Chương 38
Eidt: Lune
tấM tộm cúl ýuQ Miên iớm yấl iạl được nhịp thở. cặM ùd od uậc ốc ý diễn kịch nưhng ơc ểht yàn ễh oh àl kôhng ểht kiểm soát nổi, cuối cùng iạl diễn ảig tàhnh tậht.
“Còn óhk chịu aữn kgnôh?” nầT Diễm ol lắng hỏi.
ýuQ Miên cắl đầu.
uậC được nầT Diễm nẩc thận uìd nếđ ngồi xốung cạnh tộm iác nàb nầg .óđ
“Tên aik àl cụL Khả, nốv kôhng aư ớt nên iớm ốc tình yâg óhk ễd ohc cuậ.” nầT Diễm liếc nhìn hớưng cụL ảhK iờr ,iđ nêt aik yấl tộm yl rượu ừt nưgời phục ụv iồr ngồi xốung tộm cihếc ếhg ôs ahp iàd uàm ,ỏđ máđ noc me àhn giàu xung qaunh uềđ ưhn e ngại điều ìg óđ àm ũl lượt tárnh ax ,ar càng đừng ión ìg nếđ việc ngồi nầg cụL Khả.
nầT Diễm iờr mắt, ión iớv ýuQ Mêin: “Mấy ngày iớt ốc gắng đừng tiếp cúx ìg iớv hna ,at nêt aik àl ẻk đnêi.”
“mỪ.”
nầT Diễm nhìn đồng ,ồh ãđ nơh mát ờig nốb mươi rồi. ớT“ iđ nóđ irT ạH đyâ.”
”…“
Nghe thấy iác nêt irT ,ạH ýuQ Miên chậm iãr iúc uầđ xnốug, iôđ tắm neđ nẩ uas hàng im iàd mang yầđ ẻv u má lạnh lẽo, kảohnh khắc mấ pá ngắn ngủi iớv nầT Diễm ihk yãn pậl cứt nat tàhnh yâm kóhi. iởB ìv cứt giận nên gơưng tặm iát nhợt táohng ỏđ bnừg, tôrng càng thêm tiều yụt màl nưgời at kôhng khỏi tơưhng xót.
Nưhng nầT Diễm hoàn toàn kôhng ểđ ý nếđ nữhng điều này, nắh ịb muộn tấm mười yấm phút ìv ýuQ Miên iồr nên cúl yàn ỉhc ol kôhng biết aứH irT ạH óc phải iợđ uâl áuq kôhng tôhi.
nắH nahnh cóhng uht pếx nổ thỏa ohc ýuQ Miên iồr iộv ãv ỏb .iđ
…
nòC chưa yầđ mười phút aữn àl nếđ ờig ud tyuhền khởi hành oàv cúl mười ờig đêm, óc iah nưgời tộm oac tộm thấp bước nêl uầc tahng ở iốl oàv ud tềyuhn.
Tihếu niên óc dáng nưgời thấp nơh iđ ở phía tớưrc, bước chân nahnh ưhn bay, nòc nưgời nàđ gnô phía uas phải iảs bước iàd iớm miễn cỡưng theo kịp.
“Tri ,ạH hna kôhng ốc tình ểđ me ờhc uâl đuâ…” nầT Diễm đuổi theo uas aứH irT ,ạH lốung cốung giải tcíhh.
aứH irT ạH càng iđ nahnh hơn, hoàn toàn kôhng muốn nghe nắh nói.
iãM ohc nếđ ihk iớt aửc vào, nưgời chịu tárch nihệm nóđ tiếp káhch iờm ngăn uậc at lại.
Nưgời phục ụv chưa từng pặg aứH irT ạH nưhng cũng biết nữhng nưgời óc ểht nếđ yâđ uềđ kôhng úhp ìht quý. hnA at lịch ựs khom nưgời xnốug: “gNài óc tihệp iờm aủc ngài mâL kôhng ”?ạ
aứH irT ạH nêihgng đầu: “ihTệp mời? iôT kôhng có.”
Nhận được uâc ảrt lời, nưgời phục ụv đứng tẳhng nưgời lên, phát hiện ịv káhch kôhng óc tihệp iờm yàn cặm oá thun cộc yat cùng quần iàd tohải mái, tôrng gốing ưhn sinh viên iạđ học, ảuq thực kôhng cùng pohng cách iớv nữhng ịv káhch káhc.
Nưgời phục ụv nihgễm nihên tởưng rằng óc ẽl nưgời yàn nêl nhầm uàt nếđ ias chỗ, hna at đang định ởm mệing nhắc uậc iờr iđ ìht hná tắm táohng tắb pặg kuhôn tặm aủc aứH irT ,ạH pậl cứt quên tấm nữhng ìg định nói.
Đẹp… pẹđ quá!
Tihếu niên tưrớc tắm ưhn bước ar ừt tộm cứb tarnh aủc tộm aọh ĩs lừng dnah, đờưng tén trên kuhôn tặm kôhng cứng nắr ưhn ađ ốs man giới àm tihên ềv tén mềm iạm hơn, aựt ưhn ỹm tihếu niên ỉhc nồt iạt torng nữhng cứb tarnh cuộn Pơưhng Tây, tệh ưhn nếđ ừt tộm cihều kôhng gian káhc. nàL ad tắrng nịm kôhng ìt vết, iám cót neđ mềm iạm ịb óig thổi nưgợc ar uas ểđ ộl iác trán oac yầđ đặn, càng tăng thêm cứs túh ohc kuhôn tặm kia.
Tihếu niên nưgớc tắm nhìn hna ,at đồng ửt aựt uàm ổh pcáhh, hná tắm torng oev ưhn chưa từng nihễm iụb tầrn. uậC ởm mnệig, gọing ión torng trẻo tấc nêl iớv chút khàn tơưng pảhn: “ôhKng oàv được ”?ạ
ịB tộm iôđ tắm ưhn ếht nhìn chằm cằhm, nưgời phục ụv pậl cứt pấ úng: “Cái này, tiô…”
“Tri Hạ!”
Gọing ión aủc nầT Diễm cách óđ kôhng ax uức nưgời phục ụv khỏi hoàn cảnh óhk .ửx
nắH iảs bước nếđ gần, ữig chặt yat aứH irT .ạH
Nưhng aứH irT ạH iạl tárnh yat hắn, nẫv nhìn chăm chăm oàv nưgời phục ụv ứhc nhất qyuết kôhng chịu nhìn nầT Dễim.
“gNài Tnầ.” Nưgời phục ụv nói: ịV“ yàn iđ cùng ngài ”?ạ
“Ừ.”
“Thì ar àl vyậ.” Nưgời phục ụv ởht pàho: “Vậy nix iờm iah ịv uam cóhng oàv tnorg, uàt pắs khởi hành riồ.”
aứH irT ạH kôhng thèm liếc nưgời nêb cạnh àm iđ tẳhng oàv tnorg.
nầT Diễm thấy yậv ìht iộv vàng đuổi teho, nahnh cóhng ión nix lỗi: “Anh nix lỗi, irT Hạ…”
nốV nắh nòc định ởm mệing giải tíhch iớv aứH irT ạH ýl od nếđ mộun, nưhng ờig ỉhc ol nix lỗi.
“Xin lỗi, ahn…”
nầT Diễm chưa ión xnog, aứH irT ạH phía tưrớc tộđ nihên dừng bớưc, quay uầđ lại.
“Anh Dễim, hna nit thật óđ hả?” uậC cong môi, torng tắm toát nêl ẻv trêu cọhc.
ựS thay iổđ tộđ ngột yàn kihến nầT Diễm sững nờưgi.
Trêu nưgời at tàhnh cnôg, aứH irT ạH bước ềv phía nầT Dễim, cười hỏi: mE“ oàn óc ôv ýl ưhn yậv cứh?”
”…“ nầT Diễm ơgn nágc, mắđ chìm torng ụn cười rạng ỡr aủc cậu.
“Anh Dmễi?”
nầT Diễm ịb tếing iọg yàn đánh tứhc.
uaS ihk hoàn hồn, nắh tấb cắđ ĩd ởht dài: “ầHy, me đúng là…”
nắH ơig yat muốn ờs iám cót ịb óig thổi tung aủc aứH irT ạH nưhng iạl ịb nưgời aik tárnh .iđ
mE“ nòc muốn iđ chơi nữa, hna đừng óc ờs uầđ em.”
nầT Diễm đành phải uht yat ,ềv hỏi: “Vào torng knôhg? Sảnh nếy tiệc àv àhn hàng uềđ ở nêb torng nên ẽs oán nihệt hnơ.”
“nôhKg. ãĐ ar biển rồi, oàv torng ìht khác ìg ở nhà? mE muốn ngắm bnểi.”
aứH irT ạH nhìn qaunh tộm lợưt, iạl hỏi: “Khi oàn uàt iớm khởi hành vyậ?”
uậC aừv ión xong ìht nêb iat ãđ vang nêl tếing động ơc trầm đục, nàs dưới chân iơh rung rnug, ngay uas óđ àl tếing tôhng oáb ud tyuhền cuhẩn ịb khởi hnàh.
iaH nưgời nẫv nòc ở nogài kaohng tềyuhn, cách động ơc áhk nầg nên óc ểht nghe õr mâ tahnh ưhn tếing mầg aủc úht ữd kia.
uàT ãđ khởi hnàh.
tặM biển oàv nab mêđ ảuq thực cẳhng óc ìg ểđ nắgm.
Nưhng aứH irT ạH iạl muốn ngắm bểin, ohc nên nầT Diễm tấr nẵs lòng iđ cùng cậu.
ỉhC àl tưrớc ihk tậg uầđ đồng ,ý nắh bỗng nghĩ iớt aứH ìrT uhT nẫv đang iợđ nọb ọh torng pòhng tiệc nèb od ựd torng chốc lát.
nắH ãđ ar nogài nơh tộm tếing rồi, aứH ìrT uhT óc ẽl nẫv đang ngồi ờhc nêb tnorg.
iĐ“ thôi hna Dmễi.”
Nghe thấy tihếu niên thúc gụic, nầT Diễm đành mạt cág cyuhện aủc aứH ìrT uhT lại. Torng pòhng tiệc đông nưgời ưhn vậy, nơh aữn ọh ar nogài ngắm biển cũng kôhng tấm áuq nihều thời gian nên chắc kôhng óc nấv ềđ ìg đâu.
nắH páđ iạl iớv gọing cihều cnộuhg: “ợưĐc, đợưc, hna iớt đyâ.”
nọB ọh nêl boong tầng hai.
Đúng ưhn nầT Diễm đáon, tặm biển oàv nab mêđ ảuq thực cẳhng óc ìg yah ,oh nogài tộm iah cihếc tyuhền ỏhn đang lênh đênh ìht tặm biển ỉhc tộm uàm neđ kịt. uàM neđ ôv nật cùng tếing sóng biển ìr oàr cẳhng hiểu oas iạl kihến nưgời at mảc thấy hảong .ợs
Nưhng aứH irT ạH iạl tấr iàh lnòg, khóe iôm uậc ẽhk cnog, iôđ tắm được hná nèđ trên boong uàt cihếu iọr ởrt nên sáng rực, uậc lẳng lặng ngắm nhìn tặm bểin, lắng nghe tếing sóng ìr rào, aựt ưhn tộm noc úht ỏhn yầđ khát khao khám áhp tếh thảy bóng tối.
nầT Diễm lặng ẽl nhìn òg ám xinh pẹđ aủc aứH irT ,ạH bỗng óc cúx động muốn nôh nêl .óđ
nắH mìk nén nhịp mit đang pậđ nahnh nầd aủc mnìh, quay uầđ nhìn ềv phía tặm biển nhạt nẽho.
…
Torng pòhng tệic, hná tắm ýuQ Miên iạl nhìn ềv cihếc đồng ồh ổc ở phía tưrớc nầl nữa.
Mười rưỡi rồi, nầT Diễm nẫv chưa ởrt lại.
uậC ngồi ở ỗhc yàn ãđ nầg iah tếing đồng ,ồh sống lưng uađ nhức pắs kôhng ốc được aữn rồi.
tệM iỏm quá, ýuQ Miên thầm nhgĩ.
ơC ểht yàn ỉhc ngồi nêy ở yâđ kôhng màl ìg cũng ãđ cực ỳk tệm mỏi.
Ở“ yâđ đi.” nêB cạnh vang nêl tộm gọing man áhk àl cựb bội, ngay uas óđ àl mâ tahnh am tás aủc ếhg ịb oék .ar
ýuQ Miên quay uầđ nìhn.
iaH nưgời nàđ gnô óc nogại hình iổn tậb ngồi xốung ịv írt nêb cạnh cậu.
tộM nưgời pẹđ trai kiểu ngọt nàgo, tôrng tarng phục àv pớl tarng điểm ẹhn trên tặm ìht óc ẽl àl tộm thần tnợưg. uâC ión aừv iồr àl aủc uậc .at
Nưgời nòc iạl tôrng xuất cúhng nơh nềihu, óc ẽl cũng àl tộm nghệ ,ĩs nưhng kôhng ỉhc óc kuhôn tặm tinh oảx nơh nưgời tưrớc àm trên nưgời nòc toát ar íhk chất nô aòh ễd gần, cũng áhk hiếm pặg torng giới giải trí.
ýuQ Miên kôhng ốc tình nghe nél cuộc òrt cyuhện aủc iah nờưgi, nưhng nọb ọh ngồi ở ngay nàb nêb cạnh nên tếing ión cyuhện ức yậv tọl oàv iat cậu.
“Anh Nọgc, kôhng phải hna ión giám cốđ nầT ẽs nếđ ?à ờiG ãđ àl mười rưỡi rồi, uàt cũng ãđ khởi hành riồ…” uậC thần tợưng aik oék àc tạv aủc mnìh, tôrng óc ẻv tấr tốs rộut.
Nưgời được uậc at iọg àl hna Ngọc ỉhc ỏt ẻv hững :ờh “Tôi ỉhc ión àl giám cốđ nầT nhận được tihệp iờm ứhc kôhng mac đoan nhất định ẽs đnế.”
…“ yậV cẳhng phải me nếđ yâđ ôv hcí iồr ?à hnA Nọgc, hna ãđ aứh ẽs giới tihệu me iớv giám cốđ nầT iồr mà.”
“Anh Nọgc” yad im tâm, ốc gắng ehc giấu ẻv tấm kiên nhẫn torng mắt: “iVệc iôt ãđ đồng ý ìht nhất định ẽs màl đcợư.”
“Vậy ìht tốt riồ.” uậC thần tợưng nêy tâm: ùD“ oas mêđ óđ me cũng đã…”
ủĐ“ riồ!” Gọing aủc “Anh Nọgc” bỗng oac nêl yấm .ộđ
uậC thần tợưng giật mnìh, cười gợưng iàv tếing iồr nợưgng nùgng đứng yậd ỏb .iđ
ùD oas cụm đích cũng ãđ tạđ được rồi, uậc at mắn thóp “Anh Nọgc” nên biết iốđ pơưhng ẽs kôhng nuốt lời.
Trên iờđ này, nữhng ẻk kôhng óc điểm uấm chốt tờưhng sống tốt hơn.
uaS ihk uậc thần tợưng aik iđ rồi, ỉhc nòc iạl nưgời nàđ gnô được iọg àl hna Ngọc ngồi tộm mình iạt chỗ.
Y ngửa uầđ uống tộm ngụm rợưu, nàb yat siết chặt tàhnh mắn đấm, tấr muốn tạg păhng bình aoh nẫl ồđ tarng írt trên nàb xnốug, nưhng cuối cùng nẫv kiềm ếhc kôhng màl ếht ìv hình tnợưg.
iồH uâl sau, óc ẻv ưhn y ãđ bình tĩnh ởrt lại, ẽhk ởn ụn cười ựt gễiu.
Ở torng giới yàn oab nihêu măn ưhn ếht àm nẫv nòc cắm ias mầl nhìn nhầm nờưgi, tởưng rằng mình pặg được nưgời tốt.
oàN ờgn uas ihk éx ỏb pớl tặm ,ạn nẩ nêb torng iạl àl tộm ứht ồđ ỉb iổ ưhn thế.
“Anh Ôn?”
tộM gọing man tấr ẽhk oék nÔ Ngọc ar khỏi nơc cúx đnộg.
Y giật mình tỉnh lại, nhìn ềv phía nưgời iọg nêt mình – àl tộm tahnh niên óc kuhôn tặm iát nợht.
nÔ Ngọc từng pặg ủđ loại nưgời torng giới giải írt nên óc iác nhìn tấr cắs sảo. ỉhC nhìn táohng qua, y ãđ nhận ar nưgời tahnh niên tưrớc tặm óc xơưng tớưng àv dung oạm cực ỳk xuất cnúhg. yuT iơh yầg nưhng nấ tợưng uầđ tiên nẫv kihến nưgời at phải sững .ờs
“nAh, biết iôt ”?à Y iơh iốb rối.
Kôhng biết nưgời yàn óc nghe được cuộc òrt cyuhện aủc nọb ọh aừv yãn kôhng nữa.
“Tôi chưa pặg hna oab gời.” ýuQ Miên mỉm cười nhìn :y “Chỉ àl aừv iồr nghe nưgời aik iọg hna àl “Anh Ncọg”, hna iạl quen nầT Dễim, iôt ớhn nầT Diễm từng ểk công yt uậc yấ óc tộm nghệ ĩs nêt àl nÔ Ngọc hiện yan đang tấr iổn tgnếi.”
“nAh, hna àl nạb aủc giám cốđ Tnầ?”
“úhCng iôt àl nạb ừt ỏhn iớv nahu, iôt ọh Hứa, nêt aứH ìrT Tuh.”
Nghe thấy iác nêt này, nÔ Ngọc chợt hiểu :ar “Tôi từng nghe nêt hna rồi. hnA aứH mìt iôt óc việc ìg kgnôh?”
“Tôi óc tộm nưgời nạb tấr tíhch anh. niX iỗl ìv ựs đờưng tộđ yàn nưhng liệu iôt óc ểht ờhn hna ýk nêt ohc nạb yấ được kgnôh?”
nÔ Ngọc ngạc nêihn: “Tất nihên àl đcợư.”
ohC ùd aứH ìrT uhT kôhng phải nạb nầT Dễim, nưhng được nưgời tham ựd aữb tiệc yàn nix ữhc ýk ìht y cũng cẳhng óc ýl od ìg àm ừt cốhi.
Nữhng nưgời óc ểht iớt yâđ kôhng giàu ìht cũng qyuền thế, aịđ ịv kôhng mầt tnờưhg, tếk giao iớv ọh kôhng óc điểm oàn tấb iợl iớv y .ảc
Y dùng túb ýk neđ viết nêt mình nêl mảnh giấy cnứg, cúl cuhẩn ịb aưđ ohc ýuQ Miên ìht chợt ớhn ar điều ìg ,óđ tấr ển tặm àm iỏh thêm tộm câu: “Bạn aủc hna ọh gì?”
ýuQ Miên páđ lời, nòc ión têhm: àL“ tộm ôc giá.”
nÔ Ngọc yus nghĩ tộm lúc, iạl viết thêm uâc chúc phúc nêl trên ữhc ,ýk xong xuôi iớm aưđ mảnh giấy ýk nêt ohc ýuQ Mêin.
“Cảm nơ ahn.” ýuQ Miên nói.
”…“ nÔ Ngọc od ựd tộm lúc, cuối cùng nẫv ởm mnệig: “Anh Hứa, …mừ cuộc òrt cyuhện aừv nyã…”
ýuQ Miên hiểu ý mỉm cờưi: “Tôi ẽs ữig íb mtậ.”
…“ mảC nơ ahn.”
“hnA!”
tộM gọing tihếu niên torng trẻo vang nêl ừt aửc pòhng tiệc uht túh ựs úhc ý aủc tất ảc iọm nờưgi, toàn ộb káhch iờm torng pòhng uềđ cùng cúl quay sang nhìn ềv phía cửa.
Ngay ảc cụL ảhK nốv đang nhắm tắm ỏt ar tấm hứng ở nầg óđ cũng nưgớc tắm lên, nhìn ềv phía cửa.
Nưgời xuất hiện ở óđ cíhnh àl aứH irT ,ạH uậc đang ơig oac tộm yat yẫv yẫv chào aứH ìrT uhT torng pnòhg, hoàn toàn kôhng nhận ar hná tắm aủc iọm nưgời xung qaunh đang ổđ nồd oàv mnìh.
iáM cót neđ mềm iạm aủc uậc ịb nơc óig ẹhn thổi tnug, ảc nưgời ừt trên xốung dưới uềđ toát ar cứs snốg, tôrng hoạt táb sinh động ôv cnùg. ựS xuất hiện aủc aứH irT ạH ưhn mang nếđ iơh ởht aùm xuân ohc ảc pnòhg, kihến mảc cúx aủc iọm nưgời iổn nêl chút nợg snóg.
Thậm íhc ngay ảc nầT Diễm nốv luôn được iọm nưgời úhc ý ỉhc chậm nơh aứH irT ạH óc iah bước àm ờig phút yàn cũng ịb iọm nưgời ôv thức ỏb qua.
nÔ Ngọc mảc giác hình ưhn hná tắm aủc aứH irT ạH đang nhìn ềv phía mnìh, kôhng khỏi mảc thấy nghi hặoc.
iạL nhìn chằm chằm oàv kuhôn tặm tihếu niên aik tộm lúc, y iớm nhận ar tihếu niên aik óc kuhôn tặm iơh gốing aứH ìrT uhT đang ngồi nêb cạnh mnìh.
“Anh Hứa, aik l…à?”
mE“ trai tiô.” ýuQ Miên đáp.
Khóe iôm uậc cong lên, aựt ưhn tấr iuv ìv ựs xuất hiện aủc aứH irT .ạH Nưhng pặc tắm neđ yál iạl khóa chặt bóng dáng aứH irT ạH ưhn muốn cuốn nưgời aik oàv torng vòng xoáy mâ u đáng ợs nêb tnorg.
uậC óc ểht nghe thấy nữhng náo nậh mãnh liệt ịb ehc giấu nếđ ừt aứH ìrT Thu.
“Hứa irT ,ạH iạt oas iỗm nầl yàm uềđ óc ểht ễd dàng uht túh được hná nhìn aủc tất ảc iọm niờưg?”
ừT“ ihk ar đời, yàm ãđ ễd dàng cướp iđ toàn ộb ựs úhc ý aủc ốb ;ẹm cúl iđ học, yàm luôn óc ểht kihến thầy ôc nạb èb tohải iám tươi cờưi, nòc oat ìht ỉhc óc ểht trốn torng cóg iốt nỡưgng vnọg, ịb iọm nưgời ờl đi…”
àM“ yâb giờ, yàm nòc muốn tham mal cướp iđ nầT Dễim, ứht yud nhất oat có…”
Nữhng nậh ý yàn aựt ưhn từng tahnh oađ cắs néb kôhng nừgng ốc gắng xyuên tủhng mất chắn linh nồh aủc ýuQ Mêin, kihến uậc mảc thấy ngạt thở.
aứH irT ạH chạy tấr nnahh, ỉhc torng aửn phút ãđ mang theo tộm nơc óig nếđ tưrớc tặm ýuQ Mêin.
“hnA.” uậC iọg xnog, iạl nhìn nÔ Ngọc nêb cạnh ýuQ Mêin, mỉm cười ôv iạh iớv :y “Đây àl nạb aủc hna hả?”
Lông im aủc “Hứa ìrT Thu” ẽhk nur run, iơh ởht táohng ởrt nên nồd dập.
iạL iớt aữn rồi, ụn cười này, ụn cười óc ểht cướp iđ iọm ứht aủc …y thật êhg tởm.
nÔ Ngọc iốđ tặm iớv ụn cười aủc aứH irT ,ạH táohng ngẩn nờưgi. “Tôi iớv hna aứH aừv iớm qneu…”
“Ồ.” aứH irT ạH páđ auq aol tộm tếing iồr ngồi tás oàv nêb cạnh hna trai mnìh.
yuT àl me trai nưhng uậc nòc oac nơh ýuQ Miên iàv ,mc yấm măn yan cihều oac ức tăng nùv vụt.
Sang măn óc ihk nòc oac nơh ýuQ Miên aửn iác đầu.
cúL này, nầT Diễm cũng ãđ đến.
aứH irT ạH nói: mE“ iớv hna Diễm aừv iđ ngắm bểin, úht ịv lắm, hna óc iđ mex caưh?”
“Hứa ìrT Thu” cắl đầu, ỉhc cười kôhng nói, iôđ tắm dưới hàng im lạnh lùng cực đểim.
tặM biển oàv ờig yàn ìht óc iác quái ìg àm úht ịv chứ.
Biểu mảc aủc nầT Diễm iơh uấx ,ổh ùd oas aừv yãn nắh cũng ở rêing iớv aứH irT ,ạH ểđ cặm tộm bệnh nhân ưhn aứH ìrT uhT ở iạl yâđ tộm mnìh.
nắH nói: “Xin iỗl ìrT Thu, ểđ uậc ở yâđ tộm mình uâl ưhn vyậ.”
“ôhKng soa.”
aứH irT ạH cũng pịk nhận ar điều ìg ,óđ táohng ngẩn :ar “Em, me kôhng nghĩ nếđ cyuhện này, ểđ mình hna ở đyâ.”
“Xin iỗl anh, em…” Kuhôn tặm tihếu niên yầđ ẻv ựt tárch muộn mnàg, nhìn àm kihến lòng nưgời uađ nóhi.
nầT Diễm uađ lòng kôhng tôhi.
aứH irT ạH nòc nhỏ, màl oas yus nghĩ nghĩ toàn diện được iọm cyuhện ưhn vậy? uậC hoàn toàn kôhng nầc phải ựt tárch ìv cyuhện này.
óC“ ìg đâu, àl od hna kôhng muốn nêl boong uàt nên ở iạl yâđ nghỉ ngơi tiôh.” ýuQ Miên cười nói: “Hơn aữn iah nưgời iđ chơi ,àm ức qaunh quẩn nêb hna ìht khác ìg ở torng bệnh vnệi?”
Thấy aứH irT ạH iúc mằg uầđ ưhn tộm noc núc noc cắm iỗl ủ ,ũr uậc táohng chần ờhc iồr ơig yat aox iám cót neđ mềm iạm aủc iốđ pnơưhg.
Tihếu niên ịb uậc aox uầđ bỗng cứng .ờđ
【yugNên ủhc kôhng oab ờig màl v】.yậHệ tốhng ởm mnệig.
aứH ìrT uhT óc ểht ión àl ghét yac ghét đắng aứH irT ,ạH ohc ùd óc diễn kịch ếht oàn iđ căhng aữn cũng ẽs kôhng ủhc động aưđ yat chạm oàv nhân tậv cíhnh thụ.
yaT ýuQ Miên kựhng iạl song nẫv kôhng túr .ềv
【ôhKng sC】.oaậu nói.
nầL uầđ tiên thực ựs đóng ảig nưgời káhc, uậc biết õr nảb thân kôhng ểht gốing aứH ìrT uhT tộm trăm phần trăm đợưc, tỉhnh tảohng óc chút ias lệch ỏhn torng hành động cũng cẳhng óc .ìg
nơH aữn ở tưrớc tặm nầT Dễim, aứH ìrT uhT luôn ểht hiện tình mảc hna me ảig oạt giữa mình iớv aứH irT ạH ểđ nhận được tihện mảc aủc hắn, ohc nên kôhng tính àl áhp ỡv tihết pậl nhân vật.
Chất cót aủc aứH irT ạH tấr gốing iớv ýuQ Miên kiếp tớưrc, bông mềm, ờs tấr tcíhh.
uậC iạl aox thêm yấm iác nữa, thầm nghĩ oảb oas kiếp tưrớc hna uậc iạl tíhch ờs cót uậc ưhn thế.
ýuQ Miên ờs chán iồr iớm uht yat .ềv
aứH irT ạH nẫv iúc đầu, cặm ohc hna trai aox uầđ mnìh, ờhc hna trai túr yat ềv iớm ừt ừt nẩgng tặm lên, mỉm cười iớv .y
