Chương 80

Chương 80 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

iàV tuần sau, ýuQ Miên nghe nit Tống Ngọc àv ạH Tờưhng quay iạl iớv nhau ừt ệh tnốhg.

uậC táohng ảht lnỏg, diễn xong nàm cuối cùng aữn àl tếk thúc hoàn toàn rồi.

Cuối táhng ,9 tiết cuối cùng aủc ứht Sáu, Tống Ngọc chăm úhc lắng nghe iàb gnảig. nầG tếh giờ, thầy oảb sinh viên ựt nô iạl iộn dung trên lớp, nưhng thực ết àl nòc óc iàv phút aữn àl tếh ờig nên ohc sinh viên uht nọd ồđ dần.

Tống Ngọc iúc đầu, tấc ồđ oàv pặc scáh, cúl nưgớc tắm nêl táohng liếc auq aửc ổs torng pòhng cọh ìht bỗng kựhng lại.

ùD nưgời noc trai nogài aửc đứng áhk ,ax nơh aữn ỉhc tôrng thấy iỗm tộm nêb mặt, nưhng Tống Ngọc nẫv nhận ar óđ àl ạH Tnờưhg.

uậC ẽhk tằng hnắg, uầđ iốg dưới mầg nàb lặng ẽl nhấc iah cái.

Côuhng nat cọh aừv reo, Tống Ngọc pậl cứt oeđ pặc iđ ar nàogi.

Nghe thấy tếing aửc ởm ừt nêb tnorg, ạH Tờưhng quay uầđ nìhn, kôhng ờgn Tống Ngọc iạl àl nưgời uầđ tiên bước .ar

“Sao uậc iạl ở đây? Kôhng óc tiết hả?”

“gnôhK.” ạH Tờưhng mắn yat Tống Nọgc: ớT“ mex thời khóa biểu aủc uậc rồi, ngày iam ứht yảB kôhng óc tếit, iốt yan ủgn muộn cũng được phải kgnôh?”

Tống Ngọc haong mang hỏi: óC“ ìg ”?à

“Dẫn uậc ar nogài nă cơm. ớT thấy uậc đăng tạrng thái muốn nă iảh nảs nòc gì?”

Tống Ngọc nợưgng nnùgg: óĐ“ àl yấm táhng tưrớc iồr mà.”

“uMốn nă ìg cũng đcợư.”

”…“

ạH Tờưhng biết điều Tống Ngọc ol lnắg, nèb nói: “ừĐng ol ohc ,ớt ớt óc tiền ,àm thật đấy, nihều lmắ.”

ạH Tờưhng biết mình nèhgo, nưhng nắh kôhng nit mình ẽs nhgèo ảc đời, torng iah măn pấc 3 ỏb êb cyuhện cọh hnàh, nắh ãđ ửht ủđ cách kiếm tềin, cũng tàhnh công tích póc được tộm kohản ahk khá.

Cẳhng auq iồh pấc 3 ihc tiêu chắt bóp, thậm íhc óc ểht ión àl oek kệit, đồng phục cặm rách nòc cẳhng ỡn aum iác mới.

nốV ĩd ạH Tờưhng định dùng ốs tiền aik ểđ oàv maN màl nă uas ihk tốt nihgệp pấc .3 oàN ờgn ìv Tống Ngọc àm ỹuq oạđ cuộc iờđ iạl nogặt sang tộm hớưng àm nắh chưa từng mád nghĩ tới.

ờiG ốs tiền nốv dùng ểđ xông ahp tihên ạh aik torng iàv măn iớt cũng kôhng nầc dùng nếđ nữa.

nơH nữa, torng iah táhng uas ihk iht xong iạđ cọh măn nay, nắh iđ màl thêm cũng kiếm được ahk khá, ừrt cọh íhp àv sinh hoạt íhp nốb măn iạđ cọh ìht nắh nẫv nòc ưd iạl tộm .tí

Tưrớc yâđ ạH Tờưhng luôn hớưng iớt cuộc sống cốd cứs pihêu tạb yâđ óđ tộm mnìh, nắh mảc thấy ưhn yậv tấr ựt tại, nắh cũng thừa nhận íhc hớưng aủc mình iơh iỗl tờhi, ỉhc muốn kiếm tềin, màl gnô chủ.

Nưhng ờig ìht káhc, iởb nắh óc Tống Ngọc rồi.

Torng cúl iah nưgời ión cyuhện iớv nhau ìht sinh viên cũng nầl lượt ar khỏi lớp. cúL ar nàogi, ýuQ Miên àv ạT Hành aừv khéo tôrng thấy cảnh ạH Tờưhng mắn yat Tống Nọgc, nưgời yàn éhg tás oàv iat nưgời aik ìht tầhm.

”…“

ýuQ Miên dừng bớưc.

ạT Hành theo ngay uas uậc cũng dừng lại.

yấB giờ, iah nưgời cách óđ iàv tém cũng úhc ý iớt .ọh

Nhất àl ạH Tnờưhg, uas ihk nhìn thấy ýuQ Miên ìht ngạc nihên nêl tnếig: àL“ hna hả?”

“Hôm óđ mảc nơ hna ãđ ỉhc đờưng giúp em.” ióN xnog, ạH Tờưhng ớhn ar ýuQ Miên trên mình tộm kóha, ếht àl iạl ổb sung thêm tộm câu: “Cảm nơ nàđ ahn.”

Tuổi aủc ạH Tờưhng nòc nớl nơh ýuQ Miên nưhng nẫv iọg uậc tộm tếing anh.

ýuQ Miên kôhng ión .ìg

“Hai nưgời quen nhau ”?à Tống Ngọc hỏi.

,Ừ“ môh nhập cọh hna yấ ỉhc ỗhc viện quản ýl ohc tớ.”

ýuQ Miên nhìn iôđ nàb yat đang nađ chặt oàv nhau aủc iah nưgời ,ọh im tắm ờht ơ pục xnốug, ờb iôm cũng theo óđ àm mím chặt lại, kôhng ión tộm lời.

”…“

ẻV tặm Tống Ngọc iơh uấx .ổh

iĐ“ tiôh.” Nưgời uầđ tiên áhp ỡv ựs mi lặng àl ạT Hnàh.

nắH tiến nêl aửn bước iồr mắn yấl ổc yat ýuQ Mêin, pé nưgời ọn cyuhển hná tắm ềv phía mình iớm ạh gọing hỏi: iĐ“ néh?”

ýuQ Miên iđ theo hắn.

Trên đnờưg, ạT Hành mi lặng iđ nêb cạnh ýuQ Mêin.

nắH biết ýuQ Miên nhìn thấy cảnh Tống Ngọc ở nêb nưgời khác nòc óhk chịu nơh ảc việc ịb ừt chối iờl ỏt tnìh. ìV tí ar tưrớc ,óđ ýuQ Miên nẫv nòc ơc hội.

“Anh Hnàh, ớt muốn uống ruợư.”

ạT Hành kôhng thốt nên iờl ừt cốhi.

“Tôi uống iớv cuậ.”

nầG iơn ở aủc ạT Hành óc tấr nihều quán nă nhỏ, quán oàn cũng óc rượu tắrng iớv bia, tộm iàv quán áhk sang tọrng nòc óc ảc rượu vang ỏđ nẫl tnắrg.

ýuQ Miên chọn iạđ tộm iác quán vắng kcáhh, aừv oàv aửc ãđ iỏh gnô ủhc óc aib rượu ìg knôhg.

ủhC quán àl tộm nưgời miền cắB cộb tựrc, iỏh tnẳhg: “Có, muốn rượu tắrng yah bai?”

iồH tưrớc ýuQ Miên ỉhc uống auq tí rượu vnag, trải nihgệm cũng cẳhng tốt ohc mắl nên ềv uas kôhng đụng oàv nữa.

Nưgời uậc táohng run, nưhng nẫv kiên ìrt nói: “ưRợu tắrng ”.ạ

【ợưLng cứs àm l】.màHệ tốhng nhắc nhở.

“Cho cháu rượu tgnắr.”

gnÔ ủhc nhìn dáng ẻv ảig ờv bình tĩnh aủc ýuQ Mêin, pậl cứt hiểu :ar Chắc thất tnìh.

ạT Hành liếc uậc tộm cái, kôhng ión .ìg ùD oas óc nắh ở yâđ rồi, ýuQ Miên óc uống yas téb èhn ìht nẫv nòc nắh cáv .ềv

gnÔ ủhc nhìn sang ạT Hnàh: “Thế hna nạb yàn muốn gì?”

“Cho cháu iah nol bai.” ióN xnog, ạT Hành iạl iọg thêm iah nóm nắhm, tárnh ohc ýuQ Miên uống rượu kôhng iạl uađ ạd dày.

cúL mang ồđ lên, gnô ủhc nòc nháy tắm ar hiệu iớv ạT Hnàh, ý oảb nắh tôrng cừhng đừng ểđ ýuQ Miên uống nihều rượu tắrng quá. uếN àl nưgời khác ìht gnô cẳhng thèm ol oab đồng yậv đâu, nưhng aừv nhìn tặm ýuQ Miên àl gnô ãđ biết aứđ yàn kôhng uống được rồi.

Chén đựng rượu tắrng mang nêl cũng dùng loại ỏhn nấht.

ýuQ Miên uống nạc iah chén lềin, iah chén xốung bnụg, óc cúl iớm oàv ổc họng iơh yac yac ar ìht cẳhng nòc mảc giác oàn káhc.

ệH tốhng nihN【:ióều nhất ab chén rỡưi, kôhng uống iổn ìht ảig sya.】

óN nghĩ ùd oas cũng àl nàm cuối rồi, thôi ức ểđ ýuQ Miên ựt nihên .iđ

【cợưĐ.】

ýuQ Miên đang định tór thêm ohc mình ìht thấy ạT Hành yẩđ nol aib lạnh ãđ ởm pắn ar sang ohc cậu. “ốUng iác yàn đi.”

ýuQ Miên chần ờhc tộm cúl iồr mầc lấy.

uT iah nụgm, đắng nếđ iỗn tặm uậc nhăn óhn tếh ,ảc nòc ảhc bằng iác kia…

uậC lườm nưgời iốđ dệin: oaS iạl iạh cậu?

uậC nă iàv mếing nhắm tá iđ ịv đắng torng mnệig, uas óđ tạg nol aib sang nêb cạnh iồr iạl tór ohc mình tộm chén rượu tnắrg.

Uống xnog, ýuQ Miên thấy chắc cũng mạt nổ rồi, định tór thêm tộm chén nữa, uas óđ uống tộm aửn iồr ảig yas theo ềđ nghị aủc ệh tnốhg.

àM cũng cẳhng nầc ảig ờv nữa, ìv ờig uậc thấy iơh àgn àgn rồi, ơc ểht cũng tắb uầđ nóng nar lên.

uậC aưđ yat toan mầc yấl chai rợưu.

ạT Hành nẫv luôn nhìn uậc ut rượu ừt yãn iớt ờig tốr cuộc kôhng nhịn được nữa, ữig yat uậc lại: “uMốn chết ”?à

ýuQ Miên quay uầđ lại, nhìn nắh chằm chằm tộm lúc, iah tắm bỗng ỏđ hoe.

Ngay uas ,óđ tộm giọt nước tắm iơr xnốug.

Nưgời đang ữig ổc yat uậc sững .ờs

ệH tốhng huýt sáo, yàb ỏt khen ngợi iớv ỹk năng diễn xuất ngày càng tàhnh thạo aủc ýuQ Mêin.

Nhìn xem, ờig diễn cảnh khóc kôhng nầc oév iùđ aữn nhé.

Diễn xong cảnh kóhc, ýuQ Miên tắb uầđ oàg thét điên cnồug: aO“ o!a!”

ạT Hành nẫv đang chìm mắđ torng nước tắm aủc uậc chưa pịk tỉnh nồh ìht tìhnh lình nghe thấy tếing rống này, màl giật mình nur ảc tay.

aO“ oa…”

“Rốt cuộc iác nêt ngốc aik tốt nơh ớt ở điểm oàn chứ? nòC cẳhng pẹđ trai bằng ớt n!aữ!”

naB yãn thấy uậc iơr nước mắt, ạT Hành uađ lòng nếđ cứm nầg ưhn êt lệit, ờig tấb ờgn nghe ýuQ Miên oàg khóc thảm tihết ưhn vậy, torng tắm kôhng khỏi thấp táohng ý cờưi.

ýuQ Miên mầc chén dộng mạnh xốung bàn, yat mắn tàhnh qyuền pậđ nêl tặm nàb iah cái, ẻv kôhng mac lòng chút nào: “Anh Hnàh, uậc at óc pẹđ trai bằng ớt kgnôh?”

óC“ knôhg? óC kgnôh?”

ạT Hành aưđ yat ual nước tắm ohc cậu, ỗd dnàh: “ôhKng pẹđ trai bằng cuậ.”

tộM cúl sau, gnô ủhc bước tới, trên tặm cũng mang theo ý cờưi, ión iớv ạT Hnàh: “Anh bạn, nạb uậc uống yas iồr ìht aưđ ềv ,iđ nêb cạnh óc yấm ôc iág aừv ịb aọd giật mình đấy, iớm phản hná iớv iôt xgno.”

aừV nghe iờl này, ýuQ Miên pậl cứt ngậm mnệig.

Quán được tarng írt áhk lịch ,ựs nêb torng óc iah yãd ghế, giữa iah yãd óc bình pohng ngăn ccáh. cúL iah nưgời uậc vào, yãd nêb nogài ỉhc óc tộm nàb toàn man đang nồgi.

uậC kôhng ờgn mình ẽs màl nưgời khác .ợs

ềV“ iớv iôt nhé, được kgnôh?” ạT Hành ưhn ỗd ẻrt con, đứng yậd ỡđ cậu.

Biết mình ãđ màl nưgời khác ợs nên ýuQ Miên kôhng ềh phản knáhg, nogan nogãn ểđ nắh uìd .iđ Kôhng biết àl od cát dụng aủc rượu yah od oàg yấm tếing ot áuq àm cúl đứng yậd uậc thấy uầđ iơh cnáohg, iđ đứng nòc lạong cạohng tộm tẹo.

yaM àm ạT Hành ỡđ cánh yat cậu, kôhng ểđ uậc ngã.

iĐ ar ừt phía nêb aik aủc mất bình pnohg, ảuq nihên tôrng thấy yấm ôc iág ngồi ở tộm nàb nêb này.

iốĐ diện iớv iôđ tắm ỏđ eoh aủc ,ọh uậc ởm mệing ión nix iỗl iớv yấm ôc nnàg: “Xin niỗ.”

【ọgNng iồr k】.aìHệ tốhng ởht dài.

Hình ưhn yas thật rồi, ãđ nhắc phải lợưng cứs ừt tưrớc iồr ơc .àm

yấM ôc iág liếc nìhn, nưgời aừv oàg mầ ĩ aik aóh ar iạl àl iah càhng trai óc nhan cắs kịch nóc, nơh aữn nưgời nix iỗl iạl nòc õr đáng uêy nữa.

“Khụ khụ, kôhng oas kôhng soa…” yấM ôc nàng rộng lợưng páđ lại.

ừT quán nă nếđ aửc ụhp aủc tờưrng nầg nhất cũng phải iđ tấm nơh mười púht.

aR khỏi aửc chưa được yấm púht, ýuQ Miên iớm nhận ar mảc giác cáohng váng cúl ở torng quán kôhng phải àl oả gáic, cúl yàn rượu iớm thật ựs phát yuh cát dnụg.

Biết mình iơh yas thật nên ýuQ Miên kôhng mád nêl tếing nữa.

yấM tếing oàg torng quán ỉhc àl ảig ờv tôhi, uậc kôhng muốn phát ồr thật ìv yas nỉx tưrớc tặm ạT Hnàh.

ohC nếđ ihk nưgời đang uìd cánh yat uậc tộđ nihên dừng lại.

“mửH?” ýuQ Miên ơm ồh nêihgng đầu, đành phải dừng teho.

ạT Hành iơh khom nưgời xốung nhìn cậu.

ýuQ Miên mảc thấy kảohng cách giữa mình iớv ạT Hành bỗng ưhn được oék iạl tấr gần, ởs ĩd dùng ữhc “hnư” àl ìv uậc kôhng chắc liệu óđ óc phải àl oả giác od yas rượu yâg ar knôhg.

ạT Hành cờưi: “Cậu iđ àm pắs ựt pấv ãgn iồr kaì.”

ýuQ Mêin: ??

Nưhng uậc iđ tẳhng .àm

【nôhKg, uậc iđ hình ữhc SH】.ai chân pắs xoắn tàhnh bánh quẩy rồi.

】…【

ểĐ“ iôt cõng cuậ.”

ýuQ Miên ngẩn ,ar iộv ừt chối hắn: “ôhKng nầc đuâ!”

ạT Hành nhìn uậc chằm cằhm, uas óđ tắb cưhớc gọing điệu aủc ýuQ Miên iọm khi: “ùCng mắl ìht nầl uas ohc uậc cõng liạ.”

”…“

ýuQ Miên nòc chưa pịk phản gnứ ìht ạT Hành ãđ cyuhển sang mắn yấl cánh yat phải aủc cậu, táohng dùng cứs oék uậc tộm cái, ảc nưgời ýuQ Miên pậl cứt mằn vững trên lưng hắn.

iáC ưt ếht cõng nưgời kôhng thèm tìrnh yàb thêm ìg yàn trái iạl màl ýuQ Miên ớhn nếđ cụL Khả.

aửN uầđ đoạn đnờưg, ýuQ Miên nẫv óc ểht miễn cỡưng ữig tỉnh táo.

Nưhng mằn trên lưng ạT Hnàh, ơc ểht cắl ưl nhịp nàhng ihk nưgời ọn bước iđ cộng iớv nem rượu aữn màl uậc ôv thức mảc thấy buồn ngủ.

oaS ức thấy đoạn đờưng yàn iàd ếht nhỉ, iđ uâl mắl iồr àm chưa nếđ nơi.

ỉhC óc ệh tốhng biết óđ kôhng phải àl oả giác aủc ýuQ Mêin.

iởB ìv mười yấm phút tớưrc, ạT Hành ãđ iđ auq cổng yâT aủc tờưrng tộm nầl rồi.

iợĐ nếđ ihk iđ vòng qaunh tờưrng được aửn vnòg, ạT Hành nhìn ềv phía cổng Đông aủc tờưrng mằn ở iốđ diện noc đờưng kôhng ,ax nhìn tộm iồh lâu.

Nưgời trên lưng ởht uềđ đặn, õr ràng àl ủgn rồi, iơh ởht mang iùm rượu ảhp oàv gáy, oàv iat hắn…

Giữa ọh chưa từng óc kảohnh khắc thân tậm nếđ nờưhng này.

ạT Hành đứng lại, uas óđ ảig ờv ưhn kôhng nhìn thấy tảng áđ ot đùng óc khắc yuh hiệu tờưrng ở cổng Đnôg, tiếp cụt iđ vòng theo noc đờưng dưới câhn.

ệH t【:gnốh…】

iáC tằhng nhóc thối này.

ýuQ Miên chìm nẳh oàv giấc ngủ.

Kôhng biết ơm thấy ia àm uậc bỗng ọc ám oàv yág ạT Hnàh.

ạT Hành giật mnìh, mảc giác êt iạd ừt ổc nal xốung xơưng tục suýt aữn kihến ảc nắh nẫl nưgời trên lưng cùng ngã.

“Anh ơi…”

nắH nghe thấy nưgời trên lưng iọg khẽ.

,Ê【 iọg nhầm r】.iồHệ tốhng nhắc ởhn torng uầđ ýuQ Mêin.

tộM tếing yàn kihến dòng yus nghĩ ơm ồh aủc ýuQ Miên pậl cứt tỉnh oát lại.

uậC iộv aửs mnệig: “nốTg, Tống Ncọg…”

Kôhng íhk nêy lặng iồh lâu.

ạT Hành bỗng ỏhn gọing nói: “íhTch nếđ yậv ”?à

”…“

ýuQ Miên iùv uầđ oàv lưng ạT Hnàh, biết nưgời aik kôhng nhìn thấy mình nèb kôhng nêl tnếig, ảig ờv nẫv đang ngủ.

“Rốt cuộc tiô…”

Lồng ngực ạT Hành rung động theo từng tếing ión trầm thấp aủc mnìh, ýuQ Miên mằn tás oàv ơc pắb uas lưng nắh nên cũng mảc nhận được ựs rung động èhn ẹhn .óđ

“Rốt cuộc iôt thua mék uậc at điểm noà?”

iờL ãđ dứt, nưhng ựs phập pồhng vững vàng uas lưng ạT Hành nẫv uềđ nặđ ưhn .ũc

óN theo nàl ad đang ềk tás nhau aủc iah nưgời tyurền tẳhng nếđ trái mit ýuQ Mêin, uas óđ yậd nêl nơc oãb lòng mãnh lệit.

ảC cánh yat đang mô yấl ổc ạT Hành nẫl pắb iùđ đang nád tás nêb hông ạT Hành aủc ýuQ Miên hoàn toàn cứng .ờđ

Bước chân ạT Hành táohng chậm lại, nắh mảc nhận được pắb iùđ đang ềk tás oe mình aừv nur ẹhn tộm cái.

nắH mím môi, uas óđ iạl bước tiếp ưhn kôhng óc cyuhện .ìg

Hết chương 80

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha