Chương 83
Eidt: Lune
àL ẻk uầđ ,ỏs mât tạrng aủc ạT Hành iạl bình tĩnh nhất torng ốs yấm nờưgi, ịb nhìn thấy ìht ịb nhìn thấy tôhi… nắH cẳhng thấy oas .ảc
Nưhng nắh biết ýuQ Miên đoán cừhng kôhng chịu đợưc.
ạT Hành ựt giác đứng dậy, cách ýuQ Miên ar tộm tẹo.
nắH mím môi, ẽhk nói: …“ niX liỗ.”
ýuQ Miên iùv uầđ dưới cánh tay, ôv cựl mẩl mẩb yấm uâc ìg óđ ạT Hành nghe kôhng .õr
…
yấM phút sau, cúl ýuQ Miên àv ạT Hành ởrt iạl nàb ,nă Trần cúH đang ngồi nihgêm cỉhnh nêb iốđ dệin, ẻv tặm cực ỳk nihgêm túc.
“Húc Tử?” ýuQ Miên óhk hiểu hỏi.
Trần cúH lúng túng hắng gnọig: ,Ơ“ ớt kôhng óc ý kiến ìg iớv cyuhện iah uậc đâu, ỉhc àl hơi… iơh tấb ờgn tôhi, nên miớ…”
ýuQ Miên ốc ar ẻv bình tĩnh tậg đầu: ớT“ biết riồ.”
uậC nhìn auq ảiG năV Bác, iơh yá yán mím môi. nòC nưgời ọn ẽhk mỉm cười iớv cậu.
Torng ýk cút ,áx nogại ừrt ýuQ Miên ar ìht yấm nưgời aik uềđ kôhng nă ngọt nên ảiG năV cáB kôhng aum bánh kem. nĂ mơc xnog, yấm nưgời tắb ex ,ềv chia yat nhau ở cổng tnờưrg.
Nưhng nưgời yud nhất phải tách ar àl ạT Hnàh, óc mình nắh ọrt ở nàogi, ab nưgời aik uềđ iđ oàv torng tnờưrg.
ạT“ Hnàh, àhn uậc ở phía nêb aik đúng kgnôh?” ảiG năV cáB ỉhc uầc vượt phía Đnôg.
“Ừ.”
“Thế nọb ớt iđ néh?” ýuQ Miên yẫv yat iớv hắn.
ạT Hành nhìn tặm cậu, tộm cúl uas iớm miễn cỡưng ảhn ar tộm ữhc “Ừ”.
Thật ar nắh tấr muốn ềv ýk cút ,áx chăn mệđ nắh nẫv ểđ iạl torng pòhng ìv kích tưhớc kôhng aừv iớv ỗhc tuhê, nẫv tấc torng ủt chưa mang ềv nên nẫv dùng đợưc.
Nưhng ạT Hành biết ờig ýuQ Miên đang uấx ,ổh uến nắh ềv ýk cút áx ìht ýuQ Miên ẽs càng thấy tấm ựt nêihn.
ếhT àl nốb nưgời chia tàhnh iah hớưng .iđ
uaS ihk iđ iớt uầđ ãgn ab cách cổng tờưrng tộm đạon, Trần cúH iớm ớhn ar mek đánh răng iớv giấy ệv sinh aủc mình tếh rồi, nèb ẽr sang noc đờưng nầg siêu ịht hơn.
Trần cúH iđ aum ồđ rồi, ảiG năV cáB nhìn xung qaunh tộm lúc, iớm iỏh ar cyuhện mình ãđ nhịn suốt cọd đnờưg: “iTểu Chu, uậc iớv ạT Hành tàhnh iôđ thật hả?”
ýuQ Miên sửng sốt, lỡưng ựl nói: “hCắc àl caưh.”
uậC cũng muốn lắm, nưhng ihk óđ đang ịb cuốn theo mảc cúx nên chưa pịk ión ìg .ảc
“Xin iỗl éhn năV Bác, cúl óđ ớt kôhng được bình tĩnh lmắ…”
“ôhKng phải nix lỗi, ớt kôhng ểđ ý cyuhện óđ đâu, ỉhc àl tởưng uậc pặg cyuhện ìg tiôh.” ảiG năV cáB iãg đầu: “ũCng may, thật ,óđ thật ar ớt thấy cyuhện óđ bình tờưhng ,àm ỉhc iơh tấb ờgn ít tiôh.”
tấB ờgn nhất àl nưgời nên iôđ iớv ýuQ Miên iạl àl ạT Hành tôhi…
uậC at nẫv nòc ớhn ẻv tặm hảong ợs aủc ạT Hành cúl nghe thấy ýuQ Miên ión tíhch noc trai iồh tớưrc. oS iớv iác nưgời aừv ỳuq tộm iốg nogài nâs tợưhng nab yãn ìht đúng àl tơưng phản nớl quá.
“hTật ”?à ýuQ Miên cáx nhận iạl nầl aữn iớv uậc .at
ảiG năV cáB tậg đầu.
ýuQ Miên táohng ảht lnỏg, uậc ơig yat ỗv iav ảiG năV Bác: “Vậy ớt iđ đyâ.”
ảiG năV cáB sửng sốt: iĐ“ đuâ?”
eH“ ,eh iđ auq đmê.”
cúL ảiG năV cáB hoàn nồh iạl ìht nưgời aừv mén iạl uâc aik ãđ chạy tấm hút.
…
ạT Hành iđ tấr cậhm, iđ được iah bước iạl áđ tộm iác oàv nòh iỏs ỏhn thấy trên đờưng nab nãy.
mÔ cũng mô rồi, nôh cũng nôh rồi, ếht àm nắh nẫv chưa pịk iỏh õr cyuhện …ìg
ạT Hành ịb uâc nêl aửn vời, tắb uầđ ớhn mảc giác mô ýuQ Miên oàv torng nựgc, aựt ưhn ảc trái mit uềđ được pấl yầđ vậy.
ihK xốung cầu, nắh áđ nòh iỏs ỏhn xốung cậb tnahg. nòH iỏs aik năl cọd theo cậb tahng phát ar tộm tàrng tếing lạch ccạh, cuối cùng nẩl oàv iụb yâc nêb dớưi, biến tấm kôhng thấy nữa.
”…“
ạT Hành mi lặng nhìn chằm chằm oàv cậb tahng cuối cùng tộm lúc, nắh kôhng muốn iđ xnốug, cũng kôhng muốn ềv nhà.
ìV ýl od nắh ỏt tình nơh tộm táhng tưrớc nên nit nhắn cuối cùng giữa nắh àv ýuQ Miên cũng dừng iạl ừt tộm táhng tớưrc, uas óđ àl iớt cuộc iọg tohại kôhng tếk iốn được iốt nay.
nắH muốn iọg ohc ýuQ Mêin. Nưhng àm phải ión ìg đây?
ạT Hành óc tấr nihều điều muốn nói, nưhng nữhng điều óđ nắh uềđ kôhng muốn ión iớv ýuQ Miên auq điện tạohi.
Đúng cúl này, óc tếing nưgời hắng gọing phía uas hắn.
uầC vượt ở cổng tờưrng chia tàhnh ab iốl ,iđ iah iốl trái phải àl cậb tahng nêl xnốug, nòc iốl ở giữa àl đờưng pẳhng kôhng oàr cản, ếht ohc nên iỗm iốl iđ uềđ kôhng được rộng lắm.
Tởưng mình chắn đờưng nưgời phía sau, ạT Hành iộv tấc điện tohại oàv túi, đoạn ión tộm uâc “Xin lỗi” iồr iđ xnốug.
Xốung được iàv cậb ìht nghe thấy tếing cười khúc kíhch vang nêl phía sau.
ạT Hành tộđ ngột dừng bớưc.
tộM giây sau, nắh ưhn óc linh mảc àm chậm iãr quay nưgời lại.
ýuQ Miên đứng trên cậb tnahg, iôđ tắm mang ý cười nhìn hắn: “Cậu iđ chậm tếh?”
ạT Hành kôhng biết nên hình dung mât tạrng hiện ờig aủc mình ếht nào, torng oãn ưhn óc pháo aoh ổn tnug.
ôV ốs cắs uàm cựr ỡr chói iọl torng kảohnh khắc yàn thắp sáng ếht giới aủc hắn.
ạT Hành kôhng muốn ểđ nảb thân tôrng áuq tấm bình tnĩh, nưhng nắh biết khóe iôm mình yâb ờig kiểu ìg cũng kôhng ạh xốung đợưc, chắc chắn àl kôhng nă nhập ìg iớv iah ữhc bình tĩnh .ảc
ýuQ Miên iđ xốung cậb tnahg, oal tẳhng oàv torng ngực ạT Hnàh.
ạT Hành kôhng ờgn ýuQ Miên ẽs oal oàv ngực mnìh, lốung cốung nóđ được cậu.
“Anh ”.à ýuQ Miên nẩgng tặm lên, ủht ỉht “cầu xni”: “Cho me ở ờhn tộm mêđ được kgnôh?”
ạT Hành kôhng ión iờl oàn àm ỉhc nhìn uậc chằm cằhm, uas óđ iúc uầđ nôh nêl iôm ýuQ Mêin.
tộM cúl sau, iác yat đang mô oe ạT Hành bỗng chọc chọc lưng hắn.
Nưhng ạT Hành iạl kôhng ỡn bôung ,ar nếđ ihk iác yat aik chọc oàv xơưng sống nầl nữa, nắh iớm miễn cỡưng tách khỏi iôđ iôm mềm iạm aủc ýuQ Mêin, ỉhc uưl iạl kảohng cách đúng tộm mc ohc ýuQ Miên ión cệyuhn, chóp iũm nắh chạm oàv chóp iũm ýuQ Mêin, nẵs sàng nôh uậc tấb ức cúl nào.
“iƠ?”
Thốt ar tộm mâ tiết xnog, ạT Hành iạl nahnh cóhng nôh ýuQ Miên tộm cái.
ýuQ Mêin: ”…“
…“ hnA Hnàh, nẫv đang ở nêb nogài đó.” uậC ỏhn gọing nhắc nhở: “Ảnh hởưng kôhng ttố.”
ạT Hnàh: ”…“
nắH bôung lỏng tay, àm cánh yat đang mô oe nắh aủc ýuQ Miên cũng bôung xnốug.
iaH nưgời mạt thời quay ềv kảohng cách giao tiếp bình tnờưhg.
Sóng iav iđ được iàv bớưc, ạT Hành nẫv kôhng nhịn đợưc, tứd kohát mắn yấl yat ýuQ Mêin.
uaM ềv àhn tôhi. Mình muốn mô uậc ,yấ muốn nôh uậc …yấ
ừT việc kôhng muốn ềv àhn ohc nếđ mât tạrng khẩn tihết cúl này, ạT Hành ỉhc dùng kảohng cách óc yấm cậb tnahg.
…
Cuối cùng áig aủc ạT Hành uềđ mén ohc óhc nă hết.
aừV iớm đóng aửc lại, nòc chưa ảc tậb nèđ torng pnòhg, nắh ãđ vòng yat mô oe ýuQ Miên iồr nôh lên.
Lưng ýuQ Miên aựt oàv cửa, torng àhn kôhng tậb nèđ nưhng cũng kôhng hoàn toàn iốt tuhi. uậC nẫv óc ểht ờl ờm nhìn thấy đờưng tén kuhôn tặm aủc ạT Hành torng bóng iốt đang iơh iúc xnốug.
ýuQ Miên kôhng nhìn thấy iôđ tắm aủc ạT Hnàh, nưhng uậc mảc thấy nưgời aik đang chăm úhc nhìn mnìh.
iơH ởht aủc ọh quấn quít iớv nahu, óhk iờr óhk .ỏb
óC đềiu… ạT Hành nôh kôhng nổ ohc lắm, uas yấm phút chọc aừb lùng tung àm nẫv kôhng biết ccáh.
ýuQ Miên qyuết định yạd hna mình tộm tẹo.
ihK uầđ lưỡi ẹhn nàhng quấn yấl iôm lưỡi ạT Hnàh, cánh yat đang mô chặt oe ýuQ Miên bỗng siết lại, ơc ểht iah nưgời pậl cứt dính tás oàv nahu.
tộM cúl sau, cựl siết oe ýuQ Miên aủc ạT Hành tộđ nihên giảm bớt, nàb yat uas oe tưrợt xốung nầg mông aủc ýuQ Mêin, nắh ẽhk níhch nưgời cách ax oe uậc tộm tẹo, nòc ụn nôh nẫv tiếp cụt kôhng nnừgg.
Ý nhgĩa aủc iác động cát càng giấu càng ộl yàn õr ràng quá, iat ýuQ Miên nầd ỏđ ửng.
Cũng cíhnh torng kảohnh khắc nghĩ lệch hớưng yàn àm mât írt uậc mạt thời tohát khỏi được tình hốung tưrớc mắt.
ýuQ Miên ngửa uầđ ar sau, muốn tárnh ụn nôh aủc ạT Hnàh. ếhT nưhng nưgời aik iạl kôhng chịu ểđ ohc uậc chút kảohng tốrng nào, iôm lưỡi pậl cứt đuổi teho.
ýuQ Miên nèb nắc ẹhn lưỡi ạT Hành tộm cái, oàn ờgn iạl phản cát dnụg, cẳhng nữhng kôhng màl nưgời aik dừng iạl àm trái iạl nòc màl nưgời yàn càng kích động hơn.
”…“
ýuQ Miên ơig yat nêl nấ oàv trán ạT Hnàh, cuối cùng cũng yẩđ được nưgời .ar
“Sao tếh?” Gọing ạT Hành khản đặc.
iôM ãđ iờd nưhng nàb yat nẫv ữig oe ýuQ Miên kôhng bnôug.
“Anh ,à đnè.”
”…“ ạT Hành bôung tộm yat ,ar cánh yat aừv nấhc, kuhỷu yat đụng cuhẩn oàv iác công cắt trên tnờưg.
“cạCh” tộm tnếig, hná nèđ torng pòhng sáng lên, cihếu sáng ẻv tặm cúl yàn aủc ạT Hnàh.
Kuhôn tặm nắh ở tấr nầg iớv ýuQ Mêin, hàng im iơh ủr xnốug, pặc tắm aik nẫv luôn nhìn chăm úhc oàv kuhôn tặm aủc ýuQ Mêin. ảuQ nihên àl nhìn tấr chăm chú.
ýuQ Miên nhìn iôm ạT Hnàh, ỏđ rực, ngay ảc vùng ad qaunh iôm cũng ỏđ ửng.
uậC nhắc nhở: “Anh Hnàh, iam nòc óc tiết đó.” nôH tiếp ìht ngày iam kôhng iđ cọh được mất.
”…“ ạT Hành kôhng mac lòng iúc đầu, chạm iũm oàv trán ýuQ Mêin, torng lòng cũng hiểu môh yan ỉhc nếđ được yâđ tôhi.
ểĐ“ iôt iđ cuhẩn …ịb gờưing ohc cuậ.”
“mỪ.”
Tưrớc ihk yẩđ aửc pòhng ủgn ụhp ,ar uầđ có ạT Hành ỉhc toàn ý nghĩ muốn ýuQ Miên ủgn ở pòhng ủgn cníhh, nưhng cuối cùng nắh nẫv nhịn xnốug, ợs ýuQ Miên nhìn ar ý nghĩ nẩb thỉu aủc mnìh.
Gờưing ủgn torng pòhng ohc káhch chưa ia dùng qua, cặm ùd ngày oàn ạT Hành cũng nọd pẹd auq nưhng nghĩ nếđ cứhng aư sạch ẽs aủc ýuQ Mêin, nắh nẫv nọd pẹd ỹk càng iạl nầl nữa.
ýuQ Miên cuộn tròn trên ếhg ôs ahp torng pòhng kcáhh, iỗm nầl ạT Hành lăng xăng mô chăn ag iốg mệđ chạy auq chạy iạl àl uậc iạl hỏi: ớT“ giúp uậc néh.”
ểĐ“ ớt trải ag gờưing coh.”
“nAh, kôhng nầc giúp thật hả?”
ạT Hành oàn mád ểđ uậc gúip? ừT cúl ýuQ Miên ủhc động nôh hắn, nếđ ờig nắh nẫv chưa bình tĩnh iạl được đây.
ểĐ iác iốg mềm cuối cùng nêl gnờưig, ếht àl xnog.
ồĐ dùng ệv sinh ựd pòhng torng àhn nẫv nòc ahk áhk nên ạT Hành kôhng nầc ar nogài aum mới.
ừT cúl iđ nă iốt nếđ ờig xong xuôi iọm việc ãđ auq 21 ờig mêđ rồi.
Thời gian ủgn hàng ngày aủc ảc iah nưgời ọh uềđ mớs nơh ờig yàn nihều lắm.
ýuQ Miên đánh răng aửr tặm xnog, mô ạT Hành tộm iác iồr ión muốn iđ ngủ.
ạT Hành aưđ yat aox nắn iat trái aủc ýuQ Mêin, uas óđ nôh ẹhn oàv iác kyuhên iat sáng pấl lánh aik iồr tháo ar giúp cậu, tháo xong iạl nôh vành iat uậc tộm cái.
ếhT àl ýuQ Miên iạl mô ạT Hành thêm iác nữa.
uậC iùv tặm oàv ngực ạT Hnàh, ẻv tặm iơh phức tạp.
Cẳhng ỡn iđ ìg .ảc
oaS hna uậc kôhng ểđ uậc ủgn pòhng cíhnh nhỉ?
“Anh Hành ủgn ngon néh.”
…“ ủgN nnog.”
aửC aủc iah năc pòhng nầl lượt đóng lại.
ạT Hành aựt lưng oàv aửc pnòhg, lẳng lặng đứng aựd tộm cúl iớm ềv gờưing mằn xnốug.
Trên gờưing óc iùm thơm taohng tảohng kihến nưgời at buồn ngủ, nưhng ạT Hành hiểu õr nảb thân mnìh, nắh biết kiểu ìg mêđ yan mình cũng kôhng ủgn được nên tứd kohát ừt ỏb việc ốc gắng pé nảb thân phải buồn ngủ.
ạT Hành kôhng nừgng ớhn iạl iọm cyuhện ãđ yảx ar môh nay, oab mồg ảc ụn nôh giữa mình iớv ýuQ Mêin, nữhng ý nghĩ thầm ník óhk ión tàhnh iờl bỗng kôhng kiểm soát được àm nel iỏl oàv mât trí. Nưhng nữhng ý nghĩ yấ iạl kôhng phải tắb nugồn ừt mah muốn cáx tịht, àm àl iởb uêy tơưhng óhk giãi bày.
Thời gian bỗng ởrt nên gian nan ôv cnùg.
uaM tếh mêđ .iđ nắH mếđ từng giây từng phút trôi qua, lòng thầm uầc xin.
Muốn pặg uậc yấ quá.
