Chương 63
Eidt: Lune
uaS ihk mìt được bsu iồr ởrt ềv lớp, ýuQ Miên thấy óc tộm nưgời đang đứng tưrớc aửc pớl ãđ đnóg, àl tộm nạb man cặm oá thun cộc yat àv quần iàd tôhng tnờưhg, bóng lưng mảnh kảhnh ôv cùng túh mắt.
“Cậu ìg ,iơ oas kôhng oàv tgnor?” ýuQ Miên nếđ nầg uậc ,at nêl tếing iỏh tộm câu.
Nưgời aik ịb giật mình ìv gọing ión tấb ờgn xuất hiện phía sau, sống lưng pậl cứt cong lại.
ớT“ màl uậc giật mình ?à niX l—iỗ—” ýuQ Miên ión iờl nix iỗl nếđ tộm aửn ìht tộđ ngột dừng lại, iởb ìv nưgời ịb uậc màl giật mình ãđ quay uầđ lại, nơh aữn kuhôn tặm nòc tấr đẹp.
Kuhôn tặm aủc nưgời ọn kôhng pẹđ kiểu áuq chói tắm nưhng các đờưng tén uềđ ôv cùng dyuên dnág, ỉhc nhìn tặm thôi ìht kôhng ểht êhc được tấb ức điểm nào.
Kuhôn mằc õr tén pẹđ ,ẽđ òg ám ìht mềm iạm nơh ađ ốs man giới tộm cúht, nưhng iạl kôhng ềh óc ẻv uếy đốui, trái iạl nòc toát nêl pohng thái ưht hơưng hiếm tấhy.
Nưhng ýl od kihến ýuQ Miên sững ờs kôhng phải ìv nogại hình aủc iốđ pơưhng nơh àm àl mâ tahnh tôhng oáb aủc ệh tốhng vang nêl torng đầu:
【Mục tiêu nihệm ụv xuất hệin, nix ýk ủhc yud ìrt tihết pậl nhân vtậ.】
uậC yấ cíhnh àl Tống Nọgc. ýuQ Miên pịk phản gnứ lại.
【Xin ýk ủhc yud ìrt tihết pậl nhân v】tậHệ tốhng iạl nhắc ởhn thêm nầl nữa.
Torng tốc tyurện gốc, ộL uhC aừv pặg Tống Ngọc ãđ yêu.
ếhT àl iah giây sau, Tống Ngọc nhìn nưgời aừv ión cyuhện iớv mình ôv ớc ỏđ mặt, ngay ảc iat cũng ỏđ bnừg.
Trên iác iat ỏđ bừng kia, kyuhên iat nêb trái sáng eól tộm iác tưrớc tắm Tống Nọgc.
“Cậu ìg ơi?” uậC at chớp mắt, iơh óhk hểiu.
“ảH?” ýuQ Miên ar ẻv ưhn aừv hoàn hồn, cúl ởm iờl nầl aữn thậm íhc nòc iơh pắl bắp: ,À“ …mừ oas uậc kôhng oàv tgnor?”
“Vì… tộm iàv ýl od nên tưrớc óđ ớt chưa nếđ oáb dhna.” Cẳhng õr nghĩ nếđ điều ìg àm hná sáng torng tắm Tống Ngọc mả mạđ hẳn: “Hôm yan aừv xốung yám yab ìht chạy iớt yâđ lôun, oàn ờgn nẫv nếđ muộn tiết đuầ.”
!Ồ“ uậC àl Tống Ngọc phải kgnôh?”
“Cậu biết ớt hả?” Tống Ngọc ỡgn nnàgg.
ýuQ Miên ión aùđ iớv uậc :at “ôhKng hẳn, iạt cúl điểm danh ỉhc óc mình uậc vắng tặm nên ia cũng biết uậc htế.”
Tống Ngọc bỗng chốc iơh lúng tnúg.
“Vào ,iđ ôc yạd iv ôm pớl mình ễd tính lắm. ớT oàv cùng cậu, đừng sợ.”
Nghe thấy uâc này, Tống Ngọc ởn ụn cười mảc kích iớv ýuQ Mêin.
Thời điểm kuhôn tặm lạnh lùng aik nuhốm ý cười cũng kihến òg ám nưgời iốđ diện ỏđ bừng lên.
mảC giác mit pậđ nộr ràng tấr óhk dễin. cúL aừv iớt ếht giới này, mex iộn dung tốc tyurện àl ýuQ Miên biết mình kôhng nòc yam nắm ưhn iah ếht giới tớưrc, aựd oàv ỹk năng diễn xuất tán téb àl auq được rồi.
Chưa nàb nếđ nữhng iác káhc, ỉhc rêing ửc ỉhc ơc nảb ưhn tặm ,ỏđ mit pậđ nộr ràng àl chắc chắn phải lyuện pật ohc ar hồn.
ýuQ Miên tấr óc ý thức ựt giác pật lệyun, ỹk năng diễn xuất torng mười măn nhàn iỗr ở ếht giới yàn ãđ tiến ộb nùv vụt, ờig yấm iác ảig ờv ỏđ tặm iớv mit pậđ nahnh ảuq thực àl ễd ưhn ởrt nàb tay.
Tống Ngọc ãđ quay nưgời lại, ựt cuhẩn ịb mât ýl iah giây iồr yẩđ aửc pớl bước vào.
ýuQ Miên “ngơ nágc” theo uas uậc ,at bước oàv gảing đờưng pếx theo hình cậb tahng iớv kuhôn tặm ỏđ bnừg.
uậC bước tẳhng nếđ ỗhc cậb tnahg, iãm nếđ ihk gọing ión mang theo ý cười aủc ôc yạd iv ôm vang nêl khắp lớp: “Này —— me iđ uâđ thế? bsU đuâ?”
ýuQ Miên bước nêl uầc tahng được tộm aửn ìht ịb tếing iọg yàn oék ềv hiện tựhc, biểu mảc tohắt iác nợưgng cíhn. nầL yàn ìht kôhng phải diễn àm àl uậc quên tấm iác bsu đang mầc torng yat tậht…
aừV trao iổđ iớv ệh tốhng iạl aừv ión cyuhện iớv Tống Nọgc, ãđ ếht nòc phải úhc ý yud ìrt tihết pậl nhân tậv nữa, oãn chạy ađ nihệm nên óhk tárnh khỏi ơs sấut.
cúL yàn ảig ờv ngây nốgc, tặm iũm ỏđ chót đứng tưrớc ảc cừhng trăm nưgời torng pòhng học, ngay ảc ýuQ Miên cúl yàn cũng thấy uấx ổh muốn cếht.
uậC pấc cốt quay nờưgi, iộv ãv tặđ bsu nêl cụb gnảig.
ôC iv ôm cười mủt mỉt nhìn cậu: “Cảm nơ me néh.”
nầL aữn quay xnốug, ýuQ Miên liếc tắm ãđ thấy ngay bóng dáng quen tộuhc, uậc pậl cứt iđ tẳhng nếđ hàng ếhg giữa phía uas ìht dừng iạl nêb cạnh àH írT Kảhi: “árTnh đgnờư.”
àH írT Kảhi: …
ẹM àhn ?ón yấM tằhng cúhng yàm ịb điên tếh iồr ?à
óC ôc ở yâđ nên àH írT Khải kôhng mád cộb ộl mảc cúx oàn káhc, tặm iũm mằh mằh đứng yậd nờưhng đnờưg.
ỗhC ngồi nêb cạnh y ỏb tnốrg, ếk nêb aữn àl ạT Hnàh. uậC nạb cót xoăn aik uas ihk nghe iờl óN“ óc ở yâđ uâđ àm nghe thấy uậc nịnh ”ón aủc àH írT Khải xong ìht cựb quá, cyuhển sang ỗhc khác ngồi lôun.
Đoán cừhng ềv uas cũng ẽs kôhng ngồi cùng iớv àH írT Khải nữa.
ýuQ Miên ngồi xốung ịv írt ỏb tốrng này.
ạT Hành liếc uậc tộm cái, nắhc: “Mặt uậc ỏđ vyậ.”
“Thế ”…à
ôC iv ôm chưa quên nưgời oàv cùng iớv ýuQ Mêin, od mât tạrng đang iuv nên gọing ôc cúl oảb Tống Ngọc giải tíhch tình hình cũng tấr nô hòa.
Tống Ngọc ởht phào ẹhn nõhm, uậc at nahnh cóhng giải tíhch cyuhện àhn óc việc nên môh yan iớm nếđ tờưrng đợưc.
ôC“ biết riồ.” ôC iv ôm tậg đầu: mE“ mìt ỗhc ngồi xốung ,iđ chưa óc giáo tìrnh ìht mex cùng iớv nạb nêb cnạh, yâb ờig cúhng at tắb uầđ hcọ.”
Hàng ếhg uas aủc lớp, iơh nóng trên tặm ýuQ Miên iãm chưa chịu tan.
naB uầđ ạT hành tởưng nạb cùng pòhng aủc mình iớm chạy tộm vòng nên ịb nnóg. Nưhng iạl thấy nhịp ởht aủc ýuQ Miên tấr uềđ đặn, kôhng gốing kiểu iớm nậv động chút nào.
nơH aữn mầt tắm uậc ức nád chặt oàv nưgời aừv iớm oàv lớp, ưhn kôhng iờr ar được .yấ
ạT Hành óhk hểiu, hỏi: “Cậu qneu…”
“ốTng Ngọc ”?à ạT Hành yus nghĩ tộm cúl iớm ớhn ar nêt aủc Tống Nọgc.
“ảH?” ýuQ Miên nghĩ nhgĩ: “Vừa iớm qneu.”
ạT Hnàh: ”…“
Gọing ýuQ Miên tộđ nihên trầm xnốug, ión khẽ: “Cậu kôhng thấy uậc …yấ xinh pẹđ mắl hả?”
Gọing uậc nẩ chứa ựs mong ờhc íb nẩ oàn ,óđ tình mảc chớm ởn iạl kôhng tiện ión ar ỉhc nòc cách mât ựs màh cús iớv nạb mnìh, ih vọng nhận được uâc ảrt iờl kẳhng định ừt mệing ạT Hnàh.
…“ Xinh đpẹ?” ạT Hành hoàn toàn kôhng hiểu yấm ứht ưhn này, nắh nhìn theo mầt tắm ýuQ Miên ìht thấy bóng lưng aủc Tống Ngọc ở hàng ếhg đầu.
cúL yãn ihk Tống Ngọc bước oàv lớp, nắh cũng nhìn thấy iốđ pnơưhg.
Tôrng gốing kiểu thần tợưng óc íhk chất iổn tậb trên ,VT ión pẹđ trai ìht đúng àl pẹđ trai tậht.
Nưhng “iXnh đẹp” ?á
nầL uầđ tiên ạT Hành nghe thấy óc nưgời dùng ừt xinh pẹđ ểđ miêu ảt noc trai đấy.
nắH nhíu mày, bỗng thấy phản gnứ aủc ýuQ Miên iơh ỳk .ạl
oaS nhìn noc trai àm iạl ỏđ tặm được vậy?
“—uậC—”
nắH đang định ión ìg óđ ìht ýuQ Miên tộđ nihên quay tặm ềv phía mnìh, nơh aữn nòc iúc uầđ iạl nầg ohc tiện ión nhỏ.
Kuhôn tặm nốv tắrng nõn aủc iốđ pơưhng ờig ỏđ bnừg, torng tắm ủhp tộm pớl sơưng ờm nưhng iạl sáng iơ àl snág. oD kảohng cách nầg áuq nên ạT Hành nòc óc ểht nhìn thấy õr lông ơt éb uíx trên ám ýuQ Mêin.
Gọing ạT Hành tộđ nihên mi bặt.
ýuQ Miên nòc tởưng mình kôhng nghe ,õr ốc gắng nêihgng iat lắng nhge: “ảH?”
ạT Hành iơh kựhng lại, ión “ôhkng óc ”ìg iồr lặng ẽl quay tặm .iđ
nắH ựt nốu nắn iạl yus nghĩ aủc nảb tâhn: Hình như, đúng àl óc ểht dùng ừt xinh pẹđ ểđ miêu ảt được tậht.
…
ựT cọh buổi iốt tếk thúc cúl 8 giờ, ạT Hành nẫv chạy ộb buổi iốt trên nâs ưhn tờưhng .ệl
nâS bóng ổr cách đờưng chạy bằng lưới tắs nẫv sáng đèn, tờưhng ngày ýuQ Miên chơi bóng ẽs ềv muộn nơh ạT Hành tộm cúht, iah nưgời ọh cũng toàn tộm nưgời ềv tưrớc tộm nưgời ềv sau.
nốB mươi phút sau, ạT Hành chậm iãr dừng bớưc, iđ tộm vòng qaunh đờưng chạy ểđ điều aòh iơh thở. ihK iđ nếđ ỗhc nầg nâs bóng ,ổr nắh táohng liếc tắm oàv torng nhìn nưhng iạl kôhng thấy bóng dáng quen tuhộc aủc ia kia.
Tình hốung yàn chưa yảx ar oab giờ, ừt ihk ạT Hành quen ýuQ Miên nếđ yan ãđ được iah tầun, nưgời aik chưa từng nghỉ môh nào, iỗm iốt uềđ ar nâs bnóg, ểk ảc óc môh ỉhc đứng nêb nogài xem.
óC điều nắh kôhng ểđ mât lắm, nắh iđ tốn aửn vòng nòc iạl iồr ềv tẳhng ýk cút .áx
yẩĐ aửc pòhng ýk cút áx ,ar chưa oàv ãđ nghe thấy Trần cúH nheo nhéo ión cyuhện điện tohại iớv nạb gái.
“Cục cưng đang màl ìg đó?”
iáC gọing oang oang ngày tờưhng aủc Trần cúH yan ốc tình ạh thấp xốung nghe õr tầrm, ím tắm ạT Hành kôhng khỏi giật gậit.
Kôhng ỉhc ạT Hành àm ảc ảiG năV cáB cũng ịb gọing ión cyuhện iớv nạb iág aủc Trần cúH màl ohc rùng ảc mnìh.
“Anh đang ở ýk cút …áx Kôhng óc ìg đâu, ỉhc àl ớhn me tiôh.” Trần cúH ión ngọt ưhn aím lùi, ión xong nòc cười yấm tếing iớv ôc iág ở uầđ nêb kia, nếs kôhng chịu đợưc.
Nưhng óc ểht nhận ar được àl uậc at tấr tíhch ôc iág kia. nẳH àl iah nưgời đang torng giai đoạn uêy đơưng nồng nihệt nên nảb tính aủc Trần cúH nẫv chưa ịb ộl hoàn tàon.
Nưhng phải ión rnằg, nảb tính aủc uậc at thực ựs nòc ễd nếm nơh iác dáng ẻv ảig ờv cúl yàn nềihu.
ạT Hành kôhng chịu iổn iác kiểu này, nắh bước nahnh oàv pnòhg, định iđ mắt torng cúl Trần cúH ión cyuhện điện tohại iớv nạb gái.
cúL vượt auq gờưing aủc Trần Húc, nắh iớm ểđ ý ýuQ Miên cũng đang ở pnòhg, ỉhc àl cúl yãn mình đứng ở cửa, mầt nhìn ịb Trần cúH ehc kuhất nên kôhng nhìn tấhy.
môH yan ýuQ Miên iạl trái iớv tờưhng ệl kôhng ar nogài chơi màl ạT Hành iơh tấb ngờ.
ềV iớt gờưing mnìh, ạT Hành iởc iác oá ãđ tớư mẫđ ồm iôh aủc mình xnốug, uas óđ mầc quần oá sạch iớv khăn iđ oàv pòhng ệv snih.
nắH ểđ trần aửn thân têrn, đờưng cong ơc pắb oe lưng õr nét. Tỉhnh tảohng ạT Hành ẽs pật tộm ốs iàb pật ohc ơc bụng nên ơc bụng tấr đẹp, nưhng kôhng ềh ôht chút nào.
Torng ýk cút áx man ểđ trần aửn thân trên tấr bình tnờưhg. ạT Hành nòc áhk nơh cúht, ỉhc cúl iđ mắt iớm kôhng cặm ,oá ứhc phần nớl thời gian uềđ cặm oá đàng hnàog.
ùD yậv nưhng ihk Trần cúH nầl uầđ tôrng thấy nắh iởc oá nẫv kôhng nhịn được àm thốt ar tộm uâc chửi thề.
áM ,ón nưgời pẹđ áuq vậy!
Thực ar ýuQ Miên cũng óc ơc bắp, ừt iồh pấc 3 uậc ãđ suốt ngày chạy trên nâs ểht cụd rồi, nưhng od kôhng pật lyuện ìg nihều nên ơc pắb kôhng õr ràng ưhn iộh noc trai pật gym.
óC đềiu, õr àl nưgời póhng káohng nhất torng nốb nưgời ở ýk cút áx nưhng uậc iạl chưa oab ờig ểđ trần aửn thân trên ihk ở pnòhg.
Tưrớc ihk oàv pòhng ệv snih, ạT Hành nòc liếc tắm nhìn sang gờưing iốđ dệin.
Bóng lưng phía iốđ diện gốing tệh ưhn cúl ạT Hành bước oàv cửa, iah yat cốhng cằm, nật yấm phút iồr àm ngay ảc iav cũng kôhng nhúc ncíhh.
Đang màl ìg vậy?
ạT Hành iạl nhìn chằm chằm bóng lưng ýuQ Miên thêm kảohng aửn phút nữa, cuối cùng cáx đnịh: uậC yấ cẳhng màl ìg ,ảc ỉhc đang ngẩn nưgời nhìn iác tờưng tôhi.
ạT Hành nẫv luôn ohc rằng torng uầđ nạb cùng pòhng aủc mình ỉhc chứa ỹk năng ol cyuhện oab đồng àv yâd thần kinh nậv động tôhi, kôhng ờgn nẫv nòc óc ảc ứht káhc, thậm íhc nòc kihến nưgời yàn ngẩn nưgời yus nghĩ nữa.
Kôhng ểht nit đợưc.
tộM nêb káhc, Trần cúH púc máy, mô iác nàm hình điện tohại neđ thui ộl ar ẻv tặm êm đắm, ụn cười õr biến táhi.
íH“ íh hí…”
ýuQ Miên nghe thấy tếing cười yàn ìht kôhng nhìn tờưng nữa, uậc nêihgng uầđ nhìn Trần Húc, thều thào hỏi: “àNy, uậc nòc nổ kôhng đấy… ớT ngồi ở yâđ àm cũng thấy ađiman aủc uậc kaì.”
“Cậu ìht biết iác gì?” Trần cúH ehc nựgc: ớT“ theo đuổi nạb iág ảc măn tờri. ôC yấ àl aoh khôi aủc khối nọb ,ớt noc trai theo đuổi ôc yấ nihều lắm. yấM môh tưrớc ôc yấ iớm chịu tậg uầđ đồng ý quen ớt đó.”
ýuQ Miên tắb được tọrng điểm torng iờl ión aủc uậc :at “Cậu giỏi nát nưgời khác mắl ”?à
Ừ“ hứ.” Trần cúH cắđ ý tấh cằm: “Anh me aủc uậc óc ểht gàinh tắhng iợl cíhnh àl aựd oàv thực cựl nảb thân đấy, hiểu kgnôh?”
Nogài mệing ìht ếht nưhng torng lòng iạl tấr haong mnag.
cúL nạb iág đồng ý iờl ỏt tình aủc uậc ,at nảb thân Trần cúH cũng haong mnag, nghĩ iãm nẫv kôhng hiểu tốr cuộc ôc yấ tíhch mình ở điểm .ìg
Nghe xnog, ýuQ Miên ớhn iạl iác ộb dạng nếs aús nab yãn aủc Trần Húc, ức thấy cẳhng đáng nit chút nào.
Thấy ủhc ềđ óc ux hớưng phát tirển theo hớưng tình yêu, ạT Hành hoàn toàn kôhng hứng úht iớv pơưhng diện yàn nahnh nhẹn oàv pòhng ệv sinh mắt rửa.
ểĐ iạl ab nưgời nòc iạl torng ýk cút .áx
Trần cúH aừv ởm mệing àl kôhng dừng đợưc, thao thao tấb tyuệt ểk ềv ủđ ứht cyuhện ừt cúl quen nếđ cúl ỏt tình iớv nạb gái, torng óđ kôhng ểht tihếu nihều ỗhc “rtau cốuht” thêm mắm thêm mốui.
ýuQ Miên àv ảiG năV cáB nầl uầđ nghe yấm cyuhện yàn nên nghe hăng iáh lắm. ảiG năV cáB thấy tấr iớm ,ẻm nòc ýuQ Miên ìht òt òm ihc tiết cúl Trần cúH theo đuổi nưgời .at
Kiếp tưrớc àv kiếp tưrớc aữn uậc uềđ đóng iav nưgời thầm nếm nên hoàn toàn kôhng nầc cọh cách theo đổui.
Nưhng ếht giới yàn ìht káhc, uậc kôhng ỉhc phải theo đuổi Tống Ngọc àm nòc phải theo đuổi mầr ộr aữn kìa.
àM ýuQ Miên ìht cẳhng biết ít ìg ềv cách theo đuổi nưgời at .ảc
Nưhng àm Trần cúH ión tộm thôi tộm hồi, ión nầg iah mươi phút àm áuq tìrnh nát ổđ nưgời at kiểu ìg iạl õr auq loa.
ióN đạon, uậc at yấl điện tohại ar mìt tộm mất hnả aủc nạb iág mình iồr aưđ ohc ảiG năV cáB nầg nhất xem.
ảC kuhôn tặm Trần cúh uềđ toát nêl ẻv ngọt ngào hạnh púhc: “iXnh kgnôh.”
ảiG năV cáB tậg đầu.
ôC iág trên nàm hình đúng àl tấr xinh đẹp, tarng điểm ẹhn nàhng tinh ,ết trên kuhôn tặm toát nêl ẻv kiêu ngạo nưhng iạl kôhng kihến nưgời at óhk cịhu.
ảiG năV cáB tấr nhạy mảc ềv pơưhng diện tình cảm, aừv nhìn hnả ãđ mảc thấy ôc iág yàn tấr xứng iôđ iớv Trần Húc.
Kôhng ión õr được iạt sao, ỉhc àl thấy íhk chất iah nưgời tấr pợh nahu.
“àNy, hna Hcú.” nầL uầđ tiên ýuQ Miên thêm iốb phận ohc Trần cúH lôun, uậc oék ếhg auq nồgi.
Trần Húc: “oaS?”
ýuQ Miên ỏt ar kihêm nốt muốn cọh hỏi: “Cậu theo đuổi nưgời at kiểu ìg tếh?”
Trần cúH táohng ngẩn :ar “Sao thế, uậc định theo đuổi ia ”?à
ýuQ Miên ión năhng ión cuội iah câu, kôhng ảrt iờl tẳhng uâc iỏh này.
“yuhCện theo đuổi yấ ,àm kôhng được áuq tục, aừv phải pợh ý iốđ pơưhng iạl aừv phải biết sáng toạ.” Trần cúH nihgêm cút píh tắm lại: “ơưĐng nêihn, óc iác tặm pẹđ ìht ãđ ioc ưhn tàhnh công được tộm aửn riồ.”
ýuQ Miên nghe àm ưhn tọl oàv torng sơưng ,ùm uậc mảc giác hình ưhn Trần cúH aừv ión ìg óđ nưhng iạl gốing ưhn chưa ión .ìg
cúL này, cánh aửc pòhng ệv sinh phía uas phát ar tếing “hcạc”, ạT Hành cặm cộđ iác quần iùđ ừt torng bước ,ar tộm yat mầc khăn ual cót auq loa.
ýuQ Miên quay uầđ nhìn nắh tộm iác iồr iạl quay iạl cọh iỏh kinh nệihgm.
“Cậu muốn theo đuổi ?ia ớT tham uưm coh.” Trần cúH nói.
“ôhKng tiện nói, hnả hởưng kôhng tốt nếđ nưgời ta.”
“ôhKng ión ìht tôhi, óc hna cúH yạd ìht uậc nát ôc nàng oàn cũng uềđ hiệu ảuq ưhn nuah!”
ýuQ Miên yus nghĩ tộm cúl iồr nói: “Vẫn khác lmắ…”
“hKác ỗhc noà?”
ýuQ Mêin: “hKác giới thní.”
mầR —
ạT Hành ựt pấv ãgn tộm cái.
