Chương 105
Eidt: Lune
uầĐ táhng ,6 ýuQ Miên tham aig ễl tốt nihgệp xong ìht ềv nước lôun.
Đang ngày màl việc nên iọm nưgời torng àhn uềđ tấr nậb rộn. Hành ýl aủc ýuQ Miên ãđ iửg ềv àhn tưrớc nên nầl yàn ềv kôhng nầc xách theo vlai, ựt tắb taxi ềv àhn àl đợưc.
cáB mâL nghỉ phép ềv êuq rồi. Torng àhn cẳhng óc tộm ia kihến năc àhn rộng nớl tôrng uih qạunh óhk .ảt
ýuQ Miên nghĩ iớt cạL .ãD cáB mâL kôhng óc àhn nên chắc cạL ãD nă luôn ở căng nit tờưrng rồi.
Điện tohại torng iút rung nêl tộm cái, hna yấl ar xem, àl nit nhắn aủc Hạng Ngạn Minh iửg đến.
【ốB】: iớT àhn cưha?
【ạHng Nmệi】: noC aừv iớt nơi.
【ốB】: ,Ừ mắt aửr iồr nghỉ ngơi tộm cúl ,iđ yan cáb mâL nghỉ phép ềv quê, noc ar nogài nă iốt nhé.
ýuQ Miên aừv cọđ xong nit nhắn ìht nhận được tôhng oáb ừt iàt kohản ngân hnàg.
ởM ar xem, hna pậl cứt mi lặng
nĂ ìg àm nật uás ữhc ?ốs
【ốB】: Tiện ểht nẫd me trai noc iđ lôun.
ýuQ Miên ảrt iờl “gnâV”.
ờiG nẫv nòc sớm, ýuQ Miên ểđ iút xốung ngồi nghỉ tộm lúc, uas óđ iờr khỏi àhn tưrớc ờig nat cọh aủc tờưrng trực tuhộc 02 púht.
…
Torng pớl thực nihgệm yud nhất aủc khối Mười tộM đang cọh tiết cuối cnùg.
Thầy yạd tậV ýL nogài măn mươi tổui, àl tộm nưgời tấr nihgêm kắhc, yut iơh ổc ủh nưhng àl giáo viên pấc tỉnh nên tìrnh ộđ gảing yạd cực ỳk xuất sắc.
gnÔ hăng yas aúm túb trên bảng đen, chữa yấm uâc óhk torng iàb iht tnáhg, cọh sinh ngồi nêb dưới chăm úhc lắng nhge.
Hàng cuối cnùg, tộm tihếu niên tuấn út đang iúc uầđ màl iàb tôrng cực ỳk iổn tậb giữa nữhng iác uầđ đang nẩgng lên.
Thầy aừv gảing xnog, quay uầđ iạl ìht thấy cạL ãD ngồi hàng cuối đang kôhng úhc ý nghe gnảig.
gnÔ nhíu mày, ểđ iác túb phấn torng yat xnốug, nhân cúl cọh sinh nêb dưới đang ihg chép iàb ìht tấc iờl yạd bảo: “Các ,me đừng thấy mình màl iàb đúng iồr àl kôhng nầc nghe gảing nữa… Nghe tộm nầl cũng tơưng đơưng iớv việc củng ốc iạl irt thức tộm lnầ.”
uầĐ aủc tihếu niên ngồi hàng cuối nẫv kôhng nhúc níhch ít nào, ưhn ểht kôhng nghe thấy thầy đang nhắc iớt mnìh.
Thầy giáo hắng gọing yấm tếing iồr ión tếip: “Lúc tưrớc iôt từng yạd tộm ,me nầl oàn me yấ cũng đứng nhất nưhng torng ờig cọh kôhng oab gời…”
Nưgời ngồi hàng cuối bỗng dừng bút, thậm íhc nòc nẩgng uầđ nêl nghe tấr chăm chú.
Thầy giáo ởn ụn cười iuv mnừg. Song ihk gnô tếk thúc phần ión cyuhện pihếm iồr tắb uầđ gảing iàb ìht cạL ãD iạl iúc uầđ xnốug.
”…“
Côuhng nat cọh vang nêl torng ựs nản lòng aủc thầy tậV .ýL
Kổhng ũV Trăn ngồi ở hàng giữa lớp, tấc xong pật ềđ tậV ýl ìht nogái uầđ nhìn ềv phía cuối lớp.
Nghĩ iớt việc nạb mình ãđ măn nầl yảb lượt ờhn mình òd iỏh giúp uẫm nưgời uêy ýl tởưng aủc cạL ,ãD ôc nàng kôhng khỏi mảc thấy tấb cắđ .ĩd
ôC ãđ kyuhên nưgời aik àl kôhng óc ơc iộh theo đuổi cạL ãD đâu.
ôC ãđ quen biết cạL ãD măn măn rồi, torng uầđ uậc at cẳhng óc ít khái niệm ìg ềv uêy đơưng hết!
Kổhng ũV Trăn cọh cuhng ab măn pấc iaH iớv cạL .ãD iồH iớm nêl pấc ,aB nab uầđ iah nưgời khác pớl ,ơc nưhng od tàhnh tích cọh pật tốt nên uas ihk tếk thúc cọh ỳk một, ảc iah được cyuhển ừt pớl ũc sang pớl thực nệihgm, iơn pật turng các cọh sinh xuất sắc.
ớhN iớt iờl ờhn ảv aht tihết aủc nạb tâhn, cuối cùng Kổhng ũV Trăn nẫv đứng dậy, iđ xốung ỗhc cạL ãD uas ihk các nạb torng pớl nầl lượt ar .ềv
cạL ãD đang iốđ cihếu páđ ná tộm iàb torng sách tậV .ýL
Kổhng ũV Trăn nhìn hắn.
Ngay ừt pấc Hai, cạL ãD ãđ ểht hiện mình àl tộm nưgời tấr khép kín, kôhng aòh đồng iớv pật ểht rồi. iồH óđ nòc óc ồH pậL iớv tộm nhóm nạb cọh cuhng ừt tiểu cọh nêl cùng nên torng pớl chưa õr lắm. nêL pấc aB rồi, cặđ điểm yàn iớm ộl .õr
Cẳhng auq óc vầng oàh qaung đứng nhất khối nên thái ộđ aủc các nạb torng pớl iớv nắh ủhc uếy nẫv àl nỡưgng ộm àv sùng bái.
Bình tờưhng ở pớl cạL ãD tấr tí nói, Kổhng ũV Trăn àl tộm torng ốs tí nưgời àm nắh ủhc động páđ lời.
ìV điểm yàn nên các nạb yah chơi iớv ôc tờưhng nél nág ghép ôc iớv cạL ,ãD ôc phải phản cáb nihều nầl mắl nọb ọh iớm nầd tôhi.
iốĐ cihếu páđ ná xnog, cạL ãD tohng dong khép sách lại.
“Lạc Dã.” cúL yàn Kổhng ũV Trăn iớm nêl tếing iọg hắn.
Thấy iốđ pơưhng quay sang nhìn mnìh, ôc ởm mnệig: “yuhCện là…”
Thốt ar được iah ữhc ìht mi bặt.
iỏH ếht oàn yâb giờ…
ôC ẽhk nắc môi, tứd kohát iỏh tẳhng lôun: “Cậu tíhch noc iág kiểu ìg vậy? Đừng hiểu lầm, ớt iỏh giúp nưgời khác tiôh!”
ôC nàng biết õr kôhng dưng iỏh loại nấv ềđ yàn ẽs iơh đờưng đột. Nưhng nghĩ lại, óc ihk cạL ãD cẳhng thèm quan mât nếđ ýl od đâu, ión qaunh oc lòng vòng nòc tấm thời gian hơn.
cạL ãD óhk hểiu, ảrt lời: “ôhKng óc kiểu ìg cả.”
ióN xnog, nắh nhét điện tohại oàv ngăn bàn, cuhẩn ịb xốung dưới nâs chạy .ộb
“hCắc cũng phải óc tộm hình uẫm ìg cứh?” Kổhng ũV Trăn chắp yat nói: “Cậu ión aừb yấm điểm cũng đợưc, nix uậc đấy! ỉhC tấm 03 giây tiôh!”
”…“
cạL ãD yus nghĩ nahnh yấm gâiy, tuhận mệing nói: “Học giỏi.”
“ảH…” cặĐ điểm kiểu ìg đây?
“Còn ìg aữn kgnôh?”
“pẹĐ.”
”…“ Kổhng ũV Trăn nhìn nắh iớv hná tắm phức tạp.
nạB cạL ,à ìht ar uậc àl nưgời ưhn yậv ?ảh
nạB aủc ôc mằn torng pot 001 aủc kốhi, cũng ioc ưhn cọh áhk gỏii, tặm iũm cũng xinh xắn.
“Còn ềv tính cách ìht sao? uịD dàng yah hoạt btá?”
“Dịu dgnà.”
ếhT ìht xong rồi, nạb ôc cẳhng nữhng hoạt táb àm nòc iàh hước nữa, cẳhng óc ít ìg liên quan nếđ uịd dàng .ảc Kổhng ũV Trăn ngẫm nhgĩ, qyuết định chưa ión nit ữd yàn ohc nạb yấ vội.
“ưĐợc caưh?” cạL ãD đứng dậy, tếh sạch kiên nẫhn: “Tôi phải xốung nâs riồ.”
Kổhng ũV Trăn giật mnìh, iộv nói: …“ Được riồ.”
cạL ãD tậg đầu, ỏb .iđ
Kổhng ũV Trăn mắn torng yat nit tình oáb cộđ qyuền iớm uht thập đợưc, lòng ởht phào ẹhn nõhm.
Bình tĩnh àm nghĩ ìht ôc cũng mảc thấy thái ộđ aủc cạL ãD iớv mình óc ẻv nô aòh nơh nưgời khác chút xíu. uếN iổđ tàhnh nưgời khác àm iỏh uâc ưhn yậv ,á e àl uas uâc “ôhKng óc kiểu ìg ”ảc uầđ tiên ãđ tếk thúc luôn rồi.
Nưhng quen cạL ãD măn măn nên ôc hiểu tấr ,õr thái ộđ áhk cặđ biệt yàn hoàn toàn kôhng liên quan ìg iớv pậm ờm .ảc
Cẳhng ẽl ỉhc ìv quen uâl iồr nên iớm thế?
tạG yus nghĩ sang tộm bên, Kổhng ũV Trăn nhắn nit ohc nạb mnìh, uas óđ tắb uầđ nghĩ mex iốt yan ở iạl pớl ựt cọh yah ềv àhn lôun.
cọH trên pớl ìht hiệu ảuq ẽs oac nơh tộm tẹo… Nưhng àm muốn ềv àhn nă aưd uấh êhg .ý
nắĐ ođ tộm hồi, cuối cùng Kổhng ũV Trăn qyuết định oeđ pặc ềv nhà.
…
ýuQ Miên ợs mình iọg điện iớt ẽs hnả hởưng nếđ việc cọh aủc cạL ãD nên ốc ý ờhc côuhng nat cọh tộm lúc, nếđ ihk tắb uầđ óc cọh sinh ar ềv iớm mấb ốs gọi.
tộM phút trôi qua, kôhng ia nghe máy.
ýuQ Miên iợđ thêm tộm cúl iồr iọg thêm cuộc nữa, nẫv kôhng ia nghe máy.
hnA đành nhắn nit qua.
Nhìn iah cuộc iọg kôhng tếk iốn đợưc, hna nghĩ tầhm: Cẳhng ẽl me trai mình cọh xong iác àl nếđ tẳhng căng nit kôhng mang điện tạohi?
tộM man sinh aừv iđ ar khỏi cổng tờưrng ôv tình liếc ềv hớưng ýuQ Mêin.
ýuQ Miên đang nghĩ ngợi ìht tìhnh lình nghe thấy tộm tếing iọg kinh tihên động địa:
——“ iạĐ c!a!”
Thậm íhc hna nòc kôhng nghĩ tếing yàn àl iọg mình àm ỉhc iơh giật mình tôhi, iãm nếđ ihk man sinh oac ot aik bước iớt tưrớc tặm anh.
ồH pậL oeđ pặc nhìn ýuQ Mêin, ẻv tặm nớh ởh cực :ỳk “Đại ca!”
ýuQ Miên nhìn tộm cúl iớm nhận ar uậc at àl .ia mE“ àl nạb cùng pớl iớv Tiểu ãD phải kgnôh?”
àL“ e!m!” ồH pậL càng nâh haon: “Đại ac nòc ớhn me hả!”
ýuQ Miên mỉm cờưi.
Muốn quên cũng khó.
“Anh iợđ hna cạL hả?”
,Ừ“ ón chưa ar ”?à
ồH pậL cắl đầu, tiếc àl kôhng giúp được ìg ohc iạđ :ac mE“ kôhng bếit, nọb me kôhng cọh cùng pớl iớv nhau naữ.”
ảrT iờl xnog, ẻv tặm uậc at cyuhển sang phấn kcíhh, torng bụng óc ảc đống uâc muốn iỏh ýuQ Mêin.
Đúng cúl này, tộm gọing ữn torng trẻo mềm iạm vang nêl nêb cạnh iah nờưgi, ữgn điệu nòc mang theo ựs thăm òd kôhng chắc cắhn: “nAh, hna Hạng Nmệi?”
ýuQ Miên quay uầđ lại, àl tộm ôc éb tôrng tấr xinh nắx hiền lnàh, óc điều hna kôhng óc ít nấ tợưng ìg iớv kuhôn tặm aủc ôc éb .ảc
hnA ớhn iạl iồh lâu, thực ựs àl kôhng ớhn iổn iớm od ựd hỏi: …“ mE biết hna ”?à
tắM Kổhng ũV Trăn yầđ ẻv kích đnộg: mE“ àl Kổhng ũV Tărn, àl nạb aủc cạL ãD ”!ạ
ýuQ Miên chưa từng nghe iác nêt này, nưhng nghe àl nạb cọh iớv me trai mnìh, ẻv tặm hna càng nô aòh hơn. “hCào me néh.”
Nưhng ,àm nạb cọh aủc cạL ,ãD oas ia cũng biết hna nhỉ?
“Anh iợđ cạL ãD ”?ạ
,Ừ“ me cọh cùng pớl iớv ón ”?à
“gnâV!”
óN“ nẫv đang ở trên pớl ựt cọh ?à hnA iọg điện àm kôhng thấy ia nghe myá.”
“Ui, ờig yàn chắc cạL ãD đang chạy ộb ở nâs ểht cụd yấ anh, nên chắc kôhng mang theo điện tiạoh.”
Chạy ?ộb ýuQ Miên ngẩn .ar
Chạy ộb …à
hnA chợt liên tởưng nếđ ạT Hành nên torng chốc tál kôhng tiếp lời.
ỳK thực Đoàn Cưhớc cũng yah chạy ộb buổi snág, ỉhc àl nầt suất kôhng oac lắm, iồh ýuQ Miên cọh pấc aB từng pặg iàv lần. ùD oas ìht màl ảc ngày ở tiệm điêu khắc ỗg ãđ ủđ tệm rồi.
Torng írt ớhn aủc hna ìht hình ưhn cụL ảhK kôhng chạy ộb nogài tờri, nưhng àm àhn ọh cụL óc pòhng myg rnêig, nên bình tờưhng uas ihk nat làm, cụL ảhK mang mơc nếđ bệnh viện ohc hna iồr ẽs ềv pật ở nhà.
Cẳhng auq kôhng õr àl óc chạy ộb yah knôhg.
ýuQ Miên trầm ngâm nưhng kôhng mád chắc cắhn. Ừ“ kôhng sao, yậv hna đứng yâđ iợđ vyậ.”
ồH pậL nihệt tình ơig tay: “Đại ,ac ểđ me ar nâs iọg uậc yấ giúp hna néh.”
Kổhng ũV Trăn kôhng mék cnạh: mE“ cũng iđ giọ!”
ýuQ Miên ảuq thực ịb iác ựs nihệt tình yàn màl ohc iơh hãi: “ôhKng nầc đâu, hna đứng yâđ ờhc ón àl được riồ.”
iaH nưgời uềđ dừng bớưc, nhìn chằm chằm oàv ýuQ Mêin, tắm sáng pấl lnáh.
ýuQ Mêin: ”…“
“Hai …me uến nậb ìht ềv tưrớc đi.”
——“ Kôhng nậb uâđ ”!ạ
——“ Kôhng nậb uâđ ạ!!”
iaH tếing đồng tahnh õr .ot
”…“
Thấy nọb ọh ảuq thực kôhng iộv ềv tậht, ýuQ Miên đành phải òrt cyuhện thêm iớv iah me khóa dưới yấm câu.
ảC iah iãm kôhng ,ềv ức đứng ở cổng tờưrng ión cyuhện iớv anh. aB nưgời nát uẫg ìht uầh ưhn àl iah nưgời ọh hỏi, iỏh ýuQ Miên ềv kinh nihgệm cọh pật này, iồr tờưrng iạđ học, cyuhên nnàgh, giáo vêin, ủđ ứht cyuhện linh tnih.
nầG tộm tếing sau, ýuQ Miên tắb uầđ thấy êt tếh ảc ad uầđ rồi, đoạn nghĩ uến cạL ãD kôhng iớt aữn ìht chắc toàn ộb kinh nihgệm sống 22 măn auq aủc hna pắs ịb iah aứđ nhóc yàn cób sạch rồi.
Điện tohại torng iút cuối cùng cũng oer lên.
hnA nahnh nhẹn yấl ar xem, àl cạL ãD iọg tới. ýuQ Miên pậl cứt tắb máy.
Gọing ở uầđ yâd nêb aik iơh ởht dốc, óc ẻv ưhn aừv chạy ộb xong ềv lớp.
“hnA?”
ốS nầl iah hna me iọg điện ohc nhau torng tộm măn mếđ trên uầđ ngón tay, nơh aữn ađ phần toàn àl ìv tình hốung cặđ biệt nên iớm tắb buộc phải iọg ohc nahu.
ýuQ Miên ión ngắn gọn: “Anh đang ở cổng Đông tờưrng em.”
uầĐ yâd nêb aik táohng mi lnặg, kôhng iỏh ýuQ Miên ềv ừt ihk oàn àm ỉhc ión tộm uâc mE“ nếđ ngay đyâ”, óc điều iạl kôhng tắt yám lôun.
ýuQ Miên ỉhc nghe thấy tộm loạt tếing tộs soạt ehk khẽ.
Chưa iớt iah púht, cạL ãD oeđ pặc xuất hiện ở cổng tnờưrg. nắH chạy tộm mạch iớt đây, iám cót neđ cốt nưgợc ar sau, ộl õr ảc kuhôn mặt.
ýuQ Miên ôv thức os sánh cạL ãD tưrớc tắm iớv cạL ãD măn náogi, nẫv óc ựs thay đổi. iạL oac thêm chút rồi, thậm íhc nòc oac nơh ảc ồH Lập, iôđ tắm dờưng ưhn cũng uâs lắng nơh măn náogi.
ờhC cạL ãD iớt gần, hna iạl yàb ar hình tợưng nưgời hna trai ax ccáh: ốB“ oảb hna nẫd me iđ ăn.”
Gọing điệu kôhng ngạo nạm ưhn yấm măn tưrớc àm ỉhc iơh lạnh nạht. uẫD oas iah hna me cũng chưa từng thân tihết iớv nhau torng iờl nói, ohc ùd iah măn auq quan ệh ảc iah ãđ uịd iđ tấr nềihu.
“gnâV.” iơH ởht cạL ãD nẫv chưa nổ đnịh: mE“ kôhng bếit… môh yan hna về.”
nòC nix iỗl tấr chân tnàhh: mE“ nix liỗ.”
màL ýuQ Miên kôhng biết nên tiếp iờl ếht nào.
cạL ãD iúc uầđ nhìn ẻv tặm ýuQ Mêin, yut kôhng mìt thấy uấd hiệu kôhng tohải iám torng óđ nưhng nẫv kôhng ểht aox uịd mảc cúx aủc cạL ãD cúl này.
ổC chân mảnh kảhnh pấn torng gnố quần aủc ýuQ Miên ức pấl ól tưrớc tắm hắn.
hnA yấ iợđ oab uâl rồi?
Cuộc iọg ỡhn muộn nhất aủc ýuQ Miên àl 75 phút tớưrc.
tÍ nhất ãđ iợđ ở yâđ tộm tếing rồi.
Khóe mệing cạL ãD mím căng :ar mE“ nix liỗ.”
”…“
“ôhKng sao. óC iah nạb aủc me đứng ión cyuhện cùng áhk uâl nên hna ờhc kôhng thấy chán lmắ.”
cạL ãD quay uầđ nhìn iah nưgời kia, trên tặm nẫv nòc ồm iôh đang ỏhn gọit, nắh iơh iúc uầđ nói: “Cảm nơ iah cuậ.”
ồH Lập: ”…“ Vãi!
Kổhng ũV Tărn: ”…“ Vãi!
Kôhng phải àl ọh chưa từng nghe cạL ãD ión mảc ,nơ nưhng yâđ àl nầl uầđ tiên ảc iah thấy nắh ạh“ mnìh” iớt yậv .óđ
mảC giác lạnh lùng óhk yâd oàv qaunh nưgời cạL ãD iọm ihk tộđ nihên biến mất, kihến nưgời at óc oả giác rằng ỉhc nầc ơig yat nêl àl óc ểht nấ uầđ nắh được ,yấ cực ỳk ễd tắb nạt.
ựS thay iổđ yàn uềđ ìv nưgời tahnh niên nêb cnạh.
ìV ýuQ Mêin…
Torng uầđ Kổhng ũV Trăn chợt óc tộm yus đoán óc ểht iọg àl haong đnờưg: óC ihk oàn ìv cúl tưrớc ôc từng ión thần tợưng aủc mình àl hna trai uậc yấ nên cạL ãD iớm ỏt ar ễd ión cyuhện iớv ôc kôhng nỉh!?
