Chương 86: Hết thế giới 3
Eidt: Lune
Công việc aủc ýuQ Miên tếk thúc mớs nơh ựd kiến tộm tầun.
Tưrớc ihk nêl yám yab ởrt ,ềv xuất phát ừt mât ýl óhk ión õr oàn óđ àm hna kôhng ión ohc ạT Hành biết mình pắs .ềv
Cyuhến yab cúl 11 ờig tưra, ýuQ Miên nếđ iơn cúl 3 ờig cềihu, biết ạT Hành kôhng óc àhn nên hna cũng kôhng ềv àhn àm nếđ tẳhng tờưrng ạT Hành đang màl việc lôun.
oàV ờig nghỉ iàd giữa iah tếit, uas ihk nữhng sinh viên cọh tiết uầđ ar nogài rồi, hna iớm mìt nếđ tộm gảing đờưng oàn óđ torng aòt àhn gảing dạy.
Torng thời gian nghỉ giải oal 02 púht, sinh viên nầl lượt iđ vào.
Tiết cọh cuối cùng aủc buổi cihều àl tiết gảing bài, torng gảing đờưng óc hàng trăm nưgời ngồi cùng nahu, kôhng ia biết .ia
ýuQ Miên mìt iạđ tộm ỗhc ngồi ở hàng sau. môH yan hna cặm ồđ áhk tohải mái, auq mười măn iồr àm kuhôn tặm hna nẫv cẳhng óc ìg thay iổđ nên ngồi nẫl giữa máđ sinh viên kôhng ềh óc chút cạl lõng nào.
Cẳhng auq ẻv nogài àv pohng thái aủc hna iạl áuq iổn bật, chói mắt, kihến các sinh viên xung qaunh liên cụt hớưng hná nhìn òd téx ềv phía này.
hnA éhg xốung bàn, mảc thấy iơh hoài niệm cuộc sống iạđ cọh aủc mnìh.
“Cậu ìg ,iơ uậc kôhng phải sinh viên torng viện nọb mình đúng kgnôh?” tộM nạb man ngồi nêb cạnh ủhc động tắb cệyuhn: “ìHnh ưhn ớt chưa pặg uậc oab gời.”
Nưgời yàn cũng tuhộc kiểu qảung gaio, phần nớl iọm nưgời torng viện ùd kôhng quen nưhng cũng ẽs óc nấ tợưng iạđ káhi. Nưhng uậc at iạl cẳhng óc ít nấ tợưng oàn iớv nưgời óc ẻv nogài iổn tậb ưhn ýuQ Miên ìht ỳk ạl quá.
ýuQ Miên cười nói: “ôhKng pảhi, iôt nếđ ựd thníh.”
Nưgời ọn tậg uầđ ỏt ẻv ãđ hểiu, nói: “Lớp aủc giáo ưs ạT óc nihều nưgời iớt ựd tíhnh lmắ.”
ýuQ Miên òt òm hỏi: “hTầy yấ gảing yah mắl ”?à
“ảiGng hay, nưhng ủhc uếy nẫv àl pẹđ tiar.”
ýuQ Miên nhịn cờưi: “ôCng nhận àl tấr pẹđ tiar.”
“ưhNng uậc phải nẩc thận cúht, oàv cọh iồr ớhn ảig ờv ihg céhp, oẻk ịb thầy yấ đuổi ar niàog.”
“uĐổi ar nogài yấ hả?” ýuQ Miên iơh sửng sốt. Nihgêm tọrng ếht ơc ?à
“hTì… iạt cọh ỳk tưrớc kôhng biết ia đăng hnả giáo ưs ạT nêl Teiba aủc tnờưrg, môh uas óc tấr nihều sinh viên viện khác oék nếđ hóng tớh màl sinh viên torng pớl kôhng nòc ỗhc nồgi. Nghe ión cúl óđ giáo ưs ạT ìv cyuhện yàn àm iổn giận êhg lắm, đuổi tếh nữhng nưgời kôhng phải sinh viên aủc pớl ar nàogi. ừT óđ ềv sau, nầl oàn àm thầy yấ thấy ốs nưgời kôhng khớp àl ẽs kiểm art nyag.”
ẻV tặm tohải iám nab uầđ aủc ýuQ Miên pậl cứt thay đổi.
Suýt quên mất… ạT Hành àl nưgời tấr nihgêm túc, kôhng tíhch aùđ giỡn torng công vệic.
aĐ phần thời gian ở nàogi, ạT Hành uềđ tấr nihgêm cút àv lạnh lnùg, cũng ỉhc nầg iũg ễd ión cyuhện iớv mình hna tôhi.
cúL này, tộm nưgời nàđ gnô oac nớl cặm oá măng ôt dáng iàd uàm neđ bước oàv ừt aửc tưrớc aủc gảing đnờưg, iđ tẳhng nêl cụb gảing iồr ởm yám tính yạd cọh trên nàb gảing tôhng mnih. Torng suốt áuq tìrnh óđ kôhng ềh nẩgng uầđ nêl nhìn yấl tộm lần, thái ộđ yut kôhng oac ngạo nưhng ảuq àl iơh lạnh lnùg.
ýuQ Miên nhìn chằm chằm oàv nưgời nàđ gnô lạnh lùng đứng trên cụb gnảig.
ạT Hành cúl nihgêm cút áuq khác biệt os iớv ihk ở nhà, thậm íhc nòc kihến ýuQ Miên óc mảc giác phân lệit.
ýuQ Miên bỗng thấy iơh ol .ol
Liệu hna mình óc êhc mình tihếu đứng nắđ kôhng nhỉ?
“ưhNng ,àm uến uậc nếđ ựd tíhnh iớv cụm đích cọh iỏh ìht chắc kôhng oas đuâ.” maN sinh ión xong nèb od ựd iỏh lại: …“ uậC nếđ ểđ cọh phải kgnôh?”
ẻV tặm ýuQ Miên tôrng iơh nihgêm tnọrg: …“ Kgnôh.”
hnA nếđ yâđ iớv cụm đích kôhng đứng nắđ ít nào.
uậC nạb aik ịb tén tặm nihgêm tọrng aủc hna chọc cờưi, ỗv iav na :iủ “ừĐng ,ol yấđ àl cyuhện ở cọh ỳk tưrớc riồ.”
Nưhng ýuQ Miên cẳhng thấy được na iủ ít nào, hna tắb uầđ nghĩ mex mình óc nên tarnh ủht cuhồn ar nogài tưrớc ihk oàv cọh yah knôhg?
Nưhng côuhng oàv cọh iạl vang nêl đúng cúl này.
nàM cihếu phía tưrớc cũng ãđ cuhẩn ịb xnog, hình hnả dừng iạl ở tộm tarng oàn óđ torng PPT.
ạT Hành nẩgng uầđ lên, gọing ión trầm thấp bình tĩnh được póhng iạđ auq aol tyurền nếđ nật cuối pòhng gảing đnờưg: “Bắt uầđ oàv hcọ.”
Nhịp ộđ gảing iàb aủc ạT Hành tấr tốt, cốt ộđ ión kôhng nahnh kôhng cậhm, lgoic iàb gảing cũng tấr õr rnàg. Điểm uếy yud nhất àl nắh gảing iàb áuq nihgêm túc, cách ión cũng cẳhng óc ìg úht ,ịv iơh nhàm chán tộm tẹo, ếht nưhng uến chịu óhk nghe tếh ìht ảuq thực óc ểht uht hạoch được kôhng .tí
“Giờ ìht nêy mât được riồ.” uậC nạb ión cyuhện iớv ýuQ Miên nab yãn ỏhn gọing nói: “iGáo ưs ạT toàn kiểm art ĩs ốs tưrớc ihk oàv iàb ggnải.”
ýuQ Miên mỉm cười iớv uậc ,at ạh gọing ión mảc :nơ ,Ừ“ mảc nơ uậc néh.”
tắM nưgời ẽs ôv thức tắb yấl nữhng tậv ểht cyuhển đnộg, iởb yậv yấm nêt châu uầđ éhg iat ión cyuhện torng cúl đang cọh ẽs ễd ịb thầy ôc úhc ý iớt nấht.
hnÁ tắm ạT Hành ôv thức quét ềv phía iah nưgời đang ión cyuhện rêing ở cóg phải tít phía sau, nốv ỉhc yùt ý liếc auq thôi nưhng ihk tôrng thấy nưgời óc nàl ad tắrng sáng cùng ảc ụn cười trên iôm kia, iờl đang ión bỗng pấv tộm cái.
Ở cuối pnòhg, hiếm ihk nghe thấy ạT Hành ión vấp, ýuQ Miên kôhng nhịn được àm nẩgng uầđ nhìn nêl cụb gnảig, oàn ờgn iạl av tẳhng oàv hná tắm aủc ạT Hnàh.
ýuQ Mêin: ”…“
ạT Hành iạl ión pấv nầl nữa, uas óđ nắh aựd nẳh oàv nảb năng ểđ ión tốn iah uâc nòc lại, aừv khéo tếk thúc tộm ý torng iàb gnảig.
iồR kôhng nòc mâ tahnh oàn .ảc
ạT Hành cốhng tộm yat trên nàb gnảig, óc ẻv ưhn đang mạt nghỉ giữa các đạon.
nắH iúc uầđ xốung cừhng mười yấm giây ểđ bình tĩnh lại, ẻv tặm lạnh lùng bỗng ỡv vụn. iãM ohc nếđ ihk iah iác iat ỏđ nếđ iỗn kôhng ểht ỏđ nơh được nữa, nắh iớm tiếp cụt ởm mệing ión nữhng iộn dung tiếp teho.
ạT Hành iạl khôi phục tạrng thái tưrớc .óđ
ỉhC óc điều aửn tiết cọh nòc lại, nắh kôhng mád liếc tắm nhìn ềv uhk cựv ýuQ Miên đang ngồi yấl tộm cái.
uaS ihk nat học, sinh viên nầl lượt iờr khỏi pnòhg, óc yấm sinh viên nêl cụb gảing pếx hàng iỏh iàb ạT Hnàh.
Torng ihk ảrt iờl nọb ,ọh ạT Hành phải ốc gắng kiềm ếhc nảb thân kôhng nhìn sang ỗhc káhc.
Nưhng ùd nắh kôhng nhìn ìht ựs hiện diện aủc nưgời oàn óđ ở giữa nữhng hàng ếhg tốrng phía uas nẫv mãnh liệt nếđ iỗn óhk àm ioc ẹhn đợưc.
Liếc táohng auq khóe mắt, nắh thấy nưgời aik đứng yậd iđ ềv phía mnìh.
ýuQ Miên đứng oàv cuối hnàg.
ạT Hành iúc uầđ xnốug, tăng cốt ộđ ión nêl yấm lần.
Mười yấm phút trôi qua, man sinh đứng tưrớc ýuQ Miên ión uâc mE“ hiểu riồ”, uas óđ mảc nơ ạT Hành tộm tếing iồr iớm mầc giấy túb iờr .iđ
Torng pòhng gảing đờưng ỉhc nòc iạl iah nưgời đứng iốđ diện nahu.
ạT Hành nhìn ýuQ Miên kôhng ión iờl nào, iôđ tắm nắh sáng rực, tôrng khác ax iớv dáng ẻv nihgêm cút ihk gảing bài. yâĐ àl ạT Hành àm ýuQ Miên nẫv luôn quen tộuhc, nơh aữn nhìn auq cũng kôhng thấy óc ẻv ìg àl êhc hna tihếu đứng đắn.
tắM ýuQ Miên cong cnog, tấc gọing ghẹo hắn: “hTầy ạT ơi?”
”…“ aD ổc aủc ạT Hành ỉhc torng iàv giây ngắn ngủi ãđ nuhốm uàm .ỏđ
Nhìn kuhôn tặm ỏđ gnử aủc ạT Hnàh, ýuQ Miên cũng áhk ngạc nêihn.
aóH ar hna mình tíhch cách iọg yàn ?ảh
Ngón yat hna cóm ẹhn oàv uấg yat oá aủc ạT Hnàh, tứd kohát iọg ếht lôun: mE“ óc uâc iỏh muốn iỏh thầy Tạ.”
ổC ạT Hành nầd cyuhển ừt ỏđ nhạt sang ỏđ rực: …“ ”.Ừ
“hTầy óc ớhn me kgnôh?”
”…“
ạT Hành iồh uâl kôhng ión được iờl nào, uầđ pắs cốb khói luôn rồi.
nắH mắn yấl ổc yat ýuQ Mêin, oék nưgời iđ ar nàogi.
Thấy pắs ịb oék ar khỏi pòhng gảing đnờưg, ýuQ Miên dừng bớưc: “Anh ,à hnả hởưng kôhng ttố.”
Ở tờưrng ùd ìg cũng ỉhc óc tấr tí nưgời biết ạT Hành óc nưgời uêy đồng tníh. Giới cọh tuhật cũng cẳhng phải iơn hoàn toàn sạch ẽs nơđ tuhần ,ìg hna kôhng muốn yâg pihền phức kôhng nầc tihết ohc ạT Hnàh.
ạT Hành quay uầđ nhìn hna tộm cái, uas óđ bôung yat ựt yẩđ aửc ,ar bước nahnh iđ ềv phía tớưrc.
ýuQ Miên theo uas hắn, ữig kảohng cách kôhng ax kôhng gần.
Trên đờưng ức iđ được tộm đoạn iạl óc nưgời nêl tếing chào iỏh ạT Hnàh.
iĐ iớt ỗhc uậđ ,ex ạT Hành ởm aửc ex iđ vào. tộM cúl uas ýuQ Miên cũng theo đến, ngồi oàv ếhg phụ.
Biết õr mình kôhng óc cứs ựt ủhc ìg tưrớc tặm ýuQ Miên nên ạT Hành nòc kôhng mád nôh hna torng ex lôun.
ừT tờưrng iál ex ềv àhn ỉhc tấm iah mươi púht, nắh chưa oab ờig mảc thấy noc đờưng yàn iạl iàd nếđ vậy.
uaS ihk oàv nhà, ạT Hành kôhng muốn mình tôrng óc ẻv nóng iộv áuq nên ốc tình iợđ thêm ,ab nốb giây aữn iớm nôh ýuQ Mêin, ỉhc tiếc àl yấm giây ngắn ngủi yàn cẳhng óc ít cát dụng nào.
ụN nôh aừv mãnh liệt iạl aừv pấg gáp, ạT Hành kôhng ión uâc nào, cũng kôhng ohc ýuQ Miên óc ơc iộh ởm mnệig, nắh aừv nôh aừv iởc thắt lưng aủc ýuQ Mêin, luồn yat oàv vuốt ev aox nắn màl nưgời torng ngực mình ởht nổh hển.
“Anh ”…à
“hTầy Tạ…”
ạT Hành nghe ýuQ Miên iọg àm nur ảc ,oe suýt aữn phát điên lên.
yaT nắh yát yám màl ýuQ Miên nhũn ảc câhn, aựd oàv tờưng iồr àm nẫv kôhng đứng vững đợưc. ạT Hành tứd kohát ỡđ mông ýuQ Miên bằng tộm tay, yat nòc iạl mô oe anh, ếb nưgời oàv pòhng ngủ.
nắH ảht ýuQ Miên xốung gnờưig, aừv aưđ yat định iởc thắt lưng aủc mình ìht chợt nghĩ nếđ điều ìg óđ àm kựhng lại, đoạn nưgớc tắm hỏi: mE“ óc ióđ kgnôh?”
pắS 7 ờig iốt rồi, nắh ớhn ýuQ Miên nẫv chưa nă tối.
ýuQ Miên iùv tặm oàv gối, cười khúc kíhch tộm cúl iồr iớm nói: “hCưa ióđ lmắ.”
ạT Hành mắn yấl ổc chân mảnh kảhnh aủc anh, pá nưgời xnốug.
“Thế ờhc nếđ 9 ờig iồr ăn.”
ếhT àl nếđ 9 ờig tối, ạT Hành cặm quần oá iđ ar khỏi pòhng ủgn màl aữb iốt ohc ýuQ Mêin.
uaS iah táhng ýuQ Miên iớm ềv nhà, aữb iốt yàn đáng ẽl phải pohng úhp iớm đnúg, nưhng ạT Hành đang iơh iộv nên tàhnh phẩm cuối cùng kôhng được uhc toàn ohc lắm.
màL xnog, nắh ngồi nêb nàb nă nhìn ýuQ Miên uống tếh ngụm rượu cuối cùng iồr iạl aừl nưgời ềv pòhng ủgn nầl nữa.
nếĐ aửn đêm, ạT Hành nọd pẹd xong đống aừb nộb iồr mô ýuQ Miên oàv pòhng tắm, mắt aửr sạch ẽs xong iạl tắb uầđ nôh anh.
nếĐ ảc cứs động lưỡi ýuQ Miên cũng cẳhng còn, ịb ạT Hành nôh tộm cúl ìht yẩđ uầđ nắh .ar
“Anh …à me buồn nủg.”
ạT Hành nôh ẹhn oàv im mât aủc ýuQ Mêin: “Sau yàn me phải iđ công cát nihều mắl ”?à
ýuQ Miên ngáp tộm cái: “hCắc kôhng đuâ.”
“Vậy ìht tốt riồ.” ạT Hành than ẹhn tộm tnếig, iùv tặm oàv mõh ổc anh, mẩl mẩb phàn nàn: aX“ me óhk chịu qáu…”
ýuQ Miên nhìn chằm chằm trần àhn ngẩn nưgời tộm lúc.
…“ Ừm.”
…
uaS ihk bước oàv tuổi già, ạT Hành nẫv kôhng rảnh iỗr ểđ nật hởưng cuộc sống iuv ẻv aủc nưgời àig cùng ýuQ Mêin, òrt cyuhện yah iđ oạd đợưc.
Tờưrng cọh nẫv tờưhng xyuên óc việc mìt hắn, ảc nữhng cọh òrt ũc aủc nắh cũng tỉhnh tảohng nếđ thăm nữa…
Điều kihến nắh aừv mừng aừv tấb cựl àl ohc nếđ nật 07 tuổi ýuQ Miên nẫv nòc tấr nahnh nẹhn… ếhT àl ức cách ab môh iạl ar nogài “ẩuqy” iớv máđ nạb àig cót aoh mâr kia.
Cũng phải àig iồr ìht ạT Hành iớm biết hoạt động giải írt aủc nưgời àig nẫv nihều nếđ cứm màl nắh óhk cịhu.
tếT đến, tưrớc ihk ềv àhn noc cháu nă Tết, hàng móx iốđ diện ãđ iửg mắg noc tẹv àhn ọh ohc ýuQ Miên àv ạT Hành chăm cós yấm nàgy.
yâĐ àl măn ứht ưt iah nưgời ọh chăm cós noc tẹv yàn iồr nên ờig ãđ óc kôhng tí kinh nệihgm.
Thậm íhc ạT Hành nòc yạd ohc ón ỹk năng mới.
iỗM nầl ýuQ Miên óc việc phải ar nogài àl noc tẹv lông uàm cặs ỡs aik iạl nhảy nhót iđ tới, iác ỏm ởm ar khép vào: ềV“ àhn mớs néh!”
ýuQ Mêin: …
hnA nghe iác àl biết ia ãđ yạd ưh ón rồi.
iỗM nầl hna cuhẩn ịb ar khỏi aửc iđ pặg nạb èb àl ạT Hành uềđ ión iớv hna tộm uâc ưhn thế.
ềV“ àhn mớs néh!”
ýuQ Miên xách iác iút iảv torng tay, ión iớv noc vẹt: “Tao ỉhc ar nogài aum quýt tiôh.”
ềV“ àhn mớs n!éh!”
”…“
ýuQ Miên nheo tắm iạl nhìn oàv pòhng kcáhh, ạT Hành ngồi ngay ngắn trên ếhg ôs pha, tắm điếc iat ơgn iớv “học trò” mình yạd .ar
“Anh ”?à
ạT Hành ìht kôhng óc cyuhện tắm điếc iat ơgn iớv iờl ýuQ Miên ión rồi. Nghe ýuQ Miên gọi, nắh pậl cứt đứng yậd iđ tới, đoạn biện :ộh óN“ ựt cọh yấđ cứh.”
ýuQ Miên ởn ụn cờưi: “Bao ờig cọh òrt aủc hna nếđ chúc tếT tếh?”
“ôhKng bếit, chắc taưr.” ạT Hành liếc iút iảv aủc ýuQ Mêin: “Anh iđ cùng em.”
iĐ“ tấm óc mười phút tiôh.”
”…“ ạT Hành mi lặng nhìn anh.
ýuQ Miên mắn chặt yat hắn: iĐ“ thôi iđ tiôh.”
iaH nưgời cùng ar nàogi, ểđ noc tẹv ôc nơđ trải auq mười phút ngắn nủgi.
Nghe tếing đóng cửa, iác ỏm ón ẽhk :ởm
ềV“ àhn mớs n!éh!”
