Chương 120
Eidt: Lune
ụD mấS ủgn tộm mạch nếđ chín ờig sáng môh sau, nầl uầđ tiên torng kảohng thời gian nầg yâđ nắh iạl yậd muộn nếđ vậy, thậm íhc nòc kôhng nghe thấy ảc tếing côuhng oáb thức ãđ nẹh tớưrc.
Nhìn điện tạohi, thấy ýuQ Miên kôhng iọg đến, ụD mấS iớm ởht pàho.
nắH ngồi dậy, aox iah nêb thái dơưng đang căng nứhc, yấb ờig iớm nhận ar tinh thần minh yấm ngày auq ãđ căng tẳhng nếđ ộđ nào, uas ihk ủgn tộm giấc ngon lành ìht nữhng mảc giác óhk chịu aủc ơc ểht iớm tắb uầđ ộl .õr
cáC nạb cùng pòhng uềđ yậd ar khỏi pòhng tếh rồi, ờig ỉhc nòc nắh iớv nưgời mằn ở gờưing iốđ diện àl ở iạl ýk cút .áx cọH ỳk uầđ aủc măn ứht ,4 uầh tếh sinh viên măn cuối aủc Ninh iạĐ uềđ nậb nộr iớv việc iht oac cọh hoặc mìt việc làm. Torng ốs ab nưgời nạb cùng pòhng aủc ụD mấS óc iah nưgời đang cuhẩn ịb iht oac cọh ìht ãđ nếđ ưht viện ừt sớm, nòc nưgời ở gờưing iốđ diện nầg yâđ cũng đang cuhẩn ịb ohc các cuộc pỏhng nấv tyuển dụng aùm thu, cũng tất tậb nưgợc xuôi sốut.
ụD“ Sấm, yậd iồr ”.à Nưgời ở gờưing iốđ diện nêt Tởưng ửT Hành nghe thấy tếing ìht quay uầđ qua.
“Ừ.”
“Dạo yàn ngày oàn uậc cũng chạy ar nogài thế, đang mìt việc ”?à
…“ ioC ưhn yậv đi.”
“Cậu àl ủht khoa aủc koha, ồh ơs nịx ếht àm oas mìt việc cũng tấv ảv vyậ?” Tởưng ửT Hành thấy ụD mấS oạd yàn xốung cắs õr ìht yấl màl tếic, ức tởưng nắh ịb cyuhện iđ mìt việc nàt phá.
ụD mấS nốv ãđ chắc suất cọh nêl oac cọh nưhng nắh iạl kôhng óc ý định cọh nêl tếip, ohc nên ãđ ừt ỏb suất óđ iồr qyuết định iđ mìt việc làm.
ụD mấS kôhng ión .ìg
uếN kôhng óc ìg tấb ngờ, óc ẽl nắh ẽs kôhng mìt được việc tưrớc ihk tốt nệihgp, ùd oas ìht nắh cũng ãđ ýk pợh đồng náb thân tộm măn rồi.
“Cậu kôhng ở yâđ cũng tốt, oạd yàn iác tằhng Kiều aiG Dơưng aik ức nếđ ýk cút áx mìt uậc sốut. Ccậh…”
iA“ cơ?”
“iKều aiG Dơưng ,yấ iác tằhng àm cọh iồh tưrớc cyuhển ừt nàgnh khác sang yâđ ấy.”
“ôhKng nớh.”
àL“ iác tằhng àm cọh ỳk yàn toàn ngồi cạnh uậc ấy?”
ụD mấS ửht ớhn iạl nầl nữa, nẫv kôhng ớhn .ar
nắH nhìn bảng torng pớl àl ủđ rồi, kôhng ểđ ý nưgời ngồi nêb cạnh àl .ia
“May àm uậc kôhng ở đây, uậc tárnh ax tằhng óđ .ar Hình ưhn …ón àl óđ đó.”
óĐ“ óđ àl gì?”
“ồĐng thní.”
ụD mấS kôhng hểiu. Đồng tính ìht đồng tính tôhi, cũng óc liên quan ìg nếđ nắh đâu.
ớT“ kôhng quen uậc .at uậC at mìt ớt óc việc ìg ”?à
“ũCng kôhng hnẳ.” Tởưng ửT Hành nhíu mày: “Nói cuhng uậc kôhng tíhch man àl được riồ.”
Tởưng ửT Hành biết rằng ụD mấS tờưhng ngày kôhng yah ểđ ý nếđ nữhng việc yảx ar torng koha. cọH ỳk tớưrc, oàv thời điểm then chốt aủc việc téx dyuệt nihgên uức snih, Kiều aiG Dơưng cúl óđ đang ở nỡưgng suýt soát được téx ãđ ốt oác nạb trai pếx ngay trên mình ểđ gàinh yấl suất .óđ ýL od ốt oác àl ìv nạb trai uậc at iồh măn iah ãđ ờhn nưgời iht ộh nôm ểht cụd od ịb bong gân.
ờhN nưgời iht ộh đơưng nihên àl sai, nưhng nạb trai aủc Kiều aiG Dơưng kôhng ểht ờgn rằng mình iạl ịb cíhnh nưgời thân tihết nhất mâđ uas lưng ưhn vậy.
uếN kôhng phải phút cuối ụD mấS ừt ỏb ìht nạb trai aủc Kiều aiG Dơưng ãđ ịb loại rồi.
àM kôhng ia ờgn rằng ủht khoa aủc nàgnh àl ụD mấS cuối cùng iạl ừt ,ỏb ión cách káhc, uến Kiều aiG Dơưng kôhng màl ìg tếh ìht ờig uậc at iớv nạb trai ãđ cùng “lên bờ”, ởrt tàhnh pặc iôđ kihến nưgời khác nỡưgng .ộm
Cuối cùng ĩd nihên àl iah nưgời chia yat nahu, ia iđ đờưng nấy, cúl tếk thúc nòc óhk ioc ôv cnùg.
Cyuhện aủc iah nưgời yàn ãđ yâg nôx oax torng khoa aủc .ọh
àM cọh ỳk yàn aừv tắb đầu, Kiều aiG Dơưng iạl tắb uầđ chen nếđ nêb cạnh ụD mấS torng ờig học. Cẳhng auq cọh ỳk yàn kôhng óc nihều tiết cọh nên tí nưgời phát hiện ar tôhi, nưhng àm Tởưng ửT Hành iạl ểđ ý tới.
hnA at cũng đoán được iạđ khái Kiều aiG Dơưng óc ý ồđ ,ìg lòng kôhng khỏi thấy buồn cờưi.
ụD mấS àl nưgời ếht nào? Suốt yấm măn iạđ cọh óc oab nihêu ôc nàng xinh pẹđ ủhc động theo đuổi nắh nòc cẳhng đợưc, hốung ihc àl loại nưgời ưhn Kiều aiG Dnơưg?
àM“ ión ứhc pắs tốt nihgệp rồi, uậc kôhng tarnh ủht nẹh òh iđ ”?à Tởưng ửT Hành trêu cọhc: “Đợi ar tờưrng rồi, ịb ãx iộh iùv pậd àl kôhng nòc thời gian đuâ.”
“Hẹn hò?” ụD mấS xốung gờưing thay quần :oá ớT“ kôhng óc hứng túh.”
“ôhKng óc hứng thú, ếht uậc định sống cộđ thân ảc iờđ ”?à
“Vậy cũng đcợư.”
ụD mấS nốv kôhng óc ý định nẹh ,òh nơh aữn ờig nắh đang màl công việc kôhng ểht ohc ia bếit. ỉhC ợs kôhng óc nưgời bình tờưhng oàn óc ểht chấp nhận aửn aik aủc mình từng ịb nưgời khác oab nuôi uâđ nhỉ?
Thôi đừng ar nogài iạh nưgời khác ìht hơn.
ảrT iờl xnog, nắh iđ oàv pòhng ệv snih.
ióN àl pòhng ệv sinh nưhng thực chất ỉhc àl tộm nab công iớv iác nồb aửr mặt. hnÁ nắng nab sáng cihếu vào, ụD mấS nhìn tặm mình torng gnơưg, qầung thâm dưới tắm ãđ nhạt iđ kôhng .tí
Giải qyuết xong cyuhện ở bệnh vệin, ụD mấS mảc thấy ưhn trút được gánh nặng torng lnòg.
nắH cũng kôhng mảc kích giao dịch giữa mình iớv ýuQ Mêin, giao dịch àl giao dịch ứhc kôhng phải nâ huệ.
Nưhng việc iốđ pơưhng ảrt tưrớc ohc mình tộm táhng lơưng ãđ kihến iốm quan ệh ởrt nên phức pạt nơh tộm cúht, iởb điều yàn kôhng mằn torng thỏa tậuhn. ụD mấS thừa nhận ýuQ Miên óc nơ iớv mnìh.
nắH nhìn chằm chằm oàv mình torng gnơưg, ẻv tặm bình tnĩh.
nắH ẽs kôhng nuốt lời. ãĐ đồng ý màl iồr ìht ẽs kôhng ỏt ar oac nạgo.
ựT nôt iớv uấx ổh ìg chứ, tất ảc uềđ ãđ ịb nắh náb ohc iốđ pơưhng iớv iác áig õr ràng uas ihk ýk xong nảb pợh đồng môh auq rồi.
ụD mấS ẽhk nếhch khóe mệing —— cọh cách cười náb ẻr tếing cười aủc mnìh.
…
ụD mấS iớt àhn ọh ỷK nầl aữn oàv cúl nơh mười ờig snág.
môH auq ýL Tùng ãđ pấc qyuền ar oàv ohc nắh nên ờig nắh óc ểht ựt od ar oàv uhk biệt thự.
ihK nắh đến, ýuQ Miên nẫv chưa dậy.
ýL Tùng giải tíhch iớv hắn: “Tối auq uậc ủhc ềv mộun, uậc ụD óc ểht oàv pòhng uậc ủhc cờh.”
“Vào tẳhng ếht hna at kôhng ión ”?ạ
ýL Tùng mỉm cờưi: “ìBnh tờưhng cúhng iôt kôhng được phép oàv torng quấy rầy, nưhng uậc ìht káhc, chắc uậc ủhc ẽs kôhng ểđ ý đuâ.”
”…“ ióN thật ìht ụD mấS kôhng muốn óc iãđ ộgn cặđ biệt yàn ohc lắm.
ýL Tùng kôhng oảb nắh nhất định phải oàv pòhng ýuQ Mêin, cũng oảb ụD mấS óc ểht ở nêb nogài chờ, nưhng cuối cùng nắh nẫv iđ vào.
Torng tắm hắn, nêl gờưing iớv gnô ủhc àl cyuhện mớs mộun.
ãĐ ưhn yậv ìht mớs tộm ít yah muộn tộm ít cũng cẳhng khác ìg nahu.
nắH ẹhn nàhng ởm aửc pòhng ủgn ,ar iđ oàv torng iồr ẽhk kàhng đóng aửc lại.
ảuQ nihên ýuQ Miên nẫv nòc đang ngủ, kôhng biết môh auq chơi iờb ở nêb nogài nếđ yấm ờig iớm .ềv
ụD mấS iđ nagng auq áig treo quần oá nêb cnạh, ngửi thấy iùm rượu taohng tảohng trên quần ,oá đoán chắc iốt auq ýuQ Miên iạl iđ uống rợưu.
Nưgời trên gờưing pắđ tộm mất chăn mnỏg, ưt ếht ủgn kôhng tốt lắm, oc chân mằn nnêihgg, ưhn đang cuộn mình torng vòng yat ia .óđ
ộB ồđ ủgn trên nưgời rộng iãr mỏng nhẹ, gnố quần ịb oék nêl nật uầđ gối, ôhp trọn iah iác pắb chân thon thả.
ụD mấS ngồi xốung nêb gnờưig, quay lưng ềv phía ýuQ Mêin.
Theo ưhn nữhng ìg nắh hiểu ìht cúl yàn nên ủhc động mằn xốung tặng ohc mik ủhc tộm “inềm iuv tấb nờg”.
Nghĩ nếđ cảnh tợưng ,óđ nắh rùng mình tộm cái.
cúL ụD mấS nòc đang od ựd ìht nưgời trên gờưing ãđ ởm tắm .ar
Tôrng thấy nưgời ngồi nêb gờưing mnìh, uầđ ýuQ Miên nốv đang uađ ìv yas rượu mêđ auq iạl càng cáohng váng hơn.
iãM tộm cúl uas iớm phản gnứ iạl đợưc: iA“ ohc uậc oàv đyâ?”
ụD mấS quay uầđ lại, thấy uậc tỉnh iồr nèb nói: “uQản aig ýL ión iôt óc ểht vào. uếN hna kôhng tíhch ìht uas yàn iôt ẽs iợđ ở nêb niàog.”
ếhT àl tốt nấht.
“Đợi ở nêb nàogi? uậC nghĩ yah lắm. nảB tihếu aig ohc uậc iah mươi nhgìn tộm ngày àl ểđ uậc ngồi nogài chơi ”?à
”…“ ụD mấS ộl ar tộm ụn cười ảig oạt aừv iớm pật lyuện sáng nay.
ýuQ Miên cốhng nưgời định ngồi dậy, nưhng uầđ tộđ nihên uađ nóhi, ngồi yậd được aửn iạl mằn pịhch xnốug.
…“ uaĐ uầđ ”?à ụD mấS hỏi.
ýuQ Miên lạnh lnùg: “Ừ.”
ơC ểht yàn uống rượu tấr gỏii, àl nưgời uầđ tiên uống ngàn yl kôhng yas ừt ihk ýuQ Miên nhận nihệm ụv nếđ giờ. Tiếc àl uống nihều rượu áuq nên óhk tárnh khỏi nhức đầu.
Trưa auq uậc ar nogài nốv ỉhc định iđ nuhộm cót tôhi. Chân cót aủc nyugên ủhc neđ ar nihều rồi, neđ uân nẫl lộn, ýuQ Miên nhìn àm thấy óhk chịu nên qyuết định nuhộm uàm káhc.
nòC chưa ar khỏi tiệm tắc cót ìht nạb aủc nyugên ủhc iạl iọg đến.
yấM nêt nạb mùt mul aik ngày oàn cũng ủr uậc iđ cơhi, ýuQ Miên cũng kôhng ểht tộđ nihên thay iổđ được nên nẫv phải gnứ óhp iđ cnùg.
iốT auq iác ỗhc kôhng biết máđ nưgời aik mìt uâđ ar ức ít iạl óc trai iág ạl tặm nâl al nếđ gần, màl uậc phải nghỉ ủđ cách ừt chối iờl iờm àm kôhng lệch tihết pậl nhân vật.
cúL ýuQ Miên đang yus nghĩ ìht ụD mấS ãđ ngồi tás iạl nầg cậu, ơig yat aox pób trán cậu.
ýuQ Miên sững ờs tộm cúl iồr ảht lỏng xnốug.
tấT nihên uậc kôhng biết sáng yan ụD mấS ãđ nêl công cát ưt tởưng ìg ohc nảb tâhn, uậc ỉhc mảc thấy thái ộđ aủc ụD mấS óc ít thay iổđ tôhi.
ởrT nên khá… cyuhên nệihgp.
ýuQ Miên chợt yản ar tộm :ý iốT yan nẫd hna mình iđ ộl tặm ít cũng đợưc.
uaS yàn ừt chối ìht ức yấl ớc buổi iốt phải ở cùng ụD Sấm, cũng ùhp pợh iớv nhân tậv aủc nyugên ủhc àm nhỉ.
Nghĩ nếđ đây, uậc mắn yấl yat ụD mấS đang ehc tắm mnìh, yẩđ ar tộm chút iồr nhìn oàv tặm ụD Sấm, hỏi: “Tối yan óc việc ìg kgnôh?”
yấM ữhc yàn cộng iớv động cát vuốt ev ổc yat ụD mấS aủc ýuQ Miên cẳhng khác oàn nít hiệu ngầm tưrớc iọm hành iv quấy rối.
ụD mấS kựhng lại: “gnôhK.”
“mỪ.” ýuQ Miên iàh lòng ừ tộm tnếig, bôung yat nắh :ar “Thế iốt yan đừng ềv tgnờưr.”
ohC ùd ụD mấS ãđ cuhẩn ịb nẵs mât ,ýl nưhng ihk thực ựs nếđ thời khắc yàn nẫv kôhng khỏi thấy iơh ib tnơưhg. …“ Vgnâ.”
nắH nêl tinh tầhn, hỏi: “hPía uas óc uađ kgnôh?”
“uaĐ.” ảrT iờl xnog, ýuQ Miên kôhng tậl nưgời iạl àm được ểht iốg uầđ nêl iùđ ụD Sấm, pú tặm xnốug.
”…“ ụN cười trên iôm ụD mấS sợưng nắgt, ngón yat tiếp cụt aox pób uas yág iớv ổc ýuQ Mêin.
ýuQ Miên aừv iớm iổđ uàm cót sang uàm vàng rực, iơh xăon, cực ỳk iổn bật. Nưgời bình tờưhng àm ểđ uàm cót chói iọl yàn ìht kiểu ìg cũng ẽs tàhnh thảm họa, nưhng ìv tiểu tihếu aig được nôung cihều ừt ,éb ad tắrng ưhn tứrng àg bóc, nên uàm cót yàn trên nưgời uậc kôhng ềh cạl quẻ.
ụD mấS mảc giác ưhn mình đang aox uầđ tộm noc óhc óc ộb lông uàm vàng vậy, ãđ ếht noc óhc vàng yàn nòc đang iụd iụd oàv iùđ hắn.
mầT tắm lướt cọd theo iác yág tắrng nịm aủc ýuQ Miên xốung dớưi, àl hná tắm đánh áig nạb gờưing mêđ yan aủc mnìh.
ýuQ Miên mằn pấs trên gnờưig, ừt iav xốung oe ưhn sườn cốd tohai tảohi. Phần iảv ỗhc oe mõl xốung iồr iạl được ờb mông cong yẩm nâng lên.
“ôMng aủc uậc nòc tắđ nơh ảc vgnà…”
ụD mấS nghĩ tầhm: uâC yàn tặđ nêl nưgời hna at ìht iớm đnúg.
nắH iờd mắt, kôhng nhìn nữa.
iaH mươi phút sau, kôhng thấy ýuQ Miên nêl tếing ìg nữa, ụD mấS cũng kôhng dừng lại.
Nưgời bình tờưhng nấ mạnh yấm phút àl yat ãđ iỏm kôhng chịu iổn rồi, ụD mấS nấ pób nầg aửn tnếig, cuối cùng cũng thấy ngón yat êt ,ìb cứng .ơđ
nắH đành phải dừng iạl nghỉ ngơi tộm lúc, cuhẩn ịb nghe gnô ủhc chửi iớb ởuq tcárh.
Nưhng ờhc tộm cúl nẫv kôhng thấy gnô ủhc óc phản gnứ .ìg
ụD mấS nhíu mày, nắh aưđ yat xoay iác uầđ đang mằn trên iùđ mình iạl ìht thấy gnô ủhc ãđ ủgn yas ừt iờđ nào.
”…“
