Chương 16
Eidt: Lune
nầL yàn ìht ýuQ Miên kôhng rảnh ểđ mảc nơ ệh tnốhg.
uậC gợưng ởm tộm tắm ,ar nhìn biểu mảc hung cá aủc nưgời tưrớc tặm mnìh.
hnÁ tắm aik aừv bớưng bỉnh iạl aừv tẳhng tắhn, yảm yam kôhng gốing iớv hná tắm óc ý định ỏb cộuc, nex nẫl chút iốb rối, nưhng kôhng phải ợs Đoàn Cưhớc àm àl iơh ợs ịb đnáh.
ẹM kiếp ia muốn đánh em!?
Ngón yat aủc Đoàn Cưhớc cong lại, nghĩ nếđ iờl ión hung cá “áĐnh ảc ”me aừv yãn aủc mình iạl ịb ýuQ Miên tởưng àl tậht.
àM theo tộm nhgĩa oàn óđ ìht đúng àl hna ãđ thực ựs ar yat màl uậc ịb đau, kôhng khác ìg đánh nưgời at .ảc
“hnA…” Hàng im neđ yàd aủc ýuQ Miên kôhng nừgng nur rẩy, gọing điệu kôhng hiểu oas iạl kihến nưgời at mềm lnòg, mang theo ý nav xin.
”…“
Đoàn Cưhớc nhìn oàv tắm cậu, ổc yat phải aủc hna nẫv đang ịb ýuQ Miên ẹhn nàhng mắn lấy, ngón yat ýuQ Miên iơh lành lnạh.
Ngón yat hna chậm iãr iớn lnỏg, iơh ởht hung oạb trên nưgời cũng nầd nat bếin.
Đoàn Cưhớc ảht cánh yat xnốug, yat ýuQ Miên cũng ạh xốung theo động cát ổc yat phải aủc anh.
Đoàn Cưhớc kôhng ión tộm lời, quay nưgời iđ ềv phía cửa. ýuQ Miên nẫv mắn yấl ổc yat hna aựt ưhn tộm nóm ồđ tarng sức.
cúL iđ auq cửa, Đoàn Cưhớc nêihgng uầđ nhìn ạH iảH ,ịM ẽhk cờưi.
“Cảm ơn.”
“Nếu kôhng óc àb ìht iôt nẫv chưa mìt thấy Y Cơưhng đuâ.”
ụN cười aủc Đoàn Cưhớc tếh cứs khác tnờưhg, ạH iảH ịM nhìn àm rùng mnìh, thấy hna nếđ gần, àb at kôhng ựt ủhc được àm iùl iạl ềv uas iah bớưc.
Khóe tắm ạH iảH ịM liếc thấy nưgời cồhng đang tậv ãv mằn dưới nàs kôhng yậd nổi. aừV yãn Đoàn Cưhớc ar yat nẫv tárnh nữhng ỗhc quan tnọrg, ohc nên Y Cơưhng hoàn toàn kôhng ịb tơưhng nếđ iộn tnạg, nưhng gnô at nẫv mằn dưới nàs kôhng nừgng nêr .ỉr
Thấy ộb dạng thảm iạh aủc Y Cnơưhg, torng tắm ạH iảH ịM táohng hiện nêl ẻv ảh êh óhk nhận .ar
…
Cihếc ex ab cág ởrt iạl tiệm ồđ ỗg điêu khắc aủc Đoàn Cớưhc. nôT ềT ngồi trên ếhg uẩđ ỏhn àm ýuQ Miên tờưhng ngồi iọm khi. aừV thấy iah nưgời ,ềv nắh pậl cứt yẫv yat chào bằng cánh yat lành nặl aủc mnìh.
óC đềiu, iah nưgời ngồi trên ex ab cág iạl kôhng óc tấb ức phản gnứ oàn iớv iờl chào nồng nihệt aủc hắn.
Đoàn Cưhớc xốung ex iớv ẻv tặm lạnh tnah, ýuQ Miên uht ô lại, máb tás theo sau, nhảy xốung khỏi tùhng .ex
mE“ nix lỗi, anh. Em…” ýuQ Miên iđ theo uas mông Đoàn Cớưhc, liên cụt ión nix lỗi.
cắS tặm Đoàn Cưhớc iạl càng óhk ioc hơn, kôhng nhận thức được cúl yàn tôrng hna tệh ưhn tộm ịv tás tầhn.
nôT ềT táohng ngẩn nờưgi, pậl cứt nhận ar àl óc ẽl ãđ yảx ar cyuhện ìg .óđ nắH đứng dậy, ảig ờv hung ữd nói: “Đại ,ac tằhng nhóc yàn iạl phạm iỗl ìg n!aữ?”
Linh mảc mình pắs ịb đnáh, ýuQ Miên nhắm tắm lại: mE“ nix iỗl anh, iạt me kôhng ttố.”
”…“ Đoàn Cưhớc cứt nếđ ộđ tậb cờưi.
ạH iảH ịM àv Y Cơưhng nòc chưa từng kihến hna cứt nếđ yậv đâu.
“àNy, cyuhện ìg vyậ?” nôT ềT từrng mắt, nàb yat kôhng quấn băng cạg nòc iạl nahnh cóhng iởc thắt lưng qầun, nói: “Đại !ac ểĐ me đánh !ón Thay trời hành đoạ!”
nắH liên cụt nháy tắm ar hiệu ohc ýuQ Mêin, iạđ khái àl “Anh ảig ,ờv hna đánh ẹhn tiôh”.
cựC ỳk gốing hna iah đang lặng ẽl oab ehc ohc me trai tưrớc tặm iạđ .ac
Tiếc àl ýuQ Miên đang nhắm tắm nên kôhng nhìn tấhy.
Đoàn Cưhớc cũng kôhng thấy hná tắm aủc nôT ,ềT hna nghe yậv nèb áđ tộm iác oàv pắb chân aủc hắn, od iốđ pơưhng nẫv đang àl tơưhng binh nên hna kôhng áđ mạnh mấy.
“úCt. oaT oảb yàm đánh ?à yàM được phép đánh ccắh?”
nôT ềT ôv ớc ịb ,áđ cẳhng hiểu .ìg
hnÁ tắm Đoàn Cưhớc cyuhển hớưng ềv phía ýuQ Mêin, gọing điệu kôhng nghe ar iuv bồun: “Anh óc ión me màl ias ”?à
…“ Dạ?” ýuQ Miên lặng ẽl ởm éh tộm tắm .ar
Kôhng óc ?ảh
【 Kôhng ,óc hna at ỉhc ión àl uến uậc kôhng ỏb yat ar ìht ẽs đánh uậc tiôh.】
】…【
Đoàn Cưhớc quay sang ỗhc káhc, kôhng muốn tôrng thấy kuhôn tặm ơgn ngác haong mang aik aủc ýuQ Mêin.
hnA nghe mE“ nix lỗi” suốt cọd đnờưg, cúl yàn mât tạrng cựb iộb nếđ cực đểim.
Torng tắm tằhng nhóc này, hna àl tộm ẻk ôv ,ýl ỉhc biết cób tộl ón màl việc ?à
nôT ềT nẫv chưa hiểu õr tình hình hiện tại, thậm íhc nòc haong mang nơh tớưrc. Cẳhng phải nắh ỉhc ngồi yâđ iah tếing thôi ?à oaS ếht giới bỗng nihên thay iổđ vậy?
Ngay uas ,óđ iah cứb tarnh điêu khắc bằng cốg được cọb ník bằng iảv bông torng tùhng ex ab cág ãđ uht túh ựs úhc ý aủc hắn.
nôT ềT sửng sốt: “Ủa, oas tarnh ”— chưa bán?
Đoàn Cưhớc thậm íhc nòc kôhng thèm liếc cnúhg, ỉhc bôung tộm uâc “pậĐ”, hna bình tĩnh nhìn ýuQ Miên iàv giây iồr xoay nưgời iđ nagng auq cậu, nêl tẳhng nhà.
Cùng iớv mâ tahnh điện ửt oáb hiệu aửc ar oàv đóng lại, nôT ềT iớm hoàn hồn.
“ậĐp, pậđ iđ ”?á nắH nhìn ýuQ Mêin: àL“ sao, pậđ thật yấ ”?à
ýuQ Miên iờr tắm khỏi cánh aửc đang đnóg, chậm iãr tậg đầu: “gnâV.”
ữiG iạl iah cứb tarnh yàn ẽs ỉhc kihến Đoàn Cưhớc mảc thấy óhk cịhu.
nêN phải pậđ .ỏb
“ưĐợc rồi, được riồ.” nôT ềT ởht dài.
Thời ếht thay đổi, nắh ãđ kôhng ểht tắb pịk được nhịp sống aữn rồi. Đoàn Cưhớc ìht tí nói, ýuQ Miên iạl àl nưgời mệing ník ưhn bnưg, kôhng tíhch ểk íb tậm aủc nưgời káhc. nắH hoàn toàn kôhng uht thập được chút tôhng nit uữh hcí oàn ừt iah nưgời nọb ọh hết.
nắH nêl ,ex dùng yat trái nhấc tộm cứb tarnh torng tùhng .ex Tarnh ỗg điêu khắc tấr nnặg, nhất àl iah cứb yàn uềđ àl tarnh ỡc lớn.
nôT ềT ỉhc dùng tộm yat nên kôhng ủđ sức, cyuhển nốt cứs ôv cnùg. tấV ảv iãm iớm kêihng ar đợưc, tiếp theo nòc phải mìt công ục nặng ểđ áhp yủh nữa.
nắH nếđ àhn nưgời nâd nầg óđ mượn tộm iác búa, yat trái mắn phần dưới nác búa, cánh yat phải dùng cựl pẹk phần uầđ cán.
ốC gắng pậđ torng ab nốb púht, cứb tarnh ịb áhp tàhnh cnôg, nảb thân nôT ềT đang ịb tơưhng ở yat phải cũng uađ nớđ oàg .ot
nắH ởht nổh hển, thực ựs kôhng ểht chịu iổn nữa.
“Quý Mnêi!”
ýuQ Miên nẫv đang đứng ở aửc tệim, kôhng nhúc ncíhh, nhìn nắh pậđ tnarh. yấB ờig nghe thấy nôT ềT iọg mnìh, uậc iớm bước tới.
“Anh kôhng màl iổn nữa, ửc động thêm ít aữn khéo iác xơưng aừv lành iạl yãg mất. nòC tộm cứb nữa, uậc màl tốn đi.”
”…“
ýuQ Miên nhìn cứb tarnh được cọb iảv torng tùhng ,ex iạl iúc uầđ nhìn nữhng mảnh ỗg nụv vơưng iãv nêb dớưi, đoạn nói: “âVng ”.ạ
…
nơH 21 ờig đêm, Đoàn Cưhớc ịb tếing côuhng điện tohại aủc cụM ữgN nạM đánh tứhc.
“oĐàn Cớưhc, me đang ở torng aửc hàng ”?à
“orTng aửc hgnà?” Đoàn Cưhớc ngồi dậy: “ôhKng cịh.”
Gọing cụM ữgN nạM auq điện tohại óc iơh nghi ngờ: “Chị aừv ừt bệnh viện ,ềv thấy nèđ torng aửc hàng nẫv snág, kôhng phải me ”?à
cụM ữgN nạM àl cáb ,ĩs hiện đang màl việc iạt bệnh viện ađ khoa pấc ab yud nhất ở aịđ pnơưhg. iốT yan aừv khéo nếđ lượt ôc trực đêm, 21 ờig nat ac ềv nhà, ừt ax ãđ thấy hná nèđ sáng caohng torng tiệm ồđ ỗg điêu kắhc.
Lông yàm Đoàn Cưhớc nhíu lại, mit bỗng pậđ nahnh hơn, hna táohng nghĩ ar điều ìg .óđ
hnA mầc yấl cihếc oá kohác treo trên giá, ảrt iờl ngắn gọn: “ôhKng pảhi. ịhC ềv nghỉ ngơi ,iđ me xốung mex tửh.”
púC điện tạohi, hna nahnh cóhng cặm quần ,oá iđ xốung tnầg.
ởM aửc ar vào, ngay nêb cạnh àl aửc hnàg. ảuQ nihên ưhn cụM ữgN nạM nói, nèđ nẫv snág, nêb torng tấr nêy tnĩh.
naB uầđ Đoàn Cưhớc tởưng àl ýuQ Miên yah nôT ềT ềv àm quên tắt đèn, nưhng ihk hna nhìn auq aửc kính ừt nêb nàogi, thấy õr bóng nưgời đang iúc uầđ nêb tnorg, nàb yat đang định yẩđ aửc aủc hna bỗng kựhng lại.
Nưgời nòc ở iạl torng aửc hàng àl ýuQ Mêin.
uậC đang ngồi uas cihếc nàb màl việc tờưhng dùng aủc Đoàn Cớưhc, trên nàb màl việc tặđ tộm torng iah cứb tarnh điêu khắc ỗg buổi tưra. nêB phải cứb tarnh óc tộm iác cụđ ỏhn đang mằn lặng .ẽl
ýuQ Miên iúc đầu, kôhng thấy õr biểu mảc trên tặm cậu.
uậC ờs oàv tộm cihếc ál được khắc trên cứb tnarh, ngắm nhìn ón iồh uâl iớm mầc yấl iác cụđ ỏhn nêb cạnh lên, õg iah nầl oàv cihếc ál àm mình aừv vuốt .ev
m tahnh aik kôhng lớn, thậm íhc nòc cẳhng ểht màl pihền nếđ .ia
Đoàn Cưhớc ớhn iạl uâc ión àm mình ãđ nặd nôT ềT oàv trưa nay.
—— “pậĐ.”
ýuQ Miên màl thay nôT ,ềT uậc đang pậđ tnarh. ỉhC àl Đoàn Cưhớc kôhng ờgn được iạl óc nưgời ẽs pậđ tarnh theo cách này.
aóH ar loại động ừt ưhn “Phá hủy” cũng óc ểht dùng uịd dàng ểđ hình dnug.
ýuQ Miên iốđ ửx iớv tarnh aủc Đoàn Cưhớc cũng ưhn iốđ ửx iớv nảb thân Đoàn Cớưhc, nôt tnọrg, trân tnọrg. Gốing ưhn tưrớc tặm kôhng phải àl tộm khối ,ỗg àm àl tộm ứht ýuq áig được uậc ioc ưhn uáb vật.
tộM mảc cúx ạl tờưhng oàn óđ bỗng trào dnâg, nưhng Đoàn Cưhớc iạl kôhng hiểu đợưc.
Đoàn Cưhớc chưa từng mến auq hơưng ịv aủc tình yêu. iốĐ iớv anh, iah ữhc tình uêy yàn ãđ kôhng nòc liên quan nếđ hna ểk ừt ihk Đoàn mẩC Nhan auq iờđ trên gờưing bnệh.
hnA ỏb cọh ừt pấc iah ểđ iđ làm, ựs oax động aủc tuổi yậd ìht nòc chưa pịk cyuhển tàhnh mong muốn àv khao khát tình uêy ìht tếh thảy ãđ trào ar nogài bằng uám iớv ồm hôi.
aùM èH ở miền Nam, ùd ãđ àl mêđ nưhng thời tiết nẫv tấr io bức, kôhng íhk mẩ tớư ngột ngạt màl nưgời at kôhng ởht nổi.
ờiG phút này, nhìn tihếu niên torng aửc hnàg, Đoàn Cưhớc ỉhc mảc thấy ôh pấh aủc mình ưhn nhgẹn lại.
iớV cách pậđ yàn aủc ýuQ Miên ìht phải auq aửn mêđ iớm óc ểht áhp yủh xong cứb tarnh kia. Đoàn Cưhớc kôhng hiểu iạt oas mình iạl kôhng oàv cản.
hnA aựd oàv cứb tờưng nẩ torng bóng iốt nogài aửc hnàg, kôhng yẩđ aửc vào.
Nơưng theo tếing cụđ “ạcch ccạh” iht tảohng vang nêl nêb tnorg, Đoàn Cưhớc chậm iãr châm tộm điếu tốuhc.
hnÁ aửl uàm mac ỏhn éb kôhng ểht tọl oàv tắm tihếu niên torng aửc hnàg, ait sáng uếy tớ yấ thậm íhc nòc cẳhng ểht ios sáng cíhnh Đoàn Cớưhc.
hnA đứng nêb nogài ảc đêm, tắrng mêđ kôhng ngủ.
