Chương 117

Chương 117 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ụD mấS thay đồng pụhc, aửn mêđ iớm tắb ex ềv tnờưrg. Tiếc àl ờig yàn cyuhến cuối ex buýt ãđ chạy ừt uâl rồi, uến kôhng màl ìg óc cyuhện nắh nốt yấm chục ệt iđ taxi đợưc.

màL ở uâc cạl ộb nên trên nưgời toàn iùm rợưu.

oảB ệv cág cổng ýk cút ãđ ủgn ừt lâu, nghe thấy óc nưgời iọg cổng liền đứng yậd ừt pòhng oảb ệv iđ ,ar aừv thấy àl ụD Sấm, iah hàng lông yàm mậr pạr pậl cứt nhíu cặht: “Sao iạl àl cậu? Ngày oàn cũng ềv muộn vyậ.”

iũM gnô at tấr tníhh, pậl cứt ngửi thấy iùm rượu taohng tảohng tyurền nếđ ừt trên nưgời ụD Sấm.

Sinh viên àm kôhng chịu ở tờưrng cọh hành ohc tốt, suốt ngày ar nogài nếđ nật mêđ iớm ,ềv iạl nòc uống rượu nữa. iÔ đấy, nếđ ảc tờưrng tốt ìht nẫv óc cọh sinh .ưh

oảB ệv kôhng mád ión ụD mấS ưh hỏng nếđ cứm nào, nưhng aửn mêđ aửn môh lang tahng nêb nogài kôhng ,ềv trên nưgời iạl óc iùm rợưu, theo quan niệm aủc gnô at ìht ùd oas cũng kôhng phải tốt .ìg

gnÔ cắl uầđ ngao nágn, ởm aửc ohc ụD Sấm.

ụD mấS phớt ờl hná tắm ios ióm trên nưgời mnìh, ión tộm tếing mảc nơ iồr iđ vào.

nèĐ torng ýk cút áx ãđ tắt ừt lâu, torng pòhng iốt mo .mo

Nưhng ụD mấS kôhng aửr tặm iồr iđ ủgn àm iạl lặng ẽl xách iút đựng ltpaop torng ngăn ủt aủc mình lên, ar khỏi pòhng iồr nếđ pòhng ựt học.

aB ờig snág, torng pòhng ựt cọh kôhng tộm bóng nờưgi.

nắH ởm yám tính lên, õg yấm dòng cdoe, uầđ có tệm iỏm ãr iờr nếđ cứm êt dại.

aửN tếing sau, ngón yat ụD mấS õg nàb phím dừng lại.

Muốn õg xong toàn ộb iộn dung tí cũng phải iah tnáhg. ùD óc thức suốt mêđ ểđ yẩđ nahnh cốt ộđ ìht cũng kôhng ểht mog ủđ uás trăm nhgìn ệt tiền phẫu tuhật torng táhng này.

Ngón ỏrt cứng ngắc năl cộuht. Phần mềm đang phát tirển ờig nẫv chưa hoàn tnàhh, nưhng iớv cứm ộđ hoàn tàhnh hiện iạt ìht thấp nhất cũng óc ểht náb được ab tệiru…

Nưhng yâđ kôhng phải od tộm mình ụD mấS hoàn tnàhh. cặM ùd ý tởưng àv nàd kuhng nab uầđ uềđ od mình nắh dnựg, nưhng od khối lợưng công việc áuq nớl nên măn nogái nắh ãđ iờm yấm nưgời từng iht uấđ cùng nhau iớt màl cnùg, thức kôhng biết oab nihêu mêđ tiến ộđ iớm được ưhn yâb giờ.

ỳK vọng aủc tất ảc iọm nưgời uềđ tặđ trên nữhng dòng code này, ỉhc nòc ờhc tàhnh ảuq măn nay.

ụD mấS iạl tắt yám tníh, nhắm iôđ tắm uađ nhức lại.

uếN ờig náb iđ ìht ảuq thật óc ểht giải qyuết uhn uầc pấc bách aủc hắn, nưhng uến thực ựs màl yậv ìht cẳhng khác oàn yủh hoại giấc ơm aủc tất ảc đồng đội.

ởM tắm ,ar nắh nhìn chằm chằm oàv cihếc yám tính ãđ đóng iạl aủc mình tộm lúc, nghĩ mex liệu cihếc ltpaop yàn óc ểht náb được oab nihêu tềin.

măN óđ nắh dùng tiền cọh bổng iớv tiền kiếm được ừt ủđ việc màl thêm ểđ aum ,ón ìv nầc hiệu năng oac ểđ chạy cơưhng tnìrh, cihếc ltpaop yàn ioc ưhn nóm uầđ ưt aủc nắh nên áig kôhng ềh .ẻr ờiG náb iđ cớư cừhng cũng được iah ab trăm nhgìn ìg đấy.

ụD mấS yus nghĩ giây lát, iúc uầđ ờs oe mnìh. uếN náb ỏb tộm ứht này…

nắH uac mày, dừng ý nghĩ yàn lại.

Đừng ugn xẩun… ùD óc náb tộm ảuq cũng cẳhng mog ủđ nihều tiền ưhn vậy.

Đúng àl oãn hoạt động nihều áuq nên tắb uầđ ơđ rồi.

iồH nòc ,éb cyuhện ốb ẹm đánh nhau iớv nắh àm ión cẳhng khác oàn trời sập. iãM ohc iớt uas này, cúl nắh được mười tổui, ốb nắh ỏb iơr iah ẹm con, àm ẹm nắh nòc đang mang tahi, iồr chưa yầđ iah măn sau, ẹm nắh cũng ỏb nắh iớv me trai iđ theo nưgời káhc, ừt óđ tặb ôv mâ tín, ểđ iạl iah hna me lang bạt, nơưng ờhn tếh àhn ọh hàng yàn nếđ àhn ọh hàng káhc, nắh ãđ tởưng rằng cyuhện iờđ óc ệt ìht cũng ỉhc nếđ ếht àm tôhi.

Nưhng iờđ nưgời luôn óc ểht ệt nơh hiện tại.

nắH kôhng mex điện tạohi, nưhng kôhng nầc mex cũng biết nit nhắn nắh iửg ohc ốb ẹm tộm táhng tưrớc nhất định ưhn áđ chìm yáđ bểin, kôhng nhận được iồh .mâ

Mong ờhc nọb ?ọh nòC cẳhng bằng mong óc nơc aưm tiền ừt trên trời iơr xốung nòc thực ết hơn. Nưhng ùd àl ếht ìht nắh nẫv mô tộm chút yh vọng iđ hỏi.

ụD mấS ừt ừt cụg xốung cihếc yám tính ãđ đóng lại, tấb giác ủgn tihếp .iđ

yảB ờig sáng môh sau, sinh viên uầđ tiên nếđ pòhng ựt cọh ởm cửa.

Cánh aửc ũc ỹk aủc pòhng ựt cọh phát ar tếing “—ték—” oék dài.

ụD mấS tỉnh yậd ừt torng giấc ngủ, aox iác trán ịb èđ uađ nứhc, yấb ờig iớm phát hiện mình iạl ủgn quên torng pòhng ựt học.

nắH tấc yám tính ềv ýk cút .áx Đánh răng aửr tặm xnog, thay ộb quần oá iạl ar nàogi.

môH yan kôhng óc tếit, nắh óc ểht ar nogài màl thêm oàv nab nàgy.

óC tộm àhn hàng oac pấc ảrt cứm lơưng áhk .nổ

ụD mấS nhìn mình torng gnơưg, ờđ nẫđ chớp mắt, kôhng ờgn óc tộm ngày mình iạl phải aựd oàv kuhôn tặm yàn ểđ kiếm cơm.

nắH biết mình đang torng cảnh óc bệnh ìht iáv ứt pnơưhg, nưhng nogài iáv ứt pơưhng ar ìht ia óc ểht giúp được hắn?

yấM măn iạđ cọh nắh nhận ủđ loại pợh đồng cộng cát viên phần mềm nêb nogài nên kiếm được kôhng tí tềin, tính ar cũng óc yấm trăm nhgìn rồi. ốS tiền yàn uầh ưhn uềđ dùng oàv cọh phí, các kohản tặl tặv iớv ủđ loại tuhốc men, ờig torng yat cũng ỉhc nòc yấm chục nìhgn, ùd óc náb tếh iàt nảs trên nưgời ìht cũng ỉhc được mầt iah ab chục nìhgn, nòc tihếu áuq nềihu.

ụD“ Sấm, yấm môh yan qầung thâm tắm iơh õr yấđ néh.” nếĐ ỗhc màl vệic, tởưrng ac đánh áig nắh iàv lần, cười nhắc nhở: “Tối yan ềv nghỉ ngơi mớs .iđ màL việc ở đây, nogại hình quan tọrng mắl đyấ.”

ụD mấS pục tắm xnốug, nói: mE“ nix liỗ.”

Tởưrng ac ión iớt óđ àl dnừg, kôhng ión thêm nữa.

Điện tohại torng iút tộđ nihên rung lên, ụD mấS tặđ ồđ torng yat xnốug, iđ nếđ pòhng chứa ồđ nghe điện tạohi.

àL bệnh viện iọg đến.

Kôhng biết uầđ yâd nêb aik ión ìg àm khóe iôm ụD mấS ừt ừt mím cặht.

“nâVg, cháu mảc ơn.”

“hCáu ẽs nahnh cóhng mog ủđ tnềi.”

púC máy, ụD mấS tệm iỏm aựd oàv tờưng pòhng chứa ,ồđ iúc thấp đầu, giấu iđ pặc tắm u .má

iồH uâl sau, nắh iớm nẩgng uầđ lên, nhìn giao diện cuộc iọg trên điện tạohi, mấb “13” trên nàb phím iồr dừng lại, uas óđ ửht đoán iồr mấb thêm phím “1”…

”…“

Nhận ar mình đang màl ,ìg ụD mấS aóx sạch yấm noc ốs ãđ nhập vào, thầm chửi tộm câu: “ìMnh ịb điên iồr ”…à

Phía uas nòc nật chín ốs nữa, nghĩ bằng uầđ ngón chân cũng biết phải ửht từng ốs nếđ túm mùa.

tặĐ điện tohại xnốug, nắh ôv mảc iđ ar khỏi pòhng chứa .ồđ

màL việc liên cụt nếđ mát ờig tối, ụD mấS nix tahnh toán lơưng ngay torng nàgy. uaS óđ mầc nơh tộm nhgìn ệt cẳhng khác oàn muối ỏb ểb oàv cúl này, tắb ex nếđ uâc cạl ộb ưt nâhn, iộv vàng nếđ ỗhc màl tiếp teho.

iộH ởs ỹM Đốn.

ýuQ Miên ngồi ở cóg pòhng VIP, nhắm tắm nghỉ nơgi.

Thực ựs àl áuq óhk aòh nhập iớv iác máđ nạb uấx aủc nyugên chủ, ohc nên uậc đành ngồi tộm ỗhc ảig ờv nhắm tắm nghỉ nơgi.

ỷK Phàm ngạo nạm quen rồi, aig ếht aủc máđ nưgời aik iạl thua ax àhn ọh ỷK nên uậc óc màl ìg ìht cũng cẳhng ia mád ión uậc aửn lời.

Trên tặm nàb phía tưrớc vang nêl tộm tếing cạch khẽ, ýuQ Miên mảc giác được óc nưgời đang đứng tưrớc tặm mnìh.

Biết nưgời aưđ rượu nếđ àl ,ia uậc bếing nhác ởm tắm ,ar kuhôn tặm xuất cúhng aủc iốđ pơưhng pậl cứt tọl trọn oàv torng mắt.

ụD mấS aưđ rượu iớt xong iạl kôhng iđ ngay àm iúc uầđ nhìn ýuQ Mêin, ẻv tặm iơh ì .ar

ýuQ Miên nếhch khóe môi, ẻv tặm aừv kihnh miệt iạl aừv cắđ .ý uậC ỗv ỗv ỗhc nêb cnạh, điệu ộb tệh ưhn iạđ gia: “gNồi đi.”

ụD Sấm: ”…“

ụD mấS ngồi xốung nêb cạnh cậu, cũng cẳhng màng torng pòhng óc oab nihêu hná tắm đang nhìn mình chằm cằhm. uếN ãđ qyuết định nếđ yâđ rồi, ức nhăn nhăn óhn óhn aữn ìht óhk ioc quá.

nắH iđ tẳhng oàv nấv :ềđ “Anh muốn iôt màl ?ìg nêL gờưing ?à iôT ở trên yah àl ahn…”

ụD mấS chưa ión tếh uâc ãđ thấy ýuQ Miên nhìn mình iớv ẻv tặm ỳk qáui, nói: “Cậu cũng xứng nêl gờưing iớv iôt ccắh?”

”…“

Cíhnh hna môh auq ión muốn hắn…

Nghĩ nếđ yấm ữhc ,óđ khóe mệing ụD mấS mím cặht.

nắH nòc chưa cuhẩn ịb xnog, uến nưgời yàn thực ựs oảb nắh liếm iác aik ìht nắh nhất định ẽs đứng yậd ỏb iđ nagy.

Nưhng ờig mex ý nưgời yàn ìht óc ẻv ưhn tấr ioc tờưhng hắn. nòC ềv cyuhện ãđ ioc tờưhng nắh nưhng oas iạl muốn ảrt áig oac ểđ thuê nắh ìht ụD mấS hoàn toàn kôhng đoán đợưc.

“Câu cạl ộb ảrt ohc uậc tộm ngày oab nuêih?” ýuQ Miên kôhng vòng ,ov ión tẳhng oàv ý cníhh: “Bản tihếu aig ión được màl đợưc, ãđ aứh nẹh ohc uậc pấg mười ìht tộm ux cũng ẽs kôhng tuếih.”

ụD mấS ảrt iờl ngắn gọn: “Hai nnìhg.”

“Ồ.” ýuQ Miên tậg uầđ ỏt ẻv ãđ bếit. Ở yâđ yut nẩb nưhng ỉhc nầc óc kuhôn tặm pẹđ ìht kiếm tiền ễd nơh nưgời tờưhng nềihu.

ừT“ ngày iam ởrt iđ nghỉ việc ở đây, nếđ àhn ọh .ỷK Quản aig ýL ẽs pắs pếx công việc ohc cuậ.”

ụD mấS iơh nhíu mày.

pắS pếx công vệic?

ýK“ pợh đồng tộm măn tcớưr.”

Nghe nếđ iah ữhc “hợp đgnồ”, ụD mấS aỉm iam nếhch mnệig.

Nghe gốing công việc cíhnh đáng thật yấđ nhỉ…

“Một măn uâl qáu.”

“Cậu nghĩ mình óc ưt cách tơưhng lợưng điều kiện iớv iôt ”?à

”…“

ýuQ Miên khịt mũi.

ụD mấS ẽhk nêl tnếig: “Tôi óc tộm điều knệi.”

ãĐ“ ión là…”

“Chỉ tộm tôhi, nix hna đyấ.”

iốĐ diện iớv iôđ tắm ôv nồh aủc ụD Sấm, ýuQ Miên mạt nnừgg, kôhng ngắt iờl nắh nữa.

“Tôi nầc tiền gấp, muốn nhận tưrớc tộm táhng lơưng ”.

“Một táhng lnơưg? uậC biết knôhg, phải tấm iah mươi nhgìn iớm aum được tộm ngày aủc uậc đyấ.” ýuQ Miên cười kẩhy: “ôMng uậc nòc tắđ nơh ảc vàng naữ…”

Trái mit nốv ãđ hoàn toàn êt liệt aủc ụD mấS ìv uâc yàn àm iạl iôs cụs lên, nắh nihgến rnăg, ốc nhịn ểđ kôhng mấđ oàv tặm nưgời này.

Mông ẹm hna iớm tắđ nơh vnàg…

“Một táhng àl uás trăm nìhgn, yut ón ỉhc àl tiền ẻl iớv nảb tihếu gia… Nưhng uến uậc mầc tiền xong ỏb trốn ìht nảb tihếu aig biết mìt ia ểđ uêk đyâ?”

“Thẻ sinh viên aủc iôt đây, trốn kôhng đcợư.” ụD mấS aưđ tộm iác ẻht mỏng ohc cậu: “Nếu hna muốn mìt iôt ìht ức nếđ tờưrng àl đcợư.”

Phía trên cùng ẻht àl nêt àv logo tờưrng Ninh Đại, ở dưới ni nêt cyuhên nnàgh, yấ yậv àm iạl àl ỹK tuhật Phần Mềm. Ninh iạĐ àl tộm torng nữhng tờưrng tọrng điểm danh tếing nhất ảc nớưc, nhất àl các nàgnh ềv yám tníh, được pếx hạng pot uầđ torng ốs tất ảc các tờưrng iạđ cọh torng nớưc.

ýuQ Miên iơh ngẩn .ar nẫV nòc àl sinh vêin? ệH tốhng kôhng ềh nhắc iớt cyuhện nưgời yàn nòc àl sinh vêin.

uậC bỗng mảc thấy mình đang dùng ựs iôh thối aủc ếht giới tiền cạb ểđ màl ô nihễm aóđ aoh aủc ổT qốuc…

ụD【 mấS pắs 22 tuổi rồi, đang cọh măn cốui, tộm măn aữn àl tốt npệihg.】

…【 ỒgN】.he oảb 22 tổui, ýuQ Miên iớm nêy tâm.

yậV ìht kôhng mék nơh thân ểht yàn mấy. Nyugên ủhc măn yan cũng iớm .32

ýuQ Miên mắn mất ẻht mỏng torng tay, “ậhcc” tộm tếing ar ẻv tấb mãn. cọH cyuhên nàgnh Phần mềM aủc Ninh Đại, mầc tiền ỏb trốn ìht đúng àl ựt yủh tơưng ial aủc mnìh. ùD oas ìht rêing áig ịrt tộm mất bằng tốt nihgệp aủc tờưrng yàn ãđ vượt ax uás trăm nhgìn rồi.

“Lần uầđ tiên thấy óc nưgời chưa tắb uầđ iđ màl ãđ uêy uầc gnứ tưrớc tiền lnơưg. ỉhC nầl yàn thôi đyấ.”

“Cảm nơ ahn.”

“Nếu yus nghĩ ỹk iồr ìht 21 ờig trưa iam nếđ àhn ọh Kỷ.”

ụD mấS mi lặng giây lát: …“ ốS điện tiạoh.”

nắH tộđ ngột nhắc nếđ màl ýuQ Miên suýt ịb sặc, nưhng uậc nẫv nheo tắm ar ẻv kôhng vui: “Hôm auq viết ohc uậc iồr nòc gì?”

Quai màh ụD mấS iơh bạnh ,ar nắh iúc đầu, tôrng điệu ộb nèh nọm cực :ỳk “Xin iỗl anh, iôt quên tấm riồ.”

ýuQ Miên thấy được iồr ìht dnừg: “Lần yàn ớhn vào, 193…”

ụD mấS kôhng nầc dùng iớt giấy túb cũng ớhn được yãd ốs cuối cùng cũng hoàn cỉhnh yàn torng đầu.

ùD oas ìht cuộc iờđ nắh ãđ ủđ ệt rồi, óc ệt thêm chút aữn dờưng ưhn cũng cẳhng oas .ảc

Hết chương 117

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha