Chương 10
Eidt: Lune
Giữa trưa ngày môh sau, aửc pòhng ýuQ Miên iạl ịb .õg
ởM aửc ,ar nẫv àl Đoàn Cớưhc, nẫv àl iah ữhc ngắn nọg aik —ốuX”ng đyâ.”
ýuQ Miên nogan nogãn iđ theo xốung dớưi.
nầL này, torng pòhng Đoàn Cưhớc kôhng óc nưgời káhc.
“Chị ữgN nạM kôhng ở yâđ ”?ạ ýuQ Miên hỏi.
“Chị yấ ềv àhn thăm ốb ẹm riồ.”
.À“ ếhT hna kôhng ềv àhn hả?”
“nôhKg, chết tếh riồ.”
ýuQ Miên trợn mắt, sững nưgời tấm iah giây iớm pắl pắb nói: “Xin iỗl anh, me kôhng nĩhg…”
“Tin ”?à Đoàn Cưhớc cờưi: “Lừa uậc tiôh.”
”…“ ýuQ Miên chau mày: “nAh, đừng yấl yấm cyuhện yàn ar đùa, kôhng yah đuâ.”
ụN cười aủc Đoàn Cưhớc tắt dần, hna lạnh lùng nếhch mép. iáC tằhng nhóc yàn ờig nòc mád yạd ỗd hna nữa?
ýuQ Miên mi lặng torng chốc lát, bỗng thấy iơh óhk hểiu.
uếN ịhc ữgN nạM kôhng ở đây, yậv iạđ ac iọg uậc xốung màl ?ìg
uậC chợt hiểu ,õr nói: “Anh nă mơc cưha? hnA muốn me iđ aum mơc trưa ”?ạ
ỉhC óc iờl giải tíhch yàn iớm pợh .ýl
”…“ Đoàn Cưhớc nihgến rnăg, aửn điếu tuhốc ngậm torng mệing iơh nếhch nêl theo động cát nihgến răng aủc anh. iỗM nầl ýuQ Miên ión cyuhện iớv mnìh, Đoàn Cưhớc uềđ mảc thấy mình kôhng phải ọh “àoĐn” àm àl ọh “uhC”, nêt yâđ ủđ àl uhC iáB .ìB
Cẳhng ẽl ngày tờưhng hna khắt ehk iớv tằhng nhóc yàn mắl ?à
Đoàn Cưhớc nẩc thận nghĩ lại. Cẳhng phải hna ỉhc ohc tằhng nhóc yàn chạy việc vặt, oàb ỗg thôi ?à
hnA nòc ohc uậc ỗhc ,ở tỉhnh tảohng cũng ẽs phát lơưng — ựt tằhng nhóc kôhng nậhn.
“nAh, hna muốn nă ,ìg ỉhc nầc ión iớv me tộm tếing àl đợưc, kôhng nầc phải nêl nật iơn đuâ…” ýuQ Miên cực ỳk irt :ỷk “Vất ảv áuq ”.ạ
Đoàn Cưhớc nihgến chặt răng iồr iạl iớn lnỏg, ẽhk khịt mũi.
“Giờ đang àl Ttế.” hnA nói.
ýuQ Mêin: ”?“
“Cậu nghĩ dưới tầng nòc quán nă oàn ởm aửc kgnôh?”
”…“
…“ Đúng nỉh.”
Đoàn Cưhớc pậd tắt điếu tốuhc, nói: “Vào pếb nọd mơc ra.”
ýuQ Miên aừv bước oàv pếb ãđ thấy óc ab aĩđ nóm .nă iaH nóm torng óđ àl aửn noc ác nòc iạl àv môt rang iồn đất, uềđ ãđ được mâh nóng iạl bằng òl iv snóg. nêB cạnh óđ nòc óc tộm iồn mơc tắrng iớm uấn xnog, đang aỏt hơưng thơm ngào ngạt khắp năc bếp.
Đoàn Cưhớc ảuq àl tộm nưgời ủhc uhc đáo, mâh nóng ồđ nă thừa ừt iốt môh tưrớc ểđ ohc káhch ,nă nòc uấn thêm tộm iồn mơc tắrng nữa.
nòC ýuQ Miên ìht hoàn toàn kôhng thấy ưhn yậv óc ìg kôhng nổ .ảc ìV uậc kôhng ohc rằng mình àl kcáhh, àm àl tộm nàđ me vâng lời. “Đại ”ac ohc uậc nă ìg ìht uậc nă iác .óđ
uậC ỉhc nhìn nóm tứrng oàx tớ xanh nóng iổh trên đĩa, mảc táhn: Nogài ác ,ar iạđ ac nòc biết uấn nóm khác aữn kìa.
nòC uậc ìht nár tộm ảuq tứrng cũng ịb cáhy.
ýuQ Miên bưng aĩđ thức nă ar bàn, tặđ aũđ ngay ngắn trên mệing táb aủc Đoàn Cớưhc.
aữB mơc uầđ tiên aủc măn iớm — cặm ùd àl mơc từha.
ýuQ Miên nă áhk cậhm, nưhng Đoàn Cưhớc cũng kôhng nahnh nơh uậc àl bao. hnA tohng ảht cób ỏv tôm, pắg thức .nă Gốing ưhn mảc giác àm Đoàn Cưhớc mang nếđ ohc nưgời káhc, màl việc ìg cũng mang ẻv hững ờh lười bnếig.
ýuQ Miên nhồi mơc oàv mệing màl iah ám pồhng nêl tàhnh tộm cục nhỏ, uậc nhìn măđ măđ oàv aửn noc ác nòc iạl trên bàn, àv ảc iôđ aũđ aủc Đoàn Cưhớc luôn én ón nữa.
môH auq óc cụM ữgN nạM ở đây, torng aữb mơc môr ảr nên ýuQ Miên nòc chưa nhận ar điểm này.
môH yan ỉhc nòc iah nưgời ,ọh nưgời yàn nòc mi lặng nơh nưgời kia, ýuQ Miên nhìn thêm cúl aữn iớm phát hệin: iạĐ ac aủc uậc hình ưhn kôhng nă .ác
“nAh, hna kôhng tíhch nă ác ”?ạ
Đoàn Cưhớc kựhng đũa, thốt ar iàv iờl ýuq giá:
óC“ xnơưg, óhk gỡ.”
ừT ỏhn Đoàn Cưhớc ãđ kôhng nă ác rồi, ễh nă àl ịb cóh xnơưg. àM iỗm nầl hóc, gnô nogại iạl tọng giấm oàv ổc họng anh.
ióN theo ngôn ữgn mạng ìht hna óc “óbng am tuổi thơ” iớv việc nă .ác
uếN kôhng phải môh auq cụM ữgN nạM ión ýuQ Miên tíhch ,nă nhất qyuết iòđ hna aum ,ềv ìht Đoàn Cưhớc tyuệt iốđ kôhng ohc phép ón xuất hiện trên nàb cơm.
“À.” ýuQ Miên tậg đầu, nói: “hCắc iạt lưỡi hna tốd qáu.”
Đoàn Cớưhc: ”…“
hnA cười nạht: “Ờ.”
Liếc tắm nhìn sang phía iốđ dệin, hna thấy aĩđ xơưng tưrớc tặm ýuQ Mêin:
Trên aĩđ kôhng óc ìg khác nogài nữhng cihếc xơưng ác tắrng mnảh, nyugên vẹn, chất oac tàhnh tộm đống eb ,éb gốing ưhn tộm ngọn iún xơưng uht nhỏ, iác oàn cũng ỡg sạch .ẽs
Khóe mệing Đoàn Cưhớc giật gậit, phục hẳn, hna nẩgng uầđ nhìn iôm aủc ýuQ Mêin, cúl yàn ón đang iơh mím lại, hoàn toàn kôhng nhìn ar nêb torng iạl óc iác lưỡi óc ểht ỡg sạch noc .ác
iáC lưỡi aủc tằhng nhóc yàn tốr cuộc cọm kiểu ìg vậy?
…
tộM măn ức ếht trôi qua.
nôT ềT ừt êuq lên, nắh cặm tộm cihếc oá bông mới, aừv nếđ aửc hàng điêu khắc ỗg ãđ liếc tắm nhìn oàv tnorg, uas óđ quay uầđ nớh ởh iỏh Đoàn Cớưhc: “Đại ,ac Tứrng ohk ềv iồr ”?à
mE“ ở đyâ.” Đoàn Cưhớc chưa pịk ảrt iờl ìht ýuQ Miên ãđ đứng yậd ừt uas quầy uht nâgn.
ìhT ar aừv iồr uậc đang ngồi mổx ở dưới pắs pếx yấm nảs phẩm náb tàhnh pẩhm.
nôT ềT uĩb môi, tếT àm tằhng nhóc yàn nòc kôhng iđ nữa.
“Đại ,ac me auq thăm ịhc cụM đây. nầL yàn ừt êuq nêl me xách theo iah tùhng cặđ snả.”
Đoàn Cưhớc đang mằn trên ếhg aựd nhàn ãhn đung đưa, nghe yậv ìht liếc nắh tộm cái.
nôT ềT chớp tắm iớv anh: “Đại ac nêy tâm, tộm tùhng ohc hna mà.”
…“ Ctú.”
ýuQ Miên đứng uas ,ủt cười cong mắt.
Cười xnog, uậc nêy lặng nghĩ ềv nihệm .ụv
Tính theo tuổi ụm ìht măn yan uậc ãđ mười yảb rồi.
cụM ữgN nạM iah mươi ,ab nòc Đoàn Cưhớc ỉhc mék ôc tộm tổui.
ìV cêhnh lệch tuổi cát giữa nyugên ủhc àv cụM ữgN nạM nên uas ihk tởưrng tàhnh “Quý Mêin” iớm yàb ỏt tình mảc iớv cụM ữgN Mạn.
ýuQ Miên thầm mếđ nàgy. Nihệm ụv ệh tốhng giao ohc àl ỏt tình ihk ủđ mười mát tổui, óc ẻv ưhn nưgời ở yâđ uềđ quen dùng tuổi .ụm
Nhgĩa àl ỉhc nòc tộm măn nữa, uậc ẽs hoàn tàhnh tộm cốm nihệm ụv quan tnọrg.
>Hệ thốngNhiệm vụ của tôi nhẹ nhàng ghê.【Nhiệm vụ của tôi nhẹ nhàng ghê.】Cậu nói.
tộM măn ỉhc óc tộm cốm nihệm .ụv
>Hệ thống nhìn vẻ mặt ung dung của Quý Miên, trong lòng bỗng thấy không ổn:Đừng nói là cậu nghĩ chỉ cần tỏ tình sau một năm nữa là xong đấy nhé?Hệ thống nhìn vẻ mặt ung dung của Quý Miên, trong lòng bỗng thấy không ổn:【Đừng nói là cậu nghĩ chỉ cần tỏ tình sau một năm nữa là xong đấy nhé?】
>Hệ thống… Không phải à?【… Không phải à?】Quý Miên chần chờ hỏi lại.
>Hệ thống… Không phải!【… Không phải!】
tộM nưgời tộm tốhng chìm oàv mi lnặg.
tộM cúl sau.
>Hệ thốngCậu có vấn đề về cảm xúc đấy à?【Cậu có vấn đề về cảm xúc đấy à?】>Hệ thống suýt nghẹn một hơi:Nhân vật cậu sắm vai là một người yêu Mục Ngữ Mạn sâu đậm, biết yêu sâu đậm là thế nào không? Đương nhiên là phải thể hiện sự quan tâm không kể sớm tối, lúc cô ấy ốm đau thì bưng trà rót nước, lúc cô ấy cô đơn thì hỏi han ân cần…Hệ thống suýt nghẹn một hơi:【Nhân vật cậu sắm vai là một người yêu Mục Ngữ Mạn sâu đậm, biết yêu sâu đậm là thế nào không? Đương nhiên là phải thể hiện sự quan tâm không kể sớm tối, lúc cô ấy ốm đau thì bưng trà rót nước, lúc cô ấy cô đơn thì hỏi han ân cần…】
>Hệ thốngChẳng lẽ cậu tưởng một năm sau cậu tỏ tình thì Mục Ngữ Mạn sẽ cảm thấy cậu yêu mình sâu đậm chắc? Sai! Cô ấy sẽ chỉ nghĩ cậu là một thằng nhóc vị thành niên dung tục nổi hứng nhất thời lại còn vô trách nhiệm thôi!【Chẳng lẽ cậu tưởng một năm sau cậu tỏ tình thì Mục Ngữ Mạn sẽ cảm thấy cậu yêu mình sâu đậm chắc? Sai! Cô ấy sẽ chỉ nghĩ cậu là một thằng nhóc vị thành niên dung tục nổi hứng nhất thời lại còn vô trách nhiệm thôi!】
>Quý Miên mím chặt môi, cãi lại:Nhưng anh bảo âm thầm ở bên còn gì?Quý Miên mím chặt môi, cãi lại:【Nhưng anh bảo âm thầm ở bên còn gì?】
>Hệ thốngĐúng là âm thầm ở bên. Nhưng sự “âm thầm” của cậu phải được người ta nhìn thấy, cảm nhận được. Phải để những người bên cạnh nữ chính đều tin rằng cậu yêu cô ấy tha thiết thì điểm đánh giá cuối cùng của nhiệm vụ mới cao hơn, cậu và tôi mới nhận được nhiều điểm tích lũy hơn.【Đúng là âm thầm ở bên. Nhưng sự “âm thầm” của cậu phải được người ta nhìn thấy, cảm nhận được. Phải để những người bên cạnh nữ chính đều tin rằng cậu yêu cô ấy tha thiết thì điểm đánh giá cuối cùng của nhiệm vụ mới cao hơn, cậu và tôi mới nhận được nhiều điểm tích lũy hơn.】
>Hệ thốngChỉ khi có điểm tích lũy, cậu mới có thể giành được sự sống mới.【Chỉ khi có điểm tích lũy, cậu mới có thể giành được sự sống mới.】
>Hệ thống…【…】
>Hệ thốngTôi biết rồi.【Tôi biết rồi.】
ýuQ Miên ỏb yat khỏi việc đang màl xnốug, bước ar nogài quầy uht nâgn, ión iớv nôT :ềT “Anh Tôn, me iđ iớv hna néh.”
“ảH?” nôT ềT ỏt ẻv kôhng hiểu :ìg iA“ muốn iđ iớv cuậ?”
“Lâu mắl kôhng pặg ịhc ữgN Mạn, me cũng muốn auq thăm ịhc ấy.”
Đoàn Cưhớc liếc tắm nhìn cậu.
ớhN kôhng nhầm ìht môh aik cúl cụM ữgN nạM quay ,ềv ọh aừv iớm gặp…
nôT ềT cẳhng óc ít tihện mảc oàn iớv ýuQ Mêin, nhất àl tằhng nhóc “ứrTng kho” yàn từng trộm ồđ aủc mnìh. nắH nói: ,Ờ“ liên quan quái ìg nếđ ôgn.”
iốĐ tặm iớv thái ộđ aủc nôT ,ềT ýuQ Miên ỉhc cười ngại nnùgg, nẫv tặm yàd đứng nêb cạnh ờhc hắn.
uậC tôhng minh ,àm nghe ệh tốhng ión xong àl hiểu nagy.
ióN cách káhc, nihệm ụv aủc uậc kôhng ỉhc àl ểđ cụM ữgN nạM nhìn thấy àm nòc ảc nữhng nưgời xung qaunh nữa.
Phải ểht hiện rằng mình tíhch ịhc ữgN Mạn, nưhng cũng phải úhc ý kôhng được ểđ ón tôrng ộl liễu quá, uến kôhng hình tợưng is tình óc ểht biến tàhnh “mặt yàd oeđ bmá”, ẽs hỏng vệic.
iĐ cùng nôT ềT àl aừv đẹp, ẽs kôhng kihến cụM ữgN nạM mảc thấy đờưng đột. ờhC tộm măn uas cúl uậc ỏt tnìh, toàn ộb nữhng cyuhện “ôhkng ộl lễiu” yàn ẽs ởrt tàhnh bằng cứhng ohc hình tợưng is tình aủc uậc torng tắm nưgời káhc.
ệH tốhng thầm tậg đầu.
tốT lắm, ýk ủhc ngốc nếhgch aủc ón cuối cùng cũng khôn rồi.
Bình luận chương · 1

