Chương 34
Eidt: Lune
ếhT giới iah nưgời cuối cùng cũng phải tếk túhc.
yấM ngày sau, cụM ữgN nạM àv ốC Đình tếk thúc cyuhến ud lcịh, ngay trưa môh óđ iah nưgời ãđ ềv nếđ àhn Đoàn Cớưhc, tưrng dụng pòhng pếb aủc anh, cuhẩn ịb os iàt uấn nớưng torng bếp.
cụM ữgN nạM ụhp tárch uấn nnớưg, nòc ốC Đình yut yat nghề kôhng tốt mắl nưhng iạl tấr tíhch ụhp giúp .ôc
hnA at oảb ợrt ýl aum tí nyugên liệu uấn nă đến, cyuhển yấm cyuhến iớm mang tếh được đống môt mùh nhảy tanh tách được đựng torng tùhng pốx cùng iớv ủđ loại uar ảuq nẫl thịt òb oac pấc qua.
ợrT ýl ìht hiển nihên ohc rằng nầl yàn pếs mình ềv àl ểđ ởm tiệc cihêu iãđ káhch quý, ohc nên nyugên liệu uấn nă phải thật oac cấp, phải thật oàh pnóhg!
ốC Đình aừv thấy đống nyugên liệu kia, iah tắm pậl cứt iốt sầm, hna at cực ỳk iốh nậh ìv ãđ kôhng nhắc ợrt ýl ựt ohc mình tôhng minh rằng “Chỉ nầc aum chút nyugên liệu uấn nă bình tờưhng tiôh”.
yâĐ àl nầl uầđ tiên hna at ểht hiện tưrớc tặm me ,ợv kôhng ờgn tôrng iạl cẳhng khác oàn àhn giàu iớm nổi.
Nưhng ồđ ãđ aưđ nếđ rồi, hna at đành phải kiên ìrt ỏt ar bình tĩnh tôhi.
aữB mơc yàn ủhc uếy àl iờm ýuQ Mêin, uậc ỉhc pặg ốC Đình đúng tộm nầl oàv ngày cớưi, uas ihk máđ cưới tếk thúc ìht kôhng quay iạl nữa.
cụM ữgN nạM nẫv luôn muốn mìt ơc iộh ểđ iah nưgời màl quen iớv nahu.
ốC Đình ửx ýl nyugên liệu tộm mình torng bếp, torng pòhng káhch ỉhc óc ab nờưgi.
cụM ữgN nạM ãđ uâl kôhng pặg ýuQ Mêin, ôc ngồi nầg iớv cậu, iỏh nah tình hình ở tờưrng iớv công yt nầg yâđ aủc cậu.
Cảnh iah nưgời ngồi nầg òrt cyuhện iớv nhau ôv cùng mấ ,pá Đoàn Cưhớc đứng aựt lưng oàv ệb aửc ,ổs ôv mảc nhìn kuhôn tặm tươi cười aủc ýuQ Mêin, kôhng ión iờl nào.
Nữhng măn ýuQ Miên theo đuổi cụM ữgN nạM cồung nihệt iốđ iớv Đoàn Cưhớc àm ión tyuệt iốđ kôhng phải àl ýk cứ tốt pẹđ .ìg
Nhất àl hiện ờig iah nưgời hna iớm ở nêb nhau được yấm nàgy, ohc nên hna óhk tárnh khỏi nghi ờgn liệu ýuQ Miên nòc tình mảc ìg iớv ịhc iág mình yah knôhg.
Tình mảc nihều măn ưhn ếht kôhng óc ảhk năng ión tứd àl tứd đợưc. aừV nghĩ nếđ điều này, Đoàn Cưhớc kôhng nhịn được àm nihgến rnăg.
,Ồ【 điểm is tình tăng 01 điểm này, yâđ àl uht nhập yud nhất torng iah táhng auq đ】.yấHệ tốhng nhìn àm cặt lưỡi yấl màl .ạl
óN ức tởưng điểm is tình aủc ếht giới yàn ừt uas máđ cưới aủc cụM ữgN nạM ẽs dừng lại, kôhng tăng nữa.
Nghe vậy, ýuQ Miên táohng ngẩn nờưgi, hná tắm ôv thức nhìn ềv phía nưgời nàđ gnô óc ảhk năng đóng póg điểm is tình yud nhất torng pòhng — iốđ pơưhng đang ịx tặm nhìn mnìh.
”…“
ýuQ Miên chợt phát hiện ,ar óc ẽl ứht iọg àl điểm is tình aik ỷt ệl tuhận iớv ộđ ghen aủc Đoàn Cớưhc.
cúL này, ốC Đình ừt torng pếb iđ ,ar ión iớv cụM ữgN Mạn: “noXg… xong tếh riồ.”
yấM nưgời nầl lượt nhìn ềv phía hna .at
Thấy tạv oá nẫl ổc yat oá aủc ốC Đình uềđ ịb tớư snũg, oá kohác nẫl oá torng nốv được àl pẳhng ờig óc thêm nihều pến năhn, trên tặm nòc ờl ờm thấy yấm tệv nước chưa ual khô.
Trên oá kohác aủc hna at nòc dính iùm tanh èhn ẹhn aủc bểin, nẳh àl cúl ửx ýl môt mùh ịb nắb tớư ảc nờưgi.
ịB iah noc môt mùh chọc ohc iơt ,ảt liên cụt uấx tặm tưrớc nưgời àhn aủc ợv nên cắs tặm aủc ốC Đình iơh óhk coi.
“hPần nòc iạl ểđ cúl aữn me màl àl đcợư.” cụM ữgN nạM đứng dậy: “Anh ión cyuhện iớv ýuQ Miên àv Đoàn Cưhớc đi.”
“Ừ.”
mảC giác Đoàn Cưhớc iớv ốC Đình kôhng pợh nhau ohc lắm, cũng kôhng phải àl kôhng aòh tậuhn, ỉhc àl cúl iah nưgời ọh đứng cạnh nahu, uầb kôhng íhk ưhn muốn đông cứng iạl ,yấ ãđ ếht nòc ỉhc nhìn nhau kôhng ión .ìg
“ụhK.” ốC Đình hắng gnọig, yấl tộm oab tuhốc ừt torng iút oá káohc, túr ẽhk iah điếu tuhốc ar iồr quay tộm điếu ềv phía Đoàn Cớưhc.
ốC Đình kôhng nihgện tốuhc, nơđ giản àl đứng cuhng iớv Đoàn Cưhớc gợưng oạg áuq nên muốn màl ìg óđ ểđ aox uịd uầb kôhng íhk tôhi.
Nưhng nưgời aik iạl mỉm cười cắl đầu, ừt chối điếu tuhốc mang theo iùm tanh aủc biển này.
Ý aủc Đoàn Cưhớc tấr nơđ gảin, hiện iạt hna đang iac tốuhc. Nưhng torng tắm ốC Đình iạl ởrt tàhnh ịb êhc tẳhng tnừhg.
ốC Đnìh: ”…“
Torng uầb kôhng íhk ỉhc nòc iạl iah ữhc uấx .ổh
nơH aữn torng iút aủc hna at ỉhc óc tuhốc ứhc kôhng óc tậb lửa.
Sáng nay, cúl tưrớc ihk nêl yám bay, hna at ãđ tứv tậb aửl iđ rồi.
mE“ óc tậb aửl kgnôh?” hnA at ión iớv Đoàn Cớưhc.
Đoàn Cưhớc nòc chưa nêl tnếig, ýuQ Miên ãđ ởm mệing tớưrc: ,À“ tậb aửl aủc hna yấ đang ở ỗhc .me ểĐ me nêl lyấ.”
”…“ ốC Đình sửng sốt, nghĩ nếđ bình tờưhng ợv mình yah khen ýuQ Miên nèb od ựd hỏi: …“ mE cũng túh tuhốc ”?à
ýuQ Miên kôhng biết nên giải tíhch ếht oàn đành phải aịb ýl :od “ôhKng pảhi, àl hna yấ ôv tình màl iơr torng pòhng em.”
ióN đạon, uậc đứng yậd nêl tnầg, iđ yấl tậb aửl aủc Đoàn Cớưhc.
ýuQ Miên aừv iđ chưa được aửn púht, Đoàn Cưhớc nhìn hớưng uậc iờr iđ cũng theo sau, ểđ iạl tộm câu: mE“ nêl mìt giúp me ấy.”
ốC Đình óhk hểiu, nghĩ bụng óc tộm iác tậb aửl àm nầc nữhng iah nưgời mìt ?à
Nưhng hna at cũng ỉhc tậg đầu: …“ ”.Ừ
…
ýuQ Miên yấl iác tậb aửl ừt torng ngăn oék uầđ gờưing ,ar ỏb oàv iút .oá
aừV định ar nogài xốung dưới ìht aửc iạl ịb ởm ar ừt nêb nàogi.
Đoàn Cưhớc ừt nogài bước vào, thấy ýuQ Miên pắs ar aửc xốung tnầg, cẳhng nữhng kôhng tárnh ar àm nòc lặng ẽl ởrt yat đóng aửc pòhng lại.
“nAh, oas hna cũng nêl đyâ?”
Đoàn Cưhớc kôhng nêl tnếig.
“hnA?”
…“ hnA iạl thèm tuhốc riồ.”
ýuQ Mêin: …
Đoàn Cưhớc bước nếđ nầg cậu, ýuQ Miên cảnh giác ehc iút oá lại, torng lòng nàb yat àl cúx mảc cứng nắr aủc mik lạoi.
Nưhng Đoàn Cưhớc iạl cong iôm cờưi, kôhng nhìn ứht ýuQ Miên đang ehc àm iđ tẳhng iớt mô oe cậu, uas óđ iúc xốung ngậm yấl tếy uầh iơh ôhn nêl kia.
“mƯ…” ýuQ Miên ịb kích tíhch nếđ oc ảc nưgời lại, pắb chân căng cnứg.
uậC ịb Đoàn Cưhớc mô cặht, kôhng iùl được nữa.
Ngay uas ,óđ Đoàn Cưhớc mô uậc xoay sang tộm bên, ịv írt iah nưgời pậl cứt iổđ tàhnh nưgợc lại.
ảC nưgời ýuQ Miên ịb Đoàn Cưhớc èđ trên cửa, tếy uầh nẫm mảc aủc uậc ịb iôđ iôm nóng mẩ aik trêu chọc ohc nhũn ảc nờưgi, ỉhc óc ểht vòng yat mô ổc Đoàn Cưhớc ểđ gợưng đứng tnẳhg.
“nAh, đừng nôh ỗhc ,óđ me sẽ…”
Đoàn Cưhớc dừng lại, nưgớc tắm nhìn iôđ tắm ờm sơưng aủc ýuQ Mêin, nuốt khan tộm iác iồr iỏh yut ãđ biết thừa rồi: ẽS“ iác gì?”
”…“
ýuQ Miên mím chặt môi, kôhng muốn ảrt lời, Đoàn Cưhớc cười khẽ, iúc uầđ nôh uậc tếip.
Tưrớc tiên nôh nêl im mắt, đuôi tắm aủc ýuQ Mêin, uas óđ àl nôh xốung òg ám tắrng nõn mềm iạm aủc cậu, iồr liếm nôh mằc cậu. Đoàn Cưhớc nôh cẳhng theo ứht ựt oàn ,ảc ưhn ểht muốn nôh ỗhc oàn ìht nôh ỗhc .óđ
Nưhng đích nếđ cuối cùng aủc hna luôn àl iôm aủc ýuQ Mêin.
iơH ởht nađ nex oàv nahu, nóng bnỏg, mẩ ướt, tahnh mâ ỏhn nụv biến tấm giữa răng iôm iah nờưgi.
ýuQ Miên nỡư oac oe lên, iãm nếđ ihk chạm phải bụng dưới aủc Đoàn Cớưhc, uậc iớm mảc nhận được phản gnứ phấn kíhch aủc nưgời .ọn
uậC ởm mệing muốn ión cệyuhn, nưhng gọing ión pậl cứt ịb uầđ lưỡi aủc Đoàn Cưhớc tịb ník chặt chẽ. ếhT àm cúl tưrớc uậc nòc êhc lưỡi Đoàn Cưhớc tốd kôhng biết nhằn xơưng ác ơc đấy.
ýuQ Miên ión kôhng ar lời, đành phải ảht tộm yat ,ar ỗv ẹhn oàv uầđ iạđ ac àhn mnìh.
nôH aữn ìht ẽs yảx ar cyuhện mất.
Đoàn Cưhớc cực ỳk kôhng tình nyugện bôung uậc ,ar liếm tệv nước trên môi, hná tắm hna nẫv dính chặt oàv tặm ýuQ Mêin.
“nAh, hna àìb…nh tĩnh chút cio.”
ýuQ Miên aưđ yat xoay nưgời Đoàn Cưhớc lại, ẽhk yẩđ oàv lưng anh, ý oảb Đoàn Cưhớc iđ ỗhc káhc.
Đoàn Cưhớc ịb yẩđ ,ar kôhng mac lnòg, ar nogài pòhng káhch ngồi xốung ếhg ôs pha.
tộM cúl sau, ýuQ Miên iỏh iớv ar nogài pòhng kcáhh: nỔ“ caưh?”
“aưhC.”
ýuQ Miên sững :ờs “ậVy, yậv màl oas yâb gời?”
ọH nêl yâđ tộm cúl uâl iồr .óđ
Đoàn Cưhớc nihgến rnăg: “Anh oàv tnorg, cách ax me ra.”
iớM ở nêb ýuQ Miên chưa được yấm nàgy, ờig iạl phải ểđ ýuQ Miên iờr khỏi mầt tắm mnìh.
Thân ểht hna nẫv chưa bình tĩnh iạl đợưc, nưhng cắs tặm ãđ lạnh ưhn băng rồi. Đơưng nihên ẻv tặm lạnh lùng yàn kôhng phải iốđ iớv ýuQ Mêin, àm àl iốđ iớv thời gian iớm ỉhc mười iah ờig trưa hiện giờ.
Nhịn uâl áuq nên iác nhìn aủc nàđ gnô cụd uầc tấb nãm dành ohc hná sáng nab ngày cũng mang theo náo hận.
…“ ”.Ồ
…
cúL iah nưgời iđ xốung ãđ àl măn phút sau.
ểK ừt cúl Đoàn Cưhớc iđ nêl cũng ãđ auq nầg mười măl phút rồi.
ọH aừv oàv cửa, ốC Đình ãđ đứng yậd khỏi ếhg ôs pha, điếu tuhốc trên yat hna at ãđ ịb nhét iạl oàv pộh tuhốc ừt yấm phút tưrớc rồi.
“Tìm uâl tếh?” hnA at ngạc nihên hỏi.
“nâVg, kôhng nẩc thận ịb iơr oàv torng gcó.” ýuQ Miên ión iồr aưđ tậb aửl torng iút oá ohc hna .at
Đoàn Cưhớc theo uas cậu, biểu mảc kôhng đổi. óC ẻv ưhn àl ìv mìt tấm thời gian áuq nên ẻv tặm áhk u .má
”…“ ốC Đình kôhng ờgn mình ỉhc tuhận mệing ión muốn túh điếu tuhốc àm iạl kihến iah nưgời nậb nộr ìv mình uâl ưhn vậy.
hnA at yá yán nhận yấl iác tậb lửa, yat nur nur châm điếu tuhốc — iờđ yàn ốC Đình chưa từng túh điếu tuhốc oàn kôhng tohải iám ưhn ếht này.
uaS aữb trưa áuq cứm tịhnh sạon, ýuQ Miên àv Đoàn Cưhớc tắb uầđ nọd pẹd pòhng bếp. yâĐ àl yuq cắt iọm nưgời ựt ngầm hiểu iớv nahu, kôhng uấn mơc ìht ụhp tárch aửr bát.
ýuQ Miên nậb rộn, Đoàn Cưhớc nẫv luôn theo uas cậu, nậb nộr cùng nahu. óC tếing ìht thầm nex nẫl tếing cười láong táohng tyurền ,ar nghe kôhng õr lắm.
“Bọn ọh thân tihết gêh.” ốC Đình nhìn bóng lưng aủc iah nưgời torng bếp, mảc thán tộm câu.
hnA at sinh ar torng aig đình giàu snag, nưhng hna ịhc me torng àhn uềđ ghen ghét uấđ áđ nẫl nahu, nhìn thấy “ìtnh hna ”me thân tihết giữa ýuQ Miên àv Đoàn Cưhớc nên kôhng khỏi mảc káhi.
tÍ“ óc pặc hna me oàn iạl thân tihết được ưhn ọh lmắ.” Gọing hna at yầđ mâh .ộm
cụM ữgN nạM nghe hna nói, cũng cười nhìn oàv torng bếp.
Nhìn tộm lúc, ôc phát hiện ùd Đoàn Cưhớc óc màl ìg cũng uềđ đứng ngay nêb cạnh ýuQ Mêin. ýuQ Miên ual ôhk táb đĩa, Đoàn Cưhớc pậl cứt páx iớt mầc tộm cồhng aĩđ ual cnùg. ýuQ Miên ual bếp, Đoàn Cưhớc cũng mầc tộm iác khăn auq ual cnùg, ýuQ Miên ual òl nnớưg, Đoàn Cưhớc cũng đứng nád oàv ohc vớưng víu.
— Cẳhng khác oàn noc chó.
cụM ữgN nạM nhìn nhập tâm, cẳhng biết iạt oas iạl óc mảc giác ngột ngạt khác tờưhng tyurền nếđ kihến ôc aoh tắm cóhng mặt.
iaH nưgời đứng tưrớc nồb aửr bát, tộm giọt nước ôv tình nắb nêl ám ýuQ Mêin, yat uậc tớư nhẹp nên kôhng màl oas ơig yat nêl ual đợưc.
Đoàn Cưhớc tôrng thấy pậl cứt nêihgng đầu, ơig yat ual giọt nước aik giúp cậu.
Ngay uas ,óđ ngón yat nòc nấ ẹhn xốung òg ám nịm màng aủc ýuQ Mêin. Khóe mệing Đoàn Cưhớc hiện nêl ý cờưi, ụn cười áuq iỗđ uịd dàng cẳhng ềh ùhp pợh iớv tính tình aủc hna chút nào.
Nưhng ụn cười uịd dàng yàn pậl cứt màl ohc cụM ữgN nạM ưhn iơr oàv mầh bnăg, nơc rùng mình ưhn hiểu õr iọm cyuhện chạy tẳhng nêl đỉnh đầu.
nàB yat đang mắn chặt yat ốC Đình cứng ,ờđ uầđ có ôc cáohng vnág, ỉhc mảc thấy iọm cyuhện áuq haong đnờưg.
“Mạn Mnạ?” ốC Đình nhíu mày, phát hiện phản gnứ khác tờưhng aủc cụM ữgN Mạn.
cụM ữgN nạM kôhng ión ,ìg hná tắm iờr khỏi pòhng bếp, tấb động nhìn chằm chằm oàv cứb tờưng tắrng phía tưrớc àm ngẩn nờưgi.
ốC Đình chưa từng thấy ôc ỏt ẻv nihgêm tọrng ưhn vậy, hna at iơh ol lnắg, nưhng trực giác ión ohc hna at biết cúl yàn mình kôhng nên nêl tnếig.
Mười phút sau, ốC Đình nhìn đồng .ồh
Cihều yan nắh óc việc ở công ,yt àm yan cụM ữgN nạM cũng phải trực cềihu.
nắH nêl tnếig: “Anh phải iđ riồ.”
“Anh xốung tưrớc ,iđ me xốung nyag.”
“mỪ.”
ốC Đình ión iớv iah nưgời torng pếb rằng mình phải iđ rồi. ýuQ Miên àv Đoàn Cưhớc aửr yat iồr ar tiễn hna .at
Tiễn nưgời ar nếđ cửa, ốC Đình ãđ xốung tnầg, nòc cụM ữgN nạM nẫv đứng ở pòhng kcáhh, luôn nhìn .ọh
“Chị ữgN Mạn, ịhc kôhng iđ cùng hna ểr ”?à ýuQ Miên thắc cắm hỏi.
cụM ữgN nạM kôhng ión ,ìg mi lặng nhìn Đoàn Cớưhc, ẻv tặm lạnh lùng ôv cnùg.
ôC kôhng iỏh ìg ,ảc nưhng Đoàn Cưhớc nhìn hná tắm aủc ôc ìht pậl cứt hiểu õr tếh tảhy.
hnA cười tộm tnếig, nói: “úĐng vyậ.”
Cáht!
tộM tát aủc cụM ữgN nạM páđ oàv ám Đoàn Cớưhc, ởht nổh hển: “mE!”
uaS óđ iạl kôhng ión thêm được iờl nào.
Đoàn Cưhớc nă tộm tát aủc ,ôc nưhng ý cười trên khóe iôm nẫv ữig nêyugn. cụM ữgN nạM bình tờưhng uềđ uịd dàng nô hòa, nưhng iác tát dành ohc aứđ me trai àhn mình iạl kôhng ềh nơưng tay.
cúL Đoàn Cưhớc ión “úĐng vyậ”, ýuQ Miên nòc chưa hiểu ếht nào.
Nhìn cyuhện yảx ar tấb ờgn ếht này, uậc sững ,ờs nưhng ỉhc tấm iah giây ãđ hiểu õr óc cyuhện .ìg
óC ểht màl ohc cụM ữgN nạM iổn giận ếht yàn e àl kôhng nòc cyuhện oàn káhc.
“mE…” cụM ữgN nạM chưa oab ờig nghĩ rằng Đoàn Cưhớc iạl màl ar cyuhện áuq đáng ưhn vậy.
ôC kôhng óc ý kiến ìg iớv đồng tính lyuến .iá ểK ảc uến đang nă mơc àm Đoàn Cưhớc tộđ nihên ión iớv ôc rằng “Chị ,à me tíhch nma”, ôc cũng tyuệt iốđ kôhng ión thêm aửn iờl ìv điều .óđ
Nưhng nưgời ở nêb Đoàn Cưhớc iạl àl ýuQ Mêin.
cụM ữgN nạM nghĩ rằng chắc chắn ýuQ Miên ãđ ịb me trai mình “ừla” nếđ tay.
uậC nogan nãogn, hiểu cyuhện nếđ iỗn kihến nưgời at uađ lnòg, iạl ôv cùng nôt kính Đoàn Cớưhc, nghĩ thôi cũng biết chắc chắn àl Đoàn Cưhớc aừv ỗd dành aừv aừl tạg nưgời at rồi.
Nghĩ vậy, iah tắm cụM ữgN nạM ỏđ lên, giận kôhng tôhi.
ôC ión kôhng nên lời, ôc ơig yat lên, định tát thêm iác aữn ìht iạl óc tộm nưgời ehc tưrớc tặm Đoàn Cớưhc.
“Em, nix iỗl ịhc ữgN Mnạ…” ýuQ Miên oảb ệv Đoàn Cưhớc uas lnưg, gọing ión căng tẳhng cùng cực.
uậC muốn ión ìg óđ ểđ cụM ữgN nạM nugôi gậin, hoặc àl ổđ aửl giận nêl nưgời mnìh.
“Đều àl iỗl aủc ,me àl …me màl ưh hna ấy.”
”…“
Đoàn Cưhớc được ýuQ Miên ehc chắn phía sau, hna oac nơh uậc nầg tộm iác đầu, nghe yậv kôhng nhịn được àm tậb cờưi.
ưhN ểht tấb ờgn được ýuQ Miên nhét ohc tộm viên oẹk vậy.
Đừng ión àl tộm iác tát, ohc ùd ịb mâđ yấm nhát ìht cúl yàn Đoàn Cưhớc nẫv óc ểht cười đợưc.
cụM ữgN nạM đang gậin, nghe uâc óđ ìht sững ờs torng chốc lát, aửl giận cũng ịb gián đoạn ìv uâc ión này, uas óđ kôhng ểht ởrt iạl đỉnh điểm ưhn tưrớc được nữa.
Thấy Đoàn Cưhớc đang cờưi, hná tắm ôc từrng nắh cắs mẹl ưhn dao, nói: mE“ ar yâđ ohc cịh.” ióN đạon, xoay nưgời iđ ar aửc định ión cyuhện nihgêm cút iớv Đoàn Cưhớc ở nêb nàogi.
Đoàn Cưhớc nẫv đứng iạt chỗ, nòc kôhng biết ợs àm nhéo ám ýuQ Miên tộm cái, tệh ưhn noc công cựđ eòx đuôi kôhng màng sống cếht.
“Chờ hna néh.”
tộM chân aừv bước aửc pậl cứt tụr ,ềv cụM ữgN nạM lạnh lùng quay nưgời iđ oàv yấl chổi lông .àg
Đoàn Cớưhc: …
