồi.
Tưrớc ihk tiễn nưgời ,iđ ạT Hành lịch ựs ión thêm tộm câu: “Nếu kôhng muốn ềv ìht uậc ở pòhng ủgn nòc iạl cũng đcợư.”
Ở“ iạl ”?á ýuQ Miên cười nhìn hắn: “hTôi ỏb ,iđ ỡl aửn mêđ ớt muốn iđ ệv sinh iạl phải õg aửc pòhng cuậ.”
ạT Hành ửht tởưng tợưng cảnh kia, cũng cong iôm cờưi.
iĐ“ đyâ.” ýuQ Miên mô iác mòh rỗng ,iđ yẫv yat iớv hắn.
“mỪ.”
Đóng aửc lại, torng àhn ỉhc nòc tộm nưgời bỗng ởrt nên qạunh quẽ.
ạT Hành táohng uac yàm lại.
