Chương 139

Chương 139 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ụD mấS đứng nhìn theo cihếc ex ohc nếđ ihk kuhất bnóg, yấb ờig mâL cóS iớm đuổi kịp, thấy pếs mình đang ngẩn nưgời ìht nhất thời kôhng biết phải ởm mệing ếht nào.

mâL cóS thầm nghi hặoc, hna đoán nưgời óc nogại hình xuất cúhng nab yãn àl nưgời quen aủc sếp, nhìn auq ìht óc ẻv giữa iah nưgời ọh óc áhk nihều khúc mắc.

Nưhng điều kihến hna tấb ờgn nhất àl pếs ãđ yấm măn kôhng ềv Ninh Tàhnh rồi, ờig iạl đang đêm, iah nêb đờưng cũng cẳhng óc nèđ đuốc .ìg

hnA póhng ex iạl nnahh, ión cách khác ìht ụD mấS ỉhc táohng thấy bóng nưgời nêb đờưng ãđ nhận ar nagy.

Nghe cách iah nưgời aỉm iam nhau aừv iồr ìht óc ẻv kôhng phải àl nạb .èb yậV àl ẻk ùht ?ảh

Phải măc ùht ỡc oàn iớm óc ểht ớhn õr bóng dáng iốđ pơưhng nếđ vậy?

Nưhng thấy pắs ỡl cyuhến yab rồi, mâL cóS nẫv phải nêl tnếig: “Sếp ,à phải nếđ nâs yab tiôh.”

ụD mấS ”ừ“ tộm tếing iồr nêl ex cùng anh.

Ngồi torng ,ex cảnh tợưng torng quán nă nab yãn kôhng nừgng qaunh quẩn torng uầđ hắn.

Hình bóng nưgời óđ iớv iám cót vàng ãđ nằh uâs oàv mât írt nắh suốt yảb măn qua, nầg ưhn ãđ được định hnìh. yậV àm ờig pặg lại, ngay ảc cót cũng nuhộm tàhnh neđ rồi.

Tính tình cũng điềm mạđ nơh tưrớc nềihu, kôhng nòc hung hăng ưhn ngày aưx nữa. uếN àl tưrớc kia, nắh mád máb theo tás ưhn aừv iồr ìht ểht oàn ýuQ Miên cũng ẽs iổn uác iồr mắng nắh tộm trận iớm chịu tôhi.

uâC nyugền aủr măn aưx aủc nắh kôhng ờgn iạl tàhnh ựs tậht…

ụD mấS nhìn ar nogài aửc ổs ,ex nàb yat ểđ ở uầđ iốg ôv thức siết chặt lại. Cíhnh nắh cũng hiểu măn yấ ýuQ Miên kôhng ềh màl ìg áuq phận iớv mình ,ảc àl od nắh ựt ađ tnìh, ựt ý tíhch nưgời at iồr iạl nơđ pơưhng ghen tnôug, náo hận.

Nữhng náo nậh óđ ịb nắh trút tếh nêl nưgời ýuQ Mêin.

oaS nắh kôhng nậh ohc đợưc? nậH iốđ pơưhng nab uầđ ôv mât kôhng yah biết ,ìg uas cùng biết iồr ìht iạl lạnh nhạt ờht .ơ

ụD mấS bình tĩnh lại, nắh ạh aửc ex xốung ohc nơc óig uầđ xuân thổi vào.

ýL írt ión iớv nắh rằng kôhng yâd aưd ìg iớv ýuQ Miên aữn iớm àl aựl chọn sáng sốut. óhK khăn mắl nắh iớm quên được áuq khứ, đừng nên rạch tếv tơưhng lòng ar nữa.

Tưrớc ihk nếđ Ninh Tnàhh, nắh ãđ qyuết mât kôhng quan mât iớt tấb ức nit cứt oàn liên quan nếđ iah àhn Bùi, ,ỷK ỉhc pật turng nàb cyuhện màl .nă

Nưhng ờig nghĩ lại, việc nắh ốc tình tárnh én Ninh Tnàhh, tárnh én nữhng nit cứt óc liên quan nếđ àhn ọh ỷK thực ar iạl àl bằng cứhng ohc việc nắh nẫv chưa ểht bôung ỏb hoàn tàon.

ụD mấS kôhng muốn thừa nhận nảb thân mình uas ngần yấ măn nẫv giậm chân iạt chỗ, cẳhng tiến ộb chút nào. Đứng tưrớc tặm ýuQ Miên nẫv ịb tắd iũm ưhn xưa.

iồH uâl sau, nắh ạh qyuết tâm. “Lâm Scó.”

“âVng spế?”

“Đặt ohc iôt tộm év nếđ Ninh Tàhnh oàv cuối tuần sua.”

tứD lời, nầl uầđ tiên ụD mấS mảc thấy tặđ év yám yab iđ iđ ềv ềv pihền phức quá, nghĩ mex óc nên aum nẳh tộm cihếc yám yab rêing yah knôhg.

mâL cóS iơh ngạc nêihn: “Sếp tính định ưc ở Ninh Tàhnh luôn ”?ạ

“gnôhK.”

mâL cóS kôhng tiện iỏh nềihu, đành phải nằd lòng kôhng iỏh nữa.

hnA iỏh ụD mấS tính định ưc ở Ninh Tàhnh cũng àl óc ýl od .ảc

iaH ngày tưrớc ụD mấS oảb hna tặđ lịch nẹh mex àhn ở uhk yL Thủy nâT Uểyn, iớm mex óc tộm căn, nòc chưa mex thêm các năc khác ểđ os sánh ãđ qyuết định tặđ cọc. Cẳhng auq yâb ờig nẫv chưa ýk pợh đồng tôhi.

mâL cóS ãđ mìt hiểu qua, áig àhn ở uhk óđ tuhộc hàng tắđ ỏđ nhất Ninh Tnàhh, năc àhn àm ụD mấS nhắm túrng iạl nòc ot kủhng kếihp, nghe uâđ àl od ủhc ũc nầc tiền pấg nên náb iạl ohc ủhc uầđ ưt iớv áig tấhp. tộM năc àhn ưhn yậv íhc tí cũng phải nốt nơh trăm tirệu iớm óc ểht ởs uữh đợưc, ohc nên năc àhn óđ ãđ ịb ỏb kôhng suốt ảc măn trời àm nẫv chưa óc nưgời mua.

ùD oas hna cũng ãđ màl việc nêb cạnh ụD mấS yấm năm, biết iốđ pơưhng tấr tí ihk puhng phí, óc kiếm được nihều tiền nếđ yấm ìht nă cặm ihc tiêu cũng kôhng tíhch ax hoa.

nầL yàn aừv nếđ Ninh Tnàhh, kôhng ión kôhng rằng ãđ tặđ cọc aum tộm năc àhn ot ưhn thế, cộng thêm việc yấm măn iớt Minh Tịhnh cuhẩn ịb yâx dựng thêm ihc náhnh ở Ninh Tnàhh, nên mâL cóS hiển nihên ohc rằng ụD mấS óc ý định ở iạl Ninh Tàhnh uâl dài.

Nưhng uến kôhng phải yậv ìht oas iạl màl nữhng việc này?

iaH tuần sau, ýuQ Miên cuối cùng cũng uht pếx được tộm ngày rảnh iỗr khỏi công việc nộb ềb ở công ,yt liên ệh iớv quản ýl tấb động nảs aủc uhk yL Thủy nâT Uểyn, định aum iạl năc àhn từng náb iđ cúl tớưrc.

óC“ nưgời tặđ aum iồr ”?à ýuQ Miên kinh ngạc nói: “áhTng tưrớc iôt iỏh hna ión nẫv chưa óc ia iỏh aum mà?”

naB uầđ ỷK iảH định ếht chấp ngôi àhn tôhi, uến kôhng phải tình hình ỷK ịht ihk óđ pấc bách áuq ìht gnô ãđ cẳhng phải náb iđ ưhn vậy.

Quản ýl ộl ẻv iơh óhk :ửx “àhTnh thật nix iỗl hna Kỷ.”

hnA at biết ýuQ Miên nẫv luôn óc ý định aum lại, hốung ồh năc àhn yàn nốv ĩd tuhộc ềv àhn ọh …ỷK Nưhng biết màl oas đợưc, ịv káhch aik aừv oàh póhng iạl nòc tứd kohát nữa, aừv mex xong àhn àl tặđ cọc lôun, tuần uas tahnh toán tốn tiền iồr ýk pợh đnồg.

“ưgNời óđ ýk pợh đồng iồr ”?à

“uTần tưrớc ãđ ýk pợh đồng rồi, cihều yan ẽs nếđ ểđ hoàn tất tốn tộm ốs ủht tcụ.”

ýuQ Miên mi lặng tộm hồi, uậc nốv kôhng óc uêy uầc oac ềv ỗhc ,ở ỉhc àl biết ứht mình ãđ pấ ủ ừ uâl ịb nưgời khác aum tấm tưrớc nên óhk tárnh óc chút tụh hnẫg, nưhng cũng tếh cách rồi. uậC ểu iảo uống tộm ngụm trà, đành thôi vậy.

cúL yàn quản ýl bỗng nhận được tôhng báo, đoạn ión iớv ýuQ Mêin: “áhKch hàng aủc iôt nếđ rồi, nix iỗl hna ,ỷK iôt ểđ nưgời khác nếđ tiếp hna néh.”

“ôhKng nầc đuâ.” ýuQ Miên tặđ tách àrt xnốug, đứng dậy: “Tôi cũng phải iđ riồ.”

“Vậy ểđ iôt tiễn hna ar niàog.” Quản ýl ởm aửc ohc cậu.

hnA at tiễn ýuQ Miên xốung tnầg, uhc oáđ iỏh óc nầc phái ex aưđ uậc ềv knôhg. ýuQ Miên àl káhch hàng tiềm năng aủc hna at nên hna at tiếp iãđ tấr uhc đáo.

ýuQ Miên ừt cốhi, uậc ựt iál ex đến.

Quản ýl nèb aưđ uậc nếđ aửc tahng yám nẫd xốung iãb ỗđ ex ngầm iồr bước oàv cùng cậu.

Đúng cúl hna at cũng phải xốung dưới nóđ nờưgi.

Torng kôhng gian kín, ýuQ Miên nẫv đang nghĩ oas ựt dưng iạl óc nưgời aum tấm rồi?

ảC Ninh Tàhnh này, óc ểht ễd dàng aum tộm tấb động nảs ịrt áig trên trăm tirệu cũng ỉhc óc yấm àhn aik tôhi.

àhN ọh iùB ìht pụs ổđ ừt uâl rồi, uến àhn ọh Chu, Tiết óc ý định yàn ìht chắc chắn uhC ỷK àv Tiết Tông Qaung ẽs oảb iớv hna ừt tớưrc.

nòC ia óc ảhk năng aữn nhỉ…

Đinh tộm tnếig.

ýuQ Miên pục tắm xnốug, tấm pật turng bước ar khỏi tahng máy. Ở aửc tahng yám óc tộm nưgời tấr cao, chân dài, aừv khéo đứng chắn ngay tưrớc tặm cậu. ýuQ Miên đang iảm nghĩ nên kôhng nẩgng uầđ lên, bước sang nêb cạnh định iđ vòng qua.

Nưgời iốđ diện iạl kôhng ềh nhúc ncíhh.

Gọing ión nihệt tình aủc quản ýl vang nêl phía sau: “Anh ụD nếđ iồr ”…ạ

ýuQ Miên tộđ nihên dừng bớưc, ỡgn mình iớm nghe nầhm.

àM trên iờđ tihếu ìg nưgời gốing …ọh kôhng nhất định phải àl hắn.

nơH nữa, ohc ùd óc àl nắh thật ìht cúl yàn cũng kôhng nên nẩgng đầu.

uậC ảig ờv ưhn kôhng bếit, tiếp cụt iđ ềv phía tớưrc.

“Cậu ủhc định phớt ờl iôt yấm nầl naữ?” Gọing ión trầm thấp lạnh lùng vang nêl uas lnưg.

ýuQ Mêin: ”…“

yấB ờig uậc iớm nẩgng uầđ nêl iồr quay lại.

iốĐ diện iớv iác nhìn lạnh băng aủc ụD Sấm, nhịp mit uậc kôhng ựt ủhc được àm pậđ nahnh hơn.

Khóe iôm ụD mấS iơh cong lên, nưhng torng tắm cẳhng thấy chút ý cười nào. nếĐ ihk oàn ìht noc nưgời yàn iớm chịu nhìn hắn?

Quản ýl nẫv đứng torng tahng yám ìht óhk hiểu nhìn iah nờưgi, aóh ar àl nưgời quen ?ảh

ụD mấS ión iớv quản :ýl “Tôi óc cyuhện muốn ión iớv hna Kỷ.”

ýuQ Miên kôhng ềh ohc nắh ểht dệin: “ưhNng iôt kôhng óc ìg muốn ión iớv uậc htế.”

”…“ ụD mấS mi lặng nhìn cậu.

Quản ýl thấy yậv ìht iơh lúng tnúg, kôhng biết phải màl ếht nào, nưhng trực giác hna oảb rằng tốt nhất àl kôhng nên núhng yat vào, ếht àl hna ión iớv ụD Sấm: “Vậy iôt iợđ hna ở sảnh tầng tộm néh.”

Ngay uas óđ nòc tấr biết điều àm đóng aửc tahng yám lại.

Xung qaunh bỗng chốc nêy tnĩh.

ụD mấS ởm mệing tớưrc: “hKéo ttậh.” Ninh Tàhnh rộng nớl àl thế, yậv àm iạl ôv tình pặg được ýuQ Miên nữhng iah nầl torng tộm táhng ngắn nủgi.

ýuQ Miên iờd mắt, uac yàm nói: “Rốt cuộc uậc óc cyuhện ?ìg Muốn ión ìg ìht ión nahnh lnê.”

ụD mấS cười tộm tnếig, nói: “Tôi iớm ềv Ninh Tàhnh kôhng lâu, nghe ión iùB Tahnh ãđ đính nôh iớv nưgời khác iồr ”?à

Nghe vậy, ẻv tặm ýuQ Miên pậl cứt thay đổi.

【iĐểm is tình + 200, nưgời đóng góp: ụD Smấ.】

“Sao uậc ủhc kôhng mìt tộm nưgời gốing hna at màl ồđ thay ếht nêb cạnh naữ?”

iớM ión iah uâc ãđ kihến ýuQ Miên ỏđ mắt, nưhng ihk ởm mệing nẫv tấr bình tnĩh: “Cậu ốc tình iọg iôt iạl ỉhc ểđ ión yấm iờl yàn thôi ”?à

“Chế giễu tiô?” uậC cười kẩhy: “Còn muốn ión ìg aữn ihc bằng nầl yàn nôn sạch ar .iđ Miễn ohc nầl uas pặg trên đờưng iạl ịb uậc máb lấy, lãng íhp thời gnai.”

tếY uầh ụD mấS ẽhk lăn, nưhng iãm kôhng nêl tnếig. nắH hiểu được ý aủc ýuQ Mêin: hnA at nòc mong giữa ọh kôhng nòc liên quan ìg aữn nơh ảc mnìh.

ýuQ Miên ờhc nắh nầg púht, kôhng thấy ụD mấS ión ìg ìht toan ỏb .iđ

iớM nhấc chân lên, nòc chưa iđ được bước oàn ìht ịb nưgời ọn oék ảc nưgời lại.

ýuQ Miên giãy giụa yấm cái, nhận ar cứs cựl giữa iah nưgời áuq cêhnh lệch nèb thôi kôhng káhng ực nữa. Ý“ ìg đây, kôhng nòc ìg ểđ ión cũng kôhng ohc iđ ”?à

ụD mấS mi lặng yấm gâiy, cuối cùng cũng iỏh tộm uâc bình tnờưhg: “Anh nếđ yâđ màl gì?”

…“ Liên quan ìg nếđ cuậ?”

“Nói ,iđ ión xong ìht nầl uas óc pặg trên đờưng iôt cũng ẽs kôhng iọg hna iạl aữn đuâ.”

Thật ?à ýuQ Miên nhìn hắn.

ảiG đấy. ụD mấS nhgĩ.

“Xem nàh.” ýuQ Miên páđ nọg lỏn, cũng kôhng ión àl mex àhn .ìg

Lòng ựt tọrng aủc uậc ủhc oac lắm, oas óc ểht thừa nhận mình ềv thăm iạl ngôi àhn từng náb đợưc, ãđ yậv nòc ịb nưgời at aum tấm nữa?

ùD uậc kôhng ión õr nưhng ụD mấS cũng đoán ar nagy.

ụD mấS ỉhc ohc rằng ýuQ Miên nòc uưl lyuến nên ềv thăm iơn mình từng ,ở ứhc kôhng nghĩ ýuQ Miên nếđ àl ểđ aum nhà.

“Vậy uậc nếđ yâđ màl gì?” ýuQ Miên uac yàm hỏi.

ụD mấS iơh kựhng lại, nghe ýuQ Miên iỏh thăm cyuhện aủc mình ưhn ểht đang quan mât vậy, màl nắh kôhng mìk lòng được àm ảrt lời: “Làm nốt… ủht cụt aum nàh.”

“Cậu aum àhn ở đyâ?” ýuQ Miên tộđ nihên ớhn ,ar aừv yãn quản ýl tấb động nảs óc ión cihều yan nưgời aum àhn ũc aủc mình ẽs nếđ màl ủht cụt ìg .óđ

uầĐ có bỗng ưhn ịb chết máy, uậc kinh ngạc nhìn nưgời tưrớc tặm mnìh: “ừĐng oảb iớv iôt năc àhn uậc aum àl àhn iôt néh.”

”…“

Kôhng ión ìg ìht àl ngầm thừa nậhn.

ýuQ Miên kôhng nit nổi. Đơưng nihên àl uậc kôhng nit ụD mấS aum năc àhn óđ àl ìv tíhch .ón

cúL nọb ọh chia yat nhau ảuq thật àl kôhng iuv ẻv lắm, cũng kôhng yấm mê đẹp, nưhng cũng uâđ nếđ cứm phải ỏb ar ảc trăm tirệu aum tộm năc àhn ểđ màl uậc ẽb tặm uas ngần yấ măn chứ?

ụD mấS iạl ởm mnệig: “Nếu hna mốun, iôt óc ểht ảrt iạl năc àhn ohc ahn.”

“Tôi tởưng uậc ýk pợh đồng rồi, nòc yủh được ”?à

Ý“ iôt ,àl iôt aum xong ẽs ảrt iạl ohc ahn.”

ýuQ Mêin: ”…“

oãN uậc iơh tẹk kôhng chạy đợưc, torng phút chốc kôhng õr àl mình hiểu ias yah iạt ụD mấS ión áuq pậm ờm nữa?

auM xong ẽs ảrt iạl ohc anh…

ếhT cẳhng phải àl tặng mình ?à

Hết chương 139

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha