Chương 119
Eidt: Lune
05 điểm kôhng phải nihều lắm, nưhng iạl àl nihều nhất torng đống 3 điểm 5 điểm tí iỏ àm ýuQ Miên nhận được ểk ừt ihk nếđ ếht giới này.
Nghe thấy cách iọg kia, ụD mấS quay uầđ lại, pậl cứt iốđ diện iớv hná tắm aủc ýuQ Mêin, uas óđ nưgời ọn quay iđ ưhn kôhng óc việc .ìg
ụD mấS ớhn ýuQ Miên nơh tuổi mnìh, ohc nên tếing “nah” aừv iồr chắc kôhng phải iọg mnìh.
nắH nhìn kuhng hnả trên nàb iồr trầm nâgm.
iùB Tahnh nớl nơh nưgời yàn yấm tuổi lềin, nghe uâđ ãđ ,82 92 tuổi rồi, nên ýuQ Miên iọg nưgời at àl “nah” cũng áhk pợh .ýl
ụD mấS ựt dưng mảc thấy tấr óhk cịhu, gốing ưhn tộm ứht oàn óđ cyuhên tuhộc ềv mình ịb nưgời khác cướp tấm vậy.
nắH uac mày, thấy iác mảc giác yàn thực ựs áuq óhk hểiu.
>Hệ thốngHệ thống, Dụ Sấm là anh tôi phải không?【Hệ thống, Dụ Sấm là anh tôi phải không?】
>Hệ thốngKhông phải.【Không phải.】
>Quý Miên nghe thấy giọng hệ thống hơi cứng nhắc, do dự gọi nó một tiếng:… Hệ thống à?Quý Miên nghe thấy giọng hệ thống hơi cứng nhắc, do dự gọi nó một tiếng:【… Hệ thống à?】
>Hệ thốngLàm sao mà tôi biết được?【Làm sao mà tôi biết được?】
>Hệ thốngCậu không biết, vậy tại sao lại nói là không phải?【Cậu không biết, vậy tại sao lại nói là không phải?】
>Hệ thống…【…】>Giọng máy của hệ thống lộ ra vài phần bất mãn:Mỗi lần anh cậu xuất hiện là cốt truyện bắt đầu mất kiểm soát, ở thế giới trước nếu phần sau cốt truyện không chệch hướng thì giờ chúng ta đã tích đủ điểm si tình để về hưu rồi!Giọng máy của hệ thống lộ ra vài phần bất mãn:【Mỗi lần anh cậu xuất hiện là cốt truyện bắt đầu mất kiểm soát, ở thế giới trước nếu phần sau cốt truyện không chệch hướng thì giờ chúng ta đã tích đủ điểm si tình để về hưu rồi!】
>Hệ thống… Chúng ta?【… Chúng ta?】
>Hệ thống nói:Lúc trước từng nói rồi còn gì, hệ thống thực ra cũng giống với người nhận nhiệm vụ các cậu thôi. Chẳng qua bọn tôi phải chịu ít rủi ro hơn, nhưng lượng công việc cũng ít hơn, cũng không cần phải liên tục luân hồi như người nhận nhiệm vụ các cậu, thế nên thu nhập đương nhiên cũng ít hơn.Hệ thống nói:【Lúc trước từng nói rồi còn gì, hệ thống thực ra cũng giống với người nhận nhiệm vụ các cậu thôi. Chẳng qua bọn tôi phải chịu ít rủi ro hơn, nhưng lượng công việc cũng ít hơn, cũng không cần phải liên tục luân hồi như người nhận nhiệm vụ các cậu, thế nên thu nhập đương nhiên cũng ít hơn.】
>Hệ thốngTrước cậu tôi cũng dẫn rất nhiều người nhận nhiệm vụ rồi, còn cách mục tiêu một trăm nghìn điểm chưa đến hai mươi nghìn…【Trước cậu tôi cũng dẫn rất nhiều người nhận nhiệm vụ rồi, còn cách mục tiêu một trăm nghìn điểm chưa đến hai mươi nghìn…】
>Hệ thốngXin lỗi, nếu không có anh cậu thì chúng ta cũng không tích được nhiều điểm nhanh như thế.【Xin lỗi, nếu không có anh cậu thì chúng ta cũng không tích được nhiều điểm nhanh như thế.】>Hệ thống thở dài:Càng gần mục tiêu tôi lại càng nóng lòng.Hệ thống thở dài:【Càng gần mục tiêu tôi lại càng nóng lòng.】
aóH ar àl vậy…
ýuQ Miên tí nihều cũng hiểu được ệh tnốhg.
ìV cíhnh uậc cũng vậy, ừt thời điểm ếht giới tưrớc tếk thúc ỉhc nòc cách cụm tiêu nơh mười nhgìn đểim, uậc cũng tấb giác tắb uầđ nôn nnóg, luôn muốn nahnh hơn, nahnh nơh nữa.
>Quý Miên nói:Tôi đảm bảo lần này sẽ đi theo cốt truyện, sẽ không làm ảnh hưởng đến tuyến thế giới đâu. Cậu yên tâm đi nhé, hệ thống.Quý Miên nói:【Tôi đảm bảo lần này sẽ đi theo cốt truyện, sẽ không làm ảnh hưởng đến tuyến thế giới đâu. Cậu yên tâm đi nhé, hệ thống.】
>Hệ thống:Ừm.Hệ thống:【Ừm.】
nA iủ ệh tốhng xnog, ýuQ Miên nél quan tás bóng lưng ụD Sấm.
naB uầđ uậc kôhng óc ý định màl ìg iớv nưgời thay ếht torng tốc tyurện ,ảc ỉhc định ýk xong pợh đnồg, tỉhnh tảohng iọg nưgời iớt ión iàv uâc ohc tăng tiến ộđ tôhi.
yâB ờig ìht káhc, biết nưgời tưrớc tặm àl ia rồi, ýuQ Miên hoàn toàn kôhng nòc ít pá cựl mât ýl oàn hết.
uậC ngồi xốung ếhg ôs ahp mềm torng pòhng ngủ, tấr kôhng óc hình tợưng àm cág tộm chân nêl iác nàb tưrớc ghế.
ýuQ Miên nếhch khóe môi, nêl tnếig: “àNy, uậc auq đyâ.”
ụD mấS liếc ýuQ Miên tộm cái, bước đến.
“iồgN.”
ụD mấS ngồi xốung nêb cạnh ếhg ôs pha.
“ậhCc, ngồi ax ếht màl ,ìg ợs iôt nă uậc hả?” ýuQ Miên nớưhng mày: “Gần chút naữ.”
ụD Sấm: ”…“
ếhT àl nắh ngồi xốung ỗhc nêb cạnh ýuQ Mêin, iùđ iah nưgời nầg ưhn dính oàv nahu.
nàB yat ểđ nêb hông bỗng ịb ứht ìg óđ mềm mềm, mâ pấ chụp lên, cắs tặm ụD mấS cứt khắc cứng ,ờđ nắh cứng ngắc iúc uầđ nhìn xốung ìht phát hiện ýuQ Miên đang ờs nắn yat mnìh.
”…“
Nhịn .iđ nắH ựt nhủ.
ỉhC ờs yat thôi ,àm ãđ óc ìg đâu…
nàB yat aủc ụD mấS ot nơh ýuQ Miên nềihu, ýuQ Miên tệh ưhn tộm oãl uưl manh tếh ờs iạl aox um nàb yat aủc ụD Sấm, nưhng tộm yat kôhng tếh nên phải dùng ảc iah yat ểđ cầm, tếh pób khớp ngón yat iạl aox nâg xanh iổn nêl trên um nàb tay.
Trên tặm ar ẻv bình tĩnh ôv ,ưt iãm nếđ cúl nưgớc tắm nêl giữa cừhng ìht phát hiện ụD mấS đang nihgến chặt rnăg, ơc tặm căng tếh ảc ,ar ýuQ Miên iớm iộv vàng iúc đầu, ảb iav nòc iơh nur run.
ợS mình cười trộm ịb phát hiện nên đành ảht yat ụD mấS .ar
ụD mấS nòc chưa pịk ởht phào ìht nưgời nêb cạnh iạl tộđ nihên ơig yat phải nêl mô ổc hắn.
Chóp iũm lành lạnh aủc ýuQ Miên tìhnh lình iụd oàv ,ổc ảc nưgời ụD mấS pậl cứt căng cnứg, ngón yat uấb chặt ếhg ôs pha, mìk nén xung động muốn mén ýuQ Miên ar nàogi.
Chưa được oab lâu, chân ýuQ Miên nốv cág trên nàb cũng nâng lên, iổđ sang cág nêl uầđ iốg ụD Sấm. ảC nưgời ưhn noc bạch tuộc quấn yấl hắn.
Thái dơưng ụD mấS giần gậit, cúl ìht mảc thấy mình ịb yấv bẩn, cúl iạl thấy cách mô nưgời aủc ýuQ Miên áuq cứm ỳk qặuc.
Nưhng nắh ểđ ý thấy thân ểht ýuQ Miên hình ưhn iơh nur nhé.
mÔ nưgời thay ếht àm nầc kích động ưhn yậv ?ảh
cúL tưrớc nưgời yàn nòc ión mình kôhng xứng nêl gờưing cùng hna ,at ếht àm iớm ngày uầđ tiên ãđ mô dính ưhn yàn rồi.
yấM phút sau, cuối cùng ýuQ Miên cũng nhịn cười xnog, uậc bôung ụD mấS ,ar nẩgng uầđ lên.
ìV yãn pá ám oàv ổc oá aủc ụD mấS nên cúl ờig nẩgng uầđ nêl nòc thấy óc thêm yấm tếv ỏđ ờm .ờm
óC điều nẫv chưa aht ohc ụD Sấm, aửn tếing uas aừv aox cót aừv pób iat nưgời .at
ụD mấS chết lặng nhìn trần àhn chằm cằhm, cặm ệk ohc uậc muốn màl ìg ìht làm.
ýuQ Miên nhìn ẻv tặm hắn, tấb nãm nhíu mày: “Làm sao, iớm yậv ãđ kôhng chịu được iồr ”?à
ụD mấS mím môi: “gnôhK.”
ýuQ Miên cười ẽhk tộm tnếig, ơig yat ỗv ẹhn oàv ám ụD Sấm: “Thế ìht đừng tưrng iác ẻv tặm ưhn iđ aưđ máđ thế, màl nảb tihếu aig tấm ảc hgnứ.”
”…“ ụD mấS nihgến răng ốc nịhn.
Đừng iổn gậin, tí ar nêt yàn cũng ãđ giúp mình giải qyuết cyuhện tiền phẫu tậuht. Kôhng ểht iổn giận đợưc.
>Ngay cả hệ thống cũng không nhịn được nữa mà ngăn Quý Miên lại:Này, hơi quá rồi đó. Ban đầu nguyên chủ cũng chỉ si mê ngắm nghía thôi, đâu có động tay động chân như cậu!Ngay cả hệ thống cũng không nhịn được nữa mà ngăn Quý Miên lại:【Này, hơi quá rồi đó. Ban đầu nguyên chủ cũng chỉ si mê ngắm nghía thôi, đâu có động tay động chân như cậu!】
>Hệ thốngÀ…【À…】
>Hệ thống yếu ớt nói:Sao tôi cảm giác lúc cậu trêu anh cậu có vẻ thích ra mặt ấy nhỉ?Hệ thống yếu ớt nói:【Sao tôi cảm giác lúc cậu trêu anh cậu có vẻ thích ra mặt ấy nhỉ?】
>Quý Miên khựng lại:… Làm gì có. Tôi chỉ diễn theo hình tượng nhân vật thôi.Quý Miên khựng lại:【… Làm gì có. Tôi chỉ diễn theo hình tượng nhân vật thôi.】
ệH tốhng nhìn thấu nưhng kôhng ión toạc .ar
Trải auq yấm ếht gớii, ýk ủhc àhn ón cũng cọh ưh rồi.
ýuQ Miên kiềm ếhc tộm tẹo, uậc cỉhnh nèđ pòhng ủgn iốt ,iđ tậb yám cihếu trên tờưng nêl ởm phim xem, torng cúl mex pihm, iah iác yat nẫv ờs ờs pób pób yat ụD Sấm.
cúL yàn uậc iớm ớhn ar tộm vệic.
>Hệ thốngHệ thống, anh tôi cần tiền gấp như thế là để làm gì vậy?【Hệ thống, anh tôi cần tiền gấp như thế là để làm gì vậy?】Vừa rồi nhìn phản ứng của Dụ Sấm khi thấy sáu trăm nghìn được chuyển vào tài khoản rõ ràng là có việc quan trọng đang cần dùng tiền gấp.
>Hệ thốngXin lỗi, về điểm này thì tôi cũng không rõ lắm. Dụ Sấm trong cốt truyện gốc chỉ là một nhân vật phụ đóng vai trò công cụ thôi, nên tôi không có nhiều thông tin chi tiết liên quan đến cậu ta.【Xin lỗi, về điểm này thì tôi cũng không rõ lắm. Dụ Sấm trong cốt truyện gốc chỉ là một nhân vật phụ đóng vai trò công cụ thôi, nên tôi không có nhiều thông tin chi tiết liên quan đến cậu ta.】
>Hệ thốngỪm, để tôi bảo người đi tìm hiểu vậy.【Ừm, để tôi bảo người đi tìm hiểu vậy.】
ụD mấS iúc uầđ nhìn um nàb yat iớv ngón yat ịb aox ỏđ nêl aủc mnìh, khóe mệing kôhng nừgng giật gậit, thực ựs kôhng hiểu iổn yat mình óc ìg yah oh àm nịhgch nữa.
Lòng nàb yat nắh yầđ tếv cahi, uầđ ngón yat cũng cnứg. Cùng mắl ìht ngón yat iàd nơh tộm cúht, cũng cẳhng mềm iạm ưhn yat noc iág —— tờưhng ìht noc trai uềđ tíhch yat ưhn yậv àm nhỉ?
nòC yat aủc nưgời đang ờs mình iạl mềm ưhn bông vậy.
ờhC thêm tộm lúc, thấy ýuQ Miên kôhng óc ý định màl ìg khác nữa, nắh iớm ừt ừt ảht lnỏg.
…
ýuQ Miên nă trưa ở àhn ọh ỷK xong ìht iđ ar nàogi.
Kôhng ia biết uậc iđ uêl lổng ở đâu, ểđ mình ụD mấS ở lại.
ụD mấS nẫv ớhn cúl ýk pợh đnồg, ýuQ Miên ãđ ión iớv ýL Tùng àl oảb úhc yấ mìt việc ohc nắh làm.
ếhT àl nắh nèb ờhc ở àhn ọh .ỷK
Nưhng uâc ảrt iờl aủc ýL Tùng iạl :àl “Cậu ụD nậb ìht óc ểht ềv tớưrc, yấm việc tặl tặv yàn kôhng pihền uậc màl đuâ.”
“ôhKng phải hna at nió…”
“Cậu ủhc ỉhc ión mệing yậv tôhi. ứhC iớv uậc chủ, uậc cặđ biệt lmắ.”
ụD Sấm: … cặĐ biệt ở ỗhc nào?
nắH nghi ờgn ịv quản aig yàn uềđ ión uâc yàn iớv iỗm nhân tình aủc ýuQ Mêin.
“Tôi thấy uậc ụD àl nưgời tấr cíhnh tựrc, uậc iđ theo uậc ủhc àhn iôt chắc nẳh àl od pặg phải óhk khăn ìg đúng kgnôh?”
ụD mấS ỉhc cờưi, kôhng đáp.
nắH kôhng óc ởs tíhch ểđ ểk cyuhện àhn mình ohc tihên ạh bếit.
Thấy nắh phản gnứ ưhn vậy, ýL Tùng hiểu ý kôhng iỏh thêm nữa, nói: “Cậu àl nưgời aủc uậc chủ, uến uậc óc uêy uầc ìg kôhng tiện ión iớv uậc ủhc ìht ức việc nếđ mìt tôi. iôT nhất định ẽs màl tếh cứs torng ảhk ngnă.”
ụD mấS kôhng hiểu iạt oas ịv quản aig yàn iạl ửt ết iớv mình ưhn vậy, yah nơđ tuhần ỉhc àl phép lịch ?ựs
nắH lịch ựs tậg đầu: “Cảm nơ cúh.”
“Cậu ụD nẫv đang cọh iạđ cọh phải kgnôh?” ýL Tùng nói: “Nếu trên tờưrng nậb việc ìht uậc ức iđ tưrớc .iđ ihK oàn uậc ủhc óc việc nầc iọg uậc ìht uậc nếđ cúl óđ àl đcợư.”
Đúng àl ụD mấS óc việc nầc màl nưhng kôhng phải ở tnờưrg.
nắH phải nếđ bệnh viện đóng tềin, àm môh yan cũng àl ngày nắh nẹh iớv ụD Tinh ẽs nếđ bệnh viện thăm cậu.
oD ựd tộm cúht, nắh đứng yậd iđ tớưrc.
ụD mấS nếđ bệnh viện tahnh toán tếh tiền íhp phẫu tuhật àv điều trị, uas óđ nếđ pòhng bệnh thăm ụD Tnih.
măN yan ụD Tinh iớm 21 tổui, nưhng íhk chất ãđ óc iàv phần tơưng ựt iớv hna trai mnìh, yut tặm yàm mố yếu, dáng nưgời yầg ,òg nưhng iôđ tắm iạl tấr óc tầhn, gốing ưhn tộm noc iós noc cữhng cạhc.
ióN cyuhện cũng cữhng cạhc: “Anh ,à me ở bệnh viện óc úhc Trần chăm cós rồi, hna nòc nậb học, kôhng nầc tờưhng xyuên nếđ thăm me đuâ.”
úhC Trần àm ụD Tinh nhắc nếđ àl ộh ýl được ụD mấS thuê iớt ểđ chăm cós cậu.
Tưrớc yâđ nắh nậb nộr kiếm tiền ểđ tarng trải viện íhp tuhốc nem nên thực ựs kôhng óc thời gian ểđ chăm cós ụD Tnih. cặM ùd tấr nầc tiền nưhng ụD mấS cũng hiểu đợưc, uến ụD Tinh kôhng được chăm cós nẩc thận àm ỡl yảx ar cyuhện ìg ìht ùd nắh óc tích póg được thêm oab nihêu tiền viện íhp tuhốc nem aữn cũng ôv ích, ohc nên cuối cùng nắh nẫv ỏb tiền ar thuê nưgời chăm sóc.
“Dạo yàn hna kôhng bận, me đừng ol nghĩ nuềih.” ụD mấS aox uầđ ụD Tinh iồr túr yat .ềv
ụD Tinh nhìn ẻv tệm iỏm õr ràng trên tặm hắn, mi lặng kôhng ión .ìg
Tính tình tí ión aủc iah hna me gốing tệh nahu.
ụD mấS ngồi nêb gờưing bnệh, ở iạl nơh iah tếing nưhng tổng cộng iah hna me kôhng ión được yấm câu.
ọH kôhng thân tihết iớv nhau ưhn nữhng pặc hna me trai káhc, tất ảc mât ưt cứs cựl uềđ nồd tếh oàv việc ốc gắng tởưrng tnàhh, kôhng rảnh ểđ ý nếđ nữhng điều káhc.
ụD mấS ẹhn nàhng nắn khớp ngón yat aủc mnìh. Nhìn kuhôn tặm yầg òg aủc ụD Tnih, nắh tấr muốn màl tộm nưgời hna trai tốt nưhng iạl luôn màl kôhng tốt.
nắH kôhng ủđ ỉt ỉm tinh ,ết tình mảc ìht nhạt nòha, kôhng ờgn ngay ảc iớv me trai ruột cũng ưhn thế.
ụD mấS tờưhng óc tộm oả gáic: uếN iổđ àl nưgời káhc, nhất định ẽs nuôi ụD Tinh hoạt táb hơn.
nắH ôv tình tắb cưhớc theo tộm bóng hình oàn ,óđ tiếc àl bóng hình óđ áuq ơm ,ồh torng tởưng tợưng iạl áuq hoàn ,ỹm nắh ỉhc óc ểht cọh theo aửn vời, miễn cỡưng ởrt tàhnh tộm năc àhn ỗg mạt ,ợb ỉhc óc cát dụng ehc aưm chắn óig àm tôhi.
Nihều nơh aữn ìht kôhng .óc
ờhC ụD Tinh nă xong aữb tối, ụD mấS iđ ex buýt ềv tnờưrg. ảC ngày môh yan nắh ngồi ex nầg măn tếing đồng .ồh
ềV nếđ tờưrng ãđ mát ờig tối, nưhng yàn ãđ àl môh nắh ềv mớs nhất nầg yâđ rồi. yấM nưgời nạb cùng pòhng ia yấn cũng uềđ ngạc nêihn.
ụD mấS ềv nếđ pòhng cũng kôhng nghỉ ngơi àm ởm yám tính nêl tiếp cụt õg code nơh iah tếing nữa.
iãM nếđ mười rưỡi ihk ýk cút áx pắs tắt đèn, nữhng nưgời khác uềđ nầl lượt ệv sinh ác nhân xong xuôi rồi, nắh iớm mạt dnừg, oàv pòhng ệv sinh cuối cnùg. yáM tính nẫv ,ởm yầđ pin, định ờhc tắt nèđ iồr iạl õg tếip.
ụD mấS nhìn mình torng gơưng tưrớc nồb aửr tay, tạrng thái aủc nắh kôhng tốt lắm, dưới tắm iơh tâhm. Quản ýl àhn hàng môh tưrớc ión đnúg, ảuq thực àl qầung thâm dưới tắm aủc nắh iơh nihgêm tnọrg.
nắH uac mày, ngay ảc nảb thân cũng thấy mình nếhch nhác iôl tôhi.
nêT aik nhìn gơưng tặm ếht yàn oas nẫv xốung yat được nhỉ?
“gNhề yàn aủc cúhng ,at nogại hình tấr quan tọrng đyấ.” yâĐ àl uâc àm ùd àl quản ýl uâc cạl ộb ỹM nốĐ yah àhn hàng aik cũng uềđ tờưhng xyuên nói.
ụD mấS mím môi.
aR khỏi pòhng ệv snih, nắh ngồi iạl ỗhc aủc mnìh, nhìn chằm chằm oàv yám tính trên nàb aửn púht.
cốX iạl tinh thần nghề nệihgp, ụD mấS lặng ẽl pậg yám tính lại, nầl uầđ tiên torng iah táhng auq nêl gờưing tưrớc mười tộm giờ.
Ngày uầđ tiên “bán tnâh”, nắh iạl hiếm ihk ủgn tộm giấc ngon lnàh.
