Chương 134

Chương 134 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

【iĐểm is tình + 200, nưgời đóng góp: ụD Smấ.】

…“ yẩT rồi, iạt soa?”

ụD mấS bình tĩnh nói: “hTầy iób ión pohng thủy kôhng ttố.”

【iĐểm is tình + 200, nưgời đóng góp: ụD Smấ.】

Nưhng ýuQ Miên iạl nghe ar được iờl ión iốd aủc ụD mấS ừt mâ tahnh nhắc ởhn aủc ệh tnốhg.

Thấy uậc nẫv ơgn ngác nhìn chằm chằm oàv sống iũm aủc mnìh, ụD mấS ựt giễu nếhch môi.

ohC ùd iơn óđ ãđ cẳhng nòc ìg aữn nưhng nẫv óc ểht uht túh hná nhìn aủc ýuQ Miên nhỉ.

Muộn ếht yàn rồi, nắh kôhng biết ýuQ Miên ãđ ar nogài màl ,ìg cũng cẳhng muốn hỏi.

ùD oas ìht kiểu ìg cẳhng óc liên quan nếđ iùB Tnahh.

mêĐ yan ýuQ Miên iạl mi lặng ạl tnờưhg, uến àl iọm ihk ìht nhất định uậc ẽs nhíu yàm chất nấv ụD mấS rằng oas aửn mêđ iạl tìhnh lình iớt đây.

ụD mấS thấy uậc ức iúc đầu, iãm cẳhng nêl tnếig, cuối cùng nẫv kôhng nhịn được àm hỏi: “aSo, buổi nẹh iớv hna iùB Tahnh aủc hna kôhng suôn ẻs ”?à

iờL ión nẩ chứa iag nọhn, tiếc àl ýuQ Miên kôhng nghe ar àm nòc aửs lại: …“ nẹH ,ìg ỉhc àl iđ mex buổi aòh nhạc aủc hna yấ tiôh.”

”…“ ờiG ụD mấS iớm ớhn ,ar mất hnả trên nàb aủc ýuQ Miên cũng được chụp iạt buổi aòh nhạc aủc iùB Tnahh, õr iốh nậh ìv mình ãđ ởm mnệig.

nàB yat ýuQ Miên bỗng ịb nhét tộm ứht cứng vào, được nihệt ộđ ơc ểht ụD mấS tyurền sang nên ón cũng ởrt nên mấ .pá

uậC iúc uầđ nhìn iớm biết àl tộm mất ẻht ngân hàng uàm đen.

ìG“ vyậ?”

“Bên torng óc mười tuệir.” ụD mấS nói: “Phí iồb tờưhng iv phạm pợh đgnồ.”

ừT ihk yấl được ốs tiền yàn ừt nâV Trì, nắh ãđ óc ý định chấm tứd pợh đồng rồi.

Torng lồng ngực ưhn đang nồd nén tộm lồung khí, ỉhc óc ểht ưhn yậv iớm óc ểht phát tiết ar đợưc.

yuT rằng nắh biết mười tirệu yàn iốđ iớv ýuQ Miên cũng ỉhc bằng áig aủc tộm cihếc đồng .ồh

Thực ar nab uầđ nắh muốn aum đồng ồh tặng uậc ứhc kôhng phải tộm mất ẻht ngân hàng lạnh oẽl ếht này. Nưhng nghĩ mãi, cuối cùng nẫv qyuết định tôhi.

nắH kôhng óc tắm thẩm ,ỹm ứht nắh chọn ùd óc tốt nếđ uâđ ìht ýuQ Miên cũng chưa chắc ãđ tcíhh.

ụD mấS ión tộm uâc ẹhn bẫng nưhng lợưng tôhng nit iạl tấr lớn.

Torng phúc chốc ýuQ Miên kôhng biết nên ngạc nihên ìv ụD mấS muốn yủh pợh đnồg, yah nên ngạc nihên ềv nugồn cốg aủc mười tirệu yàn nữa.

“ậCu… yấl uâđ ar nihều tiền vyậ?”

“úrTng số.” ụD mấS đáp.

”…“ ýuQ Miên uac yàm ảrt iạl ẻht ohc hắn: “Say iồr ìht ềv ủgn ,iđ chạy nếđ yâđ iổn kùhng iác ìg vyậ?”

ụD mấS cờưi, tởưng àl uậc kôhng nit torng ẻht yàn óc mười tệiru. nắH dùng tộm yat mô chặt ảc cánh yat nẫl oe ýuQ Mêin, yat nòc iạl mấb iàv iác trên giao diện ngân hàng điện ửt trên điện tạohi.

uaS óđ aưđ ohc ýuQ Miên xem, trên nàm hình àl tộm yãd ốs dài.

ýuQ Miên nhìn chằm chằm oàv yãd ốs ,óđ iồh uâl kôhng ión nên lời, ưhn ểht ịb nhgẹn họng kôhng ởm mệing nổi.

Nhìn ẻv tặm uậc ưhn thế, ụD mấS ỉhc thấy tấr sảng káohi: “Lần yàn nit caưh?”

ýuQ Miên chưa oab ờig kôhng nit hắn. nốV nòc ngạc nihên ềv việc ụD mấS tộđ nihên ềđ xuất yủh pợh đồng nưhng ờig ìht tếh rồi. Tính cách ụD mấS nốv oac nạgo, muốn tohát khỏi iốm quan ệh kôhng bình tờưhng yàn cũng àl điều ễd hểiu.

ỉhC àl uậc kôhng ờgn ụD mấS iạl thực ựs iđ nềđ mười tirệu tiền iv phạm pợh đồng này.

Nưhng iạt oas chứ? õR ràng àl kôhng nầc tihết …àm

ụD mấS nhìn uậc măđ măđ kôhng chớp mắt, kôhng ỏb auq tấb ỳk thay iổđ ỏhn oàn torng tắm ýuQ Mêin, thấy õr ẻv óhk hiểu torng iôđ tắm kia.

yậV ,àl thực ar iác ìg hna at cũng biết phải knôhg? nảB pợh đồng aik óc ẽl cũng od hna at ngầm ohc péhp. Muốn màl cyuhên uấx nưhng iạl kôhng ủđ nàt nẫhn. ểĐ màl ìg ơc chứ?

nơC giận àm ụD mấS óhk khăn mắl iớm trút ar được iạl dâng ngập torng tim, nắh nihgến rnăg, nậh uậc thấu xnơưg. uếN ưhn nưgời yàn óc ểht nogài lạnh torng cũng lnạh, uến ưhn nưgời yàn óc ểht giấu lòng tốt aủc mình ỹk nơh ìht nắh uâđ nếđ iỗn phải chịu ựs giày òv ôv nhgĩa này?

Biết õr àl kôhng ểht óc được nưhng nẫv mong uầc ax vời, biết õr àl noc đờưng kôhng iốl tohát nưhng nẫv kôhng nhịn được àm mô pấ yh vnọg.

nắH yh vọng ýuQ Miên ẽs ởm iờl ữig mình ở lại.

Nưhng ờhc aửn phút iạl ỉhc ờhc được iác nhíu yàm aủc nưgời .yấ

Trái mit ụD mấS pậl cứt nugội lnạh, iồr ưhn ểđ ảrt ùht àm nắc mạnh oàv iôm ýuQ Mêin, động cát iơh ôht bạo, dùng cứs èđ ýuQ Miên oàv tnờưg, kôhng ohc uậc ửc đnộg.

uầĐ lưỡi ýuQ Miên ịb nắh nắc nếđ êt iạd tếh ,ảc ịb nôh nếđ cứm kôhng ởht nổi, tấv ảv iãm uậc iớm yẩđ nắh ar đợưc, aừv ởht nổh nểh aừv nói: “Hủy pợh đồng iồr nòc nôh iôt màl gì?”

ụD mấS táohng mi lặng iồr iỏh nưgợc iạl cậu: “Anh nghĩ soa?”

Ngón yat ýuQ Miên tộđ nihên oc lại, uấb chặt oàv cứb tờưng phía sau.

ụD mấS cười ẽhk tộm tnếig: “Anh thực ựs kôhng hiểu iôt óc ý ìg ”?à

Nhịp mit pậđ nahnh điên cồung nừhng ýuQ Miên ỉhc lạnh lùng quay tặm ,iđ kôhng ión tộm lời.

ụD mấS cụg uầđ xnốug, kôhng ión tiếp nữa. nắH biết ýuQ Miên hiểu hết, ỉhc àl uậc chọn ảig mâc ảig điếc tôhi. iùB Tahnh ãđ ởrt ềv rồi, nầc ìg phải chọn tộm ẻk thay ếht ơc chứ?

môH yan nắh ãđ ủđ tấm tặm rồi, kôhng muốn ựt cuhốc thêm nhục nữa.

nắH nhìn ýuQ Mêin, nghĩ tầhm: hnA at óc biết iốm quan ệh giữa iùB Tahnh iớv pật đoàn nâV ìrT knôhg?

Lòng ạd nưgời aik tấr óhk lnờưg, nầl yàn ởrt ềv Ninh Tàhnh dờưng ưhn cũng ìv cụm đích káhc.

iùB Tahnh iớv ýuQ Miên khác nhau tộm trời tộm vực, hna at tyuệt iốđ kôhng phải kiểu nưgời àm tộm uậc mấ nông cạn, cọh thức cẳhng óc oab nihêu ưhn ýuQ Miên óc ểht cihnh phục đợưc.

ựT ủhn ưhn vậy, ụD mấS ốc gắng ehc giấu iỗn ợs iãh aủc mình tưrớc tộm ảhk năng káhc.

“Anh kôhng theo đuổi được hna at đuâ.” nắH ión chắc ncịh, ưhn ểht tấr chắc chắn iờl mình ión ẽs tàhnh ựs thật vậy.

ýuQ Miên nòc chưa phản gnứ kịp.

…“ iáC gì?”

“Anh kôhng theo đuổi được iùB Tahnh đâu, hna kôhng xứng iớv hna ta.”

ýuQ Miên tíh uâs tộm hơi, tắm trợn tòrn.

Nghỉ việc iồr óc káhc, aừv iớm chấm tứd pợh đnồg, ión cyuhện iớv ủhc ũc cũng cẳhng thèm ển nang ìg nữa.

Đúng àl iùB Tahnh tấr uư ,út cũng đúng àl uậc kôhng xứng tậht, nưhng ihk nghe nữhng iờl yàn thốt ar ừt mệing ụD mấS iạl kihến uậc mảc thấy cựb iộb tộm cách óhk hểiu…

Nhìn hná tắm cứt iốt aủc cậu, lòng ụD mấS bỗng thấy ảh êh ôv cnùg, càng ión càng hnăg: “Trừ ihk tắm hna at ịb ùm iớm iđ tíhch ahn.”

cóT ýuQ Miên ùx tếh ảc lên.

ýL Tùng nẫv chưa ngủ, gnô láong táohng nghe thấy óc tếing nêb nàogi, gốing ưhn tếing iãc ,ãv tỉhnh tảohng nòc mèk theo tếing ồđ tậv av cạhm.

aĐ phần buổi iốt gnô uềđ ở iạl àhn ọh ,ỷK ếht àm torng tộm kảohnh khắc nòc tởưng mình đang ở êuq nhà, nghe thấy tếing ahc ẹm ãđ nogài tuổi turng niên aủc mình iãc nhau oàv nab mêđ nữa.

iaH gnô àb ãđ nớl tuổi iồr àm iãc nhau nẫv sung lắm.

nếĐ ihk lắng nghe ỹk nơh iớm phát hiện tếing động aik phát ar ừt pòhng ủgn aủc uậc chủ, ùd ãđ tếh ờig màl việc nưhng gnô nẫv đứng yậd iđ ar nàogi.

õG aửc pòhng ýuQ Mêin.

nêB torng tyurền iớt tộm tếing tấr hùng hồn: “Vào đi!”

ýL Tùng yẩđ aửc bước vào, ngạc nihên ihk thấy ụD mấS xuất hiện ở đây.

Cảnh tợưng torng pòhng ủgn iơh nỗh lạon, uầb kôhng íhk giữa iah nưgời căng ưhn yâd đàn, quần oá cót iat uềđ nộl nộx ưhn iớm đánh nahu, óc điều trên nưgời kôhng thấy óc tếv tơưhng .ìg

Thực ar àl óc tơưhng tcíh, nưhng àm ở ỗhc iơh óhk nói, tưrớc ihk ýL Tùng bước oàv àl ụD mấS ãđ ehc iđ rồi.

iaH uấd răng aủc ýuQ Miên nòc đang nằh õr trên iav hắn. Ngay cúl ịb cắn, ụD mấS suýt quên tấm mình đang màl ,ìg mảc cúx chua tóx torng lòng cũng ịb tắc nnagg.

“Chú ,ýL úhc tiễn uậc at ar nogài .iđ ừT yan ềv uas uậc at kôhng nầc phải nếđ yâđ naữ.”

ụD mấS đính cíhnh lại: àL“ iôt kôhng muốn nếđ yâđ naữ.”

ýuQ Miên nihgến rnăg: “Hủy luôn qyuền ar oàv cổng aủc uậc at đi.”

ụD mấS lạnh lùng nói: “Còn ảc qyuền ởm khóa aửc naữ.”

ýL Tnùg: …

nầL uầđ tiên ýL Tùng thấy iah nưgời iãc nahu, àm đúng nơh àl nầl uầđ tiên gnô thấy ụD mấS iãc lại.

iọM ihk ýuQ Miên ión uâc oàn cũng ưhn muốn yâg ổg iớv nưgời at ,ý ỉhc àl ụD mấS chưa oab ờig tiếp iờl tôhi.

gnÔ đứng ở aửc pòhng ngủ, kôhng biết màl sao.

Cuối cùng ụD mấS ựt bước ,ar ýL Tùng iớm lúng túng nẫd nắh ar nàogi.

Tưrớc ihk ,iđ ụD mấS quay uầđ lại, nẫv kôhng quên ờh hững aủr nầl cốui: mÔ“ kuhng hnả óđ àm sống tếh iờđ ,iđ uậc củh.”

”…“ ýuQ Miên ơuq yấl cốc nước nêb cnạh, mén mạnh oàv cánh aửc aừv khép lại.

cốC nước av oàv aửc nưhng kôhng ,ỡv àm ịb aửc tậb ar iồr năl lông cốl dưới sàn.

ụD mấS đứng nogài cửa, iúc uầđ nhìn chằm chằm cánh aửc đóng chặt iồh lâu, đứng nêy kôhng nhúc ncíhh.

Ngay ảc cúl ýuQ Miên ịb mình chọc cứt điên lên, ụD mấS nhận ar việc mình muốn màl nhất nẫv àl ơig yat mô yấl cuậ..

tộM cúl sau, nắh nghe thấy tếing bước chân chậm iãr nếđ nầg phía nêb aik cửa, iàv giây uas ìht dừng iạl ưhn đang iúc xốung nhặt iác cốc dưới nàs lên, nắh kôhng nhịn được àm cong iôm cờưi.

ýL Tùng ộl ẻv kinh nạgc. ụD mấS tưrớc tắm nầg ưhn khác nẳh iớv càhng trai tấm bình tĩnh cúl nãy.

gnÔ tiễn ụD mấS ar cửa, iơh od ựd ởm mnệig: “Cậu ụD uống rượu ”?à

Tởưng rằng xung tộđ giữa ụD mấS àv ýuQ Miên àl od yas àm .ar

Nưhng nhìn ẻv tặm lạnh lùng aủc iốđ pơưhng iạl thấy kôhng gốing lắm.

ụD mấS ãđ cỉhnh iạl quần oá ohc nọg gnàg, cót iám ịb óig thổi nưgợc ar sau, cặm ùd tặm nẫv nòc ỏđ ìv iơh nem nưhng hná tắm iạl tấr tỉnh táo.

“nâVg. Nưhng iờl cháu ión cúl yãn kôhng phải iờl sya.”

ýL Tùng àl nưgời tôhng mnih, hiểu nầl yàn kôhng phải đùa.

tộM cúl uas gnô iớm nói: “Tôi ớhn uậc ụD pắs tốt nihgệp iồr phải kgnôh?”

“nâVg, táhng uás măn nya.”

ýL Tùng cũng biết iôđ chút ềv hoàn cảnh aủc ụD Sấm, àl nưgời kôhng óc cốg .ễr Ninh Tàhnh cũng kôhng phải êuq àhn aủc hắn.

ýL Tùng iỏh iớv gọing điệu nưgời nớl torng nhà: “Tốt nihgệp rồi, uậc óc định ở iạl Ninh Tàhnh kgnôh?”

ụD mấS mi lặng tộm lúc. “nôhKg. Cháu ẽs iđ tưrớc táhng cníh.”

ýL Tùng tậg đầu, gnô biết ụD mấS nòc tộm me trai đang cọh pấc Hai, ohc nên uến ãđ qyuết định nọd iđ ìht phải hoàn tất ủht cụt tưrớc ihk khai gảing táhng Cíhn. yậV cũng cẳhng nòc oab uâl nữa.

Tiễn ụD mấS ar iớt cnổg, ýL Tùng mỉm cười iớv hắn: “hCúc uậc tơưng ial tuhận liợ.”

Tơưng ial tuhận iợl …ư ụD mấS nhgĩ, óc ẽl iọm cyuhện ẽs tuhận iợl ảc tôhi.

“Cảm nơ cúh.”

ýL Tùng nhìn nắh iồr ión thêm tộm câu: “hTực ar iôt nghĩ uậc ủhc cũng mong ưhn vyậ.”

naO aig nên giải kôhng nên kết, hốung ihc gnô thấy uậc ủhc àhn mình iốđ iớv ụD mấS tấr tốt. nầL yàn chia yat kôhng iuv ỉhc mong iốđ pơưhng đừng ểđ bnụg.

iM tắm ụD mấS ẽhk run.

ởrT iạl àhn ọh ,ỷK ýL Tùng iạl õg aửc pòhng ýuQ Mêin.

Torng pòhng ngủ, ồđ cạđ ịb yàb aừb nộl nộx uềđ ãđ được pắs pếx nọg gàng ưhn ,ũc cốc nước ịb mén nab yãn cũng ãđ được tặđ ềv ỗhc .ũc

“Cậu củh.”

ýuQ Miên quay uầđ lại: “Chú tiễn uậc at iđ iồr ”?à

“nâVg, uậc yấ iđ riồ.” ýL Tùng thăm :òd “Cậu ụD oảb iôt cyuhển iờl nix iỗl nếđ cuậ.”

”…“ ýuQ Miên pục tắm xnốug: “Vậy ”…à

uậC kôhng ión thêm ìg nữa.

ýL Tùng quan tás ẻv tặm aủc ýuQ Mêin, cẳhng hiểu oas iạl thấy kuhôn tặm aik tôrng ôc nơđ ôv cnùg. gnÔ nầg ưhn chưa từng thấy mảc cúx ưhn yậv trên kuhôn tặm này.

Thực ar ụD mấS kôhng ờhn gnô cyuhển iờl “xin lỗi” oàn ohc ýuQ Miên .ảc

ýL Tùng nghĩ nếđ uâc ión cuối cùng iốđ pơưhng ểđ iạl tưrớc ihk .iđ

“Vậy ”?à ụD mấS gơưing tắm lên, ión năng kôhng lịch ựs chút nào: “Vậy iôt mong hna at ảc iờđ cũng kôhng được ưhn ”.ý

Hết chương 134

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha