Chương 137
Eidt: Lune
ýuQ Miên ủ ũr aựd oàv lưng ếhg tộm lúc, miễn cỡưng yấl iạl tinh tầhn, thấy uhC ỷK ở iốđ diện ức cong khóe mệing iãm nèb hỏi: “Nay óc cyuhện ìg iuv ”?à
uhC ỷK ngẩn ,ar uas óđ cười nói: “hNìn ar ”?à
ýuQ Miên tậg đầu.
Tiết Tông Qaung nêb cạnh uhC ỷK cũng tậg uầđ teho: “Vừa oàv ãđ nhìn ar rồi, tặm uậc tôrng ưhn pắs yab nêl trời luôn iồr kaì.”
“Đâu óc póhng iạđ vyậ?” uhC ỷK cắl đầu: “iMnh Tịhnh óc ý định phát tirển ở Ninh Tnàhh, muốn pợh cát iớv àhn ọh Cuh.”
“iMnh Tịhnh ”?à Tiết Tông Qaung iơh tấb ngờ.
Minh Tịhnh àl tộm công yt phần mềm iớm iổn iàv măn nầg đây, ỉhc torng măn uás măn ãđ oạt dựng được danh tếing torng nnàgh.
,Ừ“ iôt nòc tởưng ọh ẽs mìt iùB Tahnh tưrớc cứh.”
ùD oas ìht nâV ìrT hiện ờig téx ềv ảc thực cựl nẫl danh tếing uềđ vượt trội nơh os iớv àhn ọh Chu.
À“ phải rồi, nit iùB Tahnh pắs đính hnô…” uhC ỷK òd hỏi: ỷK“ Pàhm, uậc biết iồr phải kgnôh?”
ýuQ Miên mím môi, mầc yl rượu ngồi tẳhng dậy, mi lặng kôhng nói.
Táhng tớưrc, iùB Tahnh àv uD nâV Khuê ãđ tyuên ốb đính hôn, chậm nhất àl aửn cuối măn yan ẽs ổt chức nôh .ễl iaH nưgời quen biết nhau nơh mười năm, cuối cùng cũng iđ nếđ được bước này.
【iĐểm is tình + ,02 nưgời đóng góp: uhC Kỷ.】
【iĐểm is tình + ,51 nưgời đóng góp: Tiết Tông Qgnau.】
uậC kôhng ión ,ìg iah nưgời iốđ diện uềđ ohc àl uậc đang bồun. Tíhch oab nihêu măn ưhn vậy, ờig nghe nit nưgời at pắs tếk nôh oas àm kôhng buồn ohc đợưc?
uhC ỷK na :iủ “Bao nihêu măn ưhn yậv rồi, cũng nên bôung ỏb iđ tiôh.”
Nữhng măn tớưrc, hna từng nghĩ ởs ĩd ýuQ Miên ớhn iãm kôhng quên được iùB Tahnh àl od uậc ựt ủhp ộb cọl hoài niệm nêl ýk cứ ềv nưgời .at Nưhng ờig ãđ auq oab uâl rồi?
Hốung ihc cúl iùB Tahnh ửx ýl àhn ọh iùB cúl tưrớc óc nơưng yat ít ìg iớv àhn ọh ỷK đâu… Suýt aữn ịb iùB Tahnh màl ohc áhp sản, yậv àm ýuQ Miên chưa từng ión uấx hna at aửn lời.
ờiG ýuQ Miên cũng ãđ iah mươi chín rồi, nêb cạnh iạl cẳhng óc ia uầb bạn. Nưgời yud nhất từng óc quan ệh thân tậm iớv uậc iạl àl nêt thay ếht nihều măn tớưrc.
【iĐểm is tình + ,03 nưgời đóng góp: uhC Kỷ.】
hnÁ tắm uhC ỷK lướt xnốug, thấy iác ìg óđ ìht cười nói: “Sao oab nihêu măn rồi, uậc nẫv oeđ iác yàn vậy? Hiếm ihk oàn thấy uậc tíhch tộm iác đồng ồh ưhn yậv nah.”
Trên ổc yat ýuQ Mêin, tộm cihếc đồng ồh uàm mal ộl ar ừt yat .oá
“Tôi tởưng uậc náb tếh đồng ồh iđ riồ?” Tiết Tông Qaung cũng áhk kinh nạgc: “Thế àm iác yàn nẫv nòc gữi…”
ồĐ“ ẻr tnềi.” ýuQ Miên oék yat oá xnốug, nói: “Bán ar cũng cẳhng được yấm đồng nên ữig iạl oeđ tiôh.”
ồĐ“ aủc uậc ỷK màl ìg óc ứht ìg ẻr tnềi?” uhC ỷK cười cắl đầu: “Gần yâđ thấy công yt màl nă cũng tuhận iợl mắl ,àm uậc kôhng định mắs ohc mình tộm iác iớm ”?à
ểĐ“ mex đã.” àhN aửc nòc chưa aum lại, uâđ óc rảnh àm aum đồng ?ồh
ýuQ Miên ờig đang ở torng tộm năc ộh oac pấc ổhp tôhng rộng chưa nếđ ab trăm tém vnôug, aum ngay nầg công .yt
Mình uậc ở ìht tohải mái, nưhng nòc yấm nưgời giúp việc iớv ýL Tùng ịb ỷK iảH as thải cúl tưrớc nữa. Nhất àl ýL Tùng ãđ nihều nầl ỏgn ý muốn quay iạl màl việc iớv uậc rồi.
iợĐ nếđ ihk tình hình iàt cíhnh ưd ảd hơn, uậc ựd định ẽs mex téx liệu óc ểht aum iạl năc àhn tưrớc yâđ ãđ ịb ỷK iảH náb iđ yah knôhg. oS iớv việc aum àhn iớm ìht uậc hoài niệm chốn ũc hơn.
uhC ỷK kôhng iỏh thêm nữa.
Nữhng nóm ồđ àm ýuQ Miên náb iđ cúl tưrớc uềđ àl nữhng ứht uậc từng uêy tcíhh, torng óđ óc kôhng tí ồđ ổc ýuq hếim, óc tiền cũng kôhng aum đợưc. Đồng ồh yâb ờig trên ịht tờưrng ùd óc tắđ ỏđ nếđ uâđ ìht cũng ỉhc àl nữhng uẫm ãm iớm ar mắt, nihều kiểu dáng ỳk qáui, đơưng nihên kôhng ểht tọl oàv tắm xanh aủc cậu.
ừT ihk àhn ọh ỷK pặg cệyuhn, ab nưgời hiếm ihk ụt pật iớv nahu, môh yan ia yấn cũng ềv iơh mộun. Tiết Tông Qaung iớv ýuQ Miên tiện đờưng nên aưđ hna ềv cùng lôun.
yấM nưgời ọh chia yat nahu, ia ềv àhn nấy. uhC ỷK quay uầđ lại, nhìn bóng lưng iah nưgời ãđ iđ ,ax torng lòng bỗng mảc thấy mấ .pá
iờĐ yàn óc ểht tếk giao được iớv iah nưgời nạb tốt ưhn vậy, ảuq thực tấr yam mắn.
hnA iờd mắt.
yấM tuần sau, Minh Tịhnh nếđ Ninh Tàhnh ểđ màđ phán pợh tác. uhC ỷK ãđ nếđ pòhng pọh mớs ểđ ờhc nưgời aủc Minh Tnịhh, ểht hiện tàhnh .ý
Tếing bước chân pộl pộc ừt ax vọng lại, ngày càng gần, cớư cừhng kảohng mười yấm nờưgi, tộm phần àl nưgời công yt iđ đón, phần nòc iạl àl nưgời aủc Minh Tnịhh.
aửC pòhng pọh được ởm ,ar óc tộm nưgời iđ tưrớc ởm aửc nẫd đnờưg. “iGám cốđ Dụ…”
yấM ữhc “iGám cốđ ”ụD uầđ tiên tọl oàv tai.
uhC ỷK nghe yậv ìht ngẩn ,ar hna kôhng nghe ión môh yan nòc óc giám cốđ ụD oàn nếđ .ảc uaS óđ nghĩ iạl ìht ảhk năng àl iốđ pơưhng óc việc kôhng nếđ đợưc, mi lặng iổđ nưgời ìht iơh tấb lịch ựs nên chắc ửc nưgời quản ýl pấc oac nơh đến.
hnA đứng yậd nóđ càho.
ụN cười trên iôm aừv iớm ,ởn tắm aừv nưgớc nêl ìht iốđ diện ngay iớv tộm iôđ tắm neđ uâs thẳm nhìn ừt trên oac xnốug, khóe mệing hna pậl cứt cứng .ờđ
“uậC…”
Muốn ión ìg óđ nưhng ảc buổi kôhng thốt ar được tếing nào.
Nưgời iốđ diện aưđ yat ar tớưrc, gọing trầm nơh yấm măn tưrớc nềihu: “iGám cốđ Cuh.”
uhC ỷK hoàn hồn, iôm ãđ iơh iát nợht. ùD oas cũng àl nưgời từng tảri, hna nahnh cóhng yấl iạl bình tnĩh, aưđ yat tắb yat iốđ pnơưhg.
uaS ihk iah nêb ãđ nêy ịv iớm óc nưgời đứng ar nầl lượt giới tihệu iạđ diện iah bên. uhC ỷK nghe thấy tộm uâc giới tihệu “ưgNời sáng pậl công yt Minh Tnịhh, ụD Sấm, Giám cốđ điều hành Dụ.”
Mười phút đầu, uhC ỷK óc ẻv iơh tấm pật tnurg, yam àm cúl óđ kôhng phải phần tìrnh yàb aủc anh.
Cuộc màđ phán pợh cát ựd ná tếk thúc uas iah tnếig, diễn ar tơưng iốđ suôn .ẻs Nưhng các iạđ diện nêb uhC ịht ia yấn uềđ toát ồm iôh lnạh.
iỗM nầl ịv Giám cốđ ụD aik ởm mệing ión àl kôhng íhk torng pòhng pọh ưhn đông cứng lại. iốĐ pơưhng cũng cẳhng phải ỏt ar hung ữd ,ìg ỉhc àl íhk chất toát ar ừt nưgời óđ pá oảđ áuq kihến nưgời at thấy iơh pá lực.
uhC ỷK tiễn yấm nưgời aủc Minh Tịhnh ar ,ềv ỉhc nòc tộm nưgời nán iạl nẫv chưa .iđ
“iGám cốđ Dụ?”
ụD mấS ỉhc nói: “Tôi iớv giám cốđ uhC mât ựs chút cyuhện cũ.”
uhC ỷK kinh ngạc liếc snag.
Nưgời nêl tếing iỏh cũng ỡgn nàgng kôhng kém, chợt ớhn ar ụD mấS àv uhC ỷK uềđ tốt nihgệp Ninh iạĐ ìht hiểu ar nấv ,ềđ uas óđ iờr iđ tưrớc iớv nữhng nưgời káhc.
ihK ỉhc nòc iạl ụD mấS àv uhC ,ỷK ụD mấS káhch oás chào hỏi: “Đàn ahn.”
uhC ỷK gợưng oạg páđ lại, nịnh iốđ pơưhng iàv uâc tuổi ẻrt iàt cao.
Nưhng torng uầđ hna iạl đang nghĩ nếđ tộm nưgời káhc, thầm ủhn mình đúng àl mệing ạuq đen, iờl ión yấm măn tưrớc ếht àm gnứ nihgệm thật rồi! ụD mấS quay iạl tậht, iạl nòc quay iạl đúng cúl àhn ọh ỷK as ơc ỡl nậv aữn chứ.
hnA aừv thầm uầc nyugện iốđ pơưhng óc ểht ỏb auq cyuhện nihều măn tớưrc, aừv mảc thấy kôhng óc ảhk năng lắm.
Ngay dưới aòt àhn công yt óc quán àc phê, uhC ỷK cùng ụD mấS iđ oàv tnorg, iọg iah yl àc phê. yấM nhân viên công yt đang trốn việc torng quán suýt chút aữn ìht phun tếh àc êhp ar nàogi, iộv vàng nél túl cuhồn .iđ
uhC ỷK thầm quan tás iốđ pnơưhg.
ụD mấS iởc oá kohác nogài treo nêl tàhnh ghế, ểđ ộl thân hình iớv nữhng đờưng tén ơc pắb năs chắc dưới pớl oá ơs ,im torng hná tắm nắh kôhng nòc íhk páhch aủc tuổi ẻrt ngày oàn nữa, àm thay oàv óđ àl điềm tnĩh, lạnh lnùg.
õR àl kuhôn tặm kôhng thay iổđ ìg nềihu, nưhng cẳhng hiểu oas ờig nhìn kôhng nòc thấy gốing iùB Tahnh nữa.
uhC ỷK quan tás ỹk iớm phát hiện ,ar cíhnh hná tắm lạnh lùng ax cách cùng íhk chất trên nưgời nắh ãđ hoàn toàn nấl tá nữhng tén tơưng đồng trên kuhôn mặt. yâB giờ, ùd óc ia nhìn nắh cũng ẽs kôhng mảc thấy gốing iùB Tahnh nữa.
Thời ếht ờig ãđ khác xưa, cặm ùd ụD mấS àl nàđ me cùng tờưrng mình thật nưhng uhC ỷK cũng kôhng ểht iọg tẳhng nêt đợưc, hna nói: “iGám cốđ ụD ềv Ninh Tàhnh ừt oab ờig vyậ?”
“Hôm qau.”
Điều uhC ỷK muốn iỏh nơh àl ihk oàn ìht nắh ẽs ?iđ Cẳhng auq iờl yàn đơưng nihên ỉhc óc ểht giấu torng lnòg.
hnA kôhng đoán được thái ộđ hiện ờig aủc ụD mấS iớv ýuQ Mêin. măC hận? Muốn ảrt thù? yaH ãđ bôung xnốug, kôhng thèm quan mât nữa…
“Mấy măn auq Ninh Tàhnh yảx ar tấr nihều cệyuhn, giám cốđ ụD iớm nếđ môh auq nên chắc nẫv chưa nghe auq nỉh?” hnA iỏh thử, muốn biết ụD mấS ãđ nghe auq cyuhện àhn ọh iùB iớv àhn ọh ỷK cưha.
Gọing ụD mấS kôhng nợg snóg: “hCưa nghe qua, cũng kôhng hứng túh.”
”…“
tộM uâc ión yẩđ iùl iờl uhC ỷK định nói.
oảB muốn mât ựs cyuhện ũc iớv mình nưhng iạl ión kôhng óc hứng úht nhge, ếht ìht mât ựs iác ?ìg
uhC ỷK ểk ềv nữhng thay iổđ aủc Ninh iạĐ torng nữhng măn qua, ión suốt mười yấm púht, nưgời iốđ diện yut óc páđ iờl nưhng phản gnứ iạl áhk nhạt nẽho, ờht .ơ
uhC ỷK óc linh mảc uâc “ôhKng hứng thú” aik aủc ụD mấS e rằng ỉhc àl ión tộm đằng nghĩ tộm oẻn tôhi.
hnA nhgĩ, nưgời yàn chắc chắn nẫv nòc nậh ýuQ Mêin.
ýuQ Miên aủc măn óđ àl hạng nưgời ar sao… uhC ỷK hiểu õr nơh ia tếh uậc at kihến nưgời khác ghét nếđ cứm nào.
uầĐ có xoay cyuhển nahnh cnóhg, uhC ỷK ởm lời: “yuhCện iùB Tahnh đính nôh chắc giám cốđ ụD ãđ nghe auq iồr nỉh?”
Biết gnô ủhc ũc aủc mình ờig sống kôhng tốt, biết uâđ ẽs kihến ụD mấS ảh ,êh nugôi nogai iỗn nậh phần nào.
Hoàn toàn kôhng ểđ ý thấy yl àc êhp torng yat nưgời iốđ diện nur tộm cái.
…“ yậV ”.à ụD mấS pục tắm xnốug: “hCúc mgnừ.”
Chúc mnừg… Chúc mừng ?ia Gọing ụD mấS nẫv bình tĩnh nưhng cẳhng hiểu oas uhC ỷK thấy iơh lạnh sống lnưg.
uhC ỷK ión tếip: “Với uD nâV Khuê aủc pật đoàn nâV Tìr.”
uâC yàn aừv ión ,ar phía iốđ diện bỗng mi lnặg, àm nòc mi lặng áhk lâu.
“ôhKng phải iớv hna at ”?à
Đơưng nihên uhC ỷK biết õr “anh ”at àl ỉhc .ia
“ôhKng pảhi, yấm măn tưrớc iùB Tahnh ãđ đoạn tyuệt quan ệh iớv àhn ọh Bùi, cyuhện tôhng aig cũng theo óđ àm yủh ỏb lnôu.”
ụD mấS ủr mắt, tấb động ưhn tộm ohp tnợưg, kihến nưgời at kôhng ểht nhìn thấu được yus nghĩ aủc nắh cúl này.
Kôhng nên hỏi, cũng kôhng muốn hỏi. Cyuhện nihều măn tớưrc, nắh ãđ mớs bôung ỏb rồi.
Nưhng iồh uâl uas iạl óc gọing ión ờh hững vang lên:
“Còn hna at ìht soa?”
Nghe uâc này, mit uhC ỷK pậđ nahnh ưhn đêin.
hnA biết uâc ảrt iờl ụD mấS muốn nghe àl ,ìg chắc chắn àl yh vọng ýuQ Miên sống thật ổhk ởs rồi, ưhn ếht nắh iớm thấy sảng káohi.
Đúng àl hiện ờig ýuQ Miên kôhng sống sung sớưng bằng tớưrc, nưhng ùd ìg àhn ọh ỷK cũng từng àl aig đình giàu óc cậb nhất Ninh Tnàhh, ờig óc as tús nếđ yấm ìht sống ưd ,ảd ă cặm ihc tiêu yâb ờig cẳhng thua mék tưrớc yâđ àl bao.
uếN ión tậht, óc ẽl ụD mấS ẽs kôhng ểht nugôi hận. uhC ỷK siết chặt tay, thực ựs tấr ol nạb mình ẽs ịb ảrt thù.
iaH măn yan àhn ọh ỷK yam àm óc ýuQ Miên chèo cnốhg, óhk khăn mắl iớm khôi phục iạl được chút …tí măN óđ iùB Tahnh nòc nơưng tay, nưhng uến ịv yàn iạl màl thêm ìg aữn ìht e àl àhn ọh ỷK thật ựs kôhng cốhng ỡđ iổn mất.
“Cậu at yấ ”…à uhC ỷK ởht dài, kôhng ión õr ýuQ Miên ếht oàn àm ỉhc ởht iàd tộm tnếig. Nghe ưhn kiểu iọm cyuhện kôhng nầc ión cũng õr tếh iồr .yấ
noC nưgơi neđ mẫs torng tắm ụD mấS bỗng oc lại, nắh nưgớc tắm nhìn chằm chằm oàv uhC .ỷK
