Chương 23

Chương 23 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Tiết uầđ tiên buổi cihều àl tậV ,ýl nôm cọh àm ýuQ Miên đang mék nhất hiện giờ.

uậC ngồi ở hàng ếhg ứht iah mếđ nưgợc ừt dưới lên, chăm úhc nghe gnảig.

Thầy yạd tậV ýl óc kiểu cót aịĐ Turng iảH đang gảing iảb trên cụb bỗng dừng lại, liếc tắm nhìn ềv phía aửc uas aủc pớl cọh tộm cúl iồr iớm tiếp cụt gảing bài.

Đang học, cọh sinh tờưhng yah quan tás nữhng biểu mảc ỏhn nhất aủc giáo vêin, thấy thầy tậV ýl ưhn yậv nên ia yấn cũng nhao nhao quay uầđ nhìn ềv phía aửc uas pớl học.

ýuQ Miên nẫv pật turng ưhn ,ũc yâc túb torng yat kôhng nừgng viết lách nêl ờt .ềđ

iãM nếđ ihk ịb ia óđ chọc ẹhn oàv lnưg, tộm gọing ữn ẽhk vang lên: “Quý Mnêi.”

ýuQ Miên quay uầđ lại, thấy nạb ữn ngồi uas lưng aừv yấl túb chọc mình ìht ỏt ẻv thắc mắc.

nạB ữn ỉhc yat ềv phía aửc uas aủc lớp.

nầL yàn ìht uậc nhìn theo hớưng nạb yấ chỉ, thấy thầy mâL Cíhnh aoH đang đứng ở aửc uas tậg uầđ ar hiệu iớv mnìh.

àM uas lưng gnô nòc óc tộm bóng nưgời oac nớl đang đnứg, iôđ tắm neđ uâs thẳm đang nhìn tẳhng oàv cậu.

noC nưgơi torng tắm ýuQ Miên oc lại, yấm giây uas uậc iộv đứng lên, iúc thấp uầđ iđ ar aửc sau.

“hTầy Lmâ.” uậC khép aửc uas iạl iồr nói.

“Anh trai me nếđ tmì.” mâL Cíhnh aoH ỗv iav ýuQ Mêin, yẩđ uậc nếđ tưrớc tặm nưgời nàđ gnô uas lưng mnìh.

ýuQ Miên kôhng mád nẩgng uầđ lên, uậc iúc đầu, iọg tộm tnếig: “hnA.”

“Anh trai ýuQ Miên này, iôt nòc óc vệic, óc cyuhện ìg ìht ức trao iổđ iớv ýuQ Miên néh.” mâL Cíhnh aoH nẩc thận nhìn iah nưgời .ọh

Nhìn ýuQ Miên iớv “anh tari” aủc cậu, mâL Cíhnh aoH ức thấy óc ìg óđ àl .ạl

uầB kôhng íhk giữa iah nưgời tếh cứs ạl ,ỳk gốing như… uầb kôhng íhk cúl gnô iớv àb ãx cihến tarnh lạnh .yấ

Đoàn Cưhớc tậg uầđ iớv mâL Cíhnh Hoa, ión mảc nơ thầy ủhc nệihm.

yấB ờig mâL Cíhnh aoH iớm hoàn hồn, gnô cắl đầu, ưhn ểht màl yậv àl óc ểht tấh ỏb nữhng yus nghĩ ỳk quặc chợt yản ar torng uầđ vậy.

Hầy, oạd yàn nihều việc áuq nên uầđ có cũng kôhng bình tờưhng teho.

iợĐ mâL Cíhnh aoH iđ rồi, Đoàn Cưhớc iớm quay iạl nhìn nưgời đang đứng tưrớc tặm mnìh.

hnA iúc uầđ nhìn xoáy cót trên đỉnh uầđ ýuQ Mêin, hỏi: “Sao kôhng nghe myá?”

Nghe máy? ýuQ Miên chớp mắt.

,À ìht ar cúl uas hna uậc ãđ iọg iạl ohc cậu.

mE“ đang cọh nên ểđ ếhc ộđ mi lnặg. niX iỗl anh, ểđ hna phải ol lắng riồ.”

…“ Nẩgng uầđ lnê.”

ýuQ Miên mắn chặt tay, iah yat giấu uas lưng nél túl ờs oàv cứb tờưng áđ mẩc tạhch lạnh buốt đằng sau, kôhng tình nyugện mắl àm nẩgng uầđ nêl nhìn Đoàn Cớưhc.

uậC nhìn Đoàn Cưhớc nưhng hná tắm nẫv ốc ý lảng tárnh hná tắm anh.

õR àl đang giận dỗi.

Đoàn Cưhớc ớhn iạl gọing ión nur yẩr torng cuộc iọg cúl tớưrc, màl hna tởưng ýuQ Miên ãđ yảx ar cyuhện ,ìg iộv iộv vàng vàng chạy nếđ iơn ìht thấy uậc nòc cẳhng chịu nhìn mnìh.

hnA nhíu mày: óC“ cyuhện ìg mấ cứ àm iạl ớhn nếđ việc iọg ohc ahn?”

iờL yàn aừv ión ,ar ảc iah uềđ thấy lòng mình thắt lại.

õR ràng thật uâl tưrớc đây, iỗm tuần ọh uềđ iọg ohc nhau tí nhất nốb lần. Cẳhng biết ừt cúl nào, ýuQ Miên kôhng iọg điện ềv àhn nữa, àm Đoàn Cưhớc cũng cẳhng oab ờig ủhc động iỏh nah cậu.

Ngay ảc tếT măn nay, cọh sinh pớl 21 ỉhc được nghỉ yảb nàgy, ýuQ Miên ềv àhn nă tếT nưhng nọb ọh cũng ngầm hiểu àm tárnh én nahu. uaS mùng ,1 Đoàn Cưhớc yấl ớc ar nàogi, iãm nếđ môh ýuQ Miên phải ềv tờưrng ìht hna iớm ềv ểđ aưđ uậc nếđ tnờưrg.

”…“ ýuQ Miên thầm nhgĩ: mẤ cứ ừt ỗhc hna .óđ

“Quý Mnêi.” Gọing điệu aủc Đoàn Cưhớc hiếm ihk uịd dnàg: …“ ióN cnệyuh.”

“ôhKng óc ìg uâđ ahn.” ýuQ Miên mím môi, nẫv ión ar iờl ềđ nghị aủc ệh tnốhg: “Chỉ àl me muốn nix nghỉ iah táhng cuối cùng ểđ ở àhn ựt nô tập, nâng oac đmểi.”

Đoàn Cưhớc mi lặng iồh lâu.

“Chỉ ìv cyuhện yàn thôi ”?à

“gnâV.”

“ưĐợc rồi, muốn hna ýk nêt phải kgnôh?”

“gnâV.”

“Thế soa—” cúL ión cyuhện me pấ gnú iác ?ìg

Chưa ión tếh uâc ìht thấy ýuQ Miên iạl iúc uầđ nhìn xốung nàs gcạh, Đoàn Cưhớc pậl cứt nuốt nưgợc iờl nòc dang ởd oàv tnorg, thầm mnắg: Tằhng nhóc thối này, auq tuổi yậd ìht iồr àm nòc mẩ ương thế?

hnA thầm ởht dài, ión tộm uâc mE“ uht nọd ồđ cạđ ,iđ hna iđ ýk tên” iồr xoay nưgời bước .iđ

“Anh ơi.” ýuQ Miên tấb chợt iọg anh.

”…“

“nAh… ghét me phải kgnôh?”

Đoàn Cưhớc dừng bớưc, auq yấm giây iớm quay uầđ lại, torng noc nưgơi neđ yál nẩ chứa ôv nàv mảc cúx phức pạt óhk hểiu.

iA“ ión iớv me vyậ?”

Phải tộm iồh uâl sau, hna iớm nghe thấy gọing ión ủ ũr aủc ýuQ Mêin: mE“ kôhng nốgc, me mảc nhận đcợư.”

Đoàn Cưhớc pục mắt, aựt ồh iơh thất vnọg, song hna iạl nahnh cóhng nếhch khóe mệing cờưi: mE“ àm nòc kôhng ncốg?”

ýuQ Mêin: ”…“

Đoàn Cưhớc nhìn uậc chằm chằm iah gâiy, uas óđ iđ tới, aưđ yat mô chầm yấl ýuQ Mêin. Dờưng ưhn ỉhc àl tộm iác mô kôhng ềh óc tấb ức ý nhgĩa pậm ờm oàn .ảc

Ở cóg ộđ kôhng ia tôrng tấhy, tén tặm aủc Đoàn Cưhớc chứa đựng ựs uịd dàng àm ýuQ Miên chưa từng thấy xuất hiện trên nưgời anh.

ýuQ Miên ngửi thấy iùm nước giặt quần oá taohng tảohng cùng iùm tuhốc ál trên nưgời anh.

uậC nghe thấy gọing ión trầm thấp aủc Đoàn Cớưhc, aựt ưhn tếing ìht tầhm, iạl aựt ưhn đang mẩl bẩm: iA“ ỡn ghét me cứh?”

Trái mit ýuQ Miên bỗng chốc bình nêy ởrt lại, uậc iùv tặm oàv lồng ngực aủc Đoàn Cớưhc.

iùM tuhốc ál trên nưgời Đoàn Cưhớc óc ẻv nồng nơh tưrớc aik nềihu, nưhng yâđ àl nầl uầđ tiên uậc thấy iùm tuhốc kôhng nếđ iỗn óhk nửgi.

cặM ùd kôhng õr iạt oas kảohng thời gian aừv iồr Đoàn Cưhớc iạl lạnh nhạt iớv cậu, nưhng ờig phút yàn uậc óc ểht kẳhng định rằng hna kôhng ềh ghét mnìh.

“ừĐng nghĩ nuềih.” Đoàn Cưhớc òv uầđ uậc iah iác iồr ảht nưgời .ar

ýuQ Miên kôhng ión .ìg

àL od uậc nghĩ nihều sao? õR ràng àl knôhg.

Nưhng uậc kôhng iỏh ìg .ảc

iốĐ iớv cyuhện này, iah nưgời nă ý chọn cách mi lnặg. ýuQ Miên kôhng iỏh àm Đoàn Cưhớc cũng kôhng nihều iờl nữa.

iA cũng kôhng muốn áhp hỏng ơc iộh aòh giải này.

“Anh iđ ýk tên. ờhC ahn.”

ýuQ Miên nohẻn mệing cờưi.

“ạD.”

uaS ihk uht nọd sách ởv ở tnờưrg, trên đờưng ,ềv ýuQ Miên ión nihều nơh iọm khi.

uậC nhịn nơh aửn măn nay, muốn ión tếh torng qãung đờưng iál ex chưa nếđ iah mươi phút yàn ảuq thực iơh khó.

nòC Đoàn Cưhớc ìht mi lặng lắng nghe ảc đnờưg, kôhng ềh ỏt ar óhk chịu chút nào.

Gốing ưhn ỳk nghỉ èh măn nogái vậy.

“Lâu iồr kôhng ờs oàv ,ỗg tếv chai trên yat me cũng tấm tếh riồ.” cúL ex nogặt oàv õgn nhỏ, ýuQ Miên ión nếđ ựs“ nệihgp” dang ởd ãđ ịb mình cág lại, uậc duỗi yat ,ar ẻv tặm iơh buồn .ãb

uậC luôn ol lắng ỹk năng mình tấv ảv pật lyuện được ẽs nầd nầd biến tấm ìv ựs lười bnếig.

Đoàn Cưhớc dừng ex lại, nêihgng uầđ nhìn ngón yat aủc ýuQ Mêin.

“âĐu, aưđ hna xme.”

ýuQ Miên kôhng ềh ềđ pnòhg, uậc tặđ nàb yat phải aủc mình oàv lòng nàb yat aủc Đoàn Cớưhc, thấy yat iốđ pơưhng táohng cứng nắgc.

“hnA?” uậC nêl tnếig, thầm thắc cắm liệu óc phải yat mình lạnh áuq kihến Đoàn Cưhớc ịb lạnh yah knôhg.

“Ừ.” Đoàn Cưhớc tậl pú nàb yat tắrng trẻo lành lạnh aik lại, động cát iơn uầđ ngón yat iơh chần chừ, cuối cùng nẫv mầc ngón yat aủc ýuQ Miên nêl kiểm art mex nòc tếv chai phía trên knôhg.

yaT aủc ýuQ Miên tấr đẹp, ngón yat thon dài, tốđ ngón yat õr ràng nưhng kôhng ềh ịb thô, iôđ yat ưhn yậv tấr tíhch pợh ểđ mầc túb hoặc chơi pnaio. yuT ỡc yat uậc bình tờưhng nưhng ihk tặđ oàv lòng nàb yat aủc Đoàn Cưhớc iạl ỏhn nơh ảc tộm vnòg.

“Hết riồ.” Đoàn Cưhớc nói.

Ngay ảc ngón iác àv ngón ỏrt tờưhng dùng ểđ oàb ồđ ỗg cũng nịm mnàg.

“Chờ me iht xong nhất định ẽs iàm cúhng về.”

Gọing điệu aủc ýuQ Miên ẹhn bnỗg, ưhn ểht ựs ax lánh torng nơh aửn măn auq chưa từng hnả hởưng nếđ iốm quan ệh giữa .ọh

Thậm íhc uầb kôhng íhk torng ex nòc iàh aòh nơh tấb ức cúl oàn tưrớc đây, nòc óc chút thân tậm vượt áuq giới hạn.

”…“

Đoàn Cưhớc cong môi, ỉhc cười ứhc kôhng ión .ìg

hnA nẫv mầc yat ýuQ Mêin, ốc ý oék iàd kảohnh khắc thân tihết ngắn ngủi yàn thêm tộm lát.

Hết chương 23

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha